Chương 8: Hiểu lầm tai hại (2)
“Con về rồi đây!” Tôi nói lớn.
“Ừm, X-xin chào,” Sylph lí nhí.
Hầu gái của chúng tôi, Lilia, đứng đợi ngay bên trong, với một chiếc khăn lớn trên tay. “Mừng cậu về nhà, cậu chủ Rudeus, và… bạn của cậu,” cô ấy nói. “Tôi đã chuẩn bị nước ấm cho cậu. Xin hãy rửa ráy và lau khô trên tầng hai để tránh bị cảm. Chủ nhân và phu nhân sẽ về nhà sớm thôi cho nên tôi sẽ đi chuẩn bị cho họ. Liệu cậu có thể tự lo liệu một mình chứ?”
“Vâng, tôi sẽ ổn thôi,” Tôi nói. Lilia có lẽ đã để ý tới cơn mưa như trút nước này và đoán được rằng tôi sẽ về nhà trong tình trạng ướt sũng. Cô ấy là người ít nói, cũng chẳng hay trò chuyện với tôi nhiều, nhưng lại là một trong những người hầu cực kỳ giỏi. Tôi cũng không cần giải thích gì thêm; khi mà cô ấy chỉ cần liếc nhìn Sylph một cái, là ngay lập lức quay vào nhà rồi mang ra thêm một chiếc khắn lớn khác cho cậu ta.
Chúng tôi cởi giày, rồi lau khô đầu và bàn chân trước khi lên tầng. Khi vào phòng, tôi để ý một chiếc xô nước ấm đã được chuẩn bị sẵn. Vòi sen hay bồn tắm không tồn tại ở thế giới này, cho nên đây chính là cách mà chúng tôi dùng để vệ sinh cơ thể. Theo lời của Roxy, thế giới này có những suối nước nóng, và người ta cũng có thể tắm ở đó, nhưng đối với một người chẳng mấy quan tâm tới việc tắm rửa thì như này là ổn rồi.
Tôi cởi quần áo cho đến khi khỏa thân hoàn toàn, và để ý thấy một Sylph với dáng vẻ đầy lúng túng, ngượng ngùng, còn khuôn mặt cậu ta ửng lên màu đỏ tươi luôn rồi.
“Có chuyện gì sao?“ Tôi hỏi. “Cậu cần phải cởi quần áo ra, nếu không… sẽ bị cảm lạnh đó.”
“Hể? Ể-À, p-phải...“ Nói là thế, nhưng cậu ta vẫn chẳng chịu nhúc nhích.
Hẳn là việc khỏa thân trước người khác khiến cậu ta ngại? Hay do cậu ta chưa từng tự làm việc đó bao giờ nhỉ? Ý tôi là, cậu ta mới chỉ sáu tuổi thôi mà.“Được rồi,“ Tôi nói, “nhấc hai tay lên nào.“
“Ừm, được thôi.” Tôi giúp Sylph giơ tay lên, rồi cởi chiếc áo khoác ướt sũng của cậu ta ra, để lộ làn da trắng bệch cùng với thân hình chẳng có chút cơ bắp nào.
Tiếp theo, tôi với tay về phía chiếc quần của cậu ấy, nhưng cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi. “K-không, không phải cái đó,” cậu ấy lí nhí. Có phải cậu ta xấu hổ vì tôi nhìn không? Tôi cũng từng như vậy mà, khi mà còn nhỏ ấy. Mỗi khi đến giờ đi bơi ở trường mẫu giáo của tôi là cả đám lại phải lột sạch hết và vào tắm chung, tuy vậy nhưng việc phải lộ cho người đồng trang lứa lúc nào cũng có chút ngượng ngùng nhỉ.
Dù sao thì, tay của Sylph đã lạnh cóng rồi. Cậu ta nhất định sẽ bị cảm nếu chúng tôi không nhanh lên. Tôi nắm lấy chiếc quần của cậu ta, và kéo mạnh xuống.
“N-này, dừng lại…” cậu ta lí nhí kêu lên, đánh vào đầu tôi khi tôi chộp lấy chiếc quần lót trẻ em rộng thùng của mình.
Tôi nhìn lên và bắt gặp ánh mắt ướt sũng của Sylph đang nhìn chằm chằm vào mình. “Tớ sẽ không cười đâu,” Tôi trấn an cậu ta.
“Đ-Đó không phải —ư!”
Cậu ta tỏ ra khá cứng đầu. Từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy Sylph kiên quyết từ chối điều gì đến thế. Tôi cảm thấy đôi chút bất ngờ. Chẳng lẽ tộc elf có quy tắc gì đó về việc không để cho người khác nhìn thấy cơ thể mình sao? Nếu đúng là vậy, thì việc ép buộc cậu ta cởi đồ đúng là một việc sai lầm nhỉ.
“Được rồi, được rồi,” Tôi nói. “Chỉ cần nhớ thay chúng sau khi chúng ta tắm xong là được. Quần lót ướt khá là khó chịu, và một khi nó trở nên lạnh là cậu có thể bị đau bụng đó.”
Tôi buông tay ra, và Sylph gật đầu với đôi mắt đã đẫm lệ.
“Ư-ưmm…”
Cậu ta dễ thương thật. Tôi thật muốn thân thiết hơn với tên nhóc dễ thương này quá.
Ngay khi nghĩ vậy, một ý tưởng tinh nghịch chợt lóe lên trong đầu tôi. Dù sao thì, sẽ thật là bất công nếu chỉ có một mình tôi phải khỏa thân.
“Chiếu tướng!” Tôi dùng tay chộp lấy chiếc quần lót của cậu ta, rồi giật xuống một cách dứt khoát. Xuất hiện đi, Zenra Pendulum!

Sylph thét lên với giọng the thé. Một khắc sau, cậu ta ngồi sụp xuống, cuộn người lại để giấu cơ thể của đi khỏi tầm nhìn của tôi--- nhưng ở khoảnh khắc đó, thứ lướt qua đôi mắt tôi, không phải thanh đoản kiếm thuần khiết mà tôi đã vốn quen thuộc; và dĩ nhiên, cũng chẳng phải một thanh kiếm đen với hình thù kì dị.
Không, thứ vốn ở đây…không, đúng hơn là thứ không ở đây…, ờ thì, được hoán đổi bởi một thứ mà không nên ở đây. Thứ mà tôi đã từng nhìn rất nhiều lần trong quá khứ, thông qua chiếc màn hình máy tính. Đôi khi nó bị che bởi lớp mosaic pixel. Những lần khác thì lại không che. Tôi luôn nhìn chằm chằm vào chúng, và nghĩ về cái ham muốn vô kể của tôi về việc một ngày nào đó được liếm và ở bên trong hàng thật, cái ham muốn đen tối ấy tất yếu khiến cây đại bác trắng của tôi để lại thành phẩm lên một nắm khăn giấy.
Một trong những thứ đó. Đó là thứ Sylph có.
Cậu ta… là một cô gái.
Trước mắt tôi nhòe đi… trắng xóa. Điều tôi vừa làm không đúng một chút nào.
***
“Rudeus, con đang làm gì vậy?”
Tôi lấy lại nhận thức khi thấy Paul đứng đây. Anh ta đã về nhà từ bao giờ? Có phải anh ta tới đây vì tiếng khóc của Sylph?
Tôi đứng chết lặng; Paul cũng vậy. Trước mắt chúng tôi là Sylph, co người, cuộn tròn lại, trần chuồng và khóc nức nở. Còn tôi, cũng trần chuồng, tay thì vẫn nắm chặt chiếc quần lót của cô ấy.
Không một từ ngữ nào có thể cứu tôi khỏi tình huống này.
Trời mưa ngay bên ngoài, nhưng âm thanh lại xa… rất xa.
Paul
Tôi về nhà và bắt gặp cảnh thằng con trai tôi tấn công bạn nữ, người mà nó luôn hào hứng dành thời gian cùng.
Tôi ngay lập tức muốn tẩn cho thằng bé một trận, nhưng tôi đã giữ lại được bình tĩnh. Có lẽ đây là một ví dụ khác về những điều mà tôi đã không lường trước được. Tôi không muốn lặp lại sai lầm trước đây. Còn giờ thì, tôi quyết định để cô bé đang khóc nức nở này cho vợ mình và người hầu chăm sóc, trong khi tôi giúp thằng con rửa ráy và lau khô người.
“Tại sao con lại làm một chuyện như vậy?” Tôi hỏi.
“Con xin lỗi.”
Như khi tôi mắng nó vào nắm ngoái, nó tỏ ra hoàn toàn bất bình và không thèm xin lỗi. Nhưng giờ thì lời xin lỗi lại đến nhẹ nhàng bất ngờ, nó rụt rè, co rúm lại như một chú cún con vậy. “Ta hỏi con lý do,” Tôi nói.
“Ư-ừm, quần áo cậu ấy ướt hết cả. Cho nên con nghĩ tốt nhất là cởi chúng ra.”
“Nhưng cậu ấy không muốn, đúng chứ?”
“Không ạ…”
“Ta có nói con phải đối xử tốt với phụ nữ, đúng chứ?”
“Bố có. Con xin lỗi.”
Rudeus không biện hộ cho mình. Tôi thắc mắc sẽ ra sao nếu tôi ở độ tuổi của thằng bé. Tôi có cảm giác như bất kỳ điều gì tôi nói sẽ luôn có những thứ như là “nhưng” và “à thì.” Tôi luôn có lí do biện hộ cho mọi thứ khi mà tôi còn bé. Thằng bé còn thật thà hơn tôi nữa.
“Ừm thì, ta cho rằng, ở độ tuổi của con, việc trêu trọc các bạn gái là bình thường, nhưng con không thể làm một điều như vậy được.”
“Con biết. Con xin lỗi. Con sẽ không tái phạm nữa.”
Nhìn thằng bé suy sụp đến mức đó không khỏi khiến tôi cảm thấy áy náy. Cái thói hám gái đó cũng từ tôi mà ra mà. Hồi nhỏ, tôi tràn đầy sức sống tuổi trẻ và bản năng đàn ông, lúc nào cũng theo đuổi những cô gái dễ thương lọt vào tầm mắt mình. Dạo gần đây tôi đã biết kiềm chế bản thân hơn, nhưng trong quá khứ thì thực sự chẳng kiềm chế được chút nào. Có lẽ tôi đã vô tình truyền nó cho thằng bé.
Đương nhiên là một đứa nhóc lanh lợi như nó cũng sẽ gặp rắc rối với những thứ bản năng như vậy. Tại sao mình lại không nhận ra chứ? Nhưng không--- đây không phải là lúc đồng cảm với thằng bé. Mình cần phải dựa vào kinh nghiệm của mình để đưa ra những chỉ dẫn đúng đắn cho nó.
“Đừng xin lỗi ta,” Tôi nói. “Người con cần phải xin lỗi là Sylphiette. Đúng chứ?”
“Liệu Sylph…iette sẽ tha thứ cho con chứ?”
“Con sẽ không xin lỗi chỉ để mong được tha thứ ngay lập tức đâu.” Nghe vậy, thằng bé càng thêm suy sụp. Nhìn lại thì, rõ ràng là thằng bé đã si mê cô bé đó rồi. Mọi chuyện ồn ào từ một năm trước cũng vì quyết tâm bảo vệ cô bé mà ra. Và sau tất cả, những gì thằng bé nhận được lại là trận đòn từ ông già mình.
Và kể cả sau đó, hai đứa nó gần như ngày nào cũng đi chơi với nhau, thêm nữa thằng bé cũng bảo vệ cô bé khỏi đám trẻ khác. Nó vừa phải duy trì việc tập luyện kiếm và ma thuật, nhưng cũng đồng thời dành nhiều thời gian hết sức có thể với cô bé. Gần như là thằng bé có thế trao luôn cô bé chiếc đũa và quyển sách phép vậy, thứ mà nó còn coi trọng hơn cả.
Cho nên tôi có thể hiểu tại sao thằng bé lại tỏ ra chán nản thế khi nghĩ rằng cô bé ấy từ giờ sẽ ghét bỏ mình. Tôi cũng đã phải trải qua những lần bị chối bỏ tương tự như vậy khi bản thân còn trẻ.
“Này, nó sẽ ổn thôi,” Tôi nói. “Nếu con chưa từng làm điều gì tồi tệ với cô bé trước đây, và dành một lời xin lỗi trân thành từ chính trái tim của mình thì ta chắc rằng cô bé ấy sẽ tha thứ cho con thôi.”
Khuôn mặt thằng bé sáng bừng lên sau khi nghe thấy điều đó, dù chỉ một chút thôi. Nó là một đứa trẻ thông minh; dù cho lần này nó có thất bại, thì rồi thằng bé cũng sẽ hồi phục lại sớm thôi. Không, có lẽ thằng bé sẽ còn tìm ra cách để đảo ngược tình thế và chiếm lại trái tim cô bé đó. Đó quả là một viễn cảnh đầy hứa hẹn và cũng… đáng lo ngại.
Rudeus chồm dậy khỏi bồn tắm, nhìn vào Sylphiette, và mở đầu với: “Tớ xin lỗi, Sylphie. Tóc cậu ngắn quá, cho nên từ trước đến giờ tớ đã luôn nghĩ cậu là con trai!”
Tôi đã luôn cho rằng thằng con trai của chúng tôi là hoàn hảo, nhưng có lẽ nó ngốc hơn tôi tưởng. Và đó là lần đầu tiên tôi có suy nghĩ như vậy.
Rudeus
Sau hàng tá lời xin lỗi, khen ngợi, cũng như là trấn an, thì bằng một cách nào đó tôi đã được tha thứ.
Kể từ khi nhận ra Sylph là con gái, tôi quyết định từ giờ sẽ gọi cậu ấy là Sylphie. Hình như tên đầy đủ của cậu ấy là Sylphiette? Paul nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, tự hỏi làm sao tôi có thể nhầm cô bé dễ thương này thành con trai được. Nhưng quả thật tôi chưa từng nghĩ Sylphie lại là con gái.
Tôi khá chắc chuyện đó không hoàn toàn là lỗi của tôi. Vì khi chúng tôi mới gặp lần đầu, tóc của cậu ấy còn ngắn hơn tôi mà. Mà nó cũng không phải kiểu tóc ngắn thấm mĩ hay gì, nhưng cũng không ngắn tới mức người ta có thể hình dung ngay đến một nhà sư. Hơn nữa, cậu ấy có bao giờ mặc mấy bộ đồ cho con gái đâu—chỉ là một chiếc áo phông đơn giản và một chiếc quần dài thôi. Phải chi nếu cậu ấy mặc một chiếc váy, thì tôi đã chẳng nhầm như vậy.
Được rồi, tôi cần phải bình tĩnh lại và suy nghĩ. Cậu ấy từng bị bắt nạt vì màu tóc của mình. Có lẽ đó là lý do cậu ấy cắt nó ngắn đến vậy— để nó không quá nổi bật. Và nếu bọn bắt nạt tới, cậu ấy chỉ có một lựa chọn duy nhất là chạy thôi, điều này cũng giải thích tại sao cậu ấy lại mặc một chiếc quần dài thay cho váy. Gia đình Sylphie thì trông cũng không mấy khá giả, cho nên sau khi họ may cho cậu ấy một chiếc quần, có lẽ họ cũng không đủ khả năng để làm cho một cái váy nữa.
Nếu tôi gặp cậu ấy 3 năm sau, chắc chắn tôi sẽ không nhầm lẫn như vậy. Việc tôi nghĩ cậu ấy là một cậu nhóc dễ thương cũng chỉ vì những định kiến của bản thân, chứ không phải vì cậu ấy trông phi giới tính hay gì tương tự. Kiểu như, nếu cậu ấy—
Không. Đủ rồi. Những gì tôi nói bây giờ toàn là kiếm cớ thôi.
Việc biết được Sylphie là một cô gái đã khiến cách nhìn của tôi thay đổi. Tôi cũng cảm thấy đôi chút kỳ lạ khi cậu ấy xuất hiện trong bộ đồ con trai.
“Cậu dễ thương thật đấy, Sylphie.” Tôi nói. “Hay cậu thử để tóc dài hơn xem?”
“Hể?”
Tôi nghĩ nếu cậu ấy thay đổi ngoại hình một chút thì có khi tôi cũng dễ nhìn cậu ấy theo cách khác hơn, nên mới gợi ý như vậy. Sylphie có thể ghét mái tóc của mình, nhưng cái màu xanh lục bảo ấy chắc chắn sẽ rất rực rỡ dưới ánh nắng. Tôi rất muốn cậu ấy thử để tóc dài— và nếu có thể, tôi muốn nó được buộc hai bên hoặc đuôi ngựa.
“Không…” cậu ấy nói.
Kể từ cái hiểu lầm đó, Sylphie đã trở nên khá đề phòng với tôi. Cụ thể hơn thì, cậu ấy hoàn toàn né tránh tiếp xúc vật lý với tôi. Cũng bởi vì trước đây cậu ấy luôn luôn đồng ý với những gì tôi đề xuất, cho nên nó khiến tôi hoàn toàn bất ngờ.
“Được rồi,” Tôi nói. “Cậu có muốn luyện thêm chút phép vô niêm không?”
“Có.”
Tôi nở một nụ cười gượng để che dấu đi cảm xúc của mình. Sylphie là một người bạn duy nhất của tôi. Ít nhất thì chúng tôi vẫn có thể chơi cùng nhau. Tuy có một vài sự ngượng ngùng, nhưng dù sao thì chúng tôi vẫn có thể gặp nhau.
Trong hôm này, tôi tự nhủ với bản thân, rằng mọi thứ như vậy là tốt rồi.
***
Những kỹ năng của tôi, dựa trên tiêu chuẩn của thế giới này, sẽ là:
Kiếm pháp
Phái Kiếm Thần: Sơ cấp; Phái Thủy Thần: Sơ cấp
Ma pháp tấn công
Lửa: Cao cấp; Nước: Thánh cấp; Gió: Cao cấp; Đất: Cao cấp
Ma pháp hồi phục
Healing: Trung cấp; Giải độc: Sơ cấp
Ma pháp hồi phục cũng được chia ra làm 7 cấp độ như thường lệ, bao gồm 4 trường phái: Hồi phục, Bảo vệ, Giải độc, và Thánh kích. Nhưng những trường phái này thì không được gọi với những biệt danh ngầu lòi như Hỏa Thánh hay Thủy Thánh; bạn sẽ chỉ được gọi là Thánh cấp hồi phục sư hay Thánh cấp giải độc sư.
Ma pháp hồi phục, đúng như tên gọi, được dùng để chữa trị vết thương. Ở trình độ sơ cấp, người ta phải dồn hết sức mới chỉ khép được vết thương lại, nhưng nghe nói những người đạt đến Đế cấp thậm chí còn có thể tái tạo lại tay chân đã mất. Dù vậy, ngay cả Thần cấp cũng không thể kéo một sinh vật đã chết quay trở về.
Ma pháp giải độc dùng để thanh trừ độc tố và bệnh tật. Ở cấp độ cao hơn, người ta thậm chí còn có thể tạo ra chất độc, bào chế thuốc giải, và những thứ tương tự. Các phép thuật xử lý trạng thái bất thường hầu hết đều thuộc Thánh cấp trở lên, và nghe nói là khá khó sử dụng.
Phép thuật bảo vệ bao gồm những phép giúp tăng cường khả năng phòng thủ hoặc tạo ra các rào chắn. Nói đơn giản thì đây là một dạng ma pháp hỗ trợ. Tôi cũng không rõ chi tiết lắm, nhưng theo tôi hiểu thì nó bao gồm những thứ như thúc đẩy quá trình trao đổi chất để tự chữa những vết thương nhỏ, hay kích thích não bộ để làm tê liệt cảm giác đau. Roxy cũng không thể dùng được loại ma pháp này.
Những phép thuật thuộc trường phái Thánh kích, nghe nói, đặc biệt hiệu quả khi đối phó với các quái vật dạng linh hồn và những ác quỷ tà ác. Tuy vậy, đây là loại ma pháp bí truyền chỉ do các tu sĩ chiến binh của loài người nắm giữ. Ngay cả Đại học Ma pháp cũng không giảng dạy trường phái này. Cho nên, Roxy cũng không thể sử dụng được loại ma pháp đó.
Tôi chưa từng nhìn thấy một con ma trước đây. Nhưng, hóa ra chúng cũng tồn tại ở thế giới này nhỉ?
Nó quả là bất tiện khi bạn không thể sử dụng phép vô niệm nếu không hiểu hoàn toàn nguyên lý đằng sau phép đó. Chẳng hạn như ma pháp tấn công nguyên tố—chúng vận hành dựa trên các nguyên lý khoa học. Tôi cũng không rõ nguyên lý của những phép khác là gì, cũng không rõ liệu nó có hay không nữa. Tôi biết ma thuật là một thứ gì đó toàn năng, nhưng lại không biết cách để biến chúng thành mọi thứ mình muốn.
Lấy năng lực psychokinesis (tâm linh) làm ví dụ: loại khả năng cho phép khiến vật thể lơ lửng và di chuyển về phía tay của bạn hay nhưng thứ tương tự như vậy. Kể cả khi tôi biết nó là một thứ có thể tái tạo lại được với ma thuật, tôi lại không biết cách nào có thể tái tạo lại cái hiệu ứng đó, bởi vì bản thân cũng chưa từng sở hữu bất kỳ siêu năng nào cả.
Tương tự, tôi cũng khó có thể nhớ được cái cách mà vết thương hồi phục, nên tôi cũng không chắc mình có thể thực hiện phép Healing mà không cần niệm chú. Nếu tôi có kiến thức của một bác sĩ, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Ngoài những thứ đó ra, tôi khá chắc là mình có thể tái tạo lại hầu hết các hiện tượng khác thông qua ma pháp. Có khi, nếu hồi đó tôi luyện tập thể thao nhiều hơn, thì kiếm thuật của tôi bây giờ đã khá hơn rồi.
Nghĩ lại mới thấy, tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian ở kiếp trước.
Không. Nó không hoàn toàn là lãng phí. Đúng là tôi không đi làm, cũng không đi học, nhưng không có nghĩa là tôi năm im cả ngày. Bản thân tôi cũng đã dấn thân vào những thể loại trò chơi điện tử và sở thích cá nhân trong khi những người khác bận với những thứ như là đi làm và đi học. Và tất cả những kiến thức, kinh nghiệm, cùng với góc nhìn mà tôi tích lũy được từ những trò chơi điện tử đó sẽ trở nên có ích ở thế giới này.
Ờ thì... ít nhất chúng nên như vậy. Chứ cho tới giờ thì, hình như vẫn chưa.
***
Một ngày nọ, tôi ở ngoài vườn luyện tập kiếm thuật với Paul, và vô tình thở dài một tiếng thật lớn.
Tôi đã nghĩ bố tôi sẽ tức giận vì thể hiện sự mệt mỏi rõ ràng như vậy. Nhưng anh ta lại nở một nụ cười khoái chí.
“Hehehe. Có chuyện gì sao, Rudy?” anh ta hỏi. “Cảm thấy tệ vì Sylphiette không thích con?”
Đó không phải lí do mà tôi thở dài. Nhưng công nhận, Sylphie cũng là một trong những thứ đang đè nặng trong đầu tôi.
“À… vâng. Luyện kiếm thuật cũng không xong, còn Sylphie thì giận con—nên… yeah, con thở dài.”
Paul lại nở một nụ cười khoái chí rồi cắm thanh kiếm gỗ xuống đất. Anh ta dựa vào nó và nhìn thẳng tới chỗ tôi. Ôi, làm ơn đừng nói là anh ta sẽ chế giễu tôi nhé…
“Muốn nghe chút lời khuyên từ bố mình không?”
Tôi không ngờ tới điều này. Suy nghĩ chút thì. Paul, bố tôi, là một người khá nổi tiếng với phụ nữ. Zenith thì khỏi phải nói, rõ ràng là một người phụ nữ xinh đẹp. Lại còn chuyện với Mrs. Eto. Đôi khi anh ta sờ mông Lilia, mà biểu cảm của cô ấy lại tỏ ra chẳng hệ bận tâm chút nào. Hẳn anh ta phải có một thứ gì đó: một phương pháp nào đó có thể khiến cho những người phụ nữ không thể ghét bỏ anh ta được.
Công nhận Paul là một người hành động dựa phần nhiều vào bản năng, tôi cũng không chắc mình có thể hiểu được suy nghĩ của anh ta, nhưng dù sao thì, lời đề nghị của anh ta cũng đáng để suy nghĩ đó. “Có, làm ơn ạ,” tôi nói với anh ta.
“Hừm. Nói sao đây ta…?”
“Con có nên liếm giày cậu ấy không ạ?”
“Không , không phải thế— woa, sao tự nhiên lại hạ mình ghê vậy.”
“Nếu bố không nói cho con, Con sẽ để mẹ biết về việc bố liếc mắt đưa tình với Lilia.”
“Ồ, đó quả là một tình huống áp lự— Oa, này! Con đã thấy hết rồi à?” Paul hét lên. “Được rồi, được rồi. Ta xin lỗi vì lúc nãy đã tỏ ra trịch thượng.”
Tôi đã sử dụng Lilia để điều hướng cuộc trò chuyện theo ý của mình, nhưng… có phải anh ta thực sự cặp kè với Lilia sao? Ý tôi là, nếu anh ta đã làm vậy, thì… chờ đã, mà thôi sao cũng được. Dù sao thì đó cũng là một phần không thể thiếu được của mấy tay sát gái mà. Tôi sẽ phải hỏi thêm xem cách anh đóng vai sao cho chuẩn.
“Nghe này, Rudy,” anh ta nói. “À thì, về phụ nữ…”
“Dạ?”
“Họ thích những điểm mạnh mẽ của đàn ông, nhưng họ cũng thích những mặt mềm mỏng của chúng ta nữa.”
“Ồ.” Tôi đã từng nghe điều này rất nhiều trong quá khứ. Nó có phải đến từ bản năng hay cái gì đó không.
“Giờ thì, từ trước đến giờ con chỉ cho Sylphiette xem những mặt mạnh mẽ của mình thôi, đúng chứ?”
“Có lẽ ạ? Con chưa từng để ý đến những chuyện như vậy.”
“Nghĩ về nó đi,” Paul nói. “Nếu một người mạnh mẽ hơn tiếp cận con với những ý đồ lộ liễu như vậy, con sẽ cảm thấy sao?”
“Sợ hãi, con nghĩ thế?”
“Chính xác.” Tôi có thể chắc chắn rằng anh ta đang nói về những thứ xảy ra vào cái hôm đó— ngày mà tôi biết được “cậu ta” thật ra là một cô gái. “Vì thế con cũng cần cho cô bé thấy mặt mềm yếu của mình nữa. Hãy sử dụng sức mạnh của mình để bảo vệ cô bé, và cô bé sẽ bảo vệ điểm yếu cho con. Đó là cách mà con duy trì một mối quan hệ.”
“Ồ!” Nghe phát hiểu luôn! Tôi không nghĩ một tên đầu óc đơn giản như Paul có thể đưa ra một ví dụ dễ hiểu đến vậy!
Bạn không thể chỉ mạnh mẽ, hay chỉ yếu đuối không. Bạn cần sự kết hợp của cả hai để có thể chiếm lấy trái tim của một cô gái.
“Nhưng làm sao con có thể thể hiện cho cậu ấy mặt yếu đuối của con chứ?” Tôi hỏi.
“Đơn giản thôi. Con có những điều trăn trở gần đây đúng chứ?”
“Vâng.”
“Đem những điều con đang giữ trong lòng ấy ra và chia sẻ nó cho Sylphiette. Đại loại như là ‘Tớ đang có khá nhiều chuyện trăn trở, và việc cậu tránh mặt gần đây tớ khiến tớ lo lắng,’ hoặc là cái gì đó tương tự.” Paul nở nụ cười lớn đầy khoái trí. Quả là một biểu cảm đáng sợ. “Nếu mọi thứ suôn sẻ, cô bé sẽ chủ động lại gần và còn xoa dịu con cơ. Vậy nên, vui lên đi. Con có một người bạn sẵn sàng giúp đỡ mình. Ai cũng sẽ vui với điều đó thôi.”
“À ha!” Giờ thì tôi hiểu rồi! Tôi có thể dùng thái độ của mình để điều khiển cảm xúc người khác. Đương nhiên thì... “N-Nhưng nếu, mọi thứ không như dự tính thì sao ạ?“
“Nếu chuyện đó xảy ra, hãy quay lại đây với ta. Ta sẽ hướng dẫn con bước tiếp theo.“
Chờ đã đây là một kế hoạch nhiều bước? Gã này quả thật là mưu mô!
“Ồ, được thôi. Con hiểu rồi. Dù sao đi nữa thì, Con sẽ quay lại!”
“Chúc may mắn!” Paul vừa nói vừa vẫy tay.
Không thể chờ đợi lâu hơn, tôi biến đi ngay. Và ngay khi tôi rời đi. Tôi thề là tôi đã nghe thấy anh ta lẩm bẩm một lời sau cùng.
“Mình vừa dạy thằng con 6 tuổi của mình cái quái gì vậy chứ?"
***
Tôi tới điểm đến bên dưới gốc cây quen thuộc của chúng tôi sớm hơn bình thường, cho nên Sylphie vẫn chưa tới. Như mọi khi, tôi cũng đem theo thanh kiếm gỗ của mình, thế nhưng hôm nay tôi lại không vệ sinh cơ thể trước như mọi khi, thế nên người tôi giờ mồ hôi ướt nhẹp.
Giờ thì tôi nên làm gì nhỉ? Thực ra lúc này cũng chẳng có gì để làm cả. Những lúc như này thì tôi chỉ còn cách tự luyện tập trong đầu. Tôi vung thanh kiếm qua lại, trong khi chạy thử những tình huống giả định trong đầu. Tôi đã thể hiện cho cậu ấy sức mạnh của mình. Giờ thì tôi cần phải thể hiện cho cậu ấy những mặt mềm yếu của mình nữa. Yếu điểm. Nhắc lại thì tôi cần làm điều đó như nào nhỉ? À, đúng rồi —tôi phải để cậu ấy biết được, là tôi đang buồn. Nhưng thế nào mới được? Và khi nào thì thích hợp chứ? Liệu tôi có nên nói thẳng ra luôn không? Thế thì có vẻ kỳ lạ quá. Hay là lồng nó vào khi chúng tôi nói chuyện? Liệu tôi có thể làm được không? Không— Tôi sẽ làm được.
Mải suy nghĩ trong lúc vung kiếm, bàn tay vung kiếm của tôi đã lỏng dần, và rồi thanh kiếm ngay lập tức trượt ra khỏi bàn tay của tôi. “Úp!” Tôi dõi theo thanh kiếm của mình lăn trên mặt đất, rồi dừng lại ngay bên dưới bàn chân của Sylphie.
Đầu óc của tôi trở nên hoàn toàn trống rỗng. Chết cha! Giờ mình nên làm gì đây? Mình nên nói gì mới được?
“Có chuyện gì sao, Rudy?” Sylphie nhìn chăm chú vào tôi, mắt cậu ấy mở to tròn. Chuyện gì sao? Không phải là do cậu xuất hiện quá sớm sao?
“Ưư… hừm… à thì… C-cậu… cậu rất dễ thương, và Tớ, ề… muốn được thấy cậu, nhưng, ư…”
“Không, không phải. Mồ hôi.”
“Hừm… Aaa… M-Mồ hôi? Ý cậu là gì?” Tôi lại gần, khiến cậu ấy giật mình lùi lại. Như mọi khi, Sylphie không để tôi tiến lại quá gần. Cứ như thể chúng tôi có cùng cực trên nam châm vậy.
Mồ hôi nhỏ giọt từ chán tôi. Nhịp thở cũng dần ổn định lại. Tốt rồi.
Tôi cúi xuống để nhặt thanh kiếm gỗ lên trong tâm trạng chán nản, rồi quay lưng về phía cậu ấy. Tôi thả lỏng vai, thở dài nặng nề. “Chậc. Tớ có cảm giác gần đây cậu trở nên lạnh nhạt với tớ, Sylphie.”
Một vài khoảnh khắc trôi qua với sự tĩnh lặng. Liệu tôi có đang làm đúng không? Tôi làm đúng chứ, Paul? Liệu tôi có nên tỏ ra yếu đuối hơn nữa không? Hay nó lộ liễu quá rồi?
“A!”
Bất ngờ, có thứ gì đó nắm lấy tay tôi từ phía sau. Cảm giác vừa ấm vừa mềm, và khi quay lại tôi thấy Sylphie đang đứng đó.
Ồ hố! Cậu ấy lại gần rồi. Đã lâu rồi Sylphie chưa từng gần tôi đến vậy. Paul! Tôi làm được rồi!
“Câu biết không, Rudy, gần đây cậu cư xử khá lạ lùng đó,” cậu ấy nói… với một vẻ mặt thoáng buồn.
Câu nói đó kéo tôi trở lại với thực tại. Ý tôi là… cậu ấy đã đúng. Cậu ấy không cần nói điều đó ra thì tôi cũng biết được, rằng tôi đã không đối xử với cậu ấy như trước đây. Từ góc nhìn của Sylphie, sự thay đổi này có lẽ là một điều đột ngột. Việc tự dưng thay đổi như vậy, cứ như một người phụ nữ trẻ tìm đối tượng để kết hôn thì phát hiện bạn có kha khá tiền vậy.
Nhưng làm sao tôi có thể cư xử khác kia chứ? Tôi không làm thế vì thích. Và tôi không thể đối xử với cậu ấy như trước đây được. Làm sao tôi có thể không căng thẳng khi ở gần một cô gái dễ thương như vậy chứ.
Một cô gái chạc tuổi mình. Tôi hoàn toàn không biết phải làm bạn với kiểu người đó như thế nào.
Nếu tôi là một người lớn, hoặc Sylphie trưởng thành hơn, tôi đã có thể sử dụng những hiểu biết của mình từ những game visual novel người lớn rồi. Và nếu cậu ấy là con trai, tôi cũng có thể sử dụng những kinh nghiệm kiếp trước khi chơi với thằng em trai tôi. Nhưng cậu ấy lại là một cô gái tầm tuổi tôi. Ừ thì, đúng là tôi có chơi những tựa game có thể tán tỉnh những cô gái cũng ở độ tuổi tương tự rồi, nhưng nó không phải là mối quan hệ tôi muốn với cậu ấy. Chúng tôi vẫn còn quá nhỏ.
Ừ thì, dù sao ít nhất là hiện tại thôi. Chứ tôi vẫn đặt rất nhiều kỳ vọng cho tương lai mà!
Bỏ mấy chuyện đó qua một bên đã, thì đây là một cô gái từng bị bắt nặt. Hồi tôi bị bắt nạt, tôi chưa từng có ai đó đứng về phía mình cả. Cho nên… tôi muốn ở bên cậu ấy. Trai hay gái--- không quan trọng. Và điều đó sẽ không thay đổi. Tuy vậy thì việc cư xử với cậu ấy như trước đây vẫn là vô cùng khó. Tôi là một thằng con trai, và dĩ nhiên muốn xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp với một cô gái dễ thương mà.
Nhưng… là để sau này cơ!
Ư. Tôi hoàn toàn không biết phải làm sao nữa. Có lẽ tôi nên hỏi Paul về điều này trước.
“Tớ xin lỗi,” Sylphie nói. “Nhưng Rudy này, tớ không ghét cậu đâu.”
“S-Sylphie…” Tôi hẳn phải trông khá đáng thương lúc này, bởi cậu ấy đang xoa đầu tôi mà. Sau đó, Sylphie nở một nụ cười vô tư tuyệt đẹp. Nụ cười ấy dịu dàng đến bất ngờ.
Tôi gần như đã bật khóc.
Tôi là người đã sai hoàn toàn, nhưng cậu ấy lại là người xin lỗi tôi. Với lấy bàn tay cậu ấy, tôi nắm nó thật chặt. Khuôn mặt cậu ấy ửng đỏ vì bất ngờ, nhưng vẫn nhìn tôi và nói: “Vậy nên, hãy cư xử lại như bình thường nhé?” Đôi mắt ấy ngước lên nhìn tôi, khiến cho lời nói ấy có sức nặng hơn bao giờ hết.
Ẩn sâu trong tôi vẫn có đủ quyết tâm cần thiết để đưa ra quyết định này. Và rồi, tôi đã làm vậy.
Đúng vậy. Thứ Sylphie mong muốn, chỉ đơn giản là sự bình thường. Một mối quan hệ như trước đây chúng tôi đã từng. Vậy nên, với tất cả khả năng của mình, tôi sẽ đối xử với cậu ấy bình thường, và cố gắng không làm cậu ấy sợ hay bối rối.
Nói theo cách khác thì… Tôi sẽ trở thành một trong số họ. Nhưng nghĩ kỹ thì cũng chẳng sao.
Đã đến lúc để trở thành một nhân vật chính ngây thơ rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
