Chương 33 Khi thời khắc đó tới, đừng hoảng loạn
“Phù…… thế này ổn hơn rồi. Mày cứ ở yên trong đó mà tự kiểm điểm đi.”
Riho sau nhốt Rina-chan vào phòng tắm và bắt em ấy phải suy nghĩ lại về hành động của mình, quay trở lại giường với đôi bàn tay chắp lại.
Tôi rất muốn gửi lời cảm ơn tới vị "anh hùng" vừa lao tới giải cứu mình, nhưng tôi vẫn chưa được phép lấy lại ý thức và vẫn phải nằm yên đó, không thể thốt ra lời nào.
Ước gì chị ta giải lời nguyền thôi miên cho tôi ngay lập tức. Nếu không, tôi chẳng thể nào ngừng diễn cái vai ngớ ngẩn này được.
“Được rồi…. chị nên dùng app để giải thôi miên cho Ryuto thôi.”
Làm ơn đi, làm ngay đi mà.
“Cơ mà, chị em mình đang ở trong khách sạn tình yêu……”
Riho khẽ hắng giọng một tiếng.
Hửm? Ê… ý chị là sao?
“Ryuto nè,….. em có biết tại sao chị lại cố gắng ngăn cản sự càn quấy của Rina đến thế không?”
….Chẳng phải vì chị thích tôi sao?
“Là vì chị thích Ryuto, nhưng hơn cả thế, là vì chị không muốn 'lần đầu tiên' của em bị Rina cướp mất.”
…..Cả lý do đó nữa à?
“Mục tiêu hàng đầu của chị, Ryuto ạ, chính là được trao 'lần đầu' của mình cho em. Đó là lý do chị không thể để Rina nẫng tay trên được.”
Nói rồi, Riho bắt đầu cởi bỏ quần áo của chính mình.
Tại sao chứ…….
Tôi cố tỏ ra lơ đãng như không mảy may hay biết, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, tôi hiểu rõ lý do.
“Em biết đấy, Ryuto,….. chị biết chuyện này thật đột ngột, nhưng chị nghĩ là mình muốn làm chuyện đó ngay tại đây. Chị không muốn phải sống trong nỗi lo sợ rằng người đầu tiên của Ryuto là ai khác chú không phải chị nữa…….”
…..Ra là vậy.
“Lần đầu tiên của Ryuto…. chị muốn là người lấy đi nó. Chị biết mình thật ích kỷ, nhưng nếu được phép, chị sẽ làm.”
Chẳng bao lâu sau, Riho chỉ còn lại bộ đồ lót trên người. Tôi đã thấy chị ta mặc đồ lót trước đây khi cô ấy "âu yếm" tôi, nhưng hôm nay Riho lại trông đặc biệt gợi cảm.
Cứ như thể chị ta đã lên kế hoạch cho chuyện này ngay từ đầu vậy, trong ánh mắt tràn đầy quyết tâm……
“Nhưng em biết không, chị cũng có chút sợ hãi khi làm chuyện này trong lúc Ryuto không được suy nghĩ như ý muốn. Chị cũng cảm thấy sẽ hơi kỳ cục nếu đưa ý thức về thành một đứa trẻ...”
Riho vừa nói vừa đưa ứng dụng thôi miên ra trước mặt tôi.
“Vì vậy, chị sẽ ra lệnh cho tiềm thức sâu thẳm của Ryuto. Nếu em thấy việc làm chuyện đó với chị ở đây là ổn, chị muốn Ryuto hãy ôm lấy chị mà không cần phải tỉnh lại.”
……Thật là một yêu cầu vô lý.
Nhưng tôi hiểu cảm xúc của Riho.
Ví dụ, nếu tôi là người sở hữu ứng dụng thôi miên giống như chị ta, có lẽ tôi cũng sẽ muốn làm điều gì đó "hư hỏng" mà không để Riho biết, nhưng đồng thời lại cảm thấy tội lỗi nếu làm mà không được phép. Do đó, tôi sẽ muốn có được sự đồng thuận nếu có thể.
Việc không muốn đối phương biết mình làm chuyện xấu hổ và việc muốn làm chuyện đó với sự đồng ý của đối phương là hai điều mâu thuẫn, về cơ bản là không thể dung hòa. Nhưng nếu có được sự cho phép từ tận sâu thẳm trong tiềm thức ở trạng thái thôi miên, sự mâu thuẫn đó sẽ biến mất…….
“…… Em nghĩ sao? Nếu có thể, chị muốn Ryuto hãy chủ động ôm lấy chị. Chị muốn được em ôm trong khi vẫn đang ở trạng thái bị thôi miên này.”
Ánh mắt Riho nhìn thẳng vào tôi. Không hề có một chút ý đùa cợt nào trong đó.
Dù tình huống có vẻ kỳ quặc, nhưng bản thân Riho đang cực kỳ nghiêm túc.
…Nếu đã vậy, tôi phải đối mặt với nó một cách đường hoàng. Tôi không thể chạy trốn mãi được.
Không, thực ra cuối cùng tôi vẫn chọn cách chạy trốn.
Mối quan hệ của chúng tôi thật biết trêu ngươi, khi mà cả hai vẫn chưa thể thẳng thắn đối diện với nhau, và chỉ có thể bộc lộ tâm tư thật sự thông qua sự kết nối của một ứng dụng thôi miên.
Nhưng có lẽ chúng tôi nên bắt đầu từ giai đoạn này và tiến về phía trước từng chút một. Tôi cũng không thể phản bội Rina-chan và Himi, nhưng tôi nghĩ quan trọng hơn bất cứ điều gì là phải thúc đẩy mối quan hệ với Riho trước khi muốn tiến triển thêm với ai khác.
Thế nên–
“Kyaa….. Ryuto….”
Trước khi kịp nhận ra, tôi đã bắt đầu cử động, vẫn trong vai một kẻ vô hồn, và đẩy cơ thể Riho xuống giường. Đúng như những gì tôi vừa nghĩ, tôi không muốn cứ tiếp tục tình trạng này mãi mãi. Tôi muốn cảm ơn Riho vì đã cứu mình.
Vì vậy, cái tình huống có thể cử động trong trạng thái thôi miên này chẳng qua là một cái cớ tuyệt vời dành cho tôi. Tôi không biết liệu đây có phải là một "lần đầu tiên" đúng nghĩa hay không. Nhưng nếu đây là kết quả sau khi đã đi xa đến mức này với sự trợ giúp của ứng dụng thôi miên, tôi nghĩ đó cũng là một điều tốt.
“…Em chắc chứ? Ryuto.”
Khi được hỏi, tôi đã đặt một nụ hôn lên môi Riho trong khi vẫn tiếp tục diễn như thể mình không hề có ý thức. Đó chính là câu trả lời.
Và từ khoảnh khắc này, tôi không thể dừng lại được nữa.
Tôi phải ghi nhớ việc duy trì vẻ mặt trống rỗng của mình, nhưng cơ thể tôi dường như đã bị kiểm soát bởi những cảm xúc nguyên thủy nhất..
“….Đến đây đi, Ryuto.”
Thần tượng của bao chàng trai. Giấc mơ của bao cô gái.
Đóa hoa cao lãnh trên đỉnh núi mà ai ai cũng ngưỡng mộ—tôi đã nhuốm màu nó bằng chính đôi tay của mình.
Trong thâm tâm, Ryuto biết rằng kể từ giây phút này, cuộc đời của cả hai sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng đi mà không có bất kỳ ứng dụng nào có thể dự đoán trước được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
SeGGAA Desu