Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 6 - Chương 11: Rồng Dữ Vờn Cọp Con (4K)

Chiếc túi ni lông bỗng phồng căng lên như quả bóng, rồi nổ *bụp* một tiếng. Nhưng vì tiếng sấm vang khắp nơi, âm thanh ấy trở nên thật nhỏ nhoi. Mái tóc dài của Hạ Ngôn Lạc bung xõa, tựa như mái tóc của nữ yêu dưới nước, nhẹ nhàng bay lượn.

Cô một tay nắm lấy cây xiên gỗ đang đâm về phía tim mình, một ngón tay chạm nhẹ vào đôi môi đỏ đến kỳ lạ của bản thân, mắt vô hồn, nhưng lại chẳng giấu được vẻ phấn khích.

“...Chỉ là hôn má một cái thôi mà.” Giọng điệu vừa mỉa mai vừa pha tiếng cười.

Lúc đó cô đúng là đã cúi xuống hôn cậu.

Cô cảm thấy đôi mắt to vô hồn, bất trị của cậu, nổi bật trên gò má gầy gò, đã tạo ra một thứ bản năng hung hãn chưa kịp bị sự tỉnh táo của tuổi trưởng thành che đậy, cùng với sự tàn nhẫn của một người bẩm sinh thiếu khả năng thông cảm.

A, cô vui quá, vui đến không chịu được, khoảnh khắc ấy máu trong người cô như sôi lên.

【——Cậu thật sự quá tuyệt vời, cậu là tuyệt nhất, ngài Vị Nhiên ạ ❤】

Nhưng nụ hôn đó cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đặt lên má.

Còn môi, cô vẫn muốn hôn ngài Vị Nhiên lúc trưởng thành hơn.

Dù sao thì cô cũng chưa từng hôn ai.

Trao nụ hôn đầu cho một đứa trẻ, đúng là lãng phí.

Miệng của ngài Vị Nhiên cứng như vậy, hôn lên sẽ có cảm giác gì nhỉ?

Nhưng suy nghĩ đó không hề cản trở cô trêu chọc Tiểu Vị Nhiên đang nổi cơn tức giận lúc này.

“Không thể nào, không thể nào, chẳng lẽ có cậu con trai lớn từng này rồi mà chưa từng được ai hôn má bao giờ à?”

Mặc dù đây cũng là lần đầu tiên cô hôn má người khác.

Trước đây cô chỉ thấy ghét, cô chưa bao giờ muốn hôn ai, đặc biệt là trẻ con.

Quá nhỏ, quá mềm yếu, lại hay khóc lóc ầm ĩ, không thể tự mình đứng vững.

Yandere không thích những thứ yếu đuối——

Chỉ thích những thứ có thể mặc sức đùa bỡn.

Cô vừa cười chế nhạo, vừa thoát ra khỏi người cậu bé, lơ lửng lướt qua bên cạnh cậu. Tiểu Vị Nhiên lại thể hiện khả năng tự chủ cảm xúc đáng kinh ngạc, sau một thoáng giận dữ, cậu nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Cảm xúc lên xuống, giằng co điên cuồng, lúc ngã lăn ra đất, cậu tiện tay vơ một nắm bùn lẫn sỏi nhỏ, ném thẳng vào mắt Hạ Ngôn Lạc.

Trong lúc Hạ Ngôn Lạc gạt đất cát đi, cậu rút từ bên cạnh ra một vũ khí khác, là một thanh sắt bị người ta lén vứt bỏ mà cậu tìm thấy trong rừng, toàn thân rỉ sét màu nâu đỏ, nhưng đầu nhọn lại sáng loáng, nhắm thẳng vào mặt cô.

Trong mắt cậu không hề có chút kinh ngạc, sợ hãi, hay hoảng sợ, những cảm xúc mà một người bình thường nên có.

Thiếu khả năng thông cảm, không chỉ thể hiện ở những cảm xúc tích cực thông thường.

Mà còn cả ở những cảm xúc tiêu cực, sợ hãi là cảm xúc đầu tiên bị ngăn cách.

Điều này khiến Tiểu Vị Nhiên càng thêm lạnh lùng trầm tĩnh khi đối mặt với Hạ Ngôn Lạc, người rõ ràng có năng lực đặc biệt.

Còn chuyện bỏ chạy hay mặc kệ đời? Không có trong lựa chọn của cậu.

Trước một con quái vật cấp độ vượt xa những con quái vật nhỏ khác, bỏ chạy là chẳng ích gì.

Mà cô ta bây giờ đang vô cùng hứng khởi, chỉ muốn chơi với cậu, chứ không gây ra bất kỳ tổn hại nào.

Ví dụ đơn giản, trong game, đây là một con BOSS không đánh trả.

Vậy thì dễ rồi, cậu cứ thử nhiều cách, sẽ có ngày giết được cô ta.

Đối mặt với quái vật không thể chạy, không thể quay lưng về phía nó——

Khoảnh khắc bỏ chạy chính là lúc thua cuộc.

Hạ Ngôn Lạc né tránh qua lại, lơ lửng giữa khu rừng mưa như trút nước sấm sét vang trời, mà vẫn có thể ung dung cười nói.

“Nè nè, ngài Vị Nhiên, cậu có bao giờ nghĩ xem lớn lên mình sẽ trông như thế nào không?”

“Không.” Cậu trả lời rất nhanh.

“Có chút sự tưởng tượng đi chứ, nghĩ thử xem nào!” Cô giơ tay lên, thanh sắt lập tức ngắn đi một đoạn.

Mắt cậu bé trầm xuống, cầm thanh sắt gỉ sét tiếp tục tấn công, còn cô cũng liên tục giơ tay. Chỉ thấy thanh sắt ngắn đi từng tấc một, cuối cùng chỉ còn lại phần tay cầm, ngoài việc nắm trong lòng bàn tay thì chẳng còn tác dụng gì nữa, cậu mới dừng tấn công, ném thẳng món vũ khí đã hết độ bền sang một bên.

Cậu chớp mắt, cảm thấy nước mưa chảy vào mắt, hơi cay.

“...Nhưng tôi có một việc muốn làm.” Cậu trả lời.

Thật ra trong lòng cậu cũng tự hỏi, tại sao mình lại nói chuyện với một con quái vật?

Nhưng thật kỳ lạ, từ những hành động đối đầu gay gắt này, trong cậu bỗng nảy sinh một cảm giác không nói nên lời——

Mơ hồ, không rõ ràng.

Hạ Ngôn Lạc khoanh tay trước ngực, đứng cách cậu năm bước chân, nghiêng đầu nhìn cậu.

“Ồ, là chuyện gì thế?”

“............Làm game.”

Hạ Ngôn Lạc không khỏi bật cười.

Nói sao nhỉ, đây có phải là lập chí từ sớm không?

Tiếng mưa rất lớn, ào ào xối xả, đáng lẽ phải che lấp hết tiếng cười của cô, nhưng Tiểu Vị Nhiên lại nghe rất rõ.

Cậu không có bất kỳ phản ứng cảm xúc nào với tiếng cười đó.

Bất kể cô cười nhạo cậu, hay tán thưởng cậu, thật ra cậu đều không có cảm giác.

Bởi vì dù người khác cười nhạo hay tán thưởng, cậu đều không có cảm giác, nên cậu không thích nói chuyện của mình với người khác.

Tôi đã không quan tâm đến phản ứng của cậu, thì cần gì phải nói nhiều với cậu?

Bây giờ cậu chỉ muốn nói, nên nói thôi.

“Vì tôi không có bạn.” Cậu nhún vai đáp.

“Tôi có 【những người giả vờ làm bạn】, nhưng tôi không có bạn bè.”

Cậu có thể hiểu lý do người khác cười, lý do người khác khóc, nhưng cái 【trải nghiệm】 đó, cậu không cảm nhận được.

Dù ở giữa đám đông, cậu vẫn cách biệt với mọi người một bức tường dày.

Vì vậy cậu chơi game, chơi rất nhiều game, chỉ có game là bạn của cậu.

Sau này muốn làm ra những tựa game mình thích.

Hạ Ngôn Lạc lại cười một tiếng, cô lơ lửng ngồi giữa không trung, một tay chống cằm, nhớ đến chàng trai tóc xám vội vã chạy đến quán bar đêm đó.

Cô tốt bụng nhắc nhở cậu một chút.

“Biết đâu sau này lại có thì sao?”

Mà còn là những người bạn rất rất tốt nữa là đằng khác.

Nhưng Tiểu Vị Nhiên lại nhíu mày.

“Không cần, tôi không bao giờ muốn trải nghiệm 【bạn bè】 nữa.”

Cậu đã chịu đủ rồi.

Cậu ngẩng đầu nhìn trời, cơn mưa rào ở vùng núi này không kéo dài được bao lâu, mây đen trên trời đã nhạt đi nhiều, tiếng sấm cũng xa dần, mưa cũng từ hạt to như hạt đậu dần dịu lại, rơi trên người không còn đau như trước.

Trò trốn tìm họ đã hẹn, thời gian là trước khi cơn mưa này kết thúc.

“Vẫn chưa xong đâu, chúng ta tiếp tục.”

Cậu chạy nhanh sang phải bảy tám mét, rồi nằm rạp xuống đất, đưa tay mò mẫm trong bụi cây ở con dốc thấp, cậu cũng giấu đồ ở đây——

Tay cậu đột nhiên bị nắm lấy, một bàn tay nhỏ mềm mại, hơi ấm, lại ươn ướt, như một con rắn có thân nhiệt, quấn lấy cậu, siết chặt không buông.

Tiếng cười phấn khích, trong bụi cây tối tăm, đôi mắt hai màu của cô bé lấp lánh.

“Nè nè, tìm thấy cậu rồi nhé.”

“Tiểu Nhiên, Tiểu Quang đến đón cậu về nhà đây——”

“Đi——thôi——”

××

Câu nói này, mấy ngày qua, cậu đã nghe rất quen tai.

Và mỗi lần kết quả đều là cậu bị bắt về.

Hết cách, cậu hoàn toàn không thuộc đường gần nhà máy, mà cô ta lại ép buộc lấy đi ba lô của cậu, cậu không có dụng cụ, không có thức ăn, toàn thân mệt mỏi, chỉ là một con thú bị dồn vào chân tường.

Để tránh cậu bỏ chạy, cô bé chỉ cung cấp cho cậu nhu cầu sinh tồn ít nhất.

Cô bé nhìn cậu, ánh mắt vẫn ngây thơ như ngày đầu gặp mặt, đôi má lúm đồng tiền sâu cạn, nở nụ cười ngọt ngào.

Như thể giữa họ chưa từng xảy ra chuyện gì.

Cậu gặp cô bé vào ngày thứ ba đến ở nhà bà.

Cậu không thích ở nhà, bà rất hiền từ, nhưng những lời hỏi han ân cần khiến cậu vô cùng không quen.

Thế là cậu tự mình xách ba lô, đi lang thang khắp nơi, cậu lại không thích đến những nơi đông người, chỉ chạy vào rừng.

Cô bé xuất hiện vào lúc đó.

Cô bé tên là Minh Quang.

Có một ngoại hình vô cùng hợp với cái tên, mái tóc đuôi ngựa kép màu hổ phách mật ong, phản chiếu ánh nắng ban mai, đẹp như những sợi tơ vàng đựng trong ly thủy tinh.

“Nè, cậu, có thể làm bạn với tớ không?” Cô bé ôm một con gấu bông nhỏ, nụ cười rạng rỡ.

Gần như liền, cả hai đều nhận ra, họ là cùng một loại người.

Đều sống giữa đám đông, giả vờ giống như những người bình thường.

Cô bé không vào được, cậu cũng không vào được.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp một người giống mình trong đám bạn cùng tuổi.

Vừa kinh ngạc lại có chút tò mò.

Thế là cậu đồng ý lời mời xa lạ này, họ bắt đầu 【trò chơi bạn bè】.

Trò chơi giả vờ làm bạn của nhau.

Người ngoài nhìn vào, họ giống như những đứa trẻ bình thường chơi cùng nhau, nhưng trong lòng họ đều biết rất rõ, họ chỉ đang bắt chước vẻ bề ngoài chơi của những đứa trẻ khác.

Tiểu Vị Nhiên rất nhanh đã cảm thấy trò chơi này thật nhàm chán.

Cậu nói không chơi nữa, bắt chước hành vi của người khác như khỉ làm trò chẳng có gì thú vị.

Cậu vẫn thích một mình một cõi, vác ba lô đi khắp thế gian hơn.

Mọi chuyện bắt đầu trở nên không ổn từ lúc đó.

Minh Quang bắt đầu theo dõi cậu.

Ban đầu là lén lút, rụt rè trốn tránh, cậu nghĩ đối phương vài ba ngày sẽ nản lòng, cũng không thèm để ý đến cô bé.

Nhưng sau đó mọi chuyện ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát, việc theo dõi của cô bé trở nên táo bạo hơn, tìm đến tận nhà cậu, cả ngày không đi, còn trèo lên bệ cửa sổ, áp mặt vào kính nhìn vào trong, thậm chí còn lẻn vào nhà, hành động này khiến bà cậu sợ hết hồn.

Tiểu Vị Nhiên tuy không thể cảm nhận được thứ cảm xúc ấm áp đó, nhưng không có nghĩa là cậu có thể bỏ qua trước hành vi gây hại cho người thân của cô bé.

Đồ của tôi là của tôi, tôi không muốn lấy, không có nghĩa là cậu có thể ném đi.

Cậu đã cảnh báo cô bé một cách hung dữ.

Nhưng cô bé vẫn không chịu nói chuyện, chỉ nói chuyện một mình, thế là cậu giật lấy con gấu bông mà cô bé yêu quý ôm trong tay, cầm dao chém đứt đầu ngay trước mặt.

Những sợi bông nhồi bên trong bay lả tả, như nội tạng, bụng rách ruột gan.

Cậu nghĩ, như vậy chắc chắn sẽ dọa được cô bé.

Sau đó mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Ngày hôm sau khi con gấu bông biến mất, cậu bị đánh ngất khi đang đi khám phá bên ngoài, lúc tỉnh lại đã ở trong một nhà máy cũ nát.

“Tiểu Quang không bị dọa đâu nha~ Tiểu Quang biết, đó là biểu hiện Tiểu Nhiên quan tâm đến Tiểu Quang, hê hê——”

Cô bé cười rạng rỡ ngồi xổm trước mặt cậu, hai tay ôm đầu gối.

“Tiểu Nhiên, chúng ta không chơi trò bạn bè nữa, từ hôm nay, đổi sang chơi trò hẹn hò đi——chính là chúng ta sẽ mãi mãi mãi mãi ở bên nhau, hẹn hò, rồi kết hôn, rồi cả một đời!!”

“Tôi từ chối, tôi ghét cậu!”

Cô bé liền che miệng cười, càng vui vẻ hơn.

“Nè nè, đừng lừa tớ nữa, Tiểu Nhiên.”

“Cậu sẽ không ghét tớ đâu.” Cô bé nói, đưa ngón tay chạm lên má cậu, ngón tay mềm mại ấm áp, hoàn toàn trái ngược với cảm giác u ám quái dị mà cô bé mang lại.

“Cậu nói ghét tớ, thật ra chỉ là học theo người khác nói thôi, tớ biết mà, Tiểu Nhiên vừa không biết thích người khác, cũng không thể cảm nhận được việc ghét người khác. Những kẻ ngốc nói không thích người khác, là vì bọn họ ghét tất cả mọi thứ, nhìn cái gì cũng không vừa mắt.”

“Nhưng cậu thì không, cậu chỉ đơn giản là không có cảm giác gì cả.”

“Nếu không biết thì tôi không học được à?” Tiểu Vị Nhiên bĩu môi.

“Tìm hiểu về giáo dục đi, đọc nhiều sách vào, có thể thay đổi nhận thức về cuộc đời đấy. Tôi đi học rồi.”

“Hừ, trường học thì có gì vui chứ? Chẳng bằng ở bên Tiểu Quang—”

“Tiểu Nhiên, Tiểu Quang hoàn toàn hiểu cậu mà, so với rất nhiều kẻ ngốc mà sau này cậu sẽ gặp, Tiểu Quang chắc chắn hiểu cậu sâu sắc hơn.”

Cậu thừa nhận đây là sự thật.

Cô bé đúng là hiểu cậu, hiểu cậu hơn rất nhiều người xung quanh bây giờ.

Nhưng cậu không muốn chấp nhận, vì có một phần ở cô bé mà cậu không thể nào chấp nhận được.

Cái kiểu hành động bệnh hoạn, quá khích, ảnh hưởng đến người khác đó.

Ký ức lướt qua, tay cậu vẫn bị nắm chặt, không biết cô bé đã nấp ở đây bao lâu, lòng bàn tay lạnh ngắt, nhưng lại đoán chắc rằng cậu sẽ đến.

Cậu một tay mò mẫm viên đá bên cạnh, nắm chặt trong lòng bàn tay, thái độ lạnh lùng.

“Tôi đã nói rồi, trò chơi bạn bè kết thúc.”

“Tôi cũng không muốn chơi trò hẹn hò gì với cậu cả.”

Tay giơ lên, đá hạ xuống, nện thẳng một cú tàn nhẫn lên mu bàn tay cô bé—

Bàn tay của một cô bé gái non nớt đến thế, mấy ngày nay cậu lại được ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ, cú này dồn hết sức lực, mu bàn tay cô bé lập tức sưng đỏ lên, trông như cái bánh bao mới hấp, nhìn thôi cũng thấy đau, nhưng lực tay cô bé không hề lơi lỏng, thậm chí còn vì đau mà siết chặt hơn.

“Sao thế? Tiểu Nhiên, là Tiểu Quang đây mà! Đến cứu cậu đây—”

Cô bé nhíu mày, mặt lộ vẻ lo lắng.

“...Nè nè, chúng ta mau đi thôi, Tiểu Nhiên!”

“Nếu không người đàn bà xấu xa kia sẽ đến đấy.”

“Tớ biết cậu bị người đàn bà xấu xa đó bắt nạt, không sao đâu, Tiểu Quang sẽ đòi lại công bằng cho cậu, Tiểu Quang mạnh lắm, được mà, không vấn đề gì đâu—”

Tiểu Vị Nhiên còn định dùng lại chiêu cũ, thì phát hiện cả người mất kiểm soát, đầu chúi xuống chân trượt đi.

Để giữ bí mật, cậu đã giấu một vài vũ khí trên con dốc nhỏ và hiểm trở này.

Mà cô bé lại nằm phục ở đây chờ cậu, bây giờ hai tay giữ chặt lấy cậu, trọng lượng của hai người cộng thêm thảm cỏ dưới thân trơn trượt vì mưa, cậu bị cô bé kéo tuột xuống không sao kiểm soát được.

Theo thói quen của cô bé, bên dưới chắc chắn có thứ gì đó đang đợi cậu.

Cậu đành phải từ bỏ việc tấn công, chuyển sang chống đỡ cơ thể, cố sống cố chết kéo người lên trên, hòng thoát khỏi cô bé.

“Tôi không cần cậu đòi lại công bằng cho tôi.” Cậu lạnh lùng đáp.

“Tự tôi làm được.”

Cô bé bỗng mở to đôi mắt hai màu, ánh lên một vẻ kỳ dị.

“Không thể nào? Tiểu Nhiên, không thể nào?”

“Cậu không phải là muốn thay lòng đổi dạ đấy chứ?”

“Cậu đã nói cậu không thích quái vật, nhưng cậu lại bênh vực cô ta.”

“Cậu có thể không thích Tiểu Quang, nhưng cậu không được phép thích người khác— Tiểu Quang sẽ không chịu nổi đâu, Tiểu Quang thật sự thật sự sẽ không chịu nổi đâu—”

Đôi mắt cô bé đỏ hoe vì phẫn uất, đột nhiên dùng sức lao tới, Tiểu Vị Nhiên không kịp phản ứng, liền thấy đối phương há miệng cắn phập lên mu bàn tay mình, một cú cắn cực mạnh, hằn sâu vết răng bầm tím, đau thấu tim gan.

Nửa người cậu vừa kéo lên được lại bị lôi tuột xuống, mất kiểm soát trượt đi, trong mắt cô bé là ánh nhìn đắc ý, phẫn nộ và sâu thẳm.

Loảng xoảng va vào không biết bao nhiêu bụi cây, người cậu bị cành lá quất cho đau rát, rồi đà rơi bỗng khựng lại giữa chừng.

Trọng lực bỗng dưng mất tác dụng, hai người lơ lửng trên không.

Sấm sét vang trời, nàng ngự tỷ mắt xanh quay lưng về phía ánh chớp, đôi mắt sáng lên một cách đáng sợ.

Cô một tay chống cằm, cười với thiếu nữ yandere nhỏ đang lơ lửng giữa không trung.

“Tôi đã bảo cô đừng đến nữa, cô không hiểu tiếng người à?”

Minh Quang cười khẩy một tiếng, vẫn ghì chặt lấy Tiểu Vị Nhiên không buông, “............Cô đang dạy tôi làm việc đấy à?”

Hạ Ngôn Lạc nghe câu này lại càng cười tươi hơn.

“Không, tôi không dạy cô làm việc—”

“Cái từ ‘dạy’ này ấy à, nó bao hàm cả hành vi cải thiện, giáo hóa, khuyên bảo người khác thay đổi, rất tiếc, tôi đối với những thứ này… chẳng có hứng thú gì cả, vẫn là để cho ngài Vị Nhiên làm thì hơn.”

Cô đưa hai ngón trỏ lên bắt chéo giữa không trung, rồi tách ra, bàn tay nhỏ đang ghì chặt Bạch Vị Nhiên liền bị ép phải buông ra, hai người cứ thế trôi xa nhau dần giữa không trung.

Cô bé gái hét lên một tiếng điên cuồng.

Hạ Ngôn Lạc không có lấy một chút lòng thương hại, ra đòn giảm chiều không gian chuẩn xác, hoàn toàn chẳng có đạo đức nghề nghiệp của một người dùng nền tảng.

“Tôi là đang nói cho cô biết, cô quá yếu, còn tôi mạnh hơn cô, nên cô đáng bị ăn đòn, đồ bỏ đi—”

Giơ tay ném văng Minh Quang ra xa, treo lơ lửng trên một ngọn cây tít đằng xa.

Ném xong lại đặt tay lên trán nhìn theo.

“A~ hình như có quy định là không được giết đối tượng nhiệm vụ thì phải?”

“...Lực tay chắc là tính toán cũng ổn đấy chứ?”

Tiểu Vị Nhiên ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng này.

Con rồng dữ to lớn, đã nuốt chửng cọp con hung hãn.

Mưa tạnh.

Cô quay đầu nhìn cậu, một lớn một nhỏ, từ từ đáp xuống đất, Hạ Ngôn Lạc vui vẻ vỗ tay.

“Trò trốn tìm kết thúc, tiếp theo là giờ ăn khuya, đoán xem bữa khuya hôm nay là gì nào?”

Cậu bé lộ ra vẻ mặt chán đời, cạn lời.

“Lẩu tự sôi.”

Cô liền vỗ tay, cười rạng rỡ ngây thơ, “Đúng rồi! Cậu thông minh thật!!”

Nói thừa, bọn họ đã ăn món này sáu ngày liên tiếp rồi!!!

**

Chiều nay tôi có việc, nếu không về kịp thì chỉ có một chương này thôi, con ốc nhỏ này xin lỗi trước nhé (*ノ´□`)ノ