Chương 7: Lời hứa không thể phá vỡ
Sau tất cả những chuyện đó, cuối cùng tôi cũng lên mười.
Trong suốt hai năm vừa qua, tôi hầu như dồn toàn bộ thời gian của mình cho việc học ngôn ngữ. Ngoài Thú Thần hay Ma Thần Ngữ, tôi còn học thêm cả Đấu Thần Ngữ. Nó gần như là giống với Nhân Ngữ, cho nên việc học cũng khá dễ dàng. Sự tương đồng của nó giống như giữa tiếng Đức và tiếng Anh vậy. Ngữ pháp cơ bản thì giống của Nhân Ngữ; điểm khác biệt duy nhất là cách biểu đạt và từ vựng.
Ngôn ngữ ở thế giới này không hề khó. Một khi học được một cái, bạn có thể sử dụng nó như nền tảng để học những ngôn ngữ còn lại. Cái này chắc hẳn là hệ quả của việc các chủng tộc từng liên tục giao chiến với nhau.
Tuy vậy, ở đây lại không có ghi chép nào về Thiên Thần Ngữ, hay Hải Thần Ngữ, cũng không có ai ở đây có thể sử dụng được hai thứ ngôn ngữ đó, cho nên tôi cũng không thể học được chúng. Thôi vậy, nói được bốn ngôn ngữ là quá đủ rồi.
Về phần kiếm thuật, kỹ năng của tôi đã đạt đến tiệm cận Trung cấp. Còn Eris thì từ Trung lên Cao cấp chỉ trong hai năm, cho giờ tôi đã không còn là đối thủ của cô bé nữa. Khoảng cách giữa chúng tôi là quá rõ ràng.
À thì, tôi nghĩ. Có vẻ cô bé đã sử dụng ngày nghỉ của mình để luyện tập, nên việc đó cũng chẳng bất ngờ lắm. Trong khi tôi sử dụng thời gian rảnh để học ngôn ngữ, cô bé lại dùng nó dành cho kiếm thuật. Khoảng cách này là điều tất yếu thôi.
Về phần ma thuật, tôi chỉ luyện tập bằng cách làm những bức tượng. Những bức tượng cũng ngày càng trở nên chi tiết hơn, điều mà theo lí thì đang thể hiện sự tiến bộ của tôi. Nhưng sự thật là, tôi đang chạm phải một bức tường. Đương nhiên, vấn đề này sẽ được giải quyết, một khi tôi nhập học vào Đại học Ma pháp thôi. Không cần phải quá vội.
Mười năm đã trôi qua kể từ lúc tôi đến thế giới này, hừm? Nghĩ đến đó khiến tôi cảm thấy đôi chút xúc động.
***
Khoảng một tháng nữa là đến sinh nhật tôi, không khí trong dinh thự có gì đó khác lạ, đặc biệt là Eris.
Chuyện gì vậy nhỉ, Tôi thắc mắc. Liệu có một người nào đó đặc biệt sắp đến đây sao? Một ai đó thuộc dòng họ Greyrat chăng, hay có khi là hôn phu của Eris? Không đời nào, không thể như thế được. Eris có một người hôn phu á? Buồn cười thật đấy, nhưng cái sự hối hả này vẫn khiến tôi có đôi chút lo lắng. Và thế là, tôi quyết định sẽ tự mình đi điều tra thử.
Sau màn bám đuôi xuất sắc Eris của mình, tôi thấy cô bé đang trò chuyện vui vẻ với một người hầu trong bếp. Cả Ghislaine cũng ở đây, nhưng cô ấy không hề nhận ra tôi. Nữ kiếm sĩ, tai thú lực lưỡng này hiện đang bị phân tâm bởi một miếng thịt sống được chuẩn bị cho bữa sau.
“Tôi nóng lòng muốn thấy vẻ mặt bất ngờ của Rudeus quá! Cậu ấy có khi sẽ khóc vì vui sướng mất!”
“Chuyện đó tôi cũng không chắc nữa. Dù sao thì đây cũng là Ngài Rudeus mà. Vây nên kể cả có bất ngờ, ngài ấy có lẽ sẽ không biểu lộ ra đâu.”
“Nhưng cậu ấy sẽ rất vui, đúng chứ?” Eris hỏi.
“Vâng, đương nhiên rồi ạ. Là người thuộc phân gia của gia tộc, chắc hẳn ngài ấy đã có quãng thời gian không mấy dễ dàng.”
Tôi thực sự không có quãng thời gian khó khăn nào cả. Chính xác là bọn họ đang bàn về vấn đề gì vậy chứ? Mà mọi người còn đang bàn tán về tôi á? Tôi khá tự tin là mình đã cư xử đúng mực ấy, nhưng có lẽ người khác lại không nghĩ vậy, có khi mọi người lại thấy tôi khó ưa chăng.
Nếu thật là vậy, tôi chắc chắn sẽ khóc đó. Cụ thể thì, tôi sẽ úp mặt vào gối khóc, sử dụng nó như khăn giấy, góp phần tạo thêm việc cho mấy cô hầu.
“Phải làm sao để cho kịp mới được!” Eris nói.
“Nếu thiếu kiên nhẫn, tiểu thư sẽ làm nó không tốt đâu.”
“Nếu không tốt, cậu ấy sẽ không ăn sao?”
“Không đâu, Ngài Rudeus sẽ ăn mọi thứ tiểu thư làm thôi,” cô hầu gái đáp.
“Thật sao?”
“Vâng, miễn là có Ngài Sauros ở đó.”
Chuyện này… chẳng lẽ là... Bọn họ đang chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho tôi sao?“
Nếu Rudeus không được sinh ra trong cái nhà đó thì.” Eris nói, giọng đầy thương hại.
“Ra vậy,” tôi nghĩ thầm. Sau khi hiểu được chuyện gì đang diễn ra, tôi quyết định lặng lẽ rời đi.
Hóa ra tôi là người phải tránh xuất hiện trước công chúng. Trước đây, tôi cứ nghĩ việc bọn họ thuê mình, là do xuất thân của bố tôi, nhưng giờ thì tôi hiểu rồi.
Cái này tôi đã biết được trong hai năm qua. Tên thật của Paul là Paul Notos Greyrat. Notos ở đây là tên gia đình quý tộc của Paul. Một khoảng thời gian lâu, rất lâu về trước, Paul bị gia tộc Notos từ mặt, và người anh họ hoặc em trai anh ta trở thành người thừa kế.
Điều đó thì ổn thôi, vì là quá khứ rồi mà. Nhưng có người lại không muốn, hoặc không chịu để chuyện đó yên ở lại quá khứ. Có một phe cho đã cho rằng gia chủ hiện tại của nhà Notos còn tệ hơn cả Paul, nên muốn thay đầu đổi chủ, và gia chủ hiện tại cũng đã nhận ra động thái đó, nên đang cô gắng loại bỏ bất kỳ ai có khả năng thay thế mình. Bởi vậy, nếu tôi, người đang được nhà Boreas bảo hộ, lớn tiếng tuyên bố mình thuộc nhà Notos thì sẽ rất rắc rồi. Dù bản thân tôi hoàn toàn không có ý đó, nhưng người ta vẫn có thể cho rằng: “Con trai của Paul đang dựa vào thế lực nhà Boreas để giành lại nhà Notos.” Vốn mấy kẻ nắm nhiều quyền lực rất thích nghi thần nghi quỷ mà. Tệ nhất thì họ có thể gửi sát thủ đến. Cho nên tôi phải giữ kín chuyện này.
Hiểu đến đó xong, suy nghĩ của tôi quay lại với câu chuyện vừa nghe lén được. Thông thường, tôi sẽ được coi trọng hơn Eris, vì là con trai. Nhưng thay vào đó, tôi lại bị đối xử gần như một người hầu. Kể cả trong sinh nhật lần thứ mười, một trong những nghi thức quan trọng nhất của giới quý tộc, cũng phải tổ chức với quy mô hạn chế. Đó là lí do tại sao mọi người lại cứ nói những thứ như là, “Tội nghiệp quá, thật đáng thương.”
Cũng chính vì vậy, mà Eris mới phải đến gặp ông nội mình, sau một khoảng thời gian rất dài với một đề nghị, chính là tổ chức một bữa tiệc bí mật cho tôi, và chỉ dành cho những người ở trong dinh thự thôi. Một buổi tiệc gia đình nhỏ, dành riêng cho tôi.
Phù, suýt nữa thì phá hỏng rồi. Mừng là tôi đã chỉ nghe lén, bởi dù đã biết phong tục nơi đây, sinh nhật mười tuổi với tôi vẫn chẳng có gì đặc biệt. Mà thật ra, một bữa tiệc lí tưởng với tôi lại là một bữa tiệc gia đình thôi, chứ không phải bữa tiệc linh đình như của Eris trước đây. Và nếu có ai đó mà có nói sẽ tổ chức tiệc cho mình, tôi sẽ tỏ ra khá bình thưởng. Kiểu, “Ồ, thật à? Cảm ơn nhé,” hoặc cái gì đó tương tự vậy.
Nhưng đây lại là ý tưởng của Eris. Tôi là người duy nhất chạc tuổi cô bé ở đây. Cho nên, đây cũng là lần đầu tiên cô bé thử làm một thứ gì đó như vậy. Nếu mà tôi không thể hiện sự hứng thú của mình, cô bé hẳn sẽ thất vọng lắm.
Và thế là, tôi quyết định sẽ luyện tập tạo nước mắt giả bằng ma pháp hệ nước. Dù sao thì, tôi cũng là một người biết đọc bầu không khí mà.
***
Sinh nhật tôi đã đến.
Tôi giả vờ như mình chẳng hề nhận ra sự căng thăng đang lan khắp dinh thự của mọi người. Sau khi kết thúc tiết học chiều và đến giờ nghỉ, Ghislaine tới phòng tôi. Hiếm khi thấy cô ấy căng thẳng như vậy, đuôi cô ấy đã dựng thẳng, trở nên căng cứng.
“C-có một vài ma pháp tôi muốn cậu dạy.” Ánh mắt, thứ vốn luôn vững vàng ở cô ấy, bất ngờ đảo sang chỗ khác. Chắc là cô ấy muốn giữ tôi ở lại đây, đây mà.
Được thôi, được thôi. Tôi sẽ chiều theo ý cô vậy.
“Ồh? Loại nào vậy?” Tôi hỏi, biết chắc câu trả lời đã được chuẩn bị sẵn.
Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nghiêm túc, “Cậu có thể cho tôi xem ma thuật cấp Thánh trông như thế nào không?”
“Được thôi, nhưng nó sẽ làm tổn hại thành phố đó.”
“Thật sao? Đó là loại ma thuật gì vậy chứ?”
“Thủy Thánh cấp ma pháp có thể tạo ra gió giật như bão và cả sét nữa. Nếu cố hết sức, cháu có thể nhấn chìm cả thành phố này đó.”
“Tuyệt thật… Lần sau nhất định phải cho tôi xem nhỉ.” Cô ấy có vẻ hào hứng lạ thường. Chắc đây cũng là một phần của kế hoạch.
Được rồi, vậy thì trêu cô ấy thêm chút nữa vậy.
“Nếu cô hứng thú đến vậy, thì làm thôi. Nếu đi xe ngựa ra ngoài thành phố khoảng hai giờ đồng hồ, chúng ta có thế tới chỗ đủ an toàn đó. Đi thôi nào.”
Khóe má cô ấy giật nhẹ. “Hai giờ?! Kh-không, chờ đã. Nếu đi bây giờ, chúng ta sẽ về muộn đó. Ma thú sẽ xuất hiện vào ban đêm, ngay cả trên đồng bằng cũng không an toàn.”
“Thật sao? Nhưng có cô ở đó thì sẽ ổn thôi mà. Cô từng nói tộc người thú rất nhạy với âm thanh, vậy nên ban đêm cô cũng có thể thoải mái như ban ngày đúng chứ?”
“Đúng, nhưng không nên quá tự tin.”
“Phải nhỉ. Với lại dùng ma pháp cấp Thánh tốn nhiều ma lực lắm. Thôi để ngày nghỉ tới đây vậy.”
“À, ừ. Phải. Làm vậy đi.”
Đó là lúc tốt để chuyển sang chủ đề khác. Bình thường, không gì có thể khiến Ghislaine lúng túng, nên việc trêu cô ấy như này cũng khá vui. Đuôi cô ấy cũng dựng thẳng mỗi khi căng thẳng nữa. Và chỉ một câu nói thôi cũng khiến nó giật nhẹ. Chỉ thế thôi cũng đủ để khiến tôi giải trí rồi.
“À phải, xin lỗi, cháu quên rót trà cho cô. Để cháu đi lấy chút nước nóng.”
“Không, đủ rồi. Đừng có lo. Cũng đừng đi đâu cả. Tôi không khát.”
“Vậy cũng được.”
Tôi có thể tự làm nước nóng cũng được, nhưng xem ra cô ấy cũng không nhận ra điều đó, nên tôi cũng chẳng việc gì phải nói cả.
Cô ấy có vẻ sẽ làm mọi thứ để giữ tôi ở lại đây. Có lẽ nên thêm chút quấy rối tình dục rồi.
“Nhân tiện, đây là một trong những bức tượng tôi mới làm gần đây.” Từ kệ sách, tôi lấy ra bức tượng tỉ lệ 1/10 của Ghislaine mà mình vẫn đang làm dở. Tôi khá tự tin mình đã tiến bộ rất nhiều, so với lần đầu tôi bắt đầu làm những bức tượng như thế này. Riêng phần cơ bắp thôi cũng đã đạt đến tầm chuyên gia.
Ghislaine khẽ thở khi nhìn vào. “Đây là tôi sao? Cậu làm nó khá tốt ấy nhỉ. Cái cậu làm cho Tiểu Thư Eris khi trước cũng đã rất tốt rồi, nhưng cái này thì… Hừm? Không có đuôi.”
“Đáng tiếc là cháu lại không có hiểu rõ về đuôi lắm. Tuy cháu thường tạo ra những thứ này dựa trên tưởng tượng, nhưng lần này cháu muốn nó thật nhất có thể.”
“Hừm.” Đuôi cô ấy khẽ động đậy, khi trầm tư suy nghĩ.
Hể, tôi muốn xem, xem cô ấy sẽ thể hiện ra biểu cảm gì đây, Tôi nghĩ.
“Liệu cháu có thể xem nó được không? Cái phần gốc đuôi ấy ạ.”
“Chuyện nhỏ,” cô ấy nói, rồi quay lại và kéo quần xuống. Không chút do dự. Ngay trước mắt tôi là tấm lưng săn chắc, cùng với phần gốc, nơi đuôi nối vào cơ thể.
Tuyệt vời! Tôi biết mà! Cô ấy chẳng sợ gì cả! Đúng là không thể thẳng nổi cô ấy mà, Tôi thầm kêu lên.
Không! Không được chùn bước lúc này. Ghislaine luôn ở chế độ phòng thủ, nhưng hiện giờ sự tò mò đang lấn lướt lí trí tôi. “L-liệu cháu có thể chạm vào nó một tí được không?”
“Được. Cứ tự nhiên.”
Cứng quá, Tôi nghĩ. Hử?! Chờ đã, đây là mông cô ấy mà, nhỉ? Nhỉ?
Nó cứng như thép. Nhưng đồng thời, vẫn có độ mềm mại nhất định. Một sự kết hợp lý tưởng giữa sức mạnh và sự đàn hồi. Bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ phải thán phục. Dù cũng khó mà cảm thấy gợi cảm.
Ôi Thần Cơ Bắp, Thần Tình Ái, cảm ơn vì sự tồn tại của ngài, cho dù ngài đối lập hoàn toàn với tôi, Tôi nghĩ. Tôi vẫn biết ơn vô cùng. Xin làm ơn, ban cho tôi cơ bắp như thế này.
“Được rồi, thế là đủ rồi.” Tôi rút tay lại, tinh thần như vừa trải qua một trận chiến.
Ghislaine chỉnh lại quần rồi quay sang. “Tôi từng thấy một họa sĩ vẽ tranh chân dung cho Tiểu Thư Eris. Việc nhìn thấy nó khiến tôi cũng muốn một thứ gì đó tương tự, một thứ có thể ghi lại tình trạng hiện tại của cơ thể mình. Ta mong chờ thành phẩm lắm đó.” Cô ấy nói với vẻ thật sự vui vẻ.
Tôi cảm thấy mình vừa thua trong một trận chiến nam tính. Có cách nào thắng được một người vừa mạnh vừa đẹp như Ghislaine không?
“Cũng gần đến giờ ăn tối rồi nhỉ?”
“H-ờm, chắc vẫn còn chút thời gian đấy?”
Tôi lại khiến đuôi cô ấy giật thêm một lần nữa, trước khi hầu gái thực sự đến gọi ăn.
“Được rồi, Rudeus. Đến giờ ăn rồi, đi thôi.” Cô ấy bật dậy, như đang muốn thúc giục tôi vậy. Có vẻ sắp đến màn chính rồi đây.
***
Tôi bước vào đại sảnh ăn uống và lập tức được chào đón bằng một tràng pháo tay. Nhưng người mà tôi từng thấy ít nhất một lần trong dinh thự đều có mặt. Tất nhiên, bao gồm cả Sauros, Philip hay Hilda, những người vốn hiếm khi xuất hiện, cũng có mặt.
Bữa tiệc được tổ chức ngay tại phòng ăn quen thuộc. Nơi này được trang trí rất đẹp cho dịp đặc biệt hôm nay, trên bàn bày đầy những món ăn sang trọng mà tôi còn chưa từng thấy trước đây. Đương nhiên, nó không hào nhoáng như bữa tiệc của Eris khi trước, nhưng cho dù có không phô trương, nó vẫn đem lại cảm giác ấm áp.
Tôi tạo một vẻ mặt như thể đang không hiểu chuyện gì xảy ra, rồi nhìn qua lại căn phòng. “Ch-chuyện này là…?” Ở phía sau tôi, Ghislaine đang vỗ tay. “Ể, hử?” tôi làm bộ bối rối.
“Này Rudeus! Chúc mừng sinh nhật!” Eris mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, ôm một bó hoa lớn trong tay.
Giữ vẻ ngơ ngác trên khuôn mặt, tôi nhận lấy đóa hoa từ cô bé. “À… ra vậy. Hôm nay là ngày mình tròn mười tuổi mà.” Tôi đọc những câu thoại mà mình đã luyện tập từ trước, như thể tôi vừa mới nhận ra sinh nhật mình.
Và rồi, như kế hoạch, tôi nhăn mặt rồi lấy tay áo che mắt lại. Cùng lúc đó, tôi sử dụng ma pháp hệ nước để khiến nước mắt trào ra. Vài giây sau, sống mũi bắt đầu cay cay, mũi nghẹt lại.
“X-xin lỗi, t-tôi chỉ đang, chuyện này… Đây là lần đầu tiên, kể từ khi tôi đến đây… Tôi cứ nghĩ mình sẽ không được phép thất bại, rằng mình sẽ không thực sự được chào đón ở đây… Rằng nếu phạm sai lầm, tôi sẽ gây rắc rối cho cha… Tôi chưa từng nghĩ mọi người sẽ tổ chức một bữa tiệc như vậy cho tôi. Hức…”
Tôi hé tay áo ra, kiểm tra phản ứng của bọn họ, chỉ để thấy một Eris đang đứng đờ ra. Philip, Sauros hay tất cả những người khác cũng đều đã dừng vỗ tay. Ai nấy đều há hốc mồm.
Chết toi. Diễn lố quá chăng, tôi thắc mắc.
Không, không phải. Ngược lại mới đúng. Tôi diễn quá đạt.
Hỏng rồi, lẽ ra tôi nên tiết chế hơn mới phải. Haiz. Tôi đúng là một người lớn tệ hại khi bày ra kế hoạch này. Thôi kệ, quá muộn rồi, đã đâm lao rồi thì phải theo lao thôi.
Bối rối, Eris quay sang hỏi ông quản gia. “Tôi nên làm gì đây??”
Nước mắt tôi đáng sợ đến vậy sao? Biểu cảm của cô bé đáng yêu quá khiến tôi phải vòng tay ra ôm. Thế rồi, bằng giọng mũi nghẹn ngào, tôi thì thầm bên tai cô bé. “Eris… cảm ơn cô….”
“C-có gì đâu! D-dù sao cậu cũng là gia đình mà! Đương nhiên là tôi phải làm vậy rồi! Ch-chuyện này với nhà Greyrat thì có là gì đâu, đ-đúng chứ, bố! Ông nội!”
Bình thường cô bé sẽ nói những thứ kiểu, “Cậu nên biết ơn đấy!” Nhưng lần này lại luống cuống cầu cứu Philip.
Đó cũng là lúc Sauros bật dậy, quát lớn: “Ch-chiến tranh! Chúng ta sẽ gây chiến với nhà Notos! Chúng ta sẽ giết tên Philemon và đưa Rudeus lên làm gia chủ! Philip! Alphonse!!! Ghislaine! Theo ta! Tập hợp quân đội nào!”
Và thế là cuộc nội chiến giữa hai nhánh Boreas và Notos của gia tộc Greyrat bắt đầu, kéo theo cả hai nhánh còn lại, khiến cả vương quốc Asura chìm trong cuộc nội chiến kéo dài…
…Dĩ nhiên là không có chuyện đó đâu. Chuyện đó sẽ không xảy ra.
“Th-thưa Cha! Bình tĩnh lại! Xin hãy bình tĩnh lại!”
“Philip! Ngươi tính cản đường ta sao?! Đồ khốn! Chẳng lẽ ngươi không thấy Rudeus thích hợp làm gia chủ hơn cái tên ngốc đó à?!”
“Có, tất nhiên là có rồi, nhưng bình tĩnh lại! Hôm nay là ngày vui mà, chiến tranh không phải điều tốt, chúng ta sẽ biến cả Zephyros lẫn Euros thành kẻ địch mất!”
“Đồ ngu! Ta sẽ tự mình đánh bại tất cả! Thả ta ra, thả raaaaaaa!” Sauros rời khỏi căn phòng, kéo theo Philip phía sau. Giọng ông ấy vẫn còn vang vọng cả khi đã đi xa.
Tôi đứng chết lặng.
“E-ehem,” Eris hắng giọng. “Tạm bỏ Ông nội sang một bên, tôi đã chuẩn bị một thứ sẽ khiến cậu bất ngờ, Rudeus!” Cô bé đỏ mặt, khi ưỡn ngực ra, khúc khích cười.
Dễ thương thật. Gần đây cô bé bắt đầu mặc áo ngực vì chúng đang dần phát triển. Hiện giờ, trông chúng vẫn khá đáng yêu, nhưng sau này sẽ biến thành một thứ gì đó ghê gớm. Ít nhất thì theo lời vị Hiền giả già là như vậy. Xin đa tạ, thưa vị Hiền Giả già.
“Một thứ khiến tôi bất ngờ sao?” Tôi hỏi lại.
“Cậu nghĩ đó là gì?!”
Một thứ có thể khiến tôi bất ngờ… Là gì được chứ? Một thứ có thể khiến tôi thích thú… Một chiếc laptop và game eroge? Không, không. Tôi phải nghĩ về thứ mà Eris có thể nghĩ ra được.
Xét về trường hợp hiện tại của tôi, thì tôi đã xa bố mẹ và ở một mình trong suốt nhiều năm liền. Cô bé có lẽ sẽ nghĩ, rằng tôi cô đơn, đặc biệt là trong sinh nhật của mình.
Nếu là Eris thì cô bé sẽ muốn điều gì? Có Ghislaine hay Ông nội bên cạnh, đúng chứ? Nếu áp điều đó vào trường hợp của tôi, thì…
“Đừng nói là, cha tôi đang ở đây sao…?
Ngay khi tôi nói vậy, sắc mặt Eris sầm xuống. Không chỉ cô bé, mà cả những hầu gái và quản gia cũng tỏ vẻ thương hại.
“C-chú Paul...nói là sẽ không thể đến được, do lượng ma thú xuất hiện trong rừng nhiều. N-nhưng chú ấy nói cậu dù sao cũng sẽ không cần đến chú ấy ở đây. Còn về Cô Zenith, cô ấy nói là hai em bé bị bệnh đột nhiên sốt cao, nên cũng không đi được.” Eris lắp bắp giải thích.
À. Vậy là họ đã có mời rồi. Thôi thì cũng đành vậy. Ngôi làng rất cần Paul mà, còn nếu hai cô con gái bị sốt, Zenith cũng không thể phó mặc hết cho Lilia được. Dù sao thì cũng đã lâu không gặp, có hơi tiếc thật, nhưng cũng đành chịu thôi.
“Ư-ư, ưm, Rudeus. Cậu biết chứ, ưm…” Eris bắt đầu bối rối tìm từ ngữ. Nó dễ thương thật, giống như một con mèo gặp rắc rối sau khi lúc nào cũng tỏ ra hung hăng vậy.
Nhưng đừng lo, tôi nghĩ. Paul không đến thì lại càng tốt.
“À ra vậy. Vậy là… cha và mẹ tôi đều không đến sao,” Tôi định nói với vẻ không quan tâm, nhưng vì mới ngừng khóc, nên giọng tôi nghẹn lại. Nghe như kiểu thất vọng lắm.
Một trong những người hầu sụt sịt.
Lại phá hỏng nữa rồi. Tôi không cố phá hỏng bầu không khí. Xin lỗi mọi người… hóa ra tôi vẫn không đọc được bầu không khí chút nào.
Đang nghĩ vây, Hilda chạy thẳng tới và ôm tôi vào lòng. Giật mình, tôi vô tình làm rơi bó hoa. “U wa!”
Tôi không hay nói chuyện với Hilda. Cô ấy cũng có cùng một mái tóc đỏ như của Eris, tạo cảm giác của một góa phụ, dù vẫn đang ở trong độ tuổi xuân thì. Một vẻ gợi cảm đầy nguyên thủy. Một người mà sẽ xuất hiện trong các tựa game eroge với tựa đề “người vợ trẻ” hay “góa phụ” trên bìa. À dĩ nhiên, cô ấy sẽ không là góa phụ vì Philip vẫn còn sống mà. Nói tóm lại thì người này… Mà khoan đã, ngực to thật! Không lẽ sau này Eris lớn lên cũng đạt tới cấp độ này?!
Cô ấy hét lên khi ôm chặt tôi vào lòng. “Không sao đâu, Rudeus, con có thể bình tĩnh lại. Bây giờ con đã là một phần của gia đình rồi!”
Ủa? Không phải cô ấy ghét tôi sao?
“Ta sẽ không chấp nhận bất kỳ lời phản đối nào! Con sẽ là con nuôi của chúng ta… Không, hãy cưới Eris! Đúng vậy! Ý hay đó! Làm như vậy đi!
“Th-thưa Mẹ?!”
Hilda gần như mất kiểm soát. Hãy cưới, cô ấy nói vậy. Ngay cả Eris cũng bất ngờ.
“Eris! Con có vấn đề gì với Rudeus của chúng ta à?!”
“Cậu ấy mới chỉ mười tuổi thôi mà!”
“Tuổi tác không liên quan gì hết! Đừng viện cớ nữa mà hãy dùng khoảng thời gian đó mà luyện tập trở thành một quý cô đúng nghĩa đi!”
“Con đang làm vậy mà!”
Hilda đang trong cơn thịnh nộ, còn Eris cũng không hề kém cạnh. Tôi có nghe nói là cô ấy đã được gả vào đây, nhưng xem ra cô ấy cũng là một Greyrat chính hiệu, có khí chất hoang dã giống hệt Sauros.
“Được rồi, được rồi, hãy bàn chuyện này vào khi khác nhé.”
“Á! Anh yêu! Anh đang làm gì vậy! Thả em ra! Đứa trẻ tội nghiệp đó, em phải cứu nó!
Philip sau khi đã không chế được Sauros thì quay lại, nhẹ nhàng dẫn vợ mình rời khỏi hiện trường. Mỗi khi tình hình trở nên rối ren, anh ta luôn xử lí mọi thứ với sự điềm tĩnh, trong khi những người xung quanh chỉ biết đứng ngây người ra. Lạnh lùng thật, cứ như một đại ma đạo sĩ vậy. Một người mà bạn có thể trông cậy, và có thể đem bất kỳ chuyện gì ra bàn bạc.
Thôi quay lại chuyện chính đi. “Vậy, đó là gì vậy? Bất ngờ mà cô nói khi nãy ý,” tôi hỏi, vừa cúi xuống nhặt bó hoa dưới sàn.
Eris khoanh tay, ưỡn ngực ra và ngẩng cằm lên. Đã lâu rồi tôi mới thấy lại cái tư thế này của cô bé.
“Hừm! Alphonse! Đem nó ra đây!” Cô bé búng tay, định tạo một tiếng tách sắc gọn đầy uy quyền, nhưng âm thanh phát ra lại đục và bẹt. Hai gò má cô bé ửng đó, nhưng Alphonse lại chẳng mảy may để ý, chỉ lặng lẽ lấy ra một cây trượng từ trong bóng của bức tượng.
Một cây trượng, giống với cái của Roxy. Một cậy trượng cho pháp sư. Được làm từ một thứ gỗ gồ ghề, đầy nhưng u biếu tự nhiên. Ở đầu cây trượng gắn một viên ma thạch lớn trông cực kỳ đắt tiền. Ngay khoảnh khắc nhìn vào, tôi đã biết. Cây trượng này… đắt khủng khiếp. Tôi biết vì tôi đã từng tự mình làm hai cây đũa phép.
Giá trị của một cây trượng được quyết định bởi loại gỗ và viên đã gắn ở trên đầu. Mỗi loại ma thuật lại có độ tương hợp nhất đinh với từng loại gỗ khác nhau. Ví dụ, những ma pháp hệ lửa và đất hợp nhất với kurogaki, còn nước và gió thì hợp nhất với enju.
Nhưng ngay cả khi độ tương hợp không khớp, nó cũng không có nghĩa là sức mạnh ma pháp sẽ bị suy giảm. Thứ quan trong không phải là gỗ, mà là viên ma thạch. Khi ma lực được truyền thông qua viên ma thạch đó, uy lực của ma pháp cũng sẽ được khuếch đại. Ma thạch thì cũng có nhiều cấp độ khác nhau. Những viên nào càng lớn, càng có độ tinh khiết, thì hiệu quả sẽ càng cao. Và giá cả thì cũng theo hiệu quả nó đem lại mà tăng vọt.
Những viên ma thạch mà tôi dùng để làm đũa phép cho Eris và Ghislaine có giá một đồng bạc cho một viên. Nó thì cũng rẻ thôi, vì tôi nhớ lại kích thước của cái cây đũa mà Roxy đã tặng mình, mà chọn thứ có kích cỡ tương tự. Chúng chỉ lớn cỡ đầu ngón tay út của tôi.
Còn viên này thì to bằng nắm đấm, giá chắc phải hơn một trăm đồng vàng. Nhất là với màu lam thẫm của nó. Một viên ma thạch có màu như vậy sẽ tăng mạnh hiệu quả khuếch đại ma thuật.
Rốt cuộc cô bé đã tốn bao nhiều tiền cho thứ đó vậy? tôi thắc mắc.
Nhân tiện nói luôn, những viên ma thạch được tìm thấy trong mê cung thì không có tác dụng khuếch đại ma pháp. Thay vào đó, chúng mang sẵn ma lực, nên thường được dùng để chế tạo ma cụ, hoặc dùng để bù thêm lượng ma tiêu hao khi thi triển những ma pháp cấp cao.
“Có vẻ cậu đã thích nó rồi!” Eris nói, gật đầu đầy thỏa mãn khi thấy tôi chăm chú quan sát cây trượng, “Alphonse, giải thích đi!”
“Vâng, thưa tiểu thư. Phần gỗ làm nên cây trượng này được lấy từ một cành của cây cổ thụ Treant trưởng thành sống ở phía Đông tại đại sâm lâm của Lục địa Milis. Hẳn ngài vốn đã biết điều này qua kiến thức uyên bác của mình, thưa Ngài Rudeus, nhưng cây Elder Treant này được cho là một phân loài cao cấp của Lesser Treant, được sinh ra nhờ nuôi dưỡng trong dòng suối tiên. Đó là một loài ma vật hạng A, có khả năng sử dụng ma pháp hệ nước. Còn viên ma thạch thì đến từ phía bắc của Lục địa Begaritt, được lấy từ một con hải long lang thang. Cũng là một ma vật cấp A. Và người làm ra chúng có tên Chein Procyon, là vị bậc thầy chế tác trượng hàng đầu của đoàn ma thuật Hoàng gia Vương Quốc Asura.”
Tuyệt thật. Nó có vẻ được chế tạo riêng cho ma pháp hệ nước. Nhưng… chắc đắt lắm nhỉ?
“Làm ơn, xin hãy nhận lấy cây trượng này từ Tiểu Thư.” Cây trượng được đưa cho Eris, và Eris đưa lại nó cho tôi.
Lúc này thì… thôi kệ giá tiền vậy. Dù từng dặn Eris không được tiêu tiền bừa bãi, nhưng trong một ngày như thế này thì không sao. Có vẻ cô bé đã đặt làm riêng cho tôi, nên cũng không nỡ từ chối. Dù sao thì tiền sinh ra cũng để dùng cho những dịp như thế này mà.
“Tên nó là Aqua Heartia—Ngạo Thủy Long Vương.”
Chết lặng; Cảm giác như tôi vừa nghe thấy một thứ gì đó rất otaku vậy.
“Nhận lấy đi! Đây là món quà từ gia đình Greyrat! Bố và ông nội đã đề xuất đó! Cậu là một đại ma pháp sư mà, Rudeus, cho nên thật là lạ nếu cậu không có cây trương riêng của mình!”
Giọng của Eris kéo tôi trở lại thực tại, và tôi nhận lấy cây Aqua Heartia.
Trái với vẻ ngoài của mình thì nó khá nhẹ. Tôi cầm nó bằng cả hai tay rồi vung thử vài cái. Cảm giác rất dễ nhấc lên và xoay trở. Dù đầu trượng có gắn một viên ma thạch lớn như vậy, nhưng trọng tâm lại được cân bằng hoàn hảo. Cũng phải thôi, giá của nó như vậy mà. Dù cái tên thì cũng có hơi…đặc biệt.
“Cảm ơn cô. Vì bữa tiệc và cả vì món quà đắt tiền này nữa.
“Đừng lo về giá cả! Giờ thì nhanh lên nào, tiếp tục bữa tiệc thôi, không thì cả bàn ăn sẽ nguội mất!” Eris phấn khích kéo tay tôi đi, dẫn thẳng đến chiếc ghế sinh nhật, được đặt trước một chiếc bánh khổng lồ. “Tôi cũng có phụ nữa đấy!”
Món ăn đầu tiên Eris nấu có vị rất tệ. Nhưng… vẫn rất ngon.
***
Khi bữa tiệc bắt đầu, Eris nói liên tục như một khẩu súng máy. Nào là món ăn này như nào, hay là lúc đi mua cây trượng ra sao. Tôi thì chỉ gật gật nghe, nhưng được nửa bữa tiệc cô bé bắt đầu nói chậm lại. Có lẽ là do kiệt sức. Cô bé nói chậm, rồi chậm dần, cho đến khi những từ được nói ra dần không thành tiếng nữa cô bé mới ngủ gục.
Tôi không chắc là liệu sự kiệt sức này đến từ phấn khích, hay vì những lo lắng của cô bé mới được giải tỏa. Dù sao thì, Ghislaine đã bế Eris đi như một cô công chúa, để cô bé có thể ngủ ở phòng của mình.
Ngủ ngon nhé, Tôi nghĩ.
Giữa bữa tiệc, Sauros và Hilda cũng đã quay lại. Sauros xị mặt ra khi Philip ngăn ông ấy cho tôi uống rượu. Hilda liền rót cho ông ấy thay vào đó, và chẳng mấy chốc ông ấy cũng say bí tỉ. Cuối cùng, ông ấy rời đi với gương mặt đỏ bừng, cười ha hả rồi loạng choạng về phòng.
Ngay sau đó, Hilda cũng cúi xuống hôn tôi chúc ngủ ngon một cái rồi trở về phòng. Đồ ăn hiện giờ gần như đã được dọn sạch. Những cô hầu gái đang thu dọn những chiếc đĩa cuối cùng với vẻ mặt buồn ngủ.
Cuối cùng thì chỉ còn tôi với Philip ở đây. Trong một lúc lâu, Philip chỉ lặng lẽ uống. Chắc là rượu vang, tôi đoán vậy. Tôi được biết thông qua buổi tiệc sinh nhật của Eris rằng, từng vùng ở vương quốc Asura có một loại rượu riêng. Ở đây, rượu chủ yếu được làm từ lúa mì, còn rượu vang nho thì chỉ dùng cho những dịp đặc biệt.
Philip không nói nhiều trong bữa tiệc. Anh ta chỉ nhắc nhở Sauros và Hilda, còn lại thì mỉm cười quan sát chúng tôi. Đến khi chỉ còn hai người, anh ta mới cất lời. “Ta đã thua trong trận chiến kế vị. Và hiện tại, Eris là đứa con duy nhất của ta.”
Có vẻ đây sẽ là một cuộc nói chuyện nghiêm túc rồi. Chỉnh lại tư thế, tôi nhìn anh ta một cách chăm chú.
“Cháu có từng thắc mắc, tại sao Eris lại không có anh hay chị em không?”
Tôi lặng lẽ gật đầu. “Có đôi chút ạ.” Tôi có thắc mắc, nhưng chưa bao giờ có cơ hội để hỏi về việc đó.
“Thực ra, cũng không phải là không có. Con bé có một người anh và một đứa em trai. Em trai nó có lẽ cũng bằng tuối cháu đấy, chắc vậy?”
“Có phải cậu ấy bị giết trong cuộc chiến kế vị?”
Philip nhìn vào tôi, sốc; Câu hỏi của tôi có phần quá thẳng thắn. “Không, tất nhiên là không. Thằng bé chưa chết. Nó được anh trai ta mang về vương đô ngay khi vừa được sinh ra.”
“Đem đi? Ý ngài là gì?” Tôi hỏi dồn.
“Bên ngoài thì thằng bé được anh trai ta nhận nuôi, để học hành. Nhưng sự thật thì, đó là… truyền thống, chắc vậy.”
Sau đó, Philip giải thích về truyền thống của nhà Boreas, thứ gắn liền với cuộc chiến kế vị.
Sauros có mười người con trai. Trong số đó chỉ có ba người là thực sự xuất sắc: Philip, Gordon, và cuối cùng, James. Nghe cứ như tên của một đầu máy xe lửa nào đó vậy.
Để quyết định ai sẽ là người kế vị, bọn họ buộc phải cạnh tranh với nhau. Và kết quả là James, sẽ là người kế vị tiếp theo cho vị trí gia chủ. Cả Philip và Gordon đã thất bại.
Trong nửa đầu của cuộc chiến, James đã bí mật sắp đặt cho Gordon và con gái của nhà Euros Greyrat gặp nhau. Anh ta đã khéo léo che dấu thân phận của cả hai người, để cho bọn họ yêu nhau say đắm. Gordon vì quá mải mê trong tình yêu, rồi rơi luôn vào nhánh Euros. Đồng nghĩa với việc tự loại mình khỏi vị trí gia chủ Boreas.
Về nửa sau của cuộc chiên. Philip và James gần như ngang tài. Hai bên âm thầm giật dây phía sau, sử dụng đủ loại người để tiếp tục cuộc chiến.
Nhưng cũng chẳng có cao trào gì ghê gớm cả. Chỉ đơn giản là Philip đã thua. Đây là sự khác biệt về sức ảnh hưởng. James lớn hơn Philip sau tuổi, được biết đến rộng rãi ở vương đô, và cũng từng làm phụ ta cho đại thần. Anh ta có quan hệ, tiền tài, và hơn cả là quyền lực chính trị.
Philip dù xuất sắc, nhưng khoảng cách sáu năm đó vẫn là quá nhiều. Và khi James chính thức trở thành gia chủ, anh ta bổ nhiệm Philip làm lãnh chúa thành Roa. Lúc đó, Philip vẫn chưa có ý định từ bỏ. Anh ta đã tìm cách xây dựng lại thế lực, nhưng Fittoa lại là vùng nông thôn, khiến việc tạo dựng quyền lực chính trị nơi đây là vô cùng khó.
Trong khi Philip vật lộn làm bất cứ thứ gì có thể. James ở thủ đô củng cố địa vị làm bộ trưởng. Khoảng cách giữa hai người lại càng lớn. Và rồi sau đó, cứ mỗi khi Philip sinh được con trai, James đều đến lấy đi với danh nghĩa là nhận làm con nuôi.
“Chẳng phải lấy hết con trai như thế là có hơi độc đoán hay sao.
“Không sao. Đó là truyền thống rồi.
Trong dòng họ Boreas Greyrat, bất kỳ người con trai nào được sinh ra trong gia đình, đều sẽ được nuôi dưỡng bởi chính gia chủ tiếp theo. Như vậy thì những người đã thua trong cuộc chiến kế vị trước, sẽ không thể sử dụng con trai mình làm quân cờ cho lần sau được nữa.
Đây là một điều khá phổ biển, được thực hiện xuyên suốt Vương quốc Asura. Ngoài ra, nhà Euros, nơi mà Gordon ở rể đó thì lại có truyền thống khác hoàn toàn, nhưng Philip đã tuân theo truyền thống của Boreas và trao toàn bộ con trai của mình cho James, khi chúng vẫn còn bé, và không có nhận thức gì. Để rồi người duy nhất sẽ được bọn họ coi là cha sẽ chỉ là James.
“Tình thế có lẽ đã khác nếu ta thắng.” Cái cách mà Philip bình tĩnh nói ra điều đó khiến tôi có suy nghĩ, rằng chính anh ta có khi cũng không phải con trai ruột của Sauros.
Nhưng vợ anh ta thì khác. Hilda được sinh ra trong gia đình quý tộc bình thường. Việc đứa bé mới sinh của cô ấy bị lấy đi, không phải là một điều gì dễ dàng. Và sau vụ mất đi con trai cả, cô ấy đã rơi vào trầm cảm trong suốt một khoảng thời gian dài. Đến khi Eris được sinh ra, cô ấy đã vơi dần, nhưng khi em trai Eris lại bị đem đi, cô ấy lại trở nên bất ổn.
“Cô ấy ghét cháu. Bời dù sao thì, con trai của người khác có thể đi lại tự do ở đây, thì tại sao con trai ruột của cô ấy thì lại không được? Cô ấy đã nghĩ vậy.”
Tôi vốn đã biết cô ấy ghét mình. Nhưng giờ thì đã hiểu lí do.
“Thêm nữa, đứa con duy nhất của chúng ta, Eris, thì lại hoàn toàn trái ngược với hình mấu tiểu thư đoan trang. Ta tưởng mình đã mất hết hy vọng.”
“Hết cách… ý ngài là sao?”
“Thật sự rất khó để có thể sử dụng Eris lật đổ James.”
Lật đổ, ý anh ta là…? À, có vẻ anh ta chưa có ý đình từ bỏ việc trở thành gia chủ.
“Nhưng gần đây, khi nhìn cháu, ta cảm nhận được chút hy vọng nhen nhóm trở lại.”
“Hửm?”
“Cháu diễn đến mức có thể qua mặt được cả Hilda và cha ta.”
Vây là anh ta đã nhận ra việc tôi diễn. Nhưng dùng từ “qua mặt” thì hơi nặng đấy nhé. Tôi chỉ làm vậy để cho có ý thôi.
Philip tiếp tục, “Cháu hiểu về tầm quan trọng của đồng tiền, biết cách để có thể ngoại giao. Và cũng không ngần ngại đặt mình vào nguy hiểm, để chiếm được lòng tin của người khác.”
Có vẻ anh ta đang ám chỉ đến vụ bắt cóc. Hoặc là việc tôi vẫn ở lại dù bị Eris đấm suốt ngày.
“Nhưng hơn hết, Eris đã trưởng thành rất nhiều dưới sự hướng dẫn của cháu.” Philip nói vởi vẻ không thể tin được.
Anh ta đã nghe về sự đặc biệt của tôi từ Paul, nhưng việc tôi lại là con trai của một người chuyên đi lật váy người khác, khiến anh ta nghĩ rằng chúng tôi sẽ giống nhau. Nhưng anh ta lại cảm giác được một điều thú vị gì đó sẽ xảy ra, bằng việc cho đứa con gái bất trị của mình gặp tôi, biết đâu sẽ có một phản ứng hóa học thú vị xảy ra. Có vẻ đó là tất cả những gì anh ta đã tưởng tượng ra được.
“Ta vẫn nhớ lại được cái ngày mà Paul đến đây khóc lóc,” Philip lẩm bẩm một mình.
Nghe đâu khi đó Paul nói rằng mình sắp kết hôn, cần một khoản tiền lớn, cùng một nơi để sống và một công việc ổn định, nhưng lại không muốn quay về gia đình quý tộc của mình. Có vẻ anh ta đã quỳ gối vì tôi, điều mà anh ta đã không làm kể cả trong vụ việc của Lilia. À thì, dù sao thì cũng là quá khứ rồi mà.
“Dù không có cháu, Eris rồi cũng sẽ tự mình thay đổi được đúng không ạ?”
“Tìm cách? Đương nhiên là không rồi. Kể cả ta cũng đã nghĩ con bé vô vọng mà. Ta đã nghĩ con bé không có tương lai trong một gia đình quý tộc nào đó. Chính vì vậy ta đã thuê Ghislaine để dạy con bé kiếm thuật, để sau này nó có thể trở thành một mạo hiểm giả.” Sau khi nói vậy, Philip kể lại vô số câu chuyện đau đầu về Eris.
“Thế nào? Cháu có muốn cưới Eris và giúp ta giành lại quyền kiếm soát nhà Boreas không? Nếu có, ta sẽ trói tay, và đặt con bé lên giường cháu luôn.”
Một lời đề nghị đầy cám dỗ… Trong đầu tôi hiện lên một dòng cửa sổ thông báo nói, “Liệu bạn có chắc sẽ vứt bỏ (trinh tiết của mình)? Một khi đã mất, sẽ không thể lấy lại được!”
Không, không, chờ, chờ, chờ đã! Chuyện này không đùa được đâu. Xem lại lời lúc này đã nào. Giành lại quyền kiểm soát gia tộc Boreas?
“Liệu ngài sẽ muốn cháu làm gì chứ? Cháu mười tuổi thôi mà!”
“Cháu là con trai của Paul mà, đúng chứ?”
“Không phải vấn đề đó.
“Ta sẽ là nười thực hiện. Cháu chỉ cần ngồi yên thôi. Nếu cần phụ nữ, ta sẽ đem cho cháu.
Anh ta nghĩ tôi sẽ làm theo chỉ vì anh ta nói là sẽ đem tôi phụ nữ? Danh tiếng xấu của Paul đúng là tai hại.
“Cháu sẽ vờ như những gì ngài nói chỉ là đang say.”
Philip cười khẽ khi tôi nói vậy. “Đúng vậy, cứ coi vậy đi. Bỏ chuyện gia tộc Boreas qua một bên đi, cậu có thể tự do có một mối quan hệ với Eris đó, cháu biết chứ? Ta không có trách nhiệm nào với con bé cả. Kể cả có gả đi, kiểu gì nó cũng sẽ quay lại đây thôi. Ta thà giao nó cho cháu còn hơn.” Một nụ cười khẽ khác.
Nếu anh ta gả Eris đi, cô bé có lẽ sẽ đấm chết chồng của mình trong vài ngày. Tôi có thể tưởng tượng ra điều đó quá dễ. Và cũng dễ dàng tưởng tượng ra cảnh mình bị Philip thao túng nếu chấp nhận lời đề nghị đó.
“Được rồi, đến giờ đi ngủ rồi.”
“Vâng, chúc ngài ngủ ngon,” Tôi đáp lại.
Vậy là bữa tiệc sinh nhật mà Eris chuẩn bị cho tôi đã kết thúc.
***
Khi về phòng, tôi thấy Eris, người lẽ ra phải đang ngủ, đang ngồi trên giường tôi.
“Ồ, ch-chào mừng cậu quay lại!” Cô bé đang mặc một chiếc váy ngủ mỏng màu đỏ. Trông gợi cảm đến kỳ lạ.
Chắc chắn cô bé chưa từng mặc một thứ gì như vậy trước đây. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Thêm nữa, không phải cô bé đã ngủ rồi sao?
“Muộn rồi cô còn làm gì ở đây vậy?”
Khi tôi hỏi, gò má gô bé ửng đỏ, ánh mắt lảng tránh. “T-tôi nghĩ cậu ở đây một mình sẽ cô đơn, nên tôi quyết định sẽ ngủ cùng cậu tối nay!”
Hóa ra cô bé bận tâm về những gì tôi nỏi ở bữa tiệc, về việc liệu bố mẹ tôi có tới hay không. Dù sao thì, cô bé vẫn rất phụ thuộc vào bố mẹ mình ở độ tuổi mười hai mà. Có lẽ việc tưởng tượng ra cảnh không có họ đã thúc đẩy cô bé tới đây.
Không. Có vẻ không phải như thế, cũng có thể đây là ý tưởng của Hilda. Có lẽ cô ấy đã gọi Eris dậy, buộc thay đồ, rồi đẩy cô bé tới đây.
“…”
Dừng lại suy nghĩ, tôi chăm chú quan sát Eris. Hiện tại thì cơ thể cô bé vẫn chưa phát triển hoàn toàn, những nó đang diễn ra. Cũng có lẽ là vì những buổi tập kiếm, mà tay chân của cô bé, chỗ nào chỗ nấy đều thon gọn, săn chắc. Lại thêm việc cao hơn các bạn nữ cùng tuổi, hoặc cũng có thể do đang mặc chiếc áo ngủ mỏng, mà hôm nay trông cô ấy trưởng thành hơn hẳn.
Dù sao thì Eris đã mười hai tuổi rồi mà. Cô bé đã dần chạm đến gu của tôi.
Dù vậy thì cơ thể tôi vẫn chưa được phát triển. “Ngày của con trai” thì vẫn chưa tới, nhưng cũng sắp rồi. Lần đầu tiên của tiểu thư loli tsundere… và cũng là lần đầu tiên của tôi...
Ngay khoảnh khắc những dòng suy nghĩ đó lướt qua tâm trí, tôi cảm giác như mình đã trở lại làm tên ba mươi tư tuổi thất nghiệp vô gia cư biến thái đó. Tôi thấy cảnh hắn ta, với gương mặt đây mụn, nở một nụ cười ghê tởm, rồi lao vào Eris.
Giật mình trở lại thực tại. Không, mình không thể. Không thể chạm vào cô bé được. Điều đó sẽ biến mình ngay lập tức trở thành con rối trong bàn tay của Philip. Tôi sẽ bước thẳng vào một cuộc chiến tranh đoạt quyền lực khốc liệt. Cái mà Philip đã thất bại và cái mà Paul đã phải chạy trốn khỏi đó.
Tôi không muốn bị kéo vào những thứ vốn đã không có nhiều thành quả. Tôi sẽ phải cố né chuyện này ra thôi.
Cô bé ghét cái thói quấy rối của tôi mà, có lẽ tôi nên nói điều gì đó để khiến cô bé sợ? “Đ-đúng vậy! Tôi khá là cô đơn đấy, nên nếu cô không rời đi, tôi có thể làm điều gì đó biến thái đó!”
“…”
Tôi nhận được một phản hồi vốn chẳng mấy quen thộc.
“C-cậu có thể làm. Nh-nhưng chỉ chút thôi!”
Thật sao?!
Hôm nay cô cứng đó, Eris! Thật sự rất cứng đó, Eris! Làm sao mà một lão già như tôi có thể từ chối khi cô nói vậy được chứ? Làm gì giờ…
Sau một hồi đấu tranh nội tâm, tôi quyết định sẽ chiều theo ý cô bé. Chỉ một chút thôi mà.
Tôi ngồi xuống bên cạnh. Chiếc giường phát ra âm thanh két nhẹ. Nếu là bản thể kiếp trước của tôi, nó sẽ gầm rú lên luôn đấy, khá là hiệu quả để phá vỡ tâm trạng.
Không nghĩ thêm gì nữa, không gì về những thứ phức tạp. Làm con rối trong tay Philip? Cũng được thôi. Ba năm trước, Eris đã thể hiện mặt tsun của mình, cuối cùng đến bây giờ tôi cũng được chứng kiến cả mặt dere của cô bé nữa. Vậy thì làm sao tôi có thể từ chối, khi cô bé tự nguyện dâng hiến mình chứ? Những lúc như này thì phải bỏ qua rủi ro và tiến lên thôi, đúng chứ?
“Cô đang run đó,” Tôi nói.
“Đ-đó là cậu tự tưởng tượng thôi.”
“Thật sao?”
Tôi xoa đầu cô bé. Mái tóc thật mềm. Kể cả đây có là một gia đình quý tộc cấp cao đi nữa, thì ở đây vẫn không có phòng tắm ở dinh thự, nên bạn không thể gội đầu mỗi ngày ở đây. Vậy nên, mái tóc cô bé thường sẽ rất thô ráp sau những buổi luyện kiếm mỗi ngày từ sáng cho tới tối muộn. Hẳn là hôm này, cô bé đã gội đầu vì tôi. Vì tôi đấy.
“Cô dễ thương thật đấy.”
“C-cậu tự nhiên nói gì vậy?”
Eris nhìn đi chỗ khác, từ mặt cho đến tai cô bé đỏ bừng. Thế rồi, tôi vòng tay qua vai và đặt một nụ hôn lên má.
“Hngh!” Người cô bé cứng đờ, nhưng lại không định chạy.
A, vậy là cô bé thực sự cho phép sao? Tôi nghĩ. Cô bé là người mà chắc chắn sẽ bỏ đi nếu không thích điều gì đó mà.
“Giờ tôi sẽ bắt đầu chạm đây.” Không thể kiềm chế được, tôi chạm vào ngực cô ấy. Bầu ngực thì vẫn còn nhỏ, những đây vẫn là ngực. Việc được chạm vào nơi này có nghĩa là tôi đã nhận được hoàn toàn sự đồng ý. Lần này khác với những lần trước, khi tôi đưa tay ra trong tâm trạng lo lắng, cẩn thận chuẩn bị nhận lấy những cú đấm khi chạm vào. Hiện giờ, dù có qua một lớp vải mỏng đi nữa, thì không thể phủ nhận việc bàn tay nhỏ bé của tôi đang được chạm vào một bộ ngực loli bây giờ
“Ưm…”
Không phải một tiếng rên thoải mái gì cả, tôi chắc là như vậy. Cô bé chỉ nhận ra việc chúng tôi đang làm xấu hổ cỡ nào thôi. Tôi biết mà. Cô bé đã nhìn tôi với đôi môi được cắn chặt, nước mắt thì đang cố để không bị chảy ra trước sự xấu hổ và lo lắng.
Tôi xoa lưng cô bé nhẹ nhàng. Nhờ có việc luyện kiếm, nó đã trở nên cơ bắp hơn. Không nhiều như Ghislaine, tất nhiên rồi, nhưng rất chắc chắn, và mềm mại nữa.
Eris nhắm chặt mắt lại, nắm lấy hai vai, như thể đang ôm chặt lấy tôi. Liệu, giả sử thôi nhé, cô bé đang gửi tín hiệu cho phép tôi sao? Đúng chứ? Nếu là như vậy, tôi sẽ làm tới luôn. Ngay bây giờ.
Đ-được rồi, hãy l-làm nó nào, tôi nghĩ.
Tôi với bàn tay mình vào bên trong đùi cô bé. Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào nơi này của một cô gái. Ấm và mềm, đương nhiên rồi, nhưng cũng có chắc nịch của cơ bắp nữa.
“Khônggg!”
Cô ấy đẩy, rồi tát thẳng vào má tôi. To và mạnh. Tôi ngã xuống sàn với một tiếng phịch sau khi bị đã. Tiếp tục đợt tấn công của mình, cả cần phòng chìm trong âm thành của những cú đấm đá.
Bối rối, tôi không chống đỡ kịp, và lãnh trọn toàn bộ đòn tấn công của cô ấy. Khi đã xong, tôi nằm ngửa trên sàn, nhìn về phía cô bé.
Eris đang đứng sừng sững phía trên tôi. Hai gò má ửng đỏ. Trừng mắt nhìn tôi. “Không phải tôi đã nói chỉ một chút thôi à?! Đồ ngốc!” Cánh cửa được bật mở toang, sau khi bị Eris đá tung ra để ra ngoài.
***
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà. Cơn nóng như sốt khi nãy đã hoàn toàn biến mất.
“Đó là lí do mày đến giờ vẫn còn là trai tân đó.”
Tràn ngập cảm giác tự ghê tởm chính mình. Tôi đã hoàn toàn không đọc được bầu không khí. Tôi tiến tới quá nhanh. Đến giữa chừng, tôi thậm chí còn quên mất rằng cô bé vẫn còn là một đứa trẻ.
Tôi đã hoàn toàn mất kiểm soát.
“A, chết tiệt, mày đã nghĩ gì vậy chứ?!”
Sau khi chơi hàng tá những tựa game eroge, tôi đã tưởng mình đã hiểu được cảm giác của nữ chính rồi. Ở kiếp trước, tôi thường nhìn vào những tên nhân vật chính đầu đất ngây thơ đó, và thầm nghĩ, Nhanh lên nào, làm đi, cho xong nào.
Những gì tôi vừa làm chính là hệ quả của suy nghĩ đó. Là một người chơi, bạn có thể thấy được những dòng độc thoại nội tâm của nữ chính. Còn nhân vật chính thì hoàn toàn không biết gì. Đó là lí do tại sao bọn họ có thể ý thức được hệ quả của những việc đó, kể cả khi đã nhận ra được tình cảm của đối phương. Vậy nên, họ sẽ từ tốn tiến từng bước, chậm rãi phát triển mối quan hệ.
So với bọn họ, tôi đã hoàn toàn thiển cận. Đặc biệt là khi đã có cuộc nói chuyện với Philip. Tôi đã nghĩ cái quái gì chứ, nói là tôi sẽ vờ như những gì anh ta đang nói là do say? Nhưng những gì tôi nói và làm là hoàn toàn khác nhau.
Tôi đã biết điều gì sẽ xảy ra khi quan hệ với Eris. Chúng tôi sẽ ngủ cùng nhau, rồi cô bé có thai, và chúng tôi sẽ cưới nhau. Một đống những sự kiện lớn sẽ diễn ra sau đó, và biến tôi trở thành một thành viên trong nhà Boreas. Hoặc, sau tất cả những chuyện đó, tôi có thể sẽ đâm ra ghét những trận chiến tranh giành quyền lực mà lại chạy trốn? Liệu tôi sẽ có trách nhiệm với những chuyện mình làm? Hay lại rời đi như thể đó là tình một đêm?
Đần độn thật. Tôi chắc chắn sẽ tiến tới Eris mỗi đêm. Nhu cầu ở kiếp trước của tôi khá cao, và không cần lấy Paul làm ví dụ, tôi có cảm giác chính tôi cũng sẽ như vậy. Tôi sẽ không bao giờ có thể thỏa mãn chỉ với một lần được. Có thể cô bé sẽ là người chủ động hôm nay, nhưng rồi những lần sau sẽ lại là tôi.
Đó cũng là điều mà Philip và Hilda đã vốn mong mỏi. Và không ai sẽ đứng ra cản bước tôi. Tôi sẽ rơi vào cái bẫy thỏa mãn nhất thời, mà bị buộc phải vào cuộc chiến quyền lực bên trong nhà Boreas.
“A!” Cây trượng đặt ở góc phòng bỗng thu hút sự chú ý của tôi.
Không thể bỏ qua cảm xúc của Eris được. Tiền thì có thể là do Philip hay Sauros chi trả, nhưng cô bé mới là người lên kế hoạch cho bữa tiệc và nghĩ ra cái ý tưởng sẽ tặng tôi cây trượng. Cô bé là người lo lắng về những gì tôi đã nói ở bữa tiệc và đã tới đây để an ủi trước khi tôi đi ngủ. Cả một ngày trời, cô bé đã chỉ toàn nghĩ về tôi.
Và chỉ ngay lúc nãy thôi, tôi đã để ham muốn mình lên và lợi dụng cô bé. Cô bé đã trân trọng cảm xúc của tôi, và tôi đã cố lạm dụng điều đó.
Nhớ lại cô ấy đã vui thế nào khi nói chuyện với người hầu lúc đó đi? Mày vừa mới phá hoại mọi thứ đó.
“Haha…”
Tôi đúng là rác rưởi. Chẳng có quyền gì mà phán xét Paul cả. Cũng chẳng có thể dạy bất cứ ai cả. Tôi là rác rưởi ở kiếp trước và hiện tại cũng chả khác gì. Ngày mai tôi sẽ dọn dẹp đồ và rời đi. Tôi sẽ chết trên đường, như cái bản thể rác rưởi đó.
Đột nhiên, tôi nhận ra hình bóng Eris nơi cánh cửa. Chỉ một phần cơ thể là lộ ra, khuôn mặt cô bé lấp ló ra khỏi cánh cửa.
Hốt hoảng, tôi cố để ngồi dậy, không đứng… Không! Tôi nên bày tỏ sự hối lỗi của mình.
“T-Tôi xin lỗi về những chuyện khi nãy.” Tôi cuộn người lại như một con rùa, quỳ xuống trước mặt cô bé.
“…”
Tôi liếc lên nhìn.
Ánh mắt Eris của lơ đãng, khi cô bé bồn chồn cựa quậy, hai chân khẽ cọ vào nhau theo từng chuyển động. Rồi khẽ thì thầm, “H-hôm này là ngày đặc biêt, nên tôi sẽ phá lệ và tha thứ cho cậu.”
C-cô bé tha thứ cho tôi!
“Thêm nữa, từ lâu tôi đã biết cậu biến thái rồi.”
Là ai đã nói vậy!
Không, cũng đúng mà. Tôi chính là người như vậy. Tôi chính là một tên biến thái. Đó là lỗi của tôi. Mọi người nhìn về đây này. Đó là tôi đó, một tên biến thái.
“Nhưng, n-nó vẫn là quá sớm để làm chuyện đó, cho nên…năm năm! Năm năm nữa, khi cậu phát triển hoàn toàn, khi đó…vấpvấp…nhưng cho tới khi đó, kiềm chế đi!”
“Hahah!” Tôi gục người xuống.
“Đ-được rồi, tôi về phòng đây. Tạm biệt, Rudeus. Ngủ ngon. Gặp lại cậu ngày mai.” Sau lời tạm biệt rối rắm đó, Eris biến mất. Tôi vẫn còn nghe thấy những nhịp bước chân khi cô bé rời đi.
Chờ cho đến khi âm thanh đó biến mất hoàn toàn, tôi đóng cửa lại. “Phùuuuu.” Tôi ngả lưng về cánh cửa và trượt xuống. “Ơn trời!”
Mừng là hôm này là ngày sinh nhật. Mừng vì hôm nay là một ngày đặc biệt. Và mừng vì tôi đã không làm điều gì tệ hại hơn những gì tôi vừa làm.
“Và tuyệtttttt!”
Trong năm năm từ bây giờ. Một lời hứa chính thức! Từ Eris! Một lời hứa đó!
Được rồi, không có quấy rồi gì hết cho đến lúc đó, tôi nói với bản thân.
Năm năm nữa. Tôi sẽ là mười lăm. Dù cho có là một quãng thời gian dài, tôi vẫn chờ được. Nếu có một phần thường được định sẵn, tôi sẽ làm việc chăm chỉ. Cho đến lúc đó, tôi sẽ làm một quý ông. Không phải là một tên biến thái, mà là một quý ông. Tôi sẽ dừng lại mọi hành động quấy rối.
Rượu vang chỉ ngon khi bạn để ngâm trong sáu năm. Một đòn tấn công được tích tụ lại càng lâu thì sẽ càng mạnh. Tôi sẽ trở thành một người đàn ông không chịu khuất phục trước bất kỳ cảm dỗ nào mà mình gặp phải. Lần này, tôi quyết tâm sẽ trở thành một tên nhân vật chính não tàn. Tôi sẽ giữ nút A và không thèm thả nó ra cho đến năm năm sau. Đó là lời hứa với bản thân của tôi.
Lolita tốt, động chạm là xấu.
Năm năm kể từ bây giờ…? Một nhân vật chính não tàn? Khuôn mặt trắng như thiên thần và nụ cười ngọt ngào của Sylphie bất ngờ hiện ra.
***
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy và thấy quần lót mình đã khô cứng lại. Có vẻ tôi đã lỡ thả nút A. À thì, tôi có lẽ sẽ bắt đầu lại vài ngày mai vậy.
Tôi dặn người hầu đến lấy đồ giặt của mình, nhờ cô ấy giữ bí mật để Eris không biết. Cô ấy cười với vẻ thích thú trong mắt. Cũng khá là ngại đó.
***
TÊN: Eris B. Greyrat
NGHỀ NGHIỆP: Cháu gái của lãnh chúa vùng Fittoa
TÍNH CÁCH: Đôi khi bạo lực, đôi khi ngoan ngoãn, tùy trường hợp
CÓ: Lắng nghe một cách chăm chú
ĐỌC/VIẾT: Gần như hoàn hảo
TOÁN HỌC: Có khả năng chia
MA THUẬT: Không thể thi triến phép mà không niệm, cũng gặp khó khăn với phép Trung cấp
KIẾM THUẬT: Phái Kiếm Thần – Cao cấp
LỄ NGHI: Hiện đang học các lễ nghi hoàng cung phức tạp
NHỮNG NGƯỜI CÔ BÉ THÍCH: Ông nội, Ghislaine
NHỮNG NGƯỜI CÔ BÉ YÊU: Rudeus
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
