Chương 31: Bị cuỗm mất?
Enjoy!
--------------------------------------------
Bị cuỗm mất?
‘Nii-san nên chủ động gọi điện nhiều hơn một chút đi chứ.’
“… Vâng.”
‘Em biết anh là người cẩn thận, chắc sẽ không có chuyện gì đâu. Nhưng mà… vào hầm ngục như thế, em vẫn cứ lo lỡ anh bị thương thì sao.’
“… Vâng, vâng.”
‘Hiểu chưa đó? Từ giờ phải thường xuyên gọi điện cho em đấy.’
“Rõ rồi ạ.”
‘Tốt lắm.’
“Anh xin khắc cốt ghi tâm.”
Cuộc gọi của cô em gái kết thúc ở đó.
Quả thật, cả hôm nay lẫn lần trước nữa, dạo gần đây tôi hầu như chẳng chủ động gọi về nhà. Dù bản thân tôi gần như chẳng bao giờ rơi vào tình thế nguy hiểm trong hầm ngục, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không khiến họ phải lo lắng.
“Đúng là vì có cô em gái đáng yêu và mẹ hiền nên mới thế nhỉ…”
Tôi tự nhủ, lần tới nhất định sẽ chủ động gọi điện trước.
—------------------------------------------’
“... Nhưng mà, yên bình hơn mình nghĩ thật đấy.”
Đã vài ngày trôi qua kể từ hôm tôi nghe Setsuna kể về “dòng máu thiên sứ”, đồng thời cũng từ khi tôi được thăng lên hạng B.
Việc tôi đạt hạng B được thầy giáo thông báo trước lớp. Giữa những lời chúc mừng xen lẫn chút ghen tị, tôi như được đặt vào một vị trí mới. Tuy vậy, các mối quan hệ xung quanh cũng chẳng thay đổi gì nhiều — Shinichi và những người khác đã chúc mừng tôi từ tận đáy lòng.
‘Đúng là cậu mà! Quả nhiên Sena vẫn đỉnh thật!’
‘Ừm ừm~ Từ giờ phải nhờ cậu dẫn dắt bọn này đấy nhé?’
Họ làm rùm beng cả lên, khiến tôi được ăn mừng một cách tưng bừng. Tất nhiên Setuna cũng hòa vào niềm vui ấy, nên với tôi, lần thăng hạng này đã trở thành một kỷ niệm khó quên.
“Với lại…”
Việc thăng hạng cũng kéo theo những thay đổi dễ nhận thấy khác.
Những kẻ từng tỏ thái độ hách dịch với tôi — kể cả đám Oogara — giờ đây bỗng dưng im bặt, không còn dám kiếm chuyện nữa. Dù đám hạng A vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh như cũ, nhưng xem ra việc tăng hạng thực sự tạo ra ảnh hưởng không nhỏ.
“Chuyện gì cũng phải tích lũy từng chút một thôi.”
Ở mặt cung thuật, việc đạt đến một cấp độ cao như vậy cũng khiến tôi thấy có phần ngầu hơn. Hơn nữa, ở hiệp hội giờ đây tôi cũng có thêm chút quyền lợi linh hoạt, đúng là toàn chuyện tốt.
Dẫu vậy, tôi từng cảm nhận rồi… có lẽ kỹ năng cung thuật của mình khó mà tăng thêm nữa. Có khi, chỉ riêng với cây cung, đây đã là giới hạn rồi cũng nên.
“Thôi thì… hầm ngục đã gọi là phải đáp!”
Tạm gạt suy nghĩ về cái “trần giới hạn” ấy sang một bên, tôi rời khỏi trường với tâm trạng hứng khởi, chuẩn bị bước vào dungeon như mọi ngày.
Điểm đến hôm nay là tầng hạng A, tôi muốn thử xem cung thuật cấp 7 của mình có thể đi được đến đâu.
“... Ồ, đến rồi.”
Lũ ma vật nhanh chóng ra mặt chào đón.
Trước mắt tôi là những con quái thú mang hình dáng sói quen thuộc, nhưng vì đang ở tầng sâu hơn nên không chỉ khí tức uy hiếp mạnh mẽ hơn mà diện mạo của chúng cũng có phần biến đổi.
Chúng được gọi là Night Wolf — những con sói ma vật có thể sử dụng ma pháp thuộc tính bóng tối. Với nhiều thám hiểm giả lần đầu đặt chân đến tầng hạng A, chúng chính là bức tường thử thách đầu tiên.
“Ba con… được, bắt đầu thôi.”
Ba mũi tên rời khỏi dây cung, mỗi mũi nhắm vào một con.
Vì tôi không sử dụng kỹ năng Ma Cung, nên những mũi tên chỉ bay thẳng tắp. Đám sói dễ dàng né tránh, nhưng ngay khi mũi tên cắm xuống mặt đất phía sau chúng, một tiếng nổ lớn vang lên.
Âm chấn dội ngược về phía tôi, đủ để cảm nhận rõ ràng trên da thịt.
Xem ra, khoảng cách từ cấp 6 lên cấp 7… quả thật không hề nhỏ.
“Thêm Ma Cung vào nữa… liệu còn đi xa hơn được không ta?”
Coi như thử nghiệm vậy. Những gì có thể làm thì cứ làm hết sức mình.
Lần này, tôi kích hoạt Ma Cung, mũi tên rời dây trong trạng thái được cường hóa sức mạnh. Những đường bay uốn lượn tự do, đổi hướng dọc ngang không theo bất kỳ quỹ đạo thông thường nào. Lũ sói hoàn toàn không kịp phản ứng — chỉ trong một khoảnh khắc, mũi tên đã xuyên thẳng qua đầu chúng, kết liễu bằng một đòn duy nhất.
“… Đúng như mình nghĩ, uy lực vẫn tăng lên.”
Dù đã phần nào đoán trước, nhưng xem ra khi cấp độ cung thuật tăng lên, bất kể hình thức nào, sức mạnh của mũi tên phóng ra cũng được nâng cao rõ rệt.
“Thử cả Lost shot xem sao.”
Vừa hay một con sói khác xuất hiện. Tôi đồng thời kích hoạt Ma cung và Lost shot, rồi buông tay.
Mũi tên bay thẳng, xuyên qua thân sói không chút do dự.
Con sói dường như chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nhưng chỉ sau vài giây, khi nhận ra mình không thể sử dụng ma pháp nữa, ánh mắt nó biến đổi — rồi quay đầu bỏ chạy.
“… Cũng khó nói thật.”
Với Lost shot, dường như chẳng có gì thay đổi. Kỹ năng này vẫn chỉ đơn thuần phá hủy “kết điểm ma lực” tồn tại trong cơ thể sinh vật.
Tôi không biết một con Night Wolf mất đi ma pháp sẽ ra sao… nhưng nghĩ đến việc nó có thể bị đồng loại coi là vô dụng rồi giết bỏ, trong lòng tôi bỗng thấy có chút không đành.
Vì vậy, tôi kích hoạt Ma cung, tung ra một mũi tên dứt điểm, kết thúc nó trong nháy mắt.
“Kỹ năng này… thật sự phải cân nhắc kỹ thời điểm sử dụng. Nếu dùng lên con người, thì đó là sức mạnh có thể phá hủy tất cả những gì họ dày công gây dựng chỉ trong một khoảnh khắc.”
Chính vì vậy, nếu một ngày nào đó tôi lại buộc phải dùng nó lên người khác… thì người đó hẳn phải là kẻ xấu.
Ừm… không cần hoàn toàn tuyệt đối, nhưng ít nhất cũng phải là người mà lương tâm tôi có thể chấp nhận.
Có thể nghĩ được như vậy, cũng là nhờ Setsuna đã an ủi tôi hôm đó. Thật sự tôi đã được cô ấy cứu rỗi.
“Được rồi, đi sâu hơn chút nữa vậy.”
Sau đó, tôi tiến đến khu vực nơi tồn tại những ma vật mà mũi tên không thể dễ dàng xuyên thủng.
Trên đường, tôi có gặp vài nhóm học sinh, không chỉ hạng A mà cả hạng B — đang tổ đội săn quái. Nhưng chúng tôi không hề chạm mặt hay giao lưu gì.
“… Yên tĩnh thật.”
Nơi tôi đến là một không gian bị bao phủ bởi sự tĩnh lặng kỳ dị.
Cảm giác này… mình từng trải qua rồi.
Phía trước là khu vực hồ nước. Khi còn cầm kiếm chạy khắp nơi thì tôi cũng từng đến đây, một vùng đầy rẫy những ma vật phiền toái ẩn mình dưới làn nước.
Tôi nhặt một viên đá nhỏ ném thử xuống hồ.
Bõm.
Ngay sau âm thanh ấy, thứ gì đó phóng vọt lên khỏi mặt nước — một ma vật khổng lồ mang hình dáng như cá mập.
“Ở dưới nước thì đúng là phiền thật… Nếu có Setsuna ở đây, chắc cô ấy chỉ cần đóng băng cả mặt hồ bằng băng ma pháp là xong.”
Nhìn con cá mập lặn trở lại làn nước, tôi lại ném thêm một viên đá.
Trong lúc chờ nó lao lên như ban nãy, tôi kích hoạt Ma cung, bố trí vô số mũi tên lơ lửng giữa không trung.
“… Đến rồi.”
Khoảnh khắc con cá mập vọt lên khỏi mặt nước, toàn bộ những mũi tên dưới quyền điều khiển của tôi đồng loạt lao tới.
Nó hẳn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, vô số mũi tên đã khoan thủng bụng nó, mở ra những lỗ hổng gió lạnh xuyên qua thân thể khổng lồ.
Máu văng tung tóe giữa không trung.
Xác con quái vật rơi xuống phần đất nổi có chỗ đứng, nặng nề mà gọn gàng — khiến tôi có cảm giác như vừa câu được một con cá khổng lồ bằng một cú “one shot”.
“Dead Shark à… Trên thị trường cũng không thấy nhiều. Không biết nguyên liệu từ nó có bán được giá không nhỉ.”
Tôi vừa nghĩ vậy thì—
Cảm giác được một nhóm người đang tiến đến từ phía sau khiến tôi khẽ nhíu mày. Trong tích tắc, tôi bật nhảy, trở lại vị trí cũ mình vừa đứng trước đó.
“… Là một party.”
Đó là một nhóm khá đông người. Vừa nhìn thấy xác Dead Shark tôi hạ gục, họ lập tức tiến lại gần và bắt đầu giải thể nó.
Với tôi thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng trong dungeon, việc ngang nhiên lấy nguyên liệu từ ma vật do người khác hạ là điều bị xem là thiếu đạo đức.
Dù sao thì… “đương sự” đang lặng lẽ ẩn mình thế này cơ mà.
“Thử được sức mạnh kỹ năng là đủ rồi. Hài lòng, hài lòng♪”
Chỉ cần xác nhận được mức độ trưởng thành của bản thân, tôi đã thấy thỏa mãn.
Quả nhiên tôi đúng là một kẻ cuồng hầm ngục.
Tôi bật cười khẽ trước chính mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
