Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 6 - Chương 8: Người.thường. dấu yêu của tôi (4K)

Cậu bé không nhìn thấy Hạ Ngôn Lạc, chỉ cảm thấy tay chân bị trói đến tê dại.

Cơ thể mệt mỏi rã rời, bởi ngoài nước trà và một chút bánh ngọt đến phát ngấy, hai ngày nay cậu chưa ăn gì khác.

Cậu tựa vào tường, mắt lim dim, cúi đầu suy tư.

Tiếng bước chân trên hành lang ngày một gần.

Cùng giọng nói chuyện trong trẻo vui tai của một bé gái.

“Tiểu Nhiên—— Tiểu Nhiên—— Hôm nay chơi gì đây nhỉ?”

“—— Có rồi có rồi, chơi trò uống trà được không?”

“Tiểu Quang em đây—— sẽ làm mẹ, còn Tiểu Nhiên anh thì làm bố nhé.”

“Bố phải phụ trách pha trà, lần trước anh pha trà không ngon, lần này nhất định phải tiến bộ đó, hiểu không? Nhiệt độ của nước trà rất quan trọng, lượng trà rất quan trọng, tấm lòng nghĩ đến người uống trà cũng rất quan trọng—— Nè~”

Hạ Ngôn Lạc vẫn tiếp tục tàng hình, dựa vào tường, mỉm cười quan sát.

Yandere hiếm khi dịu dàng thương xót, đặc biệt là kiểu lý trí thích giám sát người khác như cô.

Dù sao thì người cô gặp là phiên bản người lớn vạn năng, lý trí và điềm tĩnh.

Còn bây giờ khi thấy cậu bé nhỏ nhắn này chật vật giãy giụa, cô chỉ cảm thấy mình ở thế bề trên, vừa buồn cười lại vừa thú vị.

Trong ánh ban mai đang dần hửng sáng, một cô bé với mái tóc hai bím, mặc chiếc váy hoa xòe phồng bước vào. Ánh nắng sớm chiếu lên đuôi tóc cô bé, vàng óng như hổ phách mật ong, khiến người ta liên tưởng đến dòng đường lỏng ngọt ngào.

Cô bé ngồi xổm trước mặt cậu bé, giơ một con búp bê len lên như dâng báu vật.

“Tiểu Nhiên, anh xem, em làm một con búp bê mới này.”

“Nè nè, làm theo hình của anh đó.”

“Tuyệt lắm đúng không!”

“Không phải Tiểu Nhiên rất thích búp bê sao? Mỗi lần đi qua cửa kính đều đứng lại nhìn——”

“Em biết mà, em vẫn luôn biết mà, mọi thứ về anh em đều biết, vì em luôn đi theo anh, luôn dõi theo Tiểu Nhiên mà!”

“Tiểu Nhiên, sao anh không nói chuyện với em?”

Tiểu Vị Nhiên không đáp lại, chỉ lạnh lùng nhìn đối phương, cô bé liền ôm búp bê, chau mày tủi thân.

“Sao vậy? Anh không thích ở đây à?”

“Xin lỗi nhé Tiểu Nhiên, nhưng mà, nhưng mà bây giờ chúng ta còn nhỏ quá——”

“Gia đình Tiểu Quang dạy dỗ nghiêm lắm, không thể dẫn bạn trai về nhà được, anh đợi một chút, đợi chúng ta đủ mười sáu tuổi, Tiểu Quang sẽ đưa anh về nhà, mặc kệ bố mẹ phản đối thế nào, chúng ta sẽ giống như cái gì mà Romeo và Juliet đó, vượt qua muôn vàn trắc trở để đến với nhau——”

“Em và Tiểu Nhiên cùng nhau đi qua mười năm, yêu thương sâu đậm, không hề đổi thay, sau đó sẽ cùng nhau đối mặt với bố mẹ, mặc kệ họ phản đối thế nào vẫn kiên trì ở bên nhau, rất vất vả rất nỗ lực, cuối cùng được công nhận vào năm mười tám tuổi, chúng ta kết hôn.”

Cô bé nhảy dựng lên, ôm búp bê xoay vòng trong phòng, nắm lấy hai tay búp bê, tự mình vui vẻ, mái tóc hai bím nhẹ nhàng bay theo từng vòng xoay của cô.

“Tiểu Nhiên, nè, lúc đó em sẽ như một nàng công chúa, còn anh như một chàng hoàng tử, nắm tay em xoay vòng, tất cả mọi người đều sẽ mỉm cười chúc phúc cho chúng ta.”

“Nghe em nói này, Tiểu Nhiên, Tiểu Nhiên!”

“Tiểu Quang em đây, muốn một đám cưới có thật nhiều thật nhiều hoa hồng và bóng bay—— Hi hi hi hi, dù Tiểu Nhiên là người kín đáo, dễ ngại ngùng, nhưng anh ấy sẽ vừa nói ‘đồ ngốc phiền phức’, vừa tổ chức một đám cưới như vậy cho Tiểu Quang——”

“Tiểu Quang biết mà, Tiểu Quang—— biết hết.”

“Tiểu Nhiên và em, là bạn đời tâm giao duy nhất, duy nhất~ trên thế giới này.”

Cậu bé nhìn theo từng động tác của cô, ánh mắt trầm xuống, giây tiếp theo đột ngột rút chân ra khỏi dây trói—— Mớ dây thừng và dây điện hỗn tạp này vốn rất khó thoát ra, nhưng cậu đã tìm được một góc cạnh thô ráp, mấy đêm liền cong người ra sức mài sợi dây trói vào đó.

Trước đây không phải cậu chưa từng bỏ trốn.

Và cô bé này, luôn có thể tóm cậu lại một cách chính xác.

Như thể đã gắn định vị trên người cậu, mọi hành động, mọi suy nghĩ của cậu đều không thoát khỏi dự đoán của cô.

Và mỗi lần bị bắt lại, cách cô đối xử với cậu lại càng trở nên tàn nhẫn hơn.

Trước kia ít nhất còn cho cậu ăn hai bữa, bây giờ liên tiếp hai ngày, chỉ cho cậu một mẩu bánh ngọt nhỏ đến đáng thương, bắt cậu chơi cùng cô cái【trò chơi】một chiều không bao giờ kết thúc.

Cứ thế này, dù có ở lại, cậu cũng sẽ bị hành hạ đến chết.

Vậy nên hôm nay cậu quyết định dùng một cách khác.

Đối với cô ta, chỉ trốn thôi là vô dụng.

Hơn nữa mình không sai, tại sao phải trốn?

Hạ Ngôn Lạc huýt sáo một tiếng, nhìn cậu bé dồn chút sức lực cuối cùng nhảy dựng lên, lao thẳng vào cô bé đang xoay vòng giữa phòng không chút phòng bị, giơ cao mảnh bê tông vỡ to bằng nắm tay.

“Tôi không thể nào thích một con quái vật!” Cậu lạnh lùng, sắc nhọn thốt ra câu đầu tiên.

Ngự tỷ mắt xanh nhướng mày.

Cảm ơn, có cảm giác bị đá xoáy.

Cậu vung tay hạ đá, không chút nương tình nhắm vào vầng trán láng mịn của cô bé, dùng hết sức bình sinh, ra tay tàn độc, quyết đập vỡ đầu.

Nhanh như chớp, cô bé giơ con búp bê trên tay lên, búp bê há miệng, phun thẳng một luồng khói trắng về phía cậu.

Cậu bé lập tức nghiêng đầu, nhưng vẫn hít phải một ít, tay chân tức thì mềm nhũn, mắt mờ đi, ngã khuỵu xuống, nghe thấy giọng nói líu ríu không ngừng của cô bé.

“Tiểu Quang đúng là thông minh quá mà.”

“Em đây, biết Tiểu Nhiên đang nghĩ gì trong lòng.”

“Không được đâu, Tiểu Nhiên.”

“Chúng ta còn phải kết hôn sinh nhiều con, bây giờ cùng nhau tuẫn tiết thì còn quá sớm.”

“Dù Tiểu Quang cũng thích tuẫn tiết, nhưng em muốn một đám cưới lãng mạn hơn cơ, hê hê——”

“Tiểu Nhiên, đừng vội, đợi chúng ta lớn lên là được rồi.”

“Tiểu Quang cho anh một nụ hôn trước nhé, hoàng tử cần nụ hôn tình yêu đích thực của công chúa, rồi sẽ trở nên dũng cảm gấp trăm lần.”

Cô bé nép vào người cậu, chu môi, cười ngọt ngào áp lại gần.

Cơ thể mềm nhũn, cậu bé nói cũng thấy khó khăn.

“Cút… đi…”

Nhưng cô ta chưa bao giờ nghe cậu nói gì.

Cậu biết quá rõ, cô ta lúc nào cũng luyên thuyên không ngớt, điên cuồng áp đặt mọi suy nghĩ của mình lên người cậu.

Cậu có thể hiểu một phần suy nghĩ của cô ta, nhưng hoàn toàn không thể chấp nhận cách cô ta thực hiện những suy nghĩ đó.

Trong lòng cậu có một phần là quái vật, nhưng cũng có một phần không phải, luôn giằng co trong mâu thuẫn.

Giây tiếp theo, cơ thể nhẹ bẫng, trong tầm nhìn mờ ảo, cậu thấy bóng dáng nhỏ bé của cô bé đột nhiên bay ra ngoài, kêu lên một tiếng “á”, ngã sấp mặt thảm hại.

Cậu bé ngỡ ngàng nhìn một chiếc chân vắt qua đầu mình.

Mềm mại thon dài, tỷ lệ hoàn hảo, từ trong suốt dần hiện ra đường nét thanh tú, được bao bọc trong chiếc quần dài vừa vặn, không thấy được phong cảnh dưới váy, còn chiếc áo blouse trắng thì không gió mà tự bay, một ngự tỷ mắt xanh, mái tóc đen gợn sóng, từ trên cao nhìn xuống, nhướng mày cười với cậu.

“Trông anh thảm hại thật.”

Hạ Ngôn Lạc cảm thấy rất thú vị.

Nếu không phải cô bé kia sắp hôn Bạch Vị Nhiên bé, có lẽ cô còn xem kịch thêm một lúc nữa.

Tại sao phải vội cứu anh ta làm gì?

Xem thêm nhiều dáng vẻ khác nhau, biết đâu lại tìm được khoảnh khắc xấu hổ nhất đời anh ta.

Nhưng chuyện cưỡng hôn anh ta thì quá đáng rồi.

Cô bé dưới đất lồm cồm bò dậy, ngỡ ngàng nhìn người lạ xuất hiện từ hư không.

Hạ Ngôn Lạc chép miệng một tiếng, đảo mắt, tự lẩm bẩm.

“Ngài Vị Nhiên lúc đầu nói thế nào nhỉ? Ồ thôi kệ, không quan trọng.”

Cô có phong cách của riêng mình.

“Đầu tiên, ngươi là Minh Quang đúng không?”

Ánh nắng từ cửa sổ vỡ chiếu vào phòng, soi rõ hoàn toàn dung mạo của yandere nhí tóc hai bím.

Vô cùng đặc biệt, một bên mắt màu xanh biếc, một bên mắt màu hổ phách mật ong đậm hơn màu tóc một chút, cái miệng nhỏ đang há ra vì ngạc nhiên, vẻ mặt ngơ ngác, để lộ hai lúm đồng tiền sâu hoắm.

“Thứ hai, mức độ gây thương tích của ngươi đã vượt xa giá trị bình thường, nền tảng dựa trên nguyên tắc hỗ trợ, giúp đỡ, giáo dục và răn đe, khởi động điều khoản đặc biệt dành cho ngươi, ‘Điều Lệ Quản Chế Yandere’ điều bảy trăm chín mươi ba, tiến hành điều chỉnh hành vi của ngươi, tôi là thanh tra kỷ luật của ngươi, Hạ Ngôn Lạc.”

Yandere nhí mắt hai màu không hiểu Hạ Ngôn Lạc đang nói gì, nhưng rất nhạy bén nhận ra một điều.

Cô ta đến để cản trở tình yêu của mình.

“Đừng cướp Tiểu Nhiên khỏi em a a a a a——”

Cô bé gào lên phẫn uất, xé lòng lao tới, Tiểu Vị Nhiên ngỡ ngàng nhìn cô bé lao đến theo một đường parabol, rồi lại bị một cú đá quét ngang đá bay ra ngoài, đâm sầm vào tường.

Áo blouse trắng tung bay, Hạ Ngôn Lạc xoay người, phủi tay, nụ cười cao ngạo, ánh mắt khinh bỉ.

“Xin lỗi nhé, tôi không thuộc tuýp dịu dàng.”

“À không, sao tôi phải xin lỗi nhỉ? Tôi có thấy áy náy chút nào đâu?”

Ngự tỷ yandere đối đầu với yandere nhí, không có thương xót, chỉ có đánh, đánh đến khi nào mày phục thì thôi.

Không phục à, cô thấy đánh chết cũng chẳng sao.

××

Hạ Ngôn Lạc đứng bên cửa sổ, nhảy vọt ra ngoài.

Cậu bé được ngự tỷ bế ngang trong lòng, nhìn nhà xưởng cũ nát bên dưới ngày càng xa, ngày càng nhỏ.

Với năng lực này, không thể nói cô ta là người bình thường được.

Rồi cậu dời mắt lên khuôn mặt đối phương, cô nhanh chóng phát hiện ra, nhìn cậu cười, đôi mắt cùng một màu với bầu trời trong xanh không một gợn mây sau lưng.

“Gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu muốn nói gì sao?”

Cậu bé vội cúi đầu, mặt hơi ửng đỏ, có vẻ ngại ngùng.

“Cảm ơn cô đã cứu tôi.”

Hạ Ngôn Lạc lại có chút thất vọng với hành động của cậu.

Ngoan ngoãn thế này sao? Cô thích dáng vẻ hung dữ lúc nãy hơn.

“Chào cô, xin hỏi cô có thể đưa tôi về nhà không ạ? Tôi đã xa nhà nhiều ngày rồi, gia đình chắc chắn rất lo lắng.” Tiểu Vị Nhiên nói năng lịch sự, lễ phép đưa ra yêu cầu.

Hạ Ngôn Lạc mỉm cười, để lộ chiếc răng nanh trắng nhỏ, “Chào anh, không tiện đâu, vì tôi phải đảm bảo đối phương sẽ không đến gây hại cho anh nữa, tạm thời anh phải ở cùng tôi.”

Thực ra đưa cậu về cũng hoàn toàn khả thi.

Nhưng Hạ Ngôn Lạc không muốn.

Cứ cho một yandere kiểu cô lập và giam cầm một cơ hội, là cô lại muốn nhốt người ta lại để quan sát.

Đây còn là một người đặc biệt, một tư liệu quan sát tuyệt vời——

Sao cô có thể để anh ta đi được chứ?

Anh ta chỉ là chuyển từ tay yandere này sang tay yandere khác mà thôi.

Cậu bé im lặng hai giây, gật đầu, ôm ba lô của mình, vẻ mặt chân thành cảm ơn.

“Cũng đúng ạ, cảm ơn cô đã cứu tôi, còn đặc biệt nghĩ cho tôi.”

“Cô nói không sai, tôi cứ thế này về nhà chỉ tổ thêm phiền phức cho gia đình.”

Đây là một thị trấn nhỏ mộc mạc, bốn bề bao bọc bởi rừng cây suối nước. Hạ Ngôn Lạc ôm cậu bé, chầm chậm đáp xuống bên một dòng sông. Cô vốn chẳng nghĩ đến chuyện một đứa trẻ bị nhốt mấy ngày sẽ cần ăn uống, chỉ đưa cậu đến bờ suối, để cậu uống nước cho thỏa thuê.

Dù bị giam cầm suốt bao ngày, vừa đói vừa khát, cậu bé cũng không hề tỏ ra vội vã ngấu nghiến. Cậu rửa sạch đôi tay trước, rồi mới khom mình vốc nước lên từ từ nhấp môi. Sau đó, cậu lại lấy bánh quy từ trong ba lô ra, ăn một cách từ tốn để hồi lại chút sức, thậm chí còn chia cho cô một ít.

Cậu bé về quê ở tạm với bà nội vì bố mẹ bận rộn.

Cậu vốn thích một mình ra ngoài đi dạo, một hôm tình cờ gặp cô bé kia, và kể từ đó, cô ta cứ bám riết lấy cậu không buông.

Ban đầu cậu không để tâm, chỉ nghĩ đối phương đùa giỡn, không ngờ cô ta ngày càng quá đáng, đến mức giam cầm cậu.

Cậu bé ngước nhìn vị ngự tỷ, đôi mắt trong veo, lấp lánh ánh sao.

“Cảm ơn cô đã đến giúp tôi.”

Tựa như một cuộc tao ngộ diệu kỳ.

Hạ Ngôn Lạc nhìn cậu, lại cảm thấy có chút nhàm chán.

Ăn xong bánh quy, cậu bé mặt hơi ửng đỏ, ngượng ngùng nói rằng mình cần đi giải quyết nỗi buồn, Hạ Ngôn Lạc chẳng mấy bận tâm, nhìn cậu đi về phía khu rừng.

Cô đứng tại chỗ, giơ ngón trỏ lên, khóa chặt mục tiêu, mười ngón tay múa lượn như đang chơi đàn, tảng đá cao bằng người bên bờ sông liền nhảy lên hạ xuống không ngừng theo động tác của cô.

Năng lực mà nền tảng ban cho thật đáng kinh ngạc, cô thầm nghĩ.

Bạch Vị Nhiên làm thế nào mà nhịn được nhỉ, lại có thể kiềm chế sử dụng năng lực như vậy, mà không muốn dùng nó để bổ trời xẻ đất, làm càn làm bậy, đại náo một phen?

Còn cô thì lại rất muốn quậy một trận cho đã.

Tảng đá đột ngột rơi xuống đất. Cô cầm điện thoại lên, gửi đi một tin nhắn.

【Lam Hạ: Nè, ngài Uất Nhiên, anh thấy hồi nhỏ mình là một đứa trẻ như thế nào?】

Cô chợt nhận ra cậu bé đã đi hơi lâu, liền cất điện thoại, đi về phía cậu vừa đi lúc nãy.

Nhưng không thấy người đâu.

Hạ Ngôn Lạc đút tay vào túi, dừng lại dưới một gốc cây, nhìn quanh quất.

Chẳng lẽ trốn đi đâu bị Tào Tháo đuổi rồi? Hay là bay lên tìm cậu ta xem sao?

Cô vừa nghĩ vậy, ngẩng đầu lên thì nghe tiếng quẹt diêm vang lên, một vật cháy to bằng nắm tay từ trên cao rơi thẳng xuống mặt. Lưỡi lửa liếm qua lớp dầu, tỏa ra thứ mùi hăng hắc khó chịu của chất lỏng dễ bay hơi.

Và cậu bé đang ngồi xổm trên cây, khuôn mặt hốc hác vì bị giam cầm nhiều ngày được ánh lửa chiếu rọi. Tay cậu cầm hộp diêm, vài quả cầu bọc vải được đặt giữa những nhánh cây.

Xoẹt.

Cậu lại châm lửa đốt một bọc vải chứa cành khô lá úa đã tẩm dầu, rồi ném thẳng xuống.

“Đi thám hiểm bên ngoài, dầu và diêm là vật không thể thiếu.” Cậu nói, đôi mắt sâu thẳm, không một tia sáng, ánh nhìn không rời một giây, ghim chặt vào vị trí của Hạ Ngôn Lạc dưới gốc cây.

“Cô tưởng tôi không hiểu sao? Lũ quái vật các người, tôi chẳng qua chỉ là chuyển từ tay con quái vật này sang tay con quái vật khác mà thôi——”

Đối mặt với quái vật, không trốn được, chi bằng vùng lên phản kháng.

Đó chính là đạo lý sâu sắc mà cậu học được trong những ngày qua.

Dù người phụ nữ này có xinh đẹp đến đâu, thời điểm xuất hiện có khéo léo thế nào, đã ra tay giúp cậu—— nhưng kể từ lúc cô ta từ chối đưa cậu về nhà, lại bay đến vùng rừng núi hoang vu hẻo lánh này, mục đích đã quá rõ ràng.

Làm gì có người chị gái bình thường nào lại đi giam cầm một cậu bé hết sức bình thường chứ?

Hơn nữa, trên người cô ta có mùi của quái vật, dù có giả vờ bình thường đến đâu, cũng không lừa được cậu——

Dù ngọn lửa không thiêu chết được, cũng có thể gây chút thương tích cho con quái vật đó chứ!

Lưỡi lửa ập đến mặt, điện thoại trong túi Hạ Ngôn Lạc rung lên, một tin nhắn trả lời hiện ra.

【Uất Nhiên: Hồi nhỏ tôi trông thế nào ư?】

【Uất Nhiên: ...Tôi nghĩ chắc chỉ là một đứa trẻ rất bình thường, rất đỗi tầm thường, không có gì đáng nhớ cả.】

Ngọn lửa nuốt chửng, bùng cháy trên người cô gái. Cậu bé trên cây cau mày, ngừng ném. Giây tiếp theo, đồng tử cậu kinh ngạc giãn ra.

Một bàn tay trắng nõn vươn ra từ trong biển lửa, gạt sang bên, ngọn lửa tức thì biến mất. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên giữa rừng, thổi tung mái tóc dài của cô tựa như ngọn lửa đen. Giữa ánh mắt sững sờ của cậu bé, cô bất ngờ nở một nụ cười diễm lệ, trôi đến trước mặt cậu, đưa ngón tay nâng cằm cậu lên.

“Nè nè, đúng rồi, chính là cái khí chất này.”

“Ngài Vị Nhiên, người dấu yêu của tôi, ngài Vị Nhiên rất đỗi bình thường, vô cùng tầm thường——❤”

××

Hỡi các yandere, chiều nay sẽ có thêm một chương nữa, nhưng vì có việc nên sẽ đăng muộn hơn một chút ヽ(°▽、°)ノ

Ôi tôi yêu chị Hạ quá, càng bệnh hoạn tôi càng mê.