Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2609

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11564

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 3

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3393

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

(Đang ra)

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

sajerak (사제락)

Còn hiện tại thì tất cả những gì tôi muốn làm là nghỉ ngơi.

28 549

Web novel (Chương 1 ~ 30) - Chương 2: Nhanh chóng học được kỹ năng mới

Chương 2: Nhanh chóng học được kỹ năng mới

Enjoy!

------------------------------------

Nhanh chóng học được kỹ năng mới

“Này này, hôm nay tụi mình lặn xuống đến đâu đây?”

“Ừm… hay hôm nay đi tới giới hạn luôn đi!”

“Tớ muốn xuống sâu hơn hôm qua nữa!”

“Phải đó. Cố lên nào!!”

Xung quanh toàn là những câu chuyện về Hầm ngục. Tôi ngồi đó, như một món đồ trang trí trong lớp học, lặng lẽ quan sát.

Ngôi trường chúng tôi theo học là nơi tụ hội những kẻ nuôi chí sống bằng nghề thám hiểm giả — những con người mang trong mình tham vọng trở nên mạnh hơn, vươn lên tầng cao hơn nữa.

Dĩ nhiên, ngoài khoa thám hiểm còn có khoa phổ thông. Vẫn có những học sinh không hề có ý định trở thành thám hiểm giả trong tương lai.

(Ấy vậy mà… một bộ phận lại quá khích thật.)

Giờ đây, không chỉ ở Nhật Bản mà trên toàn thế giới, phong trào trở thành thám hiểm giả đang bùng nổ. Ai có tố chất đều được khai phá và bước vào con đường ấy. Thế nhưng cũng có không ít kẻ coi thường những người “bình thường” — những người không sở hữu sức mạnh đặc biệt — xem họ như kẻ yếu kém để khinh miệt.

“Này, hôm nay tao ghé qua chỗ bọn khoa phổ thông, tụi nó sợ xanh mặt luôn. Cảm giác sướng thật! Đúng là kẻ yếu thì chỉ biết bám víu kẻ mạnh mà sống thôi!”

“Hehe, chuẩn rồi đó, Ryu-chan!”

“Ryu-chan là người mạnh nhất mà!!”

Một nhóm ồn ào đang hào hứng vì chuyện nhảm nhí đến mức đáng chán.

Ở giữa đám đó là Oogara Ryuuki — tên đầu gấu của lớp, thân hình to lớn và thái độ thì ngông nghênh hết mức.

(Kẻ yếu phải bám víu kẻ mạnh… hả. Chỉ dám lên mặt trước hạng C và thấp hơn thì có gì hay ho đâu? Nhưng dù sao hắn cũng mạnh hơn người bình thường là thật.)

Ngược lại, khi đứng gần những kẻ hạng cao hơn C, hắn lại im thin thít. Có thể nói hắn cũng biết tự lượng sức mình.

(Khi cấp bậc thám hiểm giả tăng lên, vị thế trong trường cũng tăng theo. Ai cũng nhắm đến hạng S, nhưng nghe nói chỉ cần nhích lên một bậc thôi đã khó vô cùng.)

Trường tôi nằm giữa trung tâm thành phố nên đặc biệt chú trọng khoa thám hiểm. Không chỉ quy tụ những học sinh tài năng hàng đầu cả nước, mà sau khi tốt nghiệp, họ vẫn tiếp tục tỏa sáng. Nói cách khác, chỉ cần đậu vào khoa thám hiểm của trường này thôi đã là một niềm vinh dự đáng kể.

“…Lại có vụ án nữa à.”

Đang lướt tin tức trên điện thoại, tôi thấy bài báo về một thám hiểm giả hạng cao phạm tội.

Khi con người nắm giữ sức mạnh vượt ngoài giới hạn bình thường, ắt sẽ có kẻ dùng nó cho mục đích xấu. Nhờ những thám hiểm giả hạng cao thuộc quyền quản lý của quốc gia mà gần đây chưa xảy ra sự cố quá lớn, nhưng những tin như thế này vẫn xuất hiện thường xuyên.

“Chắc vì vậy nên khoa phổ thông mới sợ bọn mình…”

Dù có thể hiểu được, nhưng đây quả là một vấn đề sâu xa và khó giải quyết.

“Yo, Sena!”

“Bữa trước cảm ơn nhé!”

Khi lớp bắt đầu đông đủ hơn, tôi được gọi lại như vậy.

Họ là những người từng cùng tôi vào Hầm Ngục trước đây, cũng đang ở hạng C giống tôi. Họ không bao giờ cố sức quá mức, chỉ cần cảm thấy chạm tới giới hạn là lập tức rút lui. Chính vì tôi muốn thử xem với cây cung mình có thể hỗ trợ đến đâu nên đã nhận lời gia nhập đội của họ.

“Giúp được là tốt rồi. Với lại không khí trong đội cũng dễ chịu nữa.”

“Hehe, nghe vậy vui thật đấy!”

“Phải đó. Yểm trợ bằng cung của cậu cực kỳ hữu ích, mà lúc xông lên tuyến đầu cũng mạnh nữa chứ.”

“Đừng có khen nhiều quá.”

“Ôi chà, ngại kìa!”

“Xem xem ai đang đỏ mặt nào?”

“…Phiền thật.”

Nhưng phải công nhận, có những người bạn cùng lớp đối xử thân tình thế này thật đáng quý.

Chúng tôi còn đang nói chuyện rôm rả thì một nhóm người tỏa ra khí thế khác hẳn bước vào lớp.

“Ồ, công chúa kìa.”

“…Chà, nhìn mà ghen tị thật.”

Người vừa vào chính là Sumeragi Setsuna, thám hiểm giả hạng S mà tôi thấy hôm qua, cùng nhóm đi theo cô. Có vẻ như cô không chủ động dẫn họ, mà chỉ là họ tự bám theo.

Gọi họ là “đuôi cá vàng” thì hơi quá lời, nhưng dù sao họ cũng là hạng A, thực lực không hề tầm thường.

“Sau này… tụi mình cũng muốn đứng ở vị trí đó nhỉ.”

“Ừ.”

“Chỉ cần đừng có bám váy con gái là được đấy nhé~?”

Tôi buông một câu nửa đùa nửa nhắc nhở. Hai người tròn mắt trong thoáng chốc rồi cười gượng, bảo rằng chuyện đó thì khỏi lo.

Ít nhất, họ thực sự muốn vươn lên bằng chính thực lực của mình. Và điều đó khiến tôi có thiện cảm.

“Thế thì… hôm nay đi Hầm ngục chung luôn không?”

“Cậu bận việc gì không?”

“…Không, hôm nay tớ xin phép thôi. Xin lỗi nhé.”

Thực ra hôm nay tôi lại muốn một mình lặn xuống Hầm ngục.

Khi tôi áy náy từ chối, hai người họ chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, chỉ gật đầu rồi bảo lần sau lại đi cùng.

“…Chậc, đúng là mình có được bạn tốt thật.”

Không chỉ hai người họ, mà cả nhóm cố định ở lớp khác từng lập đội với tôi cũng đều là người tử tế. Có thể nói, giữa ngôi trường này, họ giống như một làn gió mát lành hiếm hoi.

Giá mà tất cả mọi người đều như vậy thì có lẽ chẳng có tranh chấp nào nảy sinh, ai cũng có thể sống hạnh phúc… nhưng đời đâu dễ thế. Nghĩ đến thôi đã thấy mệt rồi.

“…Mà nói chứ, Sumeragi đúng là lạnh lùng thật.”

Cả học sinh lớp khác cũng kéo đến quanh cô, ngỏ lời muốn cùng xuống Hầm Ngục, nhưng tất cả đều bị cô từ chối.

Chỉ cần có một thám hiểm giả hạng S trong đội thôi là việc chinh phục hầm ngục đã nhẹ đi rất nhiều. Cô thậm chí còn được xem như chiến lực cấp quốc gia. Chẳng trách ai cũng muốn hưởng ké “ánh hào quang” của hạng S.

“Gia đình Sumeragi nghe đâu cũng thuộc hàng thế gia khủng… chắc cũng có khối kẻ muốn tranh thủ.”

Được nhiều người ngưỡng mộ, khao khát, gửi gắm niềm tin và khát vọng như vậy… không biết cổ đang nghĩ gì nhỉ? Ít nhất nếu là tôi, có lẽ dạ dày đã loét từ năm này sang năm khác mất rồi.

Sau đó, tôi hờ hững trải qua giờ học, rồi tan trường.

Tôi lập tức rời khỏi trường, tiến vào Hầm Ngục, xuống đến tầng giống hôm qua.

“Đến ngay lập tức à…”

Vẫn là lũ sói ma vật như hôm qua, đón chào tôi.

Tầng tôi đang đứng là nơi thám hiểm giả hạng B thường săn quái. Dù vậy, nơi này vẫn bị khuyến cáo không nên đi solo vì độ nguy hiểm.

“Nhưng với tao thì không đủ đâu!!”

Tôi ngưng tụ ma lực thành hình mũi tên rồi bắn đi trong nháy mắt.

Một con sói bị xuyên thẳng qua đầu, gục xuống. Những con còn lại lập tức đồng loạt lao đến.

【Search】 kích hoạt.

Kỹ năng cho phép dò tìm toàn bộ khu vực xung quanh được triển khai, xác nhận ngoài bầy sói trước mặt không còn sinh vật nào khác.

Trong lúc đó, chúng vẫn hợp sức tấn công, nhưng tôi linh hoạt né tránh từng cú vồ.

“Vũ khí gốc của tao là kiếm mà. Dù hiện tại dùng cung, thì việc né đòn cận chiến tao quá quen rồi.”

Kinh nghiệm chiến đấu bằng kiếm phát huy ở những lúc như thế này.

Khi lập đội, tôi thường yểm trợ từ phía sau — tất nhiên vẫn có lúc ra đòn kết liễu. Nhưng khi solo, chỉ có một mình tôi, nên khả năng né tránh ở cự ly gần là điều tối quan trọng.

Thám hiểm giả sử dụng vũ khí tầm xa như cung gần như không bao giờ đơn độc xuống Hầm Ngục. Vì thế, có thể nói tôi cũng thuộc dạng khá đặc biệt.

“Phù, xong việc.”

Tôi xoay cây cung trong tay, tạo dáng kết thúc… Ừm, hoàn hảo.

“?”

Ngay khi quét sạch bầy sói, điện thoại trong túi tôi vang lên một tiếng “ting”.

Sau mỗi trận chiến, thỉnh thoảng âm báo này sẽ xuất hiện — dấu hiệu cho thấy trong tôi vừa khai sinh một kỹ năng mới.

“Kỹ năng mới à… để xem nào.”

Đối với một thám hiểm giả, khoảnh khắc thức tỉnh sức mạnh mới luôn là giây phút hồi hộp không gì sánh được.

Tôi mở bảng trạng thái.

【Ma Cung】

“Ma Cung… cái tên đúng kiểu kích thích tâm hồn chuunibyou luôn!”

Tâm trạng tôi lập tức vọt lên đỉnh điểm.

Đọc nội dung, kỹ năng này cho phép sau khi bắn một mũi tên, tôi có thể điều khiển quỹ đạo của nó tối đa năm lần theo ý muốn.

Hơn nữa, việc không có khái niệm cấp độ đồng nghĩa đây là kỹ năng hiếm — tương tự như “Nhất Đao Vô Song” hay “Kiếm Thánh”.

“Vậy tức là… thế này sao? Đúng lúc có mồi luôn.”

Phía trước, năm con sói khác xuất hiện.

Ngay khi chúng định lao tới, tôi bắn một mũi tên hạ gục một con trước, rồi trong đầu khẽ ra lệnh.

Mũi tên vốn bay thẳng bỗng khựng lại giữa không trung, đổi góc một cách đột ngột — rồi xuyên thủng con sói thứ hai.

“Ra vậy… mạnh thật đấy chứ?”

Theo quán tính của đợt công kích ấy, toàn bộ bầy sói đều bị những mũi tên xuyên thủng, lần lượt ngã xuống và hóa thành xác lạnh.

“…Quỹ đạo của mũi tên đẹp thật.”

Những mũi tên của tôi được tạo ra từ ma lực, vì thế chúng mang sắc xanh lam thuần khiết. Khi những mũi tên xanh rực rỡ ấy tung hoành khắp không trung, quỹ tích của chúng cũng để lại từng vệt tàn quang mờ nhạt… Thực sự đẹp đến nao lòng.

“Thu hoạch cũng không tệ. Được rồi, về thôi.”

Sau đó, tôi nhanh chóng gom gọn nguyên liệu thu được từ lũ sói rồi bước vào ma pháp trận dịch chuyển dẫn ra lối thoát.

Thế nhưng… trên đường trở về, tôi lại trông thấy một cảnh tượng chẳng mấy dễ chịu.

“Ê này bọn mày, hạng C mà lại dám giữ đồ ngon thế à? Mau nộp đây.”

“K-không được! Đây là thanh kiếm tôi vừa vất vả lắm mới mua được!”

“Hả? Mày dám cãi à, đồ rác rưởi?”

“Guh!?”

“Shinichi!!”

Ngay gần lối vào hầm ngục, một vụ xô xát giữa các thám hiểm giả đang diễn ra.

Hơn nữa, nhóm thám hiểm giả hạng C đang bị gây sự… lại chính là tổ đội mà trước đây tôi từng tham gia, và cũng là những người đã lên tiếng chào hỏi tôi vào sáng nay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!