Mushoku tensei

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Cho Đến Khi Anh Tìm Được Bạn Gái Thật Sự, Thì Thử Với Em Trước Nhé (LN)

(Đang ra)

Cho Đến Khi Anh Tìm Được Bạn Gái Thật Sự, Thì Thử Với Em Trước Nhé (LN)

Aritake Hoeru

Giờ đây, câu chuyện về một thanh xuân nguy hiểm nhất chính thức được bắt đầu.

3 7

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

40 1959

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

282 1787

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

455 13613

Volume 1: Thời thơ ấu - Chương 8: Hiểu lầm tai hại

Chương 8: Hiểu lầm tai hại

Tôi giờ đã lên sáu tuổi. 

Nhìn chung, cuộc sống thường nhật của tôi vẫn khá yên ả và cũng chẳng có nhiều thay đổi. Vào mỗi buổi sáng, tôi bắt đầu ngày mới bằng việc rèn luyện kiếm thuật. Còn vào buổi chiều, nếu có thời gian rảnh tôi sẽ ra đồng làm việc hoặc tìm đến gốc cây quen thuộc trên đồi để tiếp tục tập luyện ma thuật.

Gần đây, tôi đang thử nghiệm một vài cách kết hợp phép thuật vào kiếm thuật với hy vọng cải thiện hiệu quả khi chiến đấu. Ví dụ như dùng gió để tăng tốc độ vung kiếm hay tạo sóng xung kích để quay người thật nhanh hoặc biến mặt đất dưới chân đối thủ thành bùn để trói chân họ lại hay những thứ đại loại vậy.

Có thể sẽ có nhiều người nghĩ rằng vì quá tập trung với mấy trò tiểu xảo này nên kiếm thuật của tôi chẳng khá lên chút nào, nhưng tôi lại không nghĩ thế. Giống như khi chơi game đối kháng vậy – sẽ có hai cách để mạnh lên: một là luyện tập chăm chỉ để nâng cao kỹ năng, hai là tìm cách đánh bại đối thủ bằng những chiêu trò khác dù bản thân yếu hơn.

Hiện tại, tôi chỉ nhắm đến phương án thứ hai. Đánh bại Paul — đó là mục tiêu trước mắt. Paul là một kiếm sĩ tài ba. Dù vẫn còn nhiều thiếu sót trong khoản làm bố, nhưng về mặt kiếm thuật thì anh ta thuộc hàng thượng thừa. Nếu tôi tập trung vào phương án đầu tiên và rèn luyện thể chất đến mức điên cuồng thì chắc chắn đến một ngày nào đó tôi có thể đánh bại được anh ta.

Nhưng vấn đề là… tôi mới chỉ sáu tuổi. Mười năm nữa tôi sẽ mười sáu còn Paul lúc đó là ba lăm tuổi. Năm năm sau nữa, tôi hai mươi mốt tuổi còn anh ta thì đã là bốn mươi. Đúng là tôi có thể đánh bại anh ta “một ngày nào đó”, nhưng lúc đó thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi. Đánh bại một người đã có tuổi thì thể nào cũng bị gạt phắt đi bằng câu kiểu: “Ờ, nếu mà là thời còn sung sức thì…”

Phải đánh bại Paul khi anh ta vẫn còn đang ở thời kỳ đỉnh cao — đó mới thực sự là điều đáng để tự hào. Hiện tại, Paul đang hai mươi lăm tuổi. Dù đã giải nghệ làm mạo hiểm giả nhưng giờ đây anh ta vẫn đang ở mức đỉnh cao phong độ. Tôi muốn đánh bại được Paul ít nhất một lần trong vòng năm năm tới. Nếu có thể thì là bằng kiếm thuật, còn nếu không được… thì chí ít cũng phải trong một trận cận chiến nơi mà tôi có thể tận dụng được cả ma thuật hỗ trợ để bù đắp phần chênh lệch thể chất.

Đó là điều tôi luôn tâm niệm mỗi khi bước vào buổi tập luyện trong ngày.

***

Như thường lệ, Sylph đến chỗ gốc cây trên đỉnh đồi. “Xin lỗi nhé” cậu ta nói. “Tớ đã để cậu phải đợi lâu rồi.” 

“Không đâu” tôi đáp. “Tớ cũng chỉ vừa mới tới thôi.” Lúc nào cũng vậy, buổi gặp của chúng tôi luôn bắt đầu như thế—như một cặp đôi, người này đợi người kia rồi mới bắt đầu.

Hồi mới bắt đầu chơi cùng nhau ở đây, Somal và lũ nhóc phá làng phá xóm thường xuyên tìm đến gây sự. Thỉnh thoảng còn có cả mấy đứa lớn hơn—tầm tuổi đi học hoặc thiếu niên—cũng nhập hội. Nhưng lần nào tôi cũng đuổi hết sạch bọn chúng đi. Cứ mỗi lần như thế, mẹ của Somal lại mò đến nhà tôi để la lối om sòm.

Mãi sau tôi mới nhận ra—bà ta tới chẳng phải vì lo lắng hay muốn dạy dỗ con cái gì cả, mà chỉ đơn giản là thích Paul. Bà ta xem chuyện của Somal hay đám trẻ con đánh nhau như là một cái cớ để đến đây gặp anh ta. Đúng thật là nhảm nhí hết sức. Chỉ cần Somal bị trầy xước một chút là bà ta sẽ lập tức kéo tên nhóc đó sang nhà tôi. Mà dường như cậu ta cũng chẳng mấy vui vẻ gì với chuyện đó. Nói gì thì nói, hóa ra Somal không phải là kẻ đã bịa chuyện bản thân bị tôi đánh. Tôi đã hiểu lầm nó. Xin lỗi vì trước đó đã nghi ngờ nhé. Hẹ hẹ hẹ

Tôi nhớ là đám nhóc đã đến quấy rầy chúng tôi khoảng năm lần. Rồi đến một ngày nọ, tụi nó đã không còn tới đây nữa. Tuy thỉnh thoảng vẫn bắt gặp bọn chúng đang chơi đùa ở đằng xa hoặc cũng có lúc vô tình đi ngang qua nhau, nhưng chẳng ai nói gì. Dường như hai bên đã ngầm hiểu rằng từ giờ cứ mặc kệ coi như không quen biết nhau là xong.

Thế là chuyện coi như giải quyết xong. Cái cây trên đỉnh đồi đã chính thức trở thành lãnh địa của chúng tôi.

***

Dù sao thì, gác chuyện bọn nhóc quậy phá kia sang một bên — giờ là chuyện của Sylph.

Thứ mà chúng tôi gọi là ‘chơi’ thực ra là luyện tập ma thuật. Tôi dạy Sylph ma thuật để cậu ấy có thể tự bảo vệ bản thân khỏi lũ bắt nạt.

Ban đầu, Sylph chỉ cần niệm được năm đến sáu phép thuật sơ cấp là đã thở hồng hộc rồi. Nhưng chỉ sau một năm, lượng ma lực đã tăng lên một cách rõ rệt và giờ thì cậu ấy có thể tập luyện cả nửa ngày mà chẳng gặp vấn đề gì.

Và tôi cũng gần như chẳng còn tin vào cái gọi là "giới hạn về ma lực bẩm sinh" nữa.

Dù vậy, kỹ năng niệm phép của Sylph vẫn cần cải thiện và đặc biệt kém trong khoản sử dụng phép thuật hệ lửa. Cậu ấy có thể điều khiển gió và nước khá thành thạo, nhưng lửa thì lại là điểm yếu rõ rệt. Tôi thắc mắc không biết vì sao lại vậy. Có phải là do trong người cậu ấy có dòng máu Elf chăng? 

Không, nghĩ lại thì không phải. Trong các buổi học với Roxy, tôi từng được dạy về “thuộc tính tương thích” và “thuộc tính tương khắc”. Đúng như tên gọi, một số người bẩm sinh đã có sự phù hợp tự nhiên với một vài hệ phép thuật, trong khi những hệ khác lại gây khó khăn cho họ.

Có lần tôi hỏi Sylph có sợ lửa không. Cậu ấy lắc đầu bảo là không sợ rồi chìa lòng bàn tay ra cho tôi xem — ở đó có một vết sẹo bỏng. Hóa ra hồi khoảng ba tuổi, cậu ấy đã với lấy một xiên kim loại đang đặt trên lò sưởi khi bố mẹ không để ý. “Giờ thì tớ không sợ nữa đâu” cậu ấy nói vậy, nhưng tôi đoán vẫn còn một chút sợ hãi theo bản năng nào đó trong thâm tâm cậu ta.

Những trải nghiệm như thế có thể ảnh hưởng đến “thuộc tính tương khắc” của một người. Ví dụ như ở tộc Dwarf, hệ thủy thường là "thuộc tính tương khắc" khá phổ biến. Họ sống ở gần núi và tuổi thơ gắn liền với việc nghịch đất đá trước khi theo nghề của bố mẹ như là nghề rèn hoặc khai khoáng mỏ — điều này khiến họ có khả năng tương thích với ma thuật hệ thổ và hỏa hơn. Và cũng do ở trên núi thường có nguy cơ các mạch nước nóng phun trào đột ngột gây bỏng hoặc hay có mưa lớn nhấn chìm mọi người trong lũ lụt khiến nhiều người chết đuối, thế nên hệ thủy dễ trở thành thuộc tính đối kháng. Vì vậy, hệ ma thuật phù hợp không phụ thuộc vào chủng tộc — mà yếu tố môi trường sống mới là thứ quyết định.

Có lẽ là vì lớn lên trong môi trường thoải mái nên cá nhân tôi thì không có thuộc tính đối kháng nào cả

Dù không nhất thiết phải dùng phép thuật hệ lửa để tạo ra nước ấm hay luồng gió ấm nhưng vì việc giải thích những thứ đó khá phiền phức, nên tôi vẫn quyết định cho Sylph luyện cả phép thuật hệ lửa. Biết đâu sau này cậu ấy sẽ cần đến nó. Ví dụ, nhiệt có thể tiêu diệt vi khuẩn — như salmonella chẳng hạn. Nếu không muốn chết vì ngộ độc thực phẩm thì tốt nhất là biết cách dùng một chút lửa. Dù sao thì, phép giải độc sơ cấp cũng đã có thể vô hiệu hóa phần lớn độc tố rồi.

Dù khá là chật vật nhưng Sylph vẫn không hề than phiền trong suốt quá trình luyện tập. Có lẽ là vì cậu ấy muốn chứng minh lời mình nói là thật — rằng bản thân không còn sợ nữa. Trông cậu ấy thật sự rất đáng yêu. Một tay cầm cây đũa phép mà tôi được Roxy tặng, trong khi tay kia ôm cuốn giáo trình ma thuật tôi mang từ nhà theo. Gương mặt thì đầy tập trung khi đang niệm chú, nghiêm túc đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Đến một đứa con trai như tôi mà còn thấy như vậy thì chắc chắn sau này lớn lên kiểu gì cậu ấy cũng sẽ trở thành tâm điểm chú ý của đám con gái cho mà xem. 

"Kẻ làm thầy này rồi sẽ phải đố kị lắm đây…! Hẹ hẹ hẹ”

Lời nói đó chợt vang lên trong đầu tôi như thể có ai vừa thì thầm bên tai, nhưng tôi nhanh chóng lắc đầu và cố gạt bỏ cái ý nghĩ ấy đi. Đ-đây không phải là ghen tuông gì cả. Thật đấy! Hơn nữa, việc cậu ấy đẹp trai cũng là một phần trong kế hoạch của tôi: Chiến dịch “Mồi Nhử Bạn Đẹp Trai”! Hẹ hẹ

“Này, Rudy?” Sylph lên tiếng. “Từ này là gì vậy?” 

Giọng nói của cậu ấy đã kéo tôi trở lại thực tại. Cậu ấy đang chỉ vào một trang trong giáo trình ma thuật, ngước lên nhìn tôi với đôi mắt long lanh. Và ánh mắt ấy… thật sự khiến người ta không thể kháng cự. Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn ôm chầm lấy cậu ấy rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán. Nhưng tôi đã kìm lại cái ham muốn mãnh liệt đó. 

“Từ đó là ‘avalanche’ – ‘tuyết lở’.”

“Nó có nghĩa là gì vậy?” 

“Là khi một khối tuyết khổng lồ tích tụ lại trên núi và đến một lúc nào đó thì sức nặng của nó vượt quá giới hạn chịu đựng - thế là toàn bộ đổ ầm xuống dưới. Cậu biết lúc tuyết đọng trên mái nhà rồi bất ngờ rơi cái ‘phịch’ xuống chứ? Tuyết lở cũng giống như vậy nhưng là phiên bản khổng lồ và nguy hiểm hơn nhiều.”

“Uầy, nghe kinh khủng thật. Cậu từng thấy nó chưa?”

“Tuyết lở á? Đương nhiên là… chưa.” Ít nhất là chưa thấy ngoài đời thật mà chỉ được thấy trên TV thôi.

Sylph thường nhờ tôi đọc sách cho nghe — cũng tiện để dạy cậu ấy học cách đọc và viết luôn. Ở thế giới này thì không có loại ma thuật nào có thể giúp bạn tự động biết đọc cả. Mà biết chữ thì cũng chẳng phải tội lỗi gì. Tại một nơi mà người mù chữ đầy rẫy, thì khả năng đọc viết lại càng có giá trị.

"Tớ làm được rồi!" – Sylph reo lên đầy phấn khích khi thành công thi triển một phép thuật Trung cấp hệ thủy - Ice Pillar (Cột băng). Một cột nước vọt lên từ dưới mặt đất, ánh nắng chiếu vào làm nó long lanh như pha lê.

"Chà, cậu đang dần tiến bộ đấy" tôi mỉm cười khen. 

"Ừm!" Sylph gật đầu, rồi bỗng nghiêng đầu với vẻ mặt thắc mắc. “Nhưng mà… có mấy thứ cậu làm không thấy ghi trong sách nhỉ?” 

“Hả? À...” Tôi khựng lại một chút, rồi chợt nhớ ra. Chắc cậu ấy đang ám chỉ đến cái phép thuật tạo ra nước ấm mà tôi từng sử dụng hôm nọ. Tôi nhanh chóng lật cuốn giáo trình ma thuật, rồi chỉ vào hai mục trong sách. “Không đâu, nó được viết ở đây này: Waterfall và Heat Hand. Chỉ là sách không nói rõ cách kết hợp chúng thôi." 

“Hửm?”

"Tớ đã dùng cả hai phép cùng một lúc." 

"Hả?" Sylph lại càng nghiêng đầu cùng với vẻ mặt tò mò hơn. "Sao cậu lại có thể niệm được cả hai phép cùng lúc được?" 

Chết thật. Tôi lỡ miệng rồi. Cậu ấy nói đúng — không thể nào có thể niệm cả hai phép cùng một lúc được. "À, thì… cậu tạo ra Waterfall mà không cần niệm phép rồi sử dụng Heat Hand để làm ấm nó lên. Cậu cũng có thể chỉ cần niệm một trong hai hoặc đổ nước vào xô rồi hâm nóng nó sau cũng được.”

Sau đó, tôi liền thi triển cả hai phép mà không cần niệm. Sylph mở to mắt đầy kinh ngạc nhìn chằm chằm vào tôi. Rõ ràng, trong thế giới này thì việc sử dụng được ma thuật vô niệm là một kỹ thuật ở đẳng cấp rất cao. Đến ngay cả Roxy cũng không thể làm được và tôi còn nghe nói rằng cũng chỉ có duy nhất một giảng viên tại đại học phép thuật Ranoa là có thể sử dụng được nó. Tôi nghĩ với Sylph, dùng ma thuật kết hợp thì vẫn hơn là cố học ma thuật vô niệm. Cách đó cũng cho hiệu quả tương tự mà lại không đòi hỏi kỹ năng khó như vậy.

"Này, dạy tớ cách làm thế đi," Sylph nói. 

“Làm gì cơ?” 

“Cách để có thể dùng ma thuật mà không cần niệm ấy.” Có vẻ như Sylph đang nghĩ theo hướng khác tôi. Có lẽ cậu ấy cho rằng việc thi triển ma thuật chỉ trong một lần thì sẽ tốt hơn là phải thực hiện hai phép tách biệt?

Hmm… Dù sao thì nếu không làm được thì cùng lắm cậu ấy vẫn có thể dùng ma thuật kết hợp.

"Được rồi. Cậu biết cái cảm giác khi đang niệm chú để thi triển phép thuật không? Cái cảm giác ma lực lan tỏa khắp cơ thể dồn tụ lại ở đầu ngón tay khi cậu niệm chú ấy? Hãy thử tái hiện lại cảm giác đó mà không nói gì cả. Một khi cảm thấy ma lực đã tập trung lại thì hãy nghĩ đến phép mà cậu muốn thi triển rồi sau đó đẩy nó ra bằng tay. Cậu cứ thử làm như vậy xem. Bắt đầu với thứ đơn giản như Waterfall chẳng hạn." Tôi chỉ mong những gì mình nói đã truyền đạt được đúng ý… Chứ mấy chuyện kiểu này, tôi thật sự không giỏi diễn đạt cho lắm.

Sylph nhắm mắt lại rồi bắt đầu lẩm bẩm vài tiếng không rõ đồng thời làm mấy động tác uốn éo, ngọ nguậy kỳ quặc như thể đang múa. Đúng là việc truyền đạt những thứ chỉ dựa vào cảm giác như thế này thực sự rất khó. Thi triển phép thuật mà không cần niệm chú là việc xảy ra hoàn toàn trong đầu vì thế mỗi người hẳn sẽ có một cách riêng để phù hợp với bản thân họ.

Vì cho rằng việc nắm vững căn bản là điều quan trọng, nên suốt cả năm qua tôi đã để Sylph dùng niệm chú khi luyện tập phép thuật. Nhưng có lẽ càng quen với việc niệm chú thì lại càng khó để bỏ. Nó giống như việc cố gắng sử dụng tay trái để làm điều gì đó mà bạn luôn làm bằng tay phải — nói thì dễ, nhưng làm thì lại là chuyện khác.

"Thành công rồi! Rudy, tớ đã làm được rồi nè!" 

À... có lẽ nó không khó như tôi tưởng.

Sylph cười rạng rỡ vì đã thành công tạo ra hàng loạt Waterball mà không cần niệm chú. Từ trước cho tới giờ cậu ấy vẫn sử dụng phải niệm chú mới có thể thi triển ma thuật nhưng cũng mới chỉ học có một năm thôi mà. Chắc chuyện này cũng giống như việc tháo bánh phụ khỏi xe đạp. Có thể là nhờ đầu óc linh hoạt khi còn nhỏ? Hoặc cũng có thể Sylph có năng khiếu bẩm sinh?

"Tốt lắm! Giờ thử thi triển tất cả những phép thuật cậu đã học cho tới giờ mà không cần niệm chú đi." 

"Được thôi!" 

Bên cạnh đó, nếu cậu ấy có thể bỏ qua phần niệm chú thì việc chỉ dạy sẽ trở nên dễ dàng hơn. Tôi chỉ cần truyền đạt theo đúng cách mà bản thân vẫn làm là được.

Tôi cảm nhận được vài giọt mưa rơi xuống. “Hử?” Tôi ngẩng đầu lên và nhận ra bầu trời lúc nào chẳng hay đã bị bao phủ bởi một lớp mây đen dày đặc. Ngay sau đó, cơn mưa bắt đầu trút xuống xối xả. Bình thường, tôi vẫn luôn chú ý đến thời tiết để có thể về nhà trước khi trời đổ mưa nhưng hôm nay lại mải mê dạy Sylph về vô niệm nên tôi đã lơ là mất.

“Trời mưa to thật đấy,” tôi nói.

“Rudy, cậu có thể làm trời mưa, vậy thì cũng có thể làm nó tạnh được đúng không?”

“Tất nhiên là tớ làm được, nhưng mà giờ tụi mình cũng ướt sũng cả rồi với lại nếu không có mưa thì cây trồng sẽ không thể phát triển được. Tớ thường tránh can thiệp vào thời tiết, trừ khi có gì đó nghiêm trọng xảy ra.”

Lúc đó, cả hai đứa bắt đầu chạy. Vì nhà Sylph quá xa nên chúng tôi quyết định chạy thẳng về nhà của tôi.

***

“Con về rồi đây!” Tôi nói lớn.

“Ừm, X-xin chào,” Sylph lí nhí.

Hầu gái của chúng tôi, Lilia, đứng đợi ngay bên trong, với một chiếc khăn lớn trên tay. “Mừng cậu về nhà, cậu chủ Rudeus, và… bạn của cậu,” cô ấy nói. “Tôi đã chuẩn bị nước ấm cho cậu. Xin hãy rửa ráy và lau khô trên tầng hai để tránh bị cảm. Chủ nhân và phu nhân sẽ về nhà sớm thôi cho nên tôi sẽ đi chuẩn bị cho họ. Liệu cậu có thể tự lo liệu một mình chứ?”

“Vâng, tôi sẽ ổn thôi,” Tôi nói. Lilia có lẽ đã để ý tới cơn mưa như trút nước này và đoán được rằng tôi sẽ về nhà trong tình trạng ướt sũng. Cô ấy là người ít nói, cũng chẳng hay trò chuyện với tôi nhiều, nhưng lại là một trong những người hầu cực kỳ giỏi. Tôi cũng không cần giải thích gì thêm; khi mà cô ấy chỉ cần liếc nhìn Sylph một cái, là ngay lập lức quay vào nhà rồi mang ra thêm một chiếc khắn lớn khác cho cậu ta.

Chúng tôi cởi giày, rồi lau khô đầu và bàn chân trước khi lên tầng. Khi vào phòng, tôi để ý một chiếc xô nước ấm đã được chuẩn bị sẵn. Vòi sen hay bồn tắm không tồn tại ở thế giới này, cho nên đây chính là cách mà chúng tôi dùng để vệ sinh cơ thể. Theo lời của Roxy, thế giới này có những suối nước nóng, và người ta cũng có thể tắm ở đó, nhưng đối với một người chẳng mấy quan tâm tới việc tắm rửa thì như này là ổn rồi.

Tôi cởi quần áo cho đến khi khỏa thân hoàn toàn, và để ý thấy một Sylph với dáng vẻ đầy lúng túng, ngượng ngùng, còn khuôn mặt cậu ta ửng lên màu đỏ tươi luôn rồi.

“Có chuyện gì sao?“ Tôi hỏi. “Cậu cần phải cởi quần áo ra, nếu không… sẽ bị cảm lạnh đó.”

“Hể? Ể-À, p-phải...“ Nói là thế, nhưng cậu ta vẫn chẳng chịu nhúc nhích.

Hẳn là việc khỏa thân trước người khác khiến cậu ta ngại? Hay do cậu ta chưa từng tự làm việc đó bao giờ nhỉ? Ý tôi là, cậu ta mới chỉ sáu tuổi thôi mà.“Được rồi,“ Tôi nói, “nhấc hai tay lên nào.“

“Ừm, được thôi.” Tôi giúp Sylph giơ tay lên, rồi cởi chiếc áo khoác ướt sũng của cậu ta ra, để lộ làn da trắng bệch cùng với thân hình chẳng có chút cơ bắp nào.

Tiếp theo, tôi với tay về phía chiếc quần của cậu ấy, nhưng cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi. “K-không, không phải cái đó,” cậu ấy lí nhí. Có phải cậu ta xấu hổ vì tôi nhìn không? Tôi cũng từng như vậy mà, khi mà còn nhỏ ấy. Mỗi khi đến giờ đi bơi ở trường mẫu giáo của tôi là cả đám lại phải lột sạch hết và vào tắm chung, tuy vậy nhưng việc phải lộ cho người đồng trang lứa lúc nào cũng có chút ngượng ngùng nhỉ.

Dù sao thì, tay của Sylph đã lạnh cóng rồi. Cậu ta nhất định sẽ bị cảm nếu chúng tôi không nhanh lên. Tôi nắm lấy chiếc quần của cậu ta, và kéo mạnh xuống.

“N-này, dừng lại…” cậu ta lí nhí kêu lên, đánh vào đầu tôi khi tôi chộp lấy chiếc quần lót trẻ em rộng thùng của mình.

Tôi nhìn lên và bắt gặp ánh mắt ướt sũng của Sylph đang nhìn chằm chằm vào mình. “Tớ sẽ không cười đâu,” Tôi trấn an cậu ta.

“Đ-Đó không phải —ư!”

Cậu ta tỏ ra khá cứng đầu. Từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy Sylph kiên quyết từ chối điều gì đến thế. Tôi cảm thấy đôi chút bất ngờ. Chẳng lẽ tộc elf có quy tắc gì đó về việc không để cho người khác nhìn thấy cơ thể mình sao? Nếu đúng là vậy, thì việc ép buộc cậu ta cởi đồ đúng là một việc sai lầm nhỉ.

“Được rồi, được rồi,” Tôi nói. “Chỉ cần nhớ thay chúng sau khi chúng ta tắm xong là được. Quần lót ướt khá là khó chịu, và một khi nó trở nên lạnh là cậu có thể bị đau bụng đó.”

Tôi buông tay ra, và Sylph gật đầu với đôi mắt đã đẫm lệ.

“Ư-ưmm…”

Cậu ta dễ thương thật. Tôi thật muốn thân thiết hơn với tên nhóc dễ thương này quá.

Ngay khi nghĩ vậy, một ý tưởng tinh nghịch chợt lóe lên trong đầu tôi. Dù sao thì, sẽ thật là bất công nếu chỉ có một mình tôi phải khỏa thân.

“Chiếu tướng!” Tôi dùng tay chộp lấy chiếc quần lót của cậu ta, rồi giật xuống một cách dứt khoát. Xuất hiện đi, Zenra Pendulum!

f5039180-ab04-490f-8513-e394c774357f.jpg

Sylph hét lên với giọng the thé. Một khắc sau, cậu ta ngồi sụp xuống, cuộn người lại để giấu cơ thể của đi khỏi tầm nhìn của tôi— nhưng ở khoảnh khắc đó, thứ lướt qua đôi mắt tôi, không phải thanh đoản kiếm thuần khiết mà tôi đã vốn quen thuộc; và dĩ nhiên, cũng chẳng phải một thanh kiếm đen với hình thù kì dị.

Không, thứ vốn ở đây…không, đúng hơn là thứ không ở đây…, ờ thì, được hoán đổi bởi một thứ mà không nên ở đây. Thứ mà tôi đã từng nhìn rất nhiều lần trong quá khứ, thông qua chiếc màn hình máy tính. Đôi khi nó bị che bởi lớp mosaic pixel. Những lần khác thì lại không che. Tôi luôn nhìn chằm chằm vào chúng, và nghĩ về cái ham muốn vô kể của tôi về việc một ngày nào đó được liếm và ở bên trong hàng thật, cái ham muốn đen tối ấy tất yếu khiến cây đại bác trắng của tôi để lại thành phẩm lên một nắm khăn giấy.

Một trong những thứ đó. Đó là thứ Sylph có.

Cậu ta… là một cô gái.

Trước mắt tôi nhòe đi… trắng xóa. Điều tôi vừa làm không đúng một chút nào.

***

“Rudeus, con đang làm gì vậy?”

Tôi lấy lại nhận thức khi thấy Paul đứng đây. Anh ta đã về nhà từ bao giờ? Có phải anh ta tới đây vì tiếng khóc của Sylph?

Tôi đứng chết lặng; Paul cũng vậy. Trước mắt chúng tôi là Sylph, co người, cuộn tròn lại, trần chuồng và khóc nức nở. Còn tôi, cũng trần chuồng, tay thì vẫn nắm chặt chiếc quần lót của cô ấy.

Không một từ ngữ nào có thể cứu tôi khỏi tình huống này.

Trời mưa ngay bên ngoài, nhưng âm thanh lại xa… rất xa.

Góc nhìn của Paul

Tôi về nhà và bắt gặp cảnh thằng con trai tôi tấn công bạn nữ, người mà nó luôn hào hứng dành thời gian cùng.

Tôi ngay lập tức muốn tẩn cho thằng bé một trận, nhưng tôi đã giữ lại được bình tĩnh. Có lẽ đây là một ví dụ khác về những điều mà tôi đã không lường trước được. Tôi không muốn lặp lại sai lầm trước đây. Còn giờ thì, tôi quyết định để cô bé đang khóc nức nở này cho vợ mình và người hầu chăm sóc, trong khi tôi giúp thằng con rửa ráy và lau khô người.

“Tại sao con lại làm một chuyện như vậy?” Tôi hỏi.

“Con xin lỗi.”

Như khi tôi mắng nó vào năm ngoái, nó tỏ ra hoàn toàn bất bình và không thèm xin lỗi. Nhưng giờ thì, lời xin lỗi ấy lại đến nhẹ nhàng bất ngờ, nó rụt rè, co rúm lại như một chú cún con vậy. “Ta hỏi con lý do,” Tôi nói.

“Ư-ừm, quần áo cậu ấy ướt hết cả. Cho nên con nghĩ tốt nhất là cởi chúng ra.”

“Nhưng cậu ấy không muốn, đúng chứ?”

“Không ạ…”

“Ta có nói con phải đối xử tốt với phụ nữ, đúng chứ?”

“Bố có. Con xin lỗi.”

Rudeus không biện hộ cho mình. Tôi thắc mắc sẽ ra sao nếu tôi ở độ tuổi của thằng bé. Tôi có cảm giác như bất kỳ điều gì tôi nói sẽ luôn có những thứ như là “nhưng” và “à thì.” Tôi luôn có lí do biện hộ cho mọi thứ khi mà tôi còn bé. Thằng bé còn thật thà hơn tôi nữa.

“Ừm thì, ta cho rằng, ở độ tuổi của con, việc trêu trọc các bạn gái là bình thường, nhưng con không thể làm một điều như vậy được.”

“Con biết. Con xin lỗi. Con sẽ không tái phạm nữa.”

Nhìn thằng bé suy sụp đến mức đó không khỏi khiến tôi cảm thấy áy náy. Cái thói hám gái đó cũng từ tôi mà ra mà. Hồi nhỏ, khi mà năng lượng và bản năng đàn ông nhiều hơn bao giờ hết, thì lúc nào tôi cũng chạy theo những cô gái dễ thương lọt vào tầm mắt mình. Dạo gần đây thì tôi đã biết kiềm chế hơn, nhưng trong quá khứ thì gần như là... không thể. Có lẽ tôi đã vô tình truyền nó cho thằng bé.

Tại sao mình lại không nhận ra chứ? Tất nhiên, dù là một đứa nhóc lanh lợi như nó đi nữa, cũng sẽ gặp rắc rối tương tự rồi. Không, không phải—đây không phải là lúc đồng cảm với thằng bé. Mình cần phải dựa vào kinh nghiệm của mình để đưa ra những chỉ dẫn đúng đắn cho nó.

“Đừng xin lỗi ta,” Tôi nói. "Chẳng phải người con cần xin lỗi là Sylphiette sao?”

“Liệu Sylph…iette sẽ tha thứ cho con chứ?”

“Con không xin lỗi, chỉ để mong nhận được sự tha thứ ngay lập tức đâu.” Nghe vậy, thằng bé càng thêm suy sụp. Nghĩ kỹ thì, rõ ràng là thằng bé đã say mê cô bé đó rồi. Tất cả chuyện ồn ào từ một năm trước cũng vì quyết tâm bảo vệ cô bé mà ra. Và sau tất cả, những gì thằng bé nhận được lại là trận đòn từ ông già mình.

Và kể cả sau đó thì, gần như ngày nào hai đứa cũng đi chơi với nhau, và thằng bé cũng bảo vệ cô bé khỏi đám trẻ khác. Nó vừa phải duy trì việc tập luyện kiếm và ma thuật, nhưng cũng đồng thời dành nhiều thời gian hết sức có thể với cô bé. Gần như là thằng bé có thế trao luôn cô bé chiếc đũa và quyển sách phép ấy nhỉ, thứ mà nó còn coi trọng hơn cả.

Cho nên tôi có thể hiểu, tại sao thằng bé lại tỏ ra chán nản thế khi nghĩ rằng cô bé ấy từ giờ sẽ ghét bỏ mình. Tôi cũng đã trải qua những lần bị chối bỏ tương tự, khi bản thân còn trẻ.

“Này, mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Tôi nói. “Nếu con chưa từng làm điều gì tồi tệ với cô bé trước đây, và dành một lời xin lỗi trân thành từ chính trái tim của mình thì ta chắc rằng, cô bé ấy sẽ tha thứ cho con thôi.”

Khuôn mặt thằng bé sáng bừng lên sau khi nghe thấy điều đó, dù chỉ một chút thôi. Nó là một đứa trẻ thông minh; dù cho lần này nó có thất bại, thì rồi thằng bé cũng sẽ sớm lấy lại được tinh thần thôi. Không, có lẽ thằng bé sẽ còn tìm ra cách để đảo ngược tình thế và chiếm lại trái tim cô bé đó. Quả là một viễn cảnh đầy hứa hẹn và cũng… thật đáng lo ngại.

Rudeus chồm dậy khỏi bồn tắm, nhìn vào Sylphiette, và mở miệng với câu: “Tớ xin lỗi, Sylphie. Tóc cậu ngắn quá, cho nên từ trước đến giờ tớ đã luôn nghĩ cậu là con trai!”

Tôi đã luôn cho rằng thằng con trai của chúng tôi là hoàn hảo, nhưng có lẽ nó ngốc hơn tôi tưởng. Và đó là lần đầu tiên tôi có suy nghĩ như vậy.

Góc nhìn của Rudeus

Sau hàng tá lời xin lỗi, khen ngợi, cũng như là trấn an, thì bằng một cách nào đó tôi đã được tha thứ.

Kể từ khi nhận ra Sylph là con gái, tôi quyết định, bản thân từ giờ sẽ gọi cậu ấy là Sylphie. Hình như tên đầy đủ của cậu ấy là Sylphiette? Paul thì nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, không hiểu sao tôi có thể nhầm một cô bé dễ thương như này thành con trai được. Nhưng quả thật tôi chưa từng nghĩ Sylphie lại là con gái.

Tôi khá chắc chuyện đó không hoàn toàn là lỗi của tôi. Vì khi chúng tôi mới gặp lần đầu, tóc của cậu ấy còn ngắn hơn tôi mà. Mà cũng không phải kiểu thời trang hay gì, nhưng cũng không ngắn tới mức người ta có thể hình dung ngay đến một nhà sư đâu nhé. Cậu ấy cũng không mặc mấy bộ đồ cho con gái nhé—đơn giản chỉ là một chiếc áo phông đơn giản và một chiếc quần dài thôi. Phải chi nếu cậu ấy mặc một chiếc váy, thì tôi đã chẳng nhầm như vậy.

Được rồi, bình tĩnh lại và suy nghĩ nào. Nếu cậu ấy từng bị bắt nạt vì màu tóc của mình, thì có lẽ đó là lý do cậu ấy cắt nó ngắn đến vậy— để nó không quá nổi bật. Và nếu bọn bắt nạt lại gần, thì cậu ấy cũng chỉ có một lựa chọn duy nhất là chạy thôi. Điều này cũng giải thích vì sao cậu ấy lại mặc một chiếc quần dài, thay cho váy. Gia đình Sylphie thì trông cũng không mấy khá giả, cho nên có lẽ, sau khi họ may cho cậu ấy một chiếc quần, họ cũng không đủ khả năng để làm thêm một cái váy nữa.

Nếu tôi gặp cậu ấy 3 năm sau, chắc chắn tôi sẽ không nhầm lẫn như vậy. Việc tôi nghĩ cậu ấy là một cậu nhóc dễ thương cũng chỉ vì những định kiến của bản thân, chứ không phải vì cậu ấy trông phi giới tính hay gì tương tự. Kiểu như, nếu cậu ấy—

Không. Đủ rồi. Những gì tôi nói chỉ toàn là biện hộ thôi.

Việc biết được Sylphie là một cô gái đã khiến cách nhìn của tôi thay đổi. Tôi cũng cảm thấy đôi chút kỳ lạ khi cậu ấy xuất hiện trong bộ đồ con trai.

“Cậu dễ thương thật đấy, Sylphie.” Tôi nói. “Hay cậu thử để tóc dài xem?”

“Hể?”

Tôi gợi ý vậy, là vì nghĩ nếu cậu ấy thay đổi ngoại hình một chút thì có khi bản thân cũng dễ nhìn cậu ấy theo cách khác hơn. Sylphie có thể ghét mái tóc của mình, nhưng chắc chắn cái màu xanh lục bảo ấy sẽ rất rực rỡ dưới ánh nắng. Tôi rất muốn cậu ấy thử để tóc dài— và nếu có thể, tôi muốn nó được buộc hai bên hoặc đuôi ngựa.

“Không…” cậu ấy nói.

Kể từ cái hiểu lầm đó, Sylphie đã trở nên khá đề phòng với tôi. Cụ thể hơn thì, cậu ấy hoàn toàn né tránh tiếp xúc vật lý với tôi. Điều đó khiến tôi hoàn bất ngờ... Cũng bởi trước đây Sylphie chưa từng một lần từ chối đề xuất của tôi.

“Được rồi,” Tôi nói. “Vậy giờ, cậu có muốn luyện thêm chút phép vô niệm không?”

“Có.”

Một nụ cười gượng đã được tôi tạo ra khi đó, để che giấu cảm xúc bên trong. Sylphie vốn là một người bạn duy nhất của tôi. Dù sao thì chúng tôi vẫn có thể chơi cùng nhau. Tuy vẫn có một vài sự ngượng ngùng, nhưng... gặp nhau là được rồi nhỉ.

Trong hôm này, tôi tự nhủ với bản thân, rằng mọi thứ như vậy là tốt rồi.

***

Những kỹ năng của tôi, dựa trên tiêu chuẩn của thế giới này, sẽ là:

Kiếm pháp

Phái Kiếm Thần: Sơ cấp; Phái Thủy Thần: Sơ cấp

Ma pháp tấn công

Lửa: Cao cấp; Nước: Thánh cấp; Gió: Cao cấp; Đất: Cao cấp

Ma pháp hồi phục

Hồi phục: Trung cấp; Giải độc: Sơ cấp

Ma pháp hồi phục cũng được chia ra làm 7 cấp độ như thường lệ, bao gồm 4 trường phái: Hồi phục, Bảo vệ, Giải độc, và Thánh kích. Nhưng những trường phái này thì không được gọi với những biệt danh ngầu lòi như Hỏa Thánh hay Thủy Thánh; bạn sẽ chỉ được gọi là Thánh cấp hồi phục sư hay Thánh cấp giải độc sư.

Ma pháp hồi phục, đúng như tên gọi, được dùng để chữa trị vết thương. Ở trình độ sơ cấp, người ta phải dồn hết sức mới chỉ khép được vết thương lại. Thậm chí tôi còn nghe nói, là những người đạt đến cấp Đế có thể tái tạo lại tay chân đã mất nữa cơ. Nhưng dù gì thì, kể cả cấp độ cao nhất- cấp Thần cũng không thể hồi sinh người chết.

Ma pháp giải độc dùng để thanh trừ độc tố và bệnh tật. Ở cấp độ cao hơn, người ta thậm chí còn có thể tạo ra chất độc, bào chế thuốc giải, và những thứ tương tự. Các phép thuật xử lý trạng thái bất thường hầu hết đều thuộc Thánh cấp trở lên, và nghe nói là khá khó sử dụng.

Phép thuật bảo vệ thì bao gồm những phép giúp tăng cường khả năng phòng thủ hoặc tạo ra các rào chắn. Nói đơn giản thì đây là một dạng ma pháp hỗ trợ. Tôi cũng không rõ chi tiết lắm, nhưng theo tôi hiểu thì nó bao gồm những thứ như thúc đẩy quá trình trao đổi chất để tự chữa những vết thương nhỏ, hay kích thích não bộ để làm tê liệt cảm giác đau. Roxy cũng không thể dùng được loại ma pháp này.

Những phép thuật thuộc trường phái Thánh kích, nghe nói, thì đặc biệt hiệu quả khi đối phó với những loại ma quỷ độc ác. Tuy vậy, đây là loại ma pháp bí truyền chỉ do các tu sĩ chiến binh của loài người nắm giữ. Ngay cả Đại học Ma pháp cũng không giảng dạy trường phái này. Cho nên, Roxy cũng không thể sử dụng được loại ma pháp đó.

Tôi chưa từng nhìn thấy một con ma trước đây. Nhưng, hóa ra chúng cũng tồn tại ở thế giới này nhỉ?

Nó quả là bất tiện khi bạn không thể sử dụng phép vô niệm nếu không hiểu hoàn toàn nguyên lý đằng sau phép đó. Chẳng hạn như ma pháp tấn công nguyên tố—chúng vận hành dựa trên các nguyên lý khoa học. Tôi cũng không rõ nguyên lý của những phép khác là gì, cũng chả biết liệu nó có hay không nữa. Nhưng tôi biết ma thuật là một thứ gì đó toàn năng, tuy tôi không biết cách biến chúng thành mọi thứ mình muốn.

Lấy năng lực psychokinesis (tâm linh) làm ví dụ: loại khả năng cho phép khiến vật thể lơ lửng và di chuyển về phía tay của bạn hay nhưng thứ tương tự như vậy. Và kể cả khi tôi biết nó là một thứ có thể tái tạo lại được với ma thuật, tôi lại không biết cách nào có thể tái tạo lại cái hiệu ứng đó, bởi vì bản thân cũng chưa từng sở hữu bất kỳ siêu năng nào cả.

Tương tự, tôi cũng khó có thể nhớ được cái cách mà vết thương hồi phục, cho nên tôi cũng không chắc mình có thể thực hiện phép Healing mà không cần niệm chú. Nếu tôi có kiến thức của một bác sĩ, thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Ngoài những thứ đó ra, tôi khá chắc là mình có thể tái tạo lại hầu hết các hiện tượng khác thông qua ma pháp. Có khi, nếu hồi đó tôi luyện tập thể thao nhiều hơn, thì kiếm thuật của tôi bây giờ đã khá hơn rồi.

Nghĩ lại mới thấy, tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian ở kiếp trước.

Không. Nó không hoàn toàn là lãng phí. Đúng là tôi không đi làm, cũng không đi học, nhưng không có nghĩa là tôi nằm im cả ngày. Bản thân tôi cũng đã dấn thân vào những thể loại trò chơi điện tử và các sở thích cá nhân khác nhau trong khi những người khác bận với những thứ như là đi làm và đi học. Và rồi tất cả những kiến thức, kinh nghiệm, cùng với góc nhìn mà tôi tích lũy được từ những trò chơi điện tử đó sẽ trở nên có ích ở thế giới này.

Ờ thì... ít nhất chúng nên như vậy. Chứ cho tới giờ thì, hình như vẫn chưa.

***

Một ngày nọ, tôi ở ngoài vườn luyện tập kiếm thuật với Paul, và vô tình thở dài một tiếng thật lớn.

Tôi đã nghĩ bố tôi sẽ tức giận vì thể hiện sự mệt mỏi rõ ràng như vậy. Nhưng anh ta lại nở một nụ cười khoái chí.

“Hehehe. Có chuyện gì sao, Rudy?” anh ta hỏi. “Cảm thấy tệ vì Sylphiette không thích con?”

Đó không phải lí do mà tôi thở dài. Nhưng công nhận, Sylphie cũng là một trong những thứ đang đè nặng trong đầu tôi.

“À… vâng. Luyện kiếm thuật cũng không xong, còn Sylphie thì giận con—nên… yeah, con thở dài.”

Paul lại nở một nụ cười khoái chí cắm thanh kiếm gỗ xuống đất. Rồi dựa vào nó, và nhìn thẳng tới chỗ tôi. Ôi, làm ơn đừng nói là anh ta sẽ chế giễu tôi nhé…

“Muốn nghe chút lời khuyên từ bố mình không?”

Tôi hoàn toàn không ngờ tới điều này. Nhưng để mà suy nghĩ chút, thì Paul, bố tôi, là một người khá nổi tiếng với phụ nữ. Zenith thì khỏi phải nói rồi, rõ ràng là một người phụ nữ xinh đẹp. Lại còn chuyện với bà Eto nữa. Và đôi khi anh ta cũng sờ mông Lilia, mà biểu cảm của cô ấy lại tỏ ra chẳng hệ bận tâm chút nào. Hẳn anh ta phải có một thứ gì đó: một phương pháp nào đó có thể khiến cho những người phụ nữ không thể ghét bỏ anh ta được.

Công nhận Paul là một người hành động dựa phần nhiều vào bản năng, tôi cũng không chắc mình có thể hiểu được suy nghĩ của anh ta, nhưng dù sao thì, lời đề nghị của anh ta cũng đáng để suy nghĩ đó. “Có, làm ơn ạ,” tôi nói với anh ta.

“Hừm. Nói sao đây ta…?”

“Con có nên liếm giày cậu ấy không ạ?”

“Không , không phải thế— woa, sao tự nhiên lại hạ mình ghê vậy.”

“Nếu bố không nói cho con, Con sẽ để mẹ biết về việc bố liếc mắt đưa tình với Lilia.”

“Ồ, đó quả là một tình huống áp lự— Oa, này! Con đã thấy hết rồi à?” Paul hốt hoảng. “Được rồi, được rồi. Ta xin lỗi vì lúc nãy đã tỏ ra trịch thượng.”

Tôi đã sử dụng Lilia để điều hướng cuộc trò chuyện theo ý của mình, nhưng… có phải anh ta thực sự cặp kè với Lilia? Ý tôi là, nếu anh ta đã làm vậy, thì… chờ đã, mà thôi, sao cũng được. Dù sao thì đó cũng là một phần không thể thiếu được của mấy tay sát gái mà. Tôi sẽ phải hỏi thêm xem cách anh đóng vai sao cho chuẩn.

“Nghe này, Rudy,” anh ta nói. “À thì, về phụ nữ…”

“Dạ?”

“Họ thích những điểm mạnh mẽ của đàn ông, nhưng họ cũng thích những mặt mềm mỏng của chúng ta nữa.”

“Ồ.” Tôi đã từng nghe điều này rất nhiều trong quá khứ. Nó có phải đến từ bản năng hay cái gì đó không.

“Giờ thì, từ trước đến nay, con chỉ toàn cho Sylphiette xem những mặt mạnh mẽ của mình thôi, đúng chứ?”

“Có lẽ ạ? Con chưa từng để ý đến những chuyện như vậy.”

“Nghĩ về nó đi,” Paul nói. “Nếu một người mạnh mẽ hơn tiếp cận con với những ý đồ lộ liễu như vậy, con sẽ cảm thấy sao?”

“Sợ hãi, con nghĩ thế?”

“Chính xác.” Tôi có thể chắc chắn rằng anh ta đang nói về những thứ xảy ra vào cái hôm đó— ngày mà tôi biết được “cậu ta” thật ra là một cô gái. “Vì thế con cũng cần cho cô bé thấy mặt mềm yếu của mình nữa. Hãy sử dụng sức mạnh của mình để bảo vệ cô bé, và cô bé sẽ bảo vệ điểm yếu cho con. Đó là cách mà con duy trì một mối quan hệ.”

“Ồ!” Tôi hiểu rồi! Tôi không nghĩ một tên đầu óc đơn giản như Paul có thể đưa ra một ví dụ dễ hiểu đến vậy!

Bạn không thể chỉ mạnh mẽ, hay chỉ yếu đuối không. Bạn cần sự kết hợp của cả hai để có thể chiếm lấy trái tim của một cô gái.

“Nhưng làm sao con có thể thể hiện cho cậu ấy mặt yếu đuối của con chứ?” Tôi hỏi.

“Đơn giản thôi. Con có những điều trăn trở gần đây, đúng chứ?”

“Vâng.”

“Đem những điều con đang giữ trong lòng ấy ra và chia sẻ nó cho Sylphiette. Đại loại như là ‘Tớ đang có khá nhiều chuyện phiền muộn, và việc cậu né tránh tớ gần đây, khiến tớ lo lắng,’ hoặc là cái gì đó tương tự.” Paul nở nụ cười lớn đầy khoái trí. Quả là một biểu cảm khiến người ta phải rùng mình. “Nếu mọi thứ suôn sẻ, cô bé sẽ chủ động lại gần và còn xoa dịu con cơ. Vậy nên, vui lên đi. Con có một người bạn sẵn sàng bảo vệ mình. Ai cũng sẽ vui với điều đó thôi.”

“À ha!” Giờ thì tôi hiểu rồi! Tôi có thể dùng thái độ của mình để điều khiển cảm xúc người khác. Đương nhiên thì... “N-Nhưng nếu, mọi thứ không như dự tính thì sao ạ?“

“Nếu chuyện đó xảy ra, hãy quay lại đây với ta. Ta sẽ hướng dẫn con bước tiếp theo.“

Chờ đã đây là một kế hoạch nhiều bước ư? Tên này mưu mô thật!

“Ồ, được thôi. Con hiểu rồi. Dù sao đi nữa thì, Con sẽ quay lại!”

“Chúc may mắn!” Paul vừa nói vừa vẫy tay.

Không thể chờ đợi lâu hơn, tôi biến đi ngay. Và ngay khi tôi đi, tôi thề là tôi đã nghe thấy anh ta lẩm bẩm một điều gì đó sau cùng.

“Mình vừa dạy thằng con 6 tuổi của mình cái quái gì vậy chứ?"

***

Tôi tới điểm đến bên dưới gốc cây quen thuộc của chúng tôi sớm hơn bình thường, cho nên Sylphie vẫn chưa tới. Như mọi khi, tôi cũng đem theo thanh kiếm gỗ của mình, thế nhưng hôm nay tôi lại không vệ sinh cơ thể trước như mọi khi, cho nên người tôi giờ ướt nhẹp.

Giờ thì, tôi nên làm gì nhỉ? Thực ra lúc này cũng chẳng có gì để làm cả. Những lúc như này thì tôi chỉ còn cách tự luyện tập trong đầu thôi. Tôi vung thanh kiếm qua lại, trong khi chạy thử những tình huống giả định trong đầu. Tôi đã thể hiện cho cậu ấy sức mạnh của mình. Và giờ, tôi cần phải thể hiện cho cậu ấy những mặt mềm yếu của mình nữa. Yếu điểm. Nhắc lại thì tôi cần làm điều đó như nào nhỉ? À, đúng rồi —tôi phải để cậu ấy biết được, là tôi đang buồn. Nhưng thế nào mới được? Và khi nào thì thích hợp? Liệu tôi có nên nói thẳng ra luôn không? Thế thì có vẻ kỳ lạ quá. Hay là lồng nó vào khi chúng tôi nói chuyện? Liệu tôi có thể làm được không? Không— Tôi sẽ làm được.

Mải suy nghĩ trong lúc vung kiếm, bàn tay cầm kiếm của tôi lúc này đã lỏng dần, và rồi thanh kiếm ngay lập tức trượt ra khỏi bàn tay của tôi. “Uấy!” Tôi dõi theo thanh kiếm của mình lăn trên mặt đất, rồi dừng lại ngay bên dưới... bàn chân của Sylphie.

Đầu óc của tôi trở nên hoàn toàn trống rỗng. Chết cha! Giờ mình nên làm gì đây? Mình nên nói gì mới được?

“Có chuyện gì sao, Rudy?” Sylphie nhìn chăm chú vào tôi, đôi mắt cậu ấy mở to với vẻ tò mò. Chuyện gì? Không phải là do cậu xuất hiện quá sớm sao?

“Ưư… hừm… à thì… C-cậu… cậu rất dễ thương, và Tớ, ề… muốn được thấy cậu, nhưng, ư…”

“Không, không phải. Mồ hôi cơ.”

“Hừm… Aaa… M-Mồ hôi? Ý cậu là gì?” Tôi lại gần, khiến cậu ấy giật mình lùi lại. Như mọi khi, Sylphie không để tôi tiến lại quá gần. Cứ như thể chúng tôi có cùng một cực nam châm vậy.

Mồ hôi đang nhỏ thành giọt từ chán tôi, cùng lúc đó nhịp thở cũng dần ổn định hơn. Tốt rồi.

Tôi cúi xuống nhặt thanh kiếm lên với vẻ chán nản, rồi quay lưng về phía cậu ấy. Thả lỏng vai, tôi thở một hơi dài nặng nề. “Chậc. Tớ có cảm giác gần đây cậu trở nên lạnh nhạt với tớ, Sylphie.”

Cứ thế, một vài khoảnh khắc trôi qua với sự tĩnh lặng. Liệu tôi có đang làm đúng không? Tôi làm đúng chứ, Paul? Liệu tôi có nên tỏ ra yếu đuối hơn nữa không? Hay nó lộ liễu quá rồi?

“A!”

Bất ngờ, có thứ gì đó nắm lấy tay tôi từ phía sau. Cảm giác vừa ấm vừa mềm, và khi quay lại, tôi thấy Sylphie đứng đó.

Ồ hố! Cậu ấy lại gần rồi. Đã lâu rồi Sylphie chưa từng gần tôi đến vậy. Paul! Tôi làm được rồi!

“Câu biết không, Rudy, gần đây cậu cư xử khá lạ lùng đó,” cậu ấy nói… với một vẻ mặt thoáng buồn.

Câu nói đó đã kéo tôi trở lại với thực tại. Ý tôi là… cậu ấy đã đúng. Cậu ấy không cần nói điều đó ra thì tôi cũng biết được, rằng tôi đã không đối xử với cậu ấy như trước đây. Từ góc nhìn của Sylphie, sự thay đổi này có lẽ là một điều đột ngột. Việc tự dưng thay đổi như vậy, cứ như một người phụ nữ trẻ đang tìm đối tượng để kết hôn thì phát hiện bạn có kha khá tiền vậy.

Nhưng làm sao tôi có thể cư xử khác kia chứ? Tôi không làm thế vì thích. Và tôi cũng không thể đối xử với cậu ấy như trước đây được. Làm sao tôi có thể không căng thẳng khi ở gần một cô gái dễ thương như vậy chứ.

Một cô gái chạc tuổi mình. Tôi hoàn toàn không biết phải làm bạn với kiểu người đó như thế nào.

Nếu tôi là một người lớn, hoặc Sylphie trưởng thành hơn, tôi đã có thể sử dụng những hiểu biết của mình từ những game visual novel người lớn rồi. Và nếu cậu ấy là con trai, tôi cũng có thể sử dụng những kinh nghiệm kiếp trước khi chơi với thằng em trai tôi. Nhưng cậu ấy lại là một cô gái tầm tuổi tôi. Ừ thì, đúng là tôi có chơi những tựa game có thể tán tỉnh những cô gái cũng ở độ tuổi tương tự rồi, nhưng nó không phải là mối quan hệ tôi muốn với cậu ấy. Chúng tôi vẫn còn quá nhỏ.

Ừ thì, dù sao ít nhất là hiện tại thôi. Chứ tôi vẫn đặt rất nhiều kỳ vọng cho tương lai nhé!

Bỏ mấy chuyện đó qua một bên đã, thì đây là một cô gái từng bị bắt nặt. Hồi tôi bị bắt nạt, tôi chưa từng có ai đó đứng về phía mình cả. Cho nên… tôi muốn ở bên cậu ấy. Trai hay gái— không quan trọng. Và điều đó sẽ không thay đổi. Tuy vậy thì việc cư xử với cậu ấy như trước đây vẫn là vô cùng khó. Tôi là một thằng con trai, và dĩ nhiên muốn xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp với một cô gái dễ thương mà.

Nhưng… là để sau này cơ!

Ư. Tôi hoàn toàn không biết phải làm sao nữa. Có lẽ tôi đã nên hỏi Paul về điều này trước.

“Tớ xin lỗi,” Sylphie nói. “Nhưng Rudy này, tớ không ghét cậu đâu.”

“S-Sylphie…” Tôi hẳn phải trông khá đáng thương lúc này, bởi cậu ấy đang xoa đầu tôi mà. Sau đó, Sylphie nở một nụ cười trong sáng tuyệt đẹp. Một nụ cười dịu dàng đến bất ngờ.

Tôi gần như đã bật khóc.

Tôi là người đã sai hoàn toàn, nhưng cậu ấy lại là người xin lỗi tôi. Với lấy bàn tay cậu ấy, tôi nắm nó thật chặt. Khuôn mặt cậu ấy ửng đỏ vì bất ngờ, nhưng vẫn nhìn tôi và nói: “Vậy nên, hãy cư xử lại như bình thường nhé?” Và đôi mắt ấy ngước lên nhìn tôi, nó khiến cho lời nói ấy có sức nặng hơn bao giờ hết.

Ẩn sâu bên trong, tôi vẫn có đủ quyết tâm cần thiết, để đưa ra quyết định này. Và rồi, tôi đã làm vậy.

Đúng vậy. Thứ Sylphie mong muốn, chỉ đơn giản là sự bình thường. Một mối quan hệ như trước đây chúng tôi đã từng. Vậy nên, với tất cả khả năng của mình, tôi sẽ đối xử với cậu ấy bình thường, và cố gắng không làm cậu ấy sợ hay bối rối.

Nói theo cách khác thì… Tôi sẽ trở thành một trong số họ. Nhưng nghĩ kỹ thì cũng chẳng sao.

Đã đến lúc để trở thành một nhân vật chính ngây thơ rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!