Chương 44: Máu me đầm đìa
Chương 44: Máu me đầm đìa
"Tôi... là ai?"
Chàng trai trẻ hoang mang nhìn hình ảnh phản chiếu cũng đang hoang mang không kém của chính mình trong tấm gương vỡ, cất tiếng lẩm bẩm.
Trống rỗng và mịt mờ.
Anh muốn nắm bắt thứ gì đó, muốn nhớ lại điều gì đó.
Tôi là ai, tôi đang ở đâu, tôi đang làm gì thế này.
Nhưng trong đầu lại hoàn toàn trống rỗng, tựa như một vùng hoang vu chẳng thể nắm bắt được bất cứ thứ gì. Từ đó, anh nảy sinh sự hoài nghi với chính bản thân theo bản năng, nghi ngờ cả sự tồn tại của chính mình.
Trong lúc đang bối rối, Kuuhaku chú ý thấy trong phòng có một chiếc bàn cũ nát, bên trên đặt một tờ giấy.
Anh theo bản năng bước tới cầm lên, trên đó viết vài chữ:
『Tên của bạn: Kuuhaku.』
"Kuuhaku..."
Cùng với tiếng lẩm bẩm ấy, cảm giác quen thuộc lại một lần nữa ập đến, nhưng đồng thời cũng đan xen sự xa lạ.
Cảm giác quen thuộc là vì anh cực kỳ rành rẽ danh xưng này. Có thể khẳng định anh thật sự tên là Kuuhaku, hoặc dù không phải, thì chắc chắn cũng từng có người gọi anh như vậy rất nhiều lần.
Còn sự xa lạ bắt nguồn từ việc mất đi ký ức.
Giống như cái tên "Kuuhaku" (Trống rỗng), trong đầu anh chẳng còn đọng lại bất cứ thông tin nào về bản thân mình.
Ngay cả khi nhìn thấy cái tên này và thấy quen thuộc, anh cũng chẳng biết tại sao lại quen, không biết ai đã đặt, cũng chẳng rõ ai đã từng gọi mình như thế.
"Có... họ Không sao?"
Trong đầu Kuuhaku nảy sinh thắc mắc này.
Tuy đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không có ký ức hay nhận thức về bản thân, nhưng anh vẫn giữ được khả năng nhận thức và phân biệt sự vật. Anh có thói quen và logic của riêng mình, chứ không hề giống người thực vật hay kẻ ngốc.
Kuuhaku không biết có tồn tại họ "Không" hay không.
Nhưng có một điều anh dám chắc, đó là có người đã cho anh biết cái tên này, hơn nữa cái tên ấy lại vô cùng quen thuộc, mang đến cho anh cảm giác gần gũi và tán đồng, tựa như bèo dạt trên mặt hồ cuối cùng cũng tìm được bến đỗ.
Thế là, Kuuhaku chấp nhận cái tên gọi này.
Dù cố gắng suy nghĩ thế nào, anh cũng chẳng thể nhớ lại bất kỳ thông tin gì về bản thân. Hết cách, anh đành một lần nữa nhìn quanh nơi mình đang đứng — một căn phòng tù mù tăm tối.
"Phòng giam."
"Phong cách từ thời đại khá xa xưa và cũ kỹ rồi..."
Anh bước tới chỗ bồn cầu mở nắp ra, nhìn vào bên trong.
"Có rất nhiều cặn bẩn, đã lâu không có ai sử dụng."
Sau đó, anh bước đến bên giường, xem xét tấm ga trải giường.
"Không phẳng phiu, nhưng chẳng hề có nếp ép, chứng tỏ cũng đã lâu không có người ngủ lại..."
"Mình chưa từng sống ở đây, hay là mình cũng chỉ vừa mới bị nhốt vào đây cách đây không lâu?"
Nhìn chiếc giường, Kuuhaku bắt đầu suy luận theo bản năng.
"Mình là một người thích suy luận và suy nghĩ..."
"Có khả năng lắm."
"Hoặc cũng có thể do việc suy luận và suy nghĩ sẽ giúp mình bình tĩnh lại, cho nên mình mới đang làm điều đó."
Nhận ra điểm này, Kuuhaku bèn tiếp tục dòng suy nghĩ.
"Tại sao mình lại bị nhốt ở đây?"
"Mình giỏi suy luận và phân tích, lẽ nào vì mình là một tội phạm trí tuệ chuyên bày mưu tính kế, làm ra chuyện gì đó nên mới bị tóm?"
Kuuhaku lắc đầu.
"Nếu thật sự là vậy thì đáng thương quá."
Bởi lẽ nếu phạm tội bị bắt thì coi như đúng người đúng tội, nhưng bị bắt xong lại mất trí nhớ thì quả thật quá sức bi đát. Chẳng khác nào tên tội phạm thực sự đã trốn thoát khỏi hình phạt, để lại một người ngây thơ vô tội gánh tội thay vậy.
Nhưng nếu nói là vô tội thì cũng không hẳn. Dù sao nếu chính bản thân anh thật sự đã phạm tội, vậy thì chẳng có gì là oan uổng cả. Cho nên, Kuuhaku chỉ có thể dùng hai chữ "đáng thương" để miêu tả tình cảnh hiện tại của mình.
Phòng giam rộng tầm 15 mét vuông, khá chật hẹp. Không gian vừa tối tăm vừa bẩn thỉu, chẳng có nhiều thứ để quan sát, thế nên Kuuhaku lại quay về trước tấm gương.
Nhìn chàng trai có diện mạo đẹp đẽ trong gương, anh đưa ra lời nhận xét: "Mặc dù hoàn cảnh tồi tệ, nhưng chí ít thì ngoại hình cũng rất xuất chúng."
"Nếu không làm tội phạm, hẳn là rất có duyên với phụ nữ, đi ăn bám phụ nữ chắc cũng chẳng thành vấn đề nhỉ?"
Nghĩ tới đây, Kuuhaku không khỏi giật mình vì suy nghĩ của chính mình.
Thì ra, anh lại là kiểu người thích đi ăn bám sao.
Đã mất trí nhớ rồi mà vẫn nảy sinh suy nghĩ này, xem ra đây là bản năng, bản chất của anh chính là người như vậy.
Kuuhaku vừa tự lên án bản thân, vừa đành lòng chấp nhận con người thật của mình, anh cho rằng việc có năng lực đi ăn bám phụ nữ cũng là một chuyện rất gì và này nọ.
Cuối cùng, ánh mắt anh lại rơi xuống chiếc vòng trên cổ.
Anh khẽ chạm vào.
Chiếc vòng cố định chặt chẽ quanh cổ nhưng không hề gây nghẹt thở. Anh có thể cảm nhận được bên trong chiếc vòng có thứ gì đó giống như gai nhọn đâm sâu, nối liền với da thịt.
Nó khác hẳn với những chiếc vòng cổ theo ấn tượng truyền thống, nhưng lại không hề gây đau đớn.
Tất nhiên, không đau là khi không dùng sức giật nó ra.
Lúc mới tỉnh dậy, anh đã vô thức kéo mạnh chiếc vòng này, và cảm giác đau đớn xé ruột xé gan như muốn chết đi sống lại ấy khiến Kuuhaku nhớ đời, thành thử anh chẳng dám thử tháo hay phá hủy nó thêm lần nào nữa.
Anh linh cảm rằng, nếu cố tình phá vỡ hoặc tháo ra, chắc chắn anh sẽ bị chiếc vòng này giết chết.
Ngoài vòng cổ, trên cổ tay anh còn đeo một chiếc vòng tay, bên trên có khắc chữ và mã số "007 Kuuhaku".
Trong quá trình quan sát, Kuuhaku cảm thấy có chút gì đó sai sai.
Sau khi kiểm tra đi kiểm tra lại, anh mới phát hiện ra điểm mâu thuẫn.
Nhìn quanh môi trường xung quanh, rồi lại nhìn hình ảnh chiếc vòng cổ phản chiếu trong gương, anh rút ra kết luận: "Chiếc vòng cổ này cực kỳ hiện đại, nhưng phòng giam lại vô cùng cũ nát, cảm giác như cách nhau cả trăm năm lịch sử vậy..."
Anh gãi gãi đầu: "Thực ra cũng chẳng có gì lạ."
"Có thể đây là một nhà tù cũ, nhưng trang thiết bị lại đang được nâng cấp."
"Bị đeo loại vòng cổ tân tiến nhường này, phạm nhân chắc chắn chẳng thể nào trốn thoát được, nên phòng giam có rách nát một chút cũng chẳng sao, coi như tiết kiệm ngân sách cho nhà nước."
Kuuhaku thử nhấn nút xả bồn cầu, quả nhiên có dòng nước chảy xuống.
Anh đi tới trước vòi hoa sen và vặn thử. Tuy vòi sen bị rỉ nước và nhiều lỗ phun đã tắc, nhưng quả thật vẫn có nước để dùng.
Trong phòng có một chiếc tủ không cửa giống như giá sách, bên trên đặt hai bộ đồng phục tù nhân sạch sẽ.
Kuuhaku sờ thử, chất liệu vải cũng không đến nỗi quá tệ, sau đó anh lại đặt về chỗ cũ.
Quần áo anh đang mặc trên người là quần áo bình thường. Trong hoàn cảnh chưa có ai yêu cầu anh bắt buộc phải mặc đồ tù nhân, anh thật sự không muốn hòa nhập vào môi trường này quá nhanh, không muốn chủ động thừa nhận mình là tội phạm bằng cách tự giác mặc áo tù vào.
Cứ thế, sau khi quan sát xong mọi thứ xung quanh, Kuuhaku không nhịn được bèn ngồi phịch xuống giường, bắt đầu thẫn thờ.
Phòng giam chật hẹp, tối tăm mang đến cảm giác vô cùng ngột ngạt.
Đồ đạc thì chỉ có bấy nhiêu, xem xong hết thảy lại càng chìm sâu vào sự trống rỗng. Cuối cùng, anh vẫn phải quay về với những câu hỏi ban đầu.
"Tôi là ai?"
"Tại sao tôi lại mất trí nhớ?"
"Rốt cuộc tôi đã phạm tội gì..."
Môi trường chật hẹp giống như một vòng xoáy sâu thẳm, khiến con người ta càng lúc càng cảm thấy bức bối, trống rỗng, thậm chí là sởn gai ốc, mồ hôi lạnh túa ra đầy lưng.
Nhưng rất nhanh sau đó, chưa kịp để Kuuhaku chìm đắm trong sự tự hoài nghi và trầm cảm, một âm thanh chói tai đã truyền đến màng nhĩ.
"Á ——!"
Đó là tiếng hét chói lọi của một cô gái trẻ.
Đau đớn thì chắc chắn là có đau đớn, nhưng không hiểu sao, trong tiếng hét ấy lại xen lẫn chút cảm giác hưng phấn điên loạn, khiến người nghe cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Dù sao đi nữa, có âm thanh la hét của phụ nữ vang lên, Kuuhaku không thể nào ngồi yên được nữa.
Mặc dù việc trong nhà tù có phụ nữ là chuyện rất bất ngờ, nhưng giữa môi trường này mà nghe được động tĩnh của con người thì ít ra vẫn mang đến chút an ủi. Suy cho cùng, con người vẫn là sinh vật quần cư, nhất là khi phải ở trong một hoàn cảnh bất an như thế này.
Kuuhaku theo bản năng bước tới chỗ cánh cửa song sắt của phòng giam.
Khu vực cửa song sắt hướng ra một bức tường đổ nát, trên đó lắp một cánh cửa bằng song sắt chất liệu rất tốt, phía sau lớp song sắt còn có một cánh cửa sắt nặng nề khác. Ở trạng thái đóng kín, hoàn toàn không thể nhìn thấy tình hình bên ngoài.
Khả năng cách âm ở đây không tốt lắm, người phụ nữ vừa phát ra tiếng hét có lẽ ở ngay phòng giam sát vách anh.
Mặc dù vậy, theo bản năng Kuuhaku vẫn rục rịch muốn sang xem thử.
Nhưng bị khóa bởi lớp cửa song sắt và cả cửa sắt lớn, anh căn bản không có cách nào qua đó được.
Thế nhưng, khi đứng trước cánh cửa song sắt, Kuuhaku bỗng nhận ra, cửa song sắt không hề khóa!
Anh thử đẩy nhẹ một cái, quả nhiên cửa thật sự mở ra.
Điều này khiến Kuuhaku mừng rỡ trong lòng. Anh đưa mắt nhìn cánh cửa sắt nặng nề nằm phía sau hành lang nhỏ hẹp rộng cỡ 1,5 mét vuông, thầm suy đoán liệu nó có khóa hay không.
Bản thân vốn đã không có ký ức, lại bị nhốt ở đây, thử hỏi ai mà chẳng muốn thoát ra ngoài.
Nhưng Kuuhaku lại có chút do dự...
Khoan bàn đến chuyện cửa sắt có khóa hay không, ngay cả khi không khóa và anh thật sự ra ngoài được, vậy thì sau khi ra ngoài, liệu anh có bị cai ngục phát hiện rồi bắt lại không? Nếu bị tóm, liệu có phải chịu hình phạt vô cùng tàn khốc hay không?
Tiếng động của cô gái trẻ phòng bên cạnh, liệu có phải là âm thanh phát ra khi đang bị cai ngục tra tấn?
Chắc chắn anh sẽ do dự.
Bởi vì chẳng có ai muốn phải gánh chịu nỗi đau thể xác cả.
Nhưng suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong đầu rồi nhanh chóng bị Kuuhaku gạt bỏ, anh gần như theo bản năng đưa tay đẩy cửa.
Mẹ kiếp, đằng nào mình cũng mất trí nhớ rồi.
Vốn dĩ bị nhốt ở đây đã đủ oan uổng, việc gì còn phải sợ cái này sợ cái kia.
Phòng bên cạnh có một người phụ nữ đang kêu la đau đớn, không sang xem thử thì còn đáng mặt đàn ông sao?
Ngay lúc đưa tay đẩy cửa, Kuuhaku cũng tự hình thành một nhận thức mới về bản thân:
『Mình là một kẻ quả quyết, không mấy tuân thủ luật lệ, và hoàn toàn có tiềm năng để trở thành tội phạm.』
Két ——!
Trong luồng suy nghĩ đó, cánh cửa quả nhiên không khóa, thật sự bị đẩy mở ra.
Đã quyết định rồi thì cũng chẳng cần phải chần chừ thêm.
Anh bước ra khỏi phòng giam, bên ngoài là một hành lang còn tối tăm hơn cả phòng giam, phải dùng từ đen đặc để hình dung.
Có lẽ vì cả mặt phía phòng giam lẫn mặt tường đều không có cửa sổ, lại không được bật đèn, dẫn đến việc không có ánh sáng chiếu vào, khiến mọi thứ chìm trong bóng tối.
Môi trường tối đen như mực thế này rất đáng sợ. Nhưng ngay lúc này, nó lại mang đến cho Kuuhaku đôi chút cảm giác an toàn, chí ít thì anh cũng không bị cai ngục tóm cổ hay tra tấn.
Có điều... Nhà tù mà lại tối thui thế này sao?
Tối thế này, chẳng lẽ không sợ phạm nhân trốn ra ngoài, không giám sát được phạm nhân ư?
Hay là có camera giám sát hồng ngoại nhìn xuyên đêm?
Kuuhaku định ngẩng đầu tìm kiếm xem trên trần của hành lang đen ngòm này có chấm đỏ của camera hay không.
Nhưng do tâm lý có tật giật mình, sợ bị camera quay trúng mặt chính diện, anh bèn cúi gằm mặt vội vàng mò mẫm đến trước cửa phòng giam sát vách, thử đẩy cửa.
Cái đẩy này, quả thật đã đẩy tung cánh cửa phòng bên cạnh.
Sau khi cửa phòng giam mở ra, ánh sáng leo lắt chiếu từ ô cửa sổ nhỏ trên cao duy nhất trong phòng cũng khiến tầm nhìn trước mắt trở nên rộng mở và sáng sủa hơn đôi chút.
Anh định bụng theo bản năng mở tiếp cánh cửa song sắt thứ hai bên trong. Nhưng chưa kịp ra tay, anh đã sững sờ đến mức không thể nhúc nhích nổi trước cảnh tượng của cô gái trong phòng giam.
Cùng là căn phòng giam rách nát, cùng là bầu không khí đục ngầu.
Nhưng bởi vì người ở bên trong khác nhau, nên tạo ra bối cảnh và bức tranh hoàn toàn khác biệt.
Một cô gái.
Trong phòng giam không có cai ngục, cũng chẳng có ai khác, chỉ có duy nhất một cô gái trẻ khoác trên mình bộ váy dạ hội màu đen.
Làn da trắng bệch đến mức thiếu đi sức sống.
Cho dù chỉ nhìn bóng lưng, cũng có thể cảm nhận được đây là một cô gái có nhan sắc tuyệt mỹ đến kinh diễm.
Tất nhiên, những điều đó chưa đủ để khiến Kuuhaku phải chùn bước.
Thứ khiến anh theo bản năng dừng hẳn bước chân, chính là mùi máu tươi nồng nặc, và trạng thái vô cùng đáng sợ của cô gái kia.
Cô gái đứng giữa phòng giam, tay nắm chặt một mảnh kính vỡ lớn, có vẻ như được cạy sống từ một tấm gương.
Việc dùng tay không nắm lấy mảnh kính vỡ khiến làn da mềm mại của cô bị cứa rách, máu tươi đang tuôn dọc theo lòng bàn tay và cổ tay chảy xuống, nhuộm một vệt đỏ chót lên chiếc váy dạ hội đen tinh xảo.
Và màu đỏ tươi ấy, còn xa mới chỉ dừng lại ở đó.
Bởi vì bàn tay đẫm máu kia đang giơ lên, vị trí mà mảnh kính vỡ nhắm thẳng vào, chính là chiếc cổ trắng ngần nhưng nay cũng đã nhuốm màu máu của cô.
Tại vị trí chiếc vòng cổ trên chiếc cổ vốn dĩ thon dài trắng muốt tựa thiên nga, giờ phút này dường như có vài vết thương sâu hoắm nhìn mà rợn người. Máu tươi từ đó trào ra đã gần như nhuộm đỏ toàn bộ cơ thể cô gái.
Cô một tay nắm lấy mảnh kính vỡ, một tay móc vào chiếc vòng cổ.
Rất rõ ràng.
Chắc chắn cô đã cố gắng dùng kính để cưỡng ép tháo chiếc vòng cổ ra, thậm chí hiện tại vẫn đang tiếp tục làm thế.
Kết quả là chiếc vòng không được tháo ra, ngược lại cô còn tự rạch nát lòng bàn tay và cổ mình, máu tươi nhuộm cô thành một huyết nhân.
Tiếng kêu đau đớn ban nãy của cô, có lẽ hoàn toàn không phải do bị kính cứa rách cổ. Nó giống như việc cô muốn cưỡng ép tháo chiếc vòng, nhưng chiếc vòng lại có cơ chế nào đó khiến cô phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng. Trải nghiệm kinh hoàng này Kuuhaku đã từng nếm qua, và anh tuyệt đối không muốn nếm thử lần thứ hai.
Dù sao đi nữa, hiện thực chứng kiến khác xa hoàn toàn so với những gì anh tưởng tượng.
So với việc cô gái đang kêu cứu, cảm nhận sâu sắc hơn của Kuuhaku là anh vừa bước nhầm vào phòng của một ả đàn bà điên.
Một kẻ điên không hơn không kém.
Bởi vì chẳng có người bình thường nào lại tay không cầm kính, định dùng kính rạch cổ mình để thoát khỏi sự khống chế của chiếc vòng cổ cả...
Khoan đã...
Biết đâu, vì quá đau đớn nên cô ấy muốn tự sát?
Men theo dòng suy nghĩ đó, Kuuhaku cau mày, định mở miệng hỏi thăm tình trạng của cô gái cách đó không xa.
Nhưng ngay cảnh tượng tiếp theo đập vào mắt, Kuuhaku biết mình chẳng cần phải phí công xác minh suy đoán nữa rồi.
Nghe thấy tiếng mở cửa phòng giam, cô gái quay đầu lại.
Một dung nhan hoàn mỹ hệt như trong tưởng tượng hiện ra.
Đường nét khuôn mặt rõ ràng, thuộc kiểu người khiến người ta kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trên làn da trắng không chút máu nhuốm đầy sắc đỏ tươi, đôi môi mỏng có màu hơi sẫm, đôi mắt hẹp dài ma mị.
Bốn mắt nhìn nhau.
Lọt vào tầm mắt của Kuuhaku, là hình bóng của chính anh đang phản chiếu trong đôi mắt của cô gái bê bết máu me tựa như đang hấp hối kia.
Cuối cùng, cơ mặt của cô giãn ra, khóe miệng khẽ cong lên.
Đôi mắt hẹp dài càng trở nên thanh tú hơn, trong đồng tử ánh lên sự hưng phấn và sung sướng.
"Tôi thích cậu."
Cô ấy mỉm cười.
Nở một nụ cười ngây thơ rạng rỡ, tự nhiên và ngập tràn niềm vui với Kuuhaku.
Rất đẹp.
Kuuhaku không thể không thừa nhận điều đó.
Nụ cười ấy khiến tim anh run lên, đập rộn ràng không kiểm soát, máu và da thịt trên người dường như cũng sục sôi theo.
Nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy sợ hãi.
Sống lưng lạnh toát, sởn hết cả gai ốc, không sao bước tiếp nổi lên phía trước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Kuuhaku trong tiếng Trung là "Không Bạch" (空白)