Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23097

Tập 6 - Chương 9: Có một ác nữ ẩn thân!! (3K)

“Anh Vị Nhiên, anh Vị Nhiên!?”

A Siêu gọi hai tiếng, thấy Bạch Vị Nhiên vẫn đờ đẫn, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại không nhúc nhích.

Anh Vị Nhiên sao thế, lag rồi, bug rồi, hay đứng máy rồi?

AI robot Bạch Vị Nhiên, cuối cùng cũng lộ cái đuôi gà ra rồi à?

Đoán mò thì đoán mò, nhưng cậu vẫn nhoài người qua bàn, khẽ đẩy vai Bạch Vị Nhiên.

Chỉ là một cái đẩy nhẹ, Bạch Vị Nhiên liền bật cả người dậy khỏi ghế.

Anh lùi lại hai bước lớn, vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm A Siêu.

A Siêu cũng giật nảy mình, hít một hơi lạnh, một lúc sau mới vỗ ngực.

“Anh Vị Nhiên, anh… anh dọa em sợ đấy, hả!? Sao mặt anh trắng bệch thế, không khỏe ở đâu à?”

Ánh mắt Bạch Vị Nhiên dừng trên mặt A Siêu hai giây, rồi lại dời xuống điện thoại.

Vẫn đang dừng ở giao diện gửi tin nhắn.

【Uất Nhiên: ...Tôi nghĩ chắc chỉ là một đứa trẻ rất bình thường, rất đỗi tầm thường, không có gì đáng nhớ cả.】

Anh nhớ ra rồi, sáng nay anh đang họp với A Siêu, giữa chừng thấy tin nhắn nên đã lơ đãng tiện tay trả lời.

Chỉ trong vài giây gửi đi tin nhắn đó, đầu óc anh đột nhiên trống rỗng.

Rất kỳ quái——

Như thể một quả bom giấu ở nơi sâu thẳm nhất trong tiềm thức, một sự tồn tại mà chính anh cũng không hề hay biết, đột nhiên bị kích nổ, trực tiếp nghiền nát tư duy và ý thức của anh, rồi từ khoảng không trống rỗng trong khoảnh khắc đó, một giọng nói lạnh lùng, mang theo ý cười, pha lẫn phấn khích mơ hồ truyền đến.

“…Người dấu yêu rất đỗi bình thường, vô cùng tầm thường của tôi ơi, ngài Vị Nhiên——❤”

Cảm giác kinh hoàng bao trùm lấy anh trong khoảnh khắc đó, khiến anh bất giác muốn vòng tay ôm lấy chính mình, một cảm giác kỳ quái lạnh buốt từ sâu trong cơ thể lan ra không sao kiểm soát nổi.

Anh như đang đứng ở ranh giới giữa thực tại và tiềm thức, thực tại biết mình rất an toàn, còn con người trong tiềm thức của anh lại bị trói buộc hoàn toàn.

Vượt ngoài tầm kiểm soát của anh.

Đó là anh, nhưng lại không chịu sự điều khiển của anh, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn, rồi bắt đầu run sợ, không biết giây tiếp theo quả bom sẽ phát nổ vào lúc nào.

A Siêu thấy dáng vẻ có phần hoảng hốt của Bạch Vị Nhiên thì cũng kinh ngạc.

Trước đây cậu và Bạch Vị Nhiên cùng nhau thức đến hai giờ sáng mấy đêm liền, cũng chưa từng thấy anh mất tập trung như vậy.

Hay là cú vỗ vừa rồi của mình mạnh quá?

Là một lập trình viên có nguy cơ đột tử vì tăng ca cực cao, gần đây cậu đã bắt đầu rèn luyện thân thể, học Thái Cực Quyền để luyện khí.

Còn chưa đi học buổi nào, mà đã luyện được khí công rồi sao??

Bạch Vị Nhiên lau trán, phát hiện toàn là mồ hôi lạnh, anh vịn lưng ghế đứng một lúc, mới tìm lại được chút khả năng suy nghĩ từ trong mớ tư duy hỗn loạn.

“Xin lỗi, cậu vừa nói gì thế, A Siêu?”

A Siêu ngượng ngùng “ồ” một tiếng.

Tình cảm là nãy giờ cậu thao thao bất tuyệt ba mươi phút về vấn đề tối ưu hóa hệ thống, anh Vị Nhiên quên sạch rồi à?

Cậu đành phải nói lại một lần nữa.

Nhưng Bạch Vị Nhiên rõ ràng đang không ổn, nghe lại cũng thường xuyên lơ đãng, A Siêu biết ý, tự động dừng bài diễn thuyết.

“Anh Vị Nhiên, em thấy anh đúng là không khỏe rồi, hay là anh… nghỉ ngơi một lát đi?”

“Nếu thật sự không được thì anh cứ xin nghỉ bệnh về nhà đi!”

“Sức khỏe là quan trọng nhất, dự án không sao đâu, có thể đợi anh được.”

Bạch Vị Nhiên gượng cười đáp một tiếng, nhận ý tốt của A Siêu, khuỷu tay chống lên bàn, đỡ trán, hít sâu, cố gắng khiến tâm trí đang không ngừng rối loạn của mình bình tĩnh lại.

A Siêu thấy sắc mặt anh không tốt, cũng không bàn chuyện công việc nữa, vừa thu dọn laptop, vừa lân la nói vài chuyện phiếm, muốn giúp Bạch Vị Nhiên khuây khỏa.

“Anh Vị Nhiên, em nhớ trước Tết dự án mình có người nghỉ việc đúng không? Chính là cái ông Ngài Trầm Kẽm tỏ tình với em gái phòng mỹ thuật, thất tình làm ầm lên cả công ty ấy.”

“Gần đây em nghe bạn em kể nhiều chuyện về ông đó lắm, trước và sau Tết ông ta đi phỏng vấn rất nhiều dự án, dự án của bạn em cũng là một trong số đó, nó phàn nàn rằng ông ta phỏng vấn qua loa cho có, còn điên cuồng nói xấu công ty cũ, nói móc người khác không nể nang gì, khiến rất nhiều người khó chịu.”

Trong môi trường công sở, nói xấu công ty cũ là một điều đại kỵ.

Hôm nay anh nói xấu họ được, thì ngày mai cũng bán đứng chúng tôi được.

Công ty nào cũng biết mình có những chuyện không hay ho, nhưng cái họ cần là người hiểu quy tắc, không vạch áo cho người xem lưng.

Không hợp với dự án, vì kế hoạch sự nghiệp cá nhân mà tìm con đường khác là chuyện quá bình thường, tuy là lời nói sáo rỗng, nhưng người phỏng vấn và quản lý nhân sự chỉ muốn nghe những lời sáo rỗng đó.

Điều đó cho thấy anh hiểu quy tắc của môi trường công sở này.

Nhị Ngũ chính là kiểu điển hình không muốn hiểu sự đời, một lão thiếu niên nhiệt huyết.

“Giờ ông ta vẫn chưa tìm được chỗ mới, em nghe nói mấy dự án của các công ty có tiếng đều từ chối ông ta rồi, bây giờ không có tin tức gì, chắc là đi phỏng vấn mấy công ty khởi nghiệp vô danh rồi.”

Năm nào cũng có rất nhiều công ty internet khởi nghiệp, và thường thì không sống sót nổi một hai năm.

A Siêu nói những lời này với mấy phần hả hê, cậu đã nghe Quả Quả kể lại đầu đuôi câu chuyện Nhị Ngũ nghỉ việc, chỉ hận lúc đó mình không ở trong nhóm, cho gã này ăn hai đấm.

Anh là cái thá gì mà dám huênh hoang Hà Đông Hà Tây với anh Vị Nhiên của tôi?

Cậu vốn định làm Bạch Vị Nhiên vui lên, nhưng nói xong thấy Bạch Vị Nhiên chẳng có phản ứng gì, chỉ chống trán, thờ ơ đáp một tiếng, cậu nghĩ ngợi rồi nuốt lại mấy câu châm chọc định nói.

Chắc chắn là anh Vị Nhiên không thích nghe những chuyện này.

Anh Vị Nhiên lòng dạ rộng lượng, đã sớm quên mất kẻ tiểu nhân đó rồi, trong lòng chỉ có công việc dự án, còn cậu thì lại hẹp hòi, vẫn còn canh cánh trong lòng một người không thể nào quay lại.

Xuất phát từ sự kính trọng đối với Bạch Vị Nhiên, A Siêu tự suy diễn và tự kiểm điểm bản thân, quyết định từ nay về sau sẽ làm người mới.

Phải trở thành một 【Super A Siêu đầu đội trời chân đạp đất】.

Thực ra tuy Bạch Vị Nhiên có nghe, nhưng anh chỉ cảm thấy giọng nói của A Siêu cứ ong ong, mơ hồ như ở dưới nước, ùng ục nổi bong bóng.

A Siêu đặc biệt tiễn Bạch Vị Nhiên về chỗ ngồi, không phải để nịnh nọt cấp trên, mà là để ngắm nghía standee streamer ảo mà cậu đặt ở đây, rồi chìm sâu vào nỗi buồn.

Hu hu, nghe nói streamer sắp đi học, sau này sẽ cập nhật theo tháng.

Từ theo tuần thành theo tháng.

Buồn quá đi, không có streamer để xem chắc cậu chết mất.

Bạch Vị Nhiên ngồi xuống ghế, cũng nhìn theo standee kích thước người thật, đột nhiên cảm thấy nhịp tim đập thình thịch của mình dịu đi một chút.

Anh khẽ sờ ngực, cảm giác khác thường sâu trong tiềm thức dần tan biến.

Vài phút sau, Bạch Vị Nhiên cuồng công việc đã trở lại.

Mặt trời lên đến đỉnh đầu, rồi lại từ từ lặn xuống ở phía tây.

××

“Hôm nay em sẽ~ cùng Bạch Vị Nhiên đi~ siêu thị~~”

Manh Manh vừa ngân nga hát, vừa xỏ đôi bốt nhỏ màu hồng phấn vào chân.

Tần Nịnh nằm trên sofa, ôm gối, quay đầu nhìn cô bé, vẻ mặt khó hiểu.

“Mình thật không hiểu, tại sao phải đi siêu thị chứ? Gọi người ta giao hàng đến không được à?”

Đại tiểu thư yandere này cả đời chưa có thói quen đi siêu thị, và tương lai cũng không có ý định tập thói quen đó.

“…Giao hàng đến chưa chắc đã tươi đâu!” Manh Manh ngân nga, đứng dậy, dậm dậm chân, nhìn vào gương thay đồ ở cửa hài lòng xoay một vòng, vô cùng ưng ý với đôi bốt mình đang mang.

Manh Manh mình ơi! Hôm nay thật là đáng yêu hết sức!

“Vậy thì trả thêm tiền, chẳng phải sẽ tươi sao?” Tần Nịnh phản bác.

Đã trả tiền rồi, còn dám không làm cho tốt à?

“Nịnh Nịnh ngốc, cậu không hiểu đâu! Quy tắc của thường dân, rẻ mà tốt mới là hời.” Manh Manh lườm cô một cái, mặc áo khoác có mũ, giấu mái tóc trắng như tuyết vào trong, rồi đeo kính râm.

Dù sao thì bây giờ cô bé cũng là một người có chút tiếng tăm, đi trên đường không cẩn thận sẽ bị người ta chỉ trỏ.

Sự chỉ trỏ này không phải là kiểu chế giễu, chế nhạo quái vật như trước đây, mà là sự vui mừng như khi phát hiện ra một ngôi sao.

Manh Manh cũng rất vui, nhưng cô bé không quen với quá nhiều ánh mắt, bây giờ ra đường đều tự trang bị đồ ngụy trang.

“Chỉ cần đồ tốt là được, giá cao một chút thì có sao đâu?”

Lời của Tần Nịnh không nhận được hồi âm, vì Manh Manh đã trực tiếp đóng sầm cửa, đi thẳng ra ngoài.

Cô bé bước đi với những bước chân vui vẻ, nhảy chân sáo trên đường, lại cẩn thận né những vũng nước đóng băng, để khỏi bị ngã chổng mông.

“A! Manh Manh nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời rồi.”

Lát nữa gặp Bạch Vị Nhiên, cô bé sẽ mếu máo nói mình lại bị ngã chổng mông, như vậy Bạch Vị Nhiên sẽ cõng cô bé.

Để Bạch Vị Nhiên cõng mình đi siêu thị, lãng mạn quá đi mất!

Cô bé đợi ở quầy nước ép dưới tầng của công ty Thế Lạc, tay che miệng, khúc khích cười trộm.

Anh nhân viên không nhịn được cứ đi qua đi lại liếc nhìn cô bé.

Dù đã ngụy trang, nhưng khí chất yandere đáng yêu, hoạt bát, ngây thơ trong sáng đó vẫn vô cùng nổi bật.

Nhưng Manh Manh hoàn toàn không để ý đến người khác, một lòng một dạ, đợi Bạch Vị Nhiên vừa ra khỏi thang máy, cô bé liền đứng bật dậy, vui vẻ đuổi theo.

“Bạch Vị Nhiên——”

Cô bé gọi, đám đông tan làm chen chúc như cá mòi, nhưng đều không khỏi quay đầu lại vì tiếng gọi này, tự động rẽ sang hai bên, nghe ra được niềm vui sướng không thể che giấu trong giọng nói của cô bé, những gương mặt mệt mỏi của dân công sở cũng bất giác mỉm cười.

Thật tốt, có một người như vậy đợi mình tan làm, đúng là một gã may mắn.

Bạch Vị Nhiên vừa kéo quai ba lô đeo một bên vai quay người lại, đã bị một người từ bên cạnh ôm chầm lấy.

“Em đến đợi anh tan làm đây.” Manh Manh kéo kính râm xuống, để lộ đôi mắt đỏ hoe đang cười tinh nghịch.

“Có lãng mạn không ạ!”

Bạch Vị Nhiên bất giác cười theo, bốn mắt nhìn nhau, tinh thần thả lỏng.

“Ừm.”

Ngược lại, ánh mắt Manh Manh lướt một vòng trên mặt anh, nụ cười rạng rỡ bỗng nhiên cứng lại.

Cô bé không nói một lời, như một con gấu koala, im lặng và chủ động leo lên lưng anh.

Bạch Vị Nhiên: ………………?

Hôm nay đến cả cái cớ ngã chổng mông cũng không cần dùng nữa à?

Chuyện Manh Manh thường dùng cái cớ này để anh cõng, anh không phải không biết.

Chỉ là chiều chuộng cô bé thôi.

Bây giờ đã tiến hóa đến mức không cần cớ, trực tiếp leo lên lưng luôn?

Anh bật cười, cũng không hỏi, cõng cô bé đi ra ngoài, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc, ghen tị lại khó hiểu của mọi người, tiến về phía siêu thị lớn nhất gần đây.

Bạch Vị Nhiên xông lên a!!

Vừa đi vừa trêu, “Đừng siết chặt thế, Manh Manh, coi chừng siết chết con thú chở đồ này đấy.”

Lực ôm của Manh Manh hôm nay, siết chặt một cách lạ thường.

Manh Manh không trả lời, Bạch Vị Nhiên chỉ nghĩ hôm nay tính yandere của cô bé lại tái phát rồi.

Yandere dù có ngoan ngoãn bình thường đến đâu thì mỗi tháng cũng có mấy ngày như vậy, anh hiểu mà.

Manh Manh trên lưng anh vẫn siết chặt không buông, hai tay vòng qua người anh tạo thành một vòng phòng vệ vững chắc. Đôi mắt đỏ sau cặp kính râm không ngừng đảo quanh, từ bên này sang bên kia, soi xét từng người đi đường lướt qua, và cả những hình ảnh phản chiếu trên mặt kính của các tòa nhà văn phòng hai bên, hệt như một nữ đặc vụ tí hon đang nâng cảnh giác lên mức cao nhất.

A, lạ thật——

Có một cô nàng xấu tính muốn bắt nạt Bạch Vị Nhiên.

Cô bé không tài nào tìm ra được, người này ẩn mình rất kỹ.

Sốt ruột quá, cô bé có thể cảm nhận được ý đồ xấu xa của đối phương đang bủa vây lấy họ, nhưng lại không tài nào tóm được cái đuôi cáo.

Trực giác của yandere Manh Manh quả là không sai, nhưng lại sai phương diện. Đợt phòng thủ trụ nhà chính này đúng là công cốc rồi.

Họ đến siêu thị. Những quầy hàng đồ ăn vặt được bày ra san sát ngay lối vào như một lời nhắc nhở giản đơn mà rõ ràng.

Sau Tết, một ngày lễ được các cặp tình nhân mong chờ nhất trong năm sắp đến rồi.

**

Hỡi các yandere, chương hôm nay đây, Manh Manh em ấy thật sự, tôi khóc chết mất.

Mọi người đừng tưởng Manh Manh yếu nhé, Manh Manh có bị nerf thể chất thì sức mạnh vẫn là cấp S, hiểu chưa hả? ヘ(`▽´*)