Nhất Kích Tuyệt Đỉnh Trừ Tà! (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11208

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

VOL 4 [ĐANG TIẾN HÀNH] - Phần Kết (1)

Phần Kết (1)

Đã khoảng ba ngày trôi qua kể từ cuộc tập kích của Kashima Reiko.

Tôi và Soya đang tận hưởng cuộc sống an dưỡng vô cùng tao nhã tại một bệnh viện lớn nằm trong Vườn Hồng Phú Sĩ.

Phòng bệnh là phòng riêng được trang bị đầy đủ tiện nghi rộng rãi chẳng khác nào khách sạn cao cấp, còn các bữa ăn thì là những món trông như ẩm thực Kaiseki sang trọng, khác xa với cơm bệnh viện thường thấy. Thậm chí còn có đến hai y tá chuyên trách chăm sóc tôi, tận tình phục vụ đến nơi đến chốn. Họ lau người và bón cơm cho tôi, kẻ đang rơi vào trạng thái suy nhược cực độ do tác dụng phụ của việc lạm dụng Khoái Lạc Tăng Điểm. Nghĩ lại mà thấy xấu hổ chết đi được...

Lý do khiến chúng tôi được hưởng đãi ngộ VIP thế này, tất cả đều xuất phát từ ý muốn của gia tộc Sumeragi.

Có vẻ như gi tộc Sumeragi, đặc biệt là gia chủ hiện tại—Natsuki, đã yêu cầu phía bệnh viện phải tiếp đón bọn tôi một cách chính thức như những "người hùng đã cứu rỗi gia tộc Sumeragi", thành thử sự đãi ngộ mới trở nên có phần thái quá như vậy.

Thú thực, sau một khoảng thời gian dài căng thẳng thần kinh, việc được thảnh thơi ngẩn ngơ suốt mấy ngày liền để hồi phục thể lực là điều rất đáng quý. Đáng quý thì có đáng quý, nhưng mà...

"Ngược lại mình lại thấy cứ không yên tâm thế nào ấy..."

Trước giờ toàn là mô típ: giải quyết xong vụ việc thì trị liệu siêu tốc, sau đó là một màn ầm ĩ như tra khảo; nên cái kiểu chỉ đơn thuần dành thời gian chữa lành mệt mỏi thế này khiến tôi thấy sai sai.

Thêm vào đó, với một kẻ "thường dân" theo cách gọi của Natsuki như tôi, cái gọi là đãi ngộ VIP này không hợp "gu" cho lắm, hay nói đúng hơn là tôi cứ thấy áy náy sao sao đó. Ngay cả bác sĩ phụ trách cũng gọi tôi bằng "-sama", làm ơn tha cho tôi đi mà.

"Mà, dù sao thì thế này vẫn tốt hơn là ồn ào một cách kỳ lạ."

Tôi mở cửa sổ để thay đổi không khí trong phòng bệnh.

Ngay lập tức, cùng với luồng không khí mùa hè sảng khoái, không khí náo nhiệt từ con đường dẫn vào đền thờ cách đó một quãng vọng lại.

Dù chỉ mới ba ngày trôi qua kể từ cuộc tập kích của tên tội phạm linh năng điên rồ, Vườn Hồng Phú Sĩ ngược lại còn tràn trề sức sống hơn cả trước kia.

Lượng khách du lịch dường như cũng tăng vọt, đến mức Nagumo và Kohinata-senpai những người cũng được chuẩn bị chỗ ở đãi ngộ VIP giống tụi tôi—đã nói rằng "Người đông thì vếu bự và đàn ông cũng nhiều lên" rồi nhanh chóng cuốn gói đi về (nhân tiện thì Karasuma đã bị đuổi thẳng cổ vì tội tán tỉnh và quấy rối tình dục cư dân quá đà).

Vết sẹo từ cuộc tập kích của Ác Linh Nhất Đẳng vẫn còn mới nguyên, nhưng Vườn Hồng Phú Sĩ lại sôi động đến thế này, nói đơn giản thì phần lớn là nhờ vào sự thức tỉnh của Natsuki.

Nghe nói đã mấy thế hệ rồi Hồng Phú Sĩ mới lại nhuộm đỏ lá phong lên tận đỉnh núi, nên ở khu phố trước cổng đền đang diễn ra cảnh tượng lễ hội ăn mừng đúng nghĩa đen "đáng mừng, đáng chúc tụng". Hơn nữa, sự thức tỉnh đó lại diễn ra theo một kịch bản đầy kịch tính: "Xảy ra ngay giữa cuộc đối đầu với tội phạm linh năng nhắm vào Công chúa Momiji", nên sự phấn khích của người dân thị trấn lại càng dâng cao. Khách du lịch dường như cũng bị nhồi nhét câu chuyện anh hùng của Natsuki—vốn đã được thêm mắm dặm muối—đến mức mòn cả tai.

Đó, Vườn Hồng Phú Sĩ đang sôi sục với kết quả mỹ mãn như vậy đấy, nhưng trái ngược với sự huyên náo của thánh địa du lịch này, tâm trạng tôi lại chẳng mấy tươi sáng.

Bởi vì sau khi Mihoto nổi điên, rốt cuộc chúng tôi vẫn để Kashima Reiko chạy thoát.

Dù cơ thể của Kashima Reiko đã giữ được tính mạng và nằm dưới sự quản lý của Hiệp hội Trừ Tà Sư, nhưng tung tích linh hồn ả ta sau khi chiếm xác Saori bỏ trốn thì vẫn biệt vô âm tín.

Sakura dù đang được chăm sóc chu đáo cả về thể chất lẫn tinh thần tại Vườn Hồng Phú Sĩ, nhưng vẫn thường xuyên bị lôi đi hỗ trợ Nagisa tìm kiếm khu vực xung quanh.

"Vì đã hóa thành sinh hồn nên chắc chắn năng lực của ả sẽ bị hạn chế giống như shishou, còn thể xác thì phía Hiệp hội đang nắm giữ nên việc tìm kiếm chắc sẽ đơn giản thôi. Chỉ cần lần theo dây linh hồn là được mà."

Đó là lời Sakura nói khi ghé qua phòng bệnh sáng nay, nhưng việc tìm kiếm Kashima Reiko—kẻ dường như có liên kết với Andromalius—liệu có dễ dàng như vậy hay không?

Sakura cũng lo ngại điểm đó, nhưng việc Kashima Reiko bị suy yếu là chắc chắn, và trận chiến của chúng tôi cũng không phải là vô ích.

Được cô bé nói vậy tôi cũng thấy nhẹ lòng đi đôi chút, nhưng gần đây cứ để sổng mục tiêu liên tục nên tôi không sao thấy thoải mái được.

Tuy nhiên, mặc kệ sự lấn cấn của tôi, Sakura dường như đang đau đầu vì một chuyện khác.

"Nói đúng hơn, vấn đề lớn nhất hiện tại không phải là bản thân Kashima Reiko, mà là giải quyết hậu quả những gì ả ta đã gây ra kìa."

Theo lời cô bé, sau khi Kashima Reiko tấn công vùng phong ấn, ả đã bỏ lại tất cả những thứ không vừa ý tại hiện trường. Do đó, những oán niệm hung ác và Bùa Bộc Phá hay chú cụ nguy hiểm sánh ngang với đám Quái Dị Hồn kia vẫn đang nằm rải rác khắp nơi trên toàn quốc, và Hiệp hội hiện vẫn đang phải chạy đôn chạy đáo để xử lý. Thêm vào đó, có khả năng cao là cả những vùng phong ấn mà Hiệp hội chưa nắm được cũng đã bị giải phóng, nên hiện tại Hiệp hội đang huy động toàn lực để thu thập thông tin.

"Anh cũng chuẩn bị tinh thần đi đấy."

Sakura vừa trừng mắt nhìn tôi vừa chu môi nói.

"Em nghe Sumeragi nói rồi. Anh đã dùng cái năng lực biến thái đó thanh tẩy một phát là xong con Quái Dị Hồn nổi tiếng khó nhằn đúng không? Về Tokyo kiểu gì anh cũng bị triệu tập, nên hãy bàn bạc kỹ lưỡng với Misaki để không bị cái cô Mihoto kia làm gì tùy tiện nữa! Hiểu chưa hả!?"

Sakura chỉ tay vào mặt tôi với vẻ mặt nghiêm túc đến mức hơi đáng sợ. Nhìn biểu cảm đó, tôi buột miệng:

"...Chẳng lẽ là em đang lo lắng cho anh đấy hả?"

"C... Ca...!?"

Sakura lập tức ngửa người ra sau:

"K, không... k, không phải đâu nhé... Đ, đó là vì anh đừng có làm cho người giám sát là em đây phải thót tim nữa! Lúc anh bị Mihoto điều khiển rồi bay vèo từ trên đồi xuống, em đã lo lắng... à không, giật mình đến thế nào chứ! Anh lúc nào cũng làm mấy chuyện nguy hiểm không hà!"

Nói một hơi xong, Sakura đỏ bừng mặt, chẳng hiểu là đang xấu hổ chuyện gì.

"T, tóm lại là! Không thể cứ thong dong thế này mãi được đâu, đừng có mà lơ là việc bảo dưỡng cơ thể và năng lực để còn chiến đấu hết mình đấy! Nhớ chưa!"

Tuôn ra một tràng như bà cụ non xong, Sakura lạch bạch chạy ra khỏi phòng bệnh.

"Vẫn không thành thật chút nào..."

Lo lắng thì có gì đâu mà phải xấu hổ chứ.

Nhưng mà, lời khuyên của Sakura rất đúng.

Mối đe dọa từ Andromalius và Kashima Reiko vẫn còn đó, cộng thêm việc phải đi xử lý đám nguy hiểm bị phong ấn, thì tôi không thể cứ nằm ườn ra mãi được. Cơ thể cũng đã hồi phục kha khá rồi, đi dạo nhẹ nhàng một chút cho đỡ ì ạch vậy.

Tôi xin phép bác sĩ phụ trách rồi rời khỏi phòng bệnh.

Đúng lúc đó.

"Hừm. Đúng như lời bác sĩ nói, có vẻ cậu đã hồi phục nhiều rồi nhỉ. Đã đi lại được rồi sao."

Từ phía bên kia hành lang, một nhân vật có ngoại hình vô cùng nổi bật đang tiến lại gần.

"Chuyện là... tôi có chuyện muốn nói. Cậu dành chút thời gian được không?"

Mái tóc đỏ rực cùng cặp sừng thực vật. Một mỹ nhân giả nam trang với gương mặt thanh tú đang lộ vẻ nghiêm túc, Sumeragi Natsuki, cất lời với vẻ căng thẳng lạ thường.

Trong vụ việc lần này, Natsuki đã công khai thân phận nữ giới với Công chúa Momiji, nhưng cô không có ý định công bố sự thật đó ra bên ngoài. Theo lời cô ấy:

'Thường dân các cậu chắc không hiểu đâu, nhưng danh gia vọng tộc có lịch sử lâu đời thì nhiều chuyện phức tạp lắm. Tôi cứ giữ thân phận nam giới thì sẽ tránh được nhiều rắc rối phiền hà... Với lại, giờ mà bị mọi người xung quanh đối xử như phụ nữ thì cũng ngượng chết đi được...'

Mà, đối với Natsuki thì chỉ cần Công chúa Momiji chấp nhận giới tính thật là đủ rồi, chẳng cần thiết phải mất công công bố làm gì. Có vẻ cô cũng chẳng có khao khát được làm con gái cho lắm, chuyện đã đến nước này thì cứ sống như đàn ông có khi lại thoải mái hơn.

Vì lẽ đó, Natsuki vẫn cư xử như một người đàn ông và thu hút những ánh nhìn nóng bỏng từ các cô y tá trong bệnh viện. Đúng là cái tên tội lỗi...

Quay lại chuyện chính, nơi Natsuki dẫn tôi đến là một khu vực giống như khu vườn nằm phía sau bệnh viện.

Có vẻ đây là nơi chỉ dành cho bệnh nhân VIP, viện trưởng và người giq tộc Sumeragi, nên xung quanh chỉ nghe thấy tiếng suối chảy róc rách và tiếng lá cây xào xạc. Một không gian nhỏ yên bình.

So với lúc nãy Natsuki bị các cụ già vây quanh ồn ào thì ở đây yên tĩnh hơn hẳn.

Tôi đang đề phòng xem cô cất công dẫn ra tận đây để nói chuyện gì, thì...

"Lần này thực sự đã được cậu giúp đỡ rất nhiều."

Dừng lại giữa khu vườn, Natsuki quay lại và nói.

"Nếu không có cậu, không biết Vườn Hồng Phú Sĩ sẽ ra sao nữa. Hơn nữa, tôi và Công chúa Momiji chắc cũng sẽ chẳng bao giờ thực sự thấu hiểu lòng nhau. Một lần nữa xin cảm ơn cậu. Tôi cũng xin chính thức xin lỗi vì đã sỉ nhục cha nuôi của cậu trong lần đầu gặp mặt. Thành thật xin lỗi."

Vẻ kiêu ngạo thường ngày đã bay biến đâu mất.

Natsuki bày tỏ lòng biết ơn bằng giọng nói chân thành, thậm chí còn cúi đầu thật sâu.

Không còn chút mỉa mai hay châm chọc nào dành cho tôi nữa. Một thái độ chân thành không thể hơn được nữa.

Tuy nhiên, nhìn xuống gáy của Natsuki, tôi lại thở dài ngao ngán.

"Cậu lại thế nữa rồi..."

Phải, đây không phải lần đầu Natsuki cúi đầu như thế này.

Bận rộn đi chào hỏi các nơi rồi tái thiết đền thờ Sumeragi là thế, vậy mà cứ hễ có thời gian là cô lại đến thăm bệnh và cảm ơn tôi. Chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu rồi nữa.

"Tôi đã bảo không cần cảm ơn nữa mà? Tôi đã được Công chúa Momiji ban cho thần cụ tiện lợi rồi, với phía tôi thì như thế là quá đủ rồi."

Tôi giơ ngón áp út tay trái có hiện lên hoa văn về phía Natsuki.

Một thần cụ ác mộng khiến hai hòn dé của tôi đau đớn tột cùng khi Soya truyền linh lực vào chiếc nhẫn cô ấy đang giữ. Tuy nhiên, có vẻ thứ này rất hiệu nghiệm với Mihoto, từ đó đến giờ cô ta không còn bắt chuyện trong đầu tôi nữa. Dù tôi có cảm giác trong mơ cô ta vừa khóc thút thít [Đói quá đi, đói bụng quá à] vừa len lén nhìn về phía này... nhưng mà tóm lại việc kiểm soát được Mihoto là không sai vào đâu được. Tôi nói với Natsuki như vậy, nhưng...

"Nhưng mà... công lao của các cậu thực sự rất lớn. Tôi có cúi đầu bao nhiêu lần cũng không đủ."

Natsuki vẫn cứ cứng nhắc, không chịu rũ bỏ thái độ nghiêm túc.

À thì, đứng trên lập trường của Natsuki thì có lẽ đúng là vậy thật... nhưng mà, cái kiểu này của Natsuki làm tôi thấy khó xử chết đi được.

Từ lúc gặp nhau đến giờ toàn gây gổ, tự nhiên giờ cô hiền lành như biến thành người khác làm tôi chẳng biết phải hùa theo thế nào.

Đáng lẽ ra tôi mới là người phải tôn trọng Natsuki—một trong Thập Nhị Sư Thiên và cũng lớn tuổi hơn để cân bằng lại, nhưng... mối quan hệ với Natsuki, tôi cảm giác không phải kiểu như thế.

"Aaa, cái đó, nói sao nhỉ. Cậu cứ như vậy làm tôi cũng chẳng biết phải tiếp chuyện thế nào... nói thẳng ra là thấy ghê ghê sao ấy."

Nghe tôi nói toẹt ra suy nghĩ trong lòng, Natsuki phắt cái ngẩng mặt lên, toàn thân run bần bật.

"C... Cái gì mà ghê ghê chứ! Tôi đã hạ mình như thế mà cậu dám được voi đòi tiên à!"

Vốn là con nhà gia giáo nên khả năng chịu đựng lời nói xấu hay đùa cợt kém, Natsuki bùng nổ ngay lập tức.

Ồ, khởi động máy rồi đấy.

"Đúng đúng, phải thế chứ."

"Đ, đ, đang trêu chọc tôi đấy hả!? Chỉ là một tên biến thái mà dám! Dám giỡn mặt với tôi!"

Thấy vẻ mặt tôi tươi tỉnh hẳn lên, Natsuki nhe nanh múa vuốt.

Cuối cùng cũng có cảm giác cả hai đã trở lại bình thường.

Sau đó, hai đứa tiếp tục màn đối đáp không kiêng nể gì nhau, rồi tôi hỏi lại Natsuki.

"Rồi, thế chuyện chính là gì đây. Gọi tôi ra tận đây chắc không phải chỉ để cảm ơn lại lần nữa đâu nhỉ?"

"...Hừm. À thì, đúng là vậy."

Thế là khí thế vừa nãy lại bay biến đâu mất.

Natsuki rụt vai lại, miệng ấp úng rồi im bặt.

Một lát sau, cô hít một hơi, nhìn thẳng vào tôi như đã hạ quyết tâm:

"Cậu, có muốn về làm dâu gia tộc Sumeragi không?"

..................Tên này, chẳng lẽ cái rễ cây trên đầu mọc xuyên vào não rồi ư......?

"Cái rễ cây mọc trên đầu cậu đâm vào não rồi hả?"

Lời đề nghị quá đột ngột và vô nghĩa khiến tôi buột miệng nói ra thắc mắc trong đầu y nguyên.

"Cái...!? Dám báng bổ thần mộc, biểu tượng của gia tộc Sumeragi, đúng là thường dân thì không thể hiểu được đâu là giới hạn không được vượt qua sao!?"

Natsuki đỏ mặt tía tai lao tới túm lấy tôi, tôi cũng kháng cự hết mình.

"Không, tại cậu nói chuyện kỳ cục quá còn gì!? Làm dâu cái gì chứ! Tôi là đàn ông, mà dù không phải thế thì tự nhiên bảo về làm dâu cũng chẳng hiểu gì sất!"

"...Hừm. Quả thực là vậy. Là do tôi quá nóng vội sao."

Thấy tôi gào lên, Natsuki bất ngờ lấy lại bình tĩnh khá nhanh.

Rồi cô đảo mắt có chút ngượng ngùng và bắt đầu giải thích sự tình.

"Thường dân như cậu chắc khó mà hiểu được, nhưng trước hết, đối với những danh gia vọng tộc như Cửu Cựu Gia chúng tôi, việc sinh con nối dõi là một nhiệm vụ quan trọng. Đặc biệt gia tộc Sumeragi còn có chuyện của Công chúa Momiji nữa. Độ quan trọng và độ khó của việc tìm kiếm phối ngẫu đều cao hơn một bậc."

Biệt danh "Sumeragi Kén Vợ" mà tôi nghe được từ Mei lướt qua trong đầu.

Vì Công chúa Momiji hay ghen tuông quá mức nên các đời gia chủ nhà Sumeragi đều rất vất vả trong việc tìm vợ, từ giai thoại đó mà có cái biệt danh này.

Lúc đầu nghe tôi tưởng nói quá, ai dè đó là vị thần tạo ra cả Vòng Kim Cô cho "con chym" để chống ngoại tình... Tìm được người phối ngẫu được vị thần đó chấp thuận chắc chắn là gian nan lắm.

"Thêm nữa là tôi đang giả vờ giới tính. Độ khó của việc tìm bạn đời là không thể đo đếm được. Nhưng mà,"

Natsuki bước lại gần tôi một bước.

"Nếu là cậu thì có thể đáp ứng được nhiều điều kiện."

"Hả?"

"Cậu biết hoàn cảnh của tôi, và quan trọng nhất là ấn tượng của Công chúa Momiji về cậu cực kỳ tốt. Với lại hình như cậu có sở thích giả gái đúng không? Để rước về làm vợ của tôi—người đang giả trai, thì không còn ai thích hợp hơn cậu đâu."

"Ai có sở thích giả gái hả! Cái đó là do hoàn cảnh thôi! Sở thích giả gái là hiểu lầm đấy!"

Không ngờ đến giờ này còn bị lôi chuyện đó ra.

"Hửm? Vậy sao? Nhưng mà, thế cũng chẳng sao. Dù trừ đi sở thích giả gái thì cậu vẫn là người thích hợp nhất để làm phối ngẫu của tôi. Thế nên, nói tóm lại là,"

Natsuki nhìn thẳng vào mắt tôi lần nữa:

"Tôi muốn hai ta trở thành phu thê."

Cô tuyên bố một cách đầy nam tính. Không không không...

Tôi còn đang ngớ người trước lời đề nghị còn hơn cả ngoài dự đoán của Natsuki, thì có vẻ hiểu lầm sự im lặng của tôi, Natsuki đỏ mặt nói thêm "N, nói trước là!":

"Chỉ là do cậu ngẫu nhiên hội tụ đủ điều kiện tốt thôi, chứ không phải cá nhân tôi có tình ý gì với cậu đâu nhé! Đừng có mà hiểu lầm xấc xược! Tôi chỉ miễn cưỡng làm vậy để duy trì gia tộc Sumeragi thôi đấy!"

Không, cái đó không cần nói tôi cũng biết mà...

Tôi vẫn đang ở trong cơn hỗn loạn tột độ, nhưng nhận ra ánh mắt của Natsuki khi đỏ mặt lại nghiêm túc vô cùng, tôi cố gắng trấn tĩnh lại.

Trong lúc trấn tĩnh, hàng tá câu hỏi muốn vặn lại cứ trồi lên như "vốn dĩ cậu vẫn giả trai thì định sinh con kiểu gì", nhưng với Natsuki—người đã giả trai suốt bấy lâu nay, chắc chắn cô đã có suy tính kỹ càng về chuyện đó rồi.

Bao gồm tất cả những chuyện đó, cô đang cầu hôn tôi một cách nghiêm túc vì gia tộc Sumeragi.

Thế nên tôi quyết định không cợt nhả mà trả lời một cách nghiêm túc.

"...Xin lỗi nhé, chuyện đó là không thể."

"...Ư."

Natsuki làm vẻ mặt như bị sốc:

"...Chẳng lẽ, cậu đã có người thương trong lòng rồi sao...?"

"Hả!? K, không, không phải chuyện đó mà là..."

Thấy biểu cảm yếu đuối bất chợt của Natsuki khiến tôi cảm nhận được nét nữ tính và lỡ nhịp tim một cái, tôi vội giải thích lý do.

"Này nhé, qua vụ lộn xộn lần này chắc cậu cũng hiểu rõ rồi, tôi đang dính phải cái lời nguyền Tuyệt Đỉnh Trừ Tà quái gở này, và có những kẻ cực kỳ nguy hiểm đang nhắm vào nó."

Chuyện Andromalius—kẻ nhắm vào các "bộ phận" của chúng tôi—và Kashima Reiko có liên kết với nhau thì Natsuki cũng đã biết.

"Thế nên chừng nào chưa giải quyết xong xuôi cái lời nguyền này thì tôi chưa thể nói chuyện kết hôn hay gì gì đó được. Chẳng biết khi nào lại lôi người xung quanh vào nguy hiểm nữa. Kết hôn là vấn đề còn chưa được đưa vào danh sách xem xét đâu."

Thậm chí tôi còn nghĩ, tùy theo tình hình mà có khi cả đời này tôi cũng chẳng thể có người yêu được ấy chứ.

Nếu xu cà na thì, có người chấp nhận nguy hiểm mà muốn đến với tôi, thì chính tôi cũng không muốn điều đó.

"...Ra là vậy. Quả thực nếu bị đám đó nhắm vào thì khó mà yên bề gia thất được."

Nghe tôi nói, Natsuki gật đầu đồng tình.

Tuy nhiên có vẻ cô vẫn chưa chịu từ bỏ, cứ khoanh tay lẩm bẩm: "Nhưng mà tìm được đối tượng thỏa mãn điều kiện như cậu liệu sau này có còn gặp được không...", "Khoan đã, tức là nếu tình hình xoay quanh lời nguyền chuyển biến tốt thì cậu sẽ cân nhắc việc kết hôn với tôi ư...?".

Cứ thế được một lúc.

"Phải rồi!"

Natsuki ngẩng phắt lên như vừa nghĩ ra một ý kiến hay.

"Tôi sẽ thử thương lượng với gia chủ gi tộc Soma để xem bói về lời nguyền của các cậu! Biết đâu có thể thu được thông tin gì tốt về lời nguyền của các cậu đấy."

Lời tuyên bố bất ngờ của Natsuki khiến tôi ngẩn ra một lúc, rồi khi hiểu được ý nghĩa của nó, tôi không khỏi ngỡ ngàng.

"Hả, gia tộc Soma, là Cửu Cựu Gia 'Soma Tiên Kiến' đó hả?"

Đó là gia tộc chuyên về linh thị trong số Cửu Cựu Gia.

Trong đó đặc biệt phải kể đến năng lực tiên tri được cho là truyền đời qua các thế hệ gia chủ dòng chính.

Nghe nói không phải muốn bói gì là bói được nấy, nhưng độ chính xác thì thực sự vượt qua trí tuệ con người, đến mức dù không phải là Thiên Nhân Giáng Thế nhưng đôi khi vẫn được xưng tụng là "Sức mạnh Thần linh".

Nhưng cũng có một giai thoại nổi tiếng ngang ngửa với năng lực linh thị khủng khiếp đó.

"Nh, nhưng mà đằng ấy ơi, hình như gia chủ nhà Soma cực kỳ ghét bói toán mà phải không?"

Tôi từng nghe nói dù có chồng tiền núi hay đe dọa thì hiếm khi nào vị đó chịu bói cho.

Nhưng Natsuki hừ mũi đắc ý:

"Tôi có chút giao tình với gia tộc Soma. Nếu là tôi nhờ thì chắc sẽ được xem bói cho mà không gặp vấn đề gì đâu."

Sao tên này đáng tin cậy thế nhỉ...

Mà nhắc mới nhớ, là "Soma Tiên Kiến" sao.

Tôi vô thức thấy phấn khích vì sắp có được thông tin về lời nguyền từ một nguồn ngoài dự đoán và cực kỳ đáng kỳ vọng.

"Cảm ơn nhé Natsuki. Chuyện... ờ thì, tôi từ chối lời cầu hôn của cậu rồi mà cậu vẫn giúp, đề nghị đó thực sự giúp tôi rất nhiều đấy."

"H, hừm. Đừng bận tâm mấy chuyện vặt vãnh. Ngoài thần cụ mà Công chúa Momiji ban cho, tôi cũng đang tính tạ lễ gì đó cho các cậu mà... Được rồi, vậy thì ngay lập tức nào."

Nói rồi, Natsuki lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo ra (nghe nói sau khi bị lạc đường lúc đến Học viện Trừ Tà Sư, người của đền thờ đã mua cho cô ấy). Tôi hỏi xem cô định làm gì thì:

"Để gia tộc Soma bói thì cần có người cần xem bói hoặc ảnh của người đó."

Natsuki giải thích như vậy. Tức là muốn chụp ảnh tôi hả, tôi vừa hiểu ra thì——chẳng hiểu sao Natsuki lại đứng ngay cạnh tôi và giơ điện thoại lên cao. Hả?

"Cậu làm gì thế, sao lại chụp chung?"

Hơn nữa Natsuki còn áp sát người vào tôi một cách kỳ lạ. Tim tôi đập thình thịch rồi đây này...

"N, nếu có cả tôi trong hình thì sẽ là bằng chứng tuyệt vời nhất cho thấy đây là yêu cầu từ chính Sumeragi Natsuki!"

Nói như phân bua, Natsuki bấm nút chụp. Tách.

"Đ, được rồi nhỉ?"

Tôi vội vàng tách ra khỏi Natsuki đang kiểm tra ảnh thì——cô kéo mạnh lại.

"...Không, biểu cảm hơi cứng, khoảng cách cũng hơi xa. Chụp tấm nữa đi."

"Cái đó có liên quan gì đến bói toán đâu!?"

"Nếu biết là người thân thiết với tôi thì Soma cũng sẽ khó từ chối hơn!"

Trong lúc tôi chịu thua trước khí thế của Natsuki và tiếp tục chụp ảnh thì:

"Nèee! Furuya-kunnn! Cậu đi đâu rồi!?"

Giọng của Soya vọng lại từ phía bệnh viện. Ngay khoảnh khắc đó—— Bốp!

Natsuki đẩy tôi bay đi với sức mạnh kinh hoàng khiến tôi lăn lông lốc trên đất.

"Đau quá!? Sao tự nhiên lại làm thế!?"

"Ở chỗ này mà bị người ta nhìn thấy thì——k, không, ảnh chụp thế là đủ rồi."

Thế thì có cần phải đẩy người ta thế không!? Tôi định gào lên phản đối thì:

"Furuya-kun! Giấy phép chính thức được cấp rồi nhé! Tụi mình có thể truy cập vào thông tin mới về lời nguyền rồi!"

"Ư...!"

Nghe thấy thế, tôi quên béng cả việc khiếu nại Natsuki và bật dậy.

"Xin lỗi nhé Natsuki, chuyện là thế đấy, tôi đi đây. Vụ bói toán nhờ cậu nhé!"

"Ừm, cứ giao cho tôi. Cũng chụp được nhiều ảnh đẹp rồi..."

Và thế là, tôi chạy vội về phía Soya.

Tương lai vẫn còn mờ mịt... nhưng hoàn cảnh xoay quanh lời nguyền của chúng tôi đang từng chút một tiến về phía trước.

Nhờ sự giúp đỡ của rất nhiều người, chắc chắn là vậy.

dc86d89b-03c6-48eb-b4c1-28b9e1aeec03.jpg

 

LỜI BẠT

Fuhahahaha! Giấc mơ "ướt át" ở đầu vol 3 chính là bước đệm cho vol 4 đấy!

Tuyệt đối không phải do tác giả muốn viết cảnh khẩu dâm đâu nhé, mà là do thiết lập và cấu trúc của tác phẩm bắt buộc phải có những phân đoạn không thể tránh khỏi đó nên tôi đành phải viết thôi! (Th-Thật đấy nhé!)

... Mà, nói trắng ra là tôi chém gió thêm vào sau thôi.

Cái tình tiết giấc mơ xuân ấy sẽ hữu dụng ra sao, tôi mới chỉ nghĩ ra lúc lên kịch bản cho vol 4 này. Còn việc viết cảnh bún cua thì hoàn toàn là do sở thích cá nhân. Nếu phải so sánh thì tôi còn thích nó hơn cả "lâm trận" thật nữa ấy chứ... Mà tôi đang nói cái quái gì thế này.

Tóm lại, đây là vol 4.

Không hiểu sao nội dung lần này lại chia thành hai phần, cứ như thể cắm "hàng khủng" vào cả hai lỗ trước sau cùng một lúc vậy. Tôi xin kiểm điểm sâu sắc. Ở vol 5, tôi muốn tóm gọn câu chuyện lại đơn giản hơn, chỉ dùng một "cây gậy" xuyên suốt thôi. Lý tưởng nhất là đạt đến độ đơn giản của mấy bộ manga người lớn với cấu trúc cực kỳ dễ hiểu: "Có gái dễ thương → Làm tình". Chắc tôi phải ngồi lại thảo luận nghiêm túc với ngài Mara một lần nữa mới được...

Sau đây, xin gửi lời cảm ơn đến tất cả những ai đã tham gia vào quá trình xuất bản vol 4 đầy ắp nội dung này.

Lần nào cũng vậy, tôi đã gây ra không ít phiền toái cho mọi người, nhưng nhờ đó mà cuốn sách đã được xuất bản suôn sẻ.

Như thường lệ, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến các bạn.

Và gửi đến các bạn độc giả.

Điều này tôi cũng xin nhắc lại, rằng những cảm nhận và đánh giá của các bạn đối với tác phẩm thực sự là nguồn động viên vô cùng to lớn.

Gần đây trên mạng xã hội hay rộ lên chuyện "ý kiến độc giả gửi đến nhà xuất bản có thể giúp kéo dài tuổi thọ cho bộ truyện", nhưng trước cả chuyện đó, thì động lực của tác giả cũng nhờ thế mà sung mãn dựng đứng lên như cây xúc xích được tẩm thuốc tăng lực vậy, nên tôi thực sự không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn.

Để đáp lại sự kỳ vọng đó, từ nay về sau tôi sẽ tiếp tục cho Haruhisa gặp những chuyện vừa kích thích vừa tồi tệ hơn nữa.

Hẹn gặp lại các bạn ở tập tiếp theo!

Ahiiiiiiiiiii! (Tôi thích kiểu miêu tả "tiếng rên rỉ như động vật" này ghê).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!