Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 4 - Chương 15: Bạch Vị Nhiên là sạc dự phòng

Tần Nịnh đang đè Bạch Vị Nhiên mình trần trên giường mà hôn.

Bạch Vị Nhiên cố gắng nghiêng mặt đi.

“Em làm vậy sẽ bị lây bệnh đấy.”

“…Nè nè nè, không sao đâu, em muốn mắc bệnh giống anh Vị Nhiên cơ.”

Đôi môi hồng nhuận lại đuổi theo hôn lên.

Bị ép hôn một lần cũng là lây, hôn thêm lần nữa dường như cũng chẳng khác gì.

Bạch Vị Nhiên dứt khoát buông xuôi, mặc cho cô muốn làm gì thì làm. Tần Nịnh vốn đang hôn rất mạnh, mang theo vẻ tàn nhẫn như muốn cắn rách môi anh, nhưng khi phát hiện Bạch Vị Nhiên đã từ bỏ chống cự, cô lại trở nên dịu dàng, chỉ khẽ mổ nhẹ, như một chú chim nhỏ hiền lành, vừa thì thầm bên tai anh.

“Anh Vị Nhiên, Uất Nhiên đã thuộc được năm mươi bài trong “Luận X Ngữ” rồi đấy.”

Bạch Vị Nhiên ngẩn ra một lúc mới nhận ra cô đang nói đến con vẹt.

“Khi nào anh đến nhà em nghe nó đọc “Luận X Ngữ” ạ?”

…………Hay cho cô, tôi bảo cô học thuộc, cô lại bắt con vẹt học, đẩy trách nhiệm xuống cấp dưới, ngược đãi động vật nhỏ đúng không?

Bạch Vị Nhiên vừa nghĩ, vừa đưa tay xuống dưới, nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn không yên phận của Tần Nịnh đang vuốt ve bên hông mình, kéo ngược lên đặt trên vai anh.

Tần Nịnh bĩu môi, giả vờ ngoan ngoãn được vài giây, bàn tay nhỏ lại không nhịn được muốn trượt xuống.

Bạch Vị Nhiên lại bắt tay cô lại.

“…Anh Vị Nhiên, dạo này em không ở công ty, anh có nhớ em không?”

“Cũng tàm tạm.”

“Tàm tạm là có ý gì ạ?”

“Phần lớn thời gian làm việc anh không nhớ em.”

“…………!!?” Tần Nịnh không vui, nắm đấm nhỏ màu hồng đấm nhẹ vào ngực anh.

“Em nghe câu chuyện này chưa?”

Có một vị vua, ông có ba cô con gái vô cùng yêu quý.

Khi nhà vua về già, định bụng chia lãnh thổ cho ba cô con gái, bèn gọi họ đến trước mặt, yêu cầu họ dùng lời nói để bày tỏ tình yêu dành cho mình.

Cô con gái cả nói rằng tình yêu của cô dành cho cha không thể diễn tả bằng lời, cô yêu cha hơn cả tự do của bản thân, còn quý trọng cha hơn cả đôi mắt của mình.

Cô con gái thứ hai nói rằng tình yêu của cô dành cho cha còn hơn cả chị gái, vì cô chỉ biết rằng trên đời này, yêu thương cha là niềm hạnh phúc duy nhất, và giá trị của niềm hạnh phúc ấy vượt qua mọi hạnh phúc mà các giác quan khác có thể mang lại.

Cô con gái út nói rằng cô chỉ yêu cha với tư cách là một người con gái, ngoài ra, không hơn một phân, không kém một phân.

Tần Nịnh im lặng nghe xong, tức giận hỏi lại.

“…Vậy ý anh là muốn nuôi em như con gái hả!?”

Bạch Vị Nhiên mà dám nói phải, cô sẽ cho anh biết thế nào là đứa con gái bất hiếu dám xuống tay với cả bố mình trong tầng hầm.

“…………Không phải, ý anh là, anh cũng dùng cách của riêng mình để thích một người mà thích em, ngoài ra, không hơn một phân, không kém một phân. Nếu trong lòng anh chỉ có em, cả ngày chỉ nghĩ đến em, thì anh sẽ không thể chuyên tâm vào công việc, không thể cùng đồng nghiệp trong dự án nỗ lực. Anh và họ tôn trọng lẫn nhau, giúp đỡ nhau cùng thành công. Anh cũng sẽ không thể đối xử tốt với gia đình mình, ủng hộ họ như cách anh đang ủng hộ em.”

Bạch Vị Nhiên mỉm cười vuốt tóc cô, giọng nói dịu dàng.

“Anh không thể cho em toàn bộ con người Bạch Vị Nhiên được.”

“Bởi vì Bạch Vị Nhiên là một con người, không phải một món đồ, càng không phải vật trang trí của ai cả. Nhưng anh bằng lòng khi có cả em, A Siêu và Quả Quả ở đây, anh sẽ ưu tiên ở bên em.”

Vì muốn cưng chiều cô, nên anh mới đóng cửa phòng lại, nói với cô những lời này.

Tần Nịnh bĩu môi, tâm lý yandere không muốn chấp nhận cho lắm, nhưng lại cảm thấy được xoa dịu, đôi mày chau lại đầy mâu thuẫn.

Bạch Vị Nhiên bèn cười, một tay gạt đi lọn tóc mái rơi trước trán Tần Nịnh, cúi đầu hôn lên vầng trán trơn bóng của cô.

“Đừng để bị bệnh thật đấy, hôm nay về nhà nhớ uống chút nước chanh nóng.”

Cùng nhau đổ bệnh trong mắt anh chẳng phải là tình tiết lãng mạn gì.

Chẳng lẽ cả hai không thể cùng nhau khỏe mạnh sao?

Phản ứng của Tần Nịnh là ôm chầm lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực, áp sát vào.

“…Lại sao nữa rồi?”

“Đừng động, em đang nạp năng lượng.” Giọng Tần Nịnh rầu rĩ.

“Em đang bổ sung năng lượng anh Vị Nhiên.”

“Anh Vị Nhiên, dạo này em cũng đã rất nỗ lực đấy, anh sẽ sớm biết thôi.”

Bạch Vị Nhiên “ừm” một tiếng.

Anh tin Tần Nịnh nhất định sẽ làm ra chuyện khiến người khác phải kinh ngạc.

Anh nhìn lên trần nhà, lặng lẽ đóng vai một cục sạc dự phòng đúng chuẩn.

××

Đây là lần thứ mười trong ngày Hạ Ngôn Lạc ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu số liệu, đảo mắt khắp căn phòng trống không.

Người thường ngày sáng trưa tối đều đặn xuất hiện, đột nhiên biến mất tăm.

Cô cảm thấy hơi phiền lòng, cảm giác bực bội đó không mãnh liệt, mà giống như một sợi tơ nhện lơ lửng trong không trung, cứ bay qua lượn lại, nhìn thì ngứa mắt, đưa tay gạt đi thì lại dính chặt vào tay.

Bệnh của mình đã khỏi, nên anh không còn đến mỗi ngày ba lần nữa.

Hạ Ngôn Lạc vung bút lia lịa, khoanh tròn các số liệu.

Hàng mi của cô vừa dày vừa cong, dưới ánh nắng hắt lên một vùng bóng râm mềm mại.

Sau ngày hôm đó, giáo sư Văn rõ ràng đã sợ mất mật.

Nhìn thấy cô cứ như chuột thấy mèo, đi đường vòng để tránh, thậm chí không dám nói chuyện trực tiếp với cô, mọi việc đều trao đổi qua email. Tuy chi phí giao tiếp tăng lên, nhưng cô lại cảm thấy vô cùng thoải mái.

Như thể vừa hất được một con cóc ghê tởm cứ bám riết lấy chân mình.

Khi người ta cứ mãi vác gánh nặng trên vai, sẽ không cảm nhận được sức nặng thực sự của nó, chỉ đến khoảnh khắc đặt gánh nặng xuống, mới nhận ra hơi thở lại thông suốt đến vậy.

Trên môi cô bất giác nở một nụ cười.

Chỉ cho ngài Uất Nhiên hai viên kem thì hời quá rồi.

Nếu anh đã thích như vậy, thì mua hẳn cho anh một hộp, đợi anh đến thì tặng cho anh.

Hạ Ngôn Lạc hiếm khi chủ động ra ngoài đến trung tâm thương mại gần đó. Cô đang đứng trước tủ đông chọn hiệu kem thì có người đi tới, đứng kề vai với cô.

“…………Hạ Ngôn Lạc, tôi hỏi cậu, Tần Duẫn đi đâu rồi?” Cô gái cúi đầu, giọng điệu âm u.

Hạ Ngôn Lạc nhận ra chủ nhân của giọng nói này.

Tiểu Á, người từng được coi là—bạn của cô, bạn thân của cô.

Trong lúc Tần Duẫn theo đuổi cô, không biết làm thế nào mà lại cưa đổ luôn cả cô bạn thân của cô.

Có lần Tần Duẫn vô tình bị ngã bị thương, cô nghe tin, nổi hứng chủ động đến phòng y tế của trường thăm cậu ta, kết quả không thấy người đâu, bên trong tấm rèm đang kéo lại có tiếng thở dốc và tiếng va chạm không thể kìm nén, là Tần Duẫn và Tiểu Á.

Cô lặng người một lúc lâu, không gọi ai, cũng không xông vào, chỉ đặt thuốc xuống rồi bỏ đi.

Tần Duẫn có hai kiểu giải thích cho chuyện này.

Một là: “Bởi vì anh yếu đuối, bất tài, tự thấy không xứng với em, anh không dám vươn tay về phía em. Còn Tiểu Á thì khác em, ở trước mặt cô ấy anh không cần phải ngước nhìn.”

Hai là: “Em kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống của anh, chuyện gì cũng muốn quản, thành tích của anh, việc thực tập của anh, anh thật sự không chịu nổi nữa rồi, anh muốn tìm một chút không khí tự do.”

Tần Duẫn bị gã đeo mặt nạ đưa đi mất, chỉ để lại cho gia đình một lá thư nói là bỏ nhà ra đi.

Hạ Ngôn Lạc tin rằng Bạch Vị Nhiên không làm gì ác độc với Tần Duẫn, nhiều nhất cũng chỉ nhốt cậu ta trong căn phòng nhỏ đó.

Suy cho cùng, mọi hành vi của anh đều có thể cảm nhận được sự kiềm chế đầy dịu dàng.

Trên đời này có rất nhiều chuyện tồi tệ, nhưng nếu chuyện nào cũng vung đao giải quyết, thì công lý sẽ mất kiểm soát.

Thứ tà ác đáng sợ nhất chính là công lý mất kiểm soát.

Thật kỳ lạ, Tần Duẫn bị nhốt, không chạy được, cô không muốn đi tìm cậu ta, cũng không muốn mạng của Tần Duẫn nữa, ngược lại còn cảm thấy—bây giờ như vậy cũng tốt.

“Tôi đã nói rồi, tôi không biết.” Hạ Ngôn Lạc nói, vừa lấy một hộp kem vị kẹo cao su bong bóng ra khỏi tủ đông.

“Nói dối, chắc chắn là cậu giấu cậu ấy đi rồi! Trả cậu ấy lại cho tôi, cậu trả Tần Duẫn lại cho tôi, cậu ấy yêu cậu như vậy, thậm chí nén đau lòng chia tay với cậu, mà cậu lại đối xử với cậu ấy như thế… Cậu không phải là người, cậu là đồ điên, con đàn bà cậu là đồ điên!”

Cô bạn thân ngày nào đã không còn, đầu bù tóc rối, mặt mày như ác quỷ, xông thẳng về phía Hạ Ngôn Lạc—

Chỉ thấy một tia sáng bạc lóe lên.

**

Manh Manh sẽ trở về bên anh Vị Nhiên trong vòng mười chương nữa thôi

(o゜▽゜)o☆