Người Yêu Cũ Chắc Chắn Là Kẻ Thù, Sao Lại Sống Chung Một Nhà???

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

227 2076

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

523 18232

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

205 3949

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

178 2196

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

137 799

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 154

Web Novel - Chương 2: Bạn cùng phòng

Chương 2: Bạn cùng phòng

Cái tên Trương Vũ này, định giở trò gì đây?

Vờ như không quen biết mình sao?

Cậu ta có hóa thành tro mình cũng nhận ra!

Trương Vũ lắc đầu xua tay liên tục:

"Không không không, không không không không, không thể nào, tuyệt đối không thể nào."

Tô Vân Tây khoanh tay, nghiêng đầu hỏi:

"Cái gì không thể nào?"

Trương Vũ nói:

"Chẳng phải cậu nên đi thành phố Hạ rồi sao?"

Tô Vân Tây im lặng.

Chẳng lẽ lại nói vì mình tưởng cậu ta định đi thành phố Hạ nên mình mới không đi nữa à? Tất cả là tại cậu hại tôi đấy! Nói ra mấy lời đó chẳng khác nào thừa nhận mình đang cố ý né tránh cậu ta sao?

Tôi đây chẳng thèm để ý nhé!

Chuyện chia tay này, chẳng có chút ảnh hưởng nào đến tôi hết!

Cô lạnh lùng hừ một tiếng rồi hỏi ngược lại:

"Sao cậu lại ở đây, chẳng phải cậu cũng nên đi thành phố Hạ sao?"

Trương Vũ định nói mình không phải muốn tránh mặt cô, nhưng lời này nói ra thì lại giống như mình vẫn còn bận tâm đến chuyện chia tay lắm vậy.

Cậu "ồ" một tiếng rồi đáp:

"Lúc trước tôi lừa cậu đấy, tôi căn bản chẳng muốn đến đó, chỉ muốn tới đây thôi."

Tô Vân Tây nheo mắt nhìn:

"Ồ, hóa ra có người ngay từ lúc yêu nhau đã bắt đầu lừa lọc rồi à, đúng là người đàn ông tốt quá nhỉ."

Giọng điệu của cô đầy vẻ châm chọc, mỉa mai.

Nhưng Trương Vũ đã quá quen rồi, cậu miễn nhiễm hoàn toàn:

"Đúng thế, đúng thế, tôi chính là người đàn ông tốt đây, chao ôi, người tốt như tôi bây giờ hiếm thấy lắm đấy."

Cậu kéo vali đi thẳng vào trong, mặc kệ Tô Vân Tây đang tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Thấy hành động của Trương Vũ, Tô Vân Tây ngẩn ra hỏi:

"Cậu định làm gì đấy?"

Trương Vũ đóng cửa lại:

"Tôi ở đây, tôi vừa mới ký hợp đồng thuê nhà ba tháng xong."

Tô Vân Tây sững sờ, Trương Vũ nói xong câu này cũng ngây người ra. Trong đầu cả hai lúc này đều đang nảy ra cùng một ý nghĩ:

Khoan đã, như vậy chẳng phải là... sống chung sao?!!

Cả hai cùng hít một hơi thật sâu.

Trương Vũ vỗ vỗ trán, mặt nghệt ra.

Không phải chứ bạn hiền, lại có cả chuyện thế này sao?

Còn Tô Vân Tây thì hét thầm trong lòng:

Tình huống gì thế này! Mình lại phải sống chung dưới một mái nhà với Trương Vũ sao!!!

Cô sắp giậm chân đến nơi rồi!

Nhưng cô cố nhịn, không giậm chân mà chỉ thẳng tay ra cửa lớn:

"Cậu... sao cậu lại thuê ở đây chứ, cậu đi ra ngoài đi, tìm chỗ khác mà thuê."

Trương Vũ đảo mắt trắng dã:

"Này đằng đó ơi, ở đây tiền thuê nhà chỉ có một nghìn hai một tháng, không thuê là kẻ ngốc đấy. Hay là thế này, cậu đưa tiền cho tôi đi, tôi sẽ đi chỗ khác thuê."

Trương Vũ đã quen tay rồi, ngày trước lúc trêu chọc Tô Vân Tây thường gọi một tiếng "chị", lúc này hai người đều không để ý đến điều đó.

Tô Vân Tây lấy đâu ra tiền chứ.

Cô cũng là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.

Hồi còn yêu Trương Vũ, cả hai mua quà cáp cho nhau tốn không ít tiền.

Trương Vũ tặng quà cho cô, cô thấy ngại nên lại mua đồ cho Trương Vũ. Trương Vũ cũng thấy ngại, thế là lại mua đồ đắt tiền hơn.

Qua đi lại lại, cả hai đều lỗ vốn.

Chỉ có mấy ông chủ cửa hàng là giàu to.

Đúng là cặp đôi ngốc nghếch.

Lúc này cô chỉ muốn mắng bản thân mình ngày trước, sao lại khờ khạo thế không biết!

Kết quả là bây giờ, trong túi cô chỉ còn vỏn vẹn một nghìn năm trăm tệ, còn nghèo hơn cả hồi đi học. Mà một nghìn năm trăm tệ này còn phải cầm cự đến tận tháng sau mới có lương!

Tháng này cô chỉ làm có năm ngày, đến ngày hai mươi tháng sau mới phát lương, chắc được khoảng một nghìn tệ thôi, rồi sau đó lại phải chống chọi thêm một tháng nữa. Tô Vân Tây nghĩ đến thôi đã thấy nản rồi.

Túi tiền còn sạch sẽ hơn cả cái mặt mình nữa!

Đáng thương vô cùng.

Nghèo quá đi mất, tất cả là tại cái tên Trương Vũ, hu hu!

Đúng là đàn ông chỉ tổ làm rỗng túi tiền của mình thôi.

Cô hừ lạnh một tiếng:

"Cậu bảo tôi đưa tiền cho cậu á? Sao cậu lại mặt dày thế!"

Trương Vũ nhún vai.

"Thế thì xong rồi, cậu ở phòng nào, tôi chọn phòng còn lại."

"Cậu cũng ra dáng phong độ quý ông đấy nhỉ."

"Tôi lúc nào mà chẳng có."

"Tôi ở căn bên trái hành lang, phòng đó có một cái ban công nhỏ."

"Được."

Trương Vũ cũng không kén chọn, kéo đồ đạc đi về phía căn phòng bên phải.

Lúc đi ngang qua, cậu liếc nhìn vào phòng của Tô Vân Tây.

Vali đang mở toang nằm bẹp trên sàn, đồ đạc vứt lung tung, quần áo vắt vẻo, thậm chí còn có cả... màu hồng, màu trắng...

Này, cô không thể dọn dẹp tử tế được à!

Đừng có vứt đồ đè lên máy tính xách tay nữa chứ!

Vấn đề này đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi.

Bình tĩnh, bình tĩnh nào... Khoan đã, giờ mình không còn là người yêu của nhau nữa, có những lời không thể nói ra được.

Tô Vân Tây thì ngồi thụp xuống sofa, lấy cái gối ôm che kín mặt mình.

A... sao lại thành ra thế này chứ...

Tại sao, tại sao cứ phải là Trương Vũ cơ chứ?

Tô Vân Tây nghĩ mãi không ra, cô lại cảm thấy hơi bực mình. Cậu ta đi đâu ở không được, sao cứ nhất định phải tới đây ở!

Cô nghe thấy tiếng bánh xe vali ngừng lăn, rồi tiếng của Trương Vũ nhàn nhạt truyền tới:

"Đồ đạc của cậu tốt nhất là nên dọn dẹp một chút đi, dù sao ngày mai cũng phải đi làm rồi."

Sau đó cô nghe thấy tiếng Trương Vũ kéo vali vào phòng, "cạch" một tiếng đóng cửa lại.

Tô Vân Tây hừ một tiếng.

Cần cậu ta quản chắc, thật là.

Cái tên này đúng là, lúc nào cũng lôi thôi lếch thếch... thôi được rồi, dù đúng là cậu ta cũng khá dịu dàng...

Tô Vân Tây vô thức nhớ lại cảnh Trương Vũ ngày trước nắm tay mình, rồi che chở mình vào lòng, dáng vẻ đó khiến cô cảm thấy rất vững chãi và an tâm...

Không đúng, nếu thực sự vững chãi thì đã không chia tay rồi!

Cô đứng dậy, định bụng sẽ thu dọn đồ đạc một chút.

Cô bước vào phòng mình, nhìn thấy cái vali mở toang và quần áo bừa bãi, còn có cả những bộ đồ lót nữa.

Cô khựng lại, mặt đỏ bừng lên ngay lập tức.

Vừa nãy Trương Vũ bảo cô dọn đồ, có phải cậu ta đã nhìn thấy hết rồi không!

Cô lập tức hét to lên:

"Trương Vũ!!!"

Rồi cô chạy nhỏ đến trước cửa căn phòng kia, nhưng phát hiện ra cửa đã được khóa chặt từ trước như thể đã lường trước được điều này.

Trương Vũ mở vali ra, quả nhiên, người phụ nữ này chắc chắn sẽ gọi tên cậu rồi tìm tới cho xem.

Hừ, tôi còn không hiểu cậu quá sao?

Trương Vũ gọi vọng ra một câu:

"Cửa cách âm, nghe không rõ."

Tô Vân Tây cắn răng.

Chỉ là một cánh cửa gỗ mỏng thế này, cách âm cái nỗi gì chứ?!

Cô phồng má, phát ra một tiếng hừ đầy bất mãn rồi quay người về dọn dẹp đồ đạc của mình.

Trương Vũ thì đang quan sát căn phòng của mình.

Ừm, phòng không lớn, cũng chẳng có đồ đạc gì.

Có một chiếc giường nhưng không có nệm và ga trải giường. Có một cái bàn và một cái ghế, được rồi, có thể chơi game được rồi, lát nữa phải đi đăng ký mạng internet nữa.

Có điều hòa, cái này thì khá ổn, nhưng không biết tiền điện mùa hè có đắt lắm không đây...

Không có tủ quần áo, dùng tạm vali vậy, cố chống chọi đến tháng sau nữa phát lương là được.

Cậu dọn dẹp đơn giản một chút, rồi đặt chiếc máy tính xách tay lên bàn.

Tiếp đó cậu đẩy cửa ra, nhìn thấy Tô Vân Tây đang ngồi trên sofa hờn dỗi, cửa phòng ngủ của cô đã đóng chặt, có vẻ cô đã nhận thức ra điều gì đó rồi.

Trương Vũ nhìn Tô Vân Tây hỏi:

"Này người bạn cùng phòng, tôi đi ăn cơm đây, cậu có đi không?"

Tô Vân Tây quay đầu sang hướng khác:

"Không đi."

Ai thèm đi ăn cơm với cậu chứ.

Trương Vũ nhún vai, thầm nghĩ cũng đúng thôi, mình không nên hỏi thừa như vậy làm gì.

Cũng phải, người ta đã buông bỏ từ lâu rồi, mình việc gì phải cứ mãi không buông được chứ.

Trương Vũ xoay người định đi, mở cánh cửa ra.

Tô Vân Tây liếc nhìn đồng hồ, sáu giờ chiều.

Quả thực là có chút đói rồi, mình vẫn phải ra ngoài kiếm cái gì đó bỏ bụng thôi.

Cô không kìm được mà gọi Trương Vũ lại:

"Bạn cùng phòng, cậu định ra ngoài ăn gì thế?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!