Ngoại truyện: Người mẹ của gia đình Greyrat
Tên tôi là Zenith Greyrat.
Tôi được sinh ra tại Thánh quốc Milis, một vùng đất nổi tiếng với lịch sử lâu đời, vẻ đẹp tráng lệ, và cả một hệ thống đạo đức nghiêm khắc. Về xuất thân, tôi là người thuộc tầng lớp quý tộc, là con gái thứ hai của một bá tước.
Giống như phần lớn các tiểu thư lớn lên trong những “gia đình gia giáo”, tôi được nuôi dạy trong một môi trường được bao bọc kỹ càng. Trong suy nghĩ của tôi, thế giới nhỏ bé mà mình biết đấy chính là tất cả. Tôi đã thật sự ngây thơ và thiếu hiểu biết. Để tự nhận xét thì tôi có thể tự nhận luôn, tôi là một đứa trẻ ngoan. Chưa một lần cãi lời cha mẹ. Thành tích học tập thì luôn xuất sắc. Hơn nữa, tôi cũng luôn tuân thủ giáo lý của Giáo hội Milis, và còn đảm nhận được vai trò mà xã hội mong muốn trong các buổi tụ họp. Thậm chí, có người còn gọi tôi là hình mẫu hoàn hảo cho một tiểu thư Milis. Cha mẹ tôi hẳn đã tự hào về điều đó.
Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy, thì có lẽ tôi sẽ được giới thiệu một người đàn ông do cha mẹ chọn, tại một buổi tiệc nào đó. Hẳn sẽ là con trai trưởng của một vị hầu tước? Tính cách lễ độ nhưng kiêu hãnh, và cũng tuyệt đối tuân thủ giáo lý của Giáo hội Milis. Tôi sẽ kết hôn với một hình mẫu đạo đức như vậy, sinh con cho anh ta, để rồi tên của tôi sẽ được ghi vào sổ gia phả của những quý tộc Milis, như một nữ hầu tước hoàn toàn đứng đắn.
Với một người phụ nữ quý tộc, con đường phía trước của tôi vốn dĩ là như thế.
Nhưng dĩ nhiên, tôi đã không chọn con đường đó.
Cuộc đời tôi đã hoàn toàn thay đổi trong ngày sinh nhật thứ mười lăm của mình. Trong cái ngày mà tôi được coi là trưởng thành đó, một trận cãi vã dữ dội giữa tôi và bố mẹ đã diễn ra. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi từ chối làm theo lời họ. Và rồi bỏ chạy khỏi chính căn nhà của mình.
Tôi đã chán ghét đến tận xương tủy việc để họ kiểm soát mọi thứ trong cuộc đời của mình rồi. Em gái tôi, Therese, đã luôn là người phóng khoáng tự do, và tôi nghĩ mình cũng có đôi chút ghen tị với em ấy. Những yếu tố đó, cùng với rất nhiều nguyên nhân nhỏ khác, đã đẩy tôi ra khỏi con đường, số phận của một nữ quý tộc.
Tuy vậy thì, việc tìm một cuộc sống mới cho một vị tiểu thư quý tộc sa ngã cũng không hề dễ dàng. Nhưng may mắn thay, tôi đã học được ma pháp Hồi phục tại một học viện dành cho con gái quý tộc, và thậm chí còn thành thạo được ma pháp Trung cấp. Tuy Milis là một quốc gia, nơi mà những phép Trị liệu và Bảo vệ vô cùng được phát triển, nhưng dù vậy, việc vượt qua được cấp Sơ vẫn là một điều vô cùng hiếm. Đạt tới cấp Trung thì cũng đã mở ra cơ hội làm việc tại các bệnh viện của Giáo hội Milis rồi; đó là một thành tựu khiến tôi được rất nhiều người trong trường ngưỡng mộ.
Cũng vì lí do đó mà tôi đã tin rằng mình có thể tự lập ở bất cứ đâu.
Nhưng sự thật là, tôi ngây thơ đến mức vô vọng.
Khi ấy, tôi đang loay hoay, lúng túng trong việc thuê phòng tại một quán trọ, một tổ đội nham hiểm đã lập tức để mắt tới tôi. Họ tự nhận là mình đang tìm kiếm một pháp sư Trị liệu, rồi lợi dụng sự thiếu hiểu biết của tôi, để kéo tôi vào nhóm. Tiền công họ đề nghị thì còn thấp hơn cả mức trả cho các pháp sư Sơ cấp, nhưng họ lại khăng khăng nói rằng đó là mức cao hơn mặc bằng chung.
Ngốc nghếch, tôi tin vào vẻ tử tế hời hợt của họ. Tôi nhớ rõ là mình đã từng nghĩ, Hóa ra trên thế giới này cũng có nhiều người tốt nhỉ.
Khi đó, nếu còn ở lại với họ, chắc chắn tôi sẽ còn bị đối xử tệ bạc hơn nữa. Có lẽ là bị lợi dụng làm lá chắn sống, hoặc là bị ép niệm phép liên tục cho đến khi ngất đi. Thậm chí có thể bọn họ sẽ còn đòi hỏi cả ân hệ tình dục.
Nhưng điều đó đã không xảy ra, nhờ ơn một vị kiếm sĩ trẻ: Paul Greyrat.
Sau khi tẩn cho những người “bạn” mới của tôi một trận, anh ấy cưỡng ép tôi tham gia vào hội thám hiểm của mình. Lúc đó, tôi vẫn tin rằng mình đã bị một tên côn đồ hung bạo bắt cóc. Phải cho đến khi Elinalise, một trong những người bạn đồng hành của anh ấy, giải thích, tôi mới nhận ra.
Dù sao thì, đó chính là cách tôi gặp người chồng tương lai của mình.
Ban đầu thì tôi ghét Paul. Anh ấy tuy được sinh ra là một quý tộc Asura, nhưng cách ăn nói thì lại thô lỗ. Hứa thì toàn là hứa suông, hành động thì bốc đồng, tiêu tiền cũng chả thèm suy nghĩ, điển hình còn thường xuyên chế diễu tôi nữa. Chưa kể, đôi lúc anh ta còn làm những hành động siêu khiếm nhã và còn hay sờ mông tôi nữa chứ.
Dù vậy, tôi vẫn biết, rằng anh ta cũng không hẳn là một người xấu. Bởi dù có ra sao, anh ấy vẫn luôn xuất hiện để cứu tôi. Tuy hay trêu chọc về sự ngây thơ của tôi, nhưng cuối cùng, lúc nào cũng thở dài, rồi lại nhảy vào giúp đỡ.
Chúng tôi tuy hoàn toàn đối lập, nhưng anh ấy lại rất đáng tin cậy, phóng khoáng và còn đẹp trai nữa. Nghĩ lại thì, việc tôi bị thu hút cũng không phải là điều quá khó hiểu.
Đương nhiên, quanh anh ấy thì lúc nào chả có những người phụ nữ xinh đẹp. Và tôi còn là tín đồ của Giáo hội Milis, nơi đề cao chế độ một vợ một chồng. Tôi có thể bỏ nhà ra đi, nhưng giáo lý đức tin ấy thì đã được khắc sâu bên trong tôi từ nhỏ và những người tôi quen trong trường học cũng đều là tín đồ cả. Cho nên, những điều răn đó vốn đã được bén rễ rất sâu trong tâm trí tôi rồi.
Và rồi, một ngày nọ, tôi buột miệng nói ra câu này: “Anh có thể ngủ với tôi, nhưng chỉ khi anh không động tới bất kỳ người con gái nào khác.”
Paul lập tức đồng ý, với một nụ cười nhẹ tênh.
Đương nhiên, tôi biết là anh ta đang nói dối. Nhưng ở một mức độ nào đó, tôi cũng không để tâm lắm. Tôi nghĩ rằng, một khi anh ấy phá vỡ lời hứa, có lẽ tôi sẽ có thể buông bỏ được anh ấy.
Nhưng một lần nữa, tôi lại ngây thơ, bất cẩn, và ngu ngốc. Tôi chưa từng nghĩ rằng mình có thể mang thai chỉ sau một đêm.
Tôi tuyệt vọng, lo lắng, và sợ hãi đến cùng cực. Tôi cũng chẳng hề mong đợi rằng Paul sẽ làm một điều đúng đắn như là cưới tôi, điều mà thật sự anh ta đã làm.
Đứa bé mà tôi sinh ra cho anh ấy là một bé trai.
Rudeus Greyrat. Rudy bé bỏng của tôi.
***
Lúc này, Rudy đang ngồi xổm bên cạnh hai chiếc nôi của em gái mình, với một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc— giống hệt cha thằng bé vậy. Nó cau mày nhìn vào chiếc nôi trong chốc lát, rồi quay đầu sang chiếc còn lại.
“A! Aaa!”
Norn bắt đầu quấy khóc, và vẻ mặt của Rudy càng trở nên căng thẳng hơn.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo…
“Bla bla bwah!”
Nó lè lưỡi trêu con bé, làm một vẻ mặt ngốc nghếch.
“Ha haa! Baa, baa!”
Khi thấy Norn cười khúc khích vui vẻ, Rudy gật gù đầy thỏa mãn, rồi quay lại với vẻ mặt nghiêm túc ban đầu.
“A! Aaa!”
Lần này lượt Aisha cất tiếng. Rudy lập tức quay sang, áp hai bàn tay lên má mình rồi lầm bầm, “Ajojo blo blo.”
Aisha tỏ ra cực kỳ thích thú, phát ra tiếng cười khe khẽ, “Nhah, ahah!”
Một lần nữa, Rudy mỉm cười đầy mãn nguyện. Thằng bé đã lặp đi lặp lại trò này được một lúc khá lâu rồi.
“Heheh…”
Nhìn thấy nụ cười của Rudy, tôi không kìm được mà cười theo.
Dù sao thì, đây cũng không phải là một cảnh tượng mà bạn có thể nhìn thấy hàng ngày. Bởi Rudy luôn mang một vẻ mặt nghiêm nghị; bất kể việc luyện kiếm hay luyện ma pháp có tiến triển tốt đến đâu, nó cũng chẳng bao giờ tỏ ra hài lòng. Thằng bé hiếm khi để tôi và Paul thấy mình cười. Và mỗi khi có, thì thường là một nụ cười gượng gạo và không tự nhiên.
Nhưng giờ, thằng bé lại làm gương mặt ngốc nghếch để làm trò cho em gái của mình và cười hồn nhiên khi nó hiệu quả. Chỉ cần điều đó thôi cũng làm tôi cảm thấy vui rồi.
Chúng tôi đã đi một chặng đường rất dài so với trước kia.
Tôi khẽ thở dài, nhớ lại những năm tháng đầu đời của Rudy. Ban đầu, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi phát hiện ra tài năng ma pháp của thằng bé. Nhưng rồi dần dần, tôi có cảm giác thằng bé đã trở nên quá xuất sắc, đến mức dường như đã thầm coi thường tất cả chúng tôi. Tôi tự hỏi liệu thằng bé có thật sự yêu gia đình mình hay không. Hoặc ít nhất thì, nó chưa bao giờ thực sự gắn bó với tôi.
Nhưng dĩ nhiên, tôi đã hiểu sai hoàn toàn. Tôi nhận ra điều đó trong cuộc khủng hoảng lớn nhất của gia đình mình—cái ngày mà Lilia thông báo rằng cô ấy có thai, và Paul thì thú nhận mình là người gây ra chuyện đó.
Tôi cảm thấy mình bị phản bội một cách tệ hại bởi hai người họ. Vừa tức giận, nhưng cũng vừa đau lòng.
Đặc biệt là với Paul, tôi tức giận đến mức sắp phát điên lên vì anh ấy đã phá vỡ lời thề với tôi. Tôi gần như đã hét lên “Cút đi!” với Lilia hay là tuyên bố rằng chính tôi sẽ rời khỏi căn nhà này; phải rất cố gắng tôi mới giữ được sự bình tĩnh.
Trước khi kết hôn, tôi từng cho rằng Paul sớm muộn gì cũng lộ nguyên hình là một kẻ nối dối, và tôi dự định sẽ đá anh ta một khi chuyện đó xảy ra. Dù tôi gần như đã quên mất chuyện đấy, nhưng rõ ràng là cảm xúc lúc đó của tôi chưa hề thay đổi. Tôi buồn bã đến mức sẵn sàng phá nát cả cái gia đình này.
Nhưng đến cuối cùng, Rudy đã thay đổi suy nghĩ của tôi. Đóng vai một đứa trẻ ngây thơ, thằng bé bước vào và dẫn dắt mọi chuyện đến một cái kết gọn gàng. Phương pháp của nó dĩ nhiên cũng chẳng đáng được ca ngợi. Và dù cho tôi có tin vào câu chuyện nhỏ do thằng bé tạo ra, thì tôi cũng chẳng thể tha thứ cho người chồng lạc lối của mình.
Dù vậy…từ những lời nói mà Rudy thốt ra và biểu cảm trên gương mặt thằng bé, tôi có thể thấy được cảm xúc thật sự, sâu thẳm bên trong nó.
Thằng bé lo sợ. Khủng hoảng trước viễn cảnh gia đình mình tan vỡ.
Khoảnh khắc tôi nhận ra điều đó, tôi đã hiểu ra được rằng, thằng bé yêu chúng tôi theo cách riêng của mình. Và tôi chỉ muốn trấn an thằng bé mà thôi. Cơn giận của tôi dịu xuống. Tôi đã có thể tha thứ cho cả Paul lẫn Lilia ngay lúc đó.
Nếu không vì Rudy, mọi chuyện có lẽ cũng đã không diễn ra như vậy.
“Ôi, em đáng yêu quá đi, Norn ơi. Sau này, em sẽ trở nên thật xinh đẹp, giống mẹ nè, nhé?”
Và giờ thì thằng bé đang chơi với đôi bàn tay bé xíu của Norn, mỉm cười vui vẻ. Đứa con trai lúc nào cũng nghiêm túc của tôi đang dùng thứ giọng trẻ con ngốc nghếch ấy để dỗ dành em gái.
Thằng bé thật…đáng tin cậy.
Tôi đã ngưỡng mộ tài năng của Rudy từ khá lâu rồi, nhưng gần đây tôi bắt đầu trân trọng cả sự đáng tin cậy của thằng bé nữa. Mọi thứ thực sự rất hỗn loạn sau khi Aisha và Norn chào đời. Hai đứa con gái mới sinh của chúng tôi khóc suốt đêm, nôn ra gần hết sữa được cho uống, và thường xuyên ị ngay lúc chúng tôi đang tắm cho chúng. Tuy Lilia có nói, những điều như vậy là điều hoàn toàn bình thường và không thể tránh khỏi, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, tôi đã kiệt sức hoàn toàn. Ngày này qua ngày khác, tôi gần như không có nổi một giấc ngủ trọn vẹn.
Nhưng đó là khi Rudy bước vào và bắt đầu tự mình xử lý đủ thứ việc…mà chằng cần ai nhờ.
Thằng bé thành thạo một cách kỳ lạ với bọn trẻ. Gần như là thằng bé đã từng chăm sóc một đứa trẻ như vậy trước đây vậy—dù điều đó là không thể. Có lẽ thằng bé đã học được một vài điều khi quan sát Lilia.
Đúng là Rudy của chúng tôi.
Tôi không hẳn vui khi thấy con trai mình giỏi dỗ con của chính tôi hơn cả tôi, nhưng đó vẫn là một sự giúp đỡ vô cùng to lớn. Tôi chưa từng thấy một cậu bé nào ở tuổi đó lại có thể hữu ích và đáng tin cậy đến vậy, và còn chưa kể cả đến việc chăm sóc trẻ sơ sinh như thằng bé nữa.
Nhìn thằng bé làm việc đôi khi làm tôi nhớ đến anh trai mình, người mà có lẽ giờ đây vẫn đang sống tại Thánh quốc. Giống với Rudy, anh ấy nghiêm túc, chăm chỉ, và có tài; cha tôi luôn bảo chúng tôi phải noi theo tấm gương của anh ấy. Nhưng anh ấy lại vô cùng lạnh nhạt với gia đình của mình, gần như hoàn toàn phớt lờ các em gái của mình. Với tư cách là một quý tộc, anh ấy đúng là một người đàn ông tốt và chính trực, nhưng tôi lại không thể hình dung anh ấy như một người anh thực thụ. Rudy chắc chắn sẽ không như vậy. Thằng bé sẽ trở thành một người anh cả mẫu mực. Người mà có thể nhận được sự công nhận của em gái mình.
Ít nhất thì đó cũng là quyết tâm của thằng bé. Nó thậm chí còn tuyên bố với Paul rằng “Con sẽ trở thành một người anh cả ngầu nhất, hoàn hảo nhất thế giới,” khi cả hai đang cùng cúi đầu nhìn Norn và Aisha. Tôi đã rất mong chờ được thấy ba đứa chúng nó sẽ ra sao trong vài năm tới.
“Aah. Agyaaah!”
Lúc này, tôi bị kéo ra khỏi dòng hồi tưởng bởi Norn, con bé bắt đầu khóc lớn. Rudy giật mình, nhưng cũng lập tức quay về phía chiếc nôi của con bé và làm đủ mọi loại mặt hề.
“Gyaa! Waaaah!”
Lần này, Norn không chịu nín. Và Rudy chạm tay vào tã của con bé để xem có bị ướt không, rồi bế con bé lên, kiểm tra lưng xem có bị hăm hay không, nhưng tiếng khóc vẫn không dừng lại.
Nếu tôi chỉ có một mình, có lẽ đã cuống cuồng gọi Lilia, để rồi trở nên hoảng loạn khi nhớ ra rằng cô ấy đang đi mua sắm. Nhưng Rudy vẫn giữ lại được sự bình tĩnh đáng ngưỡng mộ. Thằng bé dựa vào phương pháp loại trừ, cẩn thận kiểm tra từng khả năng. Và một lúc sau, thằng bé vỗ tay và quay sang tôi.
“Thưa Mẹ, con nghĩ đến giờ cho em ấy ăn rồi ạ.”
Nghĩ lại thì đúng là khoảng thời gian đó trong ngày rồi. Thời gian thực sự trôi rất nhanh, khi tôi nhìn Rudy chơi với các em gái.
“À phải. Đúng rồi.”
“Đây, mẹ ngồi đi ạ.”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế mà Rudy kéo tới, mở áo ra, rồi ôm đứa bé đang khóc vào lòng.
Norn rõ ràng là đang rất đói, đúng như Rudy nghĩ. Con bé lập tức áp miệng vào bầu ngực tôi và bú một cách tham lam. Cảm giác ấy luôn khiến tôi ý thức rất rõ về vai trò làm mẹ của mình.
“Hửm?”
Một lúc sau, tôi nhận ra Rudy đang nhìn.
Mỗi khi tôi cho Norn bú, thằng bé… thường nhìn chằm chằm. Không phải là ánh nhìn tò mò, ngây thơ—mà còn có một chút quan tâm không đúng với một đứa trẻ bảy tuổi.
Nhìn thấy Rudy hành động giống Paul khiến nó trông khá dễ thương…nhưng nếu Rudy đã như này từ bây giờ, thì sau này có lẽ sẽ rắc rối đây. Tôi không muốn thằng bé sẽ đi làm tan nát trái tim phụ nữ giống như cha nó.
“Sao thế, Rudy? Con cũng muốn chứ?”
“Hả?!”
Bị câu đùa của tôi làm cho giật mình, Rudy quay ngắt đi, mặt đỏ rực lên.
“Không, không phải vậy. Con chỉ thấy… em ấy uống nhiều thật…”
“Heheh.”
Nhìn thằng bé lúng túng khá đáng yêu. Tôi không nhịn được cười.
“Xin lỗi nhé, nhưng sữa này giờ là của Norn rồi. Hồi còn bé, con cũng đã bú đủ rồi, đừng tham lam như thế, nhé?”
“Vâng, thưa Mẹ.”
Rudy đồng ý khá dễ dàng, nhưng tôi có thể thấy một chút tiếc nuối thoáng qua trên gương mặt thằng bé. Một phản ứng khá lạ từ thằng bé, nhưng cực kỳ đáng yêu.
Có lẽ tôi sẽ trêu thằng bé thêm chút nữa.
“Hừm. Nếu con thèm đến thế… thì sau này cưới vợ rồi, sao không thử hỏi xem cô ấy có cho con bú không.”
“Ý kiến hay đấy ạ. Sau này con sẽ thử.”
Tôi đã nghĩ thằng bé sẽ cau có hay phản ứng phòng thủ, nhưng Rudy lại đáp lại với vẻ mặt bình thản. Có lẽ nó đã nhận ra tôi chỉ đang trêu đùa.
Chán thật. Nhưng đúng là Rudy mà.
“Đừng có ép buộc người ta đấy, nhớ nhen.”
“Vâng, con biết rồi ạ.”
Mỗi lần nhìn thấy thằng bé cư xử chững chạc như này, tôi lại thấy buồn.
Tôi quay lại về phía Norn, giờ đã bú no. Rồi nhẹ nhàng đặt con bé trở lại trong cũi, sau khi vỗ nhẹ cho con bé ợ khẽ một tiếng.
Khi lau ngực bằng một mảnh vải, tôi nhận ra ánh nhìn chằm chằm của Rudy.
Ai mà sau này cưới thằng bé chắc cũng sẽ vất vả đây. Hiện giờ có vẻ Sylphie là ứng cử viên sáng giá nhất…mà cô bé ấy lại thường làm theo bất cứ điều gì Rudy bảo. Có khi ngay cả những lời từ chối, cô bé cũng không thể nói ra được…
Được rồi, vậy thì. Nếu tình huống xấu nhất xảy ra, thì mình chỉ còn cách uốn nắn thằng bé mà thôi.
Dù sao thì tôi cũng là mẹ của Rudy mà. Paul có thể dạy thằng bé cách quyến rũ phụ nữ, nhưng tôi sẽ là người dạy nó cách đối xử với họ sao cho đúng.
“Goo…”
Norn trông có vẻ khá mãn nguyện khi đã có thứ gì đó bỏ vào bụng. Không mất nhiều thời gian, con bé gật gà gật gù trong cũi.
“Thế mới ngoan chứ,” tôi khẽ thì thầm, vuốt nhẹ cái đầu nhỏ xíu của con bé. “Uống thật nhiều sữa, ngủ thật nhiều, rồi lớn lên mạnh khỏe nhé.”
Đáng tiếc là Aisha lại chọn đúng lúc này để bắt đầu quấy khóc.
“Aaah… Waah!”
Rời mắt khỏi ngực tôi, Rudy cúi xuống nhìn chiếc cũi còn lại.
“Sao thế, Aisha? Lưng em hơi ngứa hả?“
Giống như lúc nãy thằng bé làm với Norn, thằng bé bế Aisha lên, kiểm tra tã, rồi xem có bị hăm hay côn trùng đốt hay không.
Nhưng chỉ một lát sau, vẫn bế con bé trên tay, Rudy quay sang nhìn tôi với một vẻ mặt lo lắng hiếm thấy. Tôi thích được nhìn thấy nhiều biểu cảm khác nhau trên gương mặt Rudy, nhưng lại không muốn thấy thằng bé trông phiền muộn như thế này thường xuyên.
“Có chuyện gì thế, Rudy?”
“Ưm, Mẹ ơi… cô Lilia có vẻ sẽ về hơi muộn chút.”
“Nghĩ lại thì, có vẻ con nói đúng.”
Thường thì, bây giờ cô ấy đã phải về nhà sau khi đi mua sắm rồi. Chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra sao.
Không, không. Có một đoàn thương nhân từ Thành Roa đang ở trong thị trấn. Cô ấy có nói sẽ mua nhiều hơn bình thường một chút; chắc chỉ là mất nhiều thời gian hơn dự kiến thôi.
“À thì, mẹ thấy đấy… là về Aisha…”
“Ừ?”
“Con nghĩ em ấy cũng đang đói.”
“À, ta hiểu rồi.”
Chúng tôi thường cho hai đứa bé ăn cùng một lúc, nên chuyện cả hai cùng đói vào một thời điểm cũng không phải quá là lạ. Bình thường, tôi sẽ cho Norn bú, còn Lilia sẽ lo cho Aisha, nhưng…
Đến lúc này, cuối cùng tôi cũng hiểu được vẻ mặt lúng túng của Rudy.
Chậm rãi, dè dặt, thằng bé tiếp tục nói, rõ ràng là cân nhắc rất kỹ, từng từ một.
“Mẹ ơi…mình không biết được khi nào cô Lilia sẽ về. Con nghĩ Aisha có thể chờ thêm một chút, nhưng nếu em ấy cứ khóc mãi thì Norn cũng có thể sẽ tỉnh giấc, cho nên… ưm…”
Là một tín đồ trung thành của Giáo hội Milis, tôi vẫn không vui với cả Paul, lẫn Lilia, vì họ đã phá vỡ lời thề hôn nhân của chúng tôi. Tôi biết là họ không theo đức tin, nhưng việc ai đó phớt lờ những giá trị mình coi trọng thì chưa bao giờ là dễ chịu. Và rõ ràng, Rudy cũng đã nhận ra điều đó.
Thằng bé sợ rằng đề nghị của mình sẽ khiến tôi buồn bực. Thậm chí nó còn lo rằng tôi sẽ cảm thấy không thoải mái với cô em gái của nó. Rõ ràng thằng bé đang rất căng thẳng.
Trong mắt Rudy, Norn, Aisha và tôi đều là gia đình như nhau. Và… xét đến tỉnh cảnh hiện tại, có lẽ tôi cũng nên cảm thấy như vậy.
Dù vậy, liệu đây có phải là một ý kiến hay không? Sẽ ra sao nếu việc cho Aisha bú làm tôi cảm thấy tức giận hay ghê sợ thì sao?
Sẽ thế nào nếu Rudy thấy vẻ chán ghét trên gương mặt tôi, mà đâm ra ghét bỏ tôi thì sao?
“Ôi, thật là. Con đang nói gì thế, Rudy? Nào, đưa Aisha lại đây cho mẹ.” Tôi đáp lại bằng giọng dịu dàng nhất có thể, cố gắng xua đi sự do dự bên trong mình.
“Đương nhiên rồi ạ,” Rudy nói.
Chậm rãi, ngập ngừng, thằng bé đặt Aisha vào vòng tay tôi.
Sau khi vạch ra bên ngực còn lại với bên Norn vừa bú, tôi nâng con bé lên áp vào đó.
Có lẽ tôi sẽ cảm thấy hơi khó chịu nếu lúc này Aisha quấy khóc, nhưng con bé lập tức ngậm lấy và bắt đầu tu sữa một cách ngon lành. Và rồi tôi thở dài một hơi, nhẹ đến mức Rudy cũng không thể nghe thấy.
Tôi có cảm giác giống hệt như khi cho Norn bú. Trái tim tôi tràn ngập một cảm giác ấm áp, dễ chịu về chính thiên chức làm mẹ của mình, và không có gì khác cả.
Thật kỳ lạ. Sao tôi lại từng do dự, dù chỉ một chút thôi, khi đưa Aisha lên ngực mình chứ? Tại sao tôi lại nghĩ rằng điều này sẽ khiến tôi không vui? Tại sao tôi lại xem đây như một thử thách mà mình phải chịu đựng chứ?
Mọi chuyện hóa ra lại đơn giản hơn tôi tưởng rất nhiều. Tôi là một người mẹ. Thế là đủ rồi.
Dù bạn có là tín đồ của Giáo hội Milis hay không...nó cũng không mấy khác biệt trong những chuyện như này.
”Con bé bú khỏe thật đấy, nhỉ?“
”Ừm. Vâng, sữa của mẹ rất ngon ạ, thưa Mẹ.“
”Đó…là một lời khen kỳ quặc đó, Rudy.“
Nhìn Aisha đang bú sữa ngon lành trên ngực tôi, cùng với vẻ mặt mãn nguyện của tôi, Rudy mỉm cười đầy nhẹ nhõm. Rõ ràng thằng bé xem việc bảo vệ các em gái nhỏ là trách nhiệm của mình. Rất đáng khen. Mong muốn trở thành một người anh trai tốt, xứng đáng với sự yêu mến của các em, của nó có vẻ hoàn toàn chân thành.
“Con không nịnh đâu. Con vẫn còn nhớ nó có vị như thế nào.”
“Thật vậy sao?”
Khẽ bật cười, tôi đưa tay xuống vuốt nhẹ cái đầu nhỏ của Aisha. Một lúc sau con bé bú xong và rời miệng khỏi ngực tôi; chỉ vài khoảnh khắc sau, nó đã gật gù ngủ, trong vòng tay tôi, nên tôi nhẹ nhàng đặt nó trở lại cũi.
Rudy đứng nhìn từ xa, ánh mắt của thằng bé ấm áp hơn thường ngày.
“Này, Rudy.”
“Vâng, có chuyện gì vậy ạ?”
“Mẹ vuốt đầu con chút được không?”
“Mẹ không cần phải xin phép đâu ạ. Mẹ cứ vuốt con bất cứ lúc nào cũng được.”
Sau khi chậm rãi ngồi xuống bên cạnh tôi, Rudy nghiêng đầu về phía tôi một cách mời gọi. Tôi đưa tay xuống, và bắt đầu vuốt nhẹ mái tóc ấy.
Rudy là đứa con đầu lòng của chúng tôi, và thằng bé chưa bao giờ cần chúng tôi quá nhiều. Phần lớn thời gian, tôi không cảm thấy mình thực sự là một người làm cha mẹ đối với nó. Nhưng gần đây, điều đó đã bắt đầu thay đổi.
Tôi thật sự là mẹ của thằng bé. Và thằng bé thật sự là con trai tôi.
Cảm nhận được một chút hơi ấm, tôi quay đầu về hướng đó. Ánh nắng xuân đang tràn vào, qua khung cửa sổ. Bên ngoài, những cánh đồng lúa mì vàng óng trải dài đến tận chân trời. Đó là một bức tranh hoàn hảo của một buổi chiều xuân yên bình. Khi lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh ấy, một cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong tôi.
Không hiểu vì sao, tôi cảm thấy mãn nguyện đến kỳ lạ. “Giá như khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi.”
“Con cũng vậy,” Rudy khẽ đáp, gật đầu.
Có lẽ thằng bé cũng cảm thấy khung cảnh gia đình nhỏ bé này yên bình và dễ chịu. Nhưng chỉ nhờ có thằng bé, tôi mới có thể cảm nhận được điều đó.
Nếu thằng bé chưa từng can thiệp… với tư cách là một tín đồ mộ đạo của Giáo hội Milis, bị hạ xuống thành một trong hai người vợ, có lẽ tôi đã bế Norn rời khỏi căn nhà này, vừa đi vừa nguyền rủa số phận của mình. Hoặc cũng có thể tôi đã ở lại, để rồi chút hết sự oán giận lên Lilia và Aisha.
Thật may mắn là có Rudy.
Nếu thằng bé không phải là một đứa trẻ thông mình và chín chắn đến vậy, tôi đã chẳng bao giờ có được khoảnh khắc hạnh phúc này.
“Rudy…”
“Vâng, thư Mẹ?”
“Cảm ơn con, vì đã được sinh ra.”
Giật mình, Rudy ngước nhìn tôi. Sau một khoảng lặng đầy ngượng ngùng, nó gãi đầu và đáp lại bằng một giọng vô cùng bẽn lẽn.
“À.. vậy thì… cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con.”
Câu trả lời duy nhất của tôi chỉ là một tiếng cười khẽ đầy thích thú.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
