Mushoku tensei

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 2

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 4

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 6

Volume 2: Giai đoạn vị thành niên - Gia sư tại nhà - Chương 6: Học một thứ ngôn ngữ mới

Chương 6: Học một thứ ngôn ngữ mới

Sau sinh nhật mười tuổi của mình, Eris trở nên ngoan hơn hẳn. Cô bé chăm chỉ học hành và cũng đấm tôi ít hơn trước.

Được giải phỏng khỏi nỗi sợ bạo lực gia đình, tôi cũng quyết định sẽ tập trung hơn cho việc học của mình.

Tôi bắt đầu đọc cuốn sách mượn được từ thư viện, để có được cái nhìn bao quát hơn về lịch sử thế giới này. Theo đó, thế giới này đã tồn tại ít nhất mười nghìn năm. Lịch sử của nó cũng đậm chất fantasy luôn. Đại khái là như sau:

Hơn 100,000 năm về trước

Thế giới này được chia ra làm bảy thế giới nhỏ khác. Mỗi cái đều có cho mình một vị thần cai quản. Thời kỳ này còn được gọi với cái tên là Thời Đại Cổ Thần.

Bảy thế giới cùng với các vị thần tương ứng bao gồm:

Thế giới của con người, Nhân Thần.

Thế giới của ma tộc, Ma Thần.

Thế giới của long tộc, Long Thần.

Thế giới của thú tộc, Thú Thần.

Thế giới của biển, Thủy Thần.

Thế giới của bầu trời, Thiên Thần.

Thế giới của hư vô, Vô Thần.

Những thế giới này được ngăn cách bởi các rào cản, nên việc qua lại là vô cùng khó khăn. Người sống ở một thế giới thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của các thế giới khác. Duy chỉ có các vị thần hoặc những kẻ đủ mạnh có thể vượt qua rào cản mới có thể biết đến sự thật này.

Hai mươi cho tới Mười nghìn năm về trước

Ở thế giới của long tộc, một Long Thần tà ác không thể cứu vãn được đã ra đời. Với sức mạnh kinh khủng của mình, ông ta đã phá hủy rào chắn ngăn cách giữa các thế giới. Cùng bề tôi của mình, được biết đến với danh xưng Ngũ Long Tướng, ông ta bắt đầu phá hủy những thế giới khác. Không còn cách nào khác, những người sống sót từ những thế giới trên buộc phải chạy sang thế giới khác để lánh nạn.

Cuối cùng, cho đến khi chỉ còn lại một thế giới duy nhất chưa bị hủy diệt, những bề tôi của vị Long Thần này đã phản bội lại ông ta. Chỉ huy của Ngũ Long Tướng, Long Đế, cùng với bốn vị Long Vương còn lại đã cùng nhau chiến đấu với Long Thần. Năm đánh một, tới khi một bên chết mới thôi.

Trận chiến kết thúc với kết quả hòa. Thế giới của loài rồng cũng vụn vỡ sau đó, để lại một thế giới duy nhất, thế giới của loài người. Và đó là thế giới hiện tại.

Mười cho tới Tám nghìn năm về trước

Được gọi với cái tên: Thời Kỳ Hỗn Mang. Một thời kỳ, mà tổ tiên loài người, cùng với những kẻ tị nạn từ thế giới khác, sau khi bị ném vào nhau, bắt đầu xảy ra xung đột.

Gần như không có một tư liệu lịch sử nào nói về thời kỳ này, nhưng theo như các học giả, sau nhiều năm xung đột, các chủng tộc đã dần tách biệt khỏi nhau. Tộc người thú bắt đầu sống trong rừng, hải tộc thì kiểm soát đại dương, còn thiên tộc thì bắt đầu chiếm những vùng đất trên cao. Long tộc thì gần như tuyệt chủng, số còn lại thì sống ẩn dật. Còn vô tộc do có thể sống ở bất cứ đâu, nên lại ở khắp mọi nơi.

Và cứ như vậy, chỉ còn loài người và ma tộc tiếp tục giao chiến với nhau trên đồng bằng. Khi đó, Lục Địa Trung Tâm và Ma Đại Lục vẫn còn nối liền với nhau, được gọi chung là, Lục Địa Vĩ Đại.

Khoảng 7,000 năm về trước

Võ thuật và ma thuật được phát triển mạnh, cùng với đó là sự gia tăng dân số. Đây cũng là lúc Đại Chiến Nhân-Ma lần thứ nhất nổ ra. Và đúng như cái tên của mình, nó được diễn ra với hai nhân tố chính là loài người và ma tộc. Nếu so với thế giới cũ của tôi, thì nó giống với Cuộc Chiến Tranh Thế Giới vậy. Một trận chiến dai dẳng, với sự tham gia của không chỉ loài người và ma tộc, mà còn cả những tộc khác.

Khoảng 6,000 năm về trước

Cuộc Đại Chiến kéo dài, dai dẳng trong cả nghìn năm trời, với những trận chiến dữ dội và cả những khoảng lặng xen kẽ giữa chúng. Cuối cùng, vị anh hùng Arus cùng sáu người đồng đội của mình đã tham gia vào trận chiến, tiếp tục chiến đấu cho đến khi tiêu diệt được Ngũ Đại Ma Vương và Ma giới Đại Đế, Kishirika.

Xét theo tên vị Đại Đế, có vẻ là một người phụ nữ nhỉ. Trong đầu tôi, hình ảnh Eris mặc bộ đồ da, cười ha hả hiện lên.

Mà khoan đã…Arus? Cái quái gì đây, Dragon Quest 7 à?

Khoảng 5,500 năm về trước

Ngu ngốc, loài người lạc vào cơn say men chiến thắng ma tộc của mình, rồi đi tấn công những tộc khác, thậm chí còn quay sang đánh lẫn nhau. Còn với ma tộc, theo như những gì được ghi chép lại thì họ đã bị bắt làm nô lệ trong suốt khoảng thời gian đó. Thời kỳ chiến tranh này cứ thế kéo dài thêm gần 500 năm nữa.

Năm nghìn năm về trước

Cuộc Đại Chiến Nhân-Ma lần thứ hai nổ ra. Với khát vọng trả mối thù nghìn năm của mình, Kishirika, vị Ma Giới Đại Đế này, đã phát động chiến tranh.

Lại là Kishirika nữa… Ban đầu, tôi tưởng đó là một danh xưng cho những vị hoàng đế được lên ngôi, nhưng hóa ra vị Ma Đế này vốn bất tử. Cho nên, kể cả nếu có chết, thì vài trăm năm sau sẽ lại hồi sinh. Có lẽ danh xưng Ma giới Đại Đế đến từ việc họ có địa vị còn cao hơn cả các Ma Đế khác.

Dù sao thì, phe ma tộc đã kéo thú tộc và hải tộc về phe minh, hoàn toàn áp đảo loài người. Nhân tộc dần dần đã bị dồn tới bước đường cùng.

Bốn nghìn hai trăm năm về trước.

Cuộc Đại Chiến Nhân-Ma lần thứ hai cuối cùng cũng kết thúc.

Loài người hiếu chiến đã kiên cường chiến đấu suốt 800 năm mà không chịu thừa nhận thất bại, cho đến cuối cùng, họ cũng đã thành công ép được kẻ địch phải rút lui. Tất cả là nhờ ơn vị anh hùng huyền thoại, Hoàng Kim Kỵ Sĩ Aldebaran.

Tên này đúng là một kẻ hack game chính hiệu. Một mình quét sạch hơn 10,000 quân địch. Đánh bại bất cứ ma tộc hùng mạnh nào trên đường đi, rồi chiến đấu một-một với vị Ma Giới Đại Đế. Đòn kết liễu cuối cùng của ông ta mạnh đến mức xé toạc cả Lục Địa Vĩ Đại, tạo nên Lục Địa Trung Tâm và Ma Đại Lục, đồng thời hình thành Biển Ringus ở giữa.

Từng có giả thuyết cho rằng, ông ta chính là vị Nhân Thần giáng thế. Còn tôi thì khi nghe đến cái tên Aldebaran, chỉ nhớ đến một tên nào đó cứ hễ tung ra tuyệt kĩ tối thượng của mình là chết. Nhưng xem ra vị Kim Thánh Đấu Sĩ này có vẻ còn khỏe hơn hẳn. Cái chuyện chẻ đôi lục địa nghe thì đúng là khó tin thật, nhưng sự thật là đại lục quả thực đã tách làm hai, và một đại dương mới cứ thế được hình thành.

Sau khi các lục địa được phân tách, nên hòa bình được mong mỏi suốt bao năm cuối cùng cũng được lan tỏa khắp nơi.

Bốn nghìn hai trăm cho tới một nghìn năm về trước

Thời gian trôi qua nhanh chóng kể từ sự kiện đó. Thế giới bước vào thời kỳ hòa bình, nhưng ma tộc dần bị đẩy khỏi Lục Địa Trung Tâm. Loài người là một đám xảo quyệt, họ đã sử dụng biện pháp ngoại giao để lùa toàn bộ ma tộc về Ma Đại Lục.

Đất đai ở Lục Địa Trung Tâm vốn màu mỡ, dễ sinh sống, trong khi đó ở Ma Đại Lục, đất đai nơi đây lại vô cùng cằn cỗi và còn thường xuyên có những ma lực được tích tụ lại ở một số khu vực. Bằng cách đẩy nốt đám ma tộc ghê tởm còn lại sang Ma Đại Lục và phong tỏa lại nơi đó, loài người đã chẳng khác nào luồn một sợi dây lụa quanh cổ bọn họ và từ từ siết chặt. Và tất cả điều thứ này thì được thực hiện với sự hợp tác của các chủng tộc khác, với hy vọng sẽ không có bất kỳ một cuộc Đại Chiến Nhân-Ma nào diễn ra nữa.

Chắc hẳn ma tộc đã cố kháng cự lại theo một cách nào đó. Dù sao thì họ đã bị hứng chịu một cuộc tấn công có tổ chức. Nhưng bất kể phản ứng của họ ra sao, chiến tranh đã không bùng nổ. Và rồi theo thời gian, họ dần quen với việc bị giam lỏng trên lục địa của mình.

Ở môi trường khắc nhiệt ấy, nơi nhưng tài nguyên vô cùng khan hiếm, bọn họ bị buộc phải tranh giành lẫn nhau, những cuộc nội chiến cứ thế nổ ra như một điều tất yếu. Điều đó đã tôi luyện bọn họ trở thành những chiến bình hung bạo, nhưng đổi lại, dân số của bọn họ cũng ngày càng suy giảm.

Một nghìn năm về trước

Ma Thần Laplace ra đời.

Xét theo bề dày lịch sử của ma tộc, những Ma Vương hay Ma Đế xuất hiện rất nhiều, nhưng lại chỉ có một người được gọi là Ma Thần.

Laplace, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, đã nhanh chóng thống nhất toàn bộ ma tộc và chinh phục toàn bộ Ma Đại Lục. Những ghi chép về các trận chiến khi đó vẫn còn tồn tại, nó dần trở thành chiến sử được truyền lại cho các hậu thế. Ngay cả đến tận bây giờ, khắp cả Ma Đại Lục, Laplace vẫn được tôn sùng và coi như một thần tượng.

Sau đó, Laplace dành nhiều năm để xây dựng đế chế, rèn giữa chúng tộc của mình trở nên cứng cáp và hung bạo.

Năm trăm năm về trước

Chiến dịch Laplace bắt đầu.

Sau nhiều năm dài thuyết phục hải tộc và thú tộc về phe mình, Laplace cuối cùng cũng phát động cuộc tấn công vào Lục Địa Trung Tâm. Loài người theo đó cũng bị cuốn vào cuộc chiến tàn khốc hơn bất cứ điều gì họ từng trải qua trước đó.

Laplace mở màn cuộc xâm lược từ phía nam, buộc toàn bộ lực lượng quân sự của loài người phải dồn về đó. Sau đó, ông ta thả những con Xích Long của mình vào đất liền, khiến việc vượt qua những dãy núi là bất khả. Rồi từ phía bắc, một cánh quân khác bất ngờ ập xuống như một cơn bão, phá tan đội hình.

Chỉ trong chớp, hắn đã nắm quyền kiểm soát hoàn toàn phía nam và phía bắc. Thế rồi, từ hai hướng, hắn tiếp tục dồn ép tấn công vào khu vực phía tây.

Bốn trăm năm về trước

Bị dồn vào đường cùng, loài người đã đánh cược vào canh bạc cuối cùng của mình, bảy vị anh hùng. Đầu tiên, họ thuyết phục hải tộc dỡ phong tỏa, mở đường sang Lục địa Milis.

Milis là nơi duy nhất chưa bị xâm lược. Lí do thì cũng có nhiều. Đầu tiên, chính là do kết giới kiên cố bảo vệ Thành Thành Milis, đội quân Thánh Kỵ Sĩ hùng mạnh. Thứ hai, địa hình nơi đó cũng vô cùng hiểm trở, khiến việc đổ bộ của một đại quân gần như là bất khả thi. Ngoài ra, vẫn còn một lý do khác nữa, là do phía Bắc của lục địa này có Đại Sâm Lâm, nơi thú tộc sinh sống.

Lúc này do đã liên minh với ma tộc, thú tộc đã gây áp lực lên Thánh Quốc Milis. Cho nên, bảy vị anh hung đã phải thuyết phục họ đứng về phía mình. Mà nói là thuyết phục chứ… nghe nói cả bảy người họ đã lần lượt tìm đến thủ lĩnh từng bộ tộc, bắt con cái họ làm con tin, rồi ép buộc họ hợp tác. Trong sách thì có viết rằng lũ trẻ đã tự nguyện phối hợp cùng, nhưng tôi không dễ bị lừa bời kiểu tô vẽ trắng trợn như thế.

Thế rồi ngày quyết chiến cuối cùng cũng đến. Vương quốc cuối cùng của loài người còn sót lại trên Lục địa Trung Tâm, Vương Quốc Asura, đã dốc toàn lực cho trận đánh cuối cùng. Cũng chẳng bao lâu sau, bảy vị anh hùng cũng xuất hiện, dẫn theo những Thánh Kỵ Sĩ Milis cùng với thú tộc, bất ngờ tập kích thẳng vào đại bản doanh của Laplace.

Sau một trận chiến dữ dội, bốn trong bảy vị anh hùng đã chết, nhưng bọn họ cũng đã thành công phong ấn Laplace và tiêu diệt những thuộc hạ thân cận của hắn. Ba vị anh hùng còn sống bao gồm: Long Vương Urupen, Bắc Thần Kalman, và Giáp Long Vương Perugius. Bọn họ được biết đến với danh xưng Tam Huyền Thoại Diệt Ma Thần, nhưng…họ có giết được đâu chứ!

Mặc dù Laplace đã bị đánh bại, nhưng loài người cũng đã kiệt quệ sau cuộc chiến và chẳng thế tiếp tục chiến đâu thêm được. Vì vậy, họ ký kết hiệp ước với một trong các Ma Vương ở Ma Đại Lục, những kẻ đã không liên minh với Laplace và đại diện cho một phe phái ôn hòa hơn trong Ma tộc.

Lệnh phong tỏa được đặt cho Ma Đại Lục đã được gỡ bỏ. Những ma tộc giờ đây có thể tự do di chuyển qua lại các lục địa khác. Theo điều khoản của hiệp ước, việc phân biệt chủng tộc đối với Ma tộc giờ đây đã bị nghiêm cấm. Đại khái giống như Tuyên Ngôn Nhân Quyền ở kiếp trước của tôi vậy.

Thời điểm hiện tại

Tuy xu hướng phân biệt đối xử với ma tộc vẫn còn ăn sâu trong xã hội, nhưng nhìn chung thì mọi thứ vẫn khá là bình yên hiện tại.

Từ tất cả những chuyện đó, tôi nhận ra một vài điều:

Việc mọi thứ thường dừng lại ở con số bảy là có lý do lịch sử của nó. Từng có bảy vị anh hùng huyền thoại, và số lượng thế giới cũng là bảy. Do đó, con số may mắn ở đây là số bảy. Sáu thì là không may mắn, vì những thứ như Ngũ Long Tướng hay Ngũ Đại Ma Vương, cả hai đều được tạo nên thành con số sáu, nếu tính cả thủ lĩnh của họ.

Các chủng tộc như elf, người dwarf hay hobbit thực chất là nhánh từ các chúng loài khác, nhưng họ vẫn bị xếp chung với ma tộc. Cũng có lý thôi, khi họ là một giống loài mới được phát triển trong Thời Kỳ Hỗn Mang. Hoặc cũng có thể họ có liên quan đến vỗ tộc, những kẻ đã được nhắc tới lúc đầu.

Nhân tiện, một phần lý do khiến cho lượng kiến thực về lịch sử xa xưa này còn được lưu trữ lại nhiều đến vậy cũng là vì có những chủng loài bất tử. Như trường hợp của Ma giới Đại Đế Kishirika, cùng với một vài Ma Vương khác chẳng hạn. Có lẽ trên thế giới này có một loại ma thuật nào đó giúp họ có thể sống mãi.

***

Từ việc biết được lịch sử của thế giới này, tôi cũng biết thêm thông tin về những loại ngôn ngữ khác ở đây. Phần lớn những ngôn ngữ phổ biến ở đây bao gồm:

Nhân Ngữ: được sử dụng ở Lục địa Trung Tâm.

Thú Thần Ngữ: được sử dụng ở phía bắc của Lục địa Milis.

Đấu Thần Ngữ: được sử dụng ở Lục địa Begaritt.

Thiên Thần Ngữ: được sử dụng ở Thiên Đại Lục.

Ma Thần Ngữ: được sử dụng ở Ma Đại Lục.

Hải Thần Ngử: được sử dụng ở xuyên suốt trên các vùng biển.

Để phân biệt, mỗi ngôn ngữ được đặt tên theo từng chủng tộc sinh sống trên những lục địa khác nhau. Duy chỉ có Nhân Ngữ là không theo quy ước đó, một quyết định có lẽ đủ để khiến vị Thần của họ nổi giận.

Những người sử dụng Nhân Ngữ ở Lục địa Trung Tâm được chia ra làm ba vùng miền: miền bắc, miền tây, và miền nam. Ngôn ngữ vủa mỗi vùng miền thì có đôi chút sự khác biệt với phần còn lại, kiểu như tiếng Anh-Mỹ so với tiếng Anh-Anh ý.

Tiếng mẹ đẻ của tôi thì là phương ngữ miền tây của Nhân Ngữ. Nghe nói phương ngữ đó vẫn có thể hiểu được đối với người miền bắc, nhưng ở những vùng khác thì tốt nhất không nên dùng. Bởi đàn ông đến từ miền tây thì thường được xem là giàu có, mà giàu thì dễ thu hút sự chú ý không mong muốn, thậm chí còn gây ra rắc rối nữa.

Lục Địa Milis cũng được chia ra làm hai miền bắc và nam. Miền Bắc thì sử dụng Thú Nhân Ngữ, còn miền nam thì lại sử dụng Nhân Ngữ.

Còn ở biển, hải tộc sống ở khắp các đại dương trên thế giới. Tôi cũng đã có đôi lần nghe đến cái gọi là “người cá” trước đây, nhưng chưa thực sự thấy họ trong thành phố.

***

Ngoài khoản thu nhập cố định mỗi tháng, tôi còn làm và bán những bức tượng, cũng như là phụ giúp Philip quản lí việc thuê nhân công thời vụ hằng ngày. Thỉnh thoảng, tôi cũng bán những món đồ mình đã mua từ mấy tháng trước để kiếm lời. Với những khoản đó được gom góp lại từng chút một, tôi cuối cùng cũng kiếm được một khoản tiền nho nhỏ.

Tiếc là cuốn sách tôi nhắm tới khi trước đã bị bán đi khi tôi không để ý. Triệu hồi… tôi cũng khá hứng thú với nó. Nhưng không còn thì cũng chẳng mua được nữa. Thế là tôi bắt đầu suy nghĩ về việc sử dụng khoản tiết kiệm của mình để mua thứ gì đó khác. Với bốn đồng vàng thì liệu có thể mua được gì nhỉ? Không, không nhất thiết phải tiêu hết một lần, tôi tự nhủ.

Đó cũng là lúc, một cuốn sách được viết bởi thứ ngôn ngữ mà tôi không biết xuất hiện. Sau khi đã đọc về lịch sử của thế giới và tìm hiểu được về các ngôn ngữ, tôi nhận ra việc học chúng quan trọng đến mức nào.

Và thế là tôi bắt đầu học ngoại ngữ. Tôi quyết định sẽ bắt đầu với tiếng mẹ đẻ của Ghislaine, Thú Thần Ngữ. Đồng thời tôi cũng muốn học cả Ma Thần Ngữ nữa. Nên đã gửi Roxy một bức thư, hy vọng cô ấy có thể dạy tôi, dù chỉ một chút thôi cũng được.

***

Tôi lên chín. Điều đó có nghĩa là hai năm đã trôi qua, kể từ cái ngày đầu tiên mà tôi trở thành gia sư của Eris.

Dành một năm để học Thú Thần Ngữ, tôi cũng có cả sự giúp đỡ của Ghislaine nữa. Nhưng để nói thật thì, việc học được ngôn ngữ đó cũng không tốn quá nhiều thời gian lắm. Số chữ cái để nhớ thì không nhiều, nên khi mà bạn đã hiểu được cấu trúc ngữ pháp của nó thì việc nói nhìn chung là khá dễ. Tuy ở kiếp trước ngoại ngữ của tôi khá tệ, nhưng hiện giờ có vẻ cơ thể hiện tại của tôi có khả năng ghi nhớ khá tốt.

Giờ thì, tôi sẽ học tiếp Ma Thần Ngữ. Quyết vậy, tôi mua một cuốn sách rẻ được viết bằng Ma Thần Ngữ. Ông chủ hiệu sách còn nói trước với tôi là, “Ta không biết những thứ được viết trong này là gì đâu nhé, để mà nói trước cho cậu biết.” Cuốn sách này có giá là bảy đồng vàng, nhưng tôi đã mặc cả được xuống còn sáu đồng.

***

Ba tháng đã trôi qua. Và việc học Ma Thần Ngữ của tôi chẳng hề tiến triển. Chỉ riêng việc dịch thôi cũng là một vấn đề vô cùng nan giải; thật ra, để mà thẳng thắn thì, tôi thậm chí còn chẳng hiểu được trong đó viết cái gì nữa. Ít ra, nếu mà có thể biết được tiêu đề, có lẽ tôi đã có thể đoán được nội dung của cuốn sách. Nhưng tôi lại chẳng biết gì, về cả tên sách, lẫn ngôn ngữ được viết trong đó, nên đành bó tay thôi.

Lí do mà Thú Thần Ngữ dễ học đối với tôi, một phần là nhờ Ghislaine, và một phần nữa là nhờ cuốn sách tôi có, nó kể về một trong những người anh hùng thú tộc có trong cuốn Giai thoại về Perugius. Tuy chỉ là ngoại truyện, nhưng vì đã có sẵn cuốn Giai thoại về Perugius bên mình, nên tôi có thể dò được những từ vựng khá dễ dàng.

Nhưng còn đối với cuốn Ma Thần Ngữ này thì khác, tôi hoàn toàn bế tắc. Làm cách những nhà khảo cô học có thể giải mã được ngôn ngữ nhỉ? Họ bắt đầu với những từ vựng, tôi nghĩ. Đầu tiên, họ tìm những từ lặp lại nhiều lần, rồi suy đoán nghĩa của chúng. Chắc hẳn là vậy.

Nhưng vấn đề là hiện giờ, tôi còn chẳng biết đâu là từ vựng nữa. Còn không có chút gợi ý nào.

Ngay lúc tôi đang bế tắc, cuối cùng bức thư hồi âm của Roxy cũng tới. Hơn một năm không tin tức gì, tôi đã lo là bức thư có thể đã thất lạc hoặc cũng có thể cô ấy đã không còn ở Hoàng Cung Shirone nữa. Nhưng rốt cuộc thì, một bức thư đã đến.

“Heheh…” Chỉ cần nhận được thư của Roxy thôi là tôi đã vui rồi. Hy vọng cô ấy vẫn ổn. Tôi cố giữ bình tĩnh khi nhận bức thư từ tay người hầu. Một bức thư á? Cái này giống một bưu kiện nhỏ hơn đấy. Một hộp gỗ khá nặng, kích cỡ thì bằng một cuốn danh bạ điện thoại.

Bên trong có một lá thư, cùng với một cuốn sách dày. Nó không có tựa đề và bên ngoài thì được bọc bằng lớp da thú. Nó giống một cuốn danh bạ điện thoại được khoác lên một chiếc áo khoác jacket bên ngoài.

Đọc bức thư trước vậy. Tôi ngửi thử trước khi mở. Cảm giác như hít được mùi hương của Roxy vậy.

Gửi Rudeus,

cô đã nhận được bức thư của em rồi.

Cô khá chắc là trong thời gian qua em đã trưởng thành lên khá nhiều. Cô đã rất ngạc nhiên khi biết được rằng, em đã trở thành gia sư cho cháu gái của lãnh chúa vùng Fittoa đó. Nhân tiện nói luôn, thì cô đã trượt buổi phỏng vấn cho công việc đó. Em hẳn phải có một mối quan hệ ghê gớm lắm mới có thể dành được nó nhỉ.

Nếu mà giờ cô không làm gia sư cho một hoàng tử, có lẽ cô sẽ ghen tị đó. Kể cả vậy thì, em cũng đã có mối quan hệ với Kiếm Vương Ghislaine, và thậm chí còn trở thành học trò của cô ấy nữa chứ. Em biết không, Kiếm Vương Ghislaine là một nhân vật vô cùng nổi tiếng đó. Dù sao thì cô ấy cũng là một trong bốn người mạnh nhất Phái Kiếm Thần mà.

Ôiii, cái thằng bé năm tuổi ngày trước còn nhìn trôm cô tắm đâu rồi chứ? Em khiến cô có cảm giác xa vời quá.

Thôi, giờ vào việc chính nhé. Em nói là em muốn học Ma Thần Ngữ, đúng chứ? Mỗi phân loài ma tộc đều có những ma thuật đặc biệt riêng mà con người không biết. Cô không chắc liệu có còn bất kỳ tài liệu nào lưu lại không, nhưng nếu biết được Ma Thần Ngữ, em có thể đến trực tiếp các ngôi làng ma tộc và nhờ họ chỉ dạy. Nhưng đương nhiên rồi, chuyện đó chỉ diễn ra khi em tạo được mối quan hệ tốt trước. Việc học những ma thuật đó có thể đối với những pháp sư bình thường là bất khả, nhưng có lẽ không phải với em.

Với kỳ vọng đó, cô đã viết nên cuốn sách này cho em. Cô đã dành rất nhiều thời gian cho nó đó, nên cô mong rằng, em sẽ sử dụng, và trân trọng nó, cũng như là không bán hay vứt nó đi nhé. Nếu mà cô thấy nó được bày bán trong một tiệm sách, chắc là cô sẽ khóc mất.

Nhắc đến những cửa hàng thì hôm nọ hoàng tử đã lén ra ngoài lâu đài và mua một bức tượng nhỏ giống hệt cô. Áo choàng cũng có thể tháo ra, và kể cả nốt ruồi cũng được đặt đúng chỗ. Thật đáng sợ. Có lẽ cô sẽ bị nguyền rủa mất thôi. Dù không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng ít nhất…khi vẫn còn an toàn, cô sẽ gửi tiếp những bức thư cho em.

Từ Roxy.

P.S. - Đối với mạo hiểm giả, em sẽ được công nhận là một pháp sư, nếu mang theo bên mình một cây trượng.

Tôi hiểu rồi.

Trước hết, vụ tôi nhìn trộm khi cô ấy tắm là hoàn toàn hiểu lầm nhé. Tôi không nhìn lén; chỉ vô tình liếc qua thôi. Và đó hoàn toàn là trùng hợp. Thật sự đó. Được rồi, đúng là tôi có biết khi nào cô ấy tắm thật, nhưng lần nhìn lén đó chỉ là ăn may thôi. Thật sự thì cũng có nhiều lúc tôi đi dạo quanh nhà mà, nhưng lần đó thì hoàn toàn là tai nạn.

Bỏ chuyện đó qua một bên thì, Ghislaine thật sự là một trong bốn người mạnh nhất Phái Kiếm Thần? Nó hình như được chia ra làm Thần cấp, rồi Đế cấp, và Vương cấp… Chờ đã, là sao nhỉ?

À, có lẽ Kiếm Đế có hai người. Điều đó có nghĩa là cấp Vương chỉ có duy nhất một người? Tôi có từng nghe nói là, hầu hết những kiếm sĩ trên thế giới đều sử dụng Phái Kiếm Thần, cho nên tôi cứ nghĩ, nếu nó phổ biến đến vậy, thì chắc hẳn phải có tầm mười Kiếm Vương chứ. Nhưng xem ra danh hiệu đó khó đạt được hơn tôi nghĩ nhiều.

Bên cạnh đó, có vẻ như bức tượng Roxy tôi làm, bằng một cách nào đó đã đến tay chính chủ. Vị hoảng tử đó xem ra cũng có gu đó.

Quan trọng hơn, cuốn sách được đặt trong hộp là do cô ấy tự viết. Tôi không biết bức thư của tôi đã đến đó từ khi nào, nhưng cô ấy hẳn đã hoàn thành cuốn sách đó trong chưa đầy nửa năm. Cô ấy đã vất vả vì tôi như vậy, nên chắc chắn nó sẽ giúp tôi giải mã được Ma Thần Ngữ. Tôi sẽ cố hết sức để hoàn thành nó.

Với quyết tâm đó trong đầu, tôi ngồi xuống, mở cuốn sách ra. Một dòng trạng thái hiện lên trong đầu tôi, NOW READING.

“Oa, cái này tuyệt thật.”

Tôi không thể giấu nổi sự bất ngờ của mình khi nhìn vào bên trong. Nó là một cuốn giáo trình, nhưng cũng đồng thời là một cuốn từ điển. Gần như toàn bộ từ vựng trong Ma Thần Ngữ đều được dịch trong đó.

Có vẻ Roxy đã lấy một quyển từ điển từ bên trong hoàng cung rồi chép lại toàn bộ những từ vựng. Cô ấy còn ghi cả những cụm từ đặc biệt, và cả cách phát âm của chúng nữa.

Nhưng đó chưa phải là điểm khiến tôi ngạc nhiên nhất.

Ở nửa sau của cuốn sách, cô ấy còn viết về những chủng loại ma tộc khác nhau, kèm cả những bình luận cá nhân của mình. Ví dụ như là Không làm gì với chúng tộc này, không làm cái này với chúng tộc kia. Trong này còn có cả nhưng hình minh họa (vẽ khá xấu), chú thích đặc điểm từng tộc, thậm chí còn có chú thích với mũi tên ghi: ĐIỂM ĐẶC TRƯNG NẰM Ở ĐÂY.

Đặc biệt, có hẳn năm trang viết cực kỳ chi tiết về tộc Migurd. Chỉ nghĩ đến việc cô ấy muốn tôi hiểu thêm về cô và cả chủng tộc của cô thôi cũng đã khiến tôi cảm thấy vui rồi.

Tộc Migurd về cơ bản ai cũng thích đồ ngọt, cô ấy viết. Không biết liệu có đúng không nhỉ. Nếu có thì, tôi muốn chuẩn bị một món ngọt cho cô ấy khi chúng tôi gặp lại.

Dù vậy, việc cô ấy viết được tất cả những thứ này trong chưa đầy một năm khiến tôi cảm thấy mình chẳng là gì so với cô ấy. Nếu gặp lại, tôi chắc sẽ xin được liếm chân cô ấy mất. Chân của Roxy chắc chắn phải ngon lắm.

Dù sao, đây là cuốn sách hướng dẫn tốt nhất tôi có thể mong đợi. Điểm số của tôi chưa bao giờ là tốt ở kiếp trước, nhưng ở kiếp này tôi có thể tiếp thu khá nhanh. Tôi tin rằng chỉ trong sáu tháng, tôi có thể nắm vững được toàn bộ nội dung của cuốn sách. Ít nhất thì cũng phải nói được những câu cơ bản. Đến lúc vùi đầu vào học rồi. Cố lên nào.

Góc nhìn của Ghislaine

Rudeus đã tự nhốt mình trong phòng. Cậu ấy lại làm một thứ gì đó nữa rồi. Như một thói quen thôi, cứ đôi lúc cậu ấy lại đem đến cho Ghislaine một điều bất ngờ mới. Khi lần đâu gặp, cô ấy nghĩ cậu ấy chỉ đơn giản là một đứa nhóc, và hoàn toàn không đáng tin. Cô ấy cứ nghĩ Paul đã quá tự tin khi giao đứa trẻ này cho mình.

Ghislaine nợ Paul. Tuy cô ấy không có cảm xúc nào cho anh ta, ngoài cảm giác mắc nợ cả. Nhưng nếu chẳng may Rudeus có thất bại và không được chọn làm gia sư của Eris, thì cô ấy cũng định sẽ đề nghị giữ cậu ấy ở lại đây.

Nhưng cuối cùng thì, cậu ấy cũng đã chiếm được lòng tin Eris, trong một khoảng thời gian kỷ lục và giữ được vị trí gia sư trong nhà.

Vụ bắt cóc là do cậu ấy đề xuất. Ghislaine cũng đã nghe nói, rằng tên quản gia đã vì sự tham lam của mình, nên lợi dụng tình huống đó. Nhưng khi cô ấy tới nơi để ứng cứu, Rudeus đã tự mình đối đầu với hai kẻ được tên quản gia thuê.

Cậu ấy đã sử dụng hai hệ ma pháp khác nhau, theo một phương thức chiến đầu độc đáo, tuy vẫn còn chưa hoàn thiện, nhưng đã thực sự áp đảo đối thủ của mình, là một kiếm sĩ Bắc Thần cấp Cao. Tuy rằng đã hạ thấp cảnh giác lúc cuối, có lẽ vì vẫn còn là trẻ con, nhưng bản năng chiến đấu ở độ tuổi đó thì đúng là thiên phú. Và ngay cả với Ghislaine, nếu phải giao chiến từ khoảng cách hơn trăm mét, thì cô ấy cũng khó mà có cửa thắng được Rudeus.

Nhưng trên cả bản năng chiến đấu tuyệt vời ấy, cậu ấy còn cực kỳ xuất sắc trong việc sắp xếp các bài giảng, để cho ngay cả Eris cũng có thể dễ dàng theo kịp. Ghislaine chưa từng nghĩ, là một ngày cô ấy có thể học được cách đọc, viết, tính toán, ngay cả việc nhận được một cây đũa phép cũng là một điều nằm ngoài sức tưởng tượng. Còn Ghislaine, cô ấy từng bị coi là tai họa của làng và được giao giao lại cho một kiếm sĩ lang thang khi chưa đầy mười tuổi. Rồi sau này, khi bản thân đã đạt đến cấp Thánh, cô ấy vẫn bị các nhóm mạo hiểm giả xa lánh. Cho đến khi cuối cùng cũng gia nhập được vào một tổ đội, cô ấy lại bị một gã đàn ông hời hợt, chẳng mấy thông minh, liên tục mỉa mai, cho rằng cô có não cơ bắp, nên nghĩ gì cũng vô ích. Liệu mọi người sẽ nói gì đây nếu cô ấy về nhà vào lúc này? Chỉ nghĩ thôi cũng khiến khóe môi cô ấy nhếch lên.

Ghislaine chưa bao giờ nghĩ có ngày, việc nhớ về mọi người trong làng lại có thể khiến mình cảm thấy hãnh diện đến như vậy. Và tất cả những điều dường như là bất khả ấy, đều bắt nguồn từ một cậu bé, người mà đáng ra sẽ chạc tuổi con trai cô ấy, nếu cô ấy có con.

Sau khi tổ đội tan rã, Ghislaine gần như ngày nào cũng bị lừa. Lừa đến mức chẳng còn gì cả, nhưng vì một trong những lời răn dạy nghiêm khắc của sư phụ là không được chạm vào đồ của người khác, cô ấy không thể trộm cắp. Khi đó, cô ấy gần như đã chết đói và đó cũng là lúc mà Sauros và Eris nhận cô vào.

Ghislaine tôn trọng Rudeus như hai người họ. Nhưng nếu cô ấy có gọi cậu ấy là “sư phụ,” thì có lẽ thầy dạy kiếm của cô ấy sẽ nổi giận. “Đừng có đặt ta ngang hàng với thằng nhóc đó!” Vì thế, tốt hơn nên gọi cậu ấy là thầy thôi vậy.

Và Rudeus cũng xứng đáng với sự tôn trọng ấy. Cậu ấy đã thực sự kiên nhẫn khi dạy cô ấy toán và ma thuật. Ghislaine, người dù cố gắng hết sức mình, nhưng việc tiếp thu những thứ mới vẫn là một điều vô cùng khó khăn. Cô ấy lặp lại những sai lầm của mình hết lần này đến lần khác. Nhưng dù vậy, Rudeus lại chưa từng biểu lộ sự khó chịu. Cậu ấy sẽ liên tục thay đổi cách diễn đạt của mình, để giúp cô ấy hiểu rõ hơn.

Cũng nhờ những nỗ lực đó mà chỉ trong hai năm ngắn ngủi, Ghislaine đã thành thạo được hai phép sơ cấp hệ nước và lửa. Và giờ, theo như giáo trình của Rudeus, cô ấy sẽ không chuyển sang học phép Trung cấp nữa, thay vào đó, cô ấy sẽ học cách thi triển mà không cần niệm.

Điều đó cũng rất hợp lý thôi, vì nếu có thể thành thạo được nó, cô ấy có thể sẽ sử dụng được ma thuật, ngay cả khi hai tay bị trói chặt. Hiểu được lí do đó, cô ấy đã rất nỗ lực luyện tập. Nhưng dù vậy, không phải nỗ lực nào cũng có thể dẫn đến thành công.

Sư phụ dạy kiếm của Ghislaine, Kiếm Thần-sama, luôn giảng giải về tính hợp lý cho cô ấy. Ông ấy luôn nói những thứ như là, “Nói cách khác, hợp lý chính là nền tảng.” Những nguyên tắc cơ bản của phái, được tích lũy qua nhiều năm luyện tập và kết tinh lại trên nền tảng lý tính. Thuở nhỏ, Ghislaine luôn ghét sự đơn giản của nền tảng đó và sư phụ của cô ấy đã nhắc đi nhắc lại về điều đó, bắt cô ấy luyện tập không ngừng nghỉ.

Phong cách giảng dạy của Rudeus cũng rất giống vậy. Khi cậu ấy không ở đây, Eris thường sẽ phàn nàn, “Tôi muốn sử dụng những ma thuật hoành tráng hơn.” Nhưng Ghislaine thì lại thấy cách này rất ổn. Bởi trong một trận chiến thực sự, chiến binh đang tin cậy nhất không phải một pháp sư dành cả buổi để có thể niệm ra một phép mạnh. Mà phải là một pháp sư có thể thích nghi được trong những tình huống, và làm chủ hoàn toàn được cả phép sơ lẫn trung cấp.

Trong quá khứ, cô ấy đã từng nghĩ pháp sư hoàn toàn vô dụng trong chiến đấu. Nhưng khi nhìn thấy cách Rudeus chiến đấu, Ghislaine đã thay đổi suy nghĩ của mình. Với một đối thủ, người vừa có thể di chuyển linh hoạt vừa có thể sử dụng ma thuật tấn công để hạn chế hành động của đối thủ, sẽ là kẻ cực kỳ đáng gờm với bất kỳ kiếm sĩ nào.

Cô ấy cũng biết được rằng, trận chiến thực sự duy nhất của cậu ấy trước giờ ở ngôi làng đó, chính là với Paul. Paul, với tính cách trẻ con của mình, anh ta chắc hẳn sẽ chiến đấu với Rudeus mà không thèm nhân nhượng. Nếu điều đó là lí do Rudeus đã học được cách di chuyển chiến thuật trong một trận chiến đầu bằng kiếm…thì đúng là một sự trùng hợp may mắn.

Xen ra Paul cũng có chút gì đó hữu dụng đấy chứ. Bởi nếu anh ta đã làm sai một bước thôi, Rudeus cũng đã có thể từ bỏ kiếm thuật, và lãng phí tiềm năng của mình. Việc cậu ấy vẫn kiên trì cho đến bây giờ, hẳn là nhờ tính hiếu thắng được thừa hưởng đó từ Paul.

Ghislaine muốn một ngày nào đó có thể dạy cậu ấy cách để có thể đánh bại Paul. Nhưng đáng tiếc, Rudeus không có năng khiếu trong Phái Kiếm Thần. Cậu ấy luôn suy nghĩ quá mức. Cậu ấy chú trọng vào phần hợp lý trong nền tảng của phái, luôn cố gắng sử dụng chúng một cách hợp lý nhất, nhưng kết quả lại thành bất hợp lý.

Cũng không hẳn là một điều xấu, với tính cách của cậu ấy thì hợp lý. Bởi cậu ấy thường dùng ma thuật làm nền tảng cho kiếm thuật. Tuy vậy thì nó lại không phù hợp với Phái Kiếm Thần, nơi mà chỉ một bước di chuyển thôi cũng có thể quyết định mọi thứ, một trận chiến sẽ diễn ra trong vòng nửa giây hai lưỡi kiếm chạm nhau. Paul có vẻ cũng đã không dặn cậu ấy điều này, rằng cậu ấy hợp với Phái Bắc Thần hay Thủy Thân hơn. Thật đáng tiếc, nhưng Ghislaine lại chỉ biết mỗi Phái Kiếm Thần. Cô ấy không thể tự mình dạy cậu ấy được, nhưng thay vào đó, cô ấy lại biết một người có thể. Nếu cậu ấy vẫn muốn học kiếm thuật trong ba năm tới, cô ấy sẽ giới thiệu cho cậu một người sử dụng phái Bắc Thần.

Còn giờ, cô ấy chỉ có thể tiếp tục củng cố nền tảng Kiếm Thần cho cậu ấy. Nếu như thành thạo được, thì khi chuyển sang phái Bắc Thần, cậu ấy sẽ tiến bộ rất nhanh. Nhưng tất nhiên, đó là nếu cậu ấy vẫn tiếp tục muốn học thêm.

Về ma thuật, hiện tại cậu ấy có vẻ chững lại vì không có người thầy trực tiếp hướng dẫn, nhưng cậu ấy chắc chắn sẽ trở thành một pháp sư xuất sắc trong tương lại. Có lẽ Rudeus sẽ không thể đạt được cấp Thần, một điều gần như phi nhân loại, nhưng cậu ấy có tiềm năng để đạt được cấp Đế.

Ghislaine tự hỏi nên dẫn dắt cậu ấy thế nào. Hẳn Roxy, sư phụ ma thuật của cậu ấy, cũng đã từng trăn trở điều tương tự. Cô ấy thấy hơi đáng tiếc khi Roxy lựa chọn bỏ đi thay vì đối mặt, nhưng cũng không thể trách được. Thật ra, chính cô ấy mới là người phải cảm ơn Roxy. Bởi dù sao, cũng là từ những gì Roxy đã dạy Rudeus mà Ghislaine có thể gián tiếp học được ma thuật.

Việc học từ một người thầy kém cỏi chỉ khiến học trò thụt lùi. Có lẽ một ngày nào đó khi dạy kiếm cho ai đó, cô ấy sẽ phải nếm trải điều tương tự.

Suy nghĩ của cô dần trôi đi khỏi thực tại. À, đúng rồi. Cô ấy thắc mắc liệu Rudeus đang làm gì trong căn phòng đó. Không như vị Tiểu Thư, người dường như bối rối với thời gian rảnh rỗi của mình, Rudeus luôn tìm tìm tòi một thứ gì đó mới mẻ. Và gần đây nhất, sau bữa tối, cậu ấy đã tìm đến phòng Ghislaine, tay cầm một cuốn sách, và nói rằng mình muốn học Thú Thần Ngữ.

Cô ấy không hiểu cậu ấy định làm gì với một ngôn ngữ, thứ vốn thường chỉ được dùng trong những ngôi làng lớn trong rừng, nhưng cậu ấy đã dành sáu tháng để học nó. Thú Thần Ngữ thì không có cách biểu đạt nào phức tạp cả, và giờ cậu ấy đã có thể nói chuyện bình thường một cách trôi chảy rồi.

“Giờ thì cháu có thể tới ngôi làng trong rừng bất cứ khi nào mình muốn rồi,” cậu ấy nói như vậy sau khi học xong, nhưng gương mặt thì không có vẻ vui mừng.

Liệu cậu ta định làm gì ở nơi hẻo lánh đó? Cậu ấy đỏ mặt khi được Ghislaine hỏi như vậy.

“Hửm? Không có gì đặc biệt đâu… À, ở đó có lẽ sẽ có mấy cô bé dễ thương ở đó. Với tai mèo chẳng hạn.”

Nghe vậy cô ấy hiểu ngay. Cậu ấy đúng là con trai của Paul và một trăm phần trăm mang trong mình dòng máu Greyrat.

Sự chắc chắn ấy đến từ việc những người nhà Greyrat luôn nhìn cô ấy với một ánh nhìn kỳ lạ. Nếu bọn họ chỉ nhìn như một người phụ nữ, thì cô ấy đã không có cảm giác kỳ lạ đến vậy. Nhưng ánh nhìn của bọn họ thật sự rất kì quặc. Bởi những người đàn ông khác, thường thì sẽ chỉ nhìn vào ngực cô ấy thôi. Ban đầu sẽ là vào mặt, và rồi sẽ giả vờ nhìn đi chỗ khác trong, khi ánh mắt thì lại lén lút dừng ở ngực cô. Dần dần, ánh nhìn đó sẽ chuyển xuống thấp hơn, đến chỗ bụng, háng, rồi đùi. Và khi họ đã ở phía sau, cô ấy biết chắc họ sẽ nhìn vào mông mình.

Tuy vậy, những người đàn ông nhà Greyrat lại rất khác. Lúc đầu, Ghislaine chỉ nghĩ bọn họ cũng giống như những người đàn ông khác, toàn nhìn vào mặt hoặc mông cô ấy. Thế thì vẫn bình thường thôi, miễn là họ không mong muốn nhiều hơn từ cô. Ngoại trừ Paul và sở thích kỳ lạ của anh ta.

Nhưng cô ấy cũng sớm nhận ra những ánh nhìn ấy tập trung hơn vào những nơi kỳ lạ. Không phải ở mặt cô ấy, mà ở nơi cao hơn. Mông cô ấy cũng không phải thứ được tập trung vào. Sau đó, cô ấy đã biết được rằng bọn họ đang nhìn chằm chằm vào tai và đuôi của mình. Eris, Sauros, và Philip cũng giống nhau ở khoản này. Trước khi đi đón Rudeus, cô ấy lần đầu tiên đã thử hỏi, sao bọn họ lại nhìn chằm chằm vào tai mình.

Và khi cô ấy làm vậy, Philip đã đáp lại, không chút ngượng ngùng, “Bởi vì người nhà Boreas thích những thú nhân.” Anh ta cũng nhìn chằm chằm vào tai cô ấy khi nói vậy.

Còn với Rudeus, cô ấy cũng được dặn, sẽ một trường hợp khác hoàn toàn. Cậu ấy tuy không được kế thừa tên quý tộc Notos của mình, nhưng cậu ấy vẫn là một phần của gia đình Notos. “Là con trai của Paul, ta cũng sẽ không bất ngờ lắm nếu thằng bé thích phụ nữ như cha mình,” Philip thêm vào.

Ghislaine cũng có đôi chút nghi ngờ khi nghe vậy. Nhưng khi thực sự gặp, Rudeus lại thể hiện bản thân như một quý ông thực thụ, cô ấy thật sự khó tin việc cậu ấy là con trai Paul. Không như cha mình, cậu ấy làm việc cực kỳ chăm chỉ, luôn luôn nghiêm túc học hành, và có vẻ khá tự chủ trong chuyện tình dục… À thì, cũng vẫn còn quá sớm để nói vậy. Nhưng cô ấy thực sự nghi ngờ việc cậu ấy có là con trai Paul không.

Nhưng giờ thì cô ấy đổi ý rồi. Không còn nghi ngờ gì nữa: Rudeus Greyrat chính là con trai của Paul.

“Xem ra cậu đích thực là con trai của Paul nhỉ. Không hứng thú với những người phụ nữ loài người, hể?

“Cháu chỉ đùa thôi mà. Xin đừng nói vậy chứ ạ.”

Đó chắc chắn không chỉ là một câu đùa. Một ngày nào đó tên nhóc này sẽ trở thành một tay sát gái.

Và cũng gần đây thôi, những tia lấp lánh bắt đầu xuất hiện trong mắt Tiểu Thư Eris, khi cô ấy nhìn vào Rudeus. Ghislaine có thể mù mờ trong chuyện tình cảm, nhưng kể cả cô ấy cũng có thể thấy được nó. Eris giống y hệt Zenith lúc cô ấy bắt đầu đổ gục trước Paul.

Gần đây, Rudeus cũng đang học thêm Ma Thần Ngữ. Ban đầu thì là Thú Thần Ngữ, còn giờ thì lại là Ma Thần Ngữ. Có vẻ trong tương lai, cậu ấy dự định sẽ lên đường gặp tất cả những người phụ nữ trên thế giới.

Có lần, Paul đã nói điều gì đó cũng tương tự vậy, về việc du hành khắp Lục địa Trung Tâm để có thể tạo nên một dàn harem. Nhưng rồi đã phải chịu trận tại Lục địa Milis khi để Zenith tóm được. Rudeus có lẽ cũng đã được thừa hưởng ý tưởng đó từ cha mình. Thật là… một cặp cha con chẳng ra gì.

Không. Ghislaine tôn trọng Rudeus. Đó không phải là nói dối. Paul mới là người duy nhất cô ấy khinh thường. Rudeus chỉ có một vài dấu hiệu thôi, chứ chưa làm gì cả. Cho đến bây giờ.

Cậu ấy vẫn là một tên nhóc xứng đáng được tôn trọng. Đúng vậy. Ít nhất là cho đến bây giờ.

“Sao vậy, Ghislaine?” Eris xuất hiện phía trước, khi cô ấy còn đang vẩn vơ suy nghĩ.

Eris đã trưởng thành lên rất nhiều trong hai năm vừa qua. Lần đầu tiên Ghislaine gặp cô ấy là vào năm năm trước. Khi đó, Ghislaine cứ nghĩ cô ấy chỉ là một con nhóc ích kỷ và hoàn toàn vô vọng. Trong buổi luyện tập kiếm đầu tiên của Eris, Ghislaine đã tập cho cô bé đến mức không tài nào đứng nổi. Thế rồi đêm hôm đó, Eris đã tới chỗ Ghislaine với một thanh kiếm gỗ, tuy Ghislaine đã nhanh chóng xoay chuyển tình thế và hạ gục, nhưng trong suốt nhiều tháng trời sau đó, Eris vẫn theo dõi cô ấy với một ánh nhìn rực lửa, chờ đợi khoảnh khắc Ghislaine lơ là.

Ghislaine cũng từng là một đứa trẻ rắc rối, cho nên cô ấy cảm thấy đôi chút hứng thú với Eris. Bởi dù sao thì cô ấy cũng từng như vậy trước đây mà.

Ban đầu, Eris luôn càu nhàu về một thứ gì đó trong khi luyện tập. Nhưng gần đây điều đó đã giảm. Và sau sinh nhật năm ngoái, Eris đã dừng hẳn việc la hét hay tự làm bẩn quần áo của mình. Ghislaine không nghĩ đó là hệ quả của những buổi học lễ nghi, mà cô ấy chắc chắn, đó là do Eris muốn trở nên đẹp hơn trước mặt Rudeus.

Có lẽ cậu ấy đã nói điều gì đó với Eris vào hôm sinh nhật. Một điều mà cậu ấy học được từ Paul, Ghislaine chắc chắn là như vậy; những từ khiến tử cung của phụ nữ phải dao động.

Nghĩ lại thì, Eris cũng đã ở lại phòng Rudeus qua đêm. Liệu có thể… Không, không có khả năng đó, cả hai vẫn còn quá trẻ. Dù vậy, Ghislaine cũng sẽ không quá bất ngờ nếu cả hai trở thành đôi. Bởi ngoài kia cũng không nhiều người đàn ông có thể chịu nổi Eris.

“Tôi đang nghĩ về Rudeus.”

“Hửm, sao lại vậy?” Eris nghiêng đâu, một tia ghen tị thoáng lên trong mắt cô bé.

Đừng lo, Ghislaine nghĩ, tôi sẽ không cướp cậu ấy khỏi cô đâu.

“Tôi đang thắc mắc, sao cậu ta lại quyết định học ngôn ngữ của Ma Đại Lục?”

“Cậu ấy giải thích rồi mà.”

Có sao? Ghislaine cứ nghĩ cô ấy đã tập trung trong những bài giảng của cậu ấy, nhưng cô ấy lại không thể nhớ nổi lí do gì khiển cậu ấy nổi hứng học một thứ ngôn ngữ khác. “Là gì thế?”

“’Nó sẽ trở nên hữu dụng vào một ngày nào đó,’ cậu ta nói vậy.”

Đúng thế, cậu ấy đã nói vậy, khi bọn họ đi dạo qua các cửa hàng và cậu ấy viết ra tên và giá của các món đồ. Liệu cái đó có thật sự có tác dụng.

Và giờ, khi Ghislaine thực sự nghĩ kỹ về chuyện đó, một tên đạo tặc trong tổ đội của cô rất am hiểu về giá cả thị trường. Có lần hắn đã mua được một số lượng lớn thuốc hồ phục, khi được người ta chào hang theo lô, với giá chỉ có một nửa. Nhưng sau đó mới biết đó là hàng kém chất lượng. Một ký ức không mấy dễ chịu.

Nếu không rành giá của những món đồ, bạn có thể sẽ bị bán cho nhưng món đồ kém chất lượng với giá thì gấp hai hoặc ba lần mà không hề biết. Khi đó, Ghislaine nói với Rudeus rằng, cô không biết được lí do, nhưng giờ thì lại thấy hợp lí.

Nhờ những tiết toán học của Rudeus, cô ấy sẽ không còn bị quỵt tiền thừa nữa. Nhưng vẫn sẽ có thể bị lừa, nếu giá của món đồ bị thay đổi ngay từ đầu. Dù sao thì cô ấy sẽ không thể trở thành một thương gia, chỉ vì được học vài ba phép tính, nhưng thật sự những thứ đó rất hữu ích.

“Hãy quên Rudeus đi. Dù có nghĩ bao nhiêu đi nữa, cô cũng sẽ không bao giờ có thể hiểu được cậu ta đâu,” Eris nói. “Quan trọng hơn, Ghislaine, nếu rảnh, hãy tập kiếm với tôi đi,”

Gần đây cô ấy rất chuyên tâm luyện kiếm. Ghislaine không rõ là tại sao, nhưng có lẽ là do cảm thấy được sự áp lực. Rudeus giờ đã chín tuổi, ở độ tuổi của Eris khi lần đầu bọn họ gặp nhau. Rõ ràng, cậu ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều so với Eris khi còn ở độ tuổi đó. Không chỉ ở việc đọc, viết, toán, hay ma thuật, mà còn kể cả những kỹ năng xã hội, hay giao tiếp nữa. Cậu ấy có thể không biết nhiều về lễ nghĩ, nhưng lại rất có phép tắc. Cậu ấy lịch sự như một thương gia, và cũng có khiếu hài hước nữa. Dù đôi khi những trò đùa có mang hơi hướng tình dục hơi quá đà thật, nhưng cũng có thể xem là dễ thương. Trong ánh mắt cậu ấy cũng có gì đó không đúng với độ tuổi của mình. Nếu chỉ trao đổi bằng thư từ, có khi người ta còn tin rằng người viết khoảng bốn mươi tuổi.

Ở Long Vương Quốc cũng có kiểu lừa đảo tương tự như vậy. Một tên cướp biết chữ, sẽ giả làm con trai của một quý tộc nào đó, rồi viết thư cho một cô gái ở một gia đình quý tộc. Họ sẽ dành hàng tuần trời để chiếm được lòng tin của cô gái đó, rồi bắt cóc và bán cô ấy thành nô lệ.

Có lẽ Eris đang muốn vượt trội hơn Rudeus ở một điểm gì đó chăng? Và nếu đó là kiếm thuật, Ghislaine rất vui lòng được giúp đỡ.

“Được rồi, Eris. Ra sân nào.”

“Được!” Cô ấy gật đầu hào hứng.

Nếu Eris tiếp tục nghiêm túc luyện tập, thì một ngày nào đó cô ấy có thể vượt qua Ghislaine. Hiện giờ, cô ấy chỉ mới đạt đến trình độ Trung cấp, nhưng chỉ sau ba năm rèn nển tảng, tiềm năng cô ấy đã dần lộ rõ. Những bước di chuyển sắc bén, nhanh nhạy. Đấu Khí của cô ấy bắt đầu dẫn dắt những bước chuyển động. Và nếu có thể điểu khiển được, cô ấy có thể đạt được cấp Cao trong Phái Kiếm Thần. Còn khi đã thành thạo được, cô ấy sẽ đạt được cấp Thánh.

Tương lai đó xem ra cũng không xa vời lắm. Ghislaine không biết được Eris sẽ trưởng thành đến đâu, nhưng nếu cô ấy có thể đạt được đến cấp Thánh khi Ghislaine còn dạy, thì Ghislaine sẽ để cô ấy gặp sư phụ của mình. Và nếu được, Ghislaine cũng sẽ đem theo cả Rudeus nữa.

Ghislaine tò mò không biết sư phụ cô ấy sẽ phản ứng ra sao. Nhưng cô ấy trông đợi vào điều đó.

***

TÊN: Eris B. Greyrat

NGHỀ NGHIỆP: Cháu gái của lãnh chúa vùng Fittoa

TÍNH CÁCH: Đôi chút bạo lực

CÓ: Lắng nghe một cách chăm chú

ĐỌC/VIẾT: Cải thiện đáng kể khả năng viết

TOÁN HỌC: Vẫn còn khá kém với phép chia

MA THUẬT: Không thể thi triển bất kỳ phép nào nếu không niệm

KIẾM THUẬT: Phái Kiếm Thần – Trung cấp (cận Cao cấp)

LỄ NGHI: Có thể bắt chước phong thái của một quý cô

NHỮNG NGƯỜI CÔ ẤY THÍCH: Ông nội, Ghislaine, Rudeus

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!