Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3809

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 944

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 458

Web novel (Chương 1 ~ 30) - Chương 27: Áp Đảo

Chương 27: Áp Đảo

Enjoy!

---------------------------------

Áp Đảo

Thú thật, tôi cũng chẳng hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Lần gần nhất tôi trực tiếp chạm mặt Senjouin là vào chiều hôm qua. Khi đó giữa chúng tôi quả thực có chút va chạm, nhưng sau đó tôi đã nghĩ sẽ không còn dính dáng gì thêm nữa.

Ấy vậy mà, như một trò đùa của số phận, tôi lại tình cờ gặp hắn thêm lần nữa.

‘Cơ hội tốt đấy. Để tôi đích thân cho cậu biết sức mạnh của một Thám hiểm giả hạng A là thế nào.’

‘Không cần đâu.’

Đúng vậy, tôi đã từ chối rất dứt khoát.

Thế mà khi kịp nhận ra thì… à phải rồi… vì đang ở đại lộ đông người qua lại, nơi cả dân thường cũng tụ tập, tôi không muốn làm ầm lên gây náo động.

Và rồi, bị đám tùy tùng vây quanh, tôi bị “mời” tới đây trong thế không thể thoái lui.

“...Haiz.”

Nếu như hôm nay Setsuna ở bên cạnh tôi như hôm qua, có lẽ mọi chuyện đã chẳng đi xa đến thế. Nhưng cô ấy đang đơn độc chinh phục hầm ngục, không hề hay biết tôi đang ở đây.

“Việc này mà lộ ra với Setsuna thì anh định tính sao?”

“Lộ ra cũng chẳng sao. Sớm muộn gì cô ấy và tôi cũng sẽ đính hôn. Đã vậy thì không cần che giấu điều gì cả.”

“…Nghiêm túc đấy à, tên này.”

Hắn đúng là một kẻ tồi—mà theo nghĩa tệ nhất có thể.

Hôm qua tôi cũng đã nói với cô ấy rồi, Setsuna quả thật bị một kẻ phiền toái nhắm trúng.

Đang lúc tôi âm thầm kết luận rằng tên này nguy hiểm hơn vẻ ngoài, Senjouin đột nhiên cất tiếng.

“Chính cậu mới là kẻ không nên ở cạnh cô ấy. Cô ấy xứng đáng ở một vị trí cao hơn.”

“…?”

“Cậu không hiểu giá trị của cô ấy. Chỉ những người như tôi và cha tôi—những kẻ thực sự thấu hiểu cô ấy—mới có tư cách đứng bên cạnh.”

“…Ồ vậy à.”

Tôi nheo mắt, suy nghĩ về biểu cảm vừa rồi của hắn.

Nếu chỉ đơn giản là tự xưng mình là vị hôn phu của Setsuna, tôi có lẽ cũng chỉ thở dài cho qua. Nhưng ánh mắt ấy… không chỉ là tham muốn đơn thuần. Đằng sau nó còn ẩn giấu điều gì đó—một toan tính sâu hơn thế.

(…Cảm giác lệch lạc này là gì vậy nhỉ? Không giống kiểu khinh miệt những kẻ yếu như Chiba và lũ kia… không chỉ là xem thường…)

Hắn trông có vẻ ngốc nghếch, nhưng thực ra đầu óc lại rất sắc bén—nếu phải so, thì giống Chiba ở điểm đó. Dẫu vậy, lúc này tôi chẳng còn thời gian để nghiền ngẫm thêm.

“…Thật sự ổn chứ?”

Saotome-san, một trong những nhân viên lễ tân của Hiệp hội—người sẽ chứng kiến trận đấu mô phỏng này—lo lắng hỏi.

Cô nổi tiếng là người dịu dàng, từng tiếp xúc với vô số Thám hiểm giả. Dù bản thân cũng có tư chất làm Thám hiểm giả, cô vẫn chọn làm cầu nối giữa họ và người thường, được mọi người yêu mến.

“Không sao đâu. Với lại, đã đến đây rồi thì chắc cũng không chạy được nữa.”

“Vâng… nhưng nếu thấy nguy hiểm, phải đầu hàng ngay nhé!”

“Em hiểu mà.”

Nói thì vậy, chứ đáng lẽ cô nên ngăn từ đầu mới phải. Nhưng đối phương là thiếu gia của một tập đoàn tài phiệt, Saotome-san cũng khó mà can thiệp mạnh tay.

“Vậy, cậu chuẩn bị xong chưa?”

“Lúc nào cũng được.”

Tôi giương cung, hạ thấp trọng tâm cơ thể, sẵn sàng đón đỡ.

(Chậc… mình dùng vũ khí tầm xa, còn hắn là kiếm sĩ. Rõ ràng biết bất lợi mà vẫn cười nham hiểm như thế.)

Nụ cười ghê tởm ấy là của kẻ đã tin chắc phần thắng nằm trong tay.

“Senjouin-sama xử đẹp nó đi!”

“Loại rác rưởi đó chỉ cần một nhát là xong!”

“Giết nó đi!!”

Đám tùy tùng bên kia cũng bắt đầu hò reo đầy khí thế.

Hai bên giương vũ khí.

Theo hiệu lệnh của Saotome-san, thân ảnh của Senjouin đột ngột biến mất.

Như thể tan vào gió.

Nhưng ngay khoảnh khắc luồng gió lướt qua bên hông, tôi đã lập tức cúi đầu né tránh.

“Cái gì!?”

Thanh kiếm của hắn xé ngang đúng vị trí đầu tôi vừa ở.

Quả nhiên là Thám hiểm giả hạng A. Tốc độ ấy đáng để công nhận.

Nhưng cũng chỉ đến thế.

Với tôi, kẻ đã rèn luyện kiếm thuật đến cực hạng thì thứ đó không phải không thể nhìn thấy. Hơn nữa, nếu so với Setsuna… thì quá chậm.

“Chỉ là ăn may thôi!! Lightning Sword!!”

Thanh kiếm của Senjouin bừng sáng, lôi điện quấn quanh như rắn bạc cuộn mình. Trong tích tắc, nó bổ thẳng xuống cổ tôi, như muốn chặt phăng đầu khỏi thân thể.

Tôi dùng mũi tên ma lực trong tay để đỡ—

Nhưng không thể chống lại.

Mũi tên vỡ tan thành từng mảnh dưới lưỡi kiếm rực điện.

“Đỡ đi! Đỡ đi! Đỡ đi!!”

Hắn dồn dập tung ra liên kích, như muốn nói rằng chỉ cần áp sát, phong tỏa chuyển động của vũ khí hậu vệ như tôi thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Nhưng đáng tiếc thay—tôi nhìn thấy hết.

Từng chuyển động, từng quỹ đạo lưỡi kiếm, từng nhịp thay đổi trọng tâm cơ thể… tất cả đều rõ ràng như thể đang diễn ra trong làn nước tĩnh lặng.

Vì thế, tôi có thể nhẹ nhàng né tránh—và phản công.

Một nhát.

Hai nhát.

Ba nhát.

Sau khi lách khỏi đòn thứ ba, tôi bắn một mũi tên xuống ngay dưới chân Senjouin, cố tình khuấy tung lớp cát bụi.

“Tiểu xảo hèn hạ—”

“Không. Chính một khoảnh khắc ấy mới là thứ lấy mạng người.”

“!?”

Trong làn bụi mờ còn chưa kịp tan, đầu mũi tên của tôi đã kề sát trán hắn.

Chỉ cần tôi đẩy thêm một chút nữa, da thịt hắn chắc chắn sẽ rách toạc.

Theo một nghĩa nào đó—đó đã là chiếu hết.

“Đừng có khinh thường tao, đồ rác rưởi!!”

“Ồ?”

Hắn vung kiếm một cách thô bạo. Tôi bật lùi ra sau, né tránh trong gang tấc, đồng thời bắn tên loạn xạ về mọi hướng.

“Ha ha!! Mày bắn đi đâu thế!? Ice Break! Wind Out!!”

Hóa ra giống như Setsuna, hắn cũng có thể sử dụng ma pháp ở mức độ nhất định. Những phép đơn giản không cần niệm chú được thi triển liên tiếp.

Gió lạnh cuộn theo băng giá hòa vào nhau, xoáy thành một cơn lốc sắc bén lao về phía tôi.

Nhưng—

Không một đòn nào chạm tới.

【Ma cung】—kích hoạt.

Cơn mưa tên vốn đang tản mát khắp bốn phương đột ngột đổi hướng, đồng loạt chĩa về phía Senjouin.

Trước tình huống bất ngờ ấy, hắn lộ ra vẻ mặt sững sờ đến ngớ ngẩn. Dẫu vậy, hắn vẫn kịp thời vung kiếm chém gãy tên, dựng tường băng để phòng thủ.

Nhưng— hắn không thể chặn hết tất cả.

“…Chết tiệt…!!”

Những mũi tên hắn không kịp phá bắt đầu dồn ép, từng chút một siết chặt khoảng không sinh tồn quanh hắn.

“…Ghê thật.”

Tôi nghe thấy tiếng thì thầm thất thần của Saotome-san.

Nhưng… thế này chắc không sao nhỉ?

Trong giới Thám Hiểm Giả, thứ bậc là tuyệt đối. Giữa mỗi cấp bậc luôn tồn tại một bức tường dày không dễ vượt qua.

Thua cuộc có lẽ sẽ ít rắc rối hơn.

Nhưng chẳng hiểu vì sao—tôi có linh cảm rằng, nếu tôi thua hắn dưới bất kỳ hình thức nào… Setsuna nhất định sẽ nổi giận.

“Nhảy múa đi, mưa Ma cung. Xé xác hắn.”

À, tiện nói luôn—câu thoại này tôi bắt chước lời của một kẻ địch từng đối đầu với Legion Knight.

Nói ra rồi mới thấy có chút hơi ngượng.

Dưới sức mạnh của kỹ năng Ma cung, mưa tên tung hoành tự do cuối cùng cũng bắt được mục tiêu.

“Ngay đó.”

Tôi bắn thêm hai mũi tên nữa, nhắm thẳng vào thanh kiếm hắn đang nắm chặt.

Không thể xoay xở.

Thanh kiếm bị đánh bật khỏi tay hắn.

Và rồi, giữa cơn mưa tên ập xuống như thác lũ, Senjouin cuối cùng cũng gục ngã.

“Hi—!”

Tiếng kêu khẽ bật ra từ đâu đó.

Nhưng đây suy cho cùng chỉ là một trận mô phỏng.

Cơn mưa tên của tôi khéo léo tránh né cơ thể hắn đang nằm dang rộng hình chữ đại, cắm xuống đất xung quanh, tạo thành một đường viền hoàn mỹ theo dáng người—một “bức tượng” nhân hình được vẽ nên bằng ma lực.

Tôi nhảy xuống bên cạnh hắn, cầm một mũi tên đặt kề lên cổ.

“Chiếu hết nhé. Tôi thắng.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!