Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

100 2034

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

49 71

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

150 300

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

370 1186

Tập 17: Hồi Châu Âu (Phần Đầu) - Bữa Tiệc Máu - Chương 47: Yêu ma quỷ quái

Chương 47: Yêu ma quỷ quái

Chương 47: Yêu ma quỷ quái

Nghĩ tới đây, Kuuhaku không khỏi lắc đầu.

Mặc dù anh bị mất ký ức và nhận thức về bản thân, nhưng lại am hiểu rất nhiều thứ, thỉnh thoảng sẽ nhớ ra vài tình tiết phim truyền hình hay phim điện ảnh.

Không nhớ rõ mình đã xem nó như thế nào, xem từ bao giờ, nhưng lại có ấn tượng và nhớ rõ nội dung bên trong.

Trong đó có những bộ phim liên quan đến chủ đề nhà tù, từ phim điện ảnh Hoa ngữ đến phim truyền hình dài tập của Mỹ. Dù là phòng giam đông người hay phòng giam cá nhân, thì cũng không có chuyện hành lang nhà tù lại tắt điện tối thui, không có camera giám sát và cứ như động yêu tinh đen ngòm thế này.

Ấn tượng sâu sắc nhất là hai bộ "Nhà tù Shawshank" và "Vượt ngục".

Trong "Nhà tù Shawshank", ban đêm phòng giam có tắt đèn nhưng khóa cửa thì kỹ lưỡng trong ngoài ba lớp, cai ngục cũng luôn túc trực đàng hoàng, không thể nào như cái nơi chết tiệt này được. Còn về chuyện camera giám sát... Bối cảnh bộ phim là về một nhân vật bị kết án tù chung thân vào thập niên 20 của thế kỷ trước, nên việc không có camera cũng là chuyện dễ hiểu.

Nói tóm lại, cái nơi này rất kỳ lạ.

Đúng là nhà tù thật, nhưng kiến trúc lại cũ rích. Thế nhưng chiếc vòng trên cổ lại thuộc hàng công nghệ cực kỳ tối tân, thậm chí còn vượt xa những gì Kuuhaku biết, hoàn toàn không ăn nhập chút nào với kiến trúc ở đây.

Trong hành lang sặc mùi ẩm mốc, chất lượng không khí tệ hại. Tò mò, Kuuhaku thử mở vài cánh cửa phòng giam trên đường đi xem sao.

Trong lúc đó, Chú Vọng lên tiếng: "Mở được hết đấy, không có ai đâu."

"Dọc đường đi tới đây, tôi chỉ tìm thấy hai cô cậu thôi."

Chú Vọng nói rõ tình hình, nhưng Kuuhaku vẫn tự mình mở thử một cánh cửa để xác nhận lại.

"Nói chung, cứ xem thử có lối nào thoát khỏi nơi này không đã."

Về điểm này, Kuuhaku và Chú Vọng có chung suy nghĩ. Chẳng ai muốn chôn chân ở cái nơi tồi tàn, dơ bẩn này cả, cứ có cảm giác mình sẽ sớm muộn cũng mục rữa theo nó mất.

Tuy nhiên, chưa kịp để ba người tìm ra lối thoát, trong bóng tối bỗng vang lên âm thanh phát ra từ hệ thống loa phát thanh.

『Gửi đến tất cả những ai đang nghe được thông báo này.』

『Bất kể đang ở đâu, hãy lập tức tập trung tại phòng Thẩm phán số 1.』

『Những kẻ không có mặt tại phòng Thẩm phán số 1 trong vòng 20 phút sẽ bị coi là vi phạm quy tắc, phán quyết tử hình sẽ được thi hành ngay lập tức.』

Âm thanh phát thanh vang lên quá đột ngột khiến Kuuhaku và Chú Vọng giật nảy mình. Khả năng cách âm của nơi này không tốt, ít nhất là cách âm ngoài hành lang rất kém. Giọng nói từ đài phát thanh nghe giống giọng AI tổng hợp hơn là giọng người, vang lên đồng loạt từ nhiều chiếc loa trong các phòng giam, cộng hưởng lại với nhau nghe như tiếng tụng kinh văng vẳng bên tai.

Người khác có chịu đựng nổi hay không thì không rõ, chứ Kuuhaku sờ lên chiếc vòng cổ của mình, anh thật sự thấy gánh không nổi. Thế là anh chẳng dám cẩn trọng dò la nữa, ngay lập tức cùng Chú Vọng dắt díu nhau vắt chân lên cổ mà chạy, đẩy nhanh tiến độ khám phá.

"Bà nội ơi, bớt tao nhã lại đi, cô cũng mau đi nhanh lên!"

Với nhan sắc và vóc dáng của Euphemia, Kuuhaku thật sự không có lý do gì để gọi cô là "bà nội". Nhưng nhìn cái điệu bộ thong thả tản bộ như đi dạo trong vườn nhà của cô ta, Kuuhaku đứng ngoài mà ruột gan nóng như lửa đốt.

Bỏ mặc cô ta ư... Người ta cũng chưa làm ra chuyện gì quá đáng tới mức đó.

Cứ thế, Kuuhaku nắm chặt lấy tay Euphemia, kéo cô chạy vội đi tìm phòng Thẩm phán số 1. Bàn tay Euphemia hơi lạnh nhưng rất mềm mại. Trong một môi trường tồi tệ thế này, một chút hơi ấm da thịt cũng đủ mang đến vài phần an tâm và vỗ về.

Cảm xúc rất dễ lan truyền. Kuuhaku cảm nhận được tâm trạng của Euphemia, cô không hề hốt hoảng chút nào. Ngay cả khi bị anh kéo chạy xồng xộc, trên mặt cô vẫn hiện lên sự bình yên và tận hưởng nhiều hơn.

"Haiz..."

"Đúng là con điên không màng mạng sống..."

Ngoài miệng Kuuhaku lầm bầm càu nhàu, nhưng nhờ sự bình tĩnh của Euphemia mà tâm trạng anh cũng được xoa dịu đôi chút, không còn hoảng loạn như trước.

.

Khoảng 12 phút sau.

Nhóm ba người Kuuhaku đã tìm thấy phòng Thẩm phán số 1. Khi mở cửa bước vào, bên trong đã có 6 người đang đứng ngồi rải rác.

Đó là một căn phòng rộng chừng 50 mét vuông, không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ, nhưng môi trường, bầu không khí và cách bài trí bên trong lại vô cùng áp bức. Ba bức tường có cửa sổ nhưng chẳng thấy ánh nắng đâu, có lẽ là loại cửa sổ giả hoặc đã bị bịt kín, biến không gian này trông như một chiếc hộp đen. Không đến mức tối om, năm ngọn đèn treo màu vàng úa đều đang được thắp sáng, nhưng ánh sáng lại không mấy chói lọi, rọi xuống nền xi măng không chút phản quang càng khiến căn phòng thêm phần u ám, mờ mịt.

Ngay giữa phòng đặt 11 chiếc ghế hổ bằng sắt gỉ sét, loại được gắn cố định xuống sàn nhà. 10 chiếc ghế xếp thành một vòng tròn, khoảng cách giữa các ghế khá xa nhau. Ở chính giữa vòng tròn ấy là một khu vực cách ly hình trụ trong suốt, bên trong đặt chiếc ghế hổ cuối cùng. Khác với những chiếc ghế còn lại, trên chiếc ghế này dính đầy những vệt màu đỏ sẫm loang lổ, chẳng cần đến gần cũng có thể đoán ra lý do tại sao nó lại bị nhuốm đỏ.

Phía trước 11 chiếc ghế hổ là một bục thẩm phán. Không có ghế ngồi cũng chẳng có người đứng sau bục, trên đó chỉ đặt một chiếc tivi màn hình lồi đời cổ. Lớp kính màn hình tivi trông khá dày, hiện đang đen ngòm, không rõ còn dùng được hay không. Cạnh đó là một tấm bảng đen, trên bảng viết bốn chữ to tướng bằng phấn đỏ.

『KẺ VI PHẠM, CHẾT.』

Lúc nhìn thấy dòng chữ trên bảng, Kuuhaku vô thức đưa tay sờ lên chiếc vòng cổ đặc chế của mình. Anh hiểu rõ bốn chữ trên bảng không phải để hù dọa, nếu làm ra hành động gì vi phạm quy định, khéo sẽ mất mạng thật. Cảm giác mình đang là con chuột bạch trong phòng thí nghiệm lại càng thêm mãnh liệt, cổ họng của vận mệnh như bị bóp chặt, ngay cả việc hít thở cũng trở nên nặng nhọc.

Ngoài những thứ đó ra, trong phòng chẳng còn vật dụng trang trí nào khác. Phía trên những chiếc ghế hổ lắp vài ngọn đèn rọi nhưng không được bật sáng, xung quanh phòng đặt rất nhiều ghế xếp gấp, giống như có thể cho rất nhiều khán giả đến dự thính.

Sau khi quan sát xong địa hình, Kuuhaku chuyển ánh mắt sang những người trong phòng. Ngoài ba người Kuuhaku, Chú Vọng và Euphemia ra, thì 6 người đến trước lúc này cũng đang đưa mắt dò xét nhóm ba người họ.

Tất cả đều là nam giới, 3 người da trắng và 3 người da vàng.

Ba người da trắng bao gồm:

1. Bruch.

Khoảng 40 tuổi, ăn mặc theo phong cách cao bồi viễn Tây nước Mỹ. Quần bò xanh phối áo khoác da màu nâu, đầu đội mũ cao bồi, cổ thắt một chiếc khăn tay. Dáng người khá vạm vỡ cường tráng, gương mặt góc cạnh cương nghị, tỏa ra khí thế rất áp đảo, thoạt nhìn đã biết là kiểu người rất giỏi đánh đấm. Tuy là người da trắng nhưng nước da lại hơi ngả vàng, chứng tỏ thường xuyên phơi nắng. Gã đang ngồi dang chân thoải mái trên một chiếc ghế xếp cạnh tường, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt sắc lẹm và thản nhiên đánh giá nhóm Kuuhaku.

2. Gangrel.

Tương phản hoàn toàn với Bruch. Khoảng 40 tuổi, dáng người thấp bé gầy gò, chiều cao chưa tới 1m65, cơ thể co cụm lại thành một cục bị giấu nhẹm dưới lớp áo choàng đen. Da dẻ trắng bệch đến mức không có tí máu nào. Đôi mắt rất nhỏ, lại là loại mắt mèo vô cùng hiếm gặp, hễ bị nhìn chằm chằm là y như rằng thấy rợn người.

3. Huấn Luyện Viên Thể Hình.

Khoảng 40 tuổi, là một gã cơ bắp da trắng chính hiệu. Dáng người cao to vạm vỡ, da trắng bóc. Gã mặc một bộ đồ da bó sát đặc chế màu đen khiến người ta không nỡ nhìn thẳng, loại da bóng lộn có gắn đinh tán. Có chút hơi hướng của Vương Billy (Billy Herrington), bộ đồ da đen bó sát phô bày trọn vẹn những đường nét cơ bắp cuồn cuộn trên người gã, chiếc quần lót đen tam giác bó sát nổi cộm lên cái thứ "chú chim non" kia càng khiến người ta phải chói mắt. Tay gã đeo đôi găng tay đen cùng bộ, bên hông vắt một chiếc roi da đen. Kuuhaku chỉ cần nhìn thôi cũng thấy ngượng thay, cái cảnh này có hơi không phù hợp với trẻ vị thành niên rồi đấy. Khi đối phương chú ý thấy anh và nhìn lại, Kuuhaku - kẻ trước nay luôn tự tin ưỡn ngực - lập tức quay ngoắt đi chỗ khác, không dám chạm mắt.

Nói sao nhỉ... với cái lối ăn mặc ấy, chẳng lẽ gã là dân đồng tính? Hay là có sở thích quái gở gì đó! Kuuhaku không có hứng thú với phương diện đó, sợ thu hút sự chú ý rồi trở thành con mồi của gã nên đành ngó lơ.

Quan sát xong 3 người da trắng, ánh mắt anh dừng lại trên người 3 người da vàng. Ba người da trắng đều độ tầm 40 tuổi, quy vào hàng ngũ ông chú. Còn 3 người da vàng thì có 2 thanh niên trẻ tuổi và 1 ông chú.

4. Khách Làng Chơi.

Một ông chú tầm 50 tuổi, vóc dáng không cao, thân hình phát tướng. Nhìn qua ngũ quan, nếu lúc không béo chắc cũng được tính là có nhan sắc, chỉ là giờ lớn tuổi lại phát tướng nên bị kéo tụt hạng trầm trọng. Ông ta mặc một bộ âu phục thường ngày, vác theo cái bụng phệ cứ đi lại rung rinh, tay vuốt ve bộ râu ria mép, tủm tỉm cười nhìn Kuuhaku. Thuộc tuýp người ôn hòa, chắc là dễ tiếp xúc nói chuyện. Có lẽ là người Hàn Quốc. Về lý do tại sao, Kuuhaku cũng khó mà giải thích. Có lẽ là sự khác biệt về diện mạo, quần áo, khí chất giữa người Hoa, người Nhật và người Hàn, tóm lại một số bộ phận rất dễ nhận biết.

5. Khách Qua Đường.

27 tuổi. Mặc một bộ võ phục màu đen, bên ngoài khoác áo tơi, đầu đội nón lá, sau lưng đeo hai thanh trường kiếm màu đen. Ánh mắt lạnh lùng, khí thế toát lên vẻ cô độc, tựa như một hiệp khách máu lạnh thời xưa. Toát ra hơi thở "người lạ chớ lại gần" rõ mồn một. Khi Kuuhaku nhìn qua, ánh mắt sắc như dao của đối phương cũng lập tức phóng tới. Không đoán được tính tình của gã kia thế nào, chỉ sợ gã mất hứng lại rút đao chém luôn nên Kuuhaku không dám nhìn nhiều. Ừm, người Trung Quốc.

6. Kẻ Chán Đời.

Rất trẻ, khoảng 20 tuổi. Mặc bộ Yukata nam màu sẫm của Nhật Bản, chân đi guốc gỗ. Đôi mắt cá chết vô hồn, u ám thiếu sức sống. Trên tay cầm một cuốn sách, mắt luôn nhìn đăm đăm lên trần nhà, miệng cứ lẩm bẩm những câu nói khó hiểu như: "Sao mình vẫn chưa chết nhỉ", "Chắc mình sắp chết rồi", "Nhưng chừng nào thì chết ta", trông tinh thần không được bình thường cho lắm.

Sự xuất hiện của 6 người này thực sự khiến Kuuhaku có chút nghi ngờ nhân sinh.

Hiệp khách vác đao, văn nhân lẩm bẩm, gã Hàn Quốc hói đầu. Cao bồi, gã mắt mèo, thêm tên biến thái...

Đánh giá của Kuuhaku là, trong cái đám này chẳng có ai trông bình thường cả.

Quay lại nhìn Chú Vọng, cái dáng vẻ của một người qua đường hết sức bình thường ập vào mặt khiến Kuuhaku bỗng thấy ông ta trở nên thân thuộc và đáng mến hơn hẳn.

Chú Vọng cũng có chung suy nghĩ với Kuuhaku, nên ánh mắt nhìn anh càng thêm gần gũi. Thế nhưng khi hai người đang đắm đuối nhìn nhau, Chú Vọng dường như nhận ra điều gì đó, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác, ông ta quay phắt đầu đi, thể hiện rõ ý cự tuyệt.

Hả? Tình huống gì đây!

Trong lúc Kuuhaku còn đang mơ hồ, Euphemia lên tiếng chen vào: "Ông ta cảm thấy những người ở đây đều có vấn đề, và cậu có khả năng cũng có vấn đề nốt, ổng coi cậu là dân đồng tính nam đấy."

Cái đệt, ông đây đếch phải! Dù có mất trí nhớ thì tôi vẫn là đàn ông thẳng 100% chuẩn men nhé!

"Ông ta không thèm chơi với cậu thì tôi chơi với cậu, tôi là người bình thường." Euphemia tỏ ra rất vồn vã với Kuuhaku.

Cô bình thường cái búa ấy, bét nhất cô cũng là một ả yandere điên khùng, đích thị là cùng một mâm với cái hội 6 người giữa sảnh kia kìa.

Kuuhaku trợn cặp mắt cá chết, sợ lỡ kích động Euphemia khiến cô ta phát bệnh ngay tại chỗ nên đành phải gào thét phỉ báng trong lòng.

Trong đôi mắt đỏ au của Euphemia lóe lên tia sáng hưng phấn, khiến Kuuhaku có ảo giác cô ta đọc thấu được suy nghĩ của mình. Trong lòng cứ lấn cấn không thôi, anh đành cố gắng quay mặt đi, hạn chế nói chuyện và chạm mắt với cô ta.

Đánh giá xong những người có mặt, anh vô thức nhìn về phía chiếc đồng hồ trong phòng. Theo như tính toán trong đầu anh, khoảng thời gian 20 phút để tập trung tại phòng Thẩm phán số 1 chỉ còn chưa đầy 1 phút nữa.

Ánh mắt anh lướt qua những chiếc ghế hổ giữa phòng, rồi lại lướt qua đám đông, sau khi xác nhận số lượng, ánh mắt anh dừng lại ở cánh cửa bục thẩm phán.

"Vẫn còn thiếu một người nữa nhỉ?"

Có 9 người, nhưng lại có vòng tròn gồm 11 chiếc ghế hổ.

Ngay khi lời lẩm bẩm vừa thốt ra, quả nhiên.

Rầm.

Vào những giây đếm ngược cuối cùng, cánh cửa phòng thẩm phán bị đẩy mạnh ra.

Khi một cậu béo da vàng bước vào với vẻ mặt đầm đìa mồ hôi, vừa khít lúc chốt hạ cuối cùng, hội tụ đủ 10 người, trò chơi chưa từng biết đến sắp sửa bắt đầu!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghế hổ (老虎凳): tên gọi của một dụng cụ tra tấn tàn khốc thời xưa ở Trung Quốc. Nạn nhân sẽ bị trói chặt phần đùi và đầu gối vào một chiếc ghế dài, sau đó người ta sẽ chêm dần các viên gạch xuống dưới gót chân. Quá trình này gây đau đớn tột cùng và có thể làm gãy nát khớp gối hoặc đứt gân của nạn nhân.