1
"Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi thực sự đến căn hộ mà tiểu thư Misaki sống đấy. Đường này có đúng không vậy?"
"À, chắc là đúng đấy."
Đó là buổi chiều ngày hôm sau, sau khi phán quyết dành cho tôi được đưa ra tại cuộc họp Thập Nhị Sư Thiên.
Sau khi kết thúc buổi học tại Học viện Trừ Tà, tôi và Karasuma đang rảo bước trong khu dân cư gần trường.
Chúng tôi đang hướng tới địa chỉ mà Soya từng đưa cho tôi trước đây để gặp Thức Thần do Tông gia nhà Soya phái đến đón.
Tại Học viện Trừ Tà, phần lớn học sinh đều ở ký túc xá, nhưng Soya—người sở hữu Dâm Nhãn có thể nhìn thấu mọi thông tin tình dục của người khác—lại bảo rằng: "Ít nhất lúc nghỉ ngơi tớ muốn ở nơi nào ít người quen thôi", nên cô ấy thuê nhà sống riêng ở một nơi cách trường một đoạn.
Nghe nói đó là một tòa chung cư khá lớn nên tôi tưởng sẽ tìm thấy ngay, nhưng vì đây là lần đầu đến khu này nên tôi có chút lạc đường.
Karasuma vừa so sánh bản đồ trên điện thoại với cảnh vật xung quanh vừa thở dài một cách đầy kịch kịch.
"Thật là. Nếu Furuya không bị thú tính lấn át mà tấn công tiểu thư Misaki, thì giờ này chính tiểu thư Misaki đã đích thân dẫn đường tụi mình đến tận căn hộ rồi."
"Đã bảo là có nhiều hiểu lầm trong chuyện đó mà..."
Tôi lặp lại lời biện minh không biết đã là lần thứ bao nhiêu. Cũng giống như Sakura hay Nagumo, Karasuma tin chắc rằng tôi đã làm gì đó với Soya.
May mà Sakura không có ở đây... Chứ nếu bị cả hai người là Karasuma và em ấy cùng tra hỏi đến nơi đến chốn thì tiêu đời.
Khi biết tôi sẽ đến nhà Soya theo kết quả của cuộc họp Thập Nhị Sư Thiên, Sakura với vẻ mặt dữ tợn đã đòi đi theo: “Em là người giám sát anh mà!!". Nhưng rồi cô bé nhận được lệnh triệu tập bắt buộc từ Cục Thanh tra nên đã bị lôi đi mất. Dù Sakura đã làm vẻ mặt đầy quyết tâm kiểu "Nếu đã thế này thì dù có phải bỏ Cục Thanh tra...", nhưng rốt cuộc thì cái gì đang thôi thúc cô ấy đến vậy chứ...
Khi tôi còn đang rùng mình nhớ lại vẻ mặt của Sakura, Karasuma bỗng ôm lấy vai mình một cách đầy kịch kịch:
"Ôi đáng sợ quá đi. Không ngờ Furuya với cái bản mặt như đại diện cho trai ăn cỏ lại là một con zombie để mặc cho đầu dưới chiếm đoạt ý thức rồi tấn công đồng đội! Đã thế lại còn chẳng có chút hối lỗi nào. Theo lẽ thường thì cậu phải cạo đầu hoặc tự thiến để tỏ lòng hối lỗi mới đúng chứ?"
"Im đi! Tôi không muốn nghe câu đó từ cậu đâu!"
Trước đây Karasuma cũng từng sống ở ký túc xá Học viện Trừ Tà giống tôi, nhưng vì liên tục đột nhập phòng nữ sinh vào ban đêm nên đã bị đuổi cổ, hiện tại cô đang sống ở một căn hộ gần đó. Việc cô chưa phải vào tù bóc lịch đúng là một điều kỳ lạ.
Thế nên khi tôi phản bác rằng tại sao lại phải nghe những lời chê bai thậm tệ từ một kẻ như thế, thì...
"Bởi vì tôi ghen tị chứ sao!"
Karasuma gào lên.
"Tôi cùng lắm cũng chỉ áp máy rung vào cái ảo ảnh do Hotel Rapunzel tạo ra thôi... À thì trải nghiệm đó cũng tuyệt vời thật đấy, nhưng tôi ghen tị đến mức không chịu nổi với cậu, kẻ đã làm ra cái hành động khiến tiểu thư Misaki bằng xương bằng thịt phải đỏ mặt suốt một thời gian dài như thế! Tôi chỉ muốn nói kháy vài câu cho bõ ghét!"
Karasuma hét toáng lên giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng màng đến ánh mắt người đời. Tiếng hét làm hỏng cả vẻ ngoài mỹ nam của cô nàng.
"Này Furuya, tôi sẽ không nói dai nữa đâu, thậm chí tôi sẽ đi giải thích với đám con trai lớp D rằng vụ này là hiểu lầm. Thế nên hãy kể chi tiết cho tôi nghe cậu đã làm gì tiểu thư Misaki đi? Điểm nhạy cảm của tiểu thư Misaki là ở đâu, lượng và độ nhớt của dịch thể, mùi hương, tình trạng mật huyệt, chắc là có nhiều thứ để kể lắm đúng không?"
"Cậu thôi đi được chưa hả!? Cậu đang hoang tưởng đến mức độ trần trụi nào vậy!?"
"Tại cậu và tiểu thư Misaki cứ toát ra cái bầu không khí đậm mùi dục vọng kích thích trí tưởng tượng trước mặt tôi nên lỗi là ở hai người chứ bộ!"
"Làm gì có mà toát ra!"
Trong khi chúng tôi vừa đi vừa cãi nhau mấy chuyện ngu ngốc như mọi khi, thì...
"Hửm? Kia là..."
Karasuma dừng bước và thốt lên.
Tôi nhìn theo hướng mắt của Karasuma, và đập vào mắt là một tòa chung cư cao cấp to vật vã.
Và tại sảnh vào hào nhoáng của tòa chung cư đó, có một kẻ khả nghi.
"Uuuu... Auuuu..."
Một cô gái với cái nơ to bản và bộ ngực đang rung lên, hai tay ôm đầu đi vòng vo tam quốc tại cùng một chỗ.
Cứ tưởng cô ấy bước đi loạng choạng về phía thang máy, nhưng rồi lại lắc đầu nguầy nguậy và quay ngược trở lại.
Cô ấy ngã phịch xuống chiếc ghế sofa trông có vẻ đắt tiền ở sảnh, hai chân đạp loạn xạ.
"Uuuu, nếu không hoàn thành nghi thức thì không lấy được bằng chính thức, và quan trọng hơn là Furuya-kun sẽ bị giam cầm... Nhưng nếu hoàn thành nghi thức và Furuya-kun được công nhận là Nhân Thức Thần... thì tức là mình và Furuya-kun sẽ kết h... Ưm ưm... Kỳ lắm... Tại sao lại thành ra chuyện Furuya-kun làm Nhân Thức Thần chứ... Vốn dĩ mình còn chưa biết phải dùng vẻ mặt nào để gặp Furuya-kun nữa nè..."
Kẻ khả nghi đó—chính là Soya trong bộ đồng phục Học viện Trừ Tà giống tôi—đang úp mặt vào lưng ghế sofa, vừa rên rỉ lầm bầm gì đó vừa đấm thùm thụp vào ghế.
"Ờm thì..."
Có vẻ như chúng tôi đã đến được chung cư của Soya từ lúc nào không hay, nhưng tình huống này biết bắt chuyện sao đây...
"Tiểu thư Misaki! Chúng tôi đến rồi đây!"
"Hieeee!?"
Karasuma, kẻ không biết đọc bầu không khí, đã lao tới tấn công.
Những lúc thế này thì tên ngốc lại hữu dụng thật... Tôi vừa thầm cảm ơn vừa đi theo sau.
"Nghe nói là chung cư lớn lắm, nhưng cũng bình thường nhỉ. Xung quanh cũng nhiều chung cư to cỡ này, không biết buổi tối từ cửa sổ có nhìn thấy cảnh sinh hoạt của phòng khác không ta."
"Cậu im lặng chút đi. Nhìn kìa, Soya đang sợ đấy thấy không."
Tôi hùa theo Karasuma để bắt chuyện với Soya dưới hình thức là đang mắng tên kia.
Tuy nhiên...
"...!!"
Soya vừa nhận ra sự hiện diện của tôi liền nấp ngay ra sau lưng Karasuma. Đây là cảnh tượng tôi đã quá quen mắt trong mấy ngày qua. Soya vừa lén lút nhìn trộm tôi qua vai Karasuma, vừa nói:
“K-Khoan! Furuya-kun đứng yên đó! Hai tay ôm đầu, quay mặt sang hướng kia!"
"Guh."
Tôi bị yêu cầu đứng yên ở một vị trí cực kỳ khó nói chuyện. Bị coi như tội phạm hoàn toàn luôn rồi.
So với Soya lúc trước cảnh giác tôi như thú bị thương, thì giọng điệu bây giờ có vẻ bớt gay gắt hơn một chút, nhưng cái mặt đỏ bừng và ánh mắt lườm nguýt thì vẫn y nguyên.
"Haa… haa… Từ cơ thể mềm mại của tiểu thư Misaki, mùi hương ngọt ngào lan tỏa ở cự ly gần thế này... Làm tôi nhớ lại chuyện ở Hotel Rapunzel, cảm giác như sắp làm hỏng quần lót nữa rồi... Ực ♥"
Cái tên Karasuma mà Soya đang dùng làm khiên chắn mới là tên tội phạm dự bị nguy hiểm hơn gấp vạn lần đấy chứ...
Nhìn cái mặt Karasuma kia xem. Một bản mặt tồi tệ như hiện thân của quấy rối tình dục.
Nghĩ đến việc Soya thà dùng một tên biến thái như vậy làm khiên chắn để cự tuyệt tôi, trái tim tôi lại muốn vỡ vụn. Rõ ràng là Soya, người đã chấp nhận chuyện Tuyệt Đỉnh Trừ Tà và nói sẽ cùng nhau giải lời nguyền... Ơ kìa? Đây là, nước mắt sao?
Cứ đà này thì có ổn không đây... Về nhiều mặt ấy.
Giờ mới nghĩ lại, việc hoàn thành nghi thức của gia tộc Soya chắc là khó nhằn lắm nhỉ? Ngay khi tôi đang hơi tuyệt vọng thì...
Phụt, một bóng đen đổ xuống dưới chân.
Nhìn lên, tôi thấy một con gì đó khổng lồ giống như cá đuối Manta đang nhẹ nhàng đáp xuống vỉa hè rộng lớn trước chung cư.
[Tôi đã đến đón rồi đây. Misaki-sama, Furuya-sama, Karasuma-sama. Mời ngồi lên đây ạ.]
Khi chúng tôi lại gần, từ lưng con cá đuối mọc ra những thứ như xúc tu, và nó phát ra âm thanh hướng dẫn.
Tôi rụt rè chạm vào xúc tu, và ngay lập tức được nó nhấc bổng lên đặt vào phần lưng trông như ghế ngồi.
Lực của xúc tu rất khéo léo, và cái ghế thì mềm mại đến mức có thể khiến người ta lười biếng.
Đúng là Thức Thần có khác, mọi thứ đều thoải mái, nhưng mà—có một điểm duy nhất rất kỳ lạ.
""......!!""
Không hiểu sao tôi và Soya lại bị con cá đuối Manta xếp ngồi cạnh nhau.
Hơn nữa khoảng cách giữa hai ghế hẹp đến mức bất thường, gần như vai kề vai.
Trong khi Karasuma lại bị xếp ngồi ở một vị trí xa tít tắp, khó mà nhìn thấy từ chỗ này!
"T-Tại sao chứ!? Đâu cần thiết phải ngồi gần thế này đâu chứ...! Khoan, dừng lại chút đã! Dừng Manta! Tôi muốn xuống!"
[Vậy thì chúng ta xuất phát. Xin vui lòng không rời khỏi chỗ ngồi trong khi bay.]
"Áááááááá!?"
Thức Thần Manta hoàn toàn phớt lờ lời của Soya, dùng xúc tu biến thành dây an toàn trói chặt bọn tôi lại. Rồi nó nhẹ nhàng bay vút lên bầu trời.
Tốc độ chỉ ở mức vừa phải, nhưng với cử động kiểu bán tự động cùng các tùy chọn về xúc tu và ghế ngồi, có vẻ tính năng của nó khác biệt hẳn so với Thức Thần di chuyển thông thường.
Dù cảm thấy có chút sắp đặt khi Thức Thần cấp cao này xếp tôi và Soya ngồi cạnh nhau, nhưng tôi nhanh chóng thay đổi suy nghĩ.
Đây là cơ hội để nói chuyện đàng hoàng với Soya ngay lập tức...
Xin lỗi Soya nhé, nhưng hai ta không thể cứ xấu hổ mãi được.
Không còn tâm trí đâu để ngắm tuyệt cảnh đang trôi qua dưới tầm mắt, tôi mở lời.
"À, nè, Soya."
"!! Ưuu, ưuu.”
Soya quay mặt đi hết mức có thể để tránh tôi, và bắt đầu vùng vẫy lung tung định tháo dây an toàn.
Để trấn an Soya, tôi cố gắng dùng giọng điệu nghiêm túc nhất có thể để bắt đầu câu chuyện.
"Chuyện là... Lúc đó tớ thực sự xin lỗi. ...Tớ đã viện cớ là bị Mihoto điều khiển, nhưng với Soya thì chuyện đó đâu liên quan gì. Ghét là ghét thôi, và cậu sợ rằng tớ sẽ làm lại chuyện tương tự cũng là điều đương nhiên."
"...Ư."
Khi tôi nói với giọng chân thành, Soya cũng ngừng vùng vẫy và phát ra tiếng lí nhí.
Thấy Soya đã chịu lắng nghe, tôi thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục:
"Thế nên là, cái nghi thức hôm nay ấy, dù thế nào đi nữa tụi mình cũng phải tuyệt đối hoàn thành cho bằng được nhé."
“F-Fu ể!?”
Đột nhiên, Soya đang bình tĩnh lại bỗng hét lên một tiếng kỳ quái và cơ thể giật bắn lên.
Hả? Sao vậy? Chẳng lẽ mình lại lỡ lời gì nữa rồi?
Trong khi tôi đang nơm nớp lo sợ rằng lời xin lỗi ấp ủ bao ngày qua đã thất bại, thì...
"N-Này... Furuya-kun... Tớ hiểu là vì chuyện bị giam cầm... nhưng tại sao cậu lại hào hứng với nghi thức một cách không chút do dự như thế...? C-Chẳng lẽ cậu định kết h... với tớ..."
Soya đỏ mặt tía tai đến mức không thể đỏ hơn được nữa, giọng nói khàn đi.
Hả? Sao là sao chứ cậu này...
"Nếu hoàn thành nghi thức thì Soya có thể lôi cái sức mạnh bí ẩn đó ra bất cứ lúc nào, và kiềm chế được sự bùng phát của Mihoto, thế thì đương nhiên là tớ phải có động lực rồi."
"..................Hể?”
"Thế thì này, Soya sẽ không phải gặp chuyện như vậy nữa đúng không? Nếu tên Ma tộc kia lại đến chọc phá thì cậu cũng có thể đánh đuổi cô ta mà không lo rủi ro Mihoto bùng phát, và giấy phép chính thức cũng sẽ được cấp. ...Aa! Còn cái này nữa, có thể cậu chưa nghe, nhưng nếu kiểm soát được Mihoto thì hai ta sẽ được nghe trực tiếp từ Thần tộc về lời nguyền của chúng ta đấy. Cậu biết Sumeragi chứ? Thần tộc ở đó hình như sẽ xem bói cho bọn mình đấy."
"..................Còn gì nữa không?"
"Hả? Khác á? Ờ thì, hiện tại chỉ có thế thôi."
Ủa? Sao phản ứng có vẻ không hào hứng lắm nhỉ.
Đặc biệt là đoạn được nghe chuyện từ Thần tộc, tôi cứ tưởng Soya—người đang khao khát giải lời nguyền Dâm Nhãn—sẽ vui mừng lắm chứ...
Đang ngơ ngác trước phản ứng ngoài dự đoán thì Soya trầm giọng:
"...Furuya-kun này, cậu có biết từ Nhân Thức Thần nghĩa là gì không?"
"À cái đó, hình như Kaede cũng có nói, nhưng nó là cái gì vậy? Một loại thuật Thức Thần bí truyền của gia tộc Soya hả?"
"........................Furuya-kun đồ ngốc. Đồ đội sổ thành tích bết bát. Đồ biến thái dê xồm. Nghỉ học quách đi cho rồi."
"Hả!? Tại sao chứ!?"
Sau đó.
Soya, người chỉ chịu nói chuyện với tôi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lại bắt đầu giữ khoảng cách với tôi, và cứ thế đỏ mặt im thin thít không nói thêm một lời nào.
Việc hàn gắn quan hệ với Soya, thất bại.
2
Con Manta đáp xuống trước cổng một ngôi nhà kiểu Nhật rộng lớn được xây dựng dưới chân núi.
Từ trên trời tôi đã nhìn thấy toàn cảnh, nhưng quy mô của nó rộng đến mức một thường dân như tôi không thể nắm bắt hết được. Nghe nói Dâm Nhãn bị phong ấn tại dinh thự Soya, nhưng rộng thế này thì chắc còn chứa nhiều thứ khác nữa.
Đáng lẽ tôi phải bị choáng ngợp bởi sự uy nghi của dinh thự Soya, nhưng tôi lại đang bận tâm chuyện khác.
"Này Karasuma, cậu có biết Nhân Thức Thần là gì không?"
Đó là về cái danh từ "Nhân Thức Thần" mà tôi nghe loáng thoáng từ hôm qua.
Trong lúc chờ cổng nhà Soya mở, tôi thì thầm hỏi Karasuma. Soya thì hỏi bao nhiêu lần cũng không chịu trả lời rồi.
"Nhân Thức Thần à? ...Nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là thuật thức bắt buộc đối với người kế vị gia tộc Soya. Ký kết một thuật thức khế ước đặc biệt với người có bước sóng phù hợp, đồng bộ linh sóng để tạo ra linh lực khổng lồ, đại loại thế."
Vừa xuống khỏi Manta, tôi hỏi ngay và nhận được câu trả lời như vậy.
Uwa thật hả. Ngay cả Karasuma cũng biết. Hèn chi Kaede và Soya coi mình là đồ ngốc.
...Cơ mà tạo ra linh lực khổng lồ, chẳng phải y hệt lúc Soya phát huy sức mạnh bí ẩn đó sao.
Vậy nghĩa là nghi thức lần này cũng liên quan đến cái Nhân Thức Thần đó... nhưng mà lạ thật.
Theo lời Karasuma thì Nhân Thức Thần cần phải ký khế ước đúng không? Vậy tại sao lúc đó, Soya lại có thể phát huy linh lực phi thường đến thế?
Hừm, chắc lát nữa gặp gia chủ nhà Soya sẽ được giải thích thôi.
Việc ưu tiên hiện tại là liệu có hoàn thành trót lọt cái nghi thức đó hay không...
"À, nè Soya."
"!!"
Tôi gọi với theo Soya, người đang nhảy xuống khỏi Manta như muốn trốn chạy khỏi tôi.
Thế là Soya lại như thường lệ, nấp sau bóng Karasuma. Dù nản lòng nhưng tôi vẫn cố gắng tiếp tục câu chuyện.
"Chuyện là, nghi thức đó cụ thể sẽ làm gì vậy? Tới giờ tớ vẫn chưa được nghe, nếu cậu biết thì tớ muốn nghe trước ấy mà."
"...Cái đó, tớ cũng thật sự không biết."
Khi tôi rụt rè hỏi, một giọng nói lí nhí vang lên từ sau lưng Karasuma.
T-Tuyệt vời! Cuối cùng cuộc hội thoại cũng thành lập!
"Vốn dĩ đây là nghi thức để quyết định người kế thừa chính thức, nên cơ bản là tuyệt mật không được tiết lộ ra ngoài."
Mà, cũng phải thôi. Biết trước thì thành ra gian lận rồi còn gì.
Vậy nghĩa là nghi thức sẽ là thực chiến ngay lập tức.
Rốt cuộc sẽ thế nào đây... Đang lúc tôi căng thẳng thì.
Gagon.
Cánh cổng lớn trước mặt từ từ mở ra.
Đứng đó là một người hầu dẫn theo Thức Thần dạng thằn lằn dùng để đưa đón trên mặt đất như đã nghe trước, người đó ra đón chúng tôi nhưng mà──
"............Hửm!?"
Nhìn thấy người hầu xuất hiện, não tôi ngưng hoạt động trong vài giây.
Bởi vì người đang đứng đó là một nhân vật lẽ ra không thể có mặt tại gia tộc Soya.
“Oya oya, mắt anh tròn xoe rồi kìa. ──Oniisan-senpai♥"
Người vừa nở nụ cười dịu dàng và nói câu đó chính là cô hậu bối năm ba sơ trung của Học viện Trừ Tà.
Môi Giới Tachikawa Mei.
"Hả? Hàng thật á?"
Nghi ngờ đây là Thức Thần mô phỏng Mei hay gì đó, tôi buột miệng hỏi một câu ngớ ngẩn.
"Aa—, Oniisan-senpai thật tàn nhẫn. Cảm giác này mà anh nghĩ là hàng giả sao?"
Nói rồi, Mei khoác tay tôi giống như cái lần hẹn hò nào đó.
"Khoan, em làm cái gì thế hả!? Mà sao em lại ở đây!?"
"Chuyện là thế này ạ—"
Mei mỉm cười tinh quái, nhìn về phía Soya đang đứng chết trân không nói nên lời với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi nói:
“Gia tộc Soya là gia tộc có người thân là Kẻ Mang Bộ Phận mà. Đã có tiền lệ gia tộc Kuzunoha giấu giếm sự tồn tại của Oniisan-senpai rồi, nên để tránh có sự gian lận nào, một số bên thứ ba sẽ được phái đến để chứng kiến kết quả nghi thức. Mei là một trong số đó, với vai trò quan sát các anh chị ở cự ly gần hơn đấy ạ—"
"V-Vậy sao?"
Hiểu chuyện rồi nhưng mà... được giao phó công việc như thế này, rốt cuộc nhỏ này là ai vậy chứ.
"...Nè Furuya-kun, cô bé đó, là gì của Furuya-kun?"
"Hả!?"
Từ sau lưng tôi, giọng nói trầm đến đáng sợ của Soya vang lên khi tôi còn chưa kịp xử lý thông tin.
Đồng tử Soya mở to hết cỡ, nhìn luân phiên giữa tôi và Mei, trong mắt hiện rõ hình trái tim. Dâm Nhãn nhìn thấu mọi thông tin tình dục, chế độ nghiêm túc xuyên qua cả kính áp tròng. Một khi bị ánh mắt này soi thì từ kích cỡ ngực đến kích cỡ "thằng nhỏ" đều lộ sạch sành sanh.
Không hiểu sao trực giác mách bảo tôi rằng "nếu nói dối sẽ chết", nên tôi lắp bắp:
"À, à, đúng rồi. Soya và Karasuma mới gặp lần đầu nhỉ? Chỉ là kouhai thôi. Nhỏ này học năm ba sơ trung Học viện Trừ Tà, tên là Tachikawa Mei. Nó thạo tin lắm, giúp tớ mấy lần rồi. Đ-Đấy, cái vụ Người phụ nữ né vếu ấy, người giới thiệu phòng tư vấn tâm linh và đưa bùa biến hình cho tớ chính là nhỏ này đấy."
Tôi nói liến thoắng để chứng minh "Mei là người tốt! Không có hại gì đâu!".
Nhưng bầu không khí quanh Soya chẳng dịu đi chút nào.
"...Hể—. Năm ba sơ trung sao. ...Có vẻ ít nhất 17 năm chưa có kinh nghiệm gì nhỉ."
Liếc────.
Soya dùng Dâm Nhãn nhìn chằm chằm vào Mei, áp lực mạnh đến nỗi má của Mei dường như giật giật nhẹ.
"M-Mồ-. Oniisan-senpai lạnh lùng quá đi—. Dám bảo Mei chỉ là kouhai thôi sao."
Rồi, Mei với giọng điệu căng thẳng hiếm thấy bỗng dưng ngả người vào tôi:
"Chẳng phải đôi ta là mối quan hệ đã hẹn hò bao nhiêu lần rồi sao—"
Nhỏ này nãy giờ cố tình gài bẫy để gây hiểu lầm đúng không!?
"Không phải, cái đó là trả công thông tin nên anh phải bao em đủ thứ thôi mà──"
"Uwaaaaaaa! Lại nữa, xung quanh Furuya toàn là thiếu nữ xinh đẹp! Trong khi được tiểu thư Misaki và tiểu thư Kaede hầu hạ, sau lưng lại còn lén lút đi chơi với gái trẻ hơn, thân phận cao quý gớm nhỉ! Mổ bụng cắt cu mà tạ lỗi đi!"
Lời giải thích của tôi bị tiếng hét quái gở của Karasuma át đi. Dừng lại đi, trật tự dùm cái, làm ơn đấy.
Tôi cố gắng giải thích lách qua những tiếng hét của Karasuma, nhưng...
"Furuya-kun, thì ra cậu thân thiết với cô em hậu bối dễ thương thế này ha......... Trong khi đã làm cái chuyện đó với tớ."
"Ư..."
Thấy Soya xụ mặt xuống, tôi cứng họng.
C-Cái gì thế này... Rõ ràng đâu phải tình huống như vậy, mà sao nãy giờ mình cứ có cảm giác tội lỗi như đang bị tra hỏi ngoại tình thế này. Rõ ràng đâu phải tình huống như vậy mà.
"Nào, màn chào hỏi xong rồi, chúng ta đi thôi nhỉ."
Kẻ chủ mưu khuấy đảo hiện trường, Tachikawa Mei, thản nhiên nói vậy và giục bọn tôi lên Thức Thần, rồi bình thản bắt đầu dẫn đường. Mei cười tươi roi rói chiếm chỗ ngồi cạnh tôi:
"Tiện thể thì Oniisan-senpai này. Lúc nãy Soya-senpai có nói 'làm chuyện đó', cụ thể là anh đã gây ra chuyện gì vậy ạ—?"
"Này Mei, em tha cho anh được không? Soya đang quạu lắm rồi, nhé? Anh chưa muốn chết đâu, nhé?"
"Ahaha, Oniisan-senpai thú vị thật đấy—. ...Thôi được rồi, mau kể em nghe đi?"
Không hiểu sao tôi bị áp lực chưa từng thấy từ Mei làm cho mòn mỏi cả tinh thần, và cứ thế tiếp tục lắc lư trên con Thức Thần đưa đón mặt đất.
Nghi thức hôm nay, rốt cuộc sẽ thế nào đây... Chưa bắt đầu mà tôi đã thấy mệt mỏi kinh khủng rồi...
3
Người phụ nữ khoác trên mình bộ kimono màu sắc trang nhã ấy giữ được vẻ trẻ trung đến mức khó tin là đã có con gái học cao trung.
"Cảm ơn các cháu đã lặn lội đường xa đến đây. Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt trực tiếp nhỉ. Ta là mẹ của Misaki, Soya Mayumi."
Mayumi-san đón chúng tôi trong một căn phòng kiểu Nhật rộng đến mức ngớ ngẩn, bà ngồi chính toạ trước hốc tường và cúi đầu nhẹ. Bọn tôi đang ngồi trên đệm cũng vội vàng cúi đầu đáp lễ.
Bầu không khí trang nghiêm khiến sống lưng tôi tự động thẳng lên, nhưng tôi không cảm thấy áp lực nặng nề như khi đối mặt với cựu Thập Nhị Sư Thiên 《Nagisa Phá Diệt Thuật》 hay Thập Nhị Sư Thiên đương nhiệm Sumeragi Natsuki.
Là do Mayumi-san không có địch ý, hay là do vẻ ngoài đó nhỉ.
Mayumi-san trẻ trung đến mức nếu bảo là chị gái hơn vài tuổi tôi cũng tin, và bà giống hệt Soya. Ngoại hình này chính là kiểu Soya sẽ trở thành nếu chữa hết cái tính ngốc nghếch và trở nên điềm đạm.
Gần đây toàn thấy Soya nhe nanh múa vuốt với mình, nên tôi bỗng cảm thấy được chữa lành lạ thường.
Tuy nhiên, có một điều khiến tôi bận tâm.
Người đàn ông gầy guộc như cành củi khô ngồi chếch phía sau Mayumi-san hồng hào đầy sức sống kia là ai vậy? Vẻ ngoài khô héo như bị vắt kiệt của bác ấy trái ngược hoàn toàn với Mayumi-san, trông già nua hơn hẳn.
Đang phân vân không biết nên hỏi Mei hay dùng chuyện này để bắt chuyện với Soya, thì...
"Còn đây là chồng ta, Soya Osamu."
Mayumi-san thốt ra một sự thật chấn động.
Hả!? Đó là cha của Soya á!?
"..."
Vì quá ngạc nhiên, tôi nhìn về phía người đàn ông khô héo—Osamu-san, và bốn mắt nhìn nhau.
G-Gì vậy? Biểu cảm đó như thể bác ấy muốn truyền đạt điều gì đó với mình…
"Trên danh nghĩa ta là gia chủ gia tộc Soya và là một trong Thập Nhị Sư Thiên, nhưng do đặc tính của gia tộc Soya, nếu không có sự hợp tác của chồng mình là Nhân Thức Thần thì ta không thể phát huy toàn bộ sức mạnh. Do đó, ta và chồng, hai người là một Trừ Tà Sư, và hầu hết các nhiệm vụ của Thập Nhị Sư Thiên hay gia chủ gia tộc Soya đều do hai người cùng thực hiện. Hôm nay chồng ta có mặt ở đây cũng là vì lý do đó. Nhân tiện, ta và chồng từng chung một đội tại Học viện Trừ Tà và──"
Lời giải thích về lý do người chồng có mặt bỗng nhiên nhảy vọt sang câu chuyện tình yêu của hai người, khiến Soya quằn quại xấu hổ. Nhưng trong lúc đó, sự chú ý của tôi lại dán chặt vào Osamu-san.
Bởi vì Osamu-san vẫn nhìn tôi chằm chằm và mấp máy môi nhẹ—
"C H Ạ Y N G A Y Đ I"
Tôi chỉ nhìn thấy ông lặp đi lặp lại câu đó.
Gì thế...?
Mayumi-san thao thao bất tuyệt kể chuyện tình yêu, Soya quằn quại, Mei cười ngày càng đáng sợ, và Osamu-san đang kêu gọi hãy chạy đi (tiện thể thì Karasuma đang nhìn Mayumi-san và phấn khích "Vợ người ta mặc kimono!").
Tôi đến đây để nhận thử thách giúp khơi dậy sức mạnh của Soya, nhưng tôi cảm thấy mãnh liệt rằng không chỉ có vậy. Có những toan tính mà tôi không biết đang cuộn trào. Tôi cảm thấy như thế.
"──Nào."
Trong khi tôi đang bồn chồn lo lắng, Mayumi-san sau khi kể xong chuyện tình yêu liền thay đổi bầu không khí.
"Hôm nay ta mời hai đồng đội của Misaki, đặc biệt là Furuya-san đến đây, là để thông qua thử thách truyền đời của gia tộc Soya, phán đoán xem cháu có phải là nhân tài xứng đáng làm Nhân Thức Thần của Misaki hay không."
Cuối cùng cũng vào chủ đề chính.
Chuyện khẩu hình miệng của Osamu-san vẫn làm mình lấn cấn, và liệu qua được thử thách này thì sau này mình có phải ở bên Soya 24/7 để đối phó Mihoto không? Còn nhiều thắc mắc nhưng... đằng nào thì không vượt qua thử thách cũng coi như tương lai tối tăm.
Thử thách gì thì cứ nhào vô, tôi đang xốc lại tinh thần thì.
"Tuy nhiên trước khi nhận thử thách, ta có một chuyện muốn xác nhận với hai đứa."
""?""
Mayumi-san đưa mắt nhìn tôi và Soya, rồi ném ra một quả bom hạng nặng.
"Hai đứa đang hẹn hò à?"
""Hả!?""
C-Câu hỏi gì thế này.
"K-Không, tụi cháu đâu có hẹn hò...?"
"Đúng đó mẹ! M-Mẹ nói cái gì trước mặt người khác thế!?"
Tôi bối rối thốt lên, còn Soya đứng phắt dậy la toáng.
"...Ra vậy. Thái độ của Misaki lạ quá nên ta đã nghi ngờ có chuyện gì đó."
Nghe câu trả lời của chúng tôi, Mayumi-san gật đầu như đã hiểu ra điều gì. Khoảnh khắc tiếp theo.
Từ người Mayumi-san, người vừa nãy còn đối diện với bọn tôi bằng bầu không khí ôn hòa, đột nhiên phun trào một luồng linh khí khủng khiếp sánh ngang với Andromalius.
“”””……!!””””
Không chỉ tôi và Soya, mà cả Mei và Karasuma cũng bị Mayumi-san áp đảo, trong khi đó Mayumi-san liên tiếp ném bom.
"Tức là, hai đứa dù chưa hẹn hò nhưng đã trao nhau khế ước nam nữ rồi nhỉ."
""Hể!?""
Tôi và Soya cùng thốt lên tiếng kêu quái dị giống nhau.
Khế ước nam nữ... người này đang nói cái gì vậy!?
Đúng là mình bị Mihoto điều khiển và lỡ chạm vào con trym của Soya, và có tin đồn lan truyền trong trường là mình yêu cầu Soya làm chuyện đồi bại... nhưng sự nghi ngờ thẳng thừng thế này thì là lần đầu tiên đấy!? Hơn nữa──
"K-Không có chuyện đó! Mẹ bị sao thế!? Mẹ ngốc hả!? Đầu óc mẹ có vấn đề hả!?"
"Không cần biện hộ. Chắc là do bầu không khí dâm dục do Quái Dị kiến tạo không gian Hotel Rapunzel tạo ra khiến các con vượt rào mà không qua giai đoạn hẹn hò nam nữ chính thức chứ gì. Ta biết hết."
"C, c, cái.”
Mayumi-san dường như tin chắc rằng tôi và Soya đã vượt rào, nói gì cũng không nghe.
Chỉ nghe tin đồn ở Học viện Trừ Tà thì làm sao đến mức này được.
Đang bối rối không hiểu dựa vào đâu mà Mayumi-san lại chắc chắn về mối quan hệ của hai đứa như vậy, thì...
"...Hể—. Ra là Oniisan-senpai đã vượt rào với Soya-senpai rồi ha—.”
Mei với nụ cười tươi rói phát ra một giọng nói hoàn toàn vô cảm.
"Việc được gối đầu lên đùi Mei, hay ngủ chung chăn với Mei, hóa ra chỉ là vui chơi qua đường thôi sao—.”
"M-Mei...? Chẳng lẽ em là sát thủ đang tính giết anh một cách gián tiếp đấy hả...?"
Phát ngôn của Mei không chỉ gây hiểu lầm mà còn tạo ra tai họa, mồ hôi chảy ròng ròng trên lưng tôi.
"...Dám ra tay với con gái người thừa kế Cửu Cựu Gia, đã thế lại còn tiến tới quan hệ với người phụ nữ khác. Trái ngược với vẻ ngoài hiền lành, xem ra cháu có tật xấu tay chân táy máy nhỉ, Furuya Haruhisa-san."
"Hii!?"
Sát khí của Mayumi-san tăng lên dữ dội, dồn hết vào một mình tôi. Tiện thể thì Soya, người vừa nãy còn đỏ mặt bối rối, giờ đã tắt ngấm biểu cảm và nhìn chằm chằm vào tôi.
Cái này chưa kịp nhận thử thách thì đã bị chôn sống trong đất nhà Soya rồi chứ chẳng chơi? Khi tôi đang than thân trách phận thì,
"...Thú thật, ta cũng từng do dự không biết thử thách này có quá sớm với Misaki hay không, nhưng thế này thì ta quyết tâm rồi. Furuya-san hãy mau chóng chịu trách nhiệm và nhận thử thách đi."
Mayumi-san lẩm bẩm.
"Nhân tài đã khơi dậy được sức mạnh của Misaki. Không thể để vuột mất dù chỉ là vạn nhất."
Trong khoảnh khắc,
""Hả!?""
Dưới chân tôi và Soya đột nhiên xuất hiện một cái hố sập.
""Áááááááá!?""
Quá bất ngờ không kịp trở tay, tụi tôi bị cái hố nuốt chửng.
Từ bên trên vọng xuống tiếng hét thất thanh "Oniisan-senpai!?" của Mei, nhưng rồi cũng nhanh chóng không nghe thấy nữa── Bụp.
Cả hai đã rơi bao lâu rồi nhỉ.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình được đỡ bởi một thứ gì đó mềm mại. Gì đây? Giường à?
"Unyaaaaaaa!?"
Ngay sau đó Soya rơi xuống ngay bên cạnh.
"C-Cái gì đây!? Mình chưa từng nghe nói dưới lòng đất có không gian thế nà── Hể?”
Soya đang dáo dác nhìn quanh với vẻ bối rối còn hơn cả tôi, bỗng thốt lên giọng kinh ngạc tột độ.
Lại chuyện gì nữa đây, tôi nhìn theo hướng mắt của Soya, và...
"...Hả?"
Tôi thốt lên y hệt Soya và đứng hình.
Trên bức thư pháp treo tường nằm ngang ngay trước mắt tụi tôi, có viết dòng chữ này:
[Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình]
Cái hố mà tôi và Soya rơi xuống đã bị bịt kín hoàn toàn từ lúc nào.
4
"C-Cái, cái cái, cái quái gì thế này, cái phòng này là saooooo!?"
Tiếng hét thất thanh của tiểu thư gia tộc Soya vang vọng khắp căn phòng không lấy gì làm rộng rãi.
Bụp bụp bụp.
Soya trong trạng thái hoàn toàn hoảng loạn đã triệu hồi bốn con Thức Thần chibi để dò xét trần nhà.
Tuy nhiên, cái hố mà chúng tôi rơi xuống đã bị bịt kín hoàn toàn, và chẳng thấy thứ gì giống lối ra hay cửa nẻo nào khác.
"..."
Trong khi Soya liên tục điều khiển Thức Thần húc đầu vào trần nhà, tôi cũng cố gắng vận hết công suất não bộ để suy nghĩ.
Bình tĩnh mà suy xét nào.
Đầu tiên, gia tộc Soya là một trong Cửu Cựu Gia, những gia tộc linh năng danh tiếng đại diện cho Nhật Bản.
Vì Soya có tính cách như thế kia nên người ta hay quên mất, nhưng đây là danh gia vọng tộc sánh ngang với gia tộc Kuzunoha hay gia tộc Sumeragi, truyền thống và đẳng cấp thuộc hàng top đầu Nhật Bản. Ngôi nhà kiểu Nhật rộng lớn kia là minh chứng cho điều đó, và việc gia chủ Mayumi có thể chi phối kết quả cuộc họp Thập Nhị Sư Thiên cũng cho thấy sức ảnh hưởng không thể đo đếm được.
Dù ở lĩnh vực nào, đây cũng là gia tộc danh giá bậc nhất Nhật Bản.
Thế nên, không thể nào có chuyện đó được.
Không thể nào dưới hầm dinh thự Soya lại có cái thứ gọi là [Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình] được.
Huống chi bảo đây là thử thách của gia tộc Soya thì càng tuyệt đối không thể xảy ra.
Đây chắc chắn là nhầm lẫn gì đó. Hiểu lầm. Ngộ nhận. Tai nạn. Chắc chắn là vậy.
[Vô ích thôi.]
""!!""
Đúng lúc đó, giọng nói của Mayumi-san vang lên từ góc phòng.
Nhìn sang, tôi thấy một con Thức Thần kích thước chỉ bằng lòng bàn tay đang ở đó, lạnh lùng ném vào mặt cả hai cái thực tế điên rồ.
[Căn hầm đó là gian phòng thử thách được truyền lại qua các đời gia tộc Soya. Tên thường gọi là [Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình].]
“Mẹ à!? Mẹ đang nói cái gì vậy!? Nè, mẹ lạ lắm rồi đấy!? Con biết công việc của Thập Nhị Sư Thiên vất vả, nhưng mẹ có nghỉ ngơi đầy đủ không vậy!? Nè!?"
Soya lao tới tóm lấy con Thức Thần và lắc mạnh hết sức bình sinh. Nhưng Mayumi-san thông qua Thức Thần vẫn không hề nao núng.
[Căn phòng đó đã được yểm kết giới thuật cao cấp, tuyệt đối không thể ra ngoài nếu không làm tình. Ngoài làm tình ra không còn cách thoát thân nào khác.]
"Mẹ! Mẹ tỉnh táo lại đi!"
[Nếu không tin, hai đứa cứ việc kiểm tra căn phòng cho đến khi nào thỏa mãn thì thôi. Dù là mấy ngày, hay mấy tháng cũng chẳng sao. Căn phòng đó đã được chuẩn bị đầy đủ để hai đứa có thể sống ở đó vài năm cho đến khi chịu làm tình.]
Gần như phớt lờ lời van xin của Soya, Mayumi-san tiếp tục giải thích về căn phòng điên rồ này.
[Nếu hai đứa bình an thoát khỏi căn phòng đó và chứng minh được mối quan hệ đủ sâu sắc để ký kết khế ước Nhân Thức Thần, ta sẽ truyền thụ bí kỹ của gia tộc Soya cần thiết để khơi dậy sức mạnh cho Misaki.]
Bỏ lại những lời đó, con Thức Thần nhỏ bé nằm im thin thít, không nhúc nhích nữa.
"Mẹ!? Nè, mẹ nói dối đúng không!? Nhà mình mà lưu truyền cái thử thách điên khùng thế này thì chỉ là đùa thôi đúng không!? Với lại căn phòng này và Nhân Thức Thần thì có liên quan gì── Này! Trả lời con đi mẹ!"
Soya liều mạng lay con Thức Thần, nhưng không còn phản ứng nào nữa.
Như thể muốn nói rằng thử thách đã bắt đầu, không còn gì để nói thêm.
"...Này Soya. Nhà cậu bị sao thế? Bị điên từ thời tổ tiên à?"
"Ai mà biết được! Tớ là người muốn hỏi nhất đây này!"
Không thể theo kịp tình huống còn bất thường hơn cả Ma tộc tấn công, tôi chỉ còn biết lẩm bẩm trong ngỡ ngàng.
Soya cũng vì quá hoảng loạn mà quên cả việc giữ khoảng cách với tôi, chỉ biết vò đầu bứt tai.
Giữa lúc đó.
[Á ♥! Á ♥! Haaa ♥! Ra rồi, ra rồi, ra rồiiiiiiii!! ♥♥♥]
Bạch bạch bạch bạch! Phụtttttt! Phìuuuuuuuu!
""!!?""
Đột nhiên, những âm thanh dâm dục vang lên.
Cái màn hình lắp trong phòng bất ngờ hoạt động, và một bộ phim sờ ếch bắt đầu chiếu.
Như thể muốn lấp đầy xung quanh bọn tôi bằng bầu không khí gợi tình, thúc giục hai đứa làm chuyện đó.
"C-Cái, cáiiiiiii quần què gì thế này!"
Soya đỏ bừng mặt lục lọi xung quanh, nhưng chẳng thấy thứ gì giống điều khiển từ xa.
Tôi định đập nát cái màn hình cho xong chuyện, nhưng nó được chôn sâu sau một lớp nhựa đặc biệt, loa cũng được bảo vệ hoàn hảo tương tự.
""......!!""
Nguy to. Bầu không khí ngày càng trở nên kỳ quặc. Cứ đà này thì hỏng bét.
Không dám nói thẳng là cái gì hỏng, nhưng tóm lại là hỏng.
"T-Tạm thời cứ lờ cái video này đi, mau tìm lối ra thôi! Làm... mới được ra, làm gì có cái thuật thức tào lao đến thế chứ! Chắc chắn phải có lối thoát hiểm ở đâu đó. Không bị những tạp âm xung quanh làm xao nhãng mà tìm ra lối đi đó mới là thử thách thực sự! Chắc chắn là vậy!"
"! Ư, ừm! Đ-Đúng rồi, chắc chắn là vậy!"
Tụi tôi gật đầu với nhau như để tự trấn an, rồi chia nhau ra lục soát căn phòng.
...Kết luận luôn là, không tìm thấy lối ra.
Thay vào đó, những thứ tìm được là hàng đống ba con sói, những món sét toi đang rung bần bật, và cuốn sách hướng dẫn có tựa đề [Cách làm tình sướng nhất trần đời]. Chẳng có cái nào ra hồn.
Cũng tìm thấy vài thiết bị tử tế như vòi sen đơn giản, toilet, và một cái máy giống máy bán hàng tự động sẽ đưa ra đồ ăn thức uống nếu nhập tên món, nhưng điều đó càng làm chúng tôi thêm tuyệt vọng.
Căn phòng này, không đùa chút nào, được thiết kế để giam cầm cả hai hàng tháng trời.
Nếu là phòng bị phong ấn bằng thuật thức, tôi đã nghĩ đến việc dùng Tuyệt Đỉnh Vô Cơ để thoát ra, nhưng bình tĩnh lại mới thấy đây là lòng đất. Dựa vào cảm giác khi lăn xuống hố thì nó khá sâu. Khả năng cao là thoát ra đồng nghĩa với việc bị chôn sống.
""...""
Căn phòng cũng chẳng rộng rãi gì.
Sau khi lục soát điên cuồng như để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, giờ chẳng còn chỗ nào để tìm lối thoát nữa. Không có việc gì làm, tôi và Soya mỗi người co ro một góc phòng.
[Chỗ đó ♥ Mạnh hơn nữa ♥ Áan ♥ Ngón tay, to quá... Haa ưaaa ♥!]
Nhóp nhoép Nhóp nhoép Nhóp nhoép.
Phim con heo cứ chiếu liên tục trong phòng, bầu không khí đã trở nên kỳ quặc đến mức hết cứu.
"...Ư. Uuuu... Nhớ lại chuyện lúc đó, cảm giác lạ quá..."
Mỗi khi có tiếng rên rỉ lớn vang lên, Soya đang úp mặt vào đầu gối lại xoắn xoắn mấy ngón chân một cách bồn chồn.
Hành động đó trông gợi cảm một cách kỳ lạ, và hiện lên trong tâm trí tôi là giọng nói và biểu cảm đầy khoái cảm của Soya ngày hôm đó── Ấy chết, mình đang nhìn Soya từ lúc nào vậy!
Ây chết tiệt, cái đồ chết tiệt... Không qua được thử thách thì không ổn định được phong ấn của Mihoto, cũng không thể đến dinh thự Sumeragi để tìm manh mối về lời nguyền. Chẳng lẽ để qua thử thách này mình buộc phải vượt rào với Soya thật sao?
Cố gắng dời sự chú ý khỏi Soya, tôi suy nghĩ mông lung.
Mình đã định là sẽ làm bất cứ điều gì để giải quyết lời nguyền của bản thân và Soya... nhưng nếu vì thế mà vượt rào với Soya thì đúng là lẫn lộn đầu đuôi rồi.
Vốn dĩ Soya muốn giải Dâm Nhãn là vì lý do "có con mắt này thì không thể yêu đương đàng hoàng được".
Bây giờ tuy có thêm lý do là bị Ma tộc nhắm đến, nhưng xuất phát điểm của Soya vẫn không thay đổi. Vì tương lai khi lời nguyền của Soya được giải, tôi nghĩ mình không nên vượt rào với Soya ở đây. ...Dù có lẽ tôi không có tư cách nói câu đó khi đã lỡ chạm vào pé chym của cô ấy.
Mặc kệ! Cứ ngồi im thì chỉ tổ nảy sinh suy nghĩ bậy bạ, mình sẽ tìm kiếm lối thoát đến cùng để không phải ứ ừ với Soya!
Tôi tự vực dậy tinh thần, đứng bật dậy đầy khí thế.
"Hiu!?"
Nhưng, có thể nói hành động đó là một sai lầm hoàn toàn.
"C-Cái, aa, k-không được, không được đâu! Tớ chưa, chưa chuẩn bị tâm lý mà...!!"
Không biết cô hiểu lầm cái gì──mà trong tình huống này có hiểu lầm cũng không trách được và lỗi hoàn toàn là do tôi──Soya nhạy cảm nhận thấy hành động của tôi liền thốt lên giọng yếu ớt, rồi nhảy phắt lên giường như để tránh xa tôi.
"Hả!? Đồ ngốc, đừng có vội kết luận lung tung! Nhảy lên vội vàng thế nguy──"
“Fu ể?"
Soya quả nhiên trượt chân khỏi mép giường──và tôi lao ra để đỡ lấy cô nàng.
"Hieeeee!?" “Hự!?”
Tiếng hét của tôi và Soya chồng lên nhau. Cơ thể ấm áp và mềm mại của Soya rơi xuống người tôi.
"Đau. ...Này Soya, có sao không!? Có đập vào chỗ nào──"
Tôi vội vàng hỏi han Soya, nhưng câu nói bị chặn lại giữa chừng.
"...Ư."
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra thế này.
Ngay sát gần, là gương mặt của Soya.
Cô thiếu nữ xinh đẹp đỏ bừng đến tận mang tai, đôi mắt ngấn nước đang nhìn xuống tôi.
Mái tóc mượt mà rủ xuống, chạm vào má tôi.
Tư thế đó, giống như Soya đang đè tôi xuống vậy.
Đôi đùi đầy đặn kẹp lấy chân tôi. Khoảng cách gần đến mức chỉ cần nhích nhẹ là đầu gối sẽ chạm vào thánh địa. Soya chống hai tay hai bên đầu tôi, ngỡ ngàng nhìn tôi.
Nhưng, vài giây sau.
"Hya, hyaaaaaaaa!?"
Soya bừng tỉnh, vội nhấc mặt ra khỏi tôi và bắt đầu vùng vẫy loạn xạ để thoát khỏi người tôi.
"Này, cậu! Rút kinh nghiệm đi chứ! Vùng vẫy thế lại xảy ra chuyện không hay bây giờ!?"
Đúng lúc tôi hét lên.
"──Hii!? ♥"
Con hàu của Soya, đang lùi lại để tạo khoảng cách với mặt tôi, ấn mạnh một cái "bụp" ướt át vào đầu gối tôi.
"...!!?"
Đó là một chuỗi những đòn bất ngờ có sức công phá khủng khiếp đến mức tôi tưởng là cố tình quấy rối.
Đầu tiên, háng của Soya tiếp xúc với đầu gối tôi đã ướt nhẹp. Cảm nhận rõ ràng ngay cả qua lớp quần lót và quần dài. Vùng kín trơn trượt cọ xát vào đầu gối tôi, kích thích liên tục lên cơ thể Soya.
Soya nảy người lên, nhưng thay vì tạo khoảng cách, cô lại ngã ập xuống người tôi như thể toàn thân mất hết sức lực. Má Soya sượt qua má tôi, bờ môi mềm mại chạm vào tai tôi.
Trong trạng thái đó.
"Aauuu ♥!?"
Bikun! Soya giật nảy hông, tiếng rên rỉ ngọt lịm làm rung động màng nhĩ tôi.
Giọng nói ngọt ngào làm tan chảy lý trí đàn ông, mùi hương, thân nhiệt nóng hổi lấp đầy ngũ quan──Khoảnh khắc tiếp theo, ý thức của tôi bị nhuộm trắng xóa.
5
"Thế này là có ý gì đây!? Các người đã làm gì Furuya-ku──Oniisan-senpai rồi!?"
Thời gian lùi lại một chút, ngay sau khi Furuya Haruhisa và Soya Misaki bị rơi xuống hố.
Mei lao đi định đuổi theo hai người thì bị bao vây bởi vô số Thức Thần.
Hầu hết trong số đó là Thức Thần Tứ Đẳng trở lên. Những Thức Thần vượt quy chuẩn với đủ loại hình dáng và năng lực đang giám sát nhất cử nhất động của Mei.
Đó rõ ràng là lực lượng quá mức cần thiết để kiềm chế một học sinh thậm chí còn chưa lập nhóm thực tập.
Thế nhưng chủ nhân của đám Thức Thần, Soya Mayumi, dường như vẫn thấy chưa đủ, bà nhìn Mei đang lớn tiếng và triệu hồi thêm Thức Thần.
"Hai đứa nó hiện đang chịu thử thách của gia tộc Soya. Đây là bí mật tối cao của gia tộc Soya."
Mayumi nhìn chằm chằm Mei với ánh mắt sắc lẹm.
Uy áp đó quả không hổ danh là một Thập Nhị Sư Thiên, khiến cho kẻ yếu bóng vía như Karasuma nãy giờ đã ôm đầu run cầm cập trong góc phòng.
"Dám đánh hơi bí mật của Cửu Cựu Gia là tội không thể dung thứ. Tachikawa Mei-san. Cô chỉ đến để giám sát xem kết quả thử thách có gian lận hay không thôi đúng chứ. Vậy thì hãy ngoan ngoãn chờ đợi như những giám sát viên khác đi."
"Guh..."
Lời của Mayumi hoàn toàn đúng lý. Mei cảm thấy xấu hổ vì sự bốc đồng của mình. Rõ ràng là cô đã mất bình tĩnh. Nhưng ngay sau đó, lời thì thầm của Mayumi khiến Mei một lần nữa đánh mất sự điềm tĩnh.
"Hay là, cô không thể chịu đựng nổi tình cảnh Furuya Haruhisa và Misaki ở riêng với nhau... hả Hồ ly-san?”
"...!!?"
Từ "hồ ly" khiến Mei hoàn toàn cứng họng.
Không lẽ, đã bị lộ? Thuật biến hình bí truyền của gia tộc Kuzunoha. Tuyệt kỹ của gia tộc Kuzunoha được cho là có thể thay đổi cả hình dáng, chất lượng linh lực lẫn thông tin DNA.
Không, không thể nào. Dù có là Thập Nhị Sư Thiên cũng không thể nhìn thấu thuật biến hình của gia tộc Kuzunoha.
"...Gọi người Mei là hồ ly, trông Mei giống người phụ nữ xảo quyệt thế sao—?"
Mei quyết định coi từ "hồ ly" chỉ là cách nói bóng gió và đáp trả Mayumi.
Tuy nhiên,
"Đánh trống lảng cũng vô ích thôi, 'Tachikawa Mei'-san. Cô không tự nhận ra sao? Đúng là hình dáng và chất lượng linh lực hoàn toàn là người khác... nhưng ánh mắt nhìn người đàn ông mình thầm thương trộm nhớ thì không thể nào giả dạng được."
"...Ư."
Đôi mắt Mei mở to, đôi má nhanh chóng đỏ bừng.
Không thể nhìn thẳng vào Mayumi, người cao tay hơn mình về mọi mặt, Mei nghe thấy:
"Danh tính đã rõ ràng. Việc một người không thuộc Cục Thanh tra lại được phái đến làm giám sát viên nghi thức là quá bất thường. Ta nhắm mắt làm ngơ những điểm đó và để cô vào đây là có lý do."
Mayumi bước lại gần Mei, tuyên bố rõ ràng.
"Là để bẻ gãy trái tim cô đấy. Nhìn thấy hai đứa nó ngay sau khi vượt qua thử thách, chắc cô cũng sẽ từ bỏ thôi."
"Điều đó, nghĩa là sao...?"
"Thử thách kết thúc rồi sẽ biết. Cho đến lúc đó, mời cô sang phòng khác chờ."
Nói rồi, Mayumi ra lệnh cho Thức Thần.
Cùng với Karasuma đang co ro ở góc phòng, Mei—người không thể hiện nguyên hình để chống cự—bị áp giải sang phòng khác.
"...Đừng oán trách ta nhé, con gái kế vị của Kuzunoha."
Mayumi lẩm bẩm như nói với bóng tối nơi Mei vừa bị dẫn đi.
"Đối với gia chủ thuộc Cửu Cựu Gia, việc đảm bảo người kế vị cũng là nhiệm vụ quan trọng. Ta không thể nhường Furuya Haruhisa cho con gái gia tộc Kuzunoha, người có linh lực cao và không thiếu ứng cử viên phối ngẫu."
Đúng vậy. Không thể nhường được.
Furuya Haruhisa, người đàn ông đã khơi dậy sức mạnh chân chính của gia tộc Soya từ Misaki—đứa con gái vì ảnh hưởng của Dâm Nhãn mà thậm chí còn ghê tởm những thứ liên quan đến tình dục chứ đừng nói đến chuyện yêu đương.
Một nhân tài xuất chúng như vậy, e rằng sẽ không xuất hiện lần thứ hai.
Nên tuyệt đối không được để vuột mất.
Dù phải dùng thủ đoạn cưỡng ép đôi chút, cũng phải bắt giữ chắc chắn ngay tại đây.
Trong [Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình] có gắn rất nhiều camera. Một khi hai đứa vượt qua thử thách, Furuya Haruhisa sẽ bị tống vào mặt bằng chứng không thể chối cãi về sự thật đã rồi, và sẽ phải chịu trách nhiệm thích đáng. Giống như Osamu ngày xưa.
"Nào..."
Mayumi kiểm tra hình ảnh từ camera ẩn qua thiết bị mà Thức Thần mang đến.
Misaki và Furuya Haruhisa đang với vẻ mặt tuyệt vọng lục soát căn phòng, vẫn chưa có dấu hiệu gì là sẽ tiến tới chuyện đó.
...? Lạ thật. Dù chưa hẹn hò, nhưng với hai người đã vượt rào một lần thì bầu không khí trong phòng kín này có vẻ quá cứng nhắc... Chẳng lẽ phát hiện ra camera?
Dù cảm thấy có gì đó sai sai, Mayumi vẫn tiếp tục giám sát [Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình] suốt vài tiếng đồng hồ trong tâm trạng thấp thỏm. Và rồi,
"Tới rồi!"
Khoảnh khắc đó đến thật đường đột.
Có vẻ như do va chạm gì đó, Misaki đã đè lên người Furuya Haruhisa.
"Làm tới đi Misaki! Là phụ nữ nhà Soya thì phải chốt hạ ngay tại đó!"
Mayumi, người đã bị chờ đợi đến sốt ruột, lớn tiếng cổ vũ. Đúng lúc Osamu bên cạnh lảng mắt khỏi màn hình camera và nói "Haruhisa-kun, cháu đã cố gắng lắm rồi...", thì.
ĐÙNGGGGGGGGGGGGGGGGG!
""!!?""
Một tiếng nổ vang trời phát ra từ khu vườn tiếp giáp với dinh thự chính gia tộc Soya.
Khuôn mặt Mayumi và Osamu nhuốm màu kinh ngạc.
Nhưng không phải vì tiếng nổ bất ngờ.
Mà bởi vì tiếng nổ đó là âm thanh khi [Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình] mở ra.
“Gì cơ!? Không thể nào... Misaki còn chưa được vuốt ve tử tế nữa mà!"
Mayumi hoảng hốt kiểm tra camera, nhưng màn hình chỉ toàn nhiễu hạt, không thấy được tình hình trong phòng.
"...Không lẽ nào."
[Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình] đã mở ra dù chưa làm tình.
Khả năng chỉ có một.
Mayumi kéo Osamu chạy vội ra vườn.
[Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình]... thuật thức thực sự được yểm lên không gian đó là "Kết giới sẽ được giải trừ khi một lượng linh lực vượt mức nhất định được giải phóng bên trong phòng".
Càng đến gần khu vườn, luồng linh lực nồng đậm chưa từng thấy của Misaki càng ập vào người bà. Dự cảm chuyển thành tin chắc.
Sự thật của thử thách đó là nếu không tạo ra lượng linh lực xứng đáng với người kế thừa gia tộc Soya thì dù có làm tình cũng không ra được... Ngược lại, nếu chưa làm tình mà đã ra được thì nghĩa là...
Và khi đến nơi, Mayumi chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.
"...Aa… Ư..."
Misaki trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê đang được khiêng bởi những Thức Thần chứa đầy linh lực bất thường, vừa mới thoát ra từ lòng đất. Có lẽ bị trúng phải luồng linh lực khổng lồ, Furuya Haruhisa đang nằm bất tỉnh bên cạnh.
Không thể tin được... Mayumi buột miệng.
"Misaki... Chẳng lẽ con đã tạo ra chừng này linh lực chỉ với kích thích cọ nhẹ qua đầu gối thôi sao...!?"
Vậy thì, hai đứa này thực sự chưa vượt rào sao...?
Mayumi đang ngỡ ngàng, nhưng ngay lập tức nhận ra tình trạng bất thường của Misaki.
Kia là... con bé không kiểm soát được linh lực do chính mình tạo ra...?
Không, thậm chí trông như cơ thể con bé không chịu đựng nổi linh lực của chính mình.
Trong vụ Hotel Rapunzel, nghe nói con bé đã ngăn chặn được sự bùng nổ của Tuyệt Đỉnh Trừ Tà, nhưng bây giờ không có nơi nào để xả linh lực như lúc đó. Cảm nhận được dấu hiệu cơ thể Misaki sắp sụp đổ, Mayumi hốt hoảng triệu hồi Thức Thần.
"Hấp Quỷ Chiêu Lai!"
Một con Thức Thần giống con muỗi khổng lồ, chuyên hút linh lực của người khác.
Ban đầu chỉ có một con, nhưng khi Mayumi ném ra nắm bùa chú từ trong ngực áo, thuật thức của Thức Thần lập tức được sao chép. Hàng chục con muỗi bu lại quanh Misaki.
"Lượng linh lực dị thường này, rồi cả việc mang Dâm Nhãn trong người mà vẫn bình thản... Misaki, rốt cuộc con là..."
Giờ không phải lúc nói chuyện bẻ gãy trái tim con hồ ly kia nữa.
Vừa tiếp tục tạo ra thêm Thức Thần hút linh lực, Mayumi vừa cảm nhận được một điều gì đó không thể lý giải nổi từ chính con gái ruột của mình.
6
Vừa thấy Soya phát huy sức mạnh bí ẩn lần nữa thì tôi đã thấy mình thoát khỏi [Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình] từ lúc nào.
Tôi đang hoang mang chưa hiểu mô tê gì──thì sự hỗn loạn của Soya, người vừa tỉnh lại nhờ sự cứu chữa của Mayumi-san, còn khủng khiếp hơn tôi gấp bội.
"...Ủa? Mình ra ngoài từ lúc nào... ...Hả? Ngoài trời? ... ... ...!!?"
Soya sau khi tỉnh lại thì ngẩn ngơ một lúc, nhưng ngay khoảnh khắc chạm mắt với tôi:
"Áaaaaaaaaaaa!!"
"Gyaaaaaaaa!?"
Cùng với tiếng hét quái dị, cô nàng đấm bay mặt tôi rồi bắt đầu bỏ chạy.
Mà, ừ thì, tóm lại là Soya quên cả việc dùng Dâm Nhãn để kiểm tra, và đã hiểu lầm tai hại. Rằng cô đã vượt rào với tôi.
Nhưng cũng không trách được.
Mỗi khi phát huy sức mạnh bí ẩn đó, Soya đều bị mất trí nhớ.
Từ góc nhìn của Soya, ký ức dừng lại ngay sau khi háng bị kích thích trong tư thế đè ngửa tôi ra, và khi tỉnh lại thì đã thoát khỏi căn phòng đó.
Thế thì hiểu lầm là cái chắc.
Sau khi đấm tôi bay màu, Soya bỏ chạy thục mạng như thỏ đế, nhưng cũng chẳng được bao lâu.
"Igyaaaaaaa!? Mẹ là đồ ngốccccccc! Đồ không có tính ngườiiiiii!"
Con Thức Thần di chuyển nhanh như chớp đã tóm lấy gáy Soya và lôi xềnh xệch về phía này.
Soya vùng vẫy kịch liệt như một con mèo cảnh giác cao độ.
"...Tạm thời, cần phải bình tĩnh nói chuyện cái đã."
Người trực tiếp ngăn cản cuộc đào tẩu của Soya, Mayumi-san, lẩm bẩm bên cạnh tôi.
Nhìn Soya đang la hét phản kháng, vẻ mặt của bà trông cũng đầy bối rối y như chúng tôi vậy.
"Tuy diễn ra ngoài dự tính, nhưng cả hai đã vượt qua thử thách của gia tộc Soya. Hai đứa cần phải biết điều này. Về năng lực thực sự của gia tộc Soya, hay còn được gọi là Soya Nhân Thức Thần."
Phòng tiếp khách tại dinh thự chính nhà Soya.
Mayumi-san ngồi ở vị trí chủ tọa cùng Osamu-san, với vẻ mặt nghiêm trọng bắt đầu câu chuyện.
Có mặt tại đây là tôi, Soya và Karasuma.
Làm theo lời Mayumi-san rằng "Cần cho cả đồng đội là Karasuma Aoi biết về năng lực của gia tộc Soya"... nhưng Karasuma từ lúc hội ngộ với chúng tôi cứ nhìn chằm chằm vào Soya với vẻ bồn chồn.
"Gì thế này...? Một mùi hương giống cái thoang thoảng từ tiểu thư Misaki... Trong lúc tôi bị Thức Thần giam lỏng thì chuyện gì đã xảy ra... Ư, hoang tưởng phình to quá, tinh hoàn linh thể và não tôi sắp nổ tung rồi...!!"
Ngay lúc này cô vẫn lầm bầm sau lưng tôi và ném ánh nhìn nguy hiểm về phía Soya.
Nếu phải để kẻ nguy hiểm thế này ngồi cùng thì thà cho người ngoài là Mei vào còn hơn... nhưng việc Karasuma trở nên như thế này cũng có lý do.
"Uuuu, uuuuu."
Đó là Soya đang rên rỉ bên cạnh tôi, không rõ là đang quằn quại hay đang đe dọa.
Soya đã thoát khỏi trạng thái hoảng loạn sau khi biết mình chưa vượt rào với tôi nhờ Dâm Nhãn, nhưng sự thật là đầu gối tôi đã tấn công trực diện vào conchemchep của Soya.
Soya đỏ bừng mặt vì xấu hổ, nhưng không thể không nghe bí truyền của gia tộc từ Mayumi-san, nên đành rơm rớm nước mắt ngồi cạnh tôi.
Và vẻ ngoài đó của Soya trông thật quyến rũ, khiến Karasuma hưng phấn không ngừng.
"..."
Trái ngược với hai người đứng ngồi không yên kia, tôi đã lấy lại được sự bình tĩnh nhất định.
...Nhưng chính vì cái đầu lạnh đã xâu chuỗi các thông tin lại, tôi bị tấn công bởi một linh cảm cực kỳ tồi tệ.
Về cái gọi là "năng lực thực sự của gia tộc Soya" mà Mayumi-san nhắc đến.
Lần trước khi Mihoto nổi điên, và lần này khi Soya đè lên người tôi. Điểm chung trong hai trường hợp Soya phát huy sức mạnh bí ẩn.
Mayumi-san hồng hào và Osamu-san khô héo như cành củi khô bị vắt kiệt.
Sự tồn tại của cái thử thách điên rồ mang tên [Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình].
Kết hợp các yếu tố đó lại, một kết luận đã hình thành trong não tôi.
Không, nhưng mà, không thể nào...
Giả thuyết tôi tự đặt ra quá mức lố bịch, tôi cầu mong đây chỉ là sự lo xa ngu ngốc của mình. Nhưng,
"Ta nói thẳng luôn nhé."
Lời nói ngắn gọn của Mayumi-san đã khẳng định giả thuyết tồi tệ nhất của tôi.
"Sức mạnh chỉ có phụ nữ gia tộc Soya mới sử dụng được. Đó là chuyển hóa khoái cảm tình dục thành linh lực."
.................................Thật hả trời.
Nghe phát ngôn của Mayumi-san, tôi muốn trốn tránh hiện thực rằng "chắc là nghe nhầm thôi", nhưng không phải nghe nhầm.
Cả lúc vụ Mihoto, cả lần này, Soya đều phát huy sức mạnh bí ẩn ngay sau khi hạ bộ bị kích thích.
Chuyện gia tộc Soya "chuyển hóa khoái cảm tình dục thành linh lực" là thật 100%.
"...Đ, đùa. Đùa đùa đùa đùa chứ...! Năng lực gì mà trơ trẽn... Nhưng, ư, chẳng lẽ số lần của cha và mẹ tăng lên mỗi khi con nhìn thấy cũng là..."
Soya bên cạnh tôi chết lặng, mặt đỏ không thể đỏ hơn và quằn quại.
Nhưng cô không phủ nhận gay gắt, chứng tỏ Soya cũng lờ mờ nhận ra. Rằng mình đã phát huy linh lực khổng lồ khi phản ứng với kích thích tình dục.
"C, c-cái gì, khoái cảm tình dục chuyển thành linh lực á!? Năng lực gì mà siêu dâm đãng vậy!? Tiểu thư Misaki! Tôi quyết định rồi! Từ hôm nay tôi sẽ bắt đầu cuộc đời mới như một cái máy rút linh lực chuyên dụng chạy bằng cơm cho gia tộc Soya... Hii!?"
Trong khi đó, người phản ứng mạnh nhất với phát ngôn gây sốc của Mayumi-san là Karasuma, nhưng sự hưng phấn đó lập tức bị dập tắt.
Một con Thức Thần với vẻ ngoài gớm ghiếc nhe nanh bao vây lấy Karasuma.
"Có lẽ không cần giải thích thêm, nhưng lý do gia tộc Soya che giấu năng lực này là để tránh thu hút những kẻ như tên này. Nếu không phải là khoái lạc do bạn đời đích thực mang lại, linh lực không những không tăng mà còn cạn kiệt. Tóm lại, cái tên 'Nhân Thức Thần' chỉ là phương tiện để che giấu sức mạnh thực sự của gia tộc Soya. Do đó, không có thuật thức nào để truyền cho hai đứa, cũng không cần ký kết khế ước gì cả."
Ngụ ý rằng nếu tiết lộ thông tin này ra ngoài thì biết hậu quả thế nào rồi đấy, Mayumi-san vừa đe dọa Karasuma vừa nói.
"...Tóm lại là."
Cuối cùng cũng bắt đầu chấp nhận hiện thực, tôi rụt rè mở lời xác nhận.
"Để rút được sức mạnh của Soya một cách ổn định... thì cháu phải làm chuyện đồi bại với cậu ấy ạ?"
"Đúng vậy."
"...!!?"
Soya lộ rõ vẻ cảnh giác và lùi xa tôi. Khoan đã, bình tĩnh nào. Đừng nhìn tớ bằng ánh mắt như nhìn "tên biến thái vừa có được cái cớ để làm chuyện bậy bạ" thế chứ. Tớ vô tội mà.
Ngược lại, tớ đang nuốt nhục để hỏi cho ra lẽ nhằm tránh phải làm chuyện đó với cậu đây.
"Ờm, vậy thì..."
Tôi hỏi Mayumi-san với tâm thế như đang tìm kẽ hở luật pháp.
"Chuyện đó... tự xử không được sao ạ?"
Bốp!
"Đau quá!? Làm gì thế Soya!?"
"Tại Furuya-kun hỏi câu kỳ cục chứ sao!?"
Soya vừa điều khiển con Thức Thần Nhất Đẳng chibi đấm tôi vừa hét lên trong nước mắt. Nhưng,
"Không, tự xử hầu như không có hiệu quả đâu."
""!!?""
Lời phán tuyệt vọng của Mayumi-san khiến cả tôi và Soya câm nín.
"Vốn dĩ tự xử cũng có thể thu được một lượng linh lực nhất định... nhưng với Misaki thì khó đấy. Do ảnh hưởng của Dâm Nhãn, Misaki đã trở nên ghê tởm những chuyện tình dục. Có lẽ vì thế mà dù đã đến tuổi dậy thì, con bé vẫn vô thức phong ấn năng lực của gia tộc Soya, đến mức chỉ tạo ra được lượng linh lực ở mức tối thiểu."
Hóa ra linh lực thấp của Soya là do nguyên nhân đó...
"Chính vì vậy, để khơi dậy sức mạnh của Misaki, sự hợp tác của cháu là bắt buộc. Cháu, người đã có được sự tin tưởng đủ để xóa bỏ cảm giác cự tuyệt tình dục của Misaki."
"...? Nghĩa là sao ạ...?"
Tôi hỏi lại Mayumi-san vì lời giải thích chưa rõ ràng, nhưng bà chỉ nhìn chằm chằm vào tôi bằng đôi mắt như đang đánh giá điều gì đó mà không trả lời.
"Kìa, mẹ tự nhiên nói cái gì thế... ư."
Soya cũng luống cuống lắp bắp, không nắm bắt được ý định thực sự của Mayumi-san.
Nhưng có vẻ như việc tôi phải làm chuyện tà râm với Soya để khơi dậy sức mạnh là điều chắc chắn, và điều đó làm tôi phiền não. Bởi vì──
"...Còn cách nào khác không ạ."
Tôi nhìn thẳng vào Mayumi-san.
"Nói điều này trước mặt đương sự thì hơi kỳ, nhưng lúc lập nhóm cháu đã hỏi Soya. Soya muốn giải lời nguyền là để có thể yêu đương một cách bình thường."
Hiện tại tình hình đã trở nên cấp bách đến mức chuyện yêu đương gì đó trở nên mờ nhạt, nhưng không có nghĩa là tôi được phép xem nhẹ mong muốn của Soya. Huống chi Soya là con gái.
"Thế mà cháu lại... chạm vào chỗ đó của Soya thì cháu thấy không ổn chút nào. Không chỉ với bản thân Soya, mà còn có lỗi với người mà Soya có thể sẽ thích trong tương lai nữa."
Dù là để rút linh lực tự vệ trước Ma tộc.
Nhưng khi ước nguyện của Soya thành hiện thực, tôi nghĩ chuyện này sẽ để lại vết gợn.
...Nghĩ đến đó lồng ngực tôi hơi nhói lên, nhưng đây không phải lúc để tâm chuyện đó, nên tôi nghiêm túc khẳng định.
"Nên nếu có cách nào khác thì xin hãy chỉ cho chá— gyaaaaaaaaaa!?"
Nhưng lời phát biểu nghiêm túc của tôi bị cắt ngang giữa chừng.
Bốn con Thức Thần Nhất Đẳng lao vào đấm đá túi bụi vào tôi. Tại sao!?
"Này, Soya!? Cái gì tự nhiên lại! Tớ đang cố gắng vì ai chứ──Ááááá!?"
Là do tôi bép xép chuyện yêu đương đàng hoàng với cha mẹ cô nàng, hay do tôi nhắc lại chuyện nựng pé chym? Mặc kệ tôi thanh minh, Soya vẫn không nương tay dùng Thức Thần dần tôi nhừ tử. Thật sự là sao chứ!?
"Uuuuuuu! Cái gì thế này... Tự nhiên thấy ngứa mắt Furuya-kun kinh khủng...!!"
Soya đang lườm tôi với khí thế như muốn nhe nanh, nhưng chính chủ cũng không hiểu tại sao mình lại giận!? Gì thế! Thế thì sao tớ xin lỗi được!
"...Ra vậy. Có vẻ vẫn còn quá sớm. Không ngờ cả hai đứa đều ở cái tầm chưa đến mức bàn chuyện có nhận thử thách hay không. ...Vụ bắt rể cưỡng ép tạm thời hoãn lại vậy."
Khi tôi không chịu nổi nữa định tháo vòng tay để tung Tuyệt Đỉnh Trừ Tà vào đám Thức Thần, Mayumi-san thở dài thườn thượt.
Nhìn xuống tôi và Soya bằng ánh mắt như nhìn những kẻ hết thuốc chữa, bà nói:
"Không cần lo lắng đâu, Furuya-san."
Nói rồi, bà trả lời cho nỗi lo "không thể chạm vào chỗ đó của Soya" của tôi lúc nãy.
"Không cần thiết phải thực hiện những hành động vuốt ve trực tiếp như vậy. ...Mà đúng hơn là không nên làm. Theo quan sát, linh lực mà Misaki tạo ra từ khoái cảm tình dục mạnh bất thường. Nếu nhận kích thích mạnh e là cơ thể con bé không chịu nổi."
Nghe bà nói tôi mới nhận ra.
Nhắc mới nhớ, lần đầu phát huy sức mạnh bí ẩn Soya đã mất ý thức mấy ngày liền, và vừa nãy nếu Mayumi-san không hút bớt linh lực ra thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
"Kết quả của việc cam chịu mức linh lực thấp quá lâu là cơ thể vẫn chưa thích nghi kịp. Do đó, chỉ cần cháu mang lại cho Misaki khoái cảm đủ để tạo ra lượng linh lực cần thiết cho việc tái phong ấn Tuyệt Đỉnh Trừ Tà, bằng một phương pháp lành mạnh mà mối quan hệ hiện tại của hai đứa có thể chấp nhận được là tốt rồi..."
Nghe bảo không cần vuốt ve trực tiếp, tôi tạm thời thở phào.
Nhưng đồng thời tôi cũng phải ôm đầu trước điều kiện mà Mayumi-san đưa ra.
Khoái cảm tình dục lành mạnh là cái buồi gì... Đố mẹo à...
Đang lúc tôi đau đầu suy nghĩ.
“Tình dục lành mạnh... Hừm, ví dụ như thế này thì sao?"
Tên dâm ma Karasuma, kẻ nãy giờ im hơi lặng tiếng vì bị Mayumi-san trấn áp, thản nhiên đưa ra giải pháp biến thái của mình.
"Liếm ngón tay chẳng hạn."
7
"......Etou, Soya. Cậu thực sự thấy ổn chứ?"
".................................Vì để cứu Furuya-kun khỏi bị giam cầm mà."
Đó là một căn phòng kiểu Nhật nhỏ chừng bốn chiếu rưỡi.
Trong ánh sáng lờ mờ hắt ra từ ngọn đèn yếu ớt, tôi đang quỳ gối bên cạnh Soya, người đang ngồi trên ghế.
"......Hơn nữa, nếu tớ không rút được linh lực ra thì mẹ sẽ không cho phép tớ lấy bằng chính thức, tụi mình cũng chẳng thể đi hỏi thần tộc nhà Sumeragi về lời nguyền được...... Thế nên, đành chịu thôi...... Để cứu Furuya-kun, để giải lời nguyền, chuyện này là bất khả kháng......"
Soya liến thoắng như đang cố bào chữa điều gì đó.
Cô lấy một tay che đi khuôn mặt đỏ bừng, tay còn lại chìa thẳng về phía tôi.
"......Vậy thì, tớ xin phép."
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Soya.
"Hiu ~"
Ngay lập tức, Soya giật nảy vai, thốt lên một âm thanh kỳ lạ.
"Này, tớ đã làm gì đâu!?"
"B-Biết là thế...... nhưng tại Furuya-kun chạm vào bất ngờ quá!"
Không hề, tôi đã báo trước đàng hoàng rồi mà......
Tôi xốc lại tinh thần, kéo tay Soya về phía mình.
Bàn tay Soya mềm mại, mang lại cảm giác mướt mát như muốn dính chặt vào tay tôi.
Trên những đầu ngón tay trắng ngần thon thả, giờ nhìn kỹ mới thấy những chiếc móng tay nhỏ nhắn xinh xắn nằm gọn ghẽ.
Ngón tay của Soya đang kề ngay trước mũi tôi, càng nhìn càng thấy nữ tính, có lẽ do căng thẳng mà nó đang run lên bần bật. Và bây giờ, tôi sẽ phải ngậm thứ này vào miệng.

......Tự nhiên thấy xấu hổ ghê.
Là do Soya mới bị nắm tay thôi đã phát ra tiếng kêu lạ lùng sao? Hay là do bầu không khí trong căn phòng thiếu sáng này? Cảm giác ngượng ngùng khó tả bỗng dâng lên trong lòng tôi.
……Cứt thật, chọn chỗ chỉ có hai người vì không muốn ai nhìn thấy, chẳng lẽ lại là sai lầm?
Hiện tại trong phòng chỉ có tôi và Soya, hành lang xung quanh cũng không một bóng người.
Thứ duy nhất hiện diện là con Thức Thần dùng để Dò Tìm Linh Lực do Mayumi-san điều khiển đang nấp ở góc phòng. Nhiệm vụ của nó là ngăn cản nếu Soya lỡ tạo ra lượng linh lực vượt quá giới hạn.
Khứa Karasuma lúc nãy cứ ầm ĩ: "Tôi là người đưa ra ý tưởng, nên tôi phải có quyền thưởng thức cảnh tiểu thư Misaki trở nên sung sướng chứ!" thật sự rất phiền phức, nhưng biết đâu có cô ấy ở bên cạnh làm trò thì không khí sẽ đỡ căng thẳng hơn.
Mà nói chứ, việc liếm ngón tay này có thực sự lành mạnh không đấy? So với việc chạm vào chỗ đó thì liếm ngón tay đúng là chỉ như một biện pháp sơ cứu nhỏ, mình đã gật đầu đồng ý là thế nhưng......
Nghĩ kỹ lại thì chuyện này chẳng phải là một dạng dạo đầu ngược vị trí sao...... Ngay khi giọng nói lý trí vang lên trong góc đầu tôi thì...
"......Furuya-kun?"
Soya hé mắt nhìn qua kẽ ngón tay đang che mặt:
"Nãy giờ hơi thở của cậu cứ phả vào đầu ngón tay tớ suốt...... chẳng lẽ cậu đang cố tình trêu chọc tớ đấy à?"
"Hả, cái..."
Bị Soya nheo mắt trách móc đột ngột như vậy, sự xấu hổ trong tôi bùng lên dữ dội.
Gì thế này? Sao lại xấu hổ thế nhỉ? Giống như một tên trai tân cố gắng dùng kỹ thuật cao siêu học lỏm được nhưng lại thất bại vậy? Chẳng hiểu sao nữa nhưng tôi thấy thê thảm quá.
"Aaa biết rồi biết rồi! Chỉ cần liếm nhanh là được chứ gì, liếm là được!"
"Ế, khoan, hiuu ~ ♥"
Mlem.
Như để lấp liếm sự xấu hổ, tôi há miệng ngậm lấy ngón áp út của Soya sâu đến tận gốc trong tâm thế nửa phần bất cần.
"A...... ư......"
Soya giật một cái, cả người co rúm lại.
Đến đó, động tác của tôi khựng lại.
Mình ngậm vào theo đà rồi...... nhưng giờ làm gì tiếp đây?
Để rút linh lực của Soya ra, từ lúc này tôi phải làm cho cô cảm thấy sung sướng......
Tôi chưa từng có kinh nghiệm liếm ngón tay ai, cũng chưa từng được ai liếm. Làm sao biết thế nào là sướng?
......Aa, khoan đã, mình từng có một trải nghiệm tương tự rồi.
Giấc mơ bị Sakura đè xuống và buscu thằng em kịch liệt.
Nó chân thực đến mức ngỡ như hiện thực, và giờ tôi vẫn có thể nhớ lại rõ mồn một.
Chẳng biết có áp dụng được không, nhưng giờ chỉ còn mỗi cái đó để tham khảo...... Etou, hình như là cảm giác thế này nhỉ?
Tôi vừa hồi tưởng lại chuyện trong giấc mơ, vừa dùng toàn bộ lưỡi liếm láp phần thịt ngón tay của Soya đang nằm trong miệng mình.
"Nn......"
Ngay lập tức, Soya đang che mặt khẽ vặn vẹo người.
Thế này là đúng rồi nhỉ......? Tôi thử dùng cả lưỡi bao bọc lấy mặt dưới ngón tay Soya, lặp đi lặp lại động tác tuốt lên.
"......Ư, ư ư......"
Mặt Soya đỏ hơn, nhưng tôi vẫn không chắc liệu cô có thấy sướng hay không.
Thế là tôi đổi cách, dùng đầu lưỡi day day kích thích vào phần thịt mềm trên ngón tay Soya.
"Hauu ♥!?"
Phản ứng thật kịch liệt.
Soya nảy người lên, thốt ra một tiếng đầy kinh ngạc.
Cái này hiệu quả sao......
Đã nắm được điểm mấu chốt, tôi liên tục dùng đầu lưỡi kích thích vào phần thịt ngón tay của Soya.
"~~~~~ !?♥♥"
Đầu lưỡi tôi vẽ những vòng tròn vuốt ve, khi thì ấn nhẹ, khi thì cọ xát lên xuống dữ dội.
Soya run rẩy theo từng chuyển động của lưỡi tôi, hai đùi cô cọ vào nhau đầy bứt rứt.
Bàn tay lúc nãy che mắt giờ chuyển xuống che miệng, cố gắng không để lọt tiếng rên ra ngoài. Nhưng từ cổ họng Soya vẫn rò rỉ những âm thanh khe khẽ, và dáng vẻ chịu đựng đáng yêu đó đang thổi bùng lên ngọn lửa nào đó trong tôi. Cảm giác này hơi khác so với ham muốn xác thịt thông thường......
Sao nhỉ, cảm giác này...... giống như khi đấm lưng cho cha nuôi vậy......
Sự thật là hành động của mình đang khiến đối phương thoải mái.
Ban đầu tôi thấy việc liếm ngón tay thật xấu hổ, nhưng giờ dần dần lại thấy thú vị.
Dù nghĩ nó giống "thổi kèn" giả, nhưng có lẽ vì đây vẫn là hành động khác xa với sờ ếch thông thường nên cảm giác kháng cự trong tôi dần tan biến.
"~~~ Nnn, nnn ♥♥!?"
Và rồi, khi Soya thốt lên một tiếng lớn nhất từ đầu đến giờ.
──Vùuuuuuuuu!
Một luồng linh khí đậm đặc đến mức tôi cũng có thể nhìn thấy bắt đầu rỉ ra từ cơ thể Soya.
Tôi đã thành công trong việc rút linh lực của Soya ra bằng một phương pháp lành mạnh.
Ý thức của Soya vẫn tỉnh táo, và Thức Thần của Mayumi-san cũng không hề ra hiệu dừng lại.
Việc điều chỉnh lượng linh lực có vẻ đang tiến triển tốt.
Vậy thì vẫn ổn...... nhể?
“Fu ể!? F-Furuya-kun!?"
Tôi tiếp tục kích thích ngón tay Soya.
"R-Ra rồi. Linh lực ra nhiều lắm rồi mà."
"Khôn ược, Mayumi-san bảo phãi thử hến giới ạn để nắm lược mức linh cực tối đa lè bao nhiêu. Át nữa còn phẻ thực nghiệm sem có tái phôn ấn được Mihoto hay khơng, nên không thẻ dừng lại ở nức linh lực ửa vời được, lỡ thất bẹ thì......"
"Đ-Đúng là thế nhưng. Mà nói chứ, đừng có vừa ngậm vừa nó── Haaaaa ♥♥!?"
"Aa!?”
Chụt chẹp chụt.
Như để chặn đứng lời nói của Soya, một âm thanh ướt át đầy khiếm nhã vang lên.
Đó là âm thanh tôi lỡ miệng mút chặt ngón áp út của Soya như máy hút bụi.
Cảm nhận thấy Soya định rút ngón tay ra, tôi đã phản xạ tự nhiên mà mút chặt lấy nó.
L-Lỏ ghê, nếu muốn giữ Soya không chạy mất thì chỉ cần cắn nhẹ vào gốc ngón tay là được mà......
Ngay khi tôi giật mình hoàn hồn, vội vàng nhả ngón tay Soya ra định xin lỗi thì...
[Dừng lại! Dừng lại ở đó!]
Thức Thần của Mayumi-san chen vào giữa tôi và Soya như để bảo vệ cô nàng.
"......A...... hiu......♥"
Soya, với cơ thể bao bọc trong lượng linh khí khổng lồ, thu lại ngón tay vừa được rút ra khỏi miệng tôi, ôm chặt vào lòng, cuộn tròn người lại và run lên từng hồi khe khẽ.
8
Sau khi trọng tài Mayumi ra lệnh dừng trận đấu.
Chúng tôi di chuyển đến võ đường nằm trong khuôn viên dinh thự Soya.
Mục đích là để thực nghiệm xem liệu với lượng linh lực khổng lồ vừa tạo ra, Soya có thể tái phong ấn Mihoto được hay không.
Võ đường đã được giăng kết giới nhiều lớp, xung quanh đang triệu hồi vô số Thức Thần vượt cấp Tứ Đẳng. Ngay khi việc bố trí Thức Thần hoàn tất, phong ấn của Mihoto sẽ được giải trừ.
Dù là để kiểm tra khả năng tái phong ấn của Soya hiện tại, đây vẫn là một thử nghiệm nguy hiểm.
Vì vậy, tôi, Soya và cả Karasuma—kẻ đi theo cho vui—được Mayumi-san lệnh phải tập trung tinh thần trong võ đường chờ đợi cho đến khi việc bố trí hoàn tất, nhưng mà......
Toang rồi...... mình làm quá trớn rồi......
Tập trung tinh thần cái nỗi gì. Tôi đang bị cảm giác tội lỗi dày vò dữ dội.
Đã bảo là chạm vào háng của Soya thì thật có lỗi với bản thân Soya và người cậu ấy yêu sau này, thế mà mình lại phớt lờ sự ngăn cản của Soya và tiếp tục kích thích ngón tay cậu ấy......
Liếm ngón tay không phải là quan hệ tình dục.
Chính nhận thức đó đã khiến đầu óc tôi có vấn đề.
Dù là hành động bất khả kháng để rút linh lực, và dù Soya đã đồng ý trước, nhưng tôi đã tiếp tục liếm bất chấp lời cầu xin dừng lại. Chắc chắn Soya đang giận tôi lắm......
Tôi cứ nơm nớp lo sợ như thế, nhưng...
"......"
Soya chẳng hiểu sao không hề mắng mỏ hay hoảng loạn, cô chỉ giữ im lặng như đang suy tư điều gì.
Cô nắm chặt ngón áp út vừa bị tôi liếm, thi thoảng liếc nhìn tôi rồi đỏ mặt.
Thấy vậy, tôi bắt đầu tự đánh giá rằng có lẽ Soya không giận lắm đâu nhỉ──
"......Furuya-kun nè.”
Đột nhiên, Soya tấn công vào một điểm mà tôi không ngờ tới.
"Sao cậu có vẻ thành thạo thế?"
"Hả!?"
Không cần hỏi thành thạo cái gì. Ý là chuyện liếm ngón tay.
"Với lại nhé? Tớ cứ thắc mắc mãi, thắc mắc mãi tại sao... nhưng vừa nãy tớ mới nhận ra. Cách liếm của Furuya-kun, tớ đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi thì phải."
Jiii... Soya dùng Dâm Nhãn nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi run rẩy.
"Giấc mơ mừ tám cộng với Sakura-chan."
"Khục!"
Bị nói trúng tim đen, tôi chỉ biết câm nín quay mặt đi chỗ khác.
Với Soya, người có khả năng nhìn thấy nội dung giấc mơ ướt át hay tư liệu quay tay của người khác như xem phim, thì chối quanh co vụng về chỉ phản tác dụng.
"Aa ~, quả nhiên là vậy. Furuya-kun vừa nhớ lại lúc được Sakura-chan liếm trong mơ, vừa lấy đó làm tham khảo để liếm ngón tay tớ."
Ngay đoạn Sakura-chan, Soya thì thầm với một chất giọng chứa đựng thứ tình cảm kỳ lạ.
"K-Không phải, tại chẳng còn cách nào khác──"
Tôi định biện minh rằng đó là bất đắc dĩ để lôi sức mạnh của cô ra.
"Biến thái."
"Hự!"
"Đồ tồi."
"Hự!!"
"Kinh tởm. Ngón tay sắp thối rữa rồi."
"Hự!?"
Bị mắng nhiếc bằng giọng lạnh lùng, trái tim mình chịu sát thương cực lớn!
Nhưng tôi không thể phản bác, đành cắn răng chịu đựng màn tra tấn bằng lời nói của Soya, thì lúc đó...
"Tiểu thư Misaki giận dữ cái gì chứ? Linh lực đã tuôn trào, nghĩa là cậu cũng thấy sướng đúng không?"
Karasuma nãy giờ im lặng bỗng nhiên phán một câu xanh rờn.
"......Ư!!"
Soya mở to mắt, mặt đỏ bừng, nhưng Karasuma mặc kệ:
"Haa. Tôi thực sự rất muốn chứng kiến cảnh tiểu thư Misaki quằn quại khi bị liếm ngón tay. Là đồng đội thì sau này chắc vẫn còn cơ hội...... nhưng tiểu thư Misaki của lần sau đã là một tiểu thư Misaki đã được khai phá ngón tay rồi. Đã mất đi 'trinh ngón tay' rồi. Dáng vẻ quằn quại trong khoái cảm lần đầu tiên của tiểu thư Misaki là khoảnh khắc ngàn năm có một...... thế mà lại bỏ lỡ thì làm sao mà hưng phấn nổiiiiiii!??♥♥♥"
"Ồ-Ồn ào quá đi! Aoi-chan lúc nào cũng chỉ nói mấy điều thừa thãi thôi! Với lại, người bảo liếm ngón tay...... là phương pháp lành mạnh chính là Aoi-chan mà, đừng có nói kiểu biến thái đó!"
Soya giận run vai, điều khiển con Thức Thần chibi dùng đôi tay nhỏ bé ngoáy tít vào hai lỗ tai Karasuma.
Có vẻ sức mạnh Thức Thần cũng tăng lên theo linh lực của Soya, nên Karasuma không thể gỡ nó ra, chỉ biết kêu lên những tiếng kya kya rồi ngã lăn ra đất.
"......Ta đã dặn là phải tập trung tinh thần rồi mà."
Đúng lúc võ đường đang ồn ào nhất thì Mayumi-san và Osamu-san xuất hiện.
Khí thế bao quanh hai người họ tràn đầy sự uy nghiêm của những bậc thầy đứng đầu giới Trừ Tà Sư, Thập Nhị Sư Thiên, khiến bầu không khí nhốn nháo của bọn tôi bị quét sạch trong nháy mắt.
"Misaki."
"Ư. Vâng.”
Đáp lại tiếng gọi của Mayumi-san—người lúc này lên tiếng với tư cách Thập Nhị Sư Thiên chứ không phải một người mẹ—Soya trả lời với tư cách một Trừ Tà Sư.
"Con có thể dùng thuật phân tích chứ?"
"Dạ? À, vâng."
"Vậy trước khi giải trừ phong ấn trên Tuyệt Đỉnh Trừ Tà, hãy kiểm tra kỹ lưỡng xem với linh lực hiện tại con có thể tái phong ấn được hay không. Phong ấn này cực kỳ mạnh và đặc thù, nếu một Trừ Tà Sư khác ngoài người thi triển là con can thiệp vào sẽ cần lượng linh lực khổng lồ. Ngay cả ta cũng sẽ gặp khó khăn để tái phong ấn, nên hãy Linh Thị thật kỹ để tránh vạn nhất."
"V-Vâng ạ!"
Nghe Mayumi-san nói, Soya quay lại phía tôi.
"Hít... hà…”
Soya dù mặt vẫn đỏ nhưng cố gắng điều hòa hơi thở, rồi như đã quyết tâm, cô hô khẽ "......Ei" và chạm vào tay tôi.
"......Ư."
Chẳng mấy chốc, bàn tay ấy phát sáng.
Giống như cái ngày đầu tiên bộc phát sức mạnh bí ẩn, Soya thốt lên như thể vừa tiếp nhận được tín hiệu gì đó.
"......Tuyệt quá...... thuật thức gì thế này...... phong ấn cả từ bên trong lẫn bên ngoài ư......? Chẳng lẽ lý do Furuya-kun không dùng được thuật trừ tà là......"
Sau đó, Soya buông tay tôi ra, tuyên bố dõng dạc với mọi người.
"Vâng. Con nghĩ là tái phong ấn được. Thuật thức cực kỳ phức tạp nhưng...... nhờ được cấu thành từ linh lực của con nên xét về mặt linh lực thì khá dư dả. Với lại, miễn là không đi quá xa thì không cần chạm trực tiếp cũng được."
"Tốt lắm. Vậy bắt đầu thôi."
Vợ chồng nhà Soya và Karasuma lùi lại giữ khoảng cách với cả hai.
......Ủa mà khoan? Không thấy Mei đâu cả, bắt đầu luôn được sao? Rõ ràng nhỏ đó bảo là một trong những người giám sát mà nãy giờ chẳng thấy bóng dáng...... Tôi nghiêng đầu thắc mắc, nhưng bầu không khí lúc này không cho phép tôi hỏi những câu như vậy.
"Nếu có biến cố, bọn ta sẽ can thiệp trấn áp, nhưng để thuyết phục được cấp cao của Hiệp hội, tốt nhất là con nên tự mình xử lý. Hãy cố gắng đối phó với thực thể trú ngụ trong Tuyệt Đỉnh Trừ Tà bằng chính sức lực của mình."
"V-Vâng!"
Theo lời Mayumi-san, Soya triệu hồi bốn con Thức Thần chibi quen thuộc. Hình dáng vẫn thế, nhưng linh lực chứa bên trong chắc chắn không thể so sánh với Thức Thần Nhất Đẳng được.
Thấy Soya đã chuẩn bị xong, tôi tháo chiếc vòng tay ra. Giai đoạn một của phong ấn được giải trừ.
Hai tay tôi hóa thành hình dạng phi nhân, và trên cơ thể những người trong tầm mắt tôi, Khoái Lạc Mị Khổng—huyệt đạo sung sướng bắt đầu phát sáng.
......Hửm?
Lúc này tôi mới phát hiện ra một điều lấn cấn.
Mayumi-san và Osamu-san cũng có huyệt đạo sung sướng......?
Tại sao mình lại thấy lạ ư? Là vì trên người Soya vẫn hoàn toàn không có huyệt đạo sung sướng nào cả.
Lúc biết năng lực chuyển hóa khoái cảm tình dục thành linh lực, tôi đã lờ mờ nghĩ rằng có thể do dòng máu kỳ lạ đó mà Soya không có huyệt đạo sung sướng...... nhưng hóa ra không liên quan sao?
Nếu dòng máu không liên quan, vậy tại sao trên người Soya lại không tồn tại huyệt đạo sung sướng?
"Furuya-kun, tới đây!"
"Hả! Ờ-Ờ!"
Suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi tiếng gọi của Soya khi cô bắt đầu giải phóng Mihoto.
Đúng rồi, giờ phải tập trung vào chuyện này.
Giải phóng và tái phong ấn thực thể bí ẩn đang trú ngụ trong hai tay tôi—Mihoto.
Đây là trận chiến quan trọng quyết định việc tôi có bị giam cầm hay được diện kiến thần của Sumeragi hay không.
Và cũng là cơ hội để đối thoại với Mihoto, thực thể bí ẩn mà lần trước tôi chưa kịp nói chuyện đàng hoàng.
"......Ư."
Soya chạm vào hai tay tôi, nhắm mắt tập trung.
Vài giây sau──Rắc. Cảm giác như có thứ gì đó vỡ ra từ bên trong đôi tay. Và rồi,
──Oya?
Giọng nói đó,
──Thế này là...... phong ấn đã được giải rồi sao!
Vang vọng trong đầu tôi sau một thời gian dài vắng bóng.
"......Cái!?"
Đồng thời, cơn đau nhức quen thuộc ập đến hai tay tôi.
Cảm giác như mười ngón tay biến thành mười con ku sắp xuất tinh, cơn nhức nhối ấy lại ùa về.
Rồi cảm giác khiếm nhã ấy phình to đến mức không thể kiềm chế, và bùng nổ.
"Ư, aaaaaaa!"
Bikun Bikun! Dokun! Byuuuu! Byu Byuuuu!
Mười ngón tay co giật và co thắt liên hồi, khoái cảm như có thứ gì đó phóng qua mười ống dẫn tinh vốn không tồn tại.
Cảm giác như mười lần bắn tùm lum cùng ập đến một lúc khiến tôi quằn quại, từ hai tay tôi, làn sương trắng cứ thế phun ra Byuuu! Byu byuuu! không ngừng.
"Cái gì thế kia. Nhìn y hệt xuất tinh vậy."
Karasuma thốt lên với vẻ hơi rùng mình. Im đi đồ ồn ào.
Làn sương trắng bắn ra từ tay tôi dần nhuốm màu, tụ lại thành hình dáng một cô gái quen thuộc. Mái tóc bạc, làn da nâu, đôi mắt vàng kim.
Cơ thể đẫy đà được bao bọc trong bộ đồ tu sĩ hở hang táo bạo. Khuôn mặt vừa ngây thơ lại vừa yêu diễm.
[Oáp...... không ngờ lại có thể hiện diện lần nữa......]
Thiếu nữ không rõ danh tính kết nối với hai tay tôi bằng những sợi chỉ trắng từ vùng bụng dưới──Mihoto lơ lửng giữa không trung, chớp mắt nhìn quanh.
Ra rồi......
Kẻ sở hữu sức mạnh áp đảo cả Ma tộc, nhưng lại là một thành phần nguy hiểm muốn khiến mọi người xung quanh (bao gồm cả tôi) lên đỉnh bất chấp.
Nhưng đồng thời, cô ta cũng là sự tồn tại nắm giữ thông tin gì đó về lời nguyền Tuyệt Đỉnh Trừ Tà. ......Dù bảo là ký ức lỗ chỗ như bị sâu ăn, nhưng nếu nói chuyện kỹ lưỡng chắc sẽ moi được gì đó.
Sự xuất hiện của Mihoto khiến không khí trong võ đường căng thẳng tột độ.
Giữa lúc tôi đang phân vân không biết nên bắt chuyện với Mihoto thế nào, thì...
[Cảm ơn Furuya-san!]
"Hả!?"
Phựt.
Mihoto lao đến trước mặt tôi, mắt sáng rực, nở nụ cười rạng rỡ. ......Vừa cười vừa chảy nước miếng ròng ròng.
[Cất công giải cái phong ấn kiên cố nhường ấy, chứng tỏ cậu đã có hứng cùng tôi "ăn sạch" lũ con gái rồi đúng không!?]
"Hả? Khoan, không phải thế──"
[Thôi đừng ngại nữa mà. Cậu che giấu sự ngại ngùng đó làm gì, chuẩn bị sẵn cơm ngon cho tôi cả rồi kia! Một cô vợ người ta xinh đẹp, một đồng đội Karasuma-san có vẻ sẽ lên đỉnh rất nhiều lần, và cả──]
Ehehe ~, Mihoto đang vui vẻ nhìn quanh thì bỗng khựng lại.
Ánh mắt cô ta hướng về phía Soya đang kết ấn với vẻ mặt nghiêm trọng, và rồi,
[Áááá!? Chẳng phải là con nhỏ vô lý đùng đùng hôm nọ sao!!?]
Mihoto hét toáng lên.
[K-Không được rồi Furuya-san! Chạy thôi! Lại bị phong ấn mất! Con nhỏ đó, sức mạnh thì kinh khủng mà lại không có huyệt đạo sung sướng, chả hiểu kiểu gì luôn ấyyyyy!]
Vừa hét, Mihoto vừa định cắm tay mình ngập vào tay tôi...... Khoan khoan khoan khoan!
"Đừng có động đậy!"
Soya quát lên đầy khí thế.
"Còn định làm trò kỳ quái nữa là tôi phong ấn ngay đấy."
[Ư, hừ hừ.]
Bị Soya đỏ mặt dọa nạt, Mihoto miễn cưỡng tách khỏi tay tôi.
"Đấy, chuyện là thế. Tôi giải phong ấn cho cô là vì có nhiều chuyện muốn hỏi."
Nghe tôi nói, Mihoto làm vẻ mặt kiểu "Bị phản bội rồi!". Không không.
"Lần trước lộn xộn quá chưa kịp hỏi kỹ...... Mihoto, rốt cuộc cô là cái gì? Cô có biết lời nguyền này là gì không? Tại sao lại ám vào hai tay tôi?"
Tôi liệt kê những điều mình thắc mắc. Nhưng Mihoto cứ liếc nhìn Soya đầy lo lắng, rồi nói:
[Hừm, cậu hỏi thế...... tôi đã bảo ký ức mơ hồ lắm mà, chính tôi cũng chẳng rõ nữa cơ ~]
Ưm ~, Mihoto nghiêng đầu nói. Giọng điệu đó không có vẻ gì là đang nói dối.
[Aa, nhưng có một điều tôi nhớ rất rõ đấy.]
"Hả! Là gì!?"
[Đó là──Aa!!]
Trong lúc chúng tôi đang tập trung vào lời nói của Mihoto, cô ta bỗng nhìn về hướng chẳng liên quan và hét lớn. Ngay khoảnh khắc tôi nhìn theo hướng đó theo phản xạ,
Phập phập phập phập!
"Hự!? Aaaaa!? Đau quá đau quá!?"
Một cơn đau kịch liệt chưa từng có chạy dọc hai tay tôi.
Ví như bị chơi lỗ hậu vậy, đau điếng người.
Và khi tôi nhận ra, hai tay tôi đã tự động di chuyển không theo ý muốn.
Hai tay của Mihoto đã đồng hóa với hai tay tôi trong chớp mắt.
Hai tay tự ý đập mạnh xuống đất, hất văng cơ thể tôi ra khỏi võ đường.
Những lớp kết giới dày đặc bị chọc đúng huyệt đạo sung sướng nên trở nên lỏng lẻo toang hoác. Chúng vỡ tan như lớp băng mỏng.
[Xin lỗi nhé Furuya-san. Xâm nhập mà không gây đau đớn thì tốn thời gian lắm, nên để đánh lạc hướng con nhỏ vô lý kia và bỏ trốn, tôi đành phải đút vào thô bạo một chút. Aa, nhưng yên tâm đi, chỉ cần cho một hai người tuyệt đỉnh là hồi phục ngay ấy mà.]
"Cái quái!? Mihoto, cô làm cái mẹ gì thế!? Định làm gì hả!?"
Tôi gặng hỏi Mihoto. Nhưng Mihoto vừa giữ khoảng cách với võ đường bằng tốc độ kinh hoàng vừa cười nham hiểm: [Về chuyện "nhớ rất rõ" lúc nãy ấy mà],
[Tóm lại là tôi phải khiến thật nhiều người tuyệt đỉnh để lấy lại sức mạnh. Tôi chỉ nhớ mỗi việc đó thôi.]
Thế nên tôi không thể bị tái phong ấn ở đây được. Mihoto nói, bụng réo lên ùng ục.
Con ả này quả nhiên chẳng ra gì!
Ngay khi tôi gào lên trong lòng.
[Ủa? Hả? Khoan, ủa!?]
Mihoto bỗng thốt lên đầy bối rối.
Nụp... Hai tay Mihoto tuột ra khỏi tay tôi.
Sức mạnh phi thường biến mất khỏi cánh tay, theo quán tính, tôi ngã sấp mặt xuống đất.
“Aaaa!?”
[Aa đau quá!?]
Tiếng hét của tôi và Mihoto vang lên cùng lúc.
Mihoto cũng ôm trán giống tôi, quằn quại giữa không trung.
Ủa, khoan? Tại sao cô ta không va đập vào đâu mà cũng kêu đau......
Tôi vừa ôm nỗi đau vừa thắc mắc thì,
[S-Sao tự nhiên sự đồng hóa ở hai tay lại...... Aa!?]
Cơ thể Mihoto bắt đầu bị hút ngược vào hai tay tôi thông qua sợi chỉ trắng nối ở bụng dưới, kêu sột soạt.
[Ế!? Khoan!? Ở xa thế này mà cũng tái phong ấn được sao, tôi chưa từng nghe vụ này! Hổng chịu đâuu! Tôi đang đói! Ít nhất cũng cho tôi làm một linh hồn hay thức thần nào đó lên đỉnh chứ──AAAAAAAA!?]
Cùng với tiếng hét thảm thiết, Mihoto hoàn toàn bị hút vào trong.
"......Thiệt tình, đúng là một ả chẳng ra gì. Cũng chẳng moi được thông tin gì quan trọng."
Tôi chán nản lẩm bẩm. Nhưng không phải là không có thu hoạch.
"Này Furuya-kunnnn! Có sao khônggg!?"
"Ờ, cũng tạm."
Tôi giơ đôi tay đang đau nhức lên đáp lại Soya đang chạy tới.
Cô nàng từng là kẻ thất bại, Soya Misaki. Bằng sức mạnh của mình, cô đã tái phong ấn thành công Mihoto.
9
Tái phong ấn đã thành công.
Nhưng có lẽ do lượng linh lực của Soya có hạn, đó không phải là một phong ấn hoàn hảo.
──Quá đáng. Làm người ta hy vọng rồi lại nhốt vào. Furuya-san chắc hẳn thích kiểu "kích thích nhưng không cho ra" hay "tra tấn bằng sự chờ đợi" lắm nhỉ.
──Một lần thôi. Chỉ một lần thôi mà. Dùng Tuyệt Đỉnh Trừ Tà đi?
──Khứa Karasuma-san kia thì sao? Hãy cho nó biết sự tuyệt vời khi bị con trai tấn công đi nào.
“……Nín đi."
Giọng Mihoto cứ ong ong trong đầu tôi. Hơn nữa, cô ta dường như nắm bắt được tình hình xung quanh tôi, cứ thì thầm vào tai tôi cách "chế biến" Mayumi-san hay Karasuma đứng gần đó sao cho thật dung tục.
Tuy nhiên, việc bắt chuyện với tôi có vẻ cũng tiêu tốn sức lực của Mihoto. Một lúc sau, cô ta dỗi: [Thôi kệ xác cậu, Furuya-san đồ cứng đầu! Tốn năng lượng vô ích!] rồi lặn mất tăm.
Dù vậy, tình hình vẫn là Mihoto có thể bắt chuyện bất cứ lúc nào tùy hứng.
Cảm giác như bị ám bởi một tên Karasuma phiên bản lì lợm khiến tôi ngán ngẩm, nhưng độ bền của phong ấn có vẻ rất chắc chắn──
"Hoan hô! Thế này là Hiệp hội Trừ Tà Sư sẽ chấp nhận thôi! Đúng không mẹ!?"
"Ừm. Chắc chắn sẽ tránh được việc bị giam cầm. Chuyện bằng cấp chính thức cũng không thành vấn đề. Vì bị lệch thời gian nên việc cấp bằng chính thức sẽ mất chút thì giờ, nhưng ta sẽ nộp đơn xin cho con."
"Tuyệt vời!"
Không biết là do mừng vì tôi thoát nạn, hay vì cuối cùng cũng được phép lấy bằng chính thức, hay là do hưng phấn vì sử dụng được thuật mạnh mẽ trong lúc tỉnh táo.
Soya vui mừng tột độ, cảm giác như sắp nhảy múa đến nơi.
Mayumi-san nhẹ nhàng lên tiếng để kìm hãm sự phấn khích của Soya.
"Tuy nhiên, linh thể tên Mihoto đó, đúng là không hổ danh khiến Nagisa bên Cục Thanh tra phải bối rối. Thứ đó ta chưa từng thấy bao giờ. Có thể nó vẫn còn giấu năng lực nào đó, nên tốt nhất tránh mượn sức mạnh của nó một cách tùy tiện."
"Vâng, con biết rồi!"
Thực sự biết không đấy? Soya gật đầu một cái rõ nhẹ tênh.
Cơ mà, lo ngại của Mayumi-san là đúng, nhưng thế thì gay go thật.
Chúng tôi hiện đang bị Ma tộc nhắm đến.
Để tự vệ thì dựa vào sức mạnh của Mihoto là chắc ăn nhất...... nhưng nhìn thái độ hôm nay thì có vẻ cô ta ưu tiên việc chạy trốn khỏi Soya hơn là hợp tác với bọn tôi.
Dù có thể kiểm soát khi Mihoto mất kiểm soát, nhưng việc vận dụng sức mạnh to lớn đó vẫn còn nhiều vấn đề...... đại loại vậy.
Dẫu sao thì cũng đã tiến thêm một bước.
"Được rồi, giờ thì tụi mình phải đến chỗ Sumeragi-san để hỏi chuyện thôi!"
Soya lấy lại phong thái thường ngày, nở nụ cười tươi rói dẫn đường cho tụi tôi.
Đã lâu lắm rồi tôi mới được nhận một nụ cười thẳng thắn như vậy, tôi cảm thấy mối quan hệ với Soya đang có dấu hiệu cải thiện tích cực, nhưng...
"Trước đó đã."
Mayumi-san đặt tay lên vai Soya.
"Lúc nãy phong ấn con đã tiêu hao linh lực rồi đúng không. Tranh thủ lúc chưa quên, hãy bổ sung linh lực đi."
"Ư ư! Hả, a, ư."
Ngay lập tức, Soya đỏ mặt, cúi gằm xuống như muốn tránh ánh nhìn của tôi.
Hự...... đương nhiên là phải thế rồi...... Mà nói chứ, từ giờ mỗi lần Soya dùng linh lực là lại phải liếm ngón tay, thế thì mối quan hệ ngượng ngùng với Soya sẽ kéo dài vô tận à?
Tôi đang ôm đầu rầu rĩ thì bất ngờ Mayumi-san kéo Soya ra xa tôi một chút.
"Với lại, vì hai đứa trong cuộc quá ấu trĩ nên lần này ta bỏ qua, nhưng ta cho rằng Nhân Thức Thần của con chỉ có thể là Furuya-san thôi. Hãy chú ý cẩn thận đừng để đứa con gái khác nẫng tay trên."
"K-Khoan, Oka-san!? Đã bảo con với Furuya-kun không phải mối quan hệ đó mà──"
"Thôi nghe ta nói đi. Sự tồn tại của [Phòng không thể ra ngoài nếu không làm tình] đã bị lộ rồi, nên cái chiêu gạo nấu thành cơm để ép game over không còn dùng được nữa đâu. Con phải tự mình nắm bắt lấy Furuya Haruhisa-san bằng chính sức lực của mình. Nếu không muốn hối hận thì nghe lời khuyên của ta──"
......Gì thế? Cảm giác như mẹ con nhà Soya đang bàn chuyện gì đó mờ ám──tôi định dỏng tai lên nghe thì...
“Sao cơ!? Thật sao Kobayashi!?"
Karasuma đột nhiên hét toáng lên với vẻ mặt cực kỳ nguy cấp, kéo sự chú ý của tôi về phía cô ấy.
"Không, lần này chắc chắn không phải tôi!? Tôi đang đi xa với đám Furuya...... Không phải nói dối!"
Hình như có liên lạc khẩn cấp gì đó, Karasuma đang liến thoắng vào điện thoại.
"Này Karasuma, có chuyện gì vậy?"
Thấy điệu bộ cô quá mức nghiêm trọng, tôi vội chạy lại hỏi.
"......Saori-san, mất tích rồi."
"......Hả?"
Câu trả lời ngớ ngẩn đến mức tôi câm nín.
Saori-san, chẳng phải là con búp bê tình dục hôm trước khứa định tống cho tôi sao......
Tôi giật lấy điện thoại từ tay Karasuma đang suy sụp:
"Này Kobayashi, bên này đang rối ren đủ đường, cậu gọi điện báo cáo cái chuyện nhảm nhí gì thế hả."
[Uoa!? Cậu đang ở cùng Furuya thật hả!? Ế, vậy là Karasuma vô tội thật sao?]
Đầu dây bên kia, Kobayashi thốt lên kinh ngạc. Xung quanh có vẻ cũng đang tập trung đám con trai đã góp tiền mua Saori-san, tiếng la hét: "Lập đội tìm kiếm đi!", "Gọi thằng nào giỏi Linh Thị tới đây!" vang lên hỗn loạn. Lũ này làm cái lề gì thốn không biết......
"Mấy cậu này, biết là Saori-san quan trọng rồi, nhưng đừng có chơi bời nữa, lo làm việc đi chứ."
[Cậu nói thế chứ, dạo này tự dưng ít việc nên rảnh lắm.]
"......Hả? Là sao?"
Câu trả lời ngoài dự đoán khiến tôi bối rối, Kobayashi tự tiện gật gù: [À phải rồi. Cậu dạo này bị Misaki-chan tránh mặt nên đâu có nhận việc đàng hoàng đâu nhỉ].
[À không, ý là dạo gần đây, đi làm nhiệm vụ thì Ác Linh biến mất tiêu, hoặc là số lượng yêu cầu giảm hẳn, nên rảnh rỗi. Mấy vong linh đến Trung tâm Hỗ trợ Siêu thoát cũng giảm, thành ra bọn này chẳng có gì làm.]
"Đột nhiên ma quỷ giảm xuống, có chuyện đó sao?"
[Ai biết? Nghe mấy đứa lớp S bảo thì dân chuyên nghiệp lại có vẻ bận rộn hơn bình thường, nên tôi nghĩ không phải là giảm đâu.]
Kobayashi nói với vẻ thắc mắc. Càng nghe càng chả hiểu gì.
[Mà, tóm lại là bọn tôi đang thừa thời gian. A chết tiệt, rốt cuộc Saori-san đi đâu rồi! Nếu không phải Karasuma lấy thì tôi chịu chết, chẳng đoán ra ai!]
Thằng này biết thế chó nào được...... Tôi đang ngán ngẩm thì Karasuma ngẩng mặt lên như vừa quyết tâm điều gì đó:
"Tôi còn chưa trói cô ấy lần nào mà...... Đã thế này thì tôi cũng phải tham gia tìm kiếm Saori-san thôi! Xin lỗi Furuya, cậu với tiểu thư Misaki cứ đến nhà Sumeragi hai người đi nhé!"
"......Thích làm gì thì làm."
Thế là tôi và Soya tạm chia tay Karasuma, hai người cùng nhau đến nhà Sumeragi.
Mà không hề biết rằng, cái báo cáo ngớ ngẩn từ đám Kobayashi lại là khởi đầu dẫn đến một đại sự kiện sau này.
Tluc: Việt sub: “C-Chạy ngay đi, t-trước khi…” =))) Tluc: Tôi tưởng tình tiết chỉ có trong hiền tài thôi chứ…