Người Yêu Cũ Chắc Chắn Là Kẻ Thù, Sao Lại Sống Chung Một Nhà???

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

227 2076

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

523 18232

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

205 3949

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

178 2196

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

137 799

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 154

Web Novel - Chương 3: Ăn cơm và ước pháp tam chương

Chương 3: Ăn cơm và ước pháp tam chương

Kết quả là, Tô Vân Tây vẫn đi ăn cơm cùng Trương Vũ.

Hai người ngồi trong một quán nhỏ, trên bàn vẫn còn vài chiếc bát chưa kịp dọn. Bà chủ quán đi tới bưng bát đi rồi dùng giẻ lau qua loa cái bàn hai lượt, nói một tiếng:

"Xem xem ăn gì nào?"

Tô Vân Tây từ bao giờ lại theo Trương Vũ vào những quán nhỏ thế này chứ.

Trước đây hai người hẹn hò, toàn đến những nơi được trang hoàng lộng lẫy, cao ráo sáng sủa, ít nhất cũng phải sạch sẽ ngăn nắp. Đây cũng là lý do khiến cả hai đều chẳng có đồng nào dắt túi.

Tô Vân Tây thầm khóc trong lòng, đúng là đáng đời nghèo mà.

Thế nhưng trên mặt cô lại chẳng hề biểu lộ ra.

Trương Vũ nhìn thực đơn rồi gọi một câu:

"Cho một bát cơm chiên trứng."

Sau đó cậu quay sang nói với Tô Vân Tây:

"Cậu muốn ăn gì thì tự gọi nhé."

Tự gọi thì tự gọi, Tô Vân Tây cũng chẳng làm bộ làm tịch, cũng gọi một bát cơm chiên trứng y hệt.

Trong lúc chờ đợi, Trương Vũ cứ dán mắt vào điện thoại, lúc thì lướt diễn đàn, lúc thì xem các hội nhóm.

Cậu chưa từng thấy dáng vẻ Tô Vân Tây để tóc ngắn như thế này, hai người chia tay vào tháng tư năm nay.

Sau một trận cãi vã, cả hai xóa sạch liên lạc của nhau, không còn qua lại, càng đừng nói đến chuyện gặp mặt.

Mà mái tóc ngắn của Tô Vân Tây lại đẹp hơn so với tưởng tượng của cậu...

Cô vốn đã sinh ra xinh đẹp, đôi mắt đen láy mọng nước, dịu dàng đa tình, hàng mi rất dài, chóp mũi nhỏ nhắn xinh xắn, còn cả bờ môi hồng nhuận kia nữa...

Đôi môi mà cậu từng hôn qua...

Trương Vũ chỉ còn cách cúi đầu, lướt mấy cái nhóm hài nhảm nhí, hy vọng tìm được cách ứng phó trong tình huống này.

Chủ yếu là cậu không có can đảm nhìn thẳng vào Tô Vân Tây. Ha, sao lại có thể đáng yêu như thế chứ?

Tô Vân Tây thấy Trương Vũ bắt đầu nghịch điện thoại, mình cũng rút điện thoại ra. Khoảnh khắc cô mở màn hình, giải khóa máy, cô mới chợt nhớ ra.

Hỏng rồi...

Hình nền màn hình là ảnh chụp chung của cô và Trương Vũ, cô đang tựa vào lòng cậu. Đó là lần đầu tiên hai người ôm nhau. Cô đã xóa sạch rất nhiều thứ, nhưng duy nhất tấm ảnh này là không nỡ xóa, vẫn giữ lại.

Cứ ngỡ đời này sẽ chẳng bao giờ gặp lại cậu nữa, dù sao cứ giữ lại cũng không sao, nhưng ai mà ngờ được Trương Vũ lúc này lại đang ngồi ngay trước mặt mình cơ chứ!

Mặt cô đỏ bừng ngay lập tức, sau đó nhấn nút tắt màn hình, "phạch" một cái úp điện thoại xuống mặt bàn.

Màn hình phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

Trương Vũ nghe thấy động động tĩnh này thì giật nảy mình, tim đập thình thịch. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn Tô Vân Tây đang cúi gằm mặt.

"Sao, sao thế..."

Không phải chứ, tôi có trêu gì cậu đâu.

Mà khoan, mình sợ cái gì, bây giờ mình đâu còn là người yêu của cô ấy nữa.

Trương Vũ nghĩ vậy liền thẳng lưng lên.

Tô Vân Tây chỉ dùng tay khẽ vén lọn tóc bên tai, rồi lạnh lùng nói:

"Trượt tay thôi."

Trương Vũ "à" một tiếng:

"Cái này rõ ràng không phải trượt tay rồi."

Sắc mặt Tô Vân Tây không đổi, cô cầm lại điện thoại, lấy một tờ giấy ăn lau dầu mỡ dính trên đó rồi nói:

"Đã bảo là trượt tay rồi mà."

Được rồi.

Cậu nói gì thì là cái đó vậy.

Trương Vũ cũng không buồn tìm hiểu nguyên do nữa, lại tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại.

Từ khóe mắt, cậu có thể nhìn thấy đôi bắp chân trắng nõn của Tô Vân Tây dưới chiếc quần đùi. Bàn chân cô không lớn, cỡ 36, Trương Vũ nhớ rất rõ, mọi thứ về cô cậu đều nhớ rất rõ.

Khoan đã, đôi giày thể thao kia hình như là mình mua thì phải.

Trương Vũ càng nhìn càng thấy giống, hình như đúng là đôi mình mua cho cô vào năm ngoái, cô vậy mà vẫn còn giữ cơ à...

Chân của Tô Vân Tây rất trắng, mang theo sắc hồng nhạt, trông vừa mềm mại vừa nhẵn nhụi, đúng là một cặp...

Bậy nào.

Trương Vũ lắc đầu, quăng cái suy nghĩ kỳ quái kia ra ngoài.

Tô Vân Tây thỉnh thoảng lại ngước mắt lên, vờ như vô tình nhìn Trương Vũ.

Vẫn giống hệt như trước kia, nhưng hình như trông cậu rắn rỏi hơn nhiều.

Dạo này cậu ta có tập luyện không nhỉ?

Trông có vẻ là vậy, người chắc chắn hơn hẳn, lột áo ra biết đâu lại có cơ bụng ấy chứ...

Khoan đã, hình như Trương Vũ không phải đang nhìn điện thoại.

Tô Vân Tây nhìn Trương Vũ, Trương Vũ lại nhìn đôi giày thể thao của Tô Vân Tây.

Đúng như câu nói: "Cậu đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người ngắm phong cảnh lại đứng trên lầu ngắm cậu."

Tô Vân Tây đỏ mặt.

Cậu ta đang nhìn chân mình sao?!

Cái đồ lưu manh này...

Cô không nhịn được mà rụt chân lại, gọi một tiếng:

"Này, Trương Vũ."

Tầm mắt của Trương Vũ vẫn dừng lại trên bắp chân của Tô Vân Tây. Bắp chân trắng trẻo thon gọn, phần bắp chân cân đối, mềm mại mịn màng...

Tô Vân Tây lại gọi thêm một tiếng, mang theo chút hờn dỗi:

"Trương Vũ!"

Trương Vũ sực tỉnh, đột ngột ngẩng đầu lên.

"Hả, sao, sao thế?"

Tô Vân Tây hai tay chống nạnh, đôi lông mày liễu dựng ngược, giận dữ nhìn Trương Vũ.

Cậu còn hỏi tôi sao thế à, vừa nãy cậu nhìn cái gì đấy?

"Cậu dám nhìn chân tôi, đồ lưu manh!"

Trương Vũ thầm nghĩ rõ ràng ngày xưa có người còn khoe ra cho mình xem nữa là, cậu ho khan một tiếng:

"Không có, cậu hiểu lầm rồi, tôi đang nhìn điện thoại mà."

"Tôi hiểu lầm chỗ nào, thế trên điện thoại viết cái gì?"

"Được rồi, tôi chỉ đang nhìn đôi giày thôi, đôi giày thể thao tôi tặng mà cậu vẫn còn giữ à."

Trương Vũ chọn cách phản công.

Tô Vân Tây ngẩn ra, cúi đầu nhìn một cái.

Khoan đã, hình như đây đúng là đôi Trương Vũ tặng mình thật.

Cô chỉ cảm thấy mặt nóng bừng lên, vội giải thích:

"Tôi chỉ là, tôi chỉ là..."

Trương Vũ buông lời trêu chọc:

"Cậu chỉ là cái gì?"

Chẳng lẽ vẫn còn vương vấn tình cũ với tôi sao?

Giọng nói của Tô Vân Tây lạnh hẳn xuống:

"Tôi chỉ cảm thấy vứt đi thì lãng phí quá, tôi trước giờ vẫn vậy, con người có tội nhưng đồ vật thì vô tội."

Trương Vũ chỉ vào mình:

"Tôi là người có tội à?"

Tô Vân Tây khoanh hai tay trước ngực:

"Tất nhiên rồi, chẳng lẽ tôi là người có tội chắc?"

Trương Vũ định phản bác:

"Rõ ràng là..."

Thế nhưng lời còn chưa kịp thốt ra thì hai đĩa cơm chiên trứng nóng hổi đã được bưng lên bàn. Những hạt cơm vàng óng xen lẫn hành lá xanh mướt, trông ngon hơn so với tưởng tượng.

Bầu không khí đang dần trở nên căng thẳng bỗng bị cắt ngang, bà chủ quán cười nói:

"Ăn thử đi, nếu thích thì lần sau lại đến ủng hộ nhé."

Hai người nhìn nhau một cái, rồi cùng hừ lạnh một tiếng, bắt đầu vùi đầu vào ăn cơm.

Trương Vũ thầm nghĩ quả nhiên người phụ nữ này vẫn ngang ngược như xưa, mình lại còn tưởng cô ấy vẫn còn tình cảm.

Đơn giản là thói quen tiết kiệm thôi, mà Tô Vân Tây xưa nay vốn thế, hơi có máu giữ tiền một chút, đây cũng chính là điểm Trương Vũ thích ở cô.

Hơn nữa mỗi khi nhìn thấy tiền, cô sẽ nắm chặt hai bàn tay, ánh mắt lấp lánh trông cực kỳ đáng yêu.

Chao ôi, thở dài cái đã.

Tô Vân Tây cũng dùng thìa xúc cơm, trong lòng đầy rẫy oán hận.

Vừa nãy rõ ràng Trương Vũ muốn nói tại mình mà, vốn dĩ là vấn đề của cậu ta, thật là...

Uổng công mình còn luyến tiếc, thật chẳng biết mình đang luyến tiếc cái gì nữa.

Nghĩ đến đây cô lại lặng lẽ rụt chân về dưới ghế. Trước kia vào những lúc thế này, hai người ngồi đối diện nhau, dù không nói chuyện thì hai đôi giày khác nhau cũng sẽ khẽ chạm vào nhau...

Cái cảm giác non nớt mà mờ ảo thuở ấy giờ đã một đi không trở lại rồi.

Ánh mắt Tô Vân Tây dần trở nên kiên định hơn.

Kiếm tiền!

Tô Vân Tây ơi, việc cấp bách bây giờ là kiếm tiền, chứ không phải cái thứ tình cảm nam nữ đã chết từ tám đời kia!

Trương Vũ cũng chỉ là một người đàn ông bình thường thôi, bỏ cái lớp kính lọc mà mình dành cho cậu ta đi thì cậu ta chẳng là cái thá gì hết!

Tô Vân Tây nghĩ tới đây, nắm chặt nắm đấm nói:

"Trương Vũ, vì chúng ta đã là bạn cùng phòng rồi, tôi thấy cần phải ước pháp tam chương với cậu."

Trương Vũ ngẩng đầu lên:

"Hả?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!