Chương 28 Bước tiến nhỏ
(.....Mình không thể cứ mãi dựa dẫm vào cái app thôi miên này được.)
Vào một đêm nọ trong tuần.
Riho vừa tắm vòi sen vừa ngẩn ngơ suy nghĩ. Cô thấy hạnh phúc khi có thể tùy ý "vui vẻ" với Ryuto – chàng trai mà cô đã thầm thương trộm nhớ từ khi còn là thơ bé. Dẫu vậy…dẫu vậy…
Nếu hỏi rằng tiếp tục như vậy thì có ổn không – thì câu trả lời chắc chắn là không. Ứng dụng thôi miên quả thực là 1 công cụ thuận tiện, nhưng việc dùng nó để chơi đùa với Ryuto chẳng khác nào đang nghịch một con búp bê vô hồn.
(Mình cần phải tăng thời gian ở bên Ryuto mà không lạm dụng đến nó mới được……)
Cô hiểu rõ rằng mình phải trân trọng những khoảng khắc giao tiếp chân thực, để một ngày nào đó có thể bày tỏ tình cảm sâu thẳm với cậu ấy. Bởi lẽ đó, Riho định mời Ryuto đi chơi vào cuối tuần này.
Hồi nhỏ, cả hai thường xuyên đi cùng nhau, nhưng kể từ khi bước vào tuổi dậy thì, những khoảng thời gian vui vẻ như vậy cũng ít đi dần. Việc gọi Ryuto đến xem giải đấu của câu lạc bộ như hôm nọ đã thật sự đã là giới hạn cho những chuyến cùng có cả hai.
Cô muốn dành thời gian để chơi đùa cùng cậu một cách hợp tình hợp lý, vừa để hàn gắn mối quan hệ xa cách này, vừa để tăng sự kết nối mà không lệ thuộc vào công nghệ.
Tắm xong, Riho cẩn thận chăm dưỡng tóc và da dẻ thật kỹ càng, rồi mới gom hết can đảm:
“Ry-Ryuto….. chị nói chuyện với em chút được không?”
Cô cất tiếng gọi sang cửa sổ phòng đối diện. Trái tim cô đập thình thịch vì đã quá lâu rồi cô mới chủ động rủ cậu đi chơi, nhưng thâm tâm lại thấy nôn nao hạnh phúc.
“Ừm, sao vậy?”
Tấm rèm cửa mở ra và Ryuto ló đầu nhìn sang.
Bất kể là thời điểm nào hay mùa nào trong năm, người bạn thanh mai trúc mã này luôn phản hồi ngay lập tức mỗi khi cô gọi.
Sự phản ứng nhanh nhạy đó khiến Riho cảm thấy mình được trân trọng. Đối với cô, Ryuto vẫn luôn ở đó vì cô để sẻ chia mọi buồn vui dù là nhỏ nhất trong cuộc sống, cậu đã trở thành một mảnh vô giá không thể thay thế trong trái tim cô.
Tuy nhiên, vì không thể đối mặt với cảm xúc thật lòng, thái độ của cô dành cho Ryuto luôn là sự gắt gỏng, ương ngạnh để che giấu vẻ bối rối. Riho đã quá quen với cách đối xử này đến mức cô không biết phải thành thật như thế nào sao cho phải nữa.
Nhưng cô biết mình không thể cứ mãi như vậy. Cô phải thay đổi, dù là chậm rãi, từng bước một. Với quyết tâm đó, Riho lần nữa lên tiếng:
“C-Chị đang không biết là….. cuối tuần này Ryuto có bận gì không.”
“Em không bận gì cả. Thật ra cũng đang khá rảnh rỗi.”
“…Vậy thì, cuối tuần này đi chơi đi?”
“Cuối tuần này à? …… Vụ gì vậy?”
“Ch-Chỉ là đi chơi cho vui thôi.”
“Chị mà rủ đi chơi đó à, lạ ghê ta.”
“N-Nếu không muốn thì thôi, chị xin lỗi.”
“Em đâu có bảo là không muốn đâu….. nhưng còn hoạt động câu lạc bộ của chị thì sao?”
“Cuối tuần này bọn chị nghỉ tập để chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.”
“À, đã sắp đến đợt thi rồi sao…….”
“Ừm…… vậy ý em thế nào?”
Dù vẫn có thể nói năng khá lưu loát, nhưng sâu bên trong, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã phải dồn hết can đảm của mình vào việc này.
Lúc này, Ryuto trông vô cùng ngạc nhiên:
“(Ra vậy… lần này chị ta không dùng app thôi miên để ép mình đi chơi.)”
“…Eh?”
“À không, không có gì đâu…….”
Cậu lắc đầu như để xua đi ý nghĩ đó rồi đáp:
“Mà,…… chị rủ đi chơi đúng không? Vậy thì đi chứ.”
Ryuto đồng ý như thể đó là điều hiển nhiên.
( ! ! ! )
Riho sướng phát điên khi nghe câu trả lời đó, nhưng trong thâm tâm cô—
—Thành công rồi!
—Cuối cùng mình cũng làm được rồi!
—WRYYYYYYY!
Một phiên bản Riho mini trong lòng cô đang nhảy điệu samba ăn mừng cuồng nhiệt. Lẽ ra sẽ rất đáng yêu nếu cô bộc lộ cảm xúc đó ra ngoài, nhưng vì cái tính bướng bỉnh, Riho thực tế lại không cho phép bản thân làm vậy.
“Hứ, cảm ơn nhé…, chị đây sẽ tiếp đón em thật chu đáo.”
“À mà, mình định đi đâu thế?”
“À….. cái này vẫn chưa quyết định, chị sẽ suy nghĩ thêm.”
Làm quái gì có kế hoạch nào, bởi lẽ ý tưởng này mới chỉ nảy ra lúc cô đang tắm vòi sen.
May mắn thay vẫn còn thời gian đến cuối tuần để cô cân nhắc về một địa điểm để hẹn hò.
“Vậy cứ chốt thế nhé—”
Sau khi hoàn thành mục tiêu, Riho lấy điện thoại ra với tâm trạng phấn khởi. Trên màn hình, cô kích hoạt app thôi miên.
“–Đêm nay lại chơi tiếp nhé♡”
...Chuyện Riho muốn trân trọng việc khoàng thời gian thực tế là sự thật, nhưng chuyện cô muốn tận hưởng khoảng thời gian dùng ứng dụng thôi miên cũng là thật nốt.
“Fufu, đêm nay chị sẽ dùng phục vụ em thật tốt bằng bộ ngực này♡”
*POV: Rina*
(Chị hai….. em không nghĩ chị có thể rủ Ryuto-kun đi chơi mà không dùng đến app thôi miên……)
Trong khi đó. Rina, người nãy giờ vẫn bí mật nghe lén cuộc trò chuyện từ phòng mình với đôi mắt đã mất đi ánh sáng, cô nàng đang cắn móng tay cái một cách lo lắng.
(Em biết chắc là chuyện này cũng chẳng tiến triển được bao nhiêu đâu, nhưng….. em không thể nhắm mắt làm ngơ được…….)
Liếc nhìn vào phòng Ryuto qua kẽ hở rèm cửa, cô thấy Riho – người vừa kích hoạt app thôi miên – đã mò sang đó và bắt đầu quấn quít với anh.
Nhìn cảnh tượng ấy, sắc đen trong mắt Rina thêm phần dữ dội hơn, nhưng đồng thời cô cũng thấy hơi hưng phấn vì cái sở thích biến thái của mình đang được kích hoạt.
(Hah, hah…… chuyện này xem ra sẽ thú vị hơn nhiều đây…..♡)
Và cứ như vậy, các “yêu nữ” đã xác định bước đi tiếp theo của mình—
Cuối cùng, ngày cuối tuần định mệnh cũng đã tới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
