Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2609

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11564

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 3

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3393

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

(Đang ra)

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

sajerak (사제락)

Còn hiện tại thì tất cả những gì tôi muốn làm là nghỉ ngơi.

28 549

Web novel (Chương 1 ~ 30) - Chương 4: Tâm sự cùng em gái, và những tương tác với khoa phổ thông

Chương 4: Tâm sự cùng em gái, và những tương tác với khoa phổ thông

Enjoy!

---------------------------------

Tâm sự cùng em gái, và những tương tác với khoa phổ thông

Học sinh khoa thám hiểm về cơ bản sau giờ học đều tiến vào hầm ngục, miệt mài rèn luyện với khát vọng vươn lên cao hơn nữa. Tôi cũng không ngoại lệ.

Nhưng không có nghĩa là ngày nào tôi cũng lao vào hầm ngục.

“…?”

Hôm đó tôi không đi, chỉ nằm dài trong ký túc xá thả hồn vô định thì điện thoại rung lên.

Cầm máy lên, nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình—“Yuki”—tôi bật cười bất lực rồi nhấc máy.

“Alô?”

‘Nii-san à?’

Người gọi là Tokioka Yuki—em gái tôi.

Vì theo học tại ngôi trường nổi tiếng của khoa Thám Hiểm này nên tôi phải rời quê nhà. Cũng vì thế mà tôi hiếm khi được gặp Yuki. Có lẽ vì cảm thấy cô đơn nên con bé thường xuyên gọi điện cho tôi như thế này.

‘Anh có đang gắng sức quá không đó? À mà… nghe giọng là biết anh vẫn ổn nhỉ.’

“Anh không làm quá đâu. Anh sẽ không làm chuyện gì khiến em với mẹ phải buồn đâu.”

‘Lúc nào anh cũng nói vậy… nhưng xin lỗi nhé, suýt nữa em lại nhắc đến chuyện đó.’

“Không sao. Quả thật khi ấy anh đã cố quá mức.”

‘…Fufu.’

“Ha ha.”

Đúng rồi—chỉ cần em ấy cười như vậy là được.

Chúng tôi cứ thế trò chuyện, như muốn bù đắp khoảng thời gian của hai anh em vốn ít khi được gặp nhau. Dù sao thì vào kỳ nghỉ dài, mà cũng chỉ có nghỉ hè là chúng tôi vẫn có thể gặp nhau vài ngày.

“Mẹ vẫn khỏe chứ?”

'Vâng. Nay mẹ vẫn chưa đi làm về, nhưng nhờ tiền anh gửi mà mẹ với em sống thoải mái hơn nhiều… thật lòng mà nói, em thấy áy náy lắm.’

Ừ… tôi hiểu cảm giác đó.

Nguyên liệu thu được từ hầm ngục khi đổi ra tiền có giá trị rất cao. Với gia đình không còn cha như chúng tôi, đó là nguồn thu quý giá.

Thực ra số tiền tôi gửi đủ để mẹ không cần phải làm việc nữa, nhưng bà bảo nếu ngừng lao động thì đời người coi như kết thúc, nên vẫn tiếp tục làm nông như trước.

“Đừng nghĩ vậy. Khoảng thời gian trước em không thể tự do vận động đã quá đủ rồi. Giờ khỏe mạnh rồi thì hãy tận hưởng cuộc sống đi. Việc em sống vui vẻ chính là phần thưởng lớn nhất của anh với tư cách một người anh trai.”

‘Nii-san… vâng. Cảm ơn anh.’

Sau khi kể cho nhau nghe vài chuyện gần đây, cuộc gọi kết thúc.

“…Đúng là khỏe mạnh lên thật rồi.”

Tôi nhìn bức ảnh gia đình đặt trên bàn, khẽ thì thầm.

Ngày trước Yuki vốn thể chất yếu ớt, thậm chí từng bị bảo rằng sẽ không qua khỏi. Nhưng giờ đây bệnh tật đã hoàn toàn khỏi hẳn, cơ thể con bé cũng trở nên khỏe hơn rất nhiều.

Tất cả là nhờ kỹ năng của tôi đã mạnh đến mức có thể tiến sâu hơn nữa vào tầng dưới của hầm ngục tương đương cấp S.

“Linh dược vạn năng… đúng là hầm ngục có thể ban cho ta bất cứ thứ gì.”

Linh dược vạn năng—một vật phẩm chỉ có thể tìm thấy ở tầng sâu nơi thám hiểm giả hạng S mới đủ khả năng đặt chân tới.

Đúng như tên gọi, nó có thể chữa lành mọi vết thương, mọi căn bệnh. Có thể xin quốc gia phê duyệt để sử dụng, nhưng chính vì công dụng tuyệt đối ấy mà giá thành thì đắt đỏ đến mức vô lý.

Thậm chí số tiền tôi kiếm được cũng không đủ chạm tới nó—vậy nên chỉ còn cách tự mình đi lấy.

“Bỏ qua kiếm thuật cơ bản thì hai kỹ năng Kiếm thánh và Nhất đao vô song thực sự đã giúp mình rất nhiều. Thật tốt vì sở hữu được chúng.”

Dù đã trải qua không ít chuyện, nhưng nhờ vậy mà bệnh của em gái tôi đã khỏi hẳn—kết cục viên mãn. Đó chính là câu chuyện về gia đình tôi.

“Được rồi… hôm nay nấu đại thứ gì đó rồi ngủ thôi.”

Mà nghĩ lại, sống trong ký túc xá thế này mới thấy tiếc.

Giá mà mang theo mấy máy chơi game đặt cố định ở nhà lên đây thì tốt biết mấy.

—---------------------------------------

Dạo gần đây, tôi cố tình che giấu thực lực thật của mình, và chẳng hiểu từ lúc nào, khả năng sử dụng cung lại tiến bộ đến mức ngay cả bản thân tôi cũng phải kinh ngạc…

Và rồi, chuyện ấy xảy ra một cách đột ngột.

“Ngày mai, nhằm mục đích giao lưu với học sinh khoa phổ thông, các em sẽ cùng họ tiến vào hầm ngục. Nghe cho rõ đây—bảo vệ những người không có sức mạnh là nghĩa vụ của các em. Hãy luôn ghi nhớ điều đó.”

Đó là sự kiện giao lưu với học sinh khoa phổ thông—thứ vài tháng mới có một lần, thậm chí có khi chẳng có.

Giữa học sinh khoa thám Hiểm và khoa phổ thông vốn đã tồn tại không ít hiềm khích. Rõ ràng ai cũng biết rằng cứ gộp hai bên lại với nhau thì kiểu gì cũng nảy sinh rắc rối… Thế nhưng, cái sự kiện ngớ ngẩn này vẫn được lên kế hoạch—và tất nhiên là có lý do phía sau.

“Này, vụ này chắc chắn là ý tưởng của bà cô đó nhỉ?”

Hôm nay Shinichi tình cờ ngồi cạnh tôi, hạ giọng hỏi vậy. Tôi chỉ khẽ gật đầu.

Bà giáo viên đó… tên là Busujima. Khi còn là học sinh, bà ta đã đạt tới hạng A và từ đó đến nay vẫn giữ vững vị thế ấy không suy chuyển.

Trong trường này có ba người đạt hạng S, trong đó có cả Sumeragi, nên tầm ảnh hưởng của bả không phải là tuyệt đối. Nhưng nhờ các mối quan hệ và thế lực phía sau, bà ta có thể xoay chuyển không ít chuyện theo ý mình.

“Bà cô đó nặng tư tưởng chọn lọc lắm.”

“Ừ… thiệt tình. Bọn mình thì không sao, chứ đứng từ phía học sinh khoa phổ thông chắc khó mà nuốt trôi.”

Những lời nghe có vẻ cao thượng ban nãy—“bảo vệ kẻ yếu”—rốt cuộc cũng chỉ là cái cớ để phô trương sức mạnh trước những học sinh không có năng lực chiến đấu.

Busujima ấy rõ ràng biết phần lớn học sinh khoa thám hiểm đều mang tính cách kiêu ngạo, và có lẽ trong thâm tâm, bà cô ấy tự xem mình là thủ lĩnh của đám đó.

“Thôi thì… chuyện đến đâu hay đến đó vậy.”

Là học sinh, chúng tôi không có quyền cãi lời giáo viên—nhất là với một kẻ hạng A vốn coi thường những kẻ hạng C như chúng tôi.

Dù vậy, vì mấy sự kiện thế này hiếm khi thực sự xảy ra vấn đề nghiêm trọng, nên tôi cũng không nghĩ ngợi quá nhiều…

Chỉ là, tôi không thể ngờ rằng trong số những người tham gia lần này, lại có một tên khốn nổi tiếng là kẻ xem thường người khác nhất trong toàn bộ khoa thám hiểm góp mặt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!