Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 17: Hồi Châu Âu (Phần Đầu) - Bữa Tiệc Máu - Chương 48: Trò chơi sát nhân

Chương 48: Trò chơi sát nhân

Chương 48: Trò chơi sát nhân

Cậu béo canh đúng giờ chót mới chạy tới nơi, đi giày thể thao, mặc quần đùi áo cộc tay. Lúc đẩy cửa bước vào, cậu ta đã thở hồng hộc. Cậu ta vịn tường khom lưng nghỉ một lúc lâu mà vẫn chưa thở đều lại được, có vẻ thể lực rất yếu.

Kuuhaku quan sát cậu béo, cảm thấy trạng thái của cậu ta hơi bất thường. Cậu ta cứ ngoái đầu lại, như thể đang trốn tránh thứ gì đó. So với lúc mới bước vào, bắp chân cậu ta có hơi run rẩy, hiện giờ thì không còn nữa, nhưng nhịp thở có vẻ còn gấp gáp hơn, như thể càng nghỉ lại càng mệt vậy...

"Có bệnh à?"

Ánh mắt Chú Vọng lóe lên, suy nghĩ xem liệu có phải cậu béo chạy quá gấp nên cơ thể xảy ra vấn đề gì hay không.

Kuuhaku lắc đầu, cản Chú Vọng lại: "Chắc là không phải."

Anh chủ động tiến đến bên cạnh cậu béo đang đứng ở cửa, vỗ vỗ lưng cậu ta, hỏi nhỏ: "Không sao chứ?"

"Nếu không sao thì cậu có thể qua bên tôi, đi theo bọn tôi."

Mã số trên vòng tay cậu béo là 010, Hồ Tiểu Béo.

So với việc đi tìm phòng Thẩm phán mệt đứt hơi, Kuuhaku càng nghi ngờ cậu ta bị chứng sợ xã hội hơn. Vừa bước vào phòng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cậu ta, có lẽ vì không quen với việc bị chú ý như vậy nên mới cố tình giả vờ mệt lả đi, quay lưng lại để né tránh ánh mắt mọi người?

Bất kể suy đoán của Kuuhaku có đúng hay không, anh cũng không định tìm hiểu sâu hơn. So với mấy thành phần yêu ma quỷ quái đang có mặt ở đây, Hồ Tiểu Béo là người bình thường nhất, ngược lại điều đó làm Kuuhaku có hảo cảm vô cùng.

Lý do à, ngoài việc là người bình thường, còn có chút gì đó không thể giải thích bằng lời. Nói chung là rất thân thuộc, còn thân thuộc hơn cả Euphemia, đó là cảm giác vui sướng khi bắt gặp đồng loại.

Hồ Tiểu Béo quay đầu nhìn Kuuhaku, vô tình để lộ biểu cảm như vừa bốc trúng quẻ thượng cát, vội vàng đáp: "Không sao, chỉ là do không tìm thấy đường nên chạy hơi gấp... cảm ơn... cảm ơn anh!"

Nói rồi, cậu ta định theo Kuuhaku đi tới chỗ nhóm của anh.

Trong lúc cùng đi về vị trí ban nãy, Kuuhaku không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài lần hình in hoạt hình rất to trên chiếc áo phông của Hồ Tiểu Béo - một nhân vật 2D, bé loli buộc tóc hai chùm màu xanh lam.

Kuuhaku nhìn quen cực kỳ, nhưng rặn mãi cũng không nhớ ra tên nhân vật này là gì, tại sao mình lại thấy quen mắt thế, điều này làm anh có chút đau đầu.

Hồ Tiểu Béo thấy Kuuhaku cứ nhìn chằm chằm vào hình in trên áo mình bèn chủ động giới thiệu: "Đây là thần tượng mà tôi đu, VTuber Thủy Xích Tinh đó."

"Cho dù tôi có quên sạch mọi thứ, cũng không bao giờ quên thần tượng của mình!" Cậu ta giơ ngón cái lên một cách tự hào và vui sướng, trong mắt lấp lánh những ngôi sao nhỏ.

"Hì hì."

"Thấy cậu nhìn chăm chú vậy, để tôi giới thiệu cho cậu nhé."

"Mặc dù cậu đẹp trai, không giống dân trong vòng tụi tôi lắm, nhưng cái kiểu tóc mái dài che mắt với ánh mắt cá chết của cậu, có tiềm năng phết đấy!"

"Những người có ngũ quan không tệ, nhưng vì suốt ngày ở trong nhà, không chịu chăm chút bản thân mà hoàn toàn sa đọa thành otaku thực ra cũng không hiếm đâu."

Nhắc đến Thủy Xích Tinh, Hồ Tiểu Béo lập tức hiện nguyên hình, bắt đầu lải nhải không ngừng.

Kuuhaku nhếch mép, đành phải lắng nghe.

Nói thật, khi nghe đến cái tên Thủy Xích Tinh, trong lòng Kuuhaku cuộn trào từng đợt sóng cảm xúc, có cảm giác như linh hồn vừa bị chạm vào.

Nói thế nào nhỉ. Bản thân anh chắc chắn biết, và nó cũng cực kỳ quan trọng đối với anh, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể nhớ ra nổi.

Hồ Tiểu Béo đã vô tình để lộ tình trạng của mình, cậu ta đã bị mất trí nhớ. Cậu ta mất trí nhớ nhưng vẫn có thể nhớ được Thủy Xích Tinh, còn mình mất trí nhớ, cảm thấy rất quen thuộc nhưng lại không nhớ ra...

Lẽ nào, mình lại thân thuộc với Thủy Xích Tinh hơn cả cậu ta?!

Chẳng lẽ là...!!!

Mắt Kuuhaku sáng rực lên, như thể vừa được khai sáng, linh cảm từ trên trời rơi xuống, không gì cản nổi!

Người lồng tiếng phía sau Thủy Xích Tinh chính là... người yêu của mình?!

(⊙o⊙)...

Ơ... Sao nghe sai sai, mà lại có vẻ hợp lý thế nhỉ...

Kuuhaku càng nghĩ, mặt lại càng nhăn như khổ qua, dù thấy thế nào cũng thấy có gì đó lấn cấn, nhưng rặn mãi không ra, cuối cùng bèn bỏ cuộc, hoàn toàn dập tắt dòng suy nghĩ.

Hồ Tiểu Béo nhìn chằm chằm Kuuhaku, ngẫm nghĩ rồi phán: "Tôi có cảm giác cậu đang nghĩ đến chuyện gì đó rất vô lễ..."

Kuuhaku xua tay: "Làm gì có, nhưng nói sao nhỉ, tôi không khuyến khích cậu đu Thủy Xích Tinh đâu."

"Cứ có cảm giác không phải chuyện tốt lành gì."

Nếu người lồng tiếng sau lưng Thủy Xích Tinh thật sự là "người yêu" của mình, thế mà mình không nhớ ra trong khi Hồ Tiểu Béo lại nhớ được, lại còn tíu tít khoe khoang giới thiệu với mình... Cái tình huống này, chẳng phải là cảm giác bị cắm sừng mà không hề hay biết sao!!

Ừm, quả nhiên vẫn là không nên khuyến khích đu.

Về điểm này Kuuhaku cũng không phải nói bừa, anh luôn có linh cảm đu Thủy Xích Tinh sẽ là một chuyện rất tệ hại, kiểu cảm giác bất an như bị Tà Thần nhắm trúng vậy, thực sự là vì muốn tốt cho Hồ Tiểu Béo thôi. Dù sao Hồ Tiểu Béo mà xảy ra chuyện gì, thì "người bình thường" ở đây chỉ còn sót lại một mình anh thôi...

Kuuhaku có lòng tốt, nhưng ai ngờ Hồ Tiểu Béo lại trở mặt ngay tắp lự.

Có lẽ Kuuhaku cũng nhận ra mình chẳng có tư cách gì để khuyên nhủ, thậm chí còn không hiểu sao nãy mình lại buông lời như vậy, đành vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi, tại tôi tại tôi."

"Thực ra tôi cũng khá thích bé loli này, hay là cậu giới thiệu sâu hơn cho tôi nghe chút đi?"

Nghe Kuuhaku nói vậy, sắc mặt Hồ Tiểu Béo lập tức dịu đi, bắt đầu thao thao bất tuyệt phổ cập kiến thức về Thủy Xích Tinh cho Kuuhaku. Cảm xúc của dân Otaku thay đổi nhanh chóng như vậy đấy.

Chỉ là không hiểu sao, nghe Hồ Tiểu Béo lải nhải không ngừng về Thủy Xích Tinh, Kuuhaku luôn có cảm giác xấu hổ không có chỗ chui, vô cùng khó chịu.

Cứ thế, hai người vừa trò chuyện, tình bạn vừa mới chớm nở đã... lật thuyền cái rụp!

"Kẻ dị giáo, cậu là đồ dị giáo!"

"Chắc chắn rồi, tôi và cậu tuyệt đối không có khả năng trở thành bạn bè!" Hồ Tiểu Béo đỏ mặt tía tai, tức đến đỏ ngầu cả mắt.

Nguyên nhân thì vô cùng đơn giản.

Sau khi hai người đi về vị trí cũ, Euphemia lập tức sán tới ôm ấp Kuuhaku cực kỳ thân thiết, lại còn giống hệt một con mèo nhỏ dùng môi cọ cọ vào cổ anh. Kuuhaku bị cọ đến hoang mang, còn Hồ Tiểu Béo thì bị ân ái làm cho phát điên.

Cuối cùng Hồ Tiểu Béo nổi giận, bùng nổ ngay tại trận.

"Đáng ghét, lũ Riajuu chết tiệt!".

"Tôi đã bảo sao cậu lại tốt bụng bắt chuyện với tôi thế!"

"Cậu chính là muốn lôi tôi ra làm nền để làm nổi bật vẻ đẹp trai của mình!"

"Lòng tốt của bọn Riajuu là sự ác ý lớn nhất đối với dân otaku chúng tôi!!"

"Đáng ghét, chết hết đi."

"Riajuu! Nổ tung đi! Riajuu! Hủy diệt đi! Tôi nguyền rủa anh! Sớm muộn cũng bị phụ nữ vắt kiệt!!"

Euphemia không buồn giải thích, Kuuhaku nhếch mép cũng chẳng biết giải thích thế nào, còn Chú Vọng thì âm thầm tránh xa ba người. Chắc Chú Vọng cứ ngỡ vớ được thêm một người bình thường, nhưng khi thế giới giao thoa, hóa ra chẳng có tí bình thường nào, cái mùi "ảo tưởng 2D" bốc lên nồng nặc khiến một ông chú trung niên như ông ta phải sợ chết khiếp.

Tóm lại, thế giới của người trẻ tuổi, tôi không hiểu nổi. Chuồn thôi chuồn thôi!

Trong một căn phòng có 10 người cùng đeo vòng cổ, những người đến trước đa phần tự mình đánh giá xung quanh chứ không mấy khi túm tụm nói chuyện, thì khu vực của 4 người Kuuhaku vô tình trở thành tâm điểm chú ý.

"Hừ, tình bạn giả tạo, trò vui dỏm."

"Quả nhiên, thế giới này quá đỗi nhàm chán, để tôi đi chết cho xong." Tên thanh niên mặc Yukata của Nhật Bản - Kẻ Chán Đời - lấy tay che trán, trưng ra vẻ mặt cạn lời hết thuốc chữa với thế giới này.

Còn gã đàn ông trung niên da trắng thích khoe thân kia - Huấn Luyện Viên Thể Hình - thì lại có vẻ cực kỳ hứng thú, gã uốn éo ra chiều thích thú, trong mắt ánh lên sự khao khát: "Ồ, tuyệt thật đấy."

"Thanh xuân, đây chính là thanh xuân, muốn tham gia vào bầu không khí đó quá đi!"

Ông chú Hàn Quốc - Khách Làng Chơi - đi tới cạnh Huấn Luyện Viên Thể Hình, mỉm cười nói: "Nhìn thì hay đấy, nhưng quá tuổi rồi thì khó mà hòa nhập vào bầu không khí ấy lắm, không có chủ đề chung đâu."

Bên phía Kuuhaku trò chuyện rôm rả, ít nhiều cũng kéo theo bầu không khí trong phòng sôi động hơn đôi chút. Kẻ Chán Đời, Huấn Luyện Viên Thể Hình, Khách Làng Chơi lần lượt lên tiếng. Ba người còn lại là Khách Qua Đường, Bruch, Gangrel thì rõ ràng bình tĩnh và lạnh lùng hơn, không có ý định cất lời, tiếp tục quan sát những người xung quanh.

Tuy nhiên, bầu không khí này không kéo dài được bao lâu.

Rất nhanh.

Tách.

Kèm theo tiếng "sập cầu dao", hệ thống đèn trong phòng Thẩm phán đột ngột tắt phụt, toàn bộ không gian chìm trong bóng tối. Mỗi người có một phản ứng khác nhau, nhưng vì quá tối, thực chất đa phần chẳng ai biết người khác đang làm gì. Điều khiến Kuuhaku khá bất ngờ là khả năng nhìn trong bóng đêm của anh lại vô cùng tốt.

Giữa lúc mọi người đang bối rối, chiếc tivi đít lồi cổ lỗ sĩ trên bục Thẩm phán đột nhiên sáng bừng lên. Ban đầu là màn hình nhiễu hột dưa, rất nhanh sau đó chuyển sang phông nền đen, xuất hiện những dòng chữ viền trắng.

Trông hơi giống màn hình giao diện khi vào game của mấy cái máy điện tử băng hồi nhỏ, hoặc mấy game thùng đời đầu.

Đồng thời với việc màn hình tivi thu hút sự chú ý của mọi người, tiếng phát thanh lại một lần nữa vang lên.

『Chào buổi hoàng hôn, các vị.』

『Việc các vị đã có mặt tại phòng Thẩm phán số 1 đúng giờ quy định khiến ta vô cùng vui mừng.』

『Tại đây có 11 chiếc ghế, hãy dựa theo số thứ tự trên ghế và số thứ tự trên vòng tay của các vị, và ngồi xuống trong vòng 1 phút.』

Căn phòng vẫn tối tăm.

Nhưng dưới ánh sáng hắt ra từ màn hình chiếc tivi đời cũ, chí ít cũng không đến mức đưa tay ra không thấy rõ năm ngón như lúc nãy nữa.

Màn hình tivi không quá lớn, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi 11 chiếc ghế hổ, hắt lên những gương mặt đang tối sầm lại trong bóng râm của 11 người. Không khí trở nên âm u, quỷ dị, như thể vô tình lạc vào hiện trường của một nghi thức tà giáo hay một vụ án kinh dị nào đó.

Lúc đầu mọi người còn đứng quan sát. Nhưng cũng chỉ khoảng 3, 5 giây sau, đã có người đầu tiên bước chân di chuyển, chính là gã mặc áo tơi vác song đao - Khách Qua Đường.

"Cổ còn đang đeo cái thứ quỷ quái này, thì cứ làm theo lời nó nói đã."

Sau khi Khách Qua Đường hành động đầu tiên, Chú Vọng chủ động gọi mọi người làm theo yêu cầu của loa phát thanh. Có lẽ vì hoàn cảnh quá tồi tệ, sinh mệnh bị người khác khống chế, lại chẳng có ai tự tin thái quá hay mất não, nên mọi người cũng chẳng nói thêm lời nào, đều tề tựu ngồi xuống thành một vòng tròn.

Kuuhaku ngồi ở vị trí số 07, bên trái là Chú Vọng ở ghế số 06, bên phải là Euphemia ở ghế số 08, ba người ngồi liền kề nhau. Về phần Hồ Tiểu Béo ghế số 010, tạm thời đã tách khỏi đội của Kuuhaku. Bị kẹp giữa ông chú biến thái Huấn Luyện Viên Thể Hình người da trắng và ông chú Hàn Quốc Khách Làng Chơi, cậu ta trông có vẻ hơi rụt rè hoảng sợ, run rẩy hệt như một con cừu non.

Nhưng vấn đề không lớn, có người chủ động bắt chuyện nhiệt tình, lập tức làm dịu đi hội chứng sợ xã hội của Hồ Tiểu Béo.

"Chào cậu béo."

"Da cậu mịn màng trắng trẻo phết nhỉ."

"Ơ... ồ... cái đó..." Á á, cứu tôi với!

Ừm.

Cảm giác sợ xã hội thì giảm bớt, nhưng nỗi sợ hãi tột độ lại trỗi dậy.

Kuuhaku đứng ngoài hóng hớt, xem náo nhiệt mà không sợ chuyện lớn, ngược lại còn khiến tâm trạng áp lực của bản thân được xoa dịu chút đỉnh.

Nhưng cũng không thể chỉ mải mê ăn dưa hóng hớt, ánh mắt anh vẫn phải hướng về chiếc tivi trên bục Thẩm phán. Đã mở tivi, thì kiểu gì cũng phải phát thứ gì đó, nói cho mọi người biết điều gì đó, nếu không chẳng việc gì phải tập hợp mọi người ở đây, bảo mọi người ngồi xuống đây cả.

Quả nhiên, sau khi tất cả mọi người đều đã an tọa và thời gian đếm ngược 1 phút kết thúc. Trên tivi hiển thị những dòng chữ màu trắng nổi bật trên nền đen, hơi giống với font chữ của game thùng. Chữ không nhiều, nhưng lại đánh thẳng vào sâu thẳm linh hồn của những người có mặt, buộc họ phải đề cao cảnh giác, trở nên nghiêm túc hơn.

『Thưa các vị, tất cả các vị đều đã mất trí nhớ.』

『Mất trí nhớ như thế nào, tại sao lại mất, điều đó không quan trọng.』

『Quan trọng là, ta có thể giúp các vị khôi phục ký ức, giúp các vị tìm lại bản thân và giành lấy tự do.』

Tôi là ai, tôi đang ở đâu, tôi phải làm gì?

Nỗi nghi hoặc ấy vấn vít trong tâm trí của cả 10 người có mặt, đè nén cõi lòng họ, không ai là không khao khát có được câu trả lời.

Nhìn những dòng chữ đơn giản trên màn hình tivi, có người kích động, có người trầm tư, có người lại cau mày. Ít nhiều ai cũng bị lay động, cũng để lộ đôi chút cảm xúc, muốn biết cách thức ra sao.

"Chúng tôi phải làm thế nào?"

Gã đàn ông da trắng dáng người nhỏ thó gầy gò, da dẻ trắng bệch bất thường, toàn thân cuộn tròn dưới lớp áo choàng đen - Gangrel - lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Gã dường như khao khát câu trả lời hơn bất kỳ ai khác.

Chiếc tivi cũ kỹ cũng không phụ sự mong mỏi của mọi người, đáp án phản chiếu trên những khuôn mặt đang chìm trong bóng tối, in sâu vào đôi mắt mang theo sự khát khao, kỳ vọng và cả nỗi sợ hãi.

Câu chữ đơn giản, bình thường.

Nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc, rùng mình lạnh gáy.

『Kẻ giết người, được khôi phục ký ức.』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!