Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1236

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 100

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1729

Tập 17: Hồi Châu Âu (Phần Đầu) - Bữa Tiệc Máu - Chương 43: Về không

Chương 43: Về không

Chương 43: Về không

Dù là xét về thời cơ, phong thái, lời nói hay biểu cảm, Euphemia đều phô diễn trọn vẹn khí phách duy ngã độc tôn của một kẻ mạnh nhất.

Ngay cả Y Mặc cũng phải thừa nhận.

Euphemia quả thực rất ngầu, vô cùng toát lên phong thái của bậc đế vương. Một mình lơ lửng giữa không trung. Không tính hàng vạn quái nhân bên dưới, chỉ riêng số người chơi cấp 80 trở lên nấp trong sáng ngoài tối e rằng cũng đã tới mấy chục người... Vậy mà cô chỉ dựa vào sức mạnh của một người, áp đảo toàn trường đến mức không ai ngẩng đầu lên nổi. Bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.

Dưới ánh nhìn phức tạp và muôn màu muôn vẻ của mọi người, kẻ hưng phấn nhất chẳng ai khác ngoài ông lão cầm quyền trượng - thủ lĩnh Sabbat đang đứng trên đài quan sát lớn nhất tầng hai.

Cùng với sự xuất hiện của Euphemia, lão ta liền vén lớp áo choàng đỏ đang che khuất diện mạo của mình. Khuôn mặt già nua đỏ bừng vì kích động, lão ta hưng phấn dang rộng hai cánh tay, hét lớn: "Ngài đến rồi, rốt cuộc thì Ngài cũng đến!"

"Ngài chịu nể mặt, dòng họ Lasombra thần đây quả là vinh hạnh tột cùng!!!"

Bản thể của Euphemia không thèm nhìn Y Mặc, ánh mắt lướt qua mọi người có mặt, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt già nua của lão Lasombra - người đứng đầu dòng họ thứ nhất thuộc Sabbat, tổ chức hàng đầu của trò chơi tử vong.

"Coi như ông vẫn còn biết phép tắc trên dưới."

"Mấy năm không gặp, trông ông yếu đến thảm hại, mục nát đến mức khiến người ta buồn nôn."

Cuộc trò chuyện giữa cựu thủ lĩnh Camarilla và thủ lĩnh hiện tại của Sabbat, không một ai có tư cách chen ngang.

Lão Lasombra vô cùng khiêm nhường: "Còn Ngài thì vẫn đẹp tựa như một viên ngọc quý, khiến chúng thần chỉ biết ngước nhìn mà chẳng thể với tới."

Tách.

Euphemia búng tay một cái, y hệt như đang làm ảo thuật. Một chiếc ly đế cao đựng chất lỏng màu đỏ tươi liền hiện ra trong tay. Cô nhấp một ngụm, rồi dùng giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy uy nghiêm cất lời: "Cho nên, bày ra cái trận địa lớn đến mức này."

"Là định mở tiệc đón gió cho ta, cung nghênh ta xưng vương thêm một lần nữa sao?"

Lão Lasombra hơi tỏ vẻ lúng túng: "Thần thực sự e sợ, thần thực sự e sợ."

"Thần rất muốn một lần nữa đưa Ngài lên ngôi vị quân vương, nhưng Ngài lại đánh mất đi tham vọng xưng bá rồi."

"Lần này, với tư cách là bề tôi trung thành nhất của Ngài ngày trước, thần sẽ mang theo ý chí thuở xưa của Ngài quay lại, dùng tư thế mạnh mẽ nhất để hoàn thành tâm nguyện mà Ngài từng mong ước."

Euphemia nghe vậy liền cười lớn, cười đến mức ôm bụng: "Ha... haha."

"Làm phản mà cũng có thể nói một cách văn vẻ đường hoàng đến thế, đúng là khiến người ta dở khóc dở cười mà!"

"Này, tên nhãi."

"Ta vốn dĩ chẳng có hứng thú gì với cái thứ gọi là thần vị đó cả, chẳng qua là ta đang buồn chán, mà các người lại cứ o bế, nên ta mới đi thử một chút thôi."

"Đã qua bao lâu rồi, sao các người vẫn không chịu hiểu, vẫn chưa rút ra được bài học hả?"

"Khúc khích khúc khích... Chim bay đầu đàn dễ trúng đạn, hành xử rêu rao như vậy, sẽ chẳng có nổi tư cách bước đến gần vị trí đó đâu."

Lão Lasombra: "Chúng thần sẽ mãi không thể nào quên phong thái ngạo thị thế gian của Ngài."

"Nếu không dùng phong thái này để trùng lâm nhân thế, thì cái thần vị mà chúng thần đang theo đuổi liệu còn ý nghĩa gì cơ chứ?"

Ngạo mạn. Chính là bản tính khó thể xóa nhòa của những con người sinh ra trên mảnh đất này, của cái nhóm Huyết tộc này.

Euphemia lơ lửng trên không, liếc nhìn hồ máu phía dưới: "Nếu đã vậy, ta sẽ cho ông một cơ hội khiêu chiến với ta."

"Đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận cái chết chưa?"

Cùng lúc Euphemia cất lời, lão Lasombra quỳ sụp hai gối xuống đất, tựa như đang dùng sự chân thành nhất để đón nhận thánh chỉ thuộc về riêng mình. Sau khi hành lễ với Euphemia, khuôn mặt già nua bừng lên sức sống mãnh liệt: "Tuổi thọ của thần đã đi đến giới hạn cuối cùng, nếu có thể được chết trong tay Ngài, đó quả là vinh dự tột bậc của thần."

"Ở tại nơi này, thần chẳng có bất cứ cơ hội lẫn tư cách nào cả."

"Dòng họ thần vùng lên là nhờ sự xuất hiện của trò chơi tử vong, vậy thần xin khiêu chiến với Ngài ở trong trò chơi."

"Người thắng sẽ được hàng vạn Huyết tộc tôn sùng. Tại Bữa tiệc máu mà thần cất công chuẩn bị riêng cho Ngài, chúng ta sẽ cử hành lễ gia miện xưng vương, Ngài thấy sao?"

Tách——!

Euphemia chẳng hề lề mề một giây nào. Cô ném thẳng một chiếc điện thoại ra, trên màn hình...

Là thông báo ghép trận thành công, chiếc đồng hồ đếm ngược báo hiệu lúc vào trò chơi đang nhảy số.

10, 9, 8, 7...

"Ta đáp ứng yêu cầu của ông."

Trái ngược với giọng điệu rặt vẻ đế vương của Euphemia, người kinh hãi tột độ lúc này lại chính là Y Mặc.

Không đúng, không đúng, không đúng!

Nếu giải quyết trong trò chơi, vậy cái hồ máu trước mắt, rồi cả đám dân thường bị mê hoặc tâm trí kia, tất cả những thứ này rốt cuộc còn có ý nghĩa gì nữa? Lão Lasombra này có vấn đề. Hoặc là trò chơi có vấn đề, hoặc là lão ta đang toan tính làm điều gì đó mà không thể để Euphemia có mặt ở đây cản mũi!

Trong chớp mắt, Y Mặc đã nhìn ra điểm mù.

Đây là một cái bẫy, một cái bẫy nhắm vào Euphemia, và với bản tính kiêu ngạo của cô, đây là một cái bẫy mà cô sẽ không tài nào từ chối được.

Euphemia thì không từ chối, nhưng Y Mặc lại rất muốn từ chối!

Dấn thân vào vũng nước đục mang tên châu Âu này là để bắt kịp tiến độ của server quốc tế, tiện thể đục nước béo cò hoặc giảm bớt số lượng kẻ địch. Anh hoàn toàn không muốn trở thành trung tâm của vòng xoáy, không muốn làm hòn đá kê chân cho người khác, nhất là khi đã biết tỏng đó là cạm bẫy nhằm vào mình. Cứ đứng bên ngoài hóng xem Sabbat đang bày trò gì, "ngọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi" chẳng phải sướng hơn sao?

Lúc lão Lasombra đề nghị giải quyết trong trò chơi, Y Mặc đã cố gắng thoát khỏi đội ngũ với Euphemia.

Thế nhưng Euphemia còn chưa kịp phản hồi lão Lasombra, cô đã mở chế độ ghép trận từ trước rồi. Tựa như đã đoán được mọi bề, cô hoàn toàn không cho bản thể của Y Mặc một cơ hội nào để rời nhóm!

Vào khoảnh khắc trước khi bị cuốn vào trò chơi. Euphemia đang lơ lửng giữa không trung liền quay đầu lại. Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt của phân thân Y Mặc, vừa phấn khích vừa đùa cợt.

Đó không phải là cái bẫy mà Euphemia giăng ra cho Y Mặc. Mà là cô đang nói với anh rằng:

『Này, Y Mặc.』

『Tôi biết lão Lasombra kia đang giở trò đấy.』

『Nhưng thế thì đã sao chứ, hãy theo tôi chơi đùa một trận cho thật thỏa thích đi, cậu đừng hòng chạy thoát!』

Bản thể của Y Mặc nhíu mày thật chặt. Thông qua cảm nhận từ phân thân, bản thể ở ngoài âm thầm chửi đổng trong lòng.

『Cái đồ đàn bà điên này, cô có muốn chết thì đừng kéo theo tôi chứ, mạng tôi không dai như cô đâu!!!』

Bất chấp những lời lèm bèm của Y Mặc. Ting. Trận đấu ghép thành công, trò chơi thứ 17 chính thức bắt đầu!

Giai đoạn chuẩn bị, vẫn là khoảng không hư vô quen thuộc.

Không gian tuy quen, nhưng hệ thống và thông báo thì lại cực kỳ lạ lẫm.

Không có tên trò chơi, thể loại, số lượng người tham gia hay phần giới thiệu,... cũng chẳng có cửa hàng để mua vật phẩm, ngay cả cái đồng hồ đếm ngược 10 phút quen thuộc cũng chỉ còn vỏn vẹn 30 giây.

Hiện ra trước mắt anh, chỉ là một khung cửa sổ.

『Vui lòng điền biệt danh, giai đoạn chuẩn bị sẽ kết thúc sau 30 giây nữa.』

Một trò chơi phi tiêu chuẩn!

Dù cho Y Mặc đã chơi không biết bao nhiêu trận, anh cũng chưa từng gặp cái giai đoạn chuẩn bị nào mà nó lại đơn giản đến mức này.

Kích hoạt thiên phú, mắt trái lóe lên ánh đỏ, anh không ngừng đưa ra những suy luận tính toán. Cho dù tính toán theo cách nào đi chăng nữa, thì vẫn có một sự thật hiển nhiên không thể thay đổi.

Trò chơi mà lão Lasombra mời gọi, tuyệt đối là một trò được "đo ni đóng giày" riêng cho Euphemia. Có khả năng lão đã thao túng được cả thể loại hay chỉ định chính xác đó là trò chơi nào.

Điểm yếu tuyệt đối, đánh thẳng vào yếu điểm, một khởi đầu "trời sập" đã được định sẵn. Là một người đồng đội cùng vào trận với Euphemia, hơn nữa lại chẳng có thực lực mạnh mẽ như cô, tình hình của Y Mặc chỉ có thể thê thảm hơn.

"Haiz..."

"Cái loại phụ nữ vừa tùy hứng vừa kiêu ngạo này... quả thật chẳng thể nào hợp tác nổi, chết người mất thôi!" Y Mặc trố đôi mắt cá chết, vô cùng bất lực.

Nhưng chuyện đã đến nước này, cũng chỉ đành nhắm mắt đưa chân đối mặt thôi.

『Biệt danh: Kuuhaku.』

Giữa tiếng đếm ngược khô khan, ngay lúc việc đặt biệt danh vừa hoàn tất, hình bóng của anh cũng lập tức biến mất.

Khác với việc chuyển từ giai đoạn chuẩn bị sang giai đoạn tham gia trò chơi chỉ trong chớp mắt như mọi lần. Quá trình tiến vào trò chơi lần này có vẻ như đã kéo dài rất lâu.

Lâu đến mức đầu óc trở nên mụ mẫm, tay chân rã rời vô lực, buộc phải chìm sâu vào giấc ngủ, một cảm giác mệt mỏi cực độ bao trùm.

Xuyên qua sự mỏi mệt đó, ý thức dần trở lại, ngũ quan cũng từ từ thức tỉnh.

Luồng không khí hôi hám, ẩm mốc luồn vào mũi. Gây ra chút khó chịu ở phổi. Sự ẩm thấp xen lẫn mùi xú uế nhè nhẹ khiến người ta chỉ muốn lập tức trốn khỏi nơi này.

Bị luồng không khí hôi hám ấy bủa vây, chàng thanh niên đang nằm sõng soài trên nền đất ngổn ngang từ từ mở mắt, đảo nhìn xung quanh.

Một căn phòng tồi tàn tối tăm. Chiếc giường sắt đôi hoen gỉ, cái bồn cầu xả nước vỡ nát, bồn rửa mặt bám đầy vết ố, cùng chiếc gương chằng chịt vết nứt treo phía trên.

Ánh nắng buổi chiều tà hắt qua ô cửa sổ duy nhất, rọi xuống khuôn mặt và thân hình của chàng thanh niên. Bóng của khung song sắt tình cờ in ngay trên đôi mắt anh, giúp cho đôi mắt hãy còn cay xè vừa mới mở ra có thể nhìn rõ mọi vật xung quanh.

Cảm giác nhói đau truyền đến từ cổ, anh vô thức đưa tay lên sờ.

Một chiếc vòng cổ kim loại thiết kế đặc biệt, lạnh lẽo và cứng nhắc, khóa chặt lấy cổ anh, đâm xuyên qua da, găm sâu vào da thịt. Cứ theo phản xạ muốn gỡ nó ra, nhưng một cơn đau buốt đến xé gan xé ruột ập đến, khiến ý thức lờ mờ của chàng thanh niên lập tức tỉnh táo lại, bàn tay cũng tự động rụt về khỏi chiếc vòng cổ chết người đó.

Tỉnh táo hoàn toàn, anh ngẩng đầu nhìn về phía lối ra của căn phòng trước mặt.

Đó không phải là tường hay cửa bình thường, mà là một lớp song sắt chắn ngang - thứ chỉ thường thấy trên các phương tiện truyền thông - giam giữ toàn bộ những gì tồn tại bên trong căn phòng này.

Nhà tù?

Ý nghĩ đó bật ra như một phản xạ có điều kiện, nhưng kèm theo là một cảm giác kỳ lạ khó tả, chẳng biết suy nghĩ đó từ đâu mà ra.

Trong một thứ cảm giác lạc lõng, sai trái tột độ. Chàng thanh niên uể oải bò dậy khỏi mặt đất, vô thức lê bước đến chỗ cái bồn rửa nát bấy kia, đứng đối diện với chiếc gương chằng chịt vết nứt.

Trong những mảnh gương loang lổ. Phản chiếu ra hàng chục bóng hình của cùng một chàng trai.

Khoác trên mình bộ đồ thể thao màu đen sạch sẽ, nét mặt thanh tú dễ nhìn nhưng lại chất chứa vẻ mỏi mệt. Điểm thu hút nhất chính là đôi mắt tuyệt đẹp ấy, mắt trái mang sắc đỏ trầm đục, còn mắt phải lại đen láy sâu thẳm. Nét hoang mang thấp thoáng trên gương mặt khiến bất kỳ cô gái nào nhìn thấy cũng không khỏi nảy sinh lòng thương xót.

Giữa cảm giác lạ lẫm và quen thuộc đan xen, hai thứ cảm xúc đối lập không ngừng va chạm mãnh liệt trong cõi lòng. Chàng thanh niên đứng trước gương không kìm được đưa tay chạm vào má mình, ngẩn ngơ nhìn hàng chục chàng trai xinh đẹp với vẻ hoang mang đang lặp lại hành động ấy trong những mảnh gương vỡ.

Một lát sau. Đôi môi khô khốc đắng ngắt khẽ mấp máy, thanh âm ngập tràn sự hoài nghi buột ra: "Tôi... là ai?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!