Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 4 - Chương 9: Ông muốn làm gì cháu gái tôi?

Hạ Ngôn Lạc bước vào phòng riêng của quán cà phê, nét mặt có vài phần khó hiểu.

Giáo sư vốn hẹn cô gặp ở trường, nhưng trước khi ra ngoài hôm nay lại đột ngột đổi sang quán cà phê này.

Không gian yên tĩnh và thanh lịch, phòng riêng dành cho hội viên.

Cô cảm thấy không khỏe, người vẫn còn choáng váng, chỉ muốn mau chóng đưa báo cáo cho giáo sư rồi về lại ổ chăn của mình nằm.

“Ngôn Lạc, em đến rồi.”

Vị giáo sư có khí chất nho nhã, đeo kính gọng vàng, tuy đã ngoài năm mươi nhưng nhờ chăm sóc và rèn luyện đúng cách, lại chú trọng ăn mặc, mái tóc vẫn đen nhánh, trông như một người đàn ông tráng niên ngoài ba mươi.

“Thưa giáo sư, đây là báo cáo lần này ạ.” Hạ Ngôn Lạc đi thẳng đến bên bàn, đặt báo cáo lên, thậm chí không có ý định ngồi xuống.

“...Không vội, để giáo sư xem có vấn đề gì không đã... Em muốn uống gì không? Cà phê cold brew ở đây ngon lắm đấy.” Giọng ông ta dịu dàng ấm áp.

Bạch Vị Nhiên tàng hình dựa vào tường, vừa nhìn điện thoại vừa nhướng mày suy nghĩ.

Vị giáo sư này họ Văn à?

Đúng là hợp với bốn chữ ‘trí thức biến thái’ thật.

Bên cạnh Hạ Ngôn Lạc ngoài tra nam ra cũng không thiếu loại người có ý đồ xấu xa này.

Hạ Ngôn Lạc không nể mặt chút nào.

“Em không thích uống cà phê, thưa giáo sư, phiền giáo sư xem báo cáo trước đi ạ! Em muốn về sớm.”

Hạ Ngôn Lạc khựng lại, đuôi mắt liếc về phía Bạch Vị Nhiên.

Bạch Vị Nhiên không bỏ qua ánh nhìn đó.

…?

Cô ấy thấy mình sao??

Chỉ có giáo sư Văn không hiểu gì, một tay đè lên bản báo cáo Hạ Ngôn Lạc đưa, một tay tao nhã nâng tách cà phê lên.

“Không vội, hôm nay giáo sư hẹn em ở ngoài trường cũng là muốn nói chuyện với em một cách thoải mái hơn, ngồi xuống đã, em ngồi xuống trước đi.”

“Nghe nói mấy hôm nay em bị ốm, giáo sư lo lắm, em ở một mình phải không? Bị ốm một mình chắc chắn không dễ chịu chút nào.”

“Thời trẻ giáo sư cũng từng trải qua như vậy, cô đơn một mình, không có ai bên cạnh, ốm chỉ có thể tự uống thuốc, tự đi xếp hàng khám bệnh, ở nhà một mình, ngay cả gọi điện cho gia đình cũng sợ làm họ lo lắng—chuyện gì cũng tự mình trải qua, giờ nghĩ lại thật ngốc, có một người bên cạnh thì tốt biết bao?”

Cà phê cầm trước mặt, không uống, chỉ để làm màu.

Bạch Vị Nhiên đảo mắt khinh bỉ, ngón trỏ vô tư ngoáy mũi.

Ý tứ toát ra từ mặt vị giáo sư kia, người chết cũng cảm nhận được.

“Giáo sư đây, thật sự rất muốn giúp đỡ em, không nỡ nhìn em sống vất vả như vậy, không có ai bên cạnh, không ai chăm sóc, một cô gái thông minh xinh đẹp như em, nên được học hành và tận hưởng cuộc sống mà không phải lo nghĩ gì, hà cớ gì phải tự làm khổ mình như thế.”

“Ngôn Lạc, em hiểu ý tôi chứ?”

Hạ Ngôn Lạc không ngỡ ngàng, không kinh ngạc, cũng không có sự đỏ mặt hay tức giận của những cô gái bình thường.

Ngược lại còn có vẻ bình thản kiểu [Lại nữa rồi], nét mặt vô cảm.

Lòng bàn tay Bạch Vị Nhiên ngứa ran.

“Thưa giáo sư.” Hạ Ngôn Lạc cất tiếng.

“Nếu báo cáo không có vấn đề gì thì em xin phép về trước.”

Cô đứng dậy, vì bệnh vẫn chưa khỏi hẳn nên có chút choáng váng, loạng choạng, phải vịn vào mặt bàn mới đứng vững được.

Giáo sư Văn cũng đứng dậy theo, nhìn người đẹp băng giá vì bệnh mà trông như liễu yếu đào tơ, mang vẻ đẹp mong manh của Tây Thi, nước dãi tham lam gần như chảy ra từ khóe miệng ông ta.

“Ngôn Lạc, em không cảm thấy mình cần một người ở bên chăm sóc sao?”

“Còn những cậu trai trẻ bồng bột kia, sớm nắng chiều mưa, hôm nay nói yêu em, ngày mai đã chẳng thấy bóng dáng đâu.”

Giáo sư Văn đã quan sát Hạ Ngôn Lạc một thời gian, dĩ nhiên cũng biết cô và Tần Duẫn qua lại gần gũi, nhưng gần đây Tần Duẫn đột nhiên biến mất, Hạ Ngôn Lạc lại đột nhiên đổ bệnh, ông ta liền tự mình võ đoán rằng, Hạ Ngôn Lạc bây giờ đang đau khổ vì tình, chính là lúc yếu đuối, cần người an ủi vỗ về.

“Em và tôi... đúng vậy, có lẽ ban đầu, chúng ta là thầy trò, nhưng cùng với sự trưởng thành của em, giờ đây chúng ta đã trở thành những người bạn tâm giao nhất, chúng ta hợp nhau trong rất nhiều phương hướng và quan điểm nghiên cứu, Ngôn Lạc à, chỉ làm một nghiên cứu sinh bình thường, thật quá lãng phí tài năng của em.”

“Thầy muốn cùng em trở thành người bạn đồng hành cả đời.”

Hạ Ngôn Lạc quay đầu lại, im lặng nhìn người đàn ông trong bộ vest thẳng thớm.

Giáo sư Văn càng nói càng hăng.

“Em hiểu không? Kiểu bạn đồng hành cả đời, một mối quan hệ không thể phá vỡ.”

Hạ Ngôn Lạc day trán, cô chậm rãi nói.

“Thưa giáo sư, giáo sư đã kết hôn rồi.”

Câu nói này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt, giáo sư Văn khựng lại.

“Phải.”

“Nhưng đó là do một sai lầm của tuổi trẻ gây ra, tôi đối với vợ mình chỉ có trách nhiệm, hôn nhân của chúng tôi không có tình yêu, chỉ đến khi gặp em, Ngôn Lạc, em mới khiến tôi cảm nhận được trái tim mình đập lại, tôi mới hiểu được ý nghĩa của tình yêu.”

Giáo sư Văn vừa nói, vừa tiến lên một bước, kích động muốn ôm cô gái đang đứng không vững trước mặt vào lòng.

Hạ Ngôn Lạc tuy choáng váng, nhưng cũng không đến mức không có sức phản kháng, bỗng có người nhẹ nhàng đỡ eo cô, kéo lùi lại một thước, còn giáo sư Văn dang tay ôm chầm lấy—

Người đàn ông đang mê muội vì sắc dục sững sờ, sao cái eo này không mảnh mai như mình thấy nhỉ, sao ngực lại phẳng đến đáng sợ thế này, nhìn kỹ lại lần nữa…!!?

“Này, anh là ai, anh vào đây từ đâu, phục vụ, phục vụ, sao lại để người lạ vào phòng của chúng tôi.” Tên trí thức biến thái bị bắt quả tang, giáo sư Văn sợ đến mức bật ra sau, lùi lại ba bước.

Bạch Vị Nhiên thản nhiên phủi lại bộ quần áo vốn không hề nhàu của mình.

Mẹ nó chứ, hôm nay về phải ngâm nước lá ngải cứu tẩy uế mới được.

Lần trước bị tra nam sờ tay, lần này bị lão tra nam ôm eo.

Hoàn toàn là tai nạn, tàng hình không có nghĩa là không tồn tại, vừa rồi thấy nguy hiểm anh bèn qua kéo Hạ Ngôn Lạc một cái, không ngờ lão dê già kia lại nhanh tay, nhắm mắt dang tay ôm chầm lấy anh, đã bị sờ đến rồi thì thôi hiện hình luôn.

Anh nhìn Hạ Ngôn Lạc, rồi lại nhìn giáo sư Văn đang kinh ngạc, mỉm cười gật đầu.

“…Chào giáo sư, cô ấy là cháu gái tôi.”

Trong phòng riêng bỗng dưng xuất hiện một người đã đủ hỗn loạn rồi, lại còn tự xưng là chú của Hạ Ngôn Lạc?

Giáo sư Văn nhìn qua nhìn lại giữa Bạch Vị Nhiên và Hạ Ngôn Lạc, không tài nào tìm ra được bất kỳ mối liên hệ di truyền nào trên ngũ quan của hai người.

Bạch Vị Nhiên lại chủ động ngồi xuống, còn cầm thực đơn lên gọi món, ra vẻ chủ nhà mà nhấn chuông phục vụ.

Nhân viên phục vụ bước vào cũng sững người.

Sao anh nhớ trong phòng này vốn chỉ có hai người? Người thứ ba này vào từ lúc nào?

Bạch Vị Nhiên mỉm cười ra vẻ lắm tiền nhiều của, tiện tay đặt thực đơn sang bên: “Không cần gì khác, cứ mang cho tôi loại cà phê đắt nhất của các anh.”

Dù sao cũng tính vào hóa đơn của lão dê già kia.

Giáo sư Văn và Hạ Ngôn Lạc chỉ có thể sững sờ nhìn anh làm màu.

Đợi nhân viên phục vụ ra ngoài, Bạch Vị Nhiên lại mỉm cười, chỉ vào vị trí đối diện mình.

“Ngồi đi chứ! Thưa giáo sư.”

“Tôi đến thật đúng lúc, vừa hay nghe được những gì hai người nói, tôi rất hứng thú với nội dung ông nói, cũng thấy ông nói rất đúng, đứa cháu gái này của tôi, vừa có tài, lại xinh đẹp, thế mà cứ cắm đầu vào học, ngoài kiếm tiền ra thì chỉ biết học, không có ai chăm sóc tử tế, cũng không được tận hưởng tuổi xuân cho trọn vẹn, tôi cũng thấy rất đáng tiếc.”

“Còn về danh phận, ài! Thưa giáo sư, ông có kết hôn hay không đâu phải là vấn đề, thời buổi này, người ta cần những thứ thực tế, thưa giáo sư, ông có thể đưa ra thứ gì thực tế một chút không?”

Anh hai tay chống cằm, cười hiền lành, nhưng đáy mắt lại rực cháy lửa giận.

“Nếu đề nghị của ông tốt, tôi cũng có thể giúp giáo sư thuyết phục đứa cháu gái bướng bỉnh này của tôi, để nó hiểu rằng giáo sư mới là người bạn đời tốt mà nó nên dựa dẫm cả đời, hửm?”

**

Anh Vị Nhiên sắp xử đẹp lão dê già không biết xấu hổ rồi

(^-^*)/