Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 71

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 4 - Chương 11: Người hùng chỉ đáng một cây kem

Bạch Vị Nhiên viết một tràng dài những con số và phép tính trên mặt bàn, cuối cùng khoanh tròn một khoản tiền khủng khiếp.

Đừng nói giáo sư Văn, ngay cả Hạ Ngôn Lạc cũng không hiểu nổi Bạch Vị Nhiên đã tính ra con số đó bằng cách nào.

“Tôi thấy giáo sư chẳng hiểu gì cả, không sao, tôi sẽ dùng một ví dụ mà trẻ con tiểu học cũng hiểu được để tính công thức xã hội này cho ông nghe.”

“Cháu gái tôi đây, vừa thông minh, lại vừa xinh đẹp.”

“Với tài năng của con bé, việc đứng vững trong lĩnh vực này sau này hoàn toàn không thành vấn đề. Mối quan hệ bạn đồng hành mà ông nói ban nãy, có nghĩa là ông hy vọng sau này con bé sẽ lui về hậu trường, nhường thành quả học thuật lại cho ông. Chuyện này đương nhiên không vấn đề gì, trên đời này thứ gì cũng có cái giá của nó.”

“Ông cứ coi mình là một công ty, bây giờ ông đang lôi kéo nhân tài, muốn con bé nhảy từ kế hoạch cuộc đời của nó sang kế hoạch cuộc đời của ông, mua đứt thành quả học thuật của nó, vậy thì ông phải trả một cái giá cao hơn ban đầu chứ—chưa thấy ai nhảy việc mà lương lại thấp đi bao giờ, phải không?”

“Đó là một khoản. Khoản thứ hai là con bé có nhan sắc, lại trẻ hơn giáo sư đây rất nhiều. Có thể thấy trước rằng, một người vừa có tài vừa có sắc như vậy, sau này sẽ có vô số đối tượng ưu tú theo đuổi. Nếu con bé từ bỏ những đối tượng ưu tú đó để chọn ông, đây là vấn đề về chi phí cơ hội, ông hiểu chứ?”

“Vốn dĩ ông chỉ là một trong số hàng trăm hàng nghìn lựa chọn, bây giờ ông muốn con bé chọn ông, vậy những chi phí cơ hội đó nên được tính vào chi phí chính thức, đúng không nào?”

“Tôi cho rằng con số tôi điền vào rất hợp lý, thậm chí còn quá rẻ.”

Bạch Vị Nhiên xoa cằm.

“Lẽ ra nên điền thêm hai số chín ở đằng trước nữa.”

Giáo sư Văn không nghe nổi nữa, đập bàn đứng dậy, chỉ thẳng vào Hạ Ngôn Lạc, cười lạnh mắng mỏ.

“Lũ thần kinh! Cả lũ chúng mày đều thần kinh, cô ta mà cũng đáng giá đó à, bao nuôi gái hạng sang trong club cũng không tốn đến thế, mày mới là đứa không hiểu phép tắc xã hội đấy!”

“…Vậy sao?” Bạch Vị Nhiên nhướng mày, nhún vai.

“Tôi đúng là không biết giá của mấy cô gái trong club hạng sang thật, vì tôi có đến đó bao giờ đâu! Thân là chú của cháu, tôi đương nhiên phải giữ mình trong sạch, làm gương cho cháu, vì lợi ích của cháu gái mình, không thể đến những nơi như thế được!” Đoạn, anh tỏ vẻ tò mò.

“Thế nào, thưa giáo sư, ông dạy sinh viên của mình mấy chuyện này à? Đến club bao nuôi gái?”

“…………”

Giáo sư Văn không ở lại nổi nữa, gắt lên một tiếng “đồ điên” rồi quay người định bỏ đi, nhưng lại cảm thấy một lực cực mạnh đè mình ngồi phịch xuống ghế.

Cảm giác toàn thân không thể kiểm soát khiến ông ta sợ đến mức chân tay lạnh toát.

“Mày… mày là ác quỷ gì thế, buông tao ra, mày buông…” Bạch Vị Nhiên bóp tay một cái, trực tiếp tắt mic của ông ta, khiến ông ta chỉ có thể há miệng mà không phát ra được âm thanh nào.

“Ông nói nhiều như vậy, không mệt à, đến lượt tôi nói rồi chứ!?”

“Không, thưa chú, chú cũng nói khá nhiều rồi đấy.” Hạ Ngôn Lạc đúng lúc xen vào, giọng nói mềm mại.

Khóe mắt cô hơi cong lên, niềm vui hiện rõ.

Bạch Vị Nhiên liếc cô một cái, rồi thu lại ánh mắt.

“Cười nhiều vào, cô nên cười nhiều hơn, cười lên trông xinh hơn bình thường.”

Có lẽ người đẹp băng giá không cười sẽ đẹp hơn, nhưng vì để người khác thấy đẹp mà không cười, thì cuộc đời mình thật quá tủi thân.

Câu nói này khiến Hạ Ngôn Lạc sững lại, cô bất giác đưa tay lên sờ má mình.

Tần Duẫn từng nói, lúc cô không cười trông quyến rũ hơn lúc cười.

Khi nói câu đó, anh ta đã để tâm đến ai chứ?

Hạ Ngôn Lạc đột nhiên như bị ai đó đẩy nhẹ một cái, ngẩn ngơ xuất thần.

Mà bên này Bạch Vị Nhiên đã bắt đầu màn trình diễn của mình.

Chỉ thấy chiếc cà vạt màu vàng kim nhạt đắt tiền tự động nới lỏng, như một con rắn lành lạnh trơn tuột, trườn một vòng quanh cổ giáo sư Văn, đầu cà vạt còn vểnh lên, vỗ nhẹ vào mặt ông ta.

Đây là chiếc cà vạt giáo sư Văn thích nhất, ông ta gọi nó là cà vạt may mắn, mỗi khi đeo nó, những việc ông ta muốn làm thường sẽ thành công.

Tiếc là hôm nay chiếc cà vạt may mắn đã hết linh.

Tách cà phê đắt tiền đầy ắp đường vuông mà ông ta chưa hề uống một ngụm nào lơ lửng bay lên, từng viên đường nhuốm màu cà phê bay thẳng vào miệng giáo sư Văn đang bị ép phải há ra.

Một viên, hai viên, ba viên, năm viên, mười viên, hai mươi viên, hai mươi lăm viên.

Khi cả khoang miệng bị nhét đầy đường, chúng điên cuồng hút cạn mọi hơi ẩm, nước bọt lại không thể tiết ra, những cạnh sắc của viên đường cọ xát thô ráp, vị ngọt gắt xộc thẳng lên óc, cả khoang miệng tê dại.

“Phiền giáo sư, sau này đừng gây phiền phức cho cháu gái tôi… hoặc những sinh viên giống như cháu gái tôi nữa, được không?”

“Đều là người lớn cả rồi.”

Bạch Vị Nhiên đứng dậy, bước đến bên cạnh ông ta, trong đôi mắt ngày càng mở to, kinh hoàng đến trắng dã của giáo sư Văn, anh hài lòng nhìn thấy hai chữ “ÁC QUỶ”.

Thoải mái thật, lần nào cũng phải bị mắng như vậy một lần.

“Thừa nhận mình sai, gánh vác trách nhiệm, khó lắm sao?”

Anh chợt nổi hứng nghịch ngợm, bắt chước giọng điệu của các thiếu nữ yandere.

“…Nè nè nè! Thưa giáo sư, tôi sẽ mãi mãi, mãi mãi dõi theo ông đấy…”

Vừa nói, anh vừa ra tay nhanh như chớp—

Bạch Vị Nhiên ung dung dắt Hạ Ngôn Lạc ra ngoài, còn không quên nhắc nhở nhân viên phục vụ đi lướt qua.

“Bên trong có một ông cụ hình như đột nhiên phát bệnh rồi, các anh mau vào xem đi.”

Nhân viên phục vụ vội vã chạy đến hiện trường, nhìn thấy một người đàn ông bị lột đồ chỉ còn lại chiếc quần đùi sọc xanh trắng và đôi tất len xám, trên bộ ngực trần trụi chảy xệ vắt hờ một chiếc cà vạt màu vàng kim nhạt, ông ta ngửa đầu, miệng sùi bọt mép, mắt trợn trắng, một bộ tóc giả xù lông rơi trên mặt đất sau ghế, để lộ cái đầu hói kiểu Địa Trung Hải, bóng loáng.

Ra khỏi quán, Hạ Ngôn Lạc cúi đầu, hơi khom người, không kìm được mà bật cười khe khẽ.

“…Sao anh biết ông ta đội tóc giả? Ở trường không ai phát hiện ra cả.”

“Đàn ông khá nhạy cảm với chuyện này.” Bạch Vị Nhiên chậm rãi nói.

Nhất là khi anh lại đang ở trong một ngành nghề mà người ta mặc định rằng cứ qua ba mươi là có nguy cơ rụng tóc rất cao.

Người ta nói, làm game mà qua ba mươi vẫn chưa hói, không phải do gen quá tốt thì cũng là do công việc chưa đủ áp lực.

Ngày trước khi Bạch Vị Nhiên còn là lính mới, chuyện anh thường nghe các tiền bối bàn tán riêng với nhau nhất chính là loại dầu gội nào chống rụng tóc, cơ sở cấy tóc nào làm tốt, gói dịch vụ lại rẻ.

Quần áo, giày dép, túi xách trên người cộng lại chưa đến sáu trăm tệ, nhưng cấy tóc thì hết bảy mươi nghìn tệ.

Vậy nên tổng giá trị cả người là bảy mươi nghìn sáu trăm tệ.

Đây không phải chuyện cười, mà là lịch sử đẫm máu và nước mắt có thật của ngành.

Thế nên anh đã sớm dùng loại dầu gội chống rụng tóc mà các tiền bối giới thiệu.

“Tôi còn tưởng người đặc biệt như anh thì không cần phải tăng ca.” Hạ Ngôn Lạc mím môi cười, nụ cười vừa kín đáo dịu dàng, lại có vài phần tĩnh lặng.

“Không, trên đời này, súc… chúng sinh đều bình đẳng.”

Trong lòng Hạ Ngôn Lạc dâng lên một cảm giác sảng khoái khó tả.

Không có sống chết đòi mạng, không có dao vào máu ra, thủ đoạn của gã đeo mặt nạ thậm chí còn có chút—trẻ con.

Kết luận của anh về việc này là: “Tôi không phải thần thánh, không phải thẩm phán, cũng không phải đao phủ, tôi không thể quyết định sự sống chết của ông ta, cũng không thể tự mình phán xét tội trạng của ông ta, nhưng điều đó không cản trở việc tôi cho ông ta biết rằng trên đời này luôn có ác nhân trị ác nhân.”

Bạch Vị Nhiên thậm chí còn khuyên cô đừng phóng hỏa tự thiêu, mà hãy cầm một cái tông đơ, cạo thẳng một đường cao tốc ngay giữa đầu Tần Duẫn, để cho cậu học đệ u uất yếu đuối này bị xã hội ruồng bỏ đến cùng.

Hạ Ngôn Lạc lại bật cười.

“Nếu tính giá trị của tôi theo cách của anh, sau này tôi chỉ có thể tìm mấy ông trùm giàu nhất thế giới làm đối tượng thôi à?”

Họ thong thả dạo bước trên phố, vì sức khỏe vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên Hạ Ngôn Lạc đi khá chậm, Bạch Vị Nhiên cũng đi theo nhịp của cô. Con đường này dường như đang tổ chức sự kiện, hai bên là đủ loại quầy hàng ăn vặt và xe bán đồ ăn, hương thơm bay ngào ngạt.

“Ồ hô, tôi đâu có nói vậy.”

“Chẳng qua là tôi tùy người mà ứng xử thôi. Đối với những kẻ chỉ biết coi trọng điều kiện vật chất, thì cứ nói chuyện vật chất với họ, ngược lại họ sẽ bị chính những quy tắc mà mình coi trọng trói buộc. Cô xem, vừa nói đến giá trị là vị giáo sư kia đã nổi khùng lên rồi.”

“Cô trở nên tốt hơn, không phải để chọn được người có điều kiện tốt hơn theo quan niệm xã hội, như vậy rất đáng buồn, vì nỗ lực của cô chỉ là để xứng với một người tốt hơn, cô vẫn đặt thước đo giá trị của mình lên người khác—”

“Chúng ta nỗ lực là để thấu hiểu bản thân, và có được nhiều quyền tự do lựa chọn hơn. Thiêu chết Tần Duẫn, cùng nhau tuẫn tình, chỉ là một trong những lựa chọn, chứ không phải là lựa chọn duy nhất.” Bạch Vị Nhiên nhắc nhở.

“Sao cô không thử xem xét những khả năng lựa chọn khác?”

Anh dừng lại trước một quầy kem, mặt không đổi sắc chìa tay ra.

“Hai viên kem, một viên caramel óc chó, một viên kẹo cao su, cảm ơn.”

Hạ Ngôn Lạc vẫn đang suy ngẫm về những lời Bạch Vị Nhiên nói, giây tiếp theo đã bị anh vẫy lại.

“Mau trả tiền.” Anh nói với vẻ mặt rất hùng hồn.

Hạ Ngôn Lạc từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi.

“Tôi không có tiền.” Bạch Vị Nhiên nhận lấy cây kem, thản nhiên như không.

Anh có đi làm ở thế giới này đâu, cũng không định dùng điểm để đổi lấy tiền, vậy nên bảo Hạ Ngôn Lạc trả tiền, quá hợp lý còn gì?

Hạ Ngôn Lạc: …

Đúng là không thể nào đoán được.

“Tôi vừa mới cứu cô đấy, hai viên kem thì có gì quá đáng chứ?” Bạch Vị Nhiên vừa ăn kem vừa nói đầy lý lẽ.

Chết tiệt, ngọt thật, sướng chết đi được, cực kỳ hợp với cái đầu đang phải hoạt động quá công suất của mình dạo gần đây.

“Dùng hành động vừa rồi của anh để đổi lấy hai viên kem, anh không thấy mình lỗ à?” Hạ Ngôn Lạc hỏi vặn lại, trong sự dịu dàng có một chút ranh mãnh dò xét.

“Dù sao thì anh hùng cứu mỹ nhân, cái tham là tham mỹ nhân, chứ đâu phải tham kem.”

Một ân tình một khi đã được báo đáp, dù chỉ một lần, cũng sẽ rất dễ dàng trôi qua.

“…Không cần đâu, tôi thấy cây kem này là đủ rồi. Như tôi đã nói, tôi có quyền tự do lựa chọn, tôi chỉ muốn kem thôi. Hơn nữa cô cũng không cần để trong lòng, em gái tôi cũng đang học đại học, chẳng qua là nghĩ đến con bé cũng có thể gặp phải loại cặn bã này—thì tôi sẽ còn ra tay ác hơn.”

“…Ác hơn thế nào?”

“Chắc tôi sẽ nghĩ đến việc chích điện ông ta, hoặc bắt ông ta bò năm trăm mét trên bụi gai.” Nhưng cũng có thể anh chưa kịp làm gì, Thi Mạt đã chích điện chết đối phương rồi, việc anh cần làm là giúp em gái gây án một cách hoàn hảo.

Haiz, làm anh trai thật không dễ dàng—

“………………”

Trời nóng, kem chảy rất nhanh, lo cái này mất cái kia, Bạch Vị Nhiên đành phải tập trung toàn bộ tinh thần để ăn.

“Ngài Vị Nhiên.”

“…Hửm…?”

“Anh là đồ cuồng em gái, phải không?”

Bạch Vị Nhiên lập tức như mèo bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên.

“…Tôi không cuồng em gái!”

Mặc dù từ nhỏ đến lớn, ai cũng nói anh cuồng em gái, nhưng anh thật sự không phải.

"Anh là đồ cuồng em gái." Cô khẳng định, chẳng buồn đặt câu hỏi.

Bạch Vị Nhiên miệng còn đang ăn kem vừa lạnh vừa ngọt, trừng mắt nhìn Hạ Ngôn Lạc một cái. Dưới ánh nắng, đôi mắt đen thẳm của cô lại ánh lên sắc xanh trong vắt. Bốn mắt chạm nhau, cả hai cùng khựng lại rồi đồng thời quay mặt đi.

Bệnh của Hạ Ngôn Lạc khỏi rất nhanh, đến thứ Sáu đã khỏe lại như thường.

Bạch Vị Nhiên thì ngược lại.

Đến cuối tuần, anh không thể lên mạng đúng hẹn.

Anh nằm trên giường, điện thoại bật loa ngoài đặt cạnh gối, với tay lấy cốc nước trên tủ đầu giường.

"Thi Mạt, anh bị cảm rồi, hôm nay không đi với em được, mình hẹn hôm khác nhé... khụ khụ..."

* * *

Anh Vị Nhiên ốm rồi, vậy ai sẽ đến thăm bệnh đây? Đoán vui không có thưởng nào.

(Một) Nịnh Nịnh!

(Hai) Ngô lãng tử

(Ba) Mẹ nó chứ kệ mày là ai, tao vào quậy luôn.

(=゚ω゚)ノ