Chương 230: Người phục vụ "Cuộc gặp gỡ này trông có vẻ nguy hiểm nhỉ..."
Bước vào nhà hàng, cả quầy bar lẫn bàn ăn đều đã chật kín, những người trông có vẻ là quân nhân đang vừa uống rượu vừa ồn ào náo nhiệt.
Có vẻ vì nằm ngay cạnh cơ sở quân sự nên đây là quán quen của những người trong quân đội.
Thấy quán đã kín chỗ, lại toàn là mấy tay cấp thấp đang nhậu nhẹt nên tôi đi lên cầu thang ở gần đó. Thế là, trái ngược hẳn với tầng 1 náo nhiệt, một không gian yên tĩnh mở ra trước mắt.
Diện tích cũng rộng khoảng 30 mét vuông như tầng 1, nhưng khác với vẻ bình dân bên dưới, nơi này toát lên vẻ sang trọng như sự kết hợp giữa sảnh chờ, quầy bar và nhà hàng cao cấp.
Và ở trung tâm của quán, một ông già để râu trắng, mặc quân phục đang ngồi bên bàn, xung quanh không còn vị khách nào khác.
"Kính chào quý khách. Ngài là Ziegwald Alexander phải không ạ?"
Một người phục vụ có phong thái trang nhã cúi chào cung kính và hỏi.
"Phải. Tôi có hẹn với Nguyên soái Ignaz von Yodel."
"Mời ngài lối này."
Được người phục vụ dẫn đường, tôi đi đến chiếc bàn ở trung tâm. Ông già liền liếc nhìn về phía này.
"Thưa quý khách, người đi cùng ngài đã đến ạ."
"Ừm. Nào, ngồi đi."
Ông già giơ tay ra hiệu cho người phục vụ lui xuống, rồi mời tôi ngồi.
"Xin lỗi vì đã đến muộn."
Tôi vừa nói vừa ngồi xuống ghế.
"Không sao. Ta ở ngay bên cạnh nên đến sớm thôi. Tự giới thiệu nhé. Ta là Ignaz von Yodel. Ban trưa đã thất lễ rồi."
"Tôi là Ziegwald Alexander. Chính tôi mới là người đã nói những lời xấc xược."
Nói thì nói vậy, nhưng tôi không cúi đầu.
"Hôm nay ta đã gọi món theo set. Còn linh thú đằng kia thì sao?"
Ông già nhìn Helen.
"Tôi sẽ chia phần cho nó nên không vấn đề gì. À, nhưng cho tôi xin nước trái cây được không? Con bé không uống được đồ có cồn."
"Được thôi."
Ông già gật đầu rồi giơ tay lên. Ngay lập tức người phục vụ đi tới.
"Cho rượu vang và nước trái cây cho mèo."
"Đã rõ ạ."
Người phục vụ cúi chào rồi lui xuống.
"Chỗ này, có quy định trang phục không vậy?"
Nhìn bầu không khí thì chắc chắn là có.
"Không cần để tâm đâu. Chẳng phải chỉ có chúng ta thôi sao?"
Ông già này bao trọn quán rồi...
"Ra là vậy. Nếu không có vấn đề gì thì tốt. Vì cũng có những khách không thích mèo."
"Là linh thú mà, phải không? Vậy thì cũng đành chịu. Ngày xưa, sư phụ của ta cũng có linh thú, hễ quán nào từ chối không cho vào là người lại thông qua Hiệp hội Nhà ma thuật để khiếu nại ngay."
Người này có ma lực. Chắc là một nhà ma thuật.
"Hành động đó cũng chẳng đáng khen ngợi gì cho cam."
Dù chính tôi cũng hay nói kháy người khác.
"Đó là chuyện của mấy chục năm trước rồi. Các nhà ma thuật hễ thấy linh thú bị đối xử lạnh nhạt là sẽ nổi giận một cách thầm lặng. Chuyện đó quán nào cũng biết cả."
Mà, thực tế tôi cũng chưa bị từ chối bao giờ.
Chúng tôi ngồi đợi, người phục vụ mang rượu vang và nước trái cây lên, cả hai cùng nâng ly. Sau đó, chúng tôi bắt đầu dùng món khai vị.
Rất ngon, nhưng tôi có cảm giác bữa ăn cùng ba cô gái ở nhà hàng hôm trước còn ngon hơn. Tại sao nhỉ?
"Cậu Ziegwald, Adele có khỏe không?"
"Vâng. Giờ này chắc cô ấy đang vui vẻ với bạn cũ rồi."
Không gặp nhau sao? Lần trước cũng không có vẻ gì là đã gặp mặt.
"Vậy à. Thế thì tốt. Nhân tiện, nghe nói cậu đã nhận Adele làm đệ tử... Quý ngài và Adele là bạn cùng khóa ở trường ma thuật phải không? Ta ít khi nghe chuyện nhận đệ tử cùng tuổi lắm."
Chính tôi cũng chưa nghe bao giờ.
"Thay vì gọi là đệ tử, xin ngài hãy nghĩ là tôi đang dạy giả kim thuật cho một đồng nghiệp. Adele là một người ưu tú, nhưng từ khi vào làm ở Tổng bộ lại toàn làm tiếp tân nên không có kinh nghiệm thực chiến."
Không biết ông ta có biết chuyện Augusto đã nhúng tay vào bộ phận nhân sự không nhỉ? Mà, chắc là biết rồi.
"Hừm. Là quý ngài rủ rê sao?"
"Không biết ngài có rõ hay không, nhưng chi nhánh Reet khi đó, tính cả tôi cũng chỉ có 3 nhà giả kim. Xét theo quy mô của thị trấn Reet thì điều đó không thể chấp nhận được. Vì thế tôi mới mời người bạn cùng khóa là Adele."
"Và Adele, người đang bất mãn với công việc tiếp tân, đã đồng ý sao?"
"Chính là như vậy."
Có lẽ ông già này cũng biết cả chuyện đó rồi.
"Tuy nhiên, chuyện Reet chỉ có 3 người thì đúng là khó tin thật."
"Có vẻ như đã bị thị trấn khác lôi kéo hết nhân sự. Reet là thành phố cảng, toàn những người nắm rõ kỹ thuật đóng tàu nên hình như đã bị Jeen lôi kéo."
"Là chỗ đó à... Ta xin phép miễn bình luận."
Vì là vụ việc liên quan đến Vương phi mà.
"Đối với tôi thì đó là một sự phiền toái."
"Hử?"
"Việc chế tạo phi thuyền cứ để cho Tổng bộ làm là được. Có gom mấy kẻ vô danh tiểu tốt lại cũng chẳng thể nào sánh bằng người của Tổng bộ đâu. Nhờ phước đó mà hiện tại chi nhánh Reet vẫn chỉ có 4 kỹ sư."
Thật sự là quá ít. Đi chiêu mộ thì toàn bị từ chối. Tôi bắt đầu cảm thấy chuyện này chẳng còn liên quan gì đến cái danh tiếng xấu của mình nữa rồi.
"Hiệp hội Nhà giả kim cũng vất vả nhỉ."
"Giá mà các ngài kết thúc chiến tranh nhanh chóng cho thì tốt biết mấy."
"Câu này chọc đúng chỗ đau rồi đây. Ha ha ha!"
Ông già cười lớn đầy sảng khoái. Chẳng phải chuyện để cười đâu.
"Mà, tôi sẽ không xía vào chuyện của quân đội đâu. Vì tôi là người ngoài mà."
"Ừm. Đúng là nên như vậy. Thế nên ta cũng không được phép xía vào chuyện của Hiệp hội Nhà giả kim."
Nghe ra ý đó sao? Vậy thì chắc là vậy rồi.
"Nếu ngài muốn đưa Adele về Kinh Đô thì xin hãy bàn bạc với gia đình. Quan hệ thầy trò không phải là thứ có thể dễ dàng phá bỏ, nhưng nếu gia đình phản đối và bản thân Adele cũng mong muốn điều đó thì cứ tự nhiên."
"Ta không có ý đó. Tất nhiên, vì là cháu gái nên ta cũng thấy cô đơn, nhưng đó là con đường Adele đã chọn, và con bé cũng đã xuất sắc đậu kỳ thi cấp 8. Ta không còn gì để nói cả."
Vậy, tôi về được chưa nhỉ?
