Khúc chuyển: Những chuyện xảy ra sau đó và Kiểu chào của nhà Boreas
Kẻ đứng sau vụ bắt cóc chính là tên quản gia, Thomas. Ông ta là cái người có mối liên hệ với tên quý tộc bệnh hoạn, cũng chính là cái tên mà bọn bắt cóc đã nhắc tới trước đó. Và hóa ra là, vị Tiểu Thư đây đã lọt vào tầm nhắm của tên quý tộc đó được một thời gian rồi. Hắn muốn chà đạp lên cái tính cách hung dữ, ương ngạnh của cô bé. Còn Thomas do bị đồng tiền làm cho mờ mắt, nên đã thêm hai tên do quý tộc đó chọn, vào kế hoạch của tôi.
Trời, đúng thật là trên đời luôn có những kẻ mặt dày không biết xấu hổ mà. Nhưng nếu hắn có làm chuyện đó lần nữa, tôi hy vọng là hắn sẽ nói với tôi trước.
Hắn đã tính sai hoàn toàn khi không xét đến hai điều. Đầu tiên, là việc tôi có đủ năng lực ma thuật để thoát khỏi hai tên bắt cóc kia, và thứ hai, chính là việc hai tên đó, chẳng có chút trung thành nào với hắn ta cả.
Còn về phần tên quý tộc bệnh hoạn, hắn đã giả ngu và thoát tội. Một phần cũng là vì lời khai của Thomas không đủ thuyết phục, và một phần nữa là do hai tên bắt cóc đã chết, cho nên, không có một bằng chứng nào rõ ràng được tìm ra, cho thấy sự tham gia của hắn trong vụ việc này. Còn quá nhiều biến số chưa được làm rõ. Và tôi cũng nghi ngờ có sự thao túng chính trị đằng sau vụ này.
Cứ như vậy, toàn bộ sự việc coi như là đã được giải quyết xong, nhờ có Ghislaine. Gia tộc Greyrat giờ có thể ngẩng cao đầu mà nói rằng họ có Kiếm Vương Ghislaine bảo hộ. Vừa có người trấn áp rắc rối trong tương lai, vừa tiện thể phô trương luôn độ giàu có của mình.
Tôi đã được lệnh phải nhường toàn bộ công lao của mình cho Ghislaine, kể cả sau khi đã tường thuật lại toàn bộ sự việc. Có vẻ như họ không muốn những nhánh Greyrat khác, biết được sự hiện diện của tôi. Lại thêm một màn mặc cả chính trị nữa, tôi đoán vậy. Mà cái khiến tôi bất ngờ hơn cả, đó là việc có nhiều nhánh Greyrat khác nữa đó.
“Dù sao thì mọi chuyện là như vậy. Hiểu chứ?”
“Vâng…hiểu ạ.”
Philip giải thích toàn bộ những thứ này cho tôi trong phòng khách. Tôi cứ nghĩ anh ta chỉ là con trai của lãnh chúa thôi, nhưng hóa ra lại còn là thị trưởng của thị trấn này. Không biết có phải chính anh ta, là người đã dàn xếp toàn bộ chuyện này không, tôi thắc mắc.
“Ngài trông có vẻ khá bình tĩnh, với một người có con gái bị bắt cóc đấy ạ.”
“Giờ thì ta như vậy. Nhưng nếu con bé mà vẫn còn mất tích, thì ta sẽ thật sự phát hoảng đấy,” anh ta nói.
“Cũng phải nhỉ.”
“Giờ thì, về chuyện cậu làm gia sư cho Eris…”
Ngay khi chúng tôi chuẩn bị bàn về tương lai của tôi, cánh cửa bật một tiếng rầm, và với những bước chân tự tin, người ông nội tràn đầy năng lượng của Eris bước vào.
“Ta đã nghe hết rồi,” Sauros nói. Ông ta xông thẳng vào phòng, vò tóc tôi với một bàn tay chắc nịch. “Ta nghe nói ngươi đã cứu Eris!”
“N-n-ngài nói gì vậy ạ? Ghislaine mới là người làm điều đó. Cháu chẳng làm gì cả!”
Ánh mắt ông ta nhuốm vẻ u ám, cứ như một loài chim săn mồi nào đó vậy.
Đ-đáng sợ quá!
“Ngươi! Ngươi nghĩ mình có thể nói dối ta sao!”
“K-không! Nhưng Ngài Philip đã bảo cháu phải nói—”
“Philip!” Ông ta quay phắt sang phía con trai mình, và rồi không chút do dự, ông ta vung nắm đấm. Rồi ngay khoảnh khắc nắm đấm tiếp xúc, nó phát ra một tiếng rắc dữ dội.
“Hự!” Vị thiếu gia lãnh trọn cú đấm vào mặt, rồi lộn nhào ra phía sau ghế sofa. Cú đấm của lãnh chúa quá nhanh. Hơn cả Eris, nhanh đến mức mắt tôi còn không thể theo kịp.
“Tên khốn! Cái này là dành cho thằng bé đã cứu mạng con gái ngươi! Sao ngươi dám làm thế kia chứ? Còn không có lấy một lời cảm ơn! Chỉ vì cái vở kịch ngu xuẩn giữa đám quý tộc các ngươi sao?!”
Philip, người tuy vẫn đang nằm sõng soài trên sàn, đưa ra lời hồi đáp mà không cần di chuyển. “Thưa Cha, Paul, dù đã bị gia đình từ mặt, những anh ta vẫn là một phần của Greyrat. Điều đó có nghĩa là, con trai anh ta, Rudeus, người cũng mang trong mình dòng máu Greyrat, cũng là một phần của gia đình chúng ta nữa. Vậy nên thay vì công khai khen và ban thưởng cho thằng bé, chúng ta nên đối xử với nó như một phần của gia đình ạ.” Anh ta nói một cách quá thản nhiên so với một người đang nằm dưới đất. Có lẽ anh ta đã quen việc bị Sauros đấm chăng?
“Tốt thôi! Vậy thì cứ tiếp tục với cái vở kịch cũng với lũ quý tộc đó đi!” Ông già này sau đó ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa trống. Có vẻ ông ta không có ý định xin lỗi vì đã đấm Philip. Đó đơn giản là con người ông ta đã như vậy rồi. Ở thế giới này, đòn roi là chuyện hết sức bình thường.
Nghĩ lại thì, Eris chưa bao giờ thực sự xin lỗi, cũng như là cảm ơn tôi vì đã cứu cô bé.
À thôi, cũng chẳng sao.
“Rudeus!” Vị lãnh chúa khoanh tay, nâng cằm, rồi trừng mắt nhìn tôi.
Cảnh này quen quen.
“Ta có một yêu cầu!”
Đó là thái độ của một người muốn nhờ vả người khác sao? Ông ta giống hệt Eris! À không, phải ngược lại mới đúng—cô bé mới là người bắt chước ông ta.
“Ta muốn ngươi dạy Eris ma thuật.”
“Tại sao, liệu cháu có thể được biết không ạ?”
“Con bé đã đến và xin ta như vậy. Nó nói ma thuật của ngươi đã in sâu trong đầu, khiến nó không tài nào quên được.”
Ờ thì, đúng là phép đó có in sâu vào mắt thật.
“Đương nhiê…” Tôi cắn lưỡi, ngay khi bản thân phản xạ trả lời theo bản năng. Sự nuông chiều của Sauros là lí do lớn nhất tạo nên tính cách tồi tệ như bây giờ của Eris. Tuy có thể đó không phải toàn bộ nguyên nhân, nhưng chắc chắn ông ta đã ảnh hưởng không ít, nhìn cách cô bé ứng xử là đủ hiểu.
Nếu cô bé muốn được trưởng thành một cách tử tế, tôi không thể để cô bé được nuông chiều thêm nữa. Dù việc đảm bảo cô bé có nên người hay không thì cũng phải là việc của tôi, nhưng nếu mọi chuyện cứ diễn ra như này, nó cũng sẽ ảnh hưởng đến khả năng dạy dỗ cô bé của tôi nữa.
Tốt nhất là nên đối mặt với vấn đề ngay khi nó vừa xuất hiện.
“Đây không phải là việc dành cho ngài, thưa Ngài Sauros. Eris nên tự mình làm điều này.
“Ngươi nói cái gì?!” Phẫn nộ, ông ta giơ nắm đấm lên.
Tôi hoảng loạn lấy tay che mặt mình lại. Có phải ông ta, là một loại bom hạt nhân, lúc nào cũng chờ trực để phát nố hay không chứ? “L-liệu ngài có thực sự muốn nuôi dạy Eris thành một người lớn, mà khi cần nhờ vả lại không biết tự cúi đầu mình xuống hay không ạ?”
“Ô hô! Nói có lý đấy! Ngươi đúng!” Ông ta dập mạnh nắm đấm của mình lên đầu gối, rồi gật gù dữ dội. Và với một tiếng hét lớn, ông ta nói, “Eriiiiiis! Đến phòng tiếp khách ngay!”
Tôi tưởng màng nhĩ mình sắp nổ tung rồi cơ. Dung tích phổi phải lớn đến cỡ nào mới hét được to đến thế kia chứ…? Eris cũng y hệt vậy. Bộ cả cái dinh thự này không ai biết đến khái niệm truyền lời là như nào à?
Lũ man rợ, tôi nghĩ.
Philip trở về chỗ ngồi của mình trên ghế sofa, trong khi một quản gia (người khác, hình như tên là Alphonse) đóng lại chiếc cửa đang để mở. Sau này tôi mới biết được, rằng Sauros thường đến và đi vào các căn phòng như một cơn bão vậy, nên bọn họ sẽ luôn đợi một lúc trước khi thực sự đóng cửa. Ông ta là một tên ích kỷ thích mở tung cửa nhưng chả bao giờ thích đóng.
“Vângggg ạ!” Một giọng nói đáp lại từ đâu đó trong dinh thự. Một lúc sau là những tiếng bước chân lộp cộp. “Con đây ạ, như ông đã gọi!” Dù không có cái áp lực như của ông nội mình, Eris vẫn thích đạp tung cửa và xông vào.
Từng hành động của cô bé được tạo nên với hình tượng của ông nội mình trong đầu. Dù sao thì, trẻ con cũng thích bắt chước người lớn mà. Nếu mà tôi không bị đấm trong ngày đầu tiên đến đây, có lẽ tôi đã vì sự giống nhau này mà cười rồi. Nhưng giờ thì tôi cũng chắc chắn là cái này cũng cần phải sửa nữa.
“Ồ…” Vừa nhìn thấy tôi, cô bé liền nâng cằm lên, rồi trừng mắt. Có phải tư thế hù dọa này cũng là di truyền trong nhà Boreas? “Ông nội, ông có nói cho cậu ấy chuyện đó chưa?!”
Ông ta bật dậy, khoanh tay, rồi trừng mắt nhìn cô bé. Tư thế giống hệt nhau. “Eris! Nếu con muốn nhờ ai đó cái gì, con sẽ phải tự cúi đầu mình và nhờ vả!”
Môi cô bé chu ra hờn dỗi. “Nhưng ông đã nói là sẽ nhờ cậu ấy hộ rồi mà…”
“Đủ rồi! Nếu con không tự mình nhờ, thì chúng ta sẽ không thuê cậu ta đâu!”
Hể? Ô-ông ta vừa nói gì đấy?! Không không, chờ đã, ý tôi là, ừ thì cũng hợp lý mà. Dù có hơi rắc rối cho tôi, nhưng chắc đây là cái mà người ta gọi là gieo gió gặt bão nhỉ?!
“Gừ…” Eris lườm tôi, hai gò má đỏ ửng. Đó không phải đỏ kiểu xấu hổ; mà cô bé đang tức và cảm thấy bị bẽ mặt. Khuôn mặt đó nói rõ rằng, nếu không có ông ở đây, cô bé sẽ đuổi tôi đến tận cùng của địa ngục, rồi băm thành trăm mảnh.
Đáng sợ…
“L-làm ơn…”
“Đó là thái độ khi con đi nhờ vả người khác sao?!” Sauros quát.
Làm như ông có tư cách để nói như vậy ý, tôi nghĩ.
“Gừ…” Eris nắm lấy mái tóc đỏ dài của mình, mỗi tay một bên, tạo thành hai chiếc đuôi ngựa ở hai bên thái dương; ngay lập tức hình thành mái tóc đuôi đôi. Rồi cứ như vậy, cô bé nháy mắt với tôi. “Làm ơn hãy dạy mình ma thuật, meow ✩”
***
Chờ đã. Tôi đang mơ à? Hình như tôi mới ngất đi một lúc. Cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ tồi tệ vậy.
“Không cần dạy mình đọc hay viết đâu, meow ✩”
Chết tiệt, không phải là mơ! C-cái quái gì vậy? Cái quái gì đang diễn ra vậy chứ?
Có phải tôi vừa bị dịch chuyển sang một chiều không gian kì quặc nào đó à? Ít ra thì nếu chuyến thì làm ơn chuyển tôi tới thế giới anime 2D luôn đi chứ!
“Mình cũng không cần học toán đâu, meow ✩”
D-dù sao thì, chuyện này thật sự rất bất thường. Thậm chí đáng sợ là đằng khác! Tư thế của Eris đáng lẽ phải dễ thương, nhưng sống lưng tôi giờ lại lạnh buốt. Môi cô bé cong lên cười, nhưng ánh mắt thì không như vậy. Đó là ánh mắt của một con thú săn mồi.
Quan trọng hơn, có phải đây thực sự là cách mà mọi người ở thế giới này nhờ vả?! Đùa nhau à!
“Mình chỉ cần học ma thuật thôi, meow ✩”
Đừng có đùa nữa! Thế này còn tệ hơn lúc bình thường. Thôi nào, hãy nhìn vào mặt cô bé mà xem.
Hai gò má cô bé đỏ rực, và biểu cảm thì đang cho thấy rằng, Nếu hoàn cảnh này khác đi một chút, ta sẽ đấm ngươi mạnh đến mức, khiến ngươi bay từ địa ngục lên tận thiên đường. Cô bé trông có tám phần tức giận, hai phần nhục nhã, và không phần e thẹn. Và ở đó không có gì là dễ thương cả, hoàn toàn không.
T-thôi nào, Sauros, chấn chỉnh lại cô bé giùm cái, tôi cầu khấn trong đầu.
“Ô-ôi~ Eris của chúng ta dễ thương quá đi. Rudeus, tất nhiên rồi cháu sẽ dạy con bé chứ, nhỉ?”
Ông ta đột nhiên biến thành một ông lão hiền từ cưng chiều cháu gái mình. Đây là tên quái nào vây?! Tôi nghĩ. Ông chú nghiêm khắc và đáng tin cậy của tôi đâu rồi?!
“Chủ nhân rất yêu thích tộc người thú. Ngài ấy cũng là người chốt hạ cuối cùng trong việc thuê Quý Cô Ghislaine,” ông quản gia lịch sự giải thích.
À, giờ thì tôi hiểu rồi. Vậy là hai đuôi tóc kia là để làm giả tai thú à. Nhìn cũng giống tai cụp thật. Mà nghĩ lại thì, phần lớn người hầu ở đây cũng đều là thú nhân.
Yeah, hẳn là vậy, giờ thì tôi hiểu rồi. Yeah… Chút lí trí còn lại cũng dần dần biến mất, lịm đi theo những tiếng nói trong đầu tôi.
“Eris.” Bố cô bé lên tiếng.
Ừ nhỉ, quên mất anh ta cũng ở đây, Tôi nghĩ. Được rồi, Quý ông Philip, giờ đến phần của ngài rồi đấy, mắng cô bé đi!
“Con nên ưỡn hông thêm chút cho quyến rũ hơn.”
Tuyệt vời, tên này cũng hoàn toàn vô vọng rồi.
Được rồi, giờ thì tôi đã biết được. Biết được kiểu người nhà Greyrat là như thế nào rồi, tính cả Paul nữa. Mà thật ra, Paul có khi còn bình thường hơn đám này một chút.
“Ưm, Thưa ngài…Sauros. Liệu cháu có thể hỏi một điều này được không ạ…?”
“Nói đi!”
“L-liệu đàn ông cũng nhờ vả như này ạ?”
“Đồ ngốc! Đàn ông thì phải nhờ vả kiểu đàn ông!”
Tôi cũng không chắc câu đó nghĩa là gì, những tôi hiểu đây là một lời quở trách. Ừ thì, tôi đã đúng. So với đám này, gu của Paul gần như là bình thường. Anh ta chỉ thích những người phụ nữ ngực bự.
Được rồi, bình tĩnh lại nào, tôi tự nhủ. Nghĩ kỹ lại xem nào. Thế này là tốt hay thất bại rồi?
Mọi ánh mắt như đang được dán chặt vào tôi. Tôi hít sâu và nhìn lại về phía Eris. Tức giận và nhục nhã, cô bé trông như sắp mất kiểm soát tới nơi vậy. Giống như một con sư tử đang cắn chặt song sắt của chiếc lồng đang giam giữ nó vậy.
À thì, có lẽ tôi nên bỏ qua hậu quả sau này, và chấp nhận nó bây giờ.
Không, tôi cần phải nghĩ kỹ. Tôi cần phải tính trước mọi khả năng có thể xảy ra.
Quả là như vậy, cô bé cũng không hề thích điều này, tôi nhận ra. Cô bé cũng phản đối cái phong tục kì quặc này! Nếu sau này mà chỉ có hai đứa ở một mình, và tôi yêu cầu cô bé tự nhờ vả như vậy thì có lẽ tôi sẽ bị xé ra làm trăm mảnh mất!
Được rồi, tôi đổi ý rồi. Tôi cần phải dừng cái phong tục kì quặc này lại thôi.
“Đó là thái độ khi cô nhờ ai đó giúp đỡ hay sao?!” Giọng tôi lớn đến mức vang dội ra khắp cả dinh thự.
Sau đó tôi mất hàng giờ đồng hồ, để giảng giải cho cô bé bằng một bài thuyết trình dài lê thê. Và có vẻ như sự nhiệt tình của tôi đễ để lại một tác động không nhỏ, bởi vì kể từ hôm đó, phong cách nhờ vả kiểu Boreas chính thức bị bãi bỏ. Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi đã nhận được sự tán dương từ Ghislaine, còn Eris thì chỉ lạnh lùng nhìn tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
