Hóa ra là có người giao đồ ăn đến.
Nhưng anh đâu có đặt đồ ăn, Bạch Vị Nhiên đang thắc mắc thì thấy đồ giao đến toàn là thuốc, ngay cả vitamin C và thực phẩm chức năng cần bổ sung chất bổ cũng có.
Anh đoán ra ngay đây là chữ viết của ai.
【Mạt Mạt không phải Mạch Mạch: Anh ơi, uống thuốc đi nào~】
【Mạt Mạt không phải Mạch Mạch: Uống thuốc rồi mau khỏe lại để còn nỗ lực cho con đường trải hoa của em nữa chứ (/\^▽\^)/】
Em gái anh là vậy đấy, vừa đáng yêu vừa đáng ghét, chẳng thể nào ghét nổi.
Bạch Vị Nhiên không thích uống nhiều thuốc, chỉ ngậm một viên vitamin C vị chanh.
Loại vitamin C vị chanh này thật ra có pha khá nhiều đường, hồi nhỏ lúc em gái bị cấm ăn đồ ngọt, anh đã lén dùng tiền tiêu vặt mua cho con bé loại vitamin C này, tên gọi là bổ sung vitamin C, nhưng thật ra là để thay thế cho kẹo—em gái anh vẫn luôn rất thích, dù bây giờ đã lớn, mỗi khi ốm vẫn phải ăn thứ này.
Bạch Vị Nhiên nằm lại lên giường, lại thấy buồn ngủ, đang mơ màng thì điện thoại lại reo, là Quả Quả gọi tới. Cuối tuần cô chơi một game dòng Souls bị kẹt ải, gọi hỏi Bạch Vị Nhiên cách qua ải.
“Quả Quả, nếu cậu chỉ muốn xem cốt truyện thì bật thẳng chế độ gian lận lên mức tối đa đi, đừng bận tâm chuyện kẹt ải nữa… khụ khụ…”
“Ý gì đấy, đừng vì tớ là người viết nội dung mà coi thường tài năng chơi game của tớ nhé, Bạch Vị Nhiên, cậu chơi game giỏi thì hay lắm à… Ơ? Khoan đã, cậu ốm à?”
“Hơi cảm một chút, không sao đâu.”
“…Không sao chứ con trai ngoan của mẹ, có cần mẹ đến thăm không?”
Bạch Vị Nhiên: …………
“Không phải cậu định để tôi đồng ý, rồi quay sang gọi cho Tần Nịnh đấy chứ?”
Anh đã nhìn ra kẻ phản bội lớn nhất bên cạnh mình – chính là Quả Quả!!
Không biết Tần Nịnh đã tẩy não Quả Quả thế nào, mà giờ Quả Quả dốc hết sức ủng hộ chuyện tình yêu của Tần Nịnh.
Thật hết nói nổi, anh đúng là lưng bụng đều có địch.
“…………Ê hê hê hê hê… sao cậu lại nói thế, Vị Nhiên, tớ là người như vậy sao? Quả Quả tớ đây nào phải ác quỷ gì đâu.” Bị nói trúng tim đen, Quả Quả có vài phần chột lòng.
“Không phải thì tốt, tôi chỉ muốn nghỉ ngơi cho khỏe thôi, mai là khỏi rồi, đừng gây thêm rắc rối cho tôi nữa.”
Tần Nịnh, cô nàng yandere này mà biết anh ốm thì nhất định sẽ mừng như điên. Quả Quả tưởng cô ta chỉ gọi điện hỏi thăm bệnh tật thôi ư, không! Tần Nịnh nhất định sẽ xông thẳng đến nhà, dùng đủ mọi chiêu trò xông vào anh lúc này đang không có sức chống trả!!
“…Thôi được rồi! Vậy nhé, tớ không nói cho Tần Nịnh đâu, tối tớ gọi lại hỏi thăm tình trạng của cậu.”
Bạch Vị Nhiên cúp máy rồi an lòng ngủ thiếp đi.
Anh ngủ một mạch qua trưa, lúc dậy đã gần ba giờ, cảm thấy trong người đã khỏe hơn nhiều. Đang định đặt đồ ăn thì Quả Quả lại đến nhà anh.
Hóa ra trưa nay Quả Quả đi ăn với bạn, thấy một nhà hàng Quảng Đông ăn khá ngon, nghĩ anh ốm đau đáng thương nên mua về cho anh một bát cháo gan heo và ba món điểm tâm.
Bạn bè đến thăm bệnh lại còn mang theo đồ ăn, đúng là đang buồn ngủ lại gặp chiếu manh, Bạch Vị Nhiên vui vẻ nhận lấy.
Quả Quả cũng đã đến nhà Bạch Vị Nhiên vài lần, không hề lạ lẫm, thoải mái ngồi xuống ghế nhìn anh ăn.
“Này ông bạn, có bổn phận là tốt, nhưng tớ thấy gần đây cậu mệt quá rồi đấy, tự coi chừng một chút đi.”
“Nếu bản thân ngã bệnh trước, thì tính toán có làm tốt đến mấy cũng vô ích.”
Trước đây Quả Quả cũng từng trốn thoát khỏi một công ty game khác.
Dùng từ “trốn” không hề quá chút nào.
Vì lúc ở công ty cũ, một tháng cô phải vào viện ba lần, trong đó hai lần là cấp cứu truyền chất bổ.
“Dự án bây giờ đang khá nguy nan.” Bạch Vị Nhiên vừa gắp một miếng sườn hấp tàu xì ăn với cháo, vừa thản nhiên đáp.
“Nên vất vả một chút là cần thiết. Phải nhanh chóng đẩy nhịp độ dự án vào nề nếp, đưa ra demo mới cho người quản lý xem, như vậy công ty mới cấp thêm nguồn lực cho chúng ta được, nếu không quỹ tiền hàng năm của công ty có giới hạn, họ cấp cho người khác trước thì bên mình hết phần.”
“Tôi không thể để mọi người vừa mới đổi thuyền trưởng mà thuyền đã tan tành được, đúng không?”
Quả Quả nở một nụ cười.
“Thuyền trưởng Bạch tận tâm quá, thật khiến người ta yên lòng!”
“Dù sao tớ cũng không nói lại cậu, nhưng nếu cậu sắp toi đời, tớ nhất định sẽ bảo A Siêu đánh ngất cậu rồi đưa thẳng vào viện.”
“Đối với công ty, mạng người không quan trọng bằng dự án, nhưng đối với bạn bè, dự án nhất định không quan trọng bằng cậu.”
“Dự án hỏng thì thôi, cùng lắm thì qua công ty khác, không đổi được công ty khác thì đổi nghề, không phải chuyện gì to tát.”
Bạch Vị Nhiên cũng cười.
“Cảm ơn nhé!”
Ăn được nửa bữa, điện thoại Bạch Vị Nhiên lại reo, anh nhìn thì thấy là A Siêu, vừa bắt máy đã là một tràng hỏi thăm dồn dập, nói không kịp lấy hơi.
“Anh Vị Nhiên anh ốm à sao anh lại ốm thế có nặng không có cần em đưa đi viện không em đến thăm anh ngay đây anh đừng lo cứ ở yên đấy em đến ngay.”
Vì cậu nói một lèo không ngắt nghỉ, Bạch Vị Nhiên lúc đó chưa phản ứng kịp, đơ mất mấy giây mới trả lời.
“Anh không sao, khỏe hơn nhiều rồi, không cần đi viện đâu, em không cần đến.”
“Không sao đâu anh Vị Nhiên em đến cửa nhà anh rồi mở cửa đi em có mang hoa quả cho anh này!”
Bạch Vị Nhiên: …!!????
Rõ ràng mình chỉ trả lời chậm ba năm giây, sao cậu đã đến cửa nhà tôi rồi.
Tốc độ rất nhanh cũng không bằng cậu.
Quả Quả ngồi trước mặt nhìn anh nghe điện thoại cũng đã hiểu ra, đợi Bạch Vị Nhiên đặt điện thoại xuống, cô tò mò thò đầu ra hỏi.
“A Siêu đến à?”
“Ừm, nhưng sao cậu ấy biết anh bị ốm?” Bạch Vị Nhiên hỏi một cách sắc sảo.
“…Ồ, cậu bảo tớ không được nói với Tần Nịnh, chứ có bảo không được nói với A Siêu đâu, A Siêu thì chắc không sao đâu nhỉ?”
Bạch Vị Nhiên: …………
Vừa cạn lời vừa buồn cười.
Dù sao được mọi người vây quanh để ý cũng không phải chuyện xấu.
Quả Quả cười hì hì tinh quái, đảo mắt một vòng, “Cậu ấy đã đến rồi thì tớ trốn đi, cậu đừng nói tớ ở đây nhé, lát nữa chúng ta cùng dọa cậu ấy một phen!!”
Bạch Vị Nhiên cứ thế nhìn Quả Quả chạy đến kệ giày xách giày của mình đi, rồi đặt đôi dép lê trong nhà về lại chỗ cũ, chân trần lén lút vào phòng ngủ của anh, chừa một khe cửa để nhìn ra ngoài, còn làm dấu OK với anh, vào tư thế sẵn sàng, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra dọa A Siêu giật nảy mình.
Đồng nghiệp của mình sao mà trẻ con thế.
Bạch Vị Nhiên bật cười đi mở cửa, A Siêu quả nhiên đang đứng ở cửa, gương mặt khôi ngô trắng trẻo đầy vẻ lo lắng, tay xách một túi táo, lê và chuối, thấy anh liền căng thẳng nhìn từ trên xuống dưới một lượt.
“Anh Vị Nhiên, anh không sao chứ! Em lo cho anh quá.”
“Anh không…”
Câu nói của Bạch Vị Nhiên chưa dứt đã nghẹn lại.
Một bóng người xinh xắn ló ra từ bên cạnh, nốt ruồi lệ mê hoặc gợi tình, chiếc áo sơ mi vải lanh rộng màu trắng tuyết, eo thon gọn gàng, chân đi đôi sandal quai mảnh màu trắng, vừa tươi tắn vừa xinh đẹp, cô nghiêng đầu một cách đáng yêu, tươi cười rạng rỡ.
“Em cũng đến đây, anh Vị Nhiên.”
“Anh ốm sao không nói với em, em sẽ lo lắng lắm đấy.”
Tần Nịnh chớp chớp mắt, vẻ mặt là sự hào hứng và mong chờ không thể nhầm vào đâu được.
Bạch Vị Nhiên tựa vào khung cửa ra vào, trong một khoảnh khắc chợt nhận ra tình cảnh lúc này.
Tần Nịnh lấy A Siêu làm bình phong để xông đến tận cửa, còn trong phòng anh lại đang giấu một Quả Quả vốn định dọa A Siêu.
Đây là chuyện dù có mọc thêm trăm cái miệng cũng không nói rõ nổi, mà ngay cả khi có nói rõ được, cô nàng yandere cũng sẽ phát bệnh.
Vãi chưởng, ông trời ơi!
Ông trời: Đã xem.
**
Anh Vị Nhiên ốm rồi, sao Nịnh Nịnh có thể không đến thăm được chứ?
Quẩy lên nào, check it out yo! ヘ(\`▽´\*)
