Chương 30 Mời gọi
“Màn biểu diễn cá heo đỉnh thực sự.”
“Phải phải, cả lũ sư tử biển cũng hay nữa.”
Sau khi đi hết lộ trình tham quan và ăn trưa, chúng tôi đã cùng nhau thưởng thức một loạt show diễn của sư tử biển và cá heo.
Show cá heo đặc biệt tuyệt vời.
Thỉnh thoảng xem chúng biểu diễn mới thấy loài vật này thông minh đến nhường nào. Nếu chúng là sinh vật bốn chân trên cạn, chắc hẳn sẽ có chút đáng sợ đấy.
“Em đi vệ sinh một lát.”
“Ừm, đi đi.”
Vì đã nhịn khá lâu trong lúc xem show nên tôi nhanh chóng vọt lẹ về phía nhà vệ sinh.
Giờ thì…… tôi tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra trong buổi hẹn hò sau lúc này đây. Tôi vừa suy nghĩ vừa tiếp tục giải quyết nỗi buồn.
Chúng tôi đã tham quan xong thủy cung, nhưng giờ mà về nhà thì vẫn còn quá sớm.
Thậm chí còn chưa đến giờ nghỉ trưa. Thêm vào đó, việc Rina-chan vẫn chưa xuất hiện khiến tôi thấy có chút bất an.
(– Nè, nè……)
Sau khi đầu óc đã tỉnh táo, tôi quay trở lại chỗ Riho, không quên cảnh giác xung quanh vì sợ Rina-chan đột kích.
Ấy vậy đón chào tôi lại bắt gặp một tình cảnh có chút không ngờ.
“Chào em, trông em dễ thương quá, đi một mình à?”
“Đi chơi với bọn anh chút đi lol”
……Một nhóm hai gã đang vây quanh bắt chuyện với Riho.
Chậc… nhìn kiểu gì cũng thấy đây là một vụ tán tỉnh trẻ trâu…
“……Phiền các anh tránh đường cho tôi được không?”
“Ồ, lại còn là kiểu con gái cá tính nữa à?”
“Xinh thế này đừng có cáu xì xị thế chứ.”
Nói đoạn, một trong hai gã tay chơi định đưa tay nắm lấy tay của Riho.
Nếu tôi để Riho tự lo liệu, tôi tin chị ta cũng thừa sức tự xử lý bọn chúng, nhưng với trên cương vị là người đang đi chơi với chị ta, tôi không cho phép bản thân đứng nhìn như kẻ ngoài cuộc.
Thế nên—
“–Xin lỗi nhé! Tôi là bạn trai của cô ấy, nên nếu các anh không phiền thì đi chỗ khác dùm!”
Dứt lời, tôi làm liều, nắm lấy tay Riho rồi kéo cô ấy rời khỏi hiện trường ngay lập tức.
Tôi có thể nghe thấy tiếng bọn chúng lầm bầm phía sau, nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm mà chỉ rời đi thật nhanh.
“Ryuto……”
“Thủy cung hôm nay thế là đủ rồi nhỉ? Em không muốn đụng độ cái tình huống đó nữa đâu.”
“À, ừm…….”
Riho ngoan ngoãn mặc cho tôi kéo đi. Chúng tôi chạy ra ngoài rồi dừng lại thở dốc.
“Hah hah… chuyện kiểu đó xảy ra thường xuyên lắm sao?”
“…Chị không chắc là vậy đâu, nhưng mà.”
“Nhưng sao?”
“Chị đâu có cần giúp đỡ,…… chị đây thừa sức giải quyết được. Hơn nữa, Ryuto còn tự xưng là bạn trai chị nghe ớn chết đi được.”
Riho lại bắt đầu bài ca quen thuộc đó. Nhưng tôi biết thừa đó là những lời nói ngược lại với thâm tâm, và hơn hết—
“Nhưng mà…… được Ryuto bảo vệ, chị mừng lắm, nên cảm ơn nhé. Lúc nãy trông em cũng ngầu nữa……”
Tôi cũng không phàn nàn gì sau khi chị ta đã chịu nói những lời thành thật trong khi quay mặt đi đầy ngượng ngùng.
Ước gì lúc nào Riho cũng thành thật được như thế.
“…Với cả, Ryuto, cho chị làm phiền một lát–“
Riho đưa cái app thôi miên ra trước mặt tôi.
Nó tới rồi đây! Tổ sư cha…. phải diễn cho đạt, diễn cho xứng oscar nào……
“Chị đã định là sẽ hạn chế dùng trò này trong buổi hẹn hò hôm nay, nhưng mà…. được Ryuto cứu xong trong lòng chị cứ bứt rứt không thôi á…♡”
Cái công tắc ham muốn của người này bị làm sao thế này…
“Tất cả là tại Ryuto trông ngầu quá đấy,…… mặc dù bình thường em chẳng chịu thể hiện ra tẹo nào.”
Vừa nãy là khen thật đấy à……?
“Thế nên…… Ryuto phải chịu trách nhiệm nhé♡.”
……Chịu trách nhiệm theo kiểu đó sao?
“ –Vậy chị có có thể 'liếm' cái đó trong cái nhà vệ sinh công cộng đằng kia được không…♡”
À,…… tôi có cảm giác lý trí của mình lại sắp bị thử thách cực hạn rồi…….
◇
“Hà…… điên vãi nồi.”
Mười lăm phút sau…… tôi đã sống sót trong cuộc đấu tranh giữa lý trí và dục vọng.
Hiện tại tôi đang nghỉ ngơi tại một trung tâm thương mại gần đó, trong đầu vẫn còn bị ám ảnh bởi những hình ảnh đầy "mlem mlem" vừa rồi.
Ngồi trên ghế băng giữa một dãy máy bán hàng tự động, tôi nhấp một ngụm nước trái cây để làm dịu lại cổ họng.
Về phần Riho—
“Mà, chị đột nhiên cần mua ít đồ lót, nên Ryuto đợi ở đây nhé!”
Nói rồi chị ta rời đi từ một phút trước, ngay khi vừa cho phép tôi lấy lại ý thức để giấu nhẹm mọi thứ.
Lý do tại sao Riho cần mua đồ lót gấp thì có lẽ không cần phải giải thích.
“–Ryuto-kun♪”
Đúng lúc đó–
“Anh vừa làm chuyện gì đó vui vẻ với chị hai phải không?”
…..Em ấy xuất hiện rồi!
Người đột nhiên đứng trước mặt tôi là Rina-chan, em ấy mặc một chiếc áo thun trắng và quần đùi denim.
Tuy vẻ ngoài tươi tắn, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, không hề có chút ánh sáng nào. Trên tay Rina-chan là chiếc điện thoại đang chạy ứng dụng thôi miên. Như thể muốn nói rằng từ giờ trở đi sẽ đến lượt em.
“Nào nào… anh nên cảm thấy biết ơn vì nãy giờ em đã không làm phiền hai người chứ nhỉ?”
Vừa lẩm bẩm, Rina-chan vừa thì thầm vào tai tôi với một tông giọng đầy mê hoặc khi tôi bắt đầu màn kịch đờ đẫn của mình.
“Được rồi, Ryuto-kun, đến giờ dành thời gian cho em rồi đây♡ Em có nơi này muốn đi, nên phiền anh đi cùng em nhé♡”
……Ăn cứt rồi….
“À, để em gọi một cuộc khiêu khích cho chị hai: [Ryuto-kun là của em nhé!] ♪”
……Rina-chan, sống không tốt hơn hả em ơi?
Em sẽ hứng chịu cơn thịnh nộ của Riho cho xem.
Nhưng mười phút sau, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho Rina-chan nữa.
Bởi vì, nơi mà em ấy đưa tôi đến là–
“–Hì hì, chúng mình vào trong thôi nào♡”
…..Đó là một khách sạn tình yêu gần nhà ga.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
