Hạ màn
Hạ màn
Lou nói rằng cô ấy cũng muốn đi theo trong chuyến du lịch Thụy Sĩ.
"Dù tôi chẳng muốn thừa nhận cái gã bắp ngô hời hợt đó là Friedrich Schiller đâu nhé."
Lou vừa nhét quần áo vào túi vừa càu nhàu.
"Có bằng chứng rành rành là chữ ký trên tập thơ rồi, hết chối cãi nhé. Chấp nhận đi. Tôi cũng muốn gặp anh ta để nói chuyện. Không thể bỏ lỡ cơ hội này được."
Cô ấy đã nói thế thì đành phải dắt theo thôi.
Viết là Thụy Sĩ cho dễ hiểu, chứ ở thời đại này, quốc gia gọi là Liên bang Thụy Sĩ vẫn chưa tồn tại. Có một cộng đồng tiền thân, nhưng khái niệm gộp chung lại thành một quốc gia thống nhất vẫn chưa hiện hữu ở cả cấp độ người dân lẫn chính trị. Thế nên, chính xác thì tôi và Lou không phải đi du lịch Thụy Sĩ, mà là đi du lịch Davos.
Từ Vienna, đổi chuyến giữa tàu hỏa, xe ngựa và lừa mất ba ngày. Davos là một thị trấn nhỏ thon dài nằm ngay cửa ngõ thung lũng ăn sâu vào dãy Alps. Một đại lộ tên là Promenade chạy dọc theo thung lũng, hai bên là những ngôi nhà nằm san sát nhau. Con đường cuối cùng dẫn đến một hồ nước tuyệt đẹp cùng tên với thị trấn.
Căn dinh thự nơi Freddy đang được chăm sóc nằm trên sườn dốc của một thảo nguyên rộng lớn, phải đi xuyên qua cánh rừng bên hồ Davos và leo thêm một đoạn đường núi nữa mới tới nơi.
"Cảnh sắc tuyệt vời thật đấy."
Đứng trên sườn cỏ nơi tuyết vừa tan, Lou ngoảnh lại, nhìn xuống khu rừng đen sẫm trải rộng bên dưới và mặt hồ Davos đang phản chiếu ánh nắng xuân ở phía xa. Dù đã là cuối tháng Tư, nhưng hơi thở phả ra vẫn trắng xóa. Không khí trong vắt đến mức cảm tưởng như nếu búng tay vào khối hơi thở đóng băng đó, nó sẽ trượt thẳng một mạch xuống tận mặt hồ.
"Nhưng mà lạnh quá. Thỉnh thoảng đến chơi thì được, chứ sống ở đây có vẻ khắc nghiệt lắm. Mới đầu xuân mà đã lạnh thế này thì không mang mèo theo được rồi."
Cô ấy vừa nói vừa kéo chặt vạt áo khoác mặc chồng nhiều lớp. Tôi gật đầu, đưa mắt nhìn lên phía trên con dốc.
Trên bầu trời trong xanh thấu tận đáy mắt, những đám mây bông dính chặt không trôi. Những đỉnh núi Alps phủ tuyết trắng nối liền với chân mây. Đưa mắt nhìn từ đỉnh núi xuống chân núi, màu trắng của tuyết dần dần hòa tan vào màu xanh non mơn mởn báo hiệu mùa xuân.
Căn dinh thự nằm ở nơi độ dốc trở nên thoai thoải, nhìn từ dưới này tưởng như có thể tới nơi ngay, nhưng leo mãi mà chẳng thấy gần thêm chút nào. Mỗi lần giẫm lên lớp tuyết chưa tan hết, bùn đất lại bám chặt vào giày làm bước chân thêm nặng trĩu.
Khi lết được đến trước hiên nhà, đầu gối tôi đã run lẩy bẩy, ngồi phịch xuống hàng rào, không nhúc nhích nổi một lúc lâu. Lou thì chẳng có vẻ gì là mệt mỏi, cô ấy tìm thấy hai chú chó trắng đang đùa giỡn trong bụi cỏ và chơi cùng chúng.
"...Nhóc con, chân cẳng cũng dẻo dai gớm nhỉ..."
"Là do cậu yếu nhớt thôi. Tôi hay leo núi để ghi chép lại tiếng chim hót mà lị."
Lou cười khúc khích trong khi dùng ngọn cỏ cù vào mũi chú chó.
"Mà công nhận tòa nhà đẹp thật."
Lou quay lại nhìn căn dinh thự. Một tòa nhà hai tầng trải dài theo chiều ngang, mặt hướng ra hồ toàn bộ đều là ban công. Cả tường lẫn cột đều trắng toát như phản chiếu màu tuyết. Những mái vòm với đường nét ưu mỹ nhô ra ở đầu này và đầu kia của mái nhà, chắc là đài thiên văn chăng?
"Đẹp quá mức, nên có chút gì đó, quá đỗi cô đơn." Lou lẩm bẩm.
***
Được y tá dẫn đường, chúng tôi băng qua hành lang dài dằng dặc và bước vào căn phòng ở góc tầng hai.
"Yo... Vui phết nhỉ, hai người chịu tới thăm tôi cơ đấy."
Freddy ngồi dậy nửa người trên giường, nhe răng cười. Má hóp lại, làn da đã sạm đi nhiều. Phần ngực lộ ra khỏi chiếc áo choàng màu kem, xương quai xanh và xương sườn nhô lên trông thật đau đớn.
Tuy nhiên, chỉ có đôi mắt tinh quái đang nhìn tôi, rồi nhìn sang Lou là vẫn y hệt ngày xưa, khiến tôi cảm thấy được an ủi đôi chút.
"Lúc cậu gọi điện thoại làm tôi giật cả mình." Freddy nhún vai. "Đi mà chẳng nói chẳng rằng câu nào. Đã thế còn ra nước ngoài nữa chứ. Thế quái nào mà tìm được hay vậy?"
"À, ừ. Cũng có nhiều mối quan hệ mà."
Chuyện đơn giản thôi. Tôi nhờ Mephi đấy. Cô ta nhận lời tìm kiếm Freddy cái rụp. Nghĩ lại thì, việc tôi đến gặp cậu ấy thế này chắc cũng có lợi cho ả Ác ma đó. Dù tôi chả hiểu lý do là gì.
"Cảnh sắc nhìn từ đây đúng là đặc biệt thật!"
Lou chạy băng qua căn phòng rộng thênh thang trống trải, lao tới bên cửa sổ. Bên ngoài cửa kính là một ban công rộng rãi, bề ngang cũng cỡ bằng căn phòng này. Phía bên kia tay vịn bằng gỗ mộc, bầu trời và những đỉnh núi phủ tuyết hiện ra. Đó là ngọn núi sừng sững ở bờ bên kia hồ.
"Tôi ra ngoài được không? Tôi sẽ đóng cửa lại ngay."
"Cứ tự nhiên. Lạnh lắm đấy, cẩn thận nhé."
Chưa nghe hết câu trả lời của Freddy, Lou đã bước sáo sậu ra ngoài ban công. Gió lạnh ùa vào phòng trong tích tắc, nhưng khi cửa đóng lại, lửa trong lò sưởi ngay lập tức xua tan cái lạnh.
"Chỗ này, chi phí không cao sao? Cơ sở vật chất xịn sò, y tá cũng đông nữa."
"Tôi cũng là tác giả ăn khách đấy nhé. Muỗi thôi... Mà này, ê, đến thăm bệnh mà sao lại nói chuyện tiền nong thế hả. Có nhiều cái để hỏi hơn chứ. Như là sức khỏe thế nào rồi chẳng hạn."
"À... ừm. Đúng là thế, nhưng mà..."
Tôi ấp úng.
Bởi vì, tôi biết thừa là sức khỏe cậu ấy không ổn. Vì tôi biết trước tương lai mà.
"Cậu đúng là thiếu tinh tế thật đấy. Cậu nghĩ tại sao tôi lại lén lút rời khỏi Weimar hả. Là để không lây bệnh cho cậu chứ sao nữa. Thế mà, cậu đã điều tra ra chỗ ở cái một, rồi người ta bảo đừng có đến mà vẫn cứ vác mặt đến."
"Thì cái đó, tôi đã giải thích qua điện thoại rồi còn gì."
"Nghe rồi nhưng chả hiểu gì sất." Freddy bĩu môi. "BCG là cái quái gì?"
"Vắc-xin BCG là..." Tôi định giải thích, nhưng thấy phiền phức quá nên thôi. Thời đại này Pasteur còn chưa ra đời nữa là. "Tóm lại là nhờ một loại thuốc cực kỳ vi diệu của thế kỷ 21 mà tôi không thể bị nhiễm lao được nữa."
"Hả. Ghen tị chết đi được."
Freddy nói, giọng điệu chẳng có vẻ gì là ghen tị, rồi ngả đầu xuống gối. Tôi cũng ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.
"Hơn nữa, nếu chú ý thông gió thì cũng không dễ lây đâu. Các cô y tá ở đây cũng vậy mà."
"Nói là nói thế, nhưng đừng có dẫn người con gái quan trọng đến đây chứ. Ngộ nhỡ có chuyện gì thì tính sao."
Freddy vịn tay vào lan can ban công, nhìn theo bóng lưng Lou đang nhoài người ra ngoài. Mái tóc đỏ của cô tung bay trong gió, vờn nhẹ lên mũ trùm chiếc áo khoác.
"Cô ấy bảo là dù thế nào cũng muốn nói chuyện với Freddy."
Tôi không thể thốt nên lời—rằng sau này sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa đâu. Dù chắc hẳn Freddy cũng thừa hiểu điều đó.
Tôi nhìn qua vai Lou, ngắm bầu trời trong vắt và bóng núi xanh nhạt. Tôi nghĩ, nếu cứ được bao bọc trong khung cảnh thế này, chắc đến cả linh hồn cũng sẽ được gột rửa đến trắng toát mất thôi.
"……Tôi cũng thế."
Tôi lẩm bẩm trong khi vẫn nhìn ra bên ngoài.
"Tôi cũng muốn nói chuyện với Freddy. Tôi làm phiền cậu hả?"
"Có khoảnh khắc nào mà cậu không làm phiền tôi đâu cơ chứ. Hai thằng mình cứ làm phiền nhau qua lại, sống lay lắt đến tận giờ còn gì."
Cách nói của cậu ấy sưởi ấm đáy lòng lạnh lẽo của tôi đôi chút.
Nếu có thể, tôi muốn cứ thế này cả ngày, trao đổi mấy chuyện tào lao như ngày xưa. Nhưng tôi còn bao nhiêu việc phải xác nhận. Thời gian còn lại cũng chẳng nhiều nhặn gì.
"Cậu biết về chuyện Mephistopheles đúng không?"
Ngay cả khi thốt ra câu hỏi đó, tôi cũng không dám nhìn mặt Freddy. Hai chúng tôi chìm vào một khoảng lặng khá dài, ngắm nhìn bóng lưng thiếu nữ đang lắng tai nghe gió bên ngoài cửa kính.
"Biết chứ."
Freddy trả lời bằng giọng khàn khàn. Tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi vang lên.
"Thì chính cậu đã đắc ý kể cho tôi nghe còn gì. ……Cái tên cậu dùng trước khi trẻ lại ấy. Cậu bảo đó là ý tưởng cho vở kịch sắp viết. Còn chém gió là nó sẽ trở thành kiệt tác để đời của tôi nữa chứ."
Ra là vậy. Chỉ đơn giản là vậy thôi. Xin lỗi nhé, Freddy. Tôi cứ tưởng cậu đồng lõa với Mephi để nhanh chóng bán tống bán tháo linh hồn tôi đi chứ. Việc Giáo hội truy đuổi cả Freddy chắc là do đã nghe được chuyện triệu hồi ác quỷ từ Goethe. Tóm lại là tôi đã làm liên lụy đến cậu ấy.
"Cứ cảm động là xong đời đúng không? Nếu cảm thấy thỏa mãn đến mức nghĩ rằng cuộc đời thế này là đủ rồi, thì lúc đó linh hồn sẽ thuộc về con ác quỷ gì gì đó hả? Mấy chuyện tào lao đó, tôi nghe đến mòn tai rồi."
"Ra thế."
"Chỉ vì thế mà cậu sợ lỡ may cảm động nên bỏ viết tiểu thuyết, bỏ viết kịch, bỏ cả đi xem hòa nhạc lẫn xem kịch…… Cậu bị ngu à?"
"Ngu thật nhỉ."
Tôi nhìn xuống đầu gối mình và thì thầm. Quả thật, tôi đã quá ngu ngốc.
"Ngừng vận động thì làm được cái tích sự gì. Thu mình lại để trái tim không rung động dù chỉ một chút, rồi kết cục sẽ ra sao? Thế thì khác quái gì linh hồn bị tống vào ngục đâu. Cần gì đến ác quỷ, tự cậu tống giam mình rồi tự khóa cửa lại còn gì."
Phải rồi. Có thế mà tôi cũng không hiểu. Bị Freddy đá đít, lặn lội đến Vienna, gặp gỡ Lou, tôi mới vỡ lẽ ra. Phải tiếp tục vận động, nhảy múa, vẫy vùng, bơi lội, phải tiếp tục chạy thì mới được.
Vienna thế nào? Freddy hỏi. Cuối cùng tôi cũng có thể nhìn thẳng vào mặt cậu ấy. Không tệ đâu. Trả lời gì mà chán ngắt thế. Tôi đã phải làm giả thư từ, nhờ vả Điện hạ Rudolf để cậu được vui chơi thỏa thích đấy biết không? Có gặp được nhiều em ngon nghẻ không? Đêm nào cũng ngập trong hòa nhạc với vũ hội chứ? Có chém gió với mấy gã thú vị và chạm vào thế giới mới không? Tóm lại là vận động đi, Wolfie. Hãy vận động cả thể xác lẫn tâm hồn. Không được đứng lại. Viết đi. Viết câu chuyện đó đi.
Tôi gật đầu, định trả lời gì đó, nhưng cơn nghẹn ngào nóng rực bất chợt dâng lên thiêu đốt cổ họng, cướp mất giọng nói, khiến tôi phải ngậm miệng cúi đầu.
Có tiếng cửa mở, một luồng gió lạnh lại chạm vào lưng tôi trong khoảnh khắc.
"Yuki, nói chuyện xong chưa? Tớ cũng muốn giải quyết xong việc của tớ. Ở giữa khung cảnh tịch mịch này, giai điệu cứ tuôn ra không ngừng, chịu không nổi. Phải mau xin phép Ngài Schiller rồi nhanh chóng ghi lại vào bản nhạc mới được."
"Xin phép?" Freddy nhìn Lou đầy ngờ vực. "Đúng rồi cô em, việc của cô là gì thế? Xin phép tôi? Về cái gì?"
Lou ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh tôi như nhảy bổ vào, chống tay lên giường ghé sát mặt vào Freddy, đôi mắt sáng rực nói:
"Tớ muốn dùng bài thơ 'Gửi niềm hoan lạc' cho bản nhạc của tớ!"
Freddy thoáng chưng hửng, nhưng mở miệng ngay:
"Cũng được thôi nhưng mà…… Tôi được bao nhiêu? Doanh thu buổi diễn hay tiền bản quyền bản nhạc, cô cho tôi ăn chặn mấy phần?"
"Cái, cái gì cơ, mang tiếng đại văn hào mà hám tiền thế! Được vinh dự đề tặng bài hát là đủ rồi chứ gì, tên tuổi sẽ lưu danh sử sách đấy."
Freddy làm cái mặt nhăn nhó.
"Danh dự thì làm quái gì, có mài ra ăn được đâu…… Không trả bằng tiền thì trả bằng cái khác cũng được."
"Cái khác ví dụ là gì?"
"Cho tôi cái 'lần đầu' của cô em đi." Ê khoan đã Freddy!
"Cái 'lần đầu' của tớ…… Tác phẩm đầu tay á?" Lou nghiêng đầu. "Ý là muốn được đề tặng tác phẩm đầu tay hả? Sở thích kỳ quặc ghê." May quá cô ấy mù tịt về kiến thức giới tính! Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi lại ngay ngắn trên ghế.
"Không không phải thế, cái 'lần đầu' ấy là, này nhé, là cái thứ nhất ấy."
"Thì là tác phẩm thứ nhất chứ gì? Ừm, cái nào nhỉ, Biến tấu Dressler chăng? Nếu cái đó mà xong chuyện được thì tớ không phiền đâu."
"Không, đã bảo không phải, là cái lần đầu tiên, cái đó ấy, nà."
"Cậu không cần cái bản nhạc dùng bài 'Gửi niềm hoan lạc' sao? Tớ tự tin là chắc chắn nó sẽ trở thành một tuyệt phẩm đấy." Lou hoàn toàn phớt lờ lời giải thích tuyệt vọng của Freddy và bắt đầu thao thao bất tuyệt. "Giai điệu của phần chính đã xong rồi, ở giọng Đô trưởng hoặc Rê trưởng nhé, tớ cũng đang lên kế hoạch làm một bản Fuga kép với một chủ đề nữa, kiểu như thế này này."
Lou bắt đầu cất cao giọng hát.
──Ôm lấy nhau đi, hỡi muôn người! Hãy gửi nụ hôn này đến toàn thế giới!
──Hỡi anh em, trên bầu trời đầy sao kia, Người Cha yêu dấu chắc chắn đang ngự trị……
Chẳng mấy chốc hai người họ bắt đầu tranh luận khá nghiêm túc về những điểm thay đổi trong bài thơ, nên tôi nghĩ cứ để họ thảo luận một lúc, rồi rón rén rời khỏi phòng bệnh. Tôi băng qua hành lang, xuống cầu thang, bước qua cửa chính. Đi ngang qua chuồng chó, trèo qua hàng rào, tôi đứng ở mép dốc nơi độ nghiêng bắt đầu trở nên gắt hơn và nhìn xuống chân núi.
Mọi thứ lọt vào tầm mắt đều rực rỡ sắc màu. Màu xanh của bầu trời, sắc trắng của tuyết phủ trên đỉnh núi, màu xám bạc của mặt hồ nằm dưới chân núi, và sắc xanh cỏ cây trải dài từ khu rừng đen thẫm đến tận dưới chân tôi.
Không khí lạnh buốt làm sâu trong mũi tôi đau nhói. Nhưng không chỉ là do cái lạnh. Tôi nghĩ về những gì Freddy đã làm cho tôi, và nghĩ về việc tôi chẳng còn làm được gì cho Freddy nữa. Rồi về điều cậu ấy đã dạy tôi──không, là điều cậu ấy đã gợi nhớ cho tôi. Về câu chuyện mà tôi—Goethe ngày xưa—đã luôn ấp ủ nhưng mãi chẳng thể bắt đầu viết.
"Mephi."
Tôi khẽ gọi tên cô ấy cùng với hơi thở trắng xóa.
"……Có em đây."
Một giọng nói như mật ong được hâm nóng đáp lại. Chẳng biết từ lúc nào, một cái bóng đen đã đứng nép bên cạnh tôi. Mái tóc đen bay trong gió chạm vào cánh tay tôi. Đôi tai hình tam giác to lớn đang dò xét hướng gió.
"Tôi hiểu rồi."
Dù tôi nói vậy, Mephi cũng không đáp lại lời nào. Liệu cô ấy có đang nở nụ cười quen thuộc đó không? Hay là cũng giống như tôi, đang nhìn những mảnh vỡ của mặt trời nát vụn trên mặt hồ với tâm trạng không nơi nương tựa?
"Tại sao Goethe lại chọn tôi. Tôi là ai. Tên thật của tôi là gì. Tôi hiểu hết rồi."
Quả nhiên vẫn chưa có câu trả lời. Tôi lấy hơi, rồi nói tiếp.
"Goethe là một nhà văn. Ông ấy là nhà văn đến tận xương tủy. Ông ấy chẳng nghĩ gì khác ngoài việc sáng tạo câu chuyện. Ông ấy không hề muốn trẻ lại. Ông ấy không muốn dùng cơ thể trẻ trung này để làm Goethe. Ngược lại mới đúng. Goethe muốn trở thành tôi. Chuyện này, ngay cả Mephi cũng không biết đúng không?"
Chính vì thế ông ấy mới triệu hồi tôi từ Nhật Bản thế kỷ hai mươi mốt, mượn tay Mephi để chuyển giao ký ức.
Việc ký ức và ý thức của một thằng học sinh cấp ba mười sáu tuổi là tôi vẫn còn sót lại đậm nét không phải là sai sót của Goethe, cũng chẳng phải do Mephi làm phép thất bại. Như thế mới là đúng. Không phải tôi thất bại trong việc trở thành Goethe. Mà là Goethe đang trong quá trình trở thành tôi.
Cuối cùng, tôi cũng cảm nhận được ánh nhìn của cô ấy trên má mình. Liếc mắt nhìn sang, tôi thấy đôi mắt Mephi ngấn lệ, đôi môi cô ấy đang run rẩy.
"……Vâng. Em không hề biết."
Mephi nói bằng giọng nói gần như chỉ là hơi thở.
"Mang Ngài, một người có sức mạnh, về thời đại này và biến thành cơ thể mới của mình. Quả thực Ngài Goethe đã ra lệnh cho em như vậy."
"Vậy là Goethe đã lừa Mephi rồi."
"Chủ nhân. Em, lần đầu tiên trong suốt mấy vạn năm từ khi sinh ra đến nay, con tim em đang run rẩy."
Có vẻ không phải là nói dối. Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không muốn cười nhạo sự dao động đó của cô ấy.
"……Miyuki," tôi nói.
Mephi nín thở.
"Tên của tôi. Là Miyuki. Đúng không?"
Đôi mắt cô ấy mở to hết cỡ. Đôi tai chó bao phủ bởi lớp lông mềm mại dựng đứng lên, rồi rũ xuống.
"……Ngài đã lấy lại được rồi sao. ……Chỉ bằng sức mạnh của chính mình ư? Sao có thể, sao có thể……"
Tôi nắm lấy cổ tay đang run rẩy của Mephi, dùng ngón tay viết chữ đó lên lòng bàn tay cô ấy.
《Hạnh》
Đôi mắt như trẻ lạc của Mephi cứ nhìn đi nhìn lại giữa lòng bàn tay và khuôn mặt tôi. Tôi khẽ nắm tay cô ấy lại và nói:
"Viết là chữ này nhỉ. Hạnh (Miyuki). Nghĩa là──"
Giọng tôi đượm nhiệt, ma lực thấm đẫm vào từng lời nói.
"Kẻ hạnh phúc. Kẻ nhiều phước lành. Kẻ được chúc phúc──trong tiếng Latin là Faustus. Là tên của gã Pháp sư mà Goethe định viết."
Tôi dùng bàn tay mình bao trọn lấy nắm tay nhỏ bé của Mephi và siết chặt. Cơn run rẩy truyền đến rõ ràng. Kẻ đã ký khế ước với ác quỷ Mephistopheles để nếm trải mọi niềm vui và nỗi buồn trên thế gian, đổi lại là bán linh hồn mình. Tất cả, chính là những gì đang hiện hữu ở đây. Goethe vì muốn viết trọn vẹn câu chuyện về gã Pháp sư đó, nên đã trở thành chính gã Pháp sư. Đó chính là tôi đang đứng ở đây.
Thế nên──
Tôi nhìn vào mắt Mephi một lần nữa.
Một ánh nhìn ướt át đáp lại.
"Tôi sẽ viết câu chuyện của tôi."
Tôi tĩnh lặng tuyên bố. Những hạt sáng dao động trong đôi mắt Mephi.
"Không phải ngươi. Mà là tôi viết. Kết cục sẽ do tôi quyết định."
Tôi khẽ dồn lực vào bàn tay đang nắm chặt.
"Tôi sẽ không thua ngươi đâu. Tuyệt đối, tôi sẽ không giao bản thân mình cho ngươi."
Một lúc lâu không có câu trả lời. Tôi và ác quỷ chỉ nhìn chằm chằm vào mắt nhau. Hàng ngàn hàng vạn sợi dây cảm xúc bện vào nhau rồi lại bung ra. Cuối cùng, Mephi vòng tay ra sau gáy tôi, kéo tôi lại gần.
"……Mephi?" Tôi hơi ngạc nhiên thốt lên.
Bên tai, một giọng nói không thành tiếng phả vào. Ngài Yuki, chủ nhân yêu dấu của em. Dù vậy, dù vậy em vẫn──muốn, muốn có ngài. Muốn ngài. Muốn ngài……
Cánh tay cô ấy siết chặt hơn vào cổ tôi, những ngón tay luồn vào tóc tôi, vuốt ve vành tai, trượt từ gáy vào bên trong, lần theo xương quai xanh, rồi trượt xuống ngực──
"──Yuki!"
Khí tức của ác quỷ tan biến như sương mù.
Tôi đứng chết trân một mình trên sườn dốc đầy cỏ đang xào xạc trong cơn gió mạnh dần, nhìn xuống mặt hồ được bao quanh bởi những hàng cây xanh thẫm tít phía dưới. Dư âm của hơi nóng vẫn còn thở trong tôi, cứ như thể tôi đang có hai trái tim đập tranh đua với nhau vậy.
"Yuki, cậu làm cái gì thế hả?"
Giọng nói lúc nãy kéo tôi trở lại vang lên lần nữa.
Ngước nhìn lên, tôi thấy bóng dáng Lou đang vẫy tay từ ban công. Trông cô ấy như một đóa hoa đỏ rực nở bung giữa tuyết, tôi lơ đãng nghĩ.
"Mau quay lại đây đi, Ngài Schiller tham lam quá làm tớ khổ sở chết đi được! Ổng lại khơi lại chuyện ăn chặn tiền bản quyền kìa, cậu nói gì với ổng giúp tớ đi chứ."
"Tớ về ngay đây!"
Tôi đáp lại, rồi leo lên dốc, vượt qua hàng rào. Hai con chó quấn lấy chân tôi.
Trước cửa, tôi ngoái lại nhìn hồ nước một lần cuối. Mặt trời đã vỡ tan tác trên mặt nước, bám chặt lấy bờ hồ. Khung cảnh ấy đã in sâu vào linh hồn tôi, đến tận bây giờ vẫn không phai mờ.
†
Mười ngày sau, vào ngày 9 tháng 5, Johann Christoph Friedrich von Schiller đã khép lại cuộc đời ngắn ngủi của mình. Hưởng dương bốn mươi lăm tuổi.
Tuân theo di chúc, bản nhạc "Chín biến tấu dựa trên hành khúc của Dressler" do Beethoven sáng tác đã được đặt vào quan tài cậu ấy cùng lời đề tặng. Nếu có dịp ghé thăm Weimar, bạn hãy thử đến nơi an nghỉ ấy một lần. Trong hai chiếc quan tài đặt cạnh nhau, bên trái là tôi, còn bên phải là Freddy. Nếu nhắm mắt và lắng tai nghe, có thể bạn sẽ thấy tiếng dương cầm của Luu khe khẽ vang lên từ chiếc quan tài bên phải.
†
Câu chuyện tạm khép lại tại đây, nhưng vẫn còn rất nhiều điều chưa kể hết. Hay đúng hơn, gần như chưa kể được gì cả. Âm nhạc của Luu chỉ mới chạm đến cửa ngõ khu rừng sâu thẳm, Napoleon Bonaparte còn phải đắm mình trong hơn trăm khúc khải hoàn ca nữa mới nếm mùi thất bại đầu tiên, và tôi thậm chí còn chưa đủ can đảm để mở khóa tủ sách.
Nhưng đó là một câu chuyện khác, để dành cho một ngày khác. Còn bây giờ, tôi muốn hạ màn bằng một giai thoại vô cùng nhỏ bé.
...Đó là về bức thư của Freddy.
Bức thư ấy được gửi đến Vienna vào cuối tháng Năm, hai tuần sau khi tang lễ hoàn tất.
『Gửi Wolfie thân mến. Đầu tiên, tôi có một chuyện phải xin lỗi ông.』
Cậu ấy đã viết như vậy.
『Là về cái cặp mà ông cứ giấu như mèo giấu cứt suốt cả đời ấy. Có lần, tôi tưởng ông giấu mấy cuốn tiểu thuyết khiêu dâm tâm đắc trong đó nên đã lục lọi bên trong. Hầu hết toàn là tiếng Nhật nên dù có học rộng tài cao như tôi cũng chịu chết không đọc được chữ nào, nhưng tranh và số thì tôi hiểu. Trong cuốn sách in đầy nhạc phổ ấy, có trang giới thiệu về tôi nhỉ. Dưới bức chân dung của tôi nó ghi là (1759 - 1805). Dạo gần đây tôi ho dữ dội, lại còn ho ra máu nữa, nên kẻ ngoan cố như tôi cũng phải chấp nhận số phận thôi. Có ai đó đã viết rằng, phàm là chuyện của người chết thì người ta thường dễ dàng tha thứ mà. Để tạ lỗi, tôi sẽ chỉ cho ông chỗ tôi giấu mấy cuốn tiểu thuyết "đen" tâm đắc của mình, ông cứ lấy mà dùng. Mà nói đúng hơn, nếu bị người ta tìm thấy thì tổn hại đến danh dự đại văn hào của tôi lắm, nên ông lén thu hồi giùm tôi đi. Tha thiết nhờ ông đấy. Chỗ đó là──』Đoạn này liên quan đến danh tiếng văn hào của cậu ấy nên tôi sẽ giấu đi. Tiện thể nhắc luôn là tôi vẫn chưa đi thu hồi.『Tôi từng muốn hỏi ông sau khi trẻ lại một lần, rằng biết trước việc bản thân và những người xung quanh bao giờ sẽ chết, cảm giác đó như thế nào? Nhưng giờ tình cờ biết được rồi, tôi lại thấy may vì đã không hỏi. Cái này đúng là đếch thể diễn tả nổi. Ông làm thế nào mà sống qua ngày hay vậy? Chắc là ông chỉ cố gắng hạn chế kết bạn với bất kỳ ai thôi chứ gì.』
Đúng là như vậy. Và tôi cũng đã biết rằng điều đó là vô ích.
『Vô ích thôi. Vì ngay cả tôi mà ông cũng đâu có bỏ mặc được, thì ông chẳng bỏ mặc được ai đâu. Kiểu gì ông cũng sẽ dấn sâu vào, rồi trầy da tróc vảy, rồi lại chứng nào tật nấy đi nấu cơm cho người ta thôi. Này, hiểu không? Người tôi đang nói đến không phải là Johann Wolfgang đã quen biết mười năm nay, mà là thằng bạn mới đến từ Nhật Bản hồi mùa thu năm ngoái kìa.』
Tôi buông thõng bức thư xuống đầu gối, đọc đi đọc lại đoạn đó không biết bao nhiêu lần. Đâu đó trong trái tim tôi, băng tuyết bắt đầu tan chảy. Cỏ cây đang cố gắng đâm chồi xuyên qua lớp tuyết dày.
『Tuy chỉ mới quen nhau khoảng hai tháng nhưng vui lắm. Về phía ông, có thể ông nghĩ Schiller là bạn của Goethe chứ không phải bạn của mình, nhưng tiếc quá, tôi lại không nghĩ thế. Trở thành bạn của ông, có lẽ là thu hoạch cuối cùng trong cuộc đời tôi. Mà, nếu cưa đổ được dù chỉ một cô y tá trong cái bệnh viện này thì vẫn còn thu hoạch đấy, nhưng khổ nỗi cô nào cũng cứng nhắc quá.』
Sâu trong cổ họng tôi nóng rát như bị rượu thiêu đốt. Mấy dòng tiếp theo đó, tôi đã làm nhòe đi bằng những giọt nước mắt rơi xuống.
『Có một điều đáng tiếc là đến cuối cùng tôi vẫn không biết tên thật của ông. Chắc chắn bên trong ông có Wolfie, nên tôi nghĩ cứ gọi thế mãi cũng chẳng sai đâu, nhưng chắc ông phải có một cái tên thật ngầu hơn, một cái tên xịn xò mà Wolfie cũng phải ưng ý chứ nhỉ? Lần tới gặp nhau dưới địa ngục thì nói cho tôi biết nhé. Tôi chờ đấy. Đừng có đi nhầm lên thiên đường nha.』
Nếu thế thì hỏi trực tiếp đi chứ, đồ ngốc này, tôi nghĩ thầm. Những giọt nước nóng hổi cũng rơi xuống chữ ký Friedrich ở cuối thư, làm mực loang ra. Tôi siết chặt bức thư, ngước nhìn lên trần nhà, lẳng lặng chờ cho sức nóng của nước mắt làm tan chảy hết những gì đang chất chứa trong lồng ngực.
Mới khoảng hai tháng thôi sao. Chúng tôi chỉ mới ở bên nhau có bấy nhiêu thôi sao.
Tôi có cảm giác chúng tôi đã quen nhau lâu, lâu hơn thế nhiều. Tưởng chừng như chúng tôi đã trải qua không biết bao nhiêu lần đánh nhau, vay tiền, cãi vã và cả những vụ cá cược nhảm nhí không đếm xuể.
Đó không phải là ảo giác, mà là ký ức xác thực. Là cuộc đời của Goethe đang dần hòa tan trong tôi. Vì đó không phải là những tình cảm do chính tôi vun đắp, nên có lẽ tôi chẳng có tư cách gì để khóc.
Nhưng mà, Freddy à.
Chính cậu cũng đâu có quyền nói người khác. Cậu cũng đâu có bỏ mặc tôi được đâu. Tại cậu mà tôi đã có thể đóng giả Goethe một cách tự nhiên như một gã ngốc vậy. Nếu không có cậu. Nếu người đầu tiên tôi gặp khi đến thời đại này không phải là cậu.
Thì chắc chắn tôi đã tuyệt vọng và buông xuôi tất cả rồi.
Thế nên, Freddy. Những ký ức về một Goethe đã cùng làm việc suốt thời gian dài, cùng trao đổi tác phẩm, cùng nâng ly đối ẩm, cùng tranh luận, cùng ganh đua, cùng cười đùa ấy──chỉ lúc này thôi, tôi coi nó là của mình cũng được chứ nhỉ?
Sau khi xác nhận sức nóng nơi sâu thẳm lồng ngực đã chuyển thành đốm than hồng tĩnh lặng, tôi nhét bức thư vào phong bì, cất vào ngăn kéo bàn và lấy xấp giấy viết văn ra thay thế. Rồi tôi chấm mực vào bút lông ngỗng, bắt đầu viết câu chuyện của mình. Dù vẫn chưa nghĩ ra câu mở đầu, nhưng tiêu đề thì đã quyết định xong. Tôi sẽ ghi cái tên thật mà Freddy muốn biết lên trang đầu tiên. Bằng tiếng Đức, để cậu ấy cũng có thể hiểu được──
──Chính là 《Faust》.
〈Hết〉
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
