Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 6 - Chương 13: Những vì sao đều đang dõi theo cậu (Cầu vé tháng)

Tiểu Vị Nhiên nằm bên đống lửa, gối đầu lên ba lô, đắp chiếc áo khoác mỏng thay chăn, mở mắt nhìn ngọn lửa.

Còn Hạ Ngôn Lạc thì nằm trên tảng đá sau lưng cậu, khe khẽ ngâm nga.

“Lấp la lấp lánh ánh sao, đầy trời là những vì sao nhỏ, treo trên trời cao giám sát cậu, như là rất nhiều đôi mắt nhỏ—”

Đến cả hát cũng không quên giám sát người khác.

Nhưng mà, cô hát cũng hay thật.

“............Tôi hát có hay không? Ngài Vị Nhiên.”

“............” Cậu không trả lời, nhắm mắt lại.

“Tôi biết cậu chưa ngủ đâu nhé.”

“Hay hơn tôi.” Cậu nhắm mắt đáp.

Hạ Ngôn Lạc đang nằm trên tảng đá, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng, bèn khẽ bật cười.

Cậu hát quả thật rất dở.

Hồi ở nhờ nhà cậu, cô vô tình nghe được một lần, chấn động đến mức không tài nào hoàn hồn.

Cô lại khe khẽ hát thêm vài câu rồi thôi, chuyển sang tán gẫu vu vơ.

“Ngày nào cậu cũng tắm dưới suối, không thấy khó chịu à?”

“......Nước suối lạnh như thế, lại còn không có xà phòng? Kỳ cọ có sạch được không?”

Câu hỏi thẳng thừng khiến cậu bé đang nằm nghiêng trên đất cạn lời.

“Là do ai gây ra?”

Chẳng phải vì cô không cho cậu về nhà, cậu mới phải tắm dưới suối giữa chốn rừng núi hoang vu này sao.

Hạ Ngôn Lạc “ồ” một tiếng.

Cũng đúng, hình như là lỗi của cô, nhưng— yandere dũng cảm nhận sai, nhưng quyết không sửa đổi.

“Tôi cũng có thể tắm giúp cậu mà.” Cô bất ngờ tung một câu trời giáng, khiến cậu bé giật mình mở bừng mắt, nằm im không nhúc nhích, mặt đỏ bừng lên vì những hình ảnh mà câu nói này gợi ra, đầu óc ong ong như có cả ngàn con tê giác chạy qua, câm nín không nói được lời nào.

Vài giây sau, Hạ Ngôn Lạc lại “ồ” một tiếng.

“Ý tôi là, tôi có thể dùng siêu năng lực giúp cậu phủi sạch bụi bẩn trên người, hiệu quả cũng giống như tắm vậy—”

Làm sạch bằng siêu năng lực, tiện lợi là thế đấy.

Đàn tê giác trong đầu Tiểu Vị Nhiên đồng loạt nhảy vực tự vẫn.

Một lúc lâu sau cậu mới nặn ra được một câu.

“......Không cần đâu, tôi tự tắm được.”

“Nhưng mà sạch lắm đấy, tôi còn có thể xử lý luôn cả quần áo cho cậu, cậu sẽ không cần phải nửa đêm lén lút dậy giặt rồi phơi nội......”

“Tôi đã bảo là không cần rồi mà!!”

“Ồ—”

Hạ Ngôn Lạc im lặng một lúc, mím môi, đảo đôi mắt xanh biếc, vẻ mặt vô tội.

Không cần thì thôi, gào to thế làm gì?

Là một yandere hệ lạnh lùng trí tuệ cao, mức độ biết xấu hổ của cô gần như bằng không.

Lời đề nghị này của cô thực ra hoàn toàn không nghĩ đến phương diện kia, dù sao dưới góc nhìn của cô, thân thể một cậu nhóc thì có gì đáng xem?

Trêu chọc cậu, đánh nhau với cậu, nhìn những khía cạnh đa dạng mà cậu chưa kịp che giấu là đủ rồi.

Lúc này cô thật lòng đưa ra đề nghị cho Tiểu Vị Nhiên.

Tắm rửa và giặt giũ bằng siêu năng lực xong ngay trong nháy mắt, rất tiện lợi.

Nhưng ngược lại lại chọc cậu tức giận.

Lúc nhỏ tính tình cậu có vẻ nóng nảy hơn, xem ra lớn lên đã dần thu liễm lại.

Hai người rơi vào im lặng ngượng ngùng mấy phút, cuối cùng vẫn là Tiểu Vị Nhiên không chịu nổi, chủ động phá vỡ.

“Cô đã có năng lực tiện lợi như vậy, sao không dùng cho chính mình?”

“............? Sao cậu biết tôi không dùng cho mình.”

“......Cô luôn đợi tôi ngủ say một lúc rồi lén rời đi khoảng nửa tiếng đến một tiếng, lúc về trên người toàn mùi sữa tắm và dầu gội.”

Hạ Ngôn Lạc chống nửa người dậy nhìn xuống, vẻ mặt kinh ngạc.

“......Cậu ngủ rồi sao còn biết tôi rời đi?”

“............Tôi chưa ngủ.”

“Vậy là cậu định bỏ trốn à?”

“Đúng là có nghĩ tới.”

“Thế sao cậu không chạy đi? Cậu chạy rồi, chúng ta có thể chơi đuổi bắt.”

“Bởi vì tôi không muốn chơi đuổi bắt với cô, bây giờ có thể trả lời câu hỏi ban đầu của tôi được chưa? Cô đã có năng lực đó, tại sao còn phải lén đi tắm?”

Hạ Ngôn Lạc lại nằm xuống, ngắm nhìn dải ngân hà rực rỡ trên trời.

“Bởi vì tôi thích tắm.” Cô cười đáp.

Giữa những giờ phút nghiên cứu và học tập áp lực, căng thẳng kéo dài, tắm rửa là cách Hạ Ngôn Lạc giải tỏa.

Cô không có hoạt động giải trí nào khác, nhưng vẫn cần xả stress, để dòng suy nghĩ ngừng lại, để tinh thần được thư giãn.

Cô tắm rất có nghi thức, phải có phòng tắm sáng sủa, nước ấm hơi nóng, được bao bọc bởi mùi sữa tắm và dầu gội quen thuộc, đó là những thứ không thể thiếu mỗi ngày của cô.

Khác với Bạch Vị Nhiên tan làm mới vào thế giới nhiệm vụ, kể từ khi bắt đầu nhiệm vụ, Hạ Ngôn Lạc chưa từng rời khỏi thế giới này một giây phút nào.

Cô rất tận hưởng dị thế giới, trạng thái siêu năng lực, và một Bạch Vị Nhiên phiên bản giới hạn.

Lý do duy nhất có thể khiến cô rời đi chính là tắm rửa, và bổ sung vật tư— tức là lẩu tự sôi.

Nói đến đây, cô lại nhớ ra một chuyện, bèn kể cho Tiểu Vị Nhiên với giọng điệu buồn cười.

“Trước đây tôi thường bị người khác phê bình.”

“Phê bình cô cái gì?”

“Nói cuộc sống của tôi không có gì vui vẻ, cách giải tỏa căng thẳng này chẳng có chút thú vị nào, rồi ai nấy đều hẹn nhau cho tôi một lời khuyên, cậu đoán xem là gì?”

Tiểu Vị Nhiên đoán vài thứ, từ chơi game này đến chơi game khác, không thiếu một thể loại nào.

Đương nhiên là trật lất hết.

“Họ khuyên tôi đi yêu đi.”

“Nghiên cứu mệt quá, yêu vào là được, cuộc sống cô đơn, yêu vào là được, không có cách giải tỏa, không khó, yêu vào là được—” Hạ Ngôn Lạc mím môi cười.

“Này, cậu thấy lời khuyên này thế nào?”

Chẳng biết từ lúc nào, cô đã thoát khỏi lối suy nghĩ giao tiếp với một đứa trẻ, dường như đang thông qua ánh mắt của Tiểu Vị Nhiên để trò chuyện với Bạch Vị Nhiên của tuổi trưởng thành.

Cậu bé quay lưng về phía cô, im lặng đến cả một phút.

“Tôi vẫn chưa yêu bao giờ, nên không biết yêu đương là thế nào.”

“Tôi không biết nên cho cô lời khuyên gì, nhưng tôi nghĩ theo logic này, những người nói ra những lời như vậy, đưa ra lời khuyên như vậy, chắc chắn là người rất vô trách nhiệm với bản thân.”

“Họ không quản lý tốt bản thân, nên mới đặt kỳ vọng lên người khác, hy vọng người khác đến giải quyết vấn đề của mình.”

“—Hoặc là họ chỉ muốn yêu đương với cô, cảm thấy cô độc thân thì lãng phí quá, tôi không biết lời khuyên này đúng hay không, nhưng tôi chắc chắn những người ôm suy nghĩ đó để khuyên cô thì rất không đúng! Bởi vì xuất phát điểm của họ là vì bản thân, chứ không phải vì cô.”

Hạ Ngôn Lạc bật cười.

Sự tinh tế và thông minh của một số người, có thể nhìn ra từ khi còn nhỏ.

“Ừm, cậu nói đúng, lần sau gặp lại người như vậy, tôi đấm cho mỗi đứa một phát.”

Cô đã từng bị những lời này làm cho mê muội, mới chọn Tần Duẫn một cách cho có.

Rồi phát hiện ra ăn thì không ngon, mà bỏ thì lại tiếc.

—Nhưng cũng không hẳn là toàn chuyện xấu!

Bởi vì có kẻ như vậy, mới dẫn ngài Vị Nhiên đến.

Họ vì thế mà gặp nhau.

Thế giới này, có tốt thì có xấu, không so sánh sao biết được cái nào tốt hơn?

Cô lại bắt đầu ngâm nga.

“Lấp la lấp lánh ánh sao, đầy trời là những đôi mắt nhỏ, treo trên trời cao tỏa ánh sáng, lúc nào cũng đang giám sát cậu—”

Tiểu Vị Nhiên quay lưng về phía tảng đá, trong tiếng hát, lặng lẽ nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi.

Tiếng hát tan đi, bóng người trên tảng đá đã biến mất, đống lửa vẫn cháy, phát ra tiếng tí tách khe khẽ.

Bụi cỏ đằng xa khẽ động đậy một cách mờ ám, tiến lại gần phía đống lửa.

Một trăm mét, chín mươi mét, tám mươi mét, bảy mươi mét—

[Bụi cỏ] đột ngột dừng lại, sững sờ tại chỗ.

Hạ Ngôn Lạc lơ lửng phía trên [Bụi cỏ], có phần cạn lời.

“Ngươi cũng lợi hại thật, không biết sợ là gì.”

Dù đi đến đâu, nó cũng có thể lần theo được—

Hạ Ngôn Lạc nghĩ, hay là trước khi cạn năng lượng cứ giết quách nó đi, mặc kệ nhiệm vụ gì, thân phận người dùng nền tảng gì cũng không cần nữa, tặng cho ngài Vị Nhiên của tương lai một món quà lớn, diệt trừ một mối họa.

××

Các yandere ơi, chương hôm nay ra hơi muộn một chút nhé.

Loli yandere tất trắng là tôi đây xin phép lăn lộn trước ạ (*´・Д・)