Nhà Giả Kim Tinh Anh: Làm Lại Cuộc Đời Ở Chốn Biên Cương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 166

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18465

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2253

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 533

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

[WN] Tập 6 - Chương 227: Bình Thường, Bình Thường

Chúng tôi đến xưởng của Therese, bắt đầu công việc và học tập. 

Tôi thì ngồi ở bàn của Therese để chế tác đá ma thuật cho cây quyền trượng, còn ba cô gái thì học bài cho kỳ thi sắp tới ở phía ghế sofa.

"Phù..."

Tôi nghỉ tay một chút, uống ly cà phê Erika đã pha. 

Tuy cường hóa là sở trường của tôi, và việc chế tác đá ma thuật cũng đã làm nhiều, nhưng vì yêu cầu là loại cao cấp nhất nên có vẻ vẫn sẽ tốn thời gian. Đã vậy còn phải soạn đề thi và nghỉ ngơi nữa, chắc phải mất một tuần mới xong.

"Hửm?"

Trong lúc tôi đang suy nghĩ về các công đoạn, tiếng gõ cửa vang lên trong phòng, tất cả mọi người đều nhìn ra cửa.

"Vào đi~."

Tôi cứ nghĩ Therese nên cất tiếng gọi. Cánh cửa mở ra, nhưng người bước vào không phải Therese, mà là Marta.

"Chào buổi chiều~" 

"Chào buổi chiều."

Adele đáp lại.

"Học bài à? Chăm chỉ ghê." 

"Không biết nữa. Tạm thời thì chúng tớ cũng đang trong giờ làm việc mà."

Vì đây là công tác giả.

"Mà nói thật, các cậu siêng thật đó. Nếu là tớ thì đã đi chơi rồi." 

"Cậu nên đi chơi đi. Hoàn toàn không được nghỉ ngơi, đúng không... Mà, có việc gì à?" 

"Tối nay đi ăn cơm không? Sasha và Elvira cũng đến đó."

Elvira cũng tham gia à.

"A... cũng được..."

Adele nhìn về phía tôi.

"Đi đi. Hiếm khi có dịp mà." 

"Đúng đó ạ. Đã đến Kinh Đô rồi thì nên đi gặp bạn bè chứ." 

"Bọn tôi sẽ ăn tối ở khách sạn. Nhưng đừng về muộn quá đó. Ngày mai còn đi tham quan Kinh Đô."

Erika và Leonora cũng khuyến khích.

"Vậy thì... sau khi hết giờ làm việc nhé?"

Adele gật đầu rồi xác nhận lại với Marta.

"Ừm. Tập trung ở quầy tiếp tân nhé. Vậy, cậu Zieg, chuyện là vậy đó. Tôi mượn bạn gái của cậu nhé."

Marta nói rồi rời khỏi phòng.

"Nếu là một buổi xem mắt thì phải về ngay đó." 

"Bạn gái ơi, đi chơi vui vẻ nhé."

Erika và Leonora vừa cười nham hiểm vừa trêu chọc.

"Đã bảo đừng gọi là bạn gái, gọi là vợ chứ."

Mà con bé đó cũng là vợ của cô mà.

"Adele, nhờ cô nói với Elvira để ý đến Martina một chút." 

"Đúng rồi. Tôi sẽ nhắn lại... Hửm? Điện thoại?"

Lần này, chiếc điện thoại trên bàn reo lên. Là phòng của Therese, tôi đang phân vân không biết có nên nghe máy không, nhưng rồi cũng quyết định nhấc máy.

"A-lô?" 

『A, anh Zieg ạ?』

Là Sasha.

"Sao vậy? Therese ở phòng làm việc chung của Đội Chế Tác Đá Ma Thuật đó." 

『Dạ không, em có việc cần tìm anh Zieg. Xin lỗi đã làm phiền lúc anh đang bận, nhưng anh có thể xuống quầy tiếp tân tầng 1 được không ạ?』

Gì vậy?

"Tôi biết rồi. Tôi xuống ngay." 

『Em chờ ạ.』

Điện thoại ngắt, tôi đặt ống nghe xuống.

"Có chuyện gì vậy ạ?"

Erika hỏi.

"Sasha gọi. Không biết có ai đến không. Chẳng hiểu gì cả, nhưng tôi xuống đó một chút."

Tôi nói rồi đứng dậy, ôm Helen đang ngủ trên bàn, rời khỏi xưởng. Sau đó, tôi đi xuống cầu thang và hướng về phía quầy tiếp tân nơi Sasha đang đứng.

"A, anh Zieg, xin lỗi đã làm phiền anh."

Sasha, vừa thấy tôi, đã tỏ vẻ mặt áy náy xin lỗi.

"Không sao, nhưng có chuyện gì? Có khách à?"

Mà có thấy ai đâu.

"Dạ không, có một cuộc gọi từ bên ngoài, nhưng em đã nói là sẽ gọi lại sau."

Hửm?

"Cứ nối máy lên cho tôi là được mà." 

"Ừm, thật ra, đối phương là một sếp lớn bên quân đội ạ."

Hả? Quân đội?

"Tại sao lại gọi cho tôi? Không phải là nhầm máy với Trưởng ban Tổng bộ à?" 

"Dạ không, là tìm anh Zieg ạ. Vị sếp lớn đó là Nguyên soái Ignaz von Yodel."

Nguyên soái... Chẳng phải là người đứng đầu quân đội của đất nước này sao. Tại sao một người như vậy lại gọi cho mình... Khoan đã.

"Yodel?" 

"Vâng. Là ông của chị Adele ạ."

Tôi có nghe ông của Adele là sếp lớn bên quân đội, nhưng không ngờ lại là người đứng đầu. Một người như vậy mà liên lạc với tôi thì... chắc là chuyện tôi nhận Adele làm đệ tử và lôi kéo cô ấy về Reet.

"A, ra là vậy nên cô mới không nối máy à?" 

"Vâng... em không biết liệu có nên để chuyện này đến tai chị Adele hay không."

Sasha có khi hợp với nghề tiếp tân thật. Nếu là người bình thường, chắc đã sợ hãi trước cái mác Nguyên soái mà nối máy ngay lập tức. Nhưng con bé đã không làm vậy, mà lại ngắt máy. Như vậy là tốt. Đối phương là quân đội, còn chúng ta là Hiệp hội Nhà giả kim, nơi cung cấp vũ khí và tài nguyên cho bọn họ, cứ cứng rắn là được.

"Số điện thoại đâu?" 

"Đây ạ."

Sasha đưa cho tôi một tờ giấy nhớ.

"Tôi mượn điện thoại nhé." 

"Vâng, mời anh."

Được phép, tôi quay số được viết trên tờ giấy.

『Bộ Tổng Tham mưu Liên quân xin nghe.』

Một giọng nữ vang lên.

"Đây là Ziegwald Alexander từ chi nhánh Reet của Hiệp hội Nhà giả kim. Cho tôi gặp Nguyên soái Ignaz von Yodel." 

"Xin thất lễ, ngài tìm Nguyên soái có việc gì ạ?"

Tôi có thể cảm nhận được sự nghi ngờ trong giọng nói.

"Người gọi điện là Nguyên soái, câu đó phải là của tôi mới đúng. Chúng tôi đang rất bận vì nhận được yêu cầu trực tiếp từ Bệ hạ. Nếu bên đó không có việc gì thì chúng tôi cũng không có việc gì. Nếu cô, ở vị trí nối điện thoại, mà còn không nắm được tình hình, thì tôi sẽ xem đây là một cuộc gọi trêu đùa. Xin thất lễ."

Nói xong, tôi cúp máy.

"Ồ, anh Zieg... cứng rắn quá ạ." 

"Là do bên kia sai. Cứ xem đi. Trong vòng 1 phút nữa sẽ có điện thoại gọi lại."

Quân đội rất nghiêm khắc về mấy chuyện này.

"Dù là ông của chị Adele, nhưng đó cũng là người đứng đầu quân đội đó ạ. Anh không sợ à?" 

"Không hề. Tôi là Nhà giả kim Quốc gia cấp 3, người đã được Bệ hạ trực tiếp trao bằng cấp và mệnh lệnh cống hiến cho quốc gia. Với lại, tôi còn là sư phụ của cháu gái ông ta. Ông ta phải là người thể hiện sự tôn trọng mới đúng."

Lẽ ra phải đến đây gặp trực tiếp, chứ không phải là gọi điện. Mà đến thật thì cũng phiền đấy.

"Anh Zieg đúng là khác người thường thật. Em thấy ngầu lắm... A, điện thoại kìa."

Đến rồi à. Nhanh thật. 

Mà, chắc là họ cố tình cho một người như vậy ra tiếp điện thoại để thử mình thôi. Đồ ngốc. Một kẻ ở dưới thế dưới mà dám thử người khác à.