Chương 36: Hình dáng khơi gợi trái tim tuổi mới lớn
Enjoy!
-----------------------------------------------
Hình dáng khơi gợi trái tim tuổi mới lớn
Đối với Sena, đây là lần đầu tiên cậu phải đồng thời đối mặt với cả ma vật lẫn con người.
Cũng phải thôi.
Ma vật vốn là những quái thể không có ý chí — hễ phát hiện con người là lập tức lao vào xâu xé. Chúng không biết nói, không biết suy nghĩ, càng không tồn tại thứ gọi là đối thoại.
Thế nhưng lúc này, trước mặt Sena, một gã đàn ông cầm đại kiếm đang đứng song song với một Dullahan.
Và cả hai đều nhìn cậu như kẻ địch.
(Thật không ngờ lại có ngày mình rơi vào tình huống thế này… nhưng thôi. Việc mình cần làm vẫn không đổi. Hạ Dullahan, khống chế hai tên kia.)
Một kẻ được cho là đã chạm ngưỡng hạng S.
Một Dullahan — kẻ mạnh bậc nhất tầng này.
Và phía sau, gã nhà nghiên cứu mặc áo blouse đang run rẩy khi nhìn thấy thanh đao của Sena.
Kẻ ra tay trước là phía bên kia.
“Oraaaaaa!!!”
Gã đàn ông bật nhảy, vung đại kiếm bằng tất cả sức lực.
Lưỡi kiếm khổng lồ giáng xuống từ trên cao.
Sena giơ đao đỡ lấy.
Không một thay đổi nào hiện lên trên gương mặt cậu.
Trọng lượng. Tốc độ.
Trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ: Tất cả đều kém xa Setsuna.
Thế nhưng, vấn đề nằm ở Dullahan.
“……”
Con quái vật không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Dĩ nhiên rồi — nó không có đầu.
Chính vì thế mà cũng không thể đọc được biểu cảm. Nếu thực lực hai bên ngang ngửa, đây hẳn sẽ là một trận chiến cực kỳ khó nhằn.
“Khặc khặc… tao biết mày mạnh đấy, nhưng tiếc là chọn nhầm đối thủ rồi!”
“Thế à?”
“Mày vào được tới đây chứng tỏ có bản lĩnh. Nhưng tao là hạng A tiệm cận hạng S… khặc! Chưa kể còn có Dullahan. Mày nghĩ mình có cửa thắng sao?”
“Có.”
“…Cái gì cơ?”
Đúng là gã đàn ông có thực lực.
Dullahan cũng vậy.
Nhưng trong lòng Sena không hề tồn tại ý nghĩ thất bại.
Cậu không phải tự tin vì chênh lệch sức mạnh áp đảo.
Mà bởi trong tầm nhìn của cậu… chỉ tồn tại duy nhất một tương lai — tương lai mình là kẻ chiến thắng.
Giống như một chiến binh khát khao chiến thắng đến cùng cực.
“Thằng nhóc khốn kiếp… dám coi thường tao!”
Con người thật dễ đọc.
Cảm xúc đều lộ rõ trên gương mặt.
Vừa né tránh những nhát chém liên hoàn của đại kiếm và chiến phủ, Sena vẫn không quên để mắt đến gã áo blouse đang lùi ra phía sau.
Thanh đao lướt đi, gạt đại kiếm sang một bên.
Cùng lúc đó, Sena tung một cú đá thẳng vào bụng đối phương.
“Guh!?”
Gã đàn ông lảo đảo lùi lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, Dullahan đổi chỗ, chiếc chiến phủ của nó bổ xuống như sấm sét.
Không chỉ vũ khí — ngay cả bộ giáp nó mặc cũng dày và cứng đến đáng sợ. Đòn đá vừa rồi nếu áp dụng lên nó e rằng cũng chẳng lay chuyển nổi.
Sena đỡ lấy lưỡi rìu.
Rồi dồn lực.
Thanh đao nghiến vào cạnh lưỡi rìu, kim loại rít lên ken két.
Nhận ra điều gì đó bất thường, Dullahan lập tức giật mình lùi lại, tạo khoảng cách.
“Chết tiệt… thể năng của nó cũng chẳng phải tầm thường.”
“Này, có ổn không đấy?”
“Câm miệng đi, thứ vô dụng không biết chiến đấu!”
Giữa trận chiến mà còn cãi vã nội bộ, đó là điều tối kỵ.
Nhưng với Sena…việc kẻ địch lục đục với nhau, cậu chẳng bận tâm.
“Ê, cho tôi hỏi một câu. Thật sự ông không biết gì về chuyện của nhà Senjouin sao?”
“Biết cái gì chứ. Tao chỉ biết Senjouin đang nhắm tới con gái nhà Sumeragi… khà khà, phải công nhận, cực phẩm như thế thì thằng nào mà chẳng thèm. Nếu được, tao còn muốn lấy thân thể đó làm một phần thù lao cho nhiệm vụ này nữa kìa.”
“……………”
Nghe những lời đó, sắc mặt Sena thoáng chốc méo đi thấy rõ. Cậu hiểu chứ—trước một mỹ nhân đến mức ấy, nảy sinh dục vọng tầm thường cũng chẳng phải điều khó tưởng tượng. Nhưng hiểu là một chuyện.
Dẫu biết chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng việc nghe kẻ khác ngang nhiên nói về cô gái đã trở thành bạn mình, người đã từng dịu dàng động viên cậu lúc bế tắc, bằng giọng điệu nhơ nhuốc như vậy… làm sao có thể thấy dễ chịu cho nổi?
“Xin lỗi vì đã tốn thời gian nói nhảm với ông—kết thúc thôi.”
“Hả?”
Thân hình Sena biến mất trong nháy mắt. Gã đàn ông trợn mắt đảo nhìn xung quanh, chưa kịp hiểu chuyện gì thì một luồng gió lướt qua người hắn.
Sena đã ở ngay trước mặt Dullahan.
Thanh thái đao tỏa ánh sáng nhàn nhạt vạch một đường sắc lạnh, xé toạc lớp giáp kiên cố như chém vào tờ giấy mỏng. Dullahan khẽ chạm tay lên vết chém còn bốc hơi lạnh lẽo, rồi như bị rút sạch sinh lực, đổ sụp xuống nền đất.
“Cái… cái gì vậy?!”
“Trong nháy mắt… này!”
“Tao đã bảo im đi—”
Chưa dứt câu, gã cầm đại kiếm cũng khuỵu xuống. Sena lướt tới phía sau tên mặc áo blouse trắng, khẽ điểm một cái vào gáy hắn. Người kia mềm nhũn, mất ý thức.
“…Hử?”
Nhưng dường như trận chiến vẫn chưa kết thúc.
Thi thể Dullahan không tan biến. Viên ngọc đỏ khảm giữa ngực nó bắt đầu rực sáng.
“…Này này.”
Từ cơ thể nó, luồng khí đỏ thẫm vốn đã đáng sợ nay càng cuộn trào dữ dội. Dullahan đứng dậy, và từ thứ khí tức đó, một khuôn mặt dữ tợn dần được hình thành—như thể bóng tối tự nặn ra diện mạo của quỷ thần.
Vẫn là Dullahan… nhưng cũng không còn là Dullahan.
Một thứ dị dạng, vượt khỏi lẽ thường vừa ra đời trước mắt Sena. Cậu chợt nghĩ—phải chăng đây chính là sức mạnh của viên ngọc đỏ?
“Giải phóng sức mạnh tiềm ẩn, là thế sao… Xem ra phải mang thêm ít thông tin về mới được.”
Khi khuôn mặt hoàn chỉnh, Dullahan gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Âm thanh rung chuyển cả mặt đất.
Thế nhưng, sắc mặt Sena không hề đổi khác.
Cậu chậm rãi vào thế Iai, ánh mắt thẳng tắp nhìn đối thủ.
“Dáng vẻ đúng là kích thích ‘trái tim tuổi dậy thì’ thật đấy… nhưng đến đây là đủ rồi—kết thúc thôi.”
Không chỉ có mặt, sau lưng nó còn mọc ra đôi cánh đen khổng lồ. Trông chẳng khác gì một thiên thần sa ngã bước ra từ thần thoại.
Sena thành thật nghĩ—đẹp thật.
Nhưng cậu vẫn vung kiếm.
“Minh Nguyệt Loa Tuyền.”
Một tiếng thì thầm khe khẽ.
Trong khoảnh khắc lưỡi kiếm được rút khỏi vỏ, Sena đã đứng phía sau Dullahan.
Thanh đao khẽ ngân lên một âm thanh mỏng như sợi chỉ rồi biến mất vào hư không. Khuôn mặt dữ tợn và đôi cánh đen cũng tan rã khỏi thân thể nó như ảo ảnh vỡ vụn.
Viên ngọc đỏ rơi xuống, lăn một vòng khẽ “cộp” trên mặt đất.
Sena nhặt lấy, thở ra một hơi dài.
“Kéo hai gã này lên mặt đất rồi liên lạc với Setsuna vậy.”
Chỉ mong mọi chuyện lần này thực sự khép lại tại đây.
Và hơn hết, Sena thầm hy vọng—khi chân tướng dần được hé lộ, Setsuna sẽ không còn bị nhà Senjouin quấy nhiễu thêm lần nào nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
