Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Tập 9 - Chương 69: Hạ Ngôn Lạc Cần Cứu Viện

Hạ Ngôn Lạc lách người nhảy qua chiếc sofa rách nát tả tơi, chỉ vào Bạch Vị Nhiên rồi cười với Tần Nịnh.

“Nịnh Nịnh, nhìn kìa! Có trò hay đó!”

Tần Nịnh nhìn sang, ngay lập tức bị Manh Manh đang ngẩng đầu lên từ cổ Bạch Vị Nhiên làm cho mất tập trung, đôi mắt đỏ rực của cô bé hệt như một nàng công chúa ma cà rồng nhỏ. Nhân cơ hội đó, Hạ Ngôn Lạc quét chân một cái, khiến Tần Nịnh ngã sõng soài ra sau sofa.

An Thấm vốn đang mỉm cười xem kịch vui bỗng tắt hẳn nụ cười.

Còn Hạ Ngôn Lạc đã lao về phía Manh Manh, Manh Manh liền nổi giận như một con mèo chiếm được chỗ ngon. Có Bạch Vị Nhiên ở giữa, hai người vẫn đánh mấy chiêu. Một tay Manh Manh vịn cổ Bạch Vị Nhiên, tay kia đánh trả với Hạ Ngôn Lạc, nhưng một tay khó chống lại hai quyền, cuối cùng bị kéo mạnh xuống.

Hạ Ngôn Lạc đè Manh Manh xuống đất, cười khẩy một tiếng.

“Thế thôi sao? Manh Manh, cô như vậy là không được đâu nhé?”

“Phải thắng rồi mới được hưởng thứ mình muốn có, hiểu chửa?”

Chưa kịp ra tay, Tần Nịnh đã từ sau sofa lao ra, kẹp chặt Hạ Ngôn Lạc từ phía sau. Đôi chân nhỏ đi giày vải của Manh Manh cũng không chút khách khí, đạp mạnh vào hông Hạ Ngôn Lạc.

Ba người lập tức loạn thành một nùi.

Bạch Vị Nhiên: …………

Anh đi tới cởi trói cho Ngô Kê.

Ngô Kê được thả ra mà vẫn có chút tiếc nuối.

“Tôi thấy có thể trói thêm một lúc nữa…”

Dù sao thì giờ cũng không liên quan đến cậu ta nữa.

“Bạch thiếu, trước đây cậu là người ưa hòa bình nhất mà, bây giờ cậu… Ồ, tôi hiểu rồi.”

Ngô Kê nhìn vẻ mặt tê liệt của Bạch Vị Nhiên, vỗ vai anh.

Cuộc sống cũng như yandere, không chống cự được thì chỉ đành hưởng thụ thôi.

Xem ra Bạch thiếu ngày nào cũng sống những ngày tươi đẹp thế này.

Nana lại từ phòng ngủ chui ra, mặt mày đầm đìa nước mắt.

“Hu hu hu hu hu, tại sao ngài William không cho Nana hôn ngài William?”

“Như vậy thì làm sao Nana trở thành một yandere đủ tiêu chuẩn để yêu đương với ngài William được ạ?”

“Tốt lắm, vậy em không cần phải trở thành một yandere đủ tiêu chuẩn đâu.” Bạch Vị Nhiên lập tức nhân cơ hội dạy dỗ.

“Nana-chan, đừng nghe cậu ta nói bậy, nhà mình có điều kiện và môi trường tốt thế này, em nhất định sẽ trở thành một yandere đủ tiêu chuẩn!” Ngô Kê tức giận đáp lời.

Bạch Vị Nhiên lườm Ngô Kê một cái sắc lẻm, Ngô Kê lại như ông bà chiều cháu, kéo cô bé loli tóc hồng về phía mình, mặt đầy vẻ khinh bỉ và đề phòng.

“Nana-chan, đừng sợ, có tôi ở đây! Cậu ta không làm gì được em đâu, cứ dũng cảm theo đuổi ước mơ yandere đi.”

Bạch Vị Nhiên: …………

Cái nhà này không còn họ Bạch nữa rồi, mà là họ Yandere.

“Không sao chứ, cậu Bạch?”

Một câu nói khiến Ngô Kê giật mình, quay đầu nhìn.

“Ồ, chào cô, là khách ạ?”

Nguyên Kỷ Hy từ ban công cửa kính sát đất ló đầu vào, thấy Ngô Kê thì bình tĩnh chào hỏi.

“Chị Nguyên Kỷ Hy!!” Nana lớn tiếng chào, Nguyên Kỷ Hy mất tập trung cười đáp lại cô bé.

Ngô Kê ngỡ ngàng nhìn Nguyên Kỷ Hy dùng kĩ năng xoạc chân, từ ban công bên cạnh xoạc sang ban công bên này, một lọn tóc đỏ bay trong gió, vẻ mặt bình tĩnh như đi trên đất bằng.

—— Đây là tầng mười một đấy!!!

Bạch Vị Nhiên mặt không đổi sắc.

“Là khách, bạn tôi, Ngô Kê.”

“Chào anh, anh Ngô, tôi là Nguyên Kỷ Hy, hiện là vệ sĩ của cậu Bạch, đây là danh thiếp của tôi.”

Ngô Kê nhận danh thiếp, nhìn danh thiếp, rồi lại nhìn Bạch Vị Nhiên.

Nguyên Kỷ Hy ở phòng bên cạnh ngày nào cũng nghe ồn ào nên đã quen, hôm nay cô nghe động tĩnh đặc biệt lớn nên tò mò qua xem một chút.

Cuộc chiến giữa Hạ Ngôn Lạc, Tần Nịnh và Manh Manh đã chuyển sang một tình thế khác.

Vốn không phân thắng bại, nhưng sau khi An Thấm vào cuộc thì chiều gió đã đổi.

An Thấm đứng chắn ngay trước mặt Tần Nịnh và Manh Manh, như một con gà mái che chở cho con mình.

Hạ Ngôn Lạc khinh bỉ cười.

“Cô tưởng tôi sợ cô à?”

“Tránh ra, đàn bà tôi cũng đánh!”

An Thấm dịu dàng cười, không lùi một bước, nhưng đòn tấn công của Hạ Ngôn Lạc lại dừng trước mặt An Thấm.

Ai mà chẳng đang sống một cuộc đời được nuông chiều đến hư hỏng chứ?

Đánh ai cũng được, trừ An Thấm.

Cô chỉ khựng lại một giây là đã lộ ra sơ hở, Tần Nịnh và Manh Manh lập tức từ sau lưng An Thấm cùng nhảy ra, đồng loạt đè cô xuống, khống chế trên mặt đất.

“Bây giờ ai lợi hại hơn, hả? Nói đi, bây giờ ai lợi hại hơn?” Tần Nịnh chất vấn, mắt híp lại.

“Cô thua rồi, cô Hạ!” Manh Manh kiêu hãnh tuyên bố chiến thắng.

Hạ Ngôn Lạc nằm trên đất, vẫn không cam lòng giãy giụa, phát hiện thật sự không thoát ra được, cô thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, gương mặt ửng hồng, đôi mắt xanh sáng lên một cách khác thường.

Thua, cô ghét nhất từ này.

Có chết cũng phải chết chung, không ai có thể thắng cô.

Ngài Vị Nhiên nói, cô cứ việc là chính mình.

Cô liếc nhìn Bạch Vị Nhiên, rồi đột nhiên cười rạng rỡ.

“Ngài Vị Nhiên hôm qua tuyệt thật đấy!”

“Nè, các người có biết không? Phía trong đùi của ngài Vị Nhiên có một cái bớt hình tam giác ngược đó.”

Một câu nói khiến hiện trường lập tức chìm vào tĩnh lặng.

Bạch Vị Nhiên: ……………

Tay Ngô Kê run lên.

Cậu cố gắng không liếc mắt về phía bạn thân, nhưng không thể kiểm soát được trí tưởng tượng đang bay cao bay xa trong đầu.

…Là trong tình huống nào, tư thế nào mới có thể nhìn rõ được chứ?

Tần Nịnh và Manh Manh đều là người trong cuộc, vừa nghe xong, sắc mặt kinh ngạc trắng bệch, lửa giận bùng lên.

An Thấm không phải người trong cuộc, nhưng bây giờ cũng đã biết chuyện, từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng, mỉm cười tưởng tượng.

Chỉ có một cô bé loli tóc hồng không hiểu chuyện gì đang gào lên ầm ĩ.

“Hả? Phía trong đùi ngài William có một cái bớt hình tam giác ngược, tại sao chị Ngôn Lạc lại biết ạ?”

Không ai trả lời cô bé.

“Chẳng lẽ biết bớt của ngài William cũng là bài tập của yandere sao? Ây, làm yandere bận rộn thật đó!” Nana lớn tiếng tự nói một mình, giây sau đã lôi sổ tay ra, cầm bút lên bắt đầu ghi chép.

“Hôm nay… hôm nay ngày mấy tháng mấy, ồ thôi kệ, tháng Nana ngày Nana, trời âm u, chị Ngôn Lạc nói phía trong đùi ngài William có một cái bớt… A!”

Cuốn sổ tay của cô bé đã bị Bạch Vị Nhiên giật lấy, Bạch Vị Nhiên lập tức ném ra ngoài ban công.

Nó không bay thẳng ra ngoài mà bị Nguyên Kỷ Hy với phản xạ phi thường bắt được.

“Đốt nó đi.” Bạch Vị Nhiên ra lệnh.

“Rõ! Lập tức thi hành!”

Bóng dáng Nguyên Kỷ Hy biến mất, Nana há hốc miệng, nhìn tâm huyết bao ngày của mình bị cướp đi, ngây người hai giây rồi mới bắt đầu gào lên, tức đến giậm chân.

“Ngài William, tại sao lại cướp sổ tay yandere của Nana, ngài William nói gì đi chứ, ngài thật tàn nhẫn, vô tình, vô cớ gây sự!!”

Nana nhảy lên định túm lấy Bạch Vị Nhiên, nhưng bị Ngô Kê nhanh tay kéo lại rồi dắt ra ngoài.

“Đi thôi, Nana, nơi này thị phi nhiều, không nên ở lâu.”

Nana không chịu, chân tay vùng vẫy loạn xạ.

“Buông tôi ra, buông tôi ra, anh chàng đẹp trai anh buông tôi ra!!!”

“Sổ tay của Nana, sổ tay của Nana, ngài William, a—— sổ tay của Nana——”

Cửa đóng lại, tiếng của Nana im bặt.

Ngô Kê dắt theo Nana, kẻ phản chủ, nhân cơ hội chuồn mất.

Bạch Vị Nhiên day day thái dương, chìm vào im lặng. An Thấm bước tới, dịu dàng hỏi.

“Cậu Bạch, có đói không, tôi nấu cho cậu bát mì nhé, ừm?”

“…Cảm ơn.”

Anh đi theo cô ăn mì.

Chỉ còn lại thế giằng co của Tần Nịnh, Manh Manh và Hạ Ngôn Lạc.

Hạ Ngôn Lạc nhìn ra từ khe hở giữa Tần Nịnh và Manh Manh, nheo mắt lại.

Nhân lực phân bổ không đều.

Cứ thế này, không khéo lại thành cò và trai tranh nhau, ngư ông đắc lợi.

Họ rõ ràng là một phe, hợp sức lại đè cô ra đánh.

Mình cũng cần cứu viện.

Một người có thể đánh lại mấy người, lại còn đứng về phía mình, ngoan ngoãn nghe lời.

××

Trong tiệm bánh ngọt, cô bé loli tóc hồng cầm thìa xúc bánh lia lịa như dời non lấp bể, khiến nhân viên phục vụ và khách đi qua đều phải ngoái nhìn.

Nana vừa ăn, vừa nhìn qua cửa sổ kính, thấy Ngô Kê đang ra ngoài nghe điện thoại.

Vẻ mặt anh chàng đẹp trai nghiêm túc quá, đang nói chuyện gì vậy nhỉ?

“Không, tôi không thể nói cho chị biết, học tỷ.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

“…Tôi nhờ chị cũng không được sao, Ngô Kê.”

“Học tỷ Mộc, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, tôi nghĩ thái độ của cậu ấy cũng đã rất rõ ràng rồi.”

Giọng Mộc Nam Phong qua điện thoại nhẹ nhàng và bình tĩnh.

“Cậu cũng biết, nhưng cậu thấy không sao cả?”

Ngô Kê cười nhún vai, “Bạch thiếu thấy không sao cả, thì tôi cũng thấy không sao cả.”

“…………”

“Học tỷ, có lẽ chị làm bác sĩ lâu quá rồi, lòng nhân từ của người thầy thuốc, thấy ai cũng muốn cứu một chút.”

“Chị không phải là học tỷ của ngày xưa, Bạch thiếu cũng không phải là Bạch thiếu của ngày xưa, cậu ấy không cần ai cứu, cậu ấy tự cứu được mình, chị không cần dùng suy nghĩ của mình để đo lường đâu.”

“Tôi sẽ không nói cho chị bất kỳ thông tin cá nhân nào của Bạch thiếu nhà tôi.”

Bên kia im lặng một lúc, cuối cùng thở dài cúp máy.

Ngô Kê cất điện thoại, thản nhiên quay lại chỗ ngồi.

Trong phòng y tế, Mộc Nam Phong đặt điện thoại xuống, nhíu mày suy nghĩ.

Bên buổi họp lớp, Bạch Vị Nhiên không để lại thông tin cá nhân.

Vì Bạch Vị Nhiên là do Ngô Kê trực tiếp liên lạc.

Ngoài Ngô Kê ra, cô không quen ai thân thiết hơn trong vòng bạn bè của anh.

Năm đó kín tiếng, bây giờ để lại vấn đề.

Nhưng cô không thể yên tâm để chuyện này trôi qua.

…Không buông được.

Khi xưa là lỗi của mình, cô có hối hận, và cô sẽ không để bản thân chìm đắm trong những cảm xúc vô ích.

Cô phải dùng hành động và chính mắt mình để xác nhận xem rốt cuộc anh sống có tốt không.

Còn sau đó cô muốn làm gì –– vẫn chưa nghĩ tới.

Bị Ngô Kê từ chối là chuyện trong dự liệu.

Mộc Nam Phong đang nghĩ ngợi, vừa đứng dậy thì một bóng dáng thiếu niên xuất hiện ở cửa phòng y tế, miệng ngậm một bông cúc nhỏ.

“…Tôi tự tin cất tiếng: 'Chào vợ yêu.'”

Cậu ta đặt bông hoa lên bàn một cách đầy tình cảm.

“Hoa đẹp tặng người đẹp, anh đi suốt một chặng đường, thấy bông hoa này nở đẹp nhất, rực rỡ như em, nên mang đến tặng em.” Tiểu Đông nói lời thâm tình.

Mộc Nam Phong: …………

“Cút mau.”

Tiểu Đông nghe vậy chỉ cười hì hì rồi ngồi xổm xuống, không chút ngần ngại lăn trên đất.

“Em lăn đây, em lăn đây, không thành vấn đề.”

“…Một người đẹp trai như em, dù bị người ta tạt nước ướt sũng, hay lăn lộn đầy bụi đất, cũng không thay đổi được bản chất đẹp trai của mình.”

Câu nói khiến Mộc Nam Phong tức đến bật cười.

Đối mặt với một thiếu niên như vậy, vừa tức vừa buồn cười.

Vì quá mặt dày, nên ngược lại không biết phải làm gì với cậu ta.

Cô đứng dậy định bỏ đi, Tiểu Đông lập tức cuống lên, từ dưới đất nhảy dựng lên.

Chàng thiếu niên khi yêu luôn nhạy cảm, nhất cử nhất động của đối phương đều thu trọn vào tầm mắt.

Dạo gần đây Mộc Nam Phong lúc nào cũng trầm ngâm suy tư, vẻ mặt phức tạp hơn trước cũng không thoát khỏi mắt cậu.

Thế giới mà cậu thiếu niên tiếp xúc chỉ gói gọn trong trường học và gia đình, chắp vá mãi, cậu chỉ có thể tìm ra đáp án khả dĩ nhất trong nhận thức của mình.

“…Chị không phải là có hứng thú với người mà cô của em định giới thiệu đấy chứ?”

Cậu ta chặn cửa, thẳng thừng chất vấn.

“Vì lần trước không gặp được anh ta nên thấy tiếc nuối à?”

“Em nói chị nghe, người đó thật sự chẳng ra làm sao đâu, đàn ông trẻ tuổi như em đây mới là lựa chọn hàng đầu…”

Mớ lý lẽ xiên vẹo rằng đàn ông trẻ tuổi mới có giá đó, Mộc Nam Phong đã nghe đến phát ngán, bèn đổi hướng đi vòng qua.

Tiểu Đông lập tức căng thẳng.

Lỡ như để chị ấy gặp anh Bạch, biết đâu, có lẽ, không chừng, chị ấy sẽ thấy anh Bạch cũng không tệ một chút nào đó.

Cậu ta cứ lẽo đẽo theo sau Mộc Nam Phong lải nhải bôi xấu người kia không ngớt, Mộc Nam Phong đút tay vào túi áo blouse trắng, mắt nhìn thẳng, cho đến khi Tiểu Đông vô tình buột miệng nói ra một cái tên, khiến bước chân cô khựng lại.

“…Em nói anh ta tên gì?”

“Người mà cô của em định giới thiệu cho chị…?”