Chương 1: Lời Mời Gọi Từ Nguời Kể Chuyện Ma Vụng Về (5)
Gần đến giờ Sửu, chúng tôi đến đền Ushiyama.
Khuôn viên đền nằm trên một gò đất cao, bao quanh bởi tường đá cao khoảng hai mét và hàng rào gỗ trên đó. Cúi chào cái miếu nhỏ bên lối vào, chúng tôi leo lên những bậc thang cũ kỹ, chui qua cổng Torii bề thế khắc chữ "Đền Ushiyama".
Giờ Sửu tính theo giờ hiện tại là từ một giờ đến ba giờ sáng. Xung quanh vắng lặng, chỉ có sự tĩnh mịch của đêm khuya và bóng tối rợn người trôi nổi trong không khí trong lành.
Qua cổng Torii có treo dây thừng bện, tôi thấy nhà bái đường ở sâu bên trong. Bên trái là nhà kho hình hộp đóng cửa cuốn và chậu rửa tay, bên phải là con đường đất dẫn đến đền thờ phụ trong khuôn viên. Trong ngôi đền màu đỏ ghi "Đền Ushiyama Inari", một cái miếu cũ nát nằm chơ vơ.
「Đền Ushiyama này nhé. Được xây dựng từ hơn một ngàn năm trước trong thời Heian, là một trong những ngôi đền cổ nhất thành phố với bề dày lịch sử đấy.」
Vừa bước vào đường tham quan, Natsume-san đã bắt đầu thao thao bất tuyệt thông tin về địa điểm tâm linh mà cậu ấy tra cứu được ở quán. Tôi vừa quan sát kỹ khuôn viên đền, vừa nạp thông tin vào đầu.
「Ngôi đền này thờ một ca nhân nổi tiếng xuất hiện trong Bách nhân nhất thủ (Ogura Hyakunin Isshu)... nhưng thực ra, nó còn là một địa điểm tâm linh nổi tiếng về nghi thức đi đền giờ Sửu, được ghi chép hẳn hoi trong hồ sơ của Sở Đền thờ tỉnh đấy.」
Làm gì có nhiều thời gian mà tra cứu kỹ thế nhỉ. Ở lớp học đã dạy là chuẩn bị trước rất quan trọng khi đi điền dã, không biết thu thập chuyện ma có áp dụng cái đó không.
Có khi tại lần đầu đi thu thập chuyện ma nên hăng hái quá. Nghĩ thế lại thấy giống đứa trẻ con háo hức đi dã ngoại, cũng hơi dễ thương.
「Chà chà. Nghĩ đến việc ở đây từng thực sự diễn ra nguyền rủa, cảm khái ghê ha! Không giấu gì cậu, hồi nhỏ tớ cũng từng định thử nghi thức đi đền giờ Sửu ở một ngôi đền tại Tokyo đấy. Bị bố mắng cho té tát luôn.」
Nhầm rồi. Chẳng dễ thương tẹo nào. Nhỏ này vừa tỉnh bơ nói cái gì kinh khủng vậy.
「Nghi thức đi đền giờ Sửu ha... Trông chỉ như ngôi đền bình thường thôi.」
Tôi lầm bầm khe khẽ trong khi nhìn quanh. Không thấy hình nhân rơm rơi vãi, cũng không thấy bóng dáng ma quỷ. Chỉ là một ngôi đền bình thường như bao ngôi đền khác.
Tai thính nghe thấy tiếng tôi, Natsume-san thất vọng rũ vai thở dài.
「Trong mắt Shiraharu-san cũng thế à... Mà, chuyện nghi thức đi đền giờ Sửu thực sự diễn ra cũng là chuyện xưa lắc rồi, nên cũng là đương nhiên thôi...」
「Hình như bảo là cây bị chặt từ năm mươi năm trước đúng không. Thế giờ không còn nữa à?」
「A, gốc cây thì vẫn còn đấy! Lối này!」
Tôi chỉ hỏi bâng quơ thôi mà Natsume-san cười như kiểu "Hỏi hay lắm!", hớn hở dẫn đường.
Phía sau nhà bái đường ―― trên đường dẫn đến chính điện, có một thân cây to lớn bề thế, to hơn cả tôi và Natsume-san cộng lại. Cây lớn được rào lại bằng rào đá không cho lại gần.
Từ cơ thể khổng lồ được nuôi dưỡng qua bao năm tháng ấy, quả thực tỏa ra sức sống thần bí khó diễn tả bằng lời.
Cảm nhận năng lượng thiên nhiên tràn trề đến tận cành lá, tôi ngẩn ngơ lầm bầm.
「...Ghê thật. To thế này thì bảo sao được dùng cho nghi thức các kiểu cũng phải.」
「A, không. Cây đó là cây Dẻ gai (Zelkova) bình thường thôi.」
Không phải cây đó à.
Thế dẫn đến đây làm gì.
Xấu hổ đỏ mặt, tôi lườm Natsume-san.
「Đừng nhìn tớ bằng ánh mắt đó chứ... Phía sau cái cây đó cơ. Kìa, thấy không?」
Natsume-san tránh đường, tôi bước sang một bước.
Nhìn vào phía sau cây Zelkova, dưới chân nó có một cái hốc cây mục ruỗng còn to hơn nữa. Từ trong gốc cây rỗng đó, một cây tuyết tùng non thả rễ xuống, vươn lên khỏe mạnh như chẳng hề cảm thấy tàn dư của lời nguyền nào.
「...Cái này hả?」
Hỏi lại cho chắc, Natsume-san nhìn gốc cây phủ đầy rêu gật đầu.
「Ừ. Từ đây đã tìm thấy đinh năm phân gỉ sét thật đấy. Nghe nói do sét đánh nên bị rỗng ruột, nguy hiểm nên bị chặt, nhưng chuyện từng có nghi thức đi đền giờ Sửu ở đây chắc là sự thật.」
Natsume-san nói đầy nhiệt huyết, rồi lấy điện thoại ra giơ trước mặt, Tách một cái chụp ảnh "tự sướng".
「Trong cái gốc cây mục nát này chứa đầy oán niệm của bao nhiêu người nhỉ...」
「Có cần phải nói giọng thắm thiết thế không... Cơ mà, giờ hỏi thì hơi muộn, nhưng sao ngôi đền này lại thịnh hành nghi thức đi đền giờ Sửu thế? Có nguồn gốc gì không?」
Thấy Natsume-san cứ chụp ảnh mãi, tôi hỏi thử. Cậu ấy cất điện thoại vào túi, "Ư~m..." suy nghĩ một lúc rồi mở miệng.
「Đây chỉ là suy đoán của tớ thôi, chắc đơn giản là vì tiện lợi chăng?」
「Tiện lợi? Để nguyền rủa á?」
Nghi thức nguyền rủa mà lại thịnh hành vì lý do trần tục thế sao.
Tôi kêu lên ngạc nhiên, Natsume-san vừa nhìn cảnh quan xung quanh vừa giải thích.
「Nghi thức đi đền giờ Sửu ấy, tùy thời đại và địa phương mà có khác biệt nhỏ, nhưng hình ảnh hiện lên trong đầu thì giống nhau đúng không. Mặc đồ trắng, bôi phấn trắng lên mặt, đội kiềng ba chân cắm nến lên đầu, đi guốc cao (Getas)... đại loại thế.」
「À... ừ. Hình dung ra được.」
「Người ta bảo những quy tắc đó hoàn thiện và đại bùng nổ trong giới phụ nữ bình dân là vào khoảng thời Edo. Trong những quy tắc đã định hình đó có cái là "Phải thực hiện liên tục bảy ngày không để ai nhìn thấy".」
「Hả. Nghi thức đi đền giờ Sửu không phải một đêm là xong à?」
Tôi đồng ý đi thu thập chuyện ma với lời hứa "Chỉ một lần". Thế mà phải đi bảy ngày thì lừa đảo à.
「Tớ biết cậu đang nghĩ gì, nhưng đây là nói về quy tắc thôi nhé. ...Tớ nói tiếp được không?」
「A, à... ừ ha. Xin lỗi. Cậu nói tiếp đi.」
Phải rồi. Nhớ không nhầm giờ lời nguyền được kế thừa theo hình thức khác rồi mà.
Nuốt trôi sự quê độ vì vội kết luận, tôi lại lắng nghe Natsume-san nói.
「Tớ tò mò nên tranh thủ lúc làm việc tra cứu tài liệu thử. Có vẻ thời Edo, vùng này toàn ruộng đồng, xung quanh không có nhà dân.」
Vừa nói, Natsume-san vừa lấy điện thoại cho tôi xem màn hình.
Trên đó hiển thị bản đồ đề tên "Bản đồ khu phố Kanbun", xung quanh chỗ đánh dấu mà chắc là Natsume-san edit thêm vào, trải rộng một khoảng trắng xóa.
「Với lại ngôi đền này nằm cao hơn mặt bằng chung, xung quanh cây cối bao phủ nên từ bên ngoài hầu như không thấy bên trong. Nằm rìa phố ít người qua lại, tạo thành điểm mù lý tưởng. Thêm vào đó lại có sẵn yếu tố "Cây tuyết tùng lớn" cần thiết cho nghi thức. Hội tụ đủ điều kiện tối ưu để phụ nữ thời đó thử nghiệm cái phép thuật đang thịnh hành, nên ngôi đền này mới được chọn làm sân khấu, chẳng phải sao?」
「Ra vậy... Nên mới bảo là tiện lợi ha.」
Nghe tôi nói, Natsume-san gật đầu "Chính là thế", rồi xoay người lại.
「Vậy thì, chuẩn bị bắt đầu kiểm chứng chuyện ma của chị Akina nào!」
Nói rồi cậu ấy đi về phía nhà bái đường. Tôi rảo bước đuổi theo, đi song song bên cạnh.
「Kiểm chứng là làm gì cụ thể? Có cần phải điều tra gì đâu. Tớ thấy chuyện ma đó hoàn thiện rồi mà.」
「Nào nào, cậu nói gì thế Shiraharu-san! Có đầy điểm đáng ngờ còn gì!」
Hỏi nhẹ cái mà bị mắng xối xả.
Khổ thật không biết công tắc tức giận nằm ở đâu. Mấy đứa Otaku đúng là.
「Chị Akina kể giỏi nên nghe thôi cũng thấy sợ rồi. Nhưng chị ấy thuộc tuýp kể lại sự thật mắt thấy tai nghe một cách chính xác, tuyệt đối không thêm thắt hay hư cấu, nên bản thân câu chuyện còn rất nhiều nghi vấn.」
「À ừm... ví dụ như?」
「Có vài cái... nhưng trong câu chuyện lần này thì là "Không có tên nghĩa là sao?", hay "Đàn chị đó đã nhìn thấy gì và tìm kiếm gì ở đền?". Và quan trọng nhất là "Sau đó đàn chị ấy ra sao?" các kiểu.」
Natsume-san liệt kê những nghi vấn mà tôi đã bỏ qua.
Đúng là bị không khí đáng sợ nuốt chửng nên thấy thỏa mãn, chứ nghĩ kỹ thì những điểm mấu chốt vẫn chưa rõ ràng.
Chính vì không phải truyện sáng tác của cô Akina mà là sự thật quan sát được nên mới có những chỗ không rõ ràng, và Natsume-san định làm sáng tỏ chúng qua buổi thu thập chuyện ma này.
「Tớ xác nhận với chị Akina rồi, có vẻ đàn chị đó đã thực hiện cầu nguyện nguyền rủa lên "Chính bản thân mình". Nên chúng ta cũng thử cầu nguyện cho "cái chết" của chính mình xem. Có thể sẽ xảy ra chuyện gì đó.」
「Hả...」
Người này có hiểu mình đang nói gì không vậy? Cực kỳ không muốn làm tí nào. Có gì đáng buồn đâu mà phải cầu xin thần linh "Hãy giết con đi" chứ.
Tôi ném ánh mắt phản đối sang, Natsume-san hơi chùn bước, đuôi lông mày rũ xuống vẻ bối rối.
「N, nếu cậu ghét quá thì tớ làm một mình cũng được... cậu cứ đứng sau nhìn là được.」
Định nhượng bộ hay sao mà nói thế.
...Natsume-san không nghĩ đến chuyện bị quả báo à.
Cái khả năng hành động bí ẩn và sự quyết đoán này mới là thứ đáng sợ nhất...
「...Haizz. Được rồi, tớ cũng làm. Để cậu làm một mình tớ lo lắm.」
「T, thật hả!? Cảm ơn cậu, Shiraharu-san!」
Miễn cưỡng đồng ý, Natsume-san cười tươi rói, nắm chặt tay trái tôi.
Gạt bàn tay đang lắc lên lắc xuống phiền phức ra, tôi bước tiếp.
「Mà cái kiểu cầu nguyện đó có hiệu quả thật không đấy? Cảm giác đơn giản hơn nghi thức đi đền giờ Sửu nhiều.」
「Ưm, sao nhỉ. Tớ nghĩ là có đấy. Thực tế là đàn chị của chị Akina đã mất tích rồi mà.」
「Thế hả trời...」
Tôi không tin quy trình đơn giản thế mà ai cũng dùng được cái thứ to tát như lời nguyền.
Không biết rõ lắm, nhưng chắc phải có... quy trình phức tạp hơn chứ nhỉ.
Thấy tôi nghi ngờ, Natsume-san nói "Mà mà".
「Đừng nghĩ phức tạp quá. Nói thế thì lại thành ra bàn về bản chất của "lời nguyền" là gì mất.」
「Thì đúng thế... Vậy Natsume-san nghĩ sao? Về hiệu quả lời nguyền ấy.」
「Tớ hả? Để xem nào...」
Natsume-san chống tay lên cằm suy nghĩ một lúc, rồi chĩa ngón trỏ về phía tôi.
「Ví dụ nhé, Shiraharu-san. Một người mang oán niệm gấp bảy lần người thường, thực hiện quy trình nghi thức đi đền giờ Sửu trong một ngày. Cậu nghĩ lời nguyền có thành hiện thực không?」
「Ơ... không, không biết nhưng... chắc là không? Phải làm đủ bảy ngày chứ.」
「Cậu nghĩ thế đúng không. Nhưng tìm hiểu kỹ thì cũng lác đác có chuyện kể là một ngày cũng hiệu nghiệm. Tất nhiên không biết có thật không, nhưng tớ cảm giác nguyền rủa là thứ không bị trói buộc bởi hình thức.」
Không bị trói buộc bởi hình thức... nghe chưa thủng lắm, nhưng đại ý là "Dù xấu xí nhưng tấm lòng quan trọng hơn hình thức" hả? Lời nguyền giống như món quà vụng về cố gắng chọn lựa sao?
Đang ảo giác thấy Natsume-san ngượng ngùng mời ăn món tự nấu dở tệ và nghiêng đầu thắc mắc, thì hình như Natsume-san thật cảm nhận được cái suy nghĩ vớ vẩn của tôi nên lên tiếng.
「Nói một cách hình ảnh thì là cung tên. Mũi tên là lời nguyền, cây cung là hình thức nguyền rủa. Dù cung bằng gỗ hay sắt, miễn là kéo căng dây cung mang tên oán niệm thì mũi tên sẽ bay đi, đúng không?」
A, à... ra vậy. Tự nhiên dễ hiểu hẳn.
Thấy xấu hổ vì cái ảo tưởng ngu ngốc của mình.
「Có khi tuân theo quy tắc cổ xưa, cũng có khi điều chỉnh cho hợp với bản thân. Không phải cái nào đúng cái nào sai, mà cái nào hợp với người đó hơn sẽ nâng cao cường độ lời nguyền. Chính vì sự linh hoạt đó mà các loại nguyền rủa như nghi thức đi đền giờ Sửu mới được ưa chuộng rộng rãi đến tận ngày nay, tớ nghĩ thế.」
Chắc do đang nói về thứ mình thích nên lời Natsume-san nói nghe thuyết phục lạ lùng.
...Bỏ qua nghi vấn "được ưa chuộng" hay không. Cảm giác dùng từ "bén rễ" hay "bám chặt" thì đúng hơn.
Lờ đi sự thiên vị của Otaku chuyện ma, cuối cùng chúng tôi cũng đến trước nhà bái đường, tôi đứng bên phải Natsume-san.
「Thế nên, không được tùy tiện thử nguyền rủa đâu. Dù có đơn giản hóa đến đâu, nếu trong đó có chút ý định nguyền rủa đối phương thì không hẳn là không có tác dụng.」
「Không, cậu nói hay nhỉ!? Chúng ta đang tùy tiện thử ngay bây giờ đây này!」
「Tớ thì được. Vì cần thiết để trở thành Nguời kể chuyện ma mà.」
Tôi nhìn Natsume-san đang ưỡn ngực tuyên bố bằng ánh mắt trắng dã.
Lấy cớ thực hiện ước mơ, nhưng thực tế cảm giác như đang thỏa mãn sở thích cá nhân thì có, thôi thì cứ im lặng vậy.
「...Vậy, thử luôn hả?」
「Ừ. Trước mắt cứ thử cầu nguyện theo lời đồn xem sao.」
「Ừm, rõ.」
Trả lời qua loa rồi quay về phía nhà bái đường. Vì không có hòm công đức nên lần này chỉ cầu nguyện theo hình thức. Tôi lờ đi câu nói "Bù lại hãy dồn thật nhiều tâm tư vào nhé!" nghe thì hay ho của Natsume-san bằng bộ mặt nghiêm túc, tập trung tinh thần cho lời cầu nguyện bất đắc dĩ.
「...Rồi làm thế nào?」
「Cứ cầu nguyện bình thường thôi. À... ừm, Shiraharu-san cứ làm như mọi khi là được, chắc thế.」
Natsume-san nói rồi bắt đầu cầu nguyện theo quy trình đã thấm vào máu người Nhật. Nhìn cậu ấy làm hai lậy, hai vỗ tay, một lậy một cách thuần thục, tôi cũng miễn cưỡng cúi đầu nhỏ một cái.
Nhắm mắt lại, thầm niệm điều ước trong lòng.
Điều ước... "Cái chết" của bản thân hả... Ưm, thần linh ơi, trong trường hợp này.
Mà ai cũng được, nếu có tồn tại thì hãy ban cho con cái "chết"――――
『繧繝槭ち繧繧繧「繝繧、繝繝弱ヮ繧繝医Α繧繝繧繝弱け繧繧繝九メ繧繝弱Δ繝弱さ繝槭し繝薙け繧繧繝槭し繝薙け繧繧』
「...Hả?」
Đột nhiên bên cạnh vang lên giọng nói khàn đục đáng sợ, không giống tiếng người.
Trố mắt quay sang nhìn, Natsume-san đang làm vẻ mặt sảng khoái như vừa hoàn thành công việc, lặng lẽ nhìn xuống tôi.
「G, gì thế? Natsume-san, sao vậy?」
「Hả? Gì là gì cơ?」
「Không... vừa nãy cậu lầm bầm cái gì ghê lắm...」
「Cái gì ghê lắm? Tớ có nói gì đâu nhỉ...?」
――Không nhận ra à?
Thấy Natsume-san nhìn mặt tôi vẻ thắc mắc, tôi bắt đầu nghĩ có khi mình nghe nhầm.
Nhưng để kết luận là nghe nhầm thì cái âm thanh kinh tởm đó đọng lại trong tai rõ ràng quá.
Nếu không phải tưởng tượng, thì giọng nói đó rõ ràng chứa đầy "ác ý" đối với chúng tôi... rốt cuộc là cái gì vậy.
「Shiraharu-san, cậu ổn thật chứ? Có chuyện gì à?」
「A... xin lỗi, không sao――oái!?」
Định trả lời Natsume-san, ngước mắt nhìn lên phía trước, cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân tôi.
Khắp nơi trong khuôn viên đền, những con hình nhân rơm cũ kỹ dài khoảng ba mươi cen-ti-mét bị đóng đinh chi chít. Từ cây cối bên đường tham quan, tường nhà bái đường, cho đến đèn đá, cổng Torii, thậm chí cả mặt đất xung quanh, tóm lại là mọi chỗ trong tầm mắt đều bị đóng hình nhân rơm, bao vây lấy chúng tôi.
「Sao thế... Oa!? Ghê quá, cái gì đây!」
Nhận ra sự bất thường chậm hơn một chút, Natsume-san thốt lên, chẳng hiểu sao giọng lại có vẻ hơi vui.
Vô tư thật đấy... tôi ngán ngẩm. Nếu đúng như chuyện ma của cô Akina, có khi từ giờ chúng tôi sẽ bị mất tích cũng nên.
「Natsume-san... Tạm thời đừng rời xa tớ nhé. Không biết chuyện gì xảy ra đâu.」
「――Shiraharu-sa~n! Tuyệt quá nè! Sao tự nhiên không ra ngoài được nữa rồi!」
「Cậu có chút cảm giác khủng hoảng nào không vậy hả!? Tớ xin đấy!」
Lờ đi lời cảnh báo của tôi... hay đúng hơn là trước khi tôi kịp mở miệng, Natsume-san đã chạy vọt đi, nhoài người ra khỏi hàng rào gỗ.

Tôi hoảng hốt đuổi theo, tóm lấy Natsume-san đang hoàn toàn phấn khích.
Phía bên ngoài hàng rào gỗ lúc nãy còn được chiếu sáng bởi ánh đèn đường mờ ảo, giờ đây bị bao phủ bởi lớp sương mù đen kịt cuồn cuộn đáng sợ.
「Cái này là gì thế nhỉ? Chuyển động kiểu chưa thấy bao giờ luôn.」
「Ơ, khoan...」
Nhanh hơn cả tôi ngăn lại, Natsume-san thọc cánh tay mình vào trong màn sương đen ngòm.
Sự lao đầu vào không chút do dự khiến tôi há hốc mồm.
「Ưm... Có cái gì như bức tường ấy. Không ra ngoài được nữa rồi.」
「...Cậu hay thật đấy, chạm vào thứ không rõ nguồn gốc mà không chút do dự nào luôn...」
Đến mức này thì tôi bái phục rồi. Sự tò mò của cậu ấy vượt xa người thường.
Có cho tiền tôi cũng không dám bắt chước.
「Khi kể chuyện ma, mình muốn truyền đạt thông tin chi tiết nhất có thể cho khách hàng mà.」
「Tớ nghĩ khách hàng nghe kể về hành động kỳ quặc đó cũng thấy ớn đấy...」
Thực tế là tôi đang thấy khá ớn đây. Natsume-san có vẻ không nhận ra.
「Thế, Shiraharu-san. Cậu biết cái này là gì không?」
Vừa ngọ nguậy cánh tay trong sương mù, Natsume-san vừa hỏi.
Nhìn cảnh tượng dị thường bên ngoài, tôi xác nhận lại tình hình.
「...Cả ngôi đền đã biến thành "Linh vực" rồi. Chắc lúc nãy cầu nguyện nên bị lôi vào đây.」
「Linh vực? Là gì thế?」
Không thèm giấu sự tò mò đang dâng trào, Natsume-san sấn tới.
Giải thích khó nhỉ... tôi vừa nghĩ vừa lựa lời nói tiếp.
「Kiểu như là "Cõi âm" ấy. Ác linh mang oán niệm mạnh mẽ hay hồn ma có mối liên kết sâu sắc với địa điểm đó đôi khi tạo ra không gian đặc biệt cách ly với bên ngoài. Tớ gọi đó là "Linh vực".」
「Linh vực... lần đầu tớ nghe thấy. Nhưng đúng là không khí khác hẳn lúc nãy. Nhiệt độ giảm xuống một chút, cảm giác da cứ rần rần.」
「Tùy người, nhưng không quen thì khá mệt đấy. Natsume-san có sao không?」
Yuka lần đầu lọt vào linh vực trông khổ sở lắm.
Tôi có năng lực mạnh nên có sức đề kháng không thấy sao, nhưng với người không liên quan thì nghe bảo cảm giác khó chịu như bị bàn chải băng vuốt dọc sống lưng.
Nhớ lại chuyện đó tôi lo cho Natsume-san, nhưng cậu ấy coi sự lo lắng của tôi như gió thoảng bên tai, cười tít mắt vui vẻ.
「Tự nhiên cơ thể cứ run lên từ bên trong. Chắc là bản năng đang cảm thấy sợ hãi bầu không khí nơi này chăng. Về mặt chuyện ma thì cảm giác tốt lắm!」
「...À thế à, tốt quá ha...」
Vai tôi chùng xuống.
Hiếm khi nào tôi thấy "phí công lo lắng" đến thế.
「Nhân tiện, vào linh vực thì sao nhỉ? Chỉ bị nhốt thôi à?」
「A... Trong này thì người không có năng lực tâm linh cũng mất đi ranh giới, có thể tương tác với những thứ thuộc về tâm linh. Mấy chuyện nhìn thấy ma, đại đa số là do người ta đi lạc vào linh vực đấy. Nghe bảo thế.」
Nói thế này chắc lại chạy nhảy lung tung cho xem... tôi vừa nghĩ vừa giải thích, y như rằng mắt Natsume-san sáng rực lên, phấn khích đến mức sắp chảy nước miếng.
「――Tức là, tớ cũng có thể nhìn thấy, hay chạm vào ma được hả!?」
「Nói trước nhé, tương tác được nghĩa là cũng có thể bị tấn công đấy nhé? Cẩn thận đấy nhé...?」
「Tất nhiên rồi! Cứ giao cho tớ!」
Trả lời thì rõ hay, nhưng người này tuyệt đối không hiểu. Nghe tai nọ xọ tai kia rồi.
Tôi phải cảnh giác hơn mọi khi mới được...
「Tạm thời để thế này thì không về được đâu. Tìm cách tìm ra nguyên nhân tạo ra linh vực đi?」
「Hừm, cũng phải. Điều tra thêm nhiều thứ nữa nào!」
Cảm giác gốc rễ vấn đề không ăn khớp lắm, nhưng mệt quá nên tôi bỏ qua.
Tạm thời quay lại đường tham quan đã lát đá, tôi xoay người bước đi.
Natsume-san rút tay cái phựt ra khỏi sương mù, ngửi ngửi ngón tay, liếm thử một cái, rồi đi theo tôi.
「...Natsume-san, tớ thấy cậu ghê thật đấy...」
「Hả? Sao tự nhiên lại thế. He he, khen tớ cũng không có gì cho cậu đâu nhá?」
Nghe tôi nói, Natsume-san xấu hổ bẽn lẽn đỏ mặt.
...Nếu không dính đến chuyện ma thì đúng là mỹ thiếu nữ không chê vào đâu được.
Tôi cứ có cảm giác một ngày nào đó cậu ấy sẽ gặp rắc rối to vì thói kỳ quặc của mình. Vừa lo lắng, chúng tôi vừa quay lại trước nhà bái đường.
「Nào, giờ làm sao đây. Shiraharu-san có manh mối nào về cách thoát khỏi linh vực không?」
「Không... tớ không rành mấy cái lý thuyết phức tạp... Nếu con ma hiện ra trước mặt thì tớ đấm bay được ngay, bao nhiêu cũng được.」
「Lần đầu nghe thấy kiểu não cơ bắp đối phó với ma đấy. Mà thôi được rồi. Vậy thì manh mối chắc chỉ có mấy con hình nhân rơm này thôi nhỉ.」
Natsume-san vừa nói vừa tiến lại gần cái cây nhỏ mọc bên đường tham quan.
Trên thân cây từ gốc đến ngọn chi chít hình nhân rơm bị đóng đinh.
Những con hình nhân rơm được tết kỹ càng thành hình người bị quấn chỉ đỏ quanh người một cách đầy chấp niệm. Một con hình nhân bị đóng năm, sáu cái đinh năm phân, trông không dễ gì gỡ ra được.
「...Ồ? Cái này là...」
Natsume-san đưa tay về phía một con hình nhân rơm gần đó.
Từ phần đầu có thứ gì đó như sợi chỉ bung ra, cậu ấy nhẹ nhàng cầm lấy.
「Natsume-san, sao thế?」
「Không, tớ hơi tò mò... Hây a.」
Soạt, với động tác như phát ra âm thanh khó chịu đó, Natsume-san kéo sợi chỉ.
Một búi chỉ dài được lôi ra từ bên trong hình nhân rơm.
「...Eo ôi.」
「A, đúng rồi. Là tóc đấy, cái này.」
Nhìn búi tóc bị lôi tuột ra, sống lưng tôi nổi da gà rần rần.
Đồng thời tôi cũng kinh ngạc trước sự to gan của Natsume-san khi báo cáo tỉnh bơ như vậy. Chưa nói đến sợ hay không, bộ không thấy kinh tởm à?
Trong khi tôi đang cảm thấy ghê tởm sinh lý với mớ tóc không rõ của ai, Natsume-san vẫn tiếp tục. Cuối cùng, ở đầu mút của búi tóc bị lôi ra có dính một mảnh giấy vo tròn. Nó dính vết bẩn như dầu mỡ và hơi ẩm ướt.
Natsume-san mở mảnh giấy trên tay, nhìn xuống lầm bầm.
「...『Noroshita Urayoko』... Là tên người. Nạn nhân của nghi thức đi đền giờ Sửu chăng?」
Cậu ấy mở rộng mảnh giấy cho tôi xem. Những dòng chữ màu đỏ đen thẫm được viết nguệch ngoạc trên tờ giấy cũ nát. Mực viết chắc chắn là máu của kẻ thực hiện lời nguyền.
Chứng kiến khối ác ý và hận thù trần trụi của con người chứ không phải tưởng tượng, tôi nhất thời quên cả lời nói. Cảm giác như năng lượng tiêu cực ẩn trong cái tên đó đang lườm tôi.
「...Nhìn tận mắt thế này, cũng ghê gớm thật ha...」
「Đúng thế. Tình cảm mãnh liệt bất thường truyền qua dòng chữ này, nếu không tận mắt thấy thì vĩnh viễn không hiểu được. Thật sự đáng đồng tiền bát gạo khi đến đây... Và, một bí ẩn đã được giải.」
「Hả?」
Chuyện gì vậy, tôi ngước nhìn mặt Natsume-san.
Cậu ấy đang nheo mắt cảm động vì được cầm vật nguyền rủa thật trên tay, tỉnh bơ đút mảnh giấy vào túi, rồi nhìn lại tôi.
「Thứ mà đàn chị của chị Akina tìm kiếm đỏ mắt... Chắc chắn là 『Hình nhân rơm có ghi tên mình』. 『Không có tên』 tức là 『Không tìm thấy hình nhân rơm của mình』.」
Nghe vậy, tôi nhớ lại chuyện ma cô Akina kể.
Đàn chị của cô Akina cứ gào lên "Không có tên" và tìm kiếm thứ gì đó mà cô Akina không thấy. Đó chính là những con hình nhân rơm này.
「...Nhưng để làm gì? Tìm thấy thì làm gì?」
「Để thoát khỏi lời nguyền chứ sao. Nghi thức đi đền giờ Sửu phải thực hiện mà không bị ai nhìn thấy cho đến khi lời nguyền thành hiện thực. Nếu tìm thấy hình nhân dùng để nguyền rủa và tiêu hủy nó, sẽ được giải thoát khỏi lời nguyền... Chị ấy nghĩ thế.」
Nghe Natsume-san giải thích, tôi thấy hợp lý.
Cô Akina không nhìn thấy gì vì cô ấy ở vị trí không liên quan đến lời nguyền. Còn người đàn chị không tìm thấy hình nhân rơm của mình thì... khoan khoan.
Nếu vậy, chẳng phải nguy to rồi sao?
「Này, Natsume-san. Chẳng lẽ đâu đó trong đống này...」
「Chắc chắn có tên chúng ta.」
Biết ngay mà! Không phải lúc bình chân như vại đâu! Chúng ta bị nguyền rủa thật rồi!
「Chắc chắn chỉ cần tìm thấy hình nhân của mình là thoát khỏi linh vực được. Giống tìm kho báu ha!」
「Không không, không phải lúc nói giọng thảnh thơi thế đâu! Phải tìm nhanh lên!」
Đi thu thập chuyện ma lần đầu mà không ngờ lại bị nguyền rủa suôn sẻ thế này. Đúng là "lao đầu vào lửa" mà.
Tôi là nhà ngoại cảm thì chắc không sao... nhưng Natsume-san thì không biết thế nào. Ma hiện ra thì tốt, chứ bị trù ếm bằng lực nguyền rủa thì có khi tôi cũng bó tay. Phải tìm ra hình nhân rơm của Natsume-san càng sớm càng tốt.
「Ai tìm thấy tên đối phương trước thì thắng nhé, đua nào!」
「Sao cậu vui vẻ thế hả...」
Cậu ấy có hiểu mình đang ở trong tình cảnh nào không vậy? Nguời kể chuyện ma là cái nghề phải tháo lỏng ốc vít trong đầu ra mới làm được hả?
Lời lầm bầm của tôi không đến tai Natsume-san đang phấn khích, cuộc đua tìm kho báu giữa đêm khuya được tuyên bố dõng dạc.
「Đi nào, Shiraharu-san! Chuẩn bị... Bắt đầu!」
「A, thấy rồi.」
「――Ơ kìa tại sao chứ!!」
Từ bụng con hình nhân rơm lăn lóc dưới chân, tờ giấy ghi 『Nguyền: Shiraharu Ao』 lòi ra.
Nhặt con hình nhân rơm chẳng cần tìm cũng thấy lên, bên cạnh tôi Natsume-san ném ánh mắt oán trách sang.
「Tìm thấy dễ dàng quá đáng rồi đấy! Sao bước đầu tiên đã tìm thấy rồi! Thế này thì lúc kể chuyện ma làm sao kể cho đáng sợ được!?」
「C, cậu nói thế... thì thấy rồi biết làm sao.」
Chẳng lẽ bảo giả vờ không thấy à. Thế thì là dàn dựng rồi.
Bị tước mất hứng khởi ban đầu, Natsume-san bĩu môi bất mãn, giật lấy con hình nhân rơm từ tay tôi.
「Phải tìm thấy phần của tớ mới về được đấy nhé! Không được về trước một mình đâu đấy!」
「Tớ không làm thế đâu... Tìm nhanh lên rồi cùng về.」
Dù sao cũng nửa đêm rồi. Không thể ở đền tìm hình nhân mãi được.
Mai có nên trốn học không nhỉ... vừa nghĩ, tôi vừa đi quanh khuôn viên đền tìm hình nhân rơm có tên Natsume-san.
――Và thế là, chúng tôi tìm kiếm suốt hơn một tiếng đồng hồ.
Tìm nát cả khuôn viên đền mà tên Natsume-san vẫn bặt vô âm tín.
Ban đầu còn ngại chạm vào hình nhân rơm, giờ tôi đã vô cảm thọc tay vào ngoáy tung tóc bên trong ra. Con người đúng là sinh vật thích nghi nhanh đến kinh ngạc khi bị dồn vào thế bí.
「Aaa mệt quá... Tìm mãi không thấy, hay là không có ở đây?」
「Tên Shiraharu-san có thì không lý nào tên tớ lại không có. Với lại đã kiểm tra hết hình nhân rơm đâu.」
「Thì đúng là thế nhưng mà...」
Tôi ủ rũ than vãn thảm hại.
Liếc nhìn khuôn viên đền, tôi thở dài thườn thượt.
「Tìm thì cũng được thôi... nhưng cái này bao giờ mới xong?」
Lý do tôi nản lòng. Đó là vì trước mắt tôi, số lượng hình nhân rơm đã tăng lên gấp ba lần so với lúc nãy, lấp đầy cả khuôn viên đền.
Chỉ lơ là một chút là hình nhân rơm lại nhân bản lên vùn vụt. Giờ nhìn đâu cũng thấy hình nhân rơm, đưa tay ra là chạm phải cái nào đó. Nản cũng phải thôi.
「Chỗ vừa tìm xong lại mọc thêm cái mới thì bao giờ mới hết... Haizz. Hay đốt hết quách đi?」
「Cậu nói cái gì nguy hiểm thế. Không có dụng cụ, với lại phóng hỏa ở đền là bị báo ứng đấy.」
「Tớ nghĩ là bị báo ứng đủ rồi...」
Tôi quỳ sụp xuống tại chỗ, Natsume-san thở dài như bà mẹ bó tay với đứa con nhõng nhẽo, đi về phía tôi.
Biết là làm vướng chân thì có lỗi, nhưng thật sự tay tôi đau quá, giới hạn rồi. Gỡ giấy bùa từ những con hình nhân bị buộc chặt cứng cũng là việc nặng nhọc phết đấy.
「Mà đúng là cứ thế này thì không xong. Phải nghĩ cách gì đó.」
「Cậu nghĩ đi... trong lúc đó tớ canh chừng xung quanh cho.」
「Thật là, được voi đòi tiên... Hửm?」
Natsume-san đang nhìn xuống tôi bỗng thốt lên như nhận ra điều gì đó, rồi ngồi xuống ngay phía trước tôi. Ngón tay cậu ấy miết lên mặt đất, rồi ánh mắt chạy đi như đang đuổi theo thứ gì.
「Natsume-san? Sao thế?」
「...Shiraharu-san, nhìn cái này chút đi.」
Nghiêng đầu đứng dậy, tôi ngồi xuống cạnh Natsume-san.
Nhìn vào chỗ ngón tay Natsume-san chỉ, trên mặt đất phủ rêu lờ mờ hiện lên những dấu vết nhỏ.
「...Cái gì đây?」
「Dấu chân của tớ. Và bên trên đó, bị dẫm lên bởi vật gì đó dài và hẹp giống tấm ván... Chắc là guốc cao một răng (Ippon-ba Geta).」
Cậu ấy ngẩng lên, nhìn thẳng vào tôi nói.
「――Ngôi đền này, ngoài chúng ta ra còn có ai đó nữa.」
Lời nói đó khiến tôi rùng mình.
Nơi tưởng chừng chỉ có hai đứa, hóa ra có kẻ thứ ba lạ mặt nấp nãy giờ sao?
Từ bao giờ? Hắn ta bám theo chúng tôi từ bao giờ?
「...Nhắc mới nhớ, Natsume-san. Lúc cầu nguyện cậu có nhớ mình nói gì không?」
「Không, tớ không nói gì cả. Trong lòng thì cầu cho "cái chết" của bản thân nhưng tớ nhớ là không phát ra tiếng―― A, không lẽ.」
「...Là lúc đó. Hắn ở ngay cạnh chúng ta. Rồi ngay lập tức bị lôi vào linh vực và trốn mất.」
Nhắm mắt nên không biết, nhưng lúc đó ngay sát bên cạnh, chúng tôi đã bị ai đó cầu nguyện điều gì đó.
Tôi đã nghĩ không mang lòng thù hận mà chỉ cầu cho cái "chết" thì chắc không bị nguyền rủa đâu, nhưng đây không phải lời nguyền do điều ước của chúng tôi. Mà là đòn tấn công của kẻ nào đó thực sự mang ác ý với chúng tôi.
「Nếu vậy, kẻ lén lút thêm hình nhân rơm lúc chúng ta không để ý cũng là hắn sao?」
「Chắc thế. Oa, nghĩ thế thấy bực ghê. Tại hắn mà phải tìm kiếm khổ sở thế này...」
「Thôi nào. Nhờ thế mà tìm được manh mối còn gì.」
Natsume-san nói rồi chụp ảnh dấu chân trên mặt đất. Vừa quan sát kỹ mặt đất, cậu ấy vừa lần theo dấu guốc mờ nhạt, bắt đầu di chuyển chậm rãi trong khuôn viên đền.
「Cảm giác giống thợ săn hơn là Nguời kể chuyện ma đấy.」
「Theo nghĩa săn lùng con mồi thì cũng không sai lắm. Không ngờ lại phải đi tìm hang ổ của ma.」
「Ơ, bắt được thì làm gì? Chắc nhà Natsume-san không nuôi được đâu...」
「Không nuôi! Tớ biến thái kiểu gì thế hả!」
Natsume-san chỉ quay mặt lại phản bác tôi.
Không tự nhận thức được thôi chứ tớ thấy cậu biến thái phết đấy. Hưng phấn tột độ với hiện tượng kỳ bí cơ mà.
Đang phân vân có nên nói cho cậu ấy biết không thì Natsume-san lại nhìn xuống chân, bắt đầu lầm bầm.
「Đền Ushiyama chắc tích tụ hàng trăm năm chú lực rồi nhỉ. Người phụ nữ này đang lợi dụng nó để gửi lời nguyền đến khách tham quan. Nếu tớ không tìm thấy tên mình, có lẽ sẽ mất mạng vì lời nguyền và trở thành một trong những con hình nhân rơm này cũng nên.」
「Khoan đã. Sao biết con ma là nữ?」
「Trong chuyện ma của chị Akina có nói mà. 『Khuôn mặt người phụ nữ cắm nến trên đầu đang nhìn tôi chằm chằm』 ấy.」
À... nhắc mới nhớ, có nói thế thật.
Không có bằng chứng xác thực ả là thủ phạm, nhưng khả năng cao lắm. Vì cắm nến trên đầu mà.
「Thế thì thay vì tìm ma, phải tìm hình nhân rơm của Natsume-san trước chứ?」
「Không. Vị trí hình nhân rơm thì tớ đoán ra rồi.」
Lời tuyên bố nhẹ bẫng khiến tôi tròn mắt ngạc nhiên.
Cậu ấy nắm được manh mối từ lúc nào vậy.
「Con ma này cứ trốn chui trốn lủi thực hiện nghi thức suốt. Hơn nữa lại cố tình để Shiraharu-san là nhà ngoại cảm tìm thấy hình nhân rơm ngay lập tức, có vẻ muốn đuổi cậu ra khỏi linh vực. Nói cách khác, tính cách khá là nhát gan đấy.」
Ra vậy. Không phải may mắn, mà là cố tình đặt trước mặt à.
Đúng là tôi lỡ mồm nói "Hiện ra trước mặt thì đấm bay được ngay"...
Để nguyền rủa chết Natsume-san vô lực, tôi là vật cản chứ gì.
「Với con ma như thế, trong cái khuôn viên đền hạn hẹp này, nơi giấu "hàng thật" thì chỉ có... nơi hắn an tâm nhất, trong tầm mắt hắn. Tức là gần hang ổ.」
「A, nên mới lần theo dấu chân... Giống thợ săn thật đấy.」
「Theo dấu chân thì thấy con ma cứ ra ra vào vào một chỗ làm cứ điểm. Đó là ―― cái miếu này.」
Natsume-san ngẩng lên và dừng lại. Trước mắt là ngôi đền phụ được viền bởi hàng rào đỏ.
Trên bậc đá thờ ngôi đền phụ, cái miếu cũ nát nằm đó.
Natsume-san bước sầm sập vào trong, bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng quanh cái miếu.
Vòng ra sau miếu, thọc tay vào đống đất vun cao. Cánh tay cậu ấy cử động sột soạt như đang dò tìm, rồi cậu ấy cười nhếch mép, nắm lấy thứ gì đó và rút mạnh ra.
「――Hình nhân rơm, tìm thấy rồi!」
Giơ cao bàn tay lấm lem đất, cậu ấy tuyên bố vẻ vui sướng.
Trong tay cậu ấy, con hình nhân rơm bị quấn chặt bởi chỉ đỏ đang nằm gọn lỏn.
「Ồ... ghê thật. Không ngờ tìm thấy thật.」
Nhìn tay Natsume-san đang bước xuống bậc đá, tôi thốt lên thán phục.
Lôi tờ giấy từ trong hình nhân rơm ra, trên đó viết dòng chữ đỏ 『Nguyền: Natsume Uta』.
「Hư hư hư... Vất vả mới tìm được nên cảm xúc dâng trào ghê gớm...」
Vừa nâng niu con hình nhân rơm như báu vật, Natsume-san vừa lục túi lấy ra cái túi ni lông gấp nhỏ.
「Khoan khoan. Cậu làm gì thế Natsume-san?」
「Hả? Đồ kỷ niệm hiếm có nên tớ định mang về nhà...」
「Đừng có mang thứ nguy hiểm thế về nhà chứ... Với lại không tiêu hủy nó thì không ra khỏi linh vực được à?」
Tôi chỉ ra, Natsume-san hét lên thứ tiếng gì đó kỳ lạ "Hớ á!?", rồi nghiến răng vẻ tiếc nuối.
「T, thế thì! Muốn mang về mà mang về thì không về được! Đây là cái gọi là Nghịch lý con nhím sao...!」
「Không biết nữa nhưng chắc chắn không phải đâu. Thôi, đưa đây. Tớ thanh tẩy một thể luôn.」
「Ư ư ư... Tiếc quá, nhưng đành chịu vậy...」
Nhìn Natsume-san rơm rớm nước mắt tiếc nuối bằng ánh mắt cạn lời, tôi định đón lấy hai con hình nhân rơm ―― thì làm rơi xuống đất.
「Shiraharu-san?」
Natsume-san nhặt hình nhân lên, gọi tên tôi vẻ thắc mắc.
Nhưng ánh mắt tôi đang dán chặt vào cái miếu sau lưng cậu ấy. Không... chính xác là nhìn sâu hơn vào bên trong cái miếu. Từ bóng tối của cái miếu cũ nát, hai con mắt đen ngòm đang nhìn chúng tôi――
Một người phụ nữ hốc hác như bộ xương khô, hai tay đặt lên mái miếu, đang nhòm xuống chúng tôi.
Mặc đồ trắng toát, mặt bôi phấn trắng bệch, máu nhỏ giọt từ những ngón tay bong tróc móng. Mái tóc rối bù xõa tung, trên đầu cắm trực tiếp những cây nến như thể mọc sừng.
Sống lưng gập lại gần như vuông góc, cổ và thân trên dài ngoằng một cách dị dạng.
Đôi mắt đen bóng như bi thủy tinh gắn trong hốc mắt sâu hoắm hướng về phía con hình nhân rơm Natsume-san đang cầm. Một lát sau, người phụ nữ đồ trắng cười nhăn nhở và nói.
『...Không... kịp... rồi... Không... kịp... rồi...』
Nghe giọng nói khàn đục đó, cuối cùng Natsume-san cũng nhận ra sự hiện diện của ả. Có lẽ do đang ở trong linh vực nên lần này cậu ấy nghe rõ tiếng nói.
「Á á á á! Sh, Shiraharu-sa~n! Có cái gì đang nhìn chằm chằm kìa...!!」
「Đang nhìn đấy. Natsume-san, ra sau lưng tớ. Tuyệt đối không được rời ra nhé.」
Bước lên một bước che chắn cho Natsume-san, tôi lộ rõ vẻ cảnh giác đối đầu với người phụ nữ đồ trắng.
Ả ta vừa cười hềnh hệch, vừa nhe hàm răng bẩn thỉu mở miệng lần nữa.
『...Đến... Đến rồi... "Ngưu Thủ Đại Nhân" đến rồi...』
Ngưu Thủ Đại Nhân (Ushikubi-sama)? Cái gì thế... Đang nghĩ thì giọng nói gấp gáp của Natsume-san vang lên từ phía sau.
「Shiraharu-san! Đã qua giờ Sửu từ lúc nào rồi...! Chắc là hết giờ nên sức mạnh lời nguyền đã phát động...!」
Hết giờ... à, 『Không kịp rồi』 nghĩa là thế sao.
Nhớ lại lời Natsume-san lúc nãy. Hình như bảo là nếu oán hận mạnh thì lời nguyền nghi thức đi đền giờ Sửu thành hiện thực chỉ trong một ngày nhỉ.
Đàn chị của cô Akina mất vài ngày, còn trường hợp chúng tôi chỉ hơn một tiếng đã thế này.
Ra vậy ra vậy. Ghét chúng tôi đến thế cơ à.
「...Trùng hợp ghê. Tao cũng ghét cay ghét đắng đấy. Mấy kẻ phiền phức như tụi bây.」
Lời lầm bầm nhỏ của tôi bị át đi bởi tiếng gầm gừ Gừ gừ gừ đột ngột vang lên từ trong chính điện.
「Sh, Shiraharu-san! Có cái gì chui ra kìa...!」
Vừa hét lên sợ hãi, Natsume-san vừa kéo áo tôi.
Cũng biết sợ, biết cảm nhận nguy hiểm ha... tôi nghĩ thế, bước thêm vài bước che chắn cho Natsume-san.
Chính điện rung lắc dữ dội Rầm rầm như đang có động đất lớn cục bộ.
Người phụ nữ đồ trắng nhìn thấy cảnh đó, khuôn mặt méo mó vì khoái cảm đê hèn, miệng lẩm bẩm 『Đến rồi... Đến rồi...』 liên tục.
Rung lắc và tiếng gầm gừ tăng tốc dữ dội hơn, rồi cánh cửa chính diện bật mở tung.
Và khi nhìn thấy hình dáng con quái vật hiện ra từ bên trong ―― Natsume-san mặt cắt không còn giọt máu, nhảy bổ vào lưng tôi.
「――Á!! Sh, Shiraharu-san! Chạy thôi!!」
Giọng của Natsume-san, người vốn mê mẩn mấy thứ đáng sợ, đang run rẩy.
Cũng phải thôi. Là người sống thì ai nhìn thấy hình dáng đó cũng cảm thấy nguy hiểm đến tính mạng theo bản năng. Con quái vật dị hợm đến mức đó.
Con quái vật lao ra từ chính điện. Đó là một cái "Đầu Bò" khổng lồ, to lớn đến mức phải ngước nhìn.
Tạo hình nửa vời pha trộn giữa mặt người và mặt bò khơi dậy nỗi bất an và sợ hãi tột độ cho người nhìn. Trên đó mọc chi chít những sợi lông đen, từng sợi dựng ngược nhọn hoắt như sâu róm, sự kinh dị không thể đong đếm.
Đầu sừng thắp lửa như nến, đôi mắt lồi ra hai bên thao láo.
Nhìn hàm răng khổng lồ đang nhe ra như muốn nói 『Tao sẽ ăn thịt mày』, va vào nhau Cạch cạch, tôi lờ mờ đoán được số phận những người bị nguyền rủa trong quá khứ.
「Sh, Shiraharu-san...!」
「Lùi lại một chút đi, Natsume-san.」
Natsume-san cũng tưởng tượng giống tôi, lực kéo áo phía sau mạnh hơn. Cậu ấy muốn chạy trốn ngay lập tức.
Nhẹ nhàng gỡ tay Natsume-san ra, tôi bước lên thêm vài bước.
Cái đầu bò khổng lồ tiến lại gần chỉ còn cách vài mét, hoàn toàn nhắm vào tôi, rồi tăng tốc lao tới tấn công.
「Nguy hiểm!!」
Natsume-san hét lên từ phía sau.
『――VÙ U U U U U U U U U U U U U U U U U U U U U!!』
Cái đầu bò áp sát ngay trước mắt tôi. Đôi mắt đục ngầu đen kịt mang sắc màu bạo ngược, nó há to miệng, cái lưỡi đỏ lòm choán hết tầm nhìn.
Hàm răng khổng lồ vung xuống định cắn nát tôi ―― khoảnh khắc đó, tiếng kim loại va chạm vang lên như đập sắt vào nhau, cái đầu bò bị thổi bay đi theo hình parabol.
「...Hả? Ơ, ơ kìa!?」
Từ phía sau, tiếng Natsume-san hoang mang vọng lại.
Dưới chân tôi vương vãi những mảnh răng bò vỡ vụn, tạo thành vũng máu xung quanh.
「C, cậu làm gì vậy!?」
「...Không, có gì đâu. Cỡ nó thì không làm tớ xước da được đâu.」
Dẫm lên những mảnh răng vỡ, đi qua vũng máu, tôi tiến về phía cái đầu bò đang nằm bẹp dưới đất.
Con bò hộc ra lượng máu lớn từ miệng, run rẩy sợ hãi nhìn tôi.
Ánh nhìn sợ sệt đó tôi quen lắm. Từ nhỏ, tôi đã bị nhìn như thế bao nhiêu lần rồi. Từ cả ma quỷ lẫn con người.
「――Tớ ấy mà. Từ nhỏ năng lực tâm linh đã mạnh, xưa hay bị mấy thứ này tấn công lắm. Thấy tớ như vậy, bà tớ là nhà ngoại cảm đã đón tớ về, dạy tớ tu hành.」
Bên ngoại nhà tôi thỉnh thoảng lại sinh ra người có năng lực như thế.
Nhưng mẹ và em gái tôi là người thường. Người nhìn thấy thế giới giống tôi chắc chỉ có mỗi bà.
Với mẹ, tôi là đứa phiền phức ngày nào cũng gây chuyện rồi khóc lóc đổ tại ma quỷ. Không biết thật hay giả, không thấy nguyên nhân nên không biết cách đối phó.
Mẹ thấy tôi chướng mắt, rồi đến giới hạn, mẹ gần như ép tống tôi sang nhà bà để bảo vệ em gái, đó cũng là chuyện đương nhiên thôi.
「Tớ nghĩ nếu mình điều khiển được sức mạnh thì gia đình sẽ lại được sống cùng nhau. Sẽ quay lại những ngày tháng thân thiết đó―― nên tớ đã tu hành bán sống bán chết dưới trướng của bà. Thế rồi chẳng hiểu sao, tớ lại trở nên mạnh quá mức.」
Trong cái giới toàn hàng giả này, bà tôi là một nhà ngoại cảm hàng thật giá thật cực kỳ tài giỏi.
Tài năng tâm linh khiến bà phải gọi tôi là "đứa trẻ bị nguyền rủa dị biệt", dù không mong muốn, đã ban cho tôi sức mạnh quá lớn.
Để kiểm soát được nó, tôi đã trải qua những ngày tháng như địa ngục.
...Tôi giải phóng sức mạnh đó, chỉ một chút xíu thôi.
『――GYAAAA AAAAA AAAAA AAA AAAAA!!』
Khuôn mặt bò khổng lồ nhìn tôi gào khóc trong sợ hãi, giãy giụa hết sức bình sinh.
Chắc trong mắt nó, tôi mới là con quái vật hung ác.
Mỗi lần nhìn thấy cảnh này tôi lại nghĩ. A, quả nhiên mình không thể bình thường được.
「...Ồn ào quá đi mất.」
Như để trấn an trái tim đang xước xát, tôi dồn hận thù nghiền nát khuôn mặt đen sì đang lăn lóc dưới đất. Nói là sức mạnh lời nguyền, nhưng khi đã hiện hình trước mặt tôi thì cũng chẳng khác gì lũ tép riu khác. Giá mà cứ trốn chui trốn lủi thì đâu đến nỗi bị dẫm nát thế này.
Khuôn mặt bò bị dẫm bẹp phình to ra dưới chân tôi, rồi nổ tung Bộp trong khi vẫn còn méo mó vì sợ hãi. Máu, xương và mảnh thịt bắn tung tóe như bong bóng nước, rồi biến thành sương đỏ tan biến.
「...Cái "Ngưu Thủ Đại Nhân" của người biến mất rồi... Còn muốn chơi nữa không?」

Cảm giác như má dính máu, tôi vừa lau bằng tay áo vừa lườm vào sâu trong cái miếu.
Người phụ nữ đồ trắng run bắn lên, miệng mấp máy, rồi biến mất như chạy trốn.
Khoảnh khắc đó, linh vực được giải trừ, không khí trong đền lấy lại sự ấm áp của mùa xuân.
Ngước nhìn lên bầu trời, không còn sương mù đen kịt nữa, mà là bầu trời sao tuyệt đẹp.
「Sh, Shiraharu-san...?」
Được gọi bằng giọng rụt rè, tôi từ từ quay lại.
Cách đó một quãng, Natsume-san hai tay run rẩy đang nhìn tôi chằm chằm.
...A, quả nhiên làm cậu ấy sợ rồi.
Nhìn thấy những thứ như thế... đến cả những thứ như thế còn sợ hãi tôi cơ mà.
Bị coi là kinh tởm cũng đành chịu. Bị xa lánh là đương nhiên.
Quả nhiên, con quái vật như tôi nên ở một mình. Người muốn ở cùng tôi, làm gì có đâu.
Đúng, đó là phản ứng bình thường. Tôi đã sống và nghĩ như vậy suốt bao năm nay.
「H, hình nhân rơm biến mất rồi! Thành quả thu thập chuyện ma của tớ~!」
――Thế nhưng, Natsume-san không bình thường.
Hai tay đang run rẩy vì sốc khi mất hình nhân rơm nắm chặt lại, cậu ấy khuỵu xuống không còn chút sức lực.
Chẳng những không sợ tôi, cậu ấy còn tiếc nuối những con hình nhân rơm biến mất cùng lúc linh vực giải trừ, khóc lóc thảm thiết vì lý do trời ơi đất hỡi.
Nhìn bộ dạng đó ―― những lo lắng của tôi trở nên ngớ ngẩn, tôi buột miệng cười.
Người mà vì chuyện ma dám làm bất cứ điều gì này, làm sao có chuyện chỉ vì sợ hãi chút xíu mà thấy tôi kinh tởm rồi xua đuổi chứ. Trái lại...
「Shiraharu-san, làm lại lần nữa! Cầu nguyện thêm lần nữa đi! Biết đâu hình nhân rơm lại mọc ra ầm ầm!」
――Trái lại, cậu ấy càng hăng máu hơn là cái chắc. Trước mặt Natsume-san, tôi được phép phơi bày con người thật của mình. Chẳng cần lo lắng gì cả.
Bởi vì cậu ấy cũng giống tôi. Cũng bất bình thường đến thế này cơ mà.
「Qua giờ Sửu rồi. Đến vào hôm khác đi. Nào, về thôi.」
「Sao lại thế~! ...Ơ? Hôm khác là sao?」
Natsume-san kêu gào thảm thiết xong, ngay lập tức ngơ ngác hỏi lại.
...Người hỗ trợ cho Nguời kể chuyện ma tập sự, hả.
Vì cậu ấy, tôi sẽ thu thập những câu chuyện ma đáng sợ nhất. Không biết nó sẽ mang màu sắc gì, nhưng nghĩ theo cách nào đó, đây có lẽ cũng là một dạng thanh xuân.
Vừa nghĩ thế, tôi vừa bước đi trên đường tham quan, xuống cầu thang dẫn ra lối ra vào.
「Nhanh lên nào. Tớ bỏ lại đấy.」
「A, đợi tớ với chứ!」
Natsume-san chạy lon ton theo sau, đi song song bên trái tôi.
Cảm giác đó ăn khớp lạ thường khiến khóe miệng tôi tự nhiên giãn ra.
Sợ bị phát hiện đang cười tủm tỉm, tôi quay mặt đi hướng khác.
「...Oa.」
Tình cờ nhìn về phía trước, tôi thấy ngôi đền phụ màu đỏ bị tóc quấn chặt.
Máu nhỏ giọt tong tỏng từ những sợi tóc giăng mắc như mạng nhện.
Lời nguyền mất đi nơi trút giận đã quay lại cắn ngược người phụ nữ đồ trắng chăng.
「Shiraharu-san? Sao thế?」
Natsume-san có vẻ không nhìn thấy. Cậu ấy nhìn tôi rồi nhìn ngôi đền đỏ vẻ thắc mắc.
...Cái này mà nói ra thì lại dài dòng đây.
「Không có gì. Về thôi.」
Nói rồi tôi quay lại đường về. Về đến quán rồi kể cho cậu ấy nghe chuyện vừa thấy cũng được.
Tưởng tượng ra khuôn mặt tiếc nuối của Natsume-san, tôi cười nhạt mở lời.
「Tớ kỳ vọng vào chuyện ma lắm đấy nhé.」
Nhìn lên khuôn mặt nhìn nghiêng xinh đẹp của cậu ấy, tôi nói. Cậu ấy mở to mắt ngạc nhiên trong khoảnh khắc, rồi nở nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay.
「Vâng! Cứ mong chờ đi nhé!」
Nghe giọng nói tràn đầy tự tin đó, tôi nhận ra mình cũng đang cảm thấy thỏa mãn thầm kín.
――Cá tính và khuyết điểm từng ghét cay ghét đắng, cũng có lúc giúp ích cho ai đó.
Dưới bầu trời đầy sao, đi bộ cùng nhau trong ngôi đền đêm khuya, tôi thầm mong mình giúp ích được chút gì đó cho chuyện ma của Natsume-san.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ippon-ba Geta: Một loại guốc gỗ truyền thống của Nhật chỉ có một răng (đế) ở giữa, thường được các tu sĩ hoặc người luyện võ sử dụng để giữ thăng bằng (hoặc trong các nghi thức). Nghịch lý con nhím (Hedgehog's dilemma): Một ẩn dụ về sự thân mật của con người; nhím muốn sưởi ấm cho nhau nhưng lại gần thì gai đâm đau, xa thì lạnh. Uta dùng sai hoàn toàn trong ngữ cảnh muốn mang vật nguyền rủa về nhưng lại không được.