Chương 242: Câu Chuyện Của Knut
"Cậu nghĩ thế nào về chuyện hôn ước với Leonora?"
"Đầu tiên, tôi phải nói rõ điều này. Tôi không có ý định làm gì hay muốn chuyện đó thành hiện thực đâu. Tôi đã biết ý muốn của người trong cuộc rồi, và hơn hết, nếu đó là đệ tử của cậu, là người trong môn phái thì tôi cầu mong cho cô ấy được hạnh phúc. Huống chi nếu có tài năng thì tôi muốn cô ấy phát triển nó. Dùng mấy cái ràng buộc quý tộc vớ vẩn để vùi dập tài năng thì đúng là hành vi nghịch thiên."
Ràng buộc quý tộc vớ vẩn sao...
Tôi cũng nghĩ thế, nhưng mà...
"Anh mà lại nói là 'ràng buộc quý tộc vớ vẩn' sao?"
Anh là quý tộc mà.
"Nói chứ. Xã hội quý tộc tàn rồi. Mấy chục năm nay thời thế đã thay đổi lớn. Quý tộc lãnh địa thì không nói, chứ Quý tộc Vương đô vẫn chưa hiểu ra vấn đề. Không, họ hiểu đấy, nhưng không chịu thừa nhận thôi. Quý tộc Vương đô ấy mà... nếu không có quyền lực thì chẳng còn lại gì cả. Quý tộc lãnh địa còn có đất đai và tài sản là lòng tin của người dân qua bao năm cai trị, nên sau này vẫn có thể tồn tại như những danh gia vọng tộc. Nhưng Quý tộc Vương đô thì trắng tay."
Điều đó tôi cũng công nhận.
Quý tộc mà mất quyền lực thì cũng chẳng có năng lực gì sất.
"Đại ca Chris có vẻ đang hành động nhiều thứ lắm đấy."
"Chris có năng lực khác biệt. Anh ấy sẽ làm tốt thôi."
Mà, cảm giác như Chris đã nhìn thấy trước tương lai vậy.
"Vậy là anh không định kết hôn với Leonora hả?"
"Không. Tôi nghĩ đó là một cô bé dễ thương, nếu là nhà giả kim thì chắc cũng hợp chuyện nên tôi thấy cũng tốt. Nhưng nếu bản thân cô ấy không muốn thì dẹp đi. Cưỡng ép kết hôn thì cũng chỉ tạo ra một gia đình tồi tệ nhất mà thôi."
Tôi hoàn toàn không tưởng tượng được cuộc sống hôn nhân nên cũng chẳng biết nói gì.
"Nói vậy chứ anh cũng bận tâm lắm còn gì? Đến mức cất công ra tận sân bay cơ mà."
"Có nhiều chuyện lắm. Thứ nhất là việc cô ấy bỏ nhà đi vì chuyện hôn ước với tôi. Lúc nghe tin tôi sốc lắm đấy. Tôi đã nghĩ mình bị ghét đến thế sao, với lại chuyện tiểu thư quý tộc bỏ nhà đi chẳng mang lại hình ảnh tốt đẹp gì nên tôi cũng cảm thấy tội lỗi."
Hừm...
"Cô ấy có biết gì về anh đâu, nên tôi nghĩ không có chuyện ghét hay không ghét đâu. Với lại, tôi nghĩ Leonora dù không có tài năng giả kim thì vẫn sống tốt thôi."
Khác với tôi, cô ấy có nhân cách và khả năng giao tiếp tuyệt vời mà.
"Tôi hoàn toàn không hay biết về chuyện đó. Chưa từng gặp mặt hay trò chuyện với cô ấy bao giờ. Nghe tin cô ấy đã trở thành đệ tử của cậu, tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tuy nhiên, mặt khác, tôi lại băn khoăn liệu mấy chuyện khác có ổn thỏa không."
"Xin lỗi nhé."
Cô ấy thành đệ tử trong lúc tôi còn chưa hiểu mô tê gì mà.
"Không, tôi nghĩ cậu đang làm rất tốt. Lúc đầu tôi cũng lo, nhưng cả đại ca Chris và bà chị Therese đều nói vậy. Này, trong cậu có gì thay đổi thế? Được gái xinh vây quanh chiều chuộng nên sướng rơn à?"
Cái quái gì thế?
"Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là từ bỏ việc thăng tiến thôi. Có vẻ tôi là loại người không nên nhắm đến việc thăng quan tiến chức. Cứ sống êm đềm ở vùng biên cương là tốt nhất."
Đúng như Helen nói, tôi là kẻ không được phép tranh giành với người khác.
"Vậy sao. Tôi cũng nghĩ thế tốt cho cậu hơn. Cậu là người khó được người khác thấu hiểu, nên ở Reet, nơi có những người hiểu mình bên cạnh, sẽ tốt hơn."
Người ở Reet, bắt đầu từ Erika, đều rất ôn hòa.
"Này, tại sao chuyện hôn ước lại ở trạng thái gần như hủy bỏ vậy? Thực ra hồi chiều tôi có gặp cha của Leonora, ông ấy cũng nói những điều tương tự. Tôi không nghĩ là sẽ thành đôi được, cứ hủy bỏ luôn là xong mà."
Chuyện hôn ước đó cũng từ khá lâu rồi còn gì?
"Gặp ông Edgar rồi sao... Chỗ đó mới phiền phức, hay nói đúng hơn là cái sự vớ vẩn của quý tộc đấy. Chuyện hôn ước này là do bên nhà Retzelt đưa sang. Thế mà đằng ấy lại đơn phương đòi xem như chưa từng có gì xảy ra sẽ làm mất mặt bên này. Vì thế nên mới xích mích nhẹ."
Ra là đang xích mích.
"Cha mẹ cậu đang giận sao?"
"Thì, cảm giác như bị coi thường ấy mà. Nhà tôi là Quý tộc Vương đô, nên như đã nói lúc nãy, việc có kết nối với Quý tộc lãnh địa mang lại lợi ích rất lớn. Thế mà lại ra nông nỗi này thì đương nhiên là xích mích rồi. Nhưng cũng không thể làm căng được. Lãnh địa của nhà Retzelt tuy là thành phố cảng ở quê, nhưng thành phố cảng lại hái ra tiền, lãnh địa ổn định nên rất mạnh. Và quan trọng hơn cả, đó là gia tộc có mối quan hệ rộng khắp. Điển hình nhất là nhà Yodel, nơi sản sinh ra nhiều cán bộ quân đội và có cả Nguyên soái, người đứng đầu quân đội hiện nay."
Nhà của Adele à.
"Dù vậy mà vẫn chưa hủy bỏ hẳn được là do cái sĩ diện của Quý tộc Vương đô sao?"
"Chính là vậy. Ngày xưa từng có trào lưu coi Quý tộc lãnh địa là nhà quê, còn Quý tộc Vương đô mới là quý tộc chân chính. Vẫn còn tàn dư của tư tưởng đó."
Ra là thế.
Vô bổ thật.
"Nghe nói cậu đã gặp cha của Leonora?"
"Ông ấy xin lỗi rối rít. Tôi thì không để bụng, nhưng chuyện này đúng là bôi tro trát trấu vào mặt tôi. Nhà Retzelt là gia tộc mạnh nhưng lại ôn hòa nên họ không muốn xích mích."
Ông ấy đúng là mang lại cảm giác như thế.
"Sắp tới sẽ thế nào?"
"Chẳng thế nào cả. Cứ để thời gian trôi qua rồi chìm vào quên lãng thôi. Nhưng mà, tôi định sẽ hành động trước khi điều đó xảy ra."
"Hành động?"
Anh á?
"Mấy cái ràng buộc quý tộc tôi vừa nói ấy mà, có những thứ sẽ thổi bay chúng trong một nốt nhạc. Đó là việc chúng ta thuộc môn phái của bà phù thủy đang thống trị đất nước này."
Ý là Trưởng Ban (đang bị cảm), người đã đập tan nhà Augusto và thống trị giới ma thuật của đất nước này sao.
"Anh định làm gì?"
"Leonora là đệ tử của cậu, tức là thuộc môn phái của Trưởng Ban. Thế là giải quyết xong. Nhà tôi sẽ không thể nói gì trước sự thật đó. Vì cậu, 'con cưng' của Trưởng Ban, đã cướp người, nếu họ dám phàn nàn thì chẳng khác nào chống đối Trưởng Ban. Sau vụ việc vừa rồi, chẳng có gia tộc nào dám làm trái ý Trưởng Ban đâu. Nhà tôi lại càng không phải gia tộc có quyền lực gì to tát."
"Tôi có cướp đâu."
Tôi có biết gì đâu.
Vốn dĩ chỉ là đệ tử bình thường thôi mà.
"Thứ tự trước sau hay sự thật thế nào không quan trọng. Quan trọng là nhà tôi nhìn nhận thế nào và cha mẹ tôi phán đoán ra sao thôi."
Hừm...
"Anh sẽ nói như vậy sao?"
"Sẽ thành ra như thế. May mắn cậu là người nhà, là sư đệ. Coi như sư huynh thể hiện lòng độ lượng thôi."
Thế là Knut cũng không bị mất mặt nhỉ?
"Tôi không rành chuyện quý tộc lắm, nhưng nếu anh thấy thế là ổn thì cứ làm đi. Chúng tôi rốt cuộc cũng chỉ là người Reet ở vùng biên thôi. Chuyện quý tộc Vương đô thế nào cũng được."
Biết thế quái nào được.
Đằng này chỉ cần Leonora vẫn làm việc ở chi nhánh Reet như trước nay là được.
"Ừ... Zieg này, cho tôi nói chuyện với Leonora một chút được không?"
"Với Leonora á? Tại sao?"
"Tôi muốn xác nhận. Vốn dĩ tôi chưa từng nghe ý muốn của cô ấy. Tôi sẽ nói chuyện trước, sau đó mới nói với cha mẹ."
Mà, nếu chỉ nói chuyện thì chắc không sao.
"Hiểu rồi. Tôi sẽ nói với Leonora."
"Nhờ cậu đấy. Với lại xin lỗi nhưng lúc nói chuyện cậu cũng ngồi cùng nhé."
"Không phải kỳ đà cản mũi sao?"
Tôi có gì để nói đâu.
"Cậu ngồi cùng mới có ý nghĩa. Với lại đằng ấy chắc cũng thấy thế tốt hơn."
Tránh mặt, cho hai người ở riêng với nhau mới tốt hơn chứ nhỉ.
"Có chỉ định thời gian hay địa điểm không?"
"Không. Nếu là ban ngày thì nói chuyện ở phòng tiếp khách của Tổng Bộ hoặc xưởng làm việc, còn nếu là chiều tối trở đi thì cứ ghé qua đây là được. Tôi sẽ theo lịch của bên cậu."
Thoải mái thế thì tốt.
"Được rồi. Vậy tôi sẽ nói với Leonora rồi đến vào giờ thích hợp."
Chắc là chiều tối trở đi thôi.
Dù sao tôi cũng đang giao việc làm quyền trượng cho cô ấy mà.
"Ừ. Uống thêm không? Ngồi với tôi chút đi."
Phiền ghê.
Dù nghĩ vậy nhưng tôi vẫn ngồi uống cùng Knut.
Và rồi, khi quay lại khách sạn lúc trời đã muộn, tôi đi tắm rồi đi ngủ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
