Hiện nay, cùng với sự gia tăng dân số của giới Trừ Tà Sư, các hoạt động trừ tà có tổ chức đã bắt đầu được tiến hành, tuy nhiên vẫn còn tồn tại rất nhiều vùng đất tâm linh chưa được thanh tẩy.
Đó có thể là những vùng đất bị phong ấn từ thời cổ xưa mà ngay cả Hiệp hội Trừ Tà Sư cũng chưa nắm rõ, hoặc những vùng đất cấm kỵ vô phương cứu chữa... hay cũng có thể là những phế tích bị chủ sở hữu bỏ mặc vì tiếc tiền thuê người trừ tà.
Trong số đó, những phế tích bị chủ sở hữu cố tình che giấu là loại phiền toái nhất.
Vì không được thông báo là vùng đất tâm linh, nên hàng năm vẫn có một lượng nạn nhân nhất định, từ những kẻ làm nghề mờ ám, người vô gia cư, cho đến đám sinh viên đại học mượn rượu làm càn tìm đến để thử lòng gan dạ.
Và hôm nay cũng vậy, tại một nơi nguy hiểm tách biệt với khu dân cư, nơi mà các Trừ Tà Sư chẳng hề hay biết, lại có kẻ dại dột đặt chân vào.
"Không... đừng lại đây... có ai không... ai đó chu mi ngaaa!”
Tiếng thét thất thanh của một thiếu nữ co rúm vì sợ hãi vang vọng trong bóng tối của khu phế tích.
[Hihi]
[Kusukusukusu]
[Nè... vừa nãy chạm mắt rồi nha...? Nè?]
Bị thu hút bởi tiếng thét của cô gái đang hoảng loạn tìm đường trốn chạy là bầy tử linh đang làm tổ trong khu nhà nghỉ bỏ hoang này. Linh hồn của chúng đã suy thoái đến mức không còn giữ được hình dáng con người, chỉ cần nhìn qua là biết chúng đã vất vưởng ở đây từ rất lâu.
Những Ác Linh đã đánh mất cả những luyến tiếc khi còn sống như bọn chúng thường có xu hướng khao khát nỗi sợ hãi của con người để duy trì sự tồn tại của chính mình.
Chính vì thế, lúc này đây, chúng đang bám riết lấy con mồi để kích động nỗi sợ hãi. Bị lôi kéo bởi tiếng hét nhuốm màu kinh hoàng, ngày càng có nhiều ác linh tụ tập lại. Nếu muốn, chúng dư sức giết chết cô gái ngay lập tức, nhưng tất cả lại chọn cách vờn quanh, dụ dỗ cô đi sâu hơn vào bóng tối như thể đang trêu đùa.
Tuy nhiên, trò vui của đám ác linh cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
"...Aa… aa…”
Có lẽ tinh thần cô gái đã chạm đến giới hạn vì quá sợ hãi.
Cô ngã khuỵu xuống tại chỗ, toàn thân run rẩy lập cập.
Đã đến nước này thì chẳng thể sinh ra thêm nỗi sợ hãi nào đáng kể nữa.
Giờ chỉ còn cách trực tiếp nhập vào, vừa gặm nhấm năng lượng cảm xúc tiêu cực vừa ban tặng cho cô sự đau đớn tột cùng.
[OOOOOO!]
Lũ ác linh ồ ạt lao vào cơ thể thiếu nữ.
...Thế nhưng, chính vào khoảnh khắc đó.
Như thể không thể kìm nén thêm được nữa, khóe miệng cô gái nhếch lên.
"Kuhí."
[──!?]
Thứ mà đám ác linh cảm nhận được từ cô gái là một sự sai lệch dữ dội.
Từ cơ thể thiếu nữ đang co rúm yếu ớt, tưởng chừng như tê liệt vì sợ hãi tột độ, lại tỏa ra một luồng khí tức không thể nào tồn tại. Niềm vui, sự hưng phấn, và cảm giác rạo rực.
Đó là những cảm xúc tích cực mãnh liệt đến mức bất thường.
Trước sự ngỡ ngàng của đám ác linh trước tình huống không tưởng, cô gái thong thả đứng dậy.
Khuôn mặt cô khi quay lại nở một nụ cười tan chảy trong đê mê.
"Hihi, hihihihi. Quả nhiên mấy bạn ma đơn giản và dễ thương thật đấy. Mới chỉ dùng chút diễn xuất giả vờ sợ hãi bên ngoài, chứ chẳng tiết ra chút cảm xúc tiêu cực nào mà cũng bị câu rồi."
Trong đôi mắt cô gái đang nhìn chằm chằm vào lũ ác linh, ánh lên ngọn lửa dâm dục không thể kiểm soát.
Đó là ánh mắt mà lẽ ra không bao giờ được phép hướng về phía những ác linh đã mất đi thể xác.
"Hihi. Hay là, mấy bạn ma muốn làm bạn với em đến thế cơ à...?"
Thốt ra những lời nói đầy vẻ ngây ngất, cô gái giơ tay về phía đám ác linh.
[──Gaa!?]
Ngay lập tức, một số Ác Linh giật nảy người, giật một cái đầy run rẩy.
"Nào, lại đây...♥ Nhanh lên♥ Em không chịu nổi nữa rồi...♥"
Nghe theo lời mời gọi của thiếu nữ đang dang rộng vòng tay, lũ ác linh cứ thế bị hút vào lồng ngực cô.
Gần như cùng một nguyên lý với hiện tượng nhập xác, các linh thể xâm nhập vào cơ thể cô gái với tiếng động Zubuu nhớp nháp.
"──Au!?♥"
Trong khoảnh khắc, thứ thoát ra từ miệng cô gái là tiếng rên rỉ kiều mị như loài thú hoang.
"A, a a, haaaaaauuuu!♥ Cái này!♥ Cái này, cái này, cái nàyyyy!!♥♥"
Gakugaku Gakugaku!
Toàn thân cô gái co giật dữ dội, biểu cảm trên gương mặt vỡ vụn nhầy nhụa trong khoái lạc. Đôi mắt trợn ngược trắng dã, nước miếng trào ra nơi khóe miệng, chiếc lưỡi ướt đẫm vươn thẳng ra ngạo nghễ như một thằng em đang chào cờ.
"Chúng ta!♥ Á!♥ A a♥ Bây giờ, đang kết nối bằng linh hồnnnn! Nn♥ Ihiii!?♥ Sướng quá đi mấttttt!♥ Linh hồn hòa làm một quả nhiên là sướng thật đấyyyy!♥"
Vừa tận hưởng cảm giác của những ác linh đã chui vào bên trong mình, cô gái vừa liên tục lên đỉnh hết lần này đến lần khác.
[OO!? OOOOO!?]
Thỉnh thoảng, những ác linh cố gắng thoát khỏi cơ thể cô gái lại ló mặt ra, nhưng ngay lập tức bị tống ngược trở lại vào trong. Lũ ác linh hầu như chẳng còn chút sức lực nào để tự hành động theo ý mình nữa.
"Ahaaaaaaaa!♥♥♥"

[Hi...ii!?]
Tiếng thét dâm đãng của cô gái vang vọng khắp khu phế tích, khiến những ác linh còn sót lại chưa bị nuốt chửng thốt lên những tiếng sợ hãi.
Cảm nhận được sự bất thường từ kẻ điên loạn đang giao hoan với linh thể và rên rỉ dâm dục kia, đám ác linh tranh nhau bỏ chạy khỏi đó.
"Ơ kìaaaa? Sao lại định bỏ chạy thế ạaaa?"
[──!?]
Nhưng, mọi thứ đã quá muộn.
Dù cô gái không hề giơ tay ra, nhưng chuyển động của lũ ác linh đã hoàn toàn bị khống chế. Chẳng mấy chốc, chúng bị hút về phía cô gái như thể tự nguyện làm vậy.
"Kể từ khi bị Nagisa-chan yểm thuật thức phong ấn năng lực đến tận hôm nay, ngày nàooo em cũng phải nhịn đấy. Thế nên vẫn chưa, hoàn toàn chưa đủ đâu...♥"
[Higii... Giiiiiiiiiiiii!?]
Tiếng gào thét của lũ ác linh hòa cùng tiếng rên rỉ của cô gái cứ thế vọng lại mãi trong khu phế tích.
"──Haa, haa, haa…♥ Quả nhiên, mấy bạn ma là tuyệt nhất...♥"
Sau khi tham lam nuốt trọn lũ ác linh ẩn náu trong phế tích, cô gái đắm chìm trong dư âm đê mê của khoái lạc.
Dù vẫn còn lâu mới thỏa mãn, nhưng cảm giác sung sướng sau một thời gian dài bị kìm nén quả thật vô cùng mãnh liệt.
Một cách tự nhiên, những lời cảm tạ ân nhân đã phá giải thuật thức phong ấn năng lực thốt ra khỏi miệng cô.
"Người đó nói đổi lại việc giải trừ thuật thức thì có một công việc muốn nhờ, xem ra không thể từ chối rồi."
Sau đó, cô gái cất giọng vui vẻ như đang hát.
"Không biết là công việc gì nhỉ. Nghe nói là có manh mối về những ứng cử viên bạn bè linh thể cực phẩm, liệu có liên quan đến chuyện đó không ta... Hihi, chỉ nghĩ thôi là lại thấy nứng lên rồi."
Dù sao đi nữa, tốt nhất là nên tăng thêm bạn bè càng sớm càng tốt.
Vì khoái lạc của chính bản thân mình, và cũng để hoàn thành trôi chảy công việc được giao.
Cô gái vẫn nằm dài trên sàn, truyền chỉ thị trong đầu cho những ác linh đang hầu hạ xung quanh.
──Hãy đi tìm những vùng đất tâm linh, nơi tụ tập ổ ác linh giống như cái nhà nghỉ bỏ hoang này về đây cho ta.
[OOOOOO!]
Ngay lập tức, tuân theo mệnh lệnh của cô gái, hàng chục ác linh lần lượt bay vụt ra khỏi khu phế tích.
"Kuhihi."
Chứng kiến cảnh những ác linh đã bị mình kiểm soát chuyển động như chân tay của chính mình, thiếu nữ──Kashima Reiko thực sự cảm nhận được sức mạnh của mình đã hoàn toàn hồi phục, cô nở một nụ cười hoảng hốt. Và rồi:
"Biết ơn Andromalius-chan bao nhiêu cũng không đủ...♥"
Cô thầm gọi tên của thực thể tâm linh thượng cấp đã giải ấn cho mình bằng giọng điệu đầy yêu thương.
