My Childhood Friend Showed Me a Hypnosis App, So I Pretended to Be Taken by It and She Kissed Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn tập - Chương 29 Bình yên trước cơn bão

Chương 29 Bình yên trước cơn bão

Hôm nay là Chủ Nhật, ngày hẹn đi chơi của tôi và Riho.

Tôi đang đứng đợi ở cổng soát vé của một nhà ga tại Tokyo, rất gần với thủy cung. 

Đúng vậy, chính Riho là người đã chủ động rủ tôi đến đây. 

Nếu cả hai cùng đi từ nhà thì sẽ khá phiền phức nếu chẳng may bị người ở trường bắt gặp, nên chúng tôi quyết định gặp nhau tại đây luôn.

Riho vẫn chưa đến. 

Mà... nói gì thì nói, việc chị ta rủ tôi đi chơi thực sự là một điều nằm ngoài dự tính. 

Dạo gần đây mối quan hệ giữa hai đứa có vẻ tiến triển tốt, nhưng nó vẫn mang một sắc thái vô cùng tinh tế. 

Không hẳn là không hòa hợp, nhưng nếu bỏ qua những lúc chuyện khi sử dụng ứng app miên sang một bên, thì mối quan hệ hai đứa cũng chưa đến mức thân thiết đến độ có thể rủ nhau đi chơi vào ngày nghỉ thế này.

Kể từ khi cả hai bước vào giai đoạn thành niên, tôi cùng lắm chỉ được Riho mời đến xem các buổi thi đấu của câu lạc bộ. 

Mối quan hệ đó cứ thế duy trì suốt mấy năm qua. Chính vì vậy, tôi cảm thấy khá hạnh phúc khi được Riho rủ đi chơi như thế này. 

Hơn nữa là nó cho thấy chị ta không còn quá phụ thuộc vào cái ứng dụng thôi miên đó nữa. Vì lý do nào đó, tôi cảm thấy Riho đang chú tâm nhiều vào mối quan hệ này, và điều đó khiến tôi thấy khá hứng thú.

Nếu có vấn đề gì đáng ngại trong ngày hôm nay, thì đó chính là liệu Rina-chan có đến phá đám hay không. 

Bởi vì sáng nay, có vẻ như là em ấy đã đánh hơi được việc chúng tôi đi chơi nên cứ đứng nhìn chằm chằm vào phòng tôi với ánh mắt trống rỗng... Có lẽ đến chín phần mười là cô nàng sẽ bày trò gì đó thôi. Tôi phải hết sức cảnh giác mới được.

“–Xin lỗi nhé, để em phải đợi lâu rồi.” 

“Đến rồi à.”

Cuối cùng Riho cũng xuất hiện, tôi chậm rãi rời lưng khỏi bức tường đang tựa.

Hôm nay Riho ăn mặc có chút cầu kỳ. Chị ta diện một chiếc áo blouse đen đơn giản ngắn tay, khoác ngoài là chiếc cardigan màu xanh navy xuyên thấu, kết hợp cùng quần cạp cao màu beige. 

Chân chị đi sandals cao gót, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng – khác hẳn với vẻ ngoài thường ngày. Thay vì giống một nữ sinh cao trung, trông chị ta giống một cô nàng công sở trong ngày nghỉ hơn, toát lên vẻ trưởng thành đầy cuốn hút.

Nhìn lại mình, tôi bỗng thấy hơi ngượng vì chỉ mặc áo thun ngắn tay với quần short – bộ đồ mà tôi vẫn hay mặc ở nhà.

“Tự dưng làm em thấy hơi khó xử khi đi cạnh chị đấy.” 

“C-cái ấn tượng đầu tiên kiểu gì thế hả?” 

“Em đùa thôi. Cảm ơn chị vì đã ăn diện vì em nhé.”

Tuy tôi nghĩ chị ta vốn đã cao rồi thì không nên đi cao gót nữa, nhưng cứ nghĩ đến việc Riho đã dày công sửa soạn vì mình, tôi lại thấy điều đó mới thật dễ thương.

“Hứ. Không phải chị ăn diện cho Ryuto xem đâu đấy nhé. Chỉ là chị muốn ăn mặc cho đàng hoàng thôi. Chị chẳng thấy vui tí nào khi được khen đâu.”

Miệng thì nói vậy, nhưng cái nụ cười rạng rỡ trên mặt chị là sao đây?

“Thôi, đi nào. Có nhiều show diễn lắm, mình đi xem hết một lượt đi!”

Riho bắt đầu bước đi như để đánh trống lảng. 

Chao ôi... không biết hôm nay chị ta có chịu thành thật với lòng mình một chút không đây...

 

–Em cũng ở đây nè... 

(!?)

Ngay khi vừa bước đi cùng Riho, tôi bỗng giật mình bởi một giọng nói nghe quen đến lạ lùng phát ra từ đâu đó. 

Tôi quay lại nhìn quanh thì thấy hai chùm tóc đen nhánh vừa vụt qua rồi lặn mất tăm sau một cây cột...

“Có chuyện gì vậy?” Riho hỏi với giọng sắc sảo.

“À không... em cứ cảm giác như có ai đó giống Rina vừa ở đằng kia...” 

“Rina à? Chị không nghĩ con bé đó tới đây được đâu, chị trói chặt nó vào giường rồi.”

Cái đó thì đâu còn là phạt nữa đâu chứ... 

Nhưng nếu vậy, Chẳng lẽ tôi gặp ảo giác? Hay là tôi nhìn lầm? 

Nếu Riho đã đề phòng rồi thì tốt, nhưng mà...

Và thế là, chúng tôi đi vào bên trong thủy cung. Khách hàng xung quanh toàn là các cặp đôi và gia đình, tràn ngập không khí của hạnh phúc khiến tôi không dám nhìn thẳng. 

Hồi nhỏ tôi luôn bị cuốn hút bởi Chúa tể Sith trong Star Wars, nên thực lòng tôi chẳng muốn ở một nơi đầy rẫy các Jedi chính nghĩa thế này chút nào. Aghh phe ánh sáng đáng sợ quá. 

“–Ôi nhìn kìa, dễ thương quá.”

Dù sao thì, nơi đầu tiên Riho dẫn tôi đến xem là hoạt động ăn sáng của lũ chim cánh cụt. 

Chúng đang nốc trực tiếp cả chậu cá nhỏ từ tay nhân viên. 

Với bọn này thì cá chắc là đồ uống luôn rồi. Trông chúng cứ như đang mỉa mai mấy ông hay coi cà ri là đồ uống vậy.

“Em nghĩ cái đó gọi là hoang dã chứ không phải dễ thương đâu.” 

“Thì chính cái vẻ hoang dã mà nhìn vẫn bình yên đó mới là dễ thương chứ.”

Dễ thương ư? 

Tôi cũng hiểu là có sự khác biệt trong cách nhìn nhận giữa hai đứa. Mà thôi, "dễ thương" đôi khi chỉ là câu cửa miệng, không nên bắt bẻ làm gì.

“Nếu Ryuto là cá, chắc em sẽ sống ở vùng biển sâu nhỉ.” 

“Thật đáng tiếc, em không thể phủ nhận điều đó dù rất muốn.”

Sau khi xem xong màn ăn sáng của chim cánh cụt, chúng tôi quyết định đi tham quan theo thứ tự. Cả hai cứ thế trò chuyện cho đến khi tới khu vực biển sâu.

“Em muốn sống một cuộc đời an nhiên, thi thoảng chơi đùa với cá vây tay và lâu lâu lại thăm mấy chiếc tàu ngầm.” 

“Lãng mạn mà vô nghĩa ghê. Phư phư”

Biểu cảm của Riho rất sinh động. Hiếm khi chị ta cười trước mấy câu đùa của tôi. Mà thực ra, cũng hiếm khi tôi nói đùa như vậy. 

Bản thân tôi không nhận ra, nhưng có lẽ chính tôi cũng đang khá phấn khích...

“Mà này, Ryuto... vì là cuối tuần nên ở đây đông người lắm nhỉ. Thế nên là...”

Nói rồi, bàn tay Riho khẽ tìm đến tay tôi. 

Ngay sau đó, chị nắm chặt lấy bàn tay tôi, các ngón tay đan xen vào nhau khiến tôi bất ngờ đến mức chưa kịp phản ứng.

“–Chị nắm tay em nhé... để chúng mình không bị lạc nhau?”

Riho, người vốn dĩ rất hay thẹn thùng, lại đưa đề nghị điều đó một cách bình tĩnh đến lạ thường mà chẳng cần đến cái ứng dụng thôi miên kia. Không biết có phải do bầu không khí hay không... nhưng nếu nói về thời điểm cho một bước ngoặt lớn, thì chính là lúc này đây.

“Thì... tùy chị thôi...” 

Tôi nhìn đi chỗ khác, đáp lại như một ông bố vụng về không giỏi đối phó với trẻ con.

“Phư phư.. vậy thì chị không khách sáo nhé.” Riho đáp lại với một chút điệu bộ tinh nghịch.

 

Lúc nào chị ta cũng ra dáng một người chị trưởng thành vào những thời điểm như thế này lại thể hiện một bộ mặt khác. 

Nhưng... tôi không hề ghét một Riho như thế. Cô chị hàng xóm mà tôi đã chơi cùng trước cả khi có nhận thức. Đó chính là điều mà tôi hằng tìm kiếm ở chị.

Vì lẽ đó thay vì muốn rụt tay lại, tôi quyết định tiếp tục tận hưởng chuyến tham quan thủy cung, trong khi cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt.

 

Tạm thời, mọi chuyện vẫn đang yên bình. 

Nhưng hình như có một bóng đen nào đó đang rình rập đâu đây...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!