Chương 6: Thanh đao chém đứt vạn vật
Enjoy!
---------------------------------------
Thanh đao chém đứt vạn vật
“Takuya!!”
“…Sana?”
Giữa trung tâm căn phòng bẫy, Sanada đang ngồi sụp xuống, ánh mắt trống rỗng vì kinh hoàng.
“Đừng ngồi ngây ra đó! Mau chạy qua đây!”
“...Được!”
Tôi đã dùng cách cưỡng ép chém mở căn phòng bẫy từ bên ngoài—một hành động gần như được xem là “phi quy tắc” đối với dungeon.
Nói cách khác, ngay khoảnh khắc bị xé toạc, cánh cửa và bức tường đã bắt đầu tự phục hồi.
Nghe tiếng tôi, Sanada lập tức bật dậy lao về phía này. Và trước khi quá trình tái tạo hoàn tất, cậu ấy đã kịp thoát khỏi căn phòng.
“Takuya… Takuya!!”
“Sana… Sana!!”
Nhìn hai người ôm chặt lấy nhau trước mắt, tôi mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Như đã nói trước đó, một khi bẫy đã kích hoạt, người bị nhốt bên trong chỉ có thể vượt qua thử thách rồi tự mình giải trừ nó. Thế nhưng, 【Nhất Đao Vô Song】 của tôi lại có thể làm được những điều gần như gian lận như thế này.
【Nhất Đao Vô Song】
Đó là kỹ năng xuất hiện khi tôi đạt đến cảnh giới cực hạn của kiếm thuật.
Bản chất của nó vô cùng đơn giản—triệu hồi một thanh đao được tạo ra từ kỹ năng, rồi cầm nó mà chiến đấu.
Nhưng chiến đấu chỉ là phần phụ. Thứ thực sự đáng sợ… chính là bản thân thanh đao ấy.
(Không chỉ vật chất, mà ngay cả “khái niệm” cũng có thể bị chém đứt… Dù tôi chẳng hiểu rõ khái niệm là gì cho lắm, nhưng tóm lại—nghe nói chẳng có thứ gì là không thể chém.)
Ngoài ra còn có tăng cường thể chất cùng vài năng lực phụ khác, nhưng lúc này điều quan trọng nhất là—trước mắt tôi, không có ai phải hy sinh.
Khi buông tay, thanh đao tỏa ánh sáng nhàn nhạt kia tan vào hư không như thể chưa từng tồn tại.
(Dù vậy… không ngờ hắn ta thật sự dám làm đến mức đó.)
Năm ngoái… không, chỉ mới gần đây thôi, mọi chuyện vẫn chưa tệ đến thế.
Có lẽ vì nghề thám hiểm giả ngày càng được tôn sùng, địa vị xã hội cũng theo đó mà tăng lên, nên những kẻ ỷ thế kiêu ngạo như vậy mới dần xuất hiện nhiều hơn.
“Trước mắt, cậu có bị thương ở đâu không? Lúc bị ném đi ấy.”
“À… nhưng không sao đâu. Chỉ bầm nhẹ thôi.”
“Cho tớ xem.”
Khi vén ống quần lên, đó không chỉ là vết bầm—một đường rách da hiện rõ, máu vẫn còn rỉ ra.
Với thám hiểm giả thường xuyên lăn lộn trong hầm ngục, vết thương thế này chẳng đáng gì. Nhưng với người bình thường, chắc chắn không thể không đau.
“Đừng nói là không sao. Vết này mà đi tắm thì xót lắm đấy.”
“Ừ… chắc là sẽ xót thật…”
“Có chắc chỉ có thế thôi không?”
Tôi lấy từ trong túi ra một hũ thuốc mỡ.
Đây là loại đặc biệt, tôi nhặt được ở tầng nông của hầm ngục. Với mức độ vết thương này, chỉ cần bôi lên là đủ.
Sanada và Shinjou nghiêng đầu khó hiểu, nhưng ngay khi thuốc chạm vào da, vết thương lập tức biến mất như chưa từng tồn tại—làn da sạch sẽ, nguyên vẹn trở lại.
“Ồ…”
“Ghê thật…”
“Chiến lợi phẩm từ hầm ngục đấy. Hôm nay coi như hai cậu cũng cùng tớ thám hiểm, nên cái này cho hai người luôn. Giữ lại dùng cũng được, hoặc mang lên hiệp hội bán cũng được.”
Dù không phải tôi gây ra chuyện đó, nhưng xem như một chút thành ý bù đắp vì đã để họ trải qua khoảnh khắc kinh hoàng ấy.
Sanada có vẻ ngần ngại, nhưng sau khi tôi nói nhất định phải nhận, cậu ấy cũng miễn cưỡng gật đầu.
Tôi đưa hai người về phía ma pháp trận dịch chuyển.
Ánh mắt họ khi nhìn tôi… lấp lánh đến lạ.
“Đỉnh thật… Đây chính là thám hiểm giả sao…”
“Ngầu quá… Mũi tên đó hoạt động thế nào vậy?”
“Kỹ năng thôi. Xem này…”
Dù chẳng có kẻ địch nào, tôi vẫn biểu diễn thử kỹ năng Ma cung.
Mũi tên vẽ nên một quỹ đạo xanh lam trong không trung, uyển chuyển như một dải lụa phát sáng.
Hai người họ tròn mắt nhìn theo, vui thích chẳng khác nào trẻ con xem xiếc trong rạp hát.
Chuyện hôm nay có lẽ là một ký ức tồi tệ.
Nhưng dẫu vậy… tôi vẫn mong họ có thể mang về cho mình ít nhất một mảnh ký ức đẹp.
“Ừm… Trong số các thám hiểm giả… cũng có người như cậu sao, Tokioka-kun?”
“Có chứ. Chỉ là loại ngu xuẩn như bọn kia cũng chỉ chiếm một phần nhỏ thôi.”
“Lũ đó đúng là khốn nạn thật sự. Nếu tớ có sức mạnh, tớ sẽ tự tay giết chúng!”
“Hay đấy. Tớ không ghét những kẻ dám buông lời như thế đâu.”
Với kiểu người như cô ấy, cho dù có nắm trong tay sức mạnh, chắc cũng không dễ dàng sa ngã mà mất kiểm soát.
Dù sao thì… tương lai hai người này thức tỉnh năng lực gần như là điều không thể. Nhưng tôi vẫn thường nghĩ—giá mà những người như họ mới là kẻ được trao sức mạnh, thay vì loại người như Chiba.
“Cả hai nhớ nhé, vừa ra khỏi trận dịch chuyển thì lập tức đến gặp giáo viên chủ nhiệm khoa phổ thông.”
“…À, phải rồi.”
“Ừ, hiểu rồi.”
Chứ nếu bị hỏi “Tại sao vẫn còn sống?”, e rằng sẽ rắc rối lắm.
Mà nói mới nhớ, không biết đám kia đã báo cáo những gì với giáo viên… và giáo viên lại tỏ ra hứng thú đến mức nào trước câu chuyện đó. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến tôi chẳng muốn tưởng tượng thêm.
Chúng tôi bước vào trận dịch chuyển, ánh sáng lóe lên, rồi trở lại mặt đất.
Và đúng như dự đoán—Chiba cùng đồng bọn đang đợi sẵn.
“…Hả?”
Vừa nhìn thấy chúng tôi, bọn chúng sững sờ đến mức há hốc miệng.
Biểu cảm ngu ngốc ấy khiến tôi suýt nữa đã chỉ tay vào mặt mà cười phá lên, nhưng nghĩ lại… có vẻ bọn này dễ nổi điên lắm, nên thôi.
“Vậy nhé, cảm ơn cậu nhiều lắm, Tokioka-kun!”
“Thật sự cảm ơn cậu!”
“Ừ, đi đi.”
Sanada và Shinjou vội vã chạy về phía giáo viên chủ nhiệm.
Còn tôi thì… làm gì đây nhỉ?
Thôi, dừng trốn tránh thực tại lại.
“Này, sao thằng đó vẫn còn sống?”
“Đúng vậy! Nó bị nhốt trong phòng bẫy rồi cơ mà!”
“Chính mắt tụi tao thấy mà!”
Tôi ngoáy mũi một cái, tiện tay búng luôn “chiến lợi phẩm” đi chỗ khác, rồi thản nhiên đáp:
“Tôi cũng chẳng hiểu nữa. Tự nhiên cửa mở ra, thế là cứu được thôi.”
“…Chậc!”
Phải rồi. Dù có nghi ngờ, bọn chúng cũng chẳng thể hỏi sâu thêm.
Phòng bẫy không thể mở từ bên ngoài—đó là lẽ thường tình ai cũng biết. Chính vì vậy, chúng không thể tưởng tượng nổi tôi đã làm gì.
Tôi có rất nhiều điều muốn nói.
Nhưng tưởng chừng chuyện này sẽ kết thúc ở đây… thì không.
“Mày làm cái mặt tỉnh bơ đó là sao hảaa!!”
Chiba vừa bước đi được vài bước thì đột ngột quay phắt lại, vung cao chiếc rìu trong tay.
Tôi thầm nghĩ—sao loại này lại có thể đạt đến hạng A được chứ?
Nhìn lưỡi rìu đang lao tới, tôi chỉ cảm thấy… chậm thật.
Và tôi không hề né tránh.
“…Ể?”
Tiếng Chiba bật ra đầy hụt hẫng.
Tại sao tôi không né?
Bởi vì… tôi không cần phải làm vậy.
“Cậu rốt cuộc định làm gì khi chĩa vũ khí vào bạn học của mình thế?”
Thanh kiếm nhẹ nhàng đỡ trọn cú bổ của Chiba—
Chính là Sumeragi.
Tôi không nhìn thấy rõ gương mặt cô từ phía này, nhưng nhìn biểu hiện của Chiba, có vẻ hắn đang hoảng hốt đến mức ánh mắt liên tục dao động.
“Đáng đời.”
“Cái thằng—!”
“Đủ rồi.”
Vâng. Tôi im lặng là được chứ gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
