Chương 5: Nghe thôi cũng đủ ăn ba bát cơm
Trương Vũ gật gật đầu.
Được rồi, biết rồi, biết rồi mà.
Thật là, chẳng lẽ lại sợ tôi nghe tiếng cậu tắm chắc, cái đó thì có gì hay mà nghe?
Trương Vũ đeo tai nghe vào, nhưng giờ này chẳng có ai chơi game cùng nên cậu chỉ mở hai bài nhạc nhẹ nhàng.
Ngay sau đó, cậu nghe thấy từ trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy ào ào. Phòng của cậu nằm sát vách nhà vệ sinh và phòng tắm, cho nên...
Trương Vũ vẫn nghe thấy hết.
Trong đầu cậu không tự chủ được mà hiện lên dáng vẻ của Tô Vân Tây. Cô đứng dưới vòi hoa sen, ngửa cổ đón dòng nước, đẹp đẽ vô ngần, mặc cho làn nước xối lên cơ thể.
Và rồi, một tiếng hét thất thanh vang lên.
"A ——"
Trương Vũ ngẩn người, hửm?
Sao cái cảnh tượng tự hiện ra trong đầu này lại còn có cả âm thanh nữa thế?
Tình huống gì vậy?
Tiếp đó cậu lại nghe thấy vài tiếng gọi.
"Trương Vũ —— Trương Vũ ——"
Trương Vũ nhìn màn hình máy tính, lạ thật đấy, âm thanh này phát ra từ tai nghe à?
"Trương Vũ ——"
Trương Vũ gỡ tai nghe xuống, ồ, không phải từ tai nghe.
Hóa ra là Tô Vân Tây đang gọi mình?
Trương Vũ đẩy cửa phòng ra, gọi vọng lại:
"Sao thế?"
Tô Vân Tây vốn định tắm rửa, nhưng không ngờ nước lại lạnh ngắt. Tuy là mùa hè nhưng nước này lạnh quá mức, lạnh thấu xương.
Cô lí nhí nói một câu:
"Nước... lạnh quá..."
Trương Vũ đứng cách một cánh cửa, chỉ nghe thấy tiếng lầm bầm như muỗi kêu.
"Cậu nói gì cơ, nói to lên xem nào!"
Tô Vân Tây hét lên:
"Giúp tôi xem cái bình nóng lạnh với! Nước lạnh ngắt à!"
Hu hu...
Tô Vân Tây nghĩ bụng vốn dĩ mình định tự ra ngoài xem, nhưng quần áo đã cởi hết ra rồi, ném vào cái chậu mới mua nên ướt sạch cả, chưa tắm thì không thể thay bộ đồ ngủ sạch sẽ để ra ngoài được.
Cô vừa thẹn vừa lúng túng đứng trong phòng tắm, hai bắp chân trắng trẻo không tự chủ được mà khép chặt lại. Nghĩ đến việc Trương Vũ đang ở ngay bên ngoài, còn mình bên trong thì chẳng mặc gì, lại có chút...
Cô chỉ cảm thấy ngượng ngùng, đỏ mặt cúi gầm đầu xuống.
Mới ngày đầu tiên sống chung đã thế này rồi, sau này biết phải làm sao đây?
Trương Vũ đi vào phòng bếp, bình nóng lạnh của phòng tắm được đặt ở đây. Cậu liếc nhìn một cái, bình nóng lạnh căn bản còn chưa bật.
Chắc là chủ nhà trước đó nghĩ người thuê chưa đến nên đã tắt đi cho tiết kiệm.
Trương Vũ bật bình nóng lạnh lên, chỉ nghe thiết bị phát ra một tiếng "biu" giòn tan, đèn công tắc sáng rực.
Cậu nói vọng vào phòng tắm:
"Cậu thử lại xem nào?"
Tô Vân Tây mở vòi, xác nhận đã có nước nóng chảy ra, liền gọi với ra ngoài:
"Cảm... cảm ơn nhé, cậu... cậu về phòng đi! Nhớ khóa cửa lại và đeo tai nghe vào đấy!"
Trương Vũ thầm nghĩ cậu làm thế này chẳng phải là tự lừa mình dối người sao?
Vả lại, tiếng nước tắm thì có gì hay mà nghe cơ chứ.
Chẳng lẽ lại nghĩ tôi có thể nghe tiếng nước tắm mà ăn hết ba bát cơm chắc.
Trương Vũ quay về phòng, đóng cửa, đeo tai nghe và mở nhạc. Một lát sau cậu lại gỡ tai nghe ra, nằm vật xuống giường.
Ừm, mình chỉ sợ lát nữa cô ấy có chuyện gì đột xuất gọi mình thôi, tuyệt đối không phải muốn nghe tiếng cô ấy tắm đâu.
Trương Vũ nằm khoảng nửa tiếng, nghe đến mức sắp buồn ngủ luôn rồi. Lúc đầu còn có chút kích động và mơ mộng hão huyền, nhưng nghe suốt nửa tiếng thì có mơ mộng đến mấy cũng phải buồn ngủ thôi.
Tô Vân Tây sấy tóc xong xuôi liền gõ cửa phòng Trương Vũ.
Trương Vũ gọi một tiếng "Vào đi", Tô Vân Tây đẩy cửa bước vào.
Cô mặc một chiếc váy ngủ màu trắng dài quá gối, để lộ bắp chân và đầu gối trắng hồng mềm mại. Làn da vốn dĩ trắng nõn giờ đây ửng lên sắc hồng, ngay cả khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn kia cũng đang đỏ hây hây.
Mái tóc ngắn vẫn còn vương những giọt nước, tim Trương Vũ bỗng đập nhanh hơn.
Cô khẽ vò mái tóc, nói với Trương Vũ:
"Tôi tắm xong rồi, cậu đi tắm đi..."
Trương Vũ đang ngẩn ngơ ngắm nhìn, đáng yêu thật đấy...
Mái tóc ngắn đen nháy rất hợp với cô, trên người tỏa ra mùi hương dễ chịu, có hương thơm thanh mát của sữa tắm và cả mùi hương tự nhiên của chính cô nữa...
Khoan đã, sao mình cứ như kẻ biến thái vậy?
Trương Vũ đứng dậy bảo:
"Cậu... tắm lâu quá đấy, tắm đến mức chín nhừ người luôn rồi..."
Tô Vân Tây đảo mắt trắng dã:
"Hừ, mặc kệ tôi, mau đi tắm đi."
Mình tắm lâu đến thế sao?
Hình như cũng đâu có lâu lắm đâu, à, tắm xong đúng là thoải mái hơn hẳn.
Sao cảm giác cứ như cuộc sống sau khi kết hôn vậy nhỉ...
Tô Vân Tây lắc lắc đầu, xua tan cái suy nghĩ đó đi.
"Tóm lại là cậu mau đi tắm đi, tôi đi nghỉ đây."
Nói xong cô quay lưng đi thẳng, để lại một bóng lưng xinh đẹp.
Trương Vũ tắm rửa xong xuôi rồi nằm lên giường.
Cậu nhìn lên trần nhà xa lạ, thở dài một tiếng, cái này thì có khác gì đôi vợ chồng già cưới nhau hai mươi năm rồi ngủ riêng phòng không cơ chứ?
Trương Vũ cứ thế nghĩ ngợi rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngày hôm sau. Trương Vũ đã thấy văn phòng và vị trí làm việc của mình.
Công việc của cậu là kỹ sư kiểm thử, bao gồm mô phỏng cơ học và đủ thứ linh tinh khác.
Tuy nhiên, với tư cách là một "tân binh" vừa mới vào nghề, cậu thể hiện rõ đặc điểm là chẳng biết cái gì cả, tóm lại cứ đi theo tiền bối mà làm thôi.
Cậu duy trì nhiệt huyết của người mới đi làm, ngồi xuống vị trí của mình.
Ngồi ngay phía sau cậu là một nam thanh niên cùng tuổi, đeo kính, dáng người cao gầy, trông có vẻ bình thường ít vận động.
Cậu ta cũng là sinh viên mới tốt nghiệp, lên tiếng chào hỏi Trương Vũ:
"Chào cậu, tôi tên là Lâm Tử Hiên."
Cậu ta đưa tay phải ra, trên bàn tay rõ xương và nổi gân xanh có đeo một chiếc đồng hồ cơ mạ vàng.
Trương Vũ cũng đưa tay ra bắt:
"Chào cậu, tôi là Trương Vũ, sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi."
Lâm Tử Hiên mỉm cười gật đầu hỏi:
"Cậu học trường nào thế?"
"Đại học Tây Hồ, còn cậu?"
"Lợi hại nha, tôi học Đại học Tây Nam,, không đáng nhắc tới."
Lâm Tử Hiên nói chuyện cực kỳ khiêm tốn, hai người cũng coi như đã chào hỏi xã giao xong.
Ngày đầu tiên không có việc gì mấy, gặp gỡ lãnh đạo, rồi bắt đầu từ từ học hỏi công việc. Giai đoạn đầu sẽ tham gia một số buổi đào tạo này nọ. Công ty mà Trương Vũ vào làm cũng được coi là một tập đoàn lớn có tiếng, quy định chế độ khá đầy đủ, có cả một quy trình hoàn chỉnh dành cho người mới.
Trương Vũ thì lại thích thú với việc "lướt nước" , tuy mới bắt đầu đi làm nhưng cậu đã thấu hiểu sâu sắc đạo trị quốc... à nhầm, đạo lướt nước rồi.
Đi làm là phải lướt nước chứ!
Cái kiểu vừa đi vệ sinh vừa được tính lương ấy, sướng phát điên luôn đúng không!
Lâm Tử Hiên liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý phía này liền ghé sát lại hỏi nhỏ:
"Giờ cậu vẫn đang ở khách sạn hay là thuê nhà rồi?"
Trương Vũ trả lời:
"Thuê nhà rồi, trước khi đến đây tôi đã tìm được chỗ ở xong xuôi."
Lâm Tử Hiên lộ vẻ kinh ngạc:
"Nhanh thế cơ à?"
Cậu ta hỏi tiếp:
"Tiền thuê thế nào, thuê một mình à?"
Trương Vũ thật thà đáp:
"Cũng tạm, hơn một nghìn một tháng, nhưng mà là thuê chung."
Một nghìn hai cũng là hơn một nghìn, một nghìn chín cũng là hơn một nghìn, tóm lại cứ để đối phương tự đoán thôi.
Lâm Tử Hiên vừa nghe thấy "thuê chung" là mắt sáng rực lên:
"Bạn cùng phòng là nam hay nữ, hay là cậu đi cùng người yêu tới đây?"
Trương Vũ lúc này bỗng thấy đắn đo.
Mình nên trả lời thật lòng hay là thế nào đây?
Nếu bảo là nam, sau này thân thiết rồi khó tránh khỏi đối phương muốn sang chơi, đến lúc đó nói ra lại thấy hơi ngại.
Trong lúc cậu đang do dự, Lâm Tử Hiên đã nhận ra chút manh mối, trêu chọc:
"Người yêu đúng không?"
Trương Vũ ngẩn người, cảm thấy câu hỏi này càng khó trả lời hơn, thôi kệ đi, cứ lấp liếm cho qua là được.
"Cũng gần như vậy."
Lâm Tử Hiên lộ ra vẻ mặt "tôi hiểu mà", vỗ vỗ vai cậu:
"Được đấy, hiểu ý cậu rồi."
Trương Vũ thầm nghĩ tôi còn chưa hiểu mình có ý gì mà cậu đã hiểu rồi.
Cùng lúc đó, phía Tô Vân Tây cũng gặp phải vấn đề tương tự.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
làm việc riêng, kiểu làm "cá mặn" ý