Nhất Kích Tuyệt Đỉnh Trừ Tà! (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11081

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

VOL 5 [ĐANG TIẾN HÀNH] - Mở Đầu

Mở Đầu

"Furuya-kun! Cậu đang ở đâu thế!? Bằng chính thức đã được cấp rồi đấy! Tụi mình đã có thể truy cập vào thông tin mới về lời nguyền của cả hai rồi này!"

Giọng nói hào hứng của đồng đội tôi, Soya Misaki, vang vọng khắp khuôn viên bệnh viện.

"Cái đồ ngốc này... Biết là vui rồi, nhưng cũng đừng có làm ồn trong bệnh viện chứ."

Tôi──Furuya Haruhisa, bước nhanh trong bệnh viện, lần theo giọng nói của Soya.

Chẳng mấy chốc, Soya rẽ qua góc hành lang và chạm mắt với tôi ngay tắp lự.

"Aa! Đây rồi!"

Giữa lúc các bệnh nhân nội trú và y tá ngoái nhìn xem "chuyện gì thế", Soya với độ hưng phấn đạt đỉnh chạy ào về phía tôi.

Đó là một mỹ thiếu nữ với chiếc nơ đặc trưng.

Cơ thể được bao bọc trong bộ đồng phục mùa hè của Học viện Trừ Tà Thủ Đô phát triển một cách khỏe khoắn, làn da hồng hào tràn đầy sức sống dù nhìn từ xa. Dáng vẻ chạy tới với nụ cười như trẻ con ấy tỏa ra sức hút lành mạnh đến mức ngay cả một kẻ tự nhận là ít ham muốn tình dục như tôi cũng phải ngẩn ngơ ngắm nhìn, nhưng đồng thời, Soya lúc này cũng mang theo cả sự ồn ào không được phép có trong bệnh viện.

"Furuya-kun! Truy cập được thông tin về lời nguyền rồi đấy! Nhìn nè, nhìn nè!"

"Biết rồi, nhưng bình tĩnh lại đi! Đây là bệnh viện đấy!"

Tôi hạ giọng nhắc nhở Soya khi cô nàng dí cái điện thoại đang hiển thị cơ sở dữ liệu thông tin do Hiệp hội Trừ Tà Sư quản lý vào mặt tôi.

"Hả? Aa.”

Soya như mới nhận ra ánh mắt của mọi người xung quanh, vội lấy hai tay che miệng.

"...Chuyện là, trong lúc nằm viện tớ được đối xử như công chúa nên có khi quên béng mất đây là bệnh viện rồi. Ehehe."

"Cậu thật là..."

Tôi ngán ngẩm nhìn Soya đang cười trừ cho qua chuyện.

Tuy nhiên, tôi cũng không phải không hiểu lý do của Soya.

Bởi lẽ từ khi nhập viện đến nay, tôi và Soya đã nhận được sự đãi ngộ VIP hiếm có.

Nguyên nhân là do vụ đại án xảy ra cách đây ba ngày.

Chúng tôi đã hợp tác đẩy lùi tên tội phạm linh năng hung ác, Kashima Reiko, kẻ đã tấn công vào thánh địa du lịch "Vườn Hồng Phú Sĩ".

Mục tiêu của Kashima Reiko, một Tử Linh Sư hùng mạnh và cũng là kẻ mắc chứng ái tử thi, là biến Thần tộc Công chúa Momiji, người ban phát nhiều ân huệ và nhận được sự tín ngưỡng sâu sắc của người dân vùng này, thành bạn tình.

Vì đã góp công lớn trong việc đánh đuổi tên tội phạm linh năng điên rồ đó, Sumeragi Natsuki, đương kim gia chủ của gia tộc Sumeragi thuộc Cửu Cựu Gia đang bảo vệ Công chúa Momiji, đồng thời cũng là một trong Thập Nhị Sư Thiên, đã yêu cầu bệnh viện phải tiếp đón bọn tôi thật chu đáo.

Có lẽ nhờ thế mà dù có làm ồn trong bệnh viện, ánh mắt mọi người nhìn hai đứa cũng ít vẻ trách móc đến ngạc nhiên.

Thậm chí còn có mấy cụ già chắp tay vái: "Đó là hai vị Trừ Tà Sư đã cứu Natsuki-sama và Công chúa Momiji sao". Việc họ có thiện cảm với tụi tôi thì cũng vui đấy, nhưng được tôn sùng đến mức này thì...

"Tạm thời đổi chỗ cái đã."

Cảm thấy khó xử theo nhiều nghĩa, tôi giục Soya và nhanh chóng rời khỏi đó.

Tôi và Soya di chuyển ra sân trong của bệnh viện.

Một góc bãi cỏ được chiếu rọi bởi ánh nắng đầu hè.

Ngồi xuống dưới bóng cây, tôi thao tác trên điện thoại, thử truy cập vào thông tin liên quan đến "lời nguyền" của chúng tôi.

"Furuya-kun, nhanh lên nhanh lên!"

"Biết rồi, bình tĩnh nào."

Trong lúc tôi đang thao tác trên chiếc điện thoại mà Soya dúi cho ban nãy, cô nàng nhoài người tới như thể không chờ đợi được nữa.

Dù miệng thì nhắc nhở Soya, nhưng chính nội tâm tôi cũng đang khá bồn chồn.

Tôi và Soya là những kẻ cùng bị mê hoặc bởi những lời nguyền chẳng ra gì.

Lời nguyền ngự trong người Soya có tên là Dâm Nhãn. Một năng lực như địa ngục khiến cô bắt buộc phải biết mọi thông tin tình dục của đối phương khi nhìn vào mặt họ.

Ngược lại, lời nguyền ngự trên hai tay tôi là Tuyệt Đỉnh Trừ Tà. Một năng lực khốn nạn khiến bất kể là người dương, người âm hay vật vô cơ đều phải lên đỉnh bằng cách kích thích vào huyệt đạo sung sướng.

Thêm vào đó, hai tay tôi còn bị ám bởi một linh thể bí ẩn tự xưng là Mihoto, kẻ này cũng là một tên chẳng ra gì, luôn tìm cách khiến xung quanh lên đỉnh một cách bừa bãi.

Lời nguyền của tôi và Soya là một phần của nhóm bộ phận quyền năng được gọi là "Thánh di vật Ái dục của Vua Succubus", một món đồ phiền toái mà ngay cả những Trừ Tà Sư hàng đầu trong nước là Thập Nhị Sư Thiên cũng không thể trừ tà.

Dẫu vậy, tôi và Soya đã hứa sẽ hợp tác để giải lời nguyền này, và cho đến hôm nay vẫn hoạt động cùng nhau như một đội Trừ Tà Sư.

Lời nguyền mà Thập Nhị Sư Thiên cũng bó tay.

Tôi không nghĩ những thông tin mới được tiết lộ cho một Trừ Tà Sư vừa lấy bằng chính thức sẽ có tiến triển gì lớn, nhưng chắc chắn đó là một bước tiến.

Tôi thì không nói làm gì, việc Soya hưng phấn lên cũng là điều dễ hiểu.

Gần đây còn xác định được việc Ma tộc đang nhắm vào các bộ phận ám trên người cả hai, nên nhu cầu giải quyết lời nguyền càng trở nên cấp thiết. Thông tin về lời nguyền là thứ bọn tôi khao khát đến cháy bỏng.

...Cơ mà.

Chẳng phải hơi gần quá sao?

Tôi liếc nhìn Soya đang ghé sát bên cạnh nhìn vào màn hình điện thoại.

Có lẽ do quá chăm chú vào màn hình, Soya dường như không nhận ra cánh tay trần của mình sắp chạm vào tôi, hay mái tóc thơm tho ấy đang vương trên tay tôi.

Do dạo trước toàn bị né tránh nên giờ phản tác dụng, cảm giác lại càng gần hơn hay sao ấy...

Kể từ khi Mihoto mất kiểm soát điều khiển tay tôi chạm vào con chem chép của Soya, cô đã giữ khoảng cách với tôi hết mức có thể. Cộng thêm việc tôi cần phải liếm ngón tay Soya để kích hoạt sức mạnh thật sự của cô nàng, mối quan hệ giữa cả hai cứ gượng gạo kéo dài.

Nhưng có lẽ qua vụ tập kích của Kashima Reiko, nhiều chuyện trong lòng Soya đã được xóa nhòa, nên dạo gần đây cô đã chịu nói chuyện với tôi như trước.

Tuy nhiên, không hoàn toàn giống hệt ngày xưa.

Mỗi khi tình cờ chạm mặt ở góc hành lang, Soya lại cứng đờ người, mặt đỏ bừng, còn khi ngẫu nhiên ở riêng hai người trong phòng sinh hoạt chung của bệnh viện, cô lại lúng túng ra mặt. Mới hôm qua thôi, khi tôi lỡ tay chạm vào, Soya đã hét lên "Uhya!?" và nhảy ra xa một cách lộ liễu, suýt chút nữa khiến tôi bị các y tá coi là biến thái.

Nhưng chuyện đó cũng đành chịu.

Soya vốn dĩ cực kỳ không giỏi chuyện nhạy cảm do cái năng lực Dâm Nhãn tai hại kia.

Một cô gái như thế mà lại bị một người đàn ông không phải bạn trai sờ chym hay liếm ngón tay.

Chắc chắn không thể dễ dàng quay lại mối quan hệ hoàn toàn như trước được.

Thế nên mình cũng đã cố gắng giữ ý tứ về khoảng cách với Soya, nhưng mà...

Soya hiện tại có lẽ đang cao hứng trước thông tin mới nên cứ ghé sát vào tôi.

Làm Soya khó chịu thì cũng dở, mà có lẽ do phản ứng lại việc bị tránh mặt bấy lâu nay nên khi ở gần Soya, tôi lại thấy không yên... Trong lúc tôi đang một mình bối rối định lùi ra xa Soya.

"Ra rồi!"

"Oái!?"

Soya hét lên bên tai tôi và chỉ vào điện thoại.

"[Thông tin chi tiết về Thánh di vật Ái dục của Vua Succubus và cách đối phó]... Là cái này!"

"...!"

Bị giọng lớn của Soya kéo về thực tại, tôi lập tức thay đổi thái độ.

Soya với tay từ bên cạnh chạm vào tiêu đề, thông tin chi tiết hiện ra.

Thế nhưng,

"Cái gì thế này..."

"..."

Sự hưng phấn ban nãy lập tức lặn mất tăm.

Bởi lẽ "cách đối phó" được viết trong đó quá mức nguy hiểm.

──Về việc vô hiệu hóa chú cụ không thể trừ tà "Thánh di vật Ái dục của Vua Succubus", hiện tại không có biện pháp hữu hiệu nào ngoài việc phong ấn hoặc sát hại cả vật chủ. Ngoài ra, việc phá hủy riêng bộ phận không phải là không thể, nhưng trong trường hợp đó, vật chủ sẽ bị khuyết thiếu linh hồn đồng thời với sự tiêu biến của bộ phận, dẫn đến tử vong ngay sau đó.

──Bộ phận sẽ tiêu biến khi bị phá hủy hoặc vật chủ bị sát hại. Tuy nhiên, bộ phận đã tiêu biến sẽ tái sinh ngẫu nhiên ở đâu đó trên thế giới theo chu kỳ từ vài năm đến vài chục năm, do đó biện pháp tốt nhất là phong ấn bộ phận trước khi nó ám vào ai đó. Dưới đây là những thông tin đã biết về đặc điểm của từng bộ phận để phục vụ việc phát hiện sớm.

"Cũng đoán trước rồi nhưng... toàn thông tin tồi tệ hơn cả tưởng tượng. Nào là giết cả vật chủ, phong ấn... rồi cái gì mà phá hủy xong lại tái sinh thế này..."

"Mồ~! Mất bao công sức mới lấy được bằng chính thức vậy mà!"

Trong khi tôi cau mày trước sự u ám toát ra từ những dòng chữ, Soya lại giãy nảy tay chân như một đứa trẻ bị phụ lòng mong đợi.

"Cái mục đặc điểm các bộ phận cũng chẳng có thông tin gì ra hồn! Hầu như toàn nói về năng lực của tớ và Furuya-kun còn gì!"

Đúng như Soya nói, mục được đề là để phát hiện sớm các bộ phận cũng chẳng có mấy thông tin giá trị.

Ngoài Tuyệt Đỉnh Trừ Tà của tôi và Dâm Nhãn của Soya, nó có ghi là tồn tại bảy bộ phận khác, đó cũng là thông tin hữu ích đấy nhưng... ngoài mấy cái tên bộ phận như "Sừng của Vua Succubus" hay "Chân của Vua Succubus" ra thì chẳng có ghi chép gì ra hồn.

Nhìn việc năng lực của tôi và Soya được ghi chép khá chi tiết, có vẻ họ không cố tình giấu giếm. Có lẽ Hiệp hội cũng chưa nắm được chi tiết về các bộ phận khác.

"Dù sao đi nữa, thế này thì việc tìm kiếm các bộ phận khác ngoài bọn mình để lấy thông tin trực tiếp cũng khó khăn đấy."

Đã không biết đặc điểm hay năng lực của bộ phận, lại thêm việc chúng xuất hiện hoàn toàn ngẫu nhiên trên thế giới.

Cái này độ khó chẳng khác gì muốn nhìn thấy khoảnh khắc thiên thạch rơi.

...Nếu vậy thì, tôi và Soya, hai kẻ cùng bị mê hoặc bởi lời nguyền như thế, đen đủi đến mức nào chứ.

"Ư~, đã thế này thì chỉ còn cách thực sự nhắm đến Thập Nhị Sư Thiên để có thể tiếp cận toàn bộ thông tin thôi!"

"Lại nói chuyện viển vông rồi."

Vốn dĩ tôi và Soya, cùng với tên biến thái Karasuma Aoi, những Trừ Tà Sư sở hữu năng lực đáng xấu hổ dù ở bất cứ đâu, liệu có thể thăng tiến đến mức nào chứ. Thập Nhị Sư Thiên nói nôm na là bộ mặt của Hiệp hội Trừ Tà Sư. Giả sử tụi tôi có thực lực và thành tích đi nữa, cảm giác sặc mùi họ sẽ không bổ nhiệm chúng tôi.

Nếu vậy, manh mối duy nhất còn lại là quẻ bói của gia tộc Soma mà Natsuki đã nói...

Quẻ bói của gia chủ gia tộc Soma có tỷ lệ chính xác cực cao, nhưng nghe nói không thể bói nội dung tùy ý được.

Gieo quá nhiều kỳ vọng rồi lại thất vọng thì cũng tội, tốt nhất tạm thời cứ giấu Soya đã.

Nếu nói cho Soya, chính tôi cũng sẽ lại kỳ vọng quá nhiều vào quẻ bói mất...

Tôi liếc nhìn Soya đang rên rỉ "Ư~!", rồi thở dài thườn thượt.

──Và rồi, hai đứa đã tuyệt vọng dưới ánh nắng báo hiệu mùa hè thực sự đang đến như thế.

Nhưng chỉ vài ngày sau đó.

Từ thông tin ngoài mong đợi về các bộ phận do Sumeragi Natsuki, người đã nhờ gia tộc Soma bói giúp, mang lại, tình thế bao quanh chúng tôi bắt đầu thay đổi chóng mặt.

Căn phòng kiểu Âu rộng lớn đó tràn ngập đồ chơi.

Những con thú bông lớn nhỏ mà các bé gái thường thích. Rất nhiều trò chơi. Truyện tranh và tiểu thuyết đủ mọi thể loại được xếp ngay ngắn trên giá sách, và trước màn hình đặt ở góc phòng là hàng đống DVD phim truyền hình và điện ảnh.

Không chỉ đồ chơi.

Căn phòng đó còn được trang bị đầy đủ bồn rửa mặt, nhà vệ sinh và bồn tắm trông rất cao cấp, từ cửa sổ lớn có thể nhìn bao quát khung cảnh sân trong rộng rãi được chăm sóc kỹ lưỡng.

Thoạt nhìn, không gian này giống như căn phòng sở thích mà một cô tiểu thư con nhà gia giáo được cha mẹ cưng chiều đòi làm cho.

Nhưng căn phòng đó đích thị là một nhà giam. Không, chính xác hơn phải gọi là ngục tại gia.

Cánh cửa dày cộp bằng kim loại. Những ổ khóa kiên cố được gia cố nhiều lớp từ bên ngoài. Tường và cửa sổ của căn phòng sử dụng vật liệu kiên cố có thể chịu được cả xe tăng húc, và bên trên còn giăng kết giới đặc biệt và cực kỳ mạnh mẽ khiến những Trừ Tà Sư bình thường phải trợn mắt.

Một kết giới thuật thức đặc biệt vừa phong ấn mạnh mẽ toàn bộ căn phòng, vừa trung hòa hoàn toàn thể chất của thiếu nữ đã tự nguyện bước vào ngục tại gia này.

Thứ duy nhất thông thương ngục tại gia này với thế giới bên ngoài là ô cửa nhỏ khiêm tốn dùng để đưa thức ăn và đồ chơi vào.

Và trước ô cửa nhỏ đó, hiện tại có một người phụ nữ đang đứng, cất tiếng gọi vào bên trong ngục tại gia.

"Em thực sự định làm thế sao~? Không suy nghĩ lại à~?"

Tuổi tác tầm ngoài hai mươi. Nhưng vẻ ngoài trẻ trung đến mức nếu bảo mười mấy tuổi người ta cũng tin, giọng nói thì ngây ngô, kéo dài.

Tuy nhiên, trong giọng nói ngây ngô đó thấm đẫm sự thương cảm rõ rệt.

"Chắc là mấy ông bà già ẩn dật nghe được quẻ bói của gia tộc Soma rồi thổi vào tai em chứ gì, nhưng em đâu cần phải đánh cược mạng sống vào nhiệm vụ liên quan đến Thánh di vật Ái dục đâu~? Người biết về thể chất của em thì cũng kha khá, nhưng người biết về năng lực đôi tay em thì ngay cả trong Cửu Cựu Gia cũng hầu như không có ai mà~"

Cô gái lặp đi lặp lại, ném những lời thuyết phục vào trong ngục tại gia.

Nhưng dù cô có thử thuyết phục bao nhiêu lần, câu trả lời nhận lại vẫn như một.

"...Em đã quyết định rồi ạ."

Giọng nói của một thiếu nữ yếu ớt và non nớt. Nhưng trong giọng nói nhỏ bé đó thấm đẫm sự quyết tâm đến mức ngoan cố.

"Ư~, nhưng mà nhưng mà~"

Nữ nhân vẫn kiên trì bám riết, nhưng rồi cũng thở dài khe khẽ với vẻ cam chịu buồn bã.

03ebdc31-5545-4ce2-89ad-a06cbd79f21b.jpg

Quả nhiên, chỉ bằng những lời nói bề ngoài thì không thể cứu rỗi đứa trẻ này.

"...Vậy ít nhất~, em có muốn làm gì lần cuối không~?"

Vừa nói, người phụ nữ vừa lấy ra một con thú bông hình thỏ trắng từ đâu đó, ấn mạnh vào ô cửa nhỏ của ngục tại gia.

"...? ...!?"

Thiếu nữ ngạc nhiên nhìn con thỏ được đưa vào, nhưng rồi cô bé nhận ra sức mạnh ẩn chứa trong con thú bông và biến sắc.

"Cái này..."

"Em nhận ra rồi hả~? Chỉ trong thời gian ngắn thôi, nhưng nếu có lá bùa đó, em có thể tự do đi ra ngoài như một đứa trẻ bình thường~"

"Kh, không được đâu Temari-sama! Em không thể nhận được ạ."

Thiếu nữ vừa đẩy con thú bông lại ô cửa, vừa tái mặt hét lên.

"Cái này, thế này, Temari-sama đã dồn bao nhiêu sức mạnh vào đây vậy ạ!? Thế này thì ảnh hưởng đến công việc của Temari-sama mất! Vốn dĩ Temari-sama đã đối xử tốt với em từ trước rồi, giờ lại còn thứ này nữa."

Người đã trang bị đầy đủ tiện nghi cho cái ngục tại gia mà thiếu nữ đang sống, và gửi vào rất nhiều đồ chơi, tất cả đều là do sự sắp xếp của người phụ nữ này──đương kim gia chủ của "Warashibe Vô Địch" thuộc Cửu Cựu Gia, Warashibe Temari.

Thiếu nữ từ chối nhận con thú bông, nói rằng cô không thể nhận, không có tư cách nhận tấm bùa mà Temari đã phải hao tổn sức lực──giảm bớt số lượng công việc có thể làm để tạo ra.

Cô cho rằng một kẻ chỉ biết gây phiền phức cho xung quanh như mình không được phép nhận nó.

Nhưng mà,

"Nhưng chị đã lỡ làm rồi, không lấy lại được nữa đâu~, chị đã nghe theo sự ích kỷ của em là muốn nhận nhiệm vụ nguy hiểm rồi, thì em cũng phải nghe theo sự ích kỷ của Temari là muốn em nhận cái này chứ, thế mới công bằng nha~"

"Ư..."

Trước lời nói của Temari, thiếu nữ nghẹn lời.

Ánh mắt thiếu nữ lang thang rồi dừng lại ở cuốn sách bỏ túi cũ mèm do đọc đi đọc lại nhiều lần.

Một cuốn tiểu thuyết giải trí lấy đề tài về Trừ Tà Sư.

Một câu chuyện ấm áp và hạnh phúc, nơi các nhân vật chính cùng đồng đội hợp sức mang lại nụ cười cho mọi người.

Tuy mô típ quen thuộc, nhưng đối với thiếu nữ, đó là một câu chuyện giả tưởng trong mơ về một thế giới cô không bao giờ chạm tới được.

"..."

Sau một hồi cúi gằm mặt đấu tranh dữ dội... nhận ra Temari sẽ không nhượng bộ, thiếu nữ mới cất giọng khàn khàn nói lên mong ước của mình.

Mong ước nhỏ nhoi mà cô đã mơ thấy bao lần, dù thật tâm nghĩ rằng kẻ như mình không được phép ước ao.

"...Vậy thì, em muốn được một lần tham quan trường học của Trừ Tà Sư ạ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!