Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3809

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 944

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 458

Web novel (Chương 31 ~ 60) - Chương 33: Mục tiêu quả nhiên là Setsuna.

Chương 33: Mục tiêu quả nhiên là Setsuna.

Enjoy!

----------------------------------------

Mục tiêu quả nhiên là Setsuna.

Trời đã sẫm tối tự lúc nào.

Saki và Yume đã quay về ký túc xá trước, còn tôi thì nán lại, đi cùng Setsuna vì cô ấy có chút việc riêng.

“… Không hiểu sao, nhưng những lúc thế này thấy thích thật đấy.”

“Đúng chứ?” 

Chúng tôi đang ở một tiệm rèn cao cấp — nơi chăm sóc, bảo dưỡng những vũ khí được xem như sinh mệnh của các thám hiểm giả.

Thợ rèn có kỹ năng thì không thiếu, nhưng để đủ trình độ bảo dưỡng thanh kiếm của Setsuna thì lại chẳng có bao nhiêu người đạt tới. Dù việc mài lại lưỡi kiếm hay truyền ma lực để giữ độ sắc bén thì thợ rèn bình thường cũng làm được… nhưng nếu đã nói đến hai chữ “hoàn hảo”, tôi hiểu vì sao Setsuna luôn tìm đến những người giỏi nhất.

“… Đã thật.”

“Fufu.”

Tôi từng nghĩ việc nhìn người khác bảo dưỡng kiếm hẳn sẽ chán lắm.

Thế nhưng tôi lại rất thích xem những video ghi lại quá trình rèn kiếm từ đầu đến cuối — từ khối kim loại thô đến lưỡi thép sáng loáng. Vì vậy, được đứng đây nhìn thanh kiếm của Setsuna được chăm chút tỉ mỉ thế này… thật sự thú vị ngoài mong đợi.

“Ánh mắt đó, đúng là con trai nhỉ.”

“Vì tớ là con trai mà. Vũ khí ngầu, kỹ năng bá đạo, rồi robot — đó là sự lãng mạn của đàn ông.”

“Robot à… Cái đó thì tớ không rành lắm. Loại nào mới được xem là hay?”

“Gần đây thì… ừm…”

Tôi biết cô ấy thích Legion Knight, nhưng không rõ với robot thì sao. Cố gắng không để lộ hết sự “mọt” của mình, tôi bắt đầu kể cho cô ấy nghe vài thứ.

Rốt cuộc, tôi lại nói quá hăng, gần như quên mất người đang đứng bên cạnh. Nhưng thay vì tỏ ra khó hiểu, Setsuna chỉ khúc khích cười, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi.

“Xin lỗi, tớ lỡ hăng quá.”

“Không sao đâu. Nhưng nghe cũng thú vị thật… Hay là trên đường về tớ ghé thuê DVD xem thử nhỉ?”

Cô ấy nói thật hay đùa cũng chẳng quan trọng.

Chỉ riêng việc cô ấy tỏ ra hứng thú thôi đã đủ khiến tôi vui rồi.

Chúng tôi đứng cạnh nhau thêm một lúc, lặng lẽ nhìn thanh kiếm được bảo dưỡng. Vài chục phút trôi qua, cuối cùng người thợ rèn trao lại kiếm cho Setsuna.

“Cảm ơn chú như mọi khi ạ.”

“Có gì đâu! Được bảo dưỡng vũ khí cho tiểu thư hạng S là vinh dự của tiệm chúng tôi mà!”

Người đàn ông béo tốt cười ha hả, rồi quay sang công việc tiếp theo.

Setsuna nhìn thanh kiếm của mình với vẻ hài lòng. Tôi chợt nghĩ, mình cũng không thiếu tiền — có lẽ lần sau nên mang cung tới đây bảo dưỡng thử.

Rời khỏi cửa tiệm, tôi khẽ ghé sát lại, thì thầm vào tai cô ấy.

“Setsuna.”

“… Gì vậy?”

Chỉ từ giọng điệu của tôi, cô ấy đã nhận ra đây là chuyện nghiêm túc. Như lần trước, cô ấy khẽ dịch lại gần tôi một cách tự nhiên đến mức khó nhận ra.

“Từ lúc ra khỏi hầm ngục… chúng ta đang bị theo dõi.”

“—!”

Ngay khi tôi nói vậy, đôi mắt cô ấy bừng lên sắc bạc.

Lần thức tỉnh với tư cách thiên sứ mà cô ấy từng kể cho tôi nghe, cũng là ánh nhìn như thế này. Bầu không khí quanh cô ấy lập tức thay đổi. Vốn dĩ giác quan đã sắc bén, giờ đây lại càng trở nên nhạy cảm hơn.

“Đúng thật. Hay là tớ dạy cho chúng một bài học nhỉ?”

Cô ấy khẽ bẻ các khớp ngón tay, phát ra tiếng rắc khô khốc.

Ngoài luồng khí tức kia, tôi còn cảm nhận được vài ánh mắt khác — có lẽ là vệ sĩ của tập đoàn Sumeragi như Kyouka-san từng nói.

Có vẻ như họ luôn âm thầm theo sát, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào nếu Setsuna gặp nguy hiểm.

Như vậy… chí ít cũng có thể yên tâm một phần.

Nhưng vấn đề ở đây —

Không phải là chúng tôi có nguy hiểm hay không.

Mà là kẻ đang theo dõi… rốt cuộc đang nhắm vào ai.

(Dù mục đích của chúng là gì, nếu trực giác đã mách rằng sắp có chuyện xảy ra, thì tốt nhất nên xử lý sớm.)

Giả sử có biến cố gì, thì ngoài Setsuna, cả Kyoka-san và phía Sumeragi chắc chắn cũng sẽ ra tay giúp đỡ. Vậy thì… bắt sống hắn luôn cho rồi nhỉ.

Chưa kịp mở lời nói rằng chúng tôi sẽ hành động ngay bây giờ, Sestuna đã khẽ gật đầu như thể đọc được suy nghĩ của tôi.

“Chỉ cần nhìn mặt là biết cậu đang nghĩ gì rồi, Sena-kun. Tớ cũng bắt đầu thấy phiền rồi… tạm thời cứ nghe hắn nói xem sao.”

“… Cậu đoán được à?”

“Đương nhiên ♪ Nhưng mà… đây vốn là chuyện của tớ, nên có lẽ tớ nên nói thế này mới phải? Rằng tớ muốn cậu giúp.”

“Nếu là Setsuna thì một mình cũng dư sức xử lý rồi nhỉ? Nhưng mà, vì bọn mình là bạn mà.”

“… Cảm ơn cậu.”

Có lẽ đây cũng là một dạng duyên phận.

Sau đó, chúng tôi trao đổi nhanh vài câu rồi cùng rẽ vào con hẻm tối. Gọi là bàn bạc cho có, chứ thật ra chẳng có gì phức tạp — chỉ đơn giản là bắt lấy gã đàn ông mặc suit đeo kính râm đã theo đuôi chúng tôi… chính xác hơn là theo đuôi Setsuna.

Tôi kích hoạt Ma cung, để sẵn mũi tên trong tư thế chờ, đề phòng mọi động thái bất ngờ. Còn Setsuna, tay cầm kiếm, thẳng thắn chĩa mũi kiếm về phía hắn.

“—… Đây là…”

“Chào người hầu của gia tộc Senjouin. Có thể giải thích rõ ràng vì sao lại theo dõi tôi không nhỉ?”

“… … …”

Dưới ánh nhìn sắc lạnh của Setsuna, người đàn ông khựng lại.

Trông hắn có vẻ không tệ, nhưng nếu xét theo tiêu chuẩn thám hiểm giả thì cùng lắm chỉ chạm ngưỡng hạng A… Dù vậy, với tư cách một thuộc hạ của một gia tộc lớn, thực lực như thế cũng đã là quá mức bình thường.

“Tiểu thư nhà Sumeragi, nếu đã khiến ngài không thoải mái, tôi thành thật xin lỗi.”

“Bị theo dõi mà không một lời giải thích, ai mà chẳng thấy khó chịu. Yêu cầu của tôi rất đơn giản — vì sao các người làm vậy?”

“… … …”

Hắn vẫn im lặng.

Setsuna tiến thêm một bước, mũi kiếm kề sát hơn nữa.

Tôi biết cô ấy sẽ không thực sự đâm xuống, nhưng ánh mắt và ma lực cuộn trào quanh cô ấy đủ khiến không khí trở nên nghẹt thở. Gã đàn ông lực lưỡng ấy, trái ngược với vóc dáng của mình, lại khẽ bật ra một tiếng kêu khe khẽ.

“T-tôi hiểu rồi! Chỉ là… tôi thực sự không biết chi tiết!”

“Nói tiếp.”

“… Thiếu gia và lão gia bảo tôi phải báo cáo nhất cử nhất động của tiểu thư. Nếu có bất kỳ biểu hiện nào của một sức mạnh đặc biệt, phải lập tức thông báo.”

“… Ra vậy.”

“Sức mạnh đặc biệt”… quả nhiên là nhắm vào năng lực thiên sứ của cô ấy.

Đến mức này thì suy đoán trước đó của Setsuna lại càng thêm phần đáng tin. Chẳng lẽ nhà Senjouin thật sự muốn có được dòng máu thiên sứ đang chảy trong cô ấy sao…?

“………”

Tôi không nghĩ mình xem Setsuna là một điều gì quá đặc biệt.

Thế nhưng việc chỉ vì dòng máu trong người cô ấy mà muốn ràng buộc, muốn chiếm hữu… điều đó khiến tôi thấy khó chịu một cách khó diễn tả. Không phải giận dữ, cũng chẳng hẳn là căm ghét — chỉ là một cảm giác âm ỉ, như có gì đó sai lệch đến mức khiến người ta buồn nôn.

(Mình đâu phải người trong cuộc. Nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì.)

Có vẻ gã đàn ông thực sự không biết gì hơn, và Setsuna cũng không định truy hỏi thêm.

Tuy vậy, để tình trạng bị bám theo thế này tiếp diễn thì không được. Cô ấy quyết định trong thời gian gần sẽ chính thức giải quyết với gia tộc Senjouin.

“Dù kết quả thế nào, tôi cũng phải nói rõ rằng tôi sẽ không kết nối quan hệ gì với gia tộc Senjouin cả. Cha mẹ tôi luôn tôn trọng ý nguyện của tôi… nên những chuyện như thế này, nói sớm vẫn hơn.”

“Thay vì cậu tới đó, hay là để họ đến đây thì hơn? Dù sao sai cũng là phía họ. Không cần phải tự mình bước vào địa bàn của họ làm gì.”

“Ara? Cậu lo cho tớ à?”

“Tớ biết sẽ không có chuyện gì đâu. Nhưng lo lắng là chuyện đương nhiên.”

“… Phải rồi. Vậy làm thế đi.”

Nói xong, cô ấy khẽ quay mặt đi.

Chỉ một thoáng thôi, nhưng tôi vẫn thấy vành tai cô ấy thoáng ửng hồng trong ánh đèn đường nhàn nhạt.

Tạm thời, nếu phía Sumeragi cũng bắt đầu hành động thì mọi chuyện hẳn sẽ ổn thỏa.

Nghĩ vậy, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Và chúng tôi chia tay nhau khi màn đêm đã phủ kín thành phố.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!