Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1293

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2129

Tập 9 - Chương 70: Quả Quả Bán Con

Nép mình trong một con hẻm nhỏ là một tiệm cà phê mang phong cách gỗ mộc, giản dị mà sáng sủa, tinh tươm.

Trước cửa có một tấm bảng đen nhỏ, bên trên viết: 【Mứt thủ công tươi mới mỗi ngày】

【Mứt sữa đông cà phê chuối】

【Mứt dâu tươi】

【Mứt táo caramel】

Cánh cửa được đẩy ra, một nữ phục vụ trẻ tuổi mặc tạp dề xanh, tóc đuôi ngựa bước ra ngoài, xóa dòng chữ 【Mứt sữa đông cà phê chuối】 trên tấm bảng đen rồi lại đẩy cửa bước vào.

Tiệm rất nhỏ, chỉ có bảy chiếc bàn nhưng tất cả đều kín chỗ, không gian ngập tràn hương thơm ngọt ngào của mứt và bánh ngọt.

Nhìn quanh, toàn là những cô gái trẻ, người thì thầm to nhỏ, người vui vẻ trò chuyện, ai nấy đều mỉm cười.

Bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, Quả Quả lướt điện thoại, mím môi, đôi mày nhíu chặt.

Mộc Nam Phong ngồi đối diện cô, nhấp một ngụm cà phê, không nhìn cô.

“Được rồi, tôi quyết định chọn mứt sữa đông cà phê chuối.” Quả Quả hạ quyết tâm như thể tráng sĩ chặt tay, đặt điện thoại xuống.

Cô cười ngượng ngùng với Mộc Nam Phong.

“Xin lỗi nhé, bệnh khó lựa chọn mãn tính rồi.”

“Đây là quán tủ của tôi, quán ruột đấy, thật ra tôi đến đây hoài, nhưng lần nào cũng không nhịn được mà đắn đo suy nghĩ.”

Mộc Nam Phong mỉm cười.

“Vì món nào cũng thích nên mới không nỡ chọn, chẳng phải thế là rất tốt sao?”

Quả Quả tỏ vẻ vô cùng kính nể.

“Bác sĩ Mộc, lần trước tôi đã phát hiện ra rồi, cô nói chuyện nghe dễ chịu thật đấy.”

“Cũng không hẳn đâu.” Mộc Nam Phong mỉm cười phản bác.

“Tôi nói chuyện cũng tùy người thôi.”

“Ví dụ như—tôi toàn bảo Diệp Hiểu Đông là ‘Cút đi’.”

Quả Quả vỗ tay hét lớn một tiếng “Hay lắm!”, làm cô nhân viên vừa bước tới giật nảy mình.

Cô nhân viên đến để báo rằng loại mứt Quả Quả chọn đã bán hết, mong cô đổi món khác. Quả Quả lại đắn đo năm phút để chọn ra món mình thích nhất trong ba loại, rồi lại mất thêm tám phút nữa để chọn mứt táo caramel trong hai loại còn lại mới xong.

“Thật ra, lúc nãy cô gọi điện, tôi sợ chết khiếp.” Quả Quả lẩm bẩm.

“Tôi còn tưởng thằng cháu tôi lại gây ra chuyện gì không nên không phải.”

Ví dụ như công khai tỏ tình trước toàn thể giáo viên và học sinh trong trường, cô mà nghĩ đến thôi cũng đủ xấu hổ chết thay cậu ta rồi.

Mộc Nam Phong mím môi cười.

“Cũng không có, chỉ là lần trước nói chuyện với cô, nghe nói cô làm game, tôi cũng có một người bạn làm game, thấy cậu ấy làm rất vui vẻ, nên không nhịn được tò mò, không biết người trong ngành game có phải ai cũng thú vị như cô không?”

“Ồ? Cô cũng có bạn làm game à? Công ty nào thế, biết đâu tôi lại quen thì sao?”

Dù gì thì giới làm game nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, loanh quanh cũng chỉ có bấy nhiêu người.

Cứ ba người là thể nào cũng có một đồng nghiệp chung.

“Lần trước tôi quên hỏi cậu ấy rồi.”

“Vậy à… Tiếc thật.”

Mộc Nam Phong nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm, bâng quơ trò chuyện.

“Vậy cô làm ở công ty nào?”

“À, một công ty nhỏ thôi… Nói nhỏ cũng không hẳn, chắc là công ty cỡ vừa, nhưng không phải công ty lớn gì đâu, tên là công ty Thế Lạc—tôn chỉ của chúng tôi là ‘Làm ra những trò chơi khiến thế giới vui vẻ’.”

Quả Quả nói năng hùng hồn, giọng điệu như đang truyền giáo khiến Mộc Nam Phong bật cười.

“Là tôi nghĩ nhiều, hay giọng điệu của cô ngoài khen trong chê thế?”

Quả Quả trợn mắt, đập bàn một cái.

“Sao lại thế được, cô đừng nói bậy, trong ngành chúng tôi, được tăng ca là phúc báo. Tôi yêu sếp, thích tăng ca từ tận đáy lòng, dù có rụng tóc, hói đầu, lo âu, trầm cảm, thức đêm đột tử, đó cũng là điều chúng tôi nguyện ý. Vì để làm ra những trò chơi khiến thế giới vui vẻ, có lên núi đao xuống chảo dầu cũng không từ nan.”

Mộc Nam Phong bất giác nhướng mày.

“…Thảm đến vậy à?”

“Cũng không thảm lắm đâu, cả ngành đều thế, môi trường chung không tốt thôi.”

Mộc Nam Phong là một người lắng nghe rất giỏi, nói chuyện lại chu đáo, biết cách gợi chuyện, cứ thế nói qua nói lại, khiến Quả Quả trút ra cả một thùng nước đắng về ngành.

Từ chuyện ban đầu vào nghề không thuận lợi, đến chuyện bị Đổng Chính Uyên gây khó dễ, rồi sau đó dự án đột ngột đổi chủ, phải gồng gánh hỗ trợ dự án, suýt nữa thì mệt chết dí ở bàn làm việc, ngọn ngành câu chuyện đều được kể rõ ràng.

Tuy quá trình rất bi thảm, nhưng Quả Quả trời sinh đã có khiếu hài hước, cô kể lại những chuyện này như những mẩu chuyện cười, khiến cuộc trò chuyện không ngớt tiếng cười, làm bàn bên cạnh cũng phải tò mò nhìn sang.

“Nói vậy là, ban đầu nhờ người anh em tốt của cô đá nhà sản xuất cũ đi để giành chỗ, dự án mới có được ngày hôm nay à?”

Quả Quả không ngừng thở dài.

“Bây giờ nghĩ lại đúng là thế thật.”

“Nếu con trai ngoan của mẹ không đá người ta đi để giành chỗ, thì có lẽ hôm nay tôi đã nghỉ việc rồi, ngày nào cũng như cá rán, bị lật qua lật lại hành hạ.”

Nói đến đây, Quả Quả bất giác chắp tay lại.

“Ngợi ca công đức của con trai tôi, Bạch môn.”

Mộc Nam Phong khẽ nhướng mày.

“Cậu con trai ngoan của cô... năng lực giỏi lắm à?”

Không ngờ Quả Quả lập tức nghiêm mặt.

“Sai rồi.”

“Chỉ dùng từ ‘năng lực giỏi’ không đủ để hình dung về con trai tôi đâu. Ngoài ra, cậu ấy còn tính tình ổn định, có trách nhiệm, gánh vác được công việc, không đùn đẩy, lại còn bảo vệ cấp dưới…”

Quả Quả vừa bẻ ngón tay vừa đếm, Mộc Nam Phong nghiêng người lắng nghe chăm chú.

“Nghe cứ như con trai tôi lớn tuổi lắm đúng không? Thật ra cậu ấy cũng chẳng hơn tôi bao nhiêu tuổi.” Quả Quả gãi đầu.

“Haiz, đôi khi tôi thấy sao khoảng cách giữa người với người lại lớn đến thế nhỉ?”

“Bị cô nói thế, tôi lại thấy hối hận rồi.”

“…………?”

“Người bạn mới lần trước cô định giới thiệu cho tôi chính là cậu ấy, phải không?” Mộc Nam Phong cười tủm tỉm.

“Kết quả là lần trước tôi không gặp được, tiếc thật.”

Là trùng hợp không gặp được, hay vốn dĩ không phải là trùng hợp?

Ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu Mộc Nam Phong.

Quả Quả nghe vậy liền đập đùi một cái, lại nhớ ra chuyện này.

“Đúng đúng đúng, tôi cũng thấy tiếc lắm.”

“Tôi thật sự thấy hai người nên làm quen với nhau, hai người giống nhau ở nhiều phương diện lắm.”

Quả Quả nói đến đây, nghiêng đầu.

Đúng vậy, ngoài loại kẹo yêu thích ra, từ cách nói chuyện đến một vài logic suy nghĩ.

Hai người họ có những điểm tương đồng rất vi diệu.

Cô không thể nói rõ tại sao.

Mộc Nam Phong mỉm cười, vài phút sau, Quả Quả gọi vào số của Bạch Vị Nhiên.

“Alô?”

“Con trai, mẹ có chuyện muốn bàn với con.”

“Ừm, mẹ nói đi.”

“Chuyện là, mẹ có một người bạn!”

Quả Quả vừa nói, Mộc Nam Phong vừa nâng tách cà phê lên, cúi mắt che đi vẻ chăm chú lắng nghe của mình.

“Cô ấy khá tò mò về công ty game của chúng ta, mẹ muốn dẫn cô ấy đến công ty tham quan.”

Công ty Thế Lạc cho phép tham quan, nhưng phải có nhân viên nội bộ đi cùng.

Thường thì người ta hay dẫn bố mẹ, người thân vào tham quan, cũng có người dẫn bạn trai bạn gái.

Dẫn bạn trai thì không sao, nhưng dẫn bạn gái thì hôm đó bắt buộc phải mời trà chiều đãi cả nhóm để tạ lỗi.

“…Mẹ có thể dẫn cô ấy đến chỗ dự án xem một chút được không? Lén lén thôi, một lát thôi.”

Giọng điệu nài nỉ của Quả Quả khiến Bạch Vị Nhiên bật cười.

Thật ra dự án nghiên cứu phát triển có quy định rõ ràng là không cho phép người ngoài tham quan, nhưng chuyện lách luật đi cửa sau vẫn thường xuyên xảy ra.

Bạch Vị Nhiên thường cũng không cứng nhắc đến vậy.

Anh chỉ hỏi một câu.

“Là người trong ngành à?” Nếu là đồng nghiệp trong ngành thì đúng là phải tránh mặt.

“Không phải, cô ấy là bác s…” Quả Quả đang định buột miệng nói ra thì Mộc Nam Phong vội đưa một ngón tay lên môi.

Quả Quả: …………

À phải rồi, bác sĩ Mộc bảo cô đừng nhắc đến nghề nghiệp của mình, nói rằng bác sĩ nghe có vẻ nghiêm túc.

“…Ừm? Mẹ nói gì cơ? Vừa nãy con không nghe rõ.”

Quả Quả vội đổi lời.

“À, ý mẹ là, công việc của cô ấy không liên quan chút nào hết, con cứ yên tâm.”

Quả Quả nghe thấy câu trả lời, liền nở nụ cười rạng rỡ vào điện thoại.

“Ừm, vậy quyết định thế nhé! Cảm ơn con trai, con đúng là người con trai ngoan tuyệt vời nhất trên đời.”

“Báo cáo tuần trước mẹ gửi một file word trắng vào mail của con rồi đấy, ái chà, sao có thể chứ, tuyệt đối không thể nào, ừm, chắc là mẹ gửi nhầm file thôi, chứ không phải mẹ lười viết nên gửi thẳng cho con file trắng đâu... A a, không nghe thấy con nói gì hết, tín hiệu kém quá! Mẹ cúp máy đây.”

Quả Quả cất điện thoại, giơ tay làm dấu OK tinh nghịch với Mộc Nam Phong.

Hai người nhìn nhau cười, vừa lúc nhân viên mang ra bánh waffle mới nướng và mứt thủ công.

Quả Quả thèm nhỏ dãi, giục Mộc Nam Phong ăn, còn mình thì ngấu nghiến hai miếng, thở ra một hơi khoan khoái, rồi cô nhớ ra một chuyện, miệng đầy đồ ngọt, hỏi một cách không rõ ràng.

“À, về người mà lần trước cô nói, sau đó cô gặp được chưa?”

“Ừm, gặp rồi.”

“Vậy sao rồi, cậu ấy có thay đổi không?”

“Có.”

Quả Quả tỏ vẻ tiếc nuối.

A, quả nhiên nhiều năm trôi qua, con người đều sẽ thay đổi.

“Cậu ấy đã trở thành một người tốt hơn.” Mộc Nam Phong chậm rãi nói.

“…………?”

Mộc Nam Phong ngẩng đầu cười.

“…Là bạn thân của cậu ấy đã đích thân nói với tôi.”

××

“Nếu không còn ý kiến nào khác, cuộc họp tháng này kết thúc tại đây.”

Cuộc họp nhà sản xuất định kỳ hàng tháng, phòng họp lớn chật kín người.

Bình thường vừa tuyên bố tan họp, mọi người sẽ lập tức đứng dậy, giải tán như chim vỡ tổ.

Nhưng hôm nay lại đặc biệt yên tĩnh, mọi người nhìn tôi tôi nhìn anh, địch không động ta không động.

Mãi cho đến khi người phụ trách chính là Hàn Tín chủ động rời đi, ba người đàn ông hói đầu ngồi phía dưới ông ta cũng im lặng đứng dậy bước ra, không khí trong phòng họp mới bắt đầu có động tĩnh.

Mọi người nhìn nhau, ai nấy đều mang vẻ mặt như vừa thoát chết sau một kiếp nạn.

Bởi vì trong cuộc họp tháng vừa rồi đã xảy ra một cơn bão ngầm.

Công ty Thế Lạc cũng như mọi công ty game khác, túi rủng rỉnh tiền rồi đều muốn chuyển hướng đào sâu vào kỹ thuật.

Công ty game thuộc một nhánh của công ty Internet, nhưng công ty game tự xưng là công ty Internet chẳng khác nào đang tự dát vàng lên mặt mình.

Được gọi một tiếng công ty Internet, không nghi ngờ gì chính là một sự đảm bảo cho hàm lượng kỹ thuật.

Một chuỗi khinh miệt tinh vi.

Trong ngành, Nam Nga là ông lớn số một, Hồng Võng đứng thứ hai, khoảng cách chính là ở đây.

Nam Nga là một công ty Internet kiêm làm game, thực lực kỹ thuật của họ là bá chủ trong giới Internet.

Còn Hồng Võng là một công ty game kiêm kinh doanh Internet, thực lực kỹ thuật chưa bao giờ là trọng điểm của công ty.

Những lập trình viên có năng lực xuất chúng, lựa chọn nghề nghiệp bước đầu thường là đến Nam Nga.

Không vào được Nam Nga và các công ty Internet chính quy khác, mới hạ mình xuống các công ty chuyên làm game.

Lương cao, coi như là cưỡi lừa tìm ngựa, vừa rèn luyện bản thân tích lũy kinh nghiệm, vừa tìm cơ hội nhảy sang các công ty Internet lớn chính quy.

Thực lực kỹ thuật của một công ty có thể nói là hào sâu và tường lũy bảo vệ.

Đó cũng là vực sâu ngăn cách giữa một công ty game và một công ty Internet.

Chỉ khác nhau một cái tên, nhưng trong ngành lại là một trời một vực.

Hồng Võng trước nay vốn mạnh về mỹ thuật chứ không phải kỹ thuật, chuyện server gặp sự cố cũng không phải hiếm.

Trong khi đó, Nam Nga vào dịp Tết, mấy trăm server của Vương Giả Nông Dược dù có lượng người chơi khổng lồ ùa vào cùng lúc cũng không hề sập hay giật lag.

Một công ty không có thực lực kỹ thuật, làm dự án chỉ có thể chạy đua về mỹ thuật, ý tưởng và lối chơi, đúng là một cuộc chiến đẫm máu.

Tất cả các công ty đều muốn đào sâu phát triển về mặt kỹ thuật.

Hai ba năm trước, công ty Thế Lạc đã thành lập một bộ phận kỹ thuật chuyên biệt, dùng lương cao để chiêu mộ không ít lập trình viên cao cấp trong và ngoài nước, với tham vọng tự phát triển một hệ thống engine của riêng mình.

Hai ba năm trôi qua, sau bao nỗ lực cặm cụi cũng ra được thành quả, lại phải đối mặt với một tình huống dở khóc dở cười.

Sản phẩm mới vừa ra mắt đã chạy trên một đống bug.

Trong công ty, chẳng có dự án nào muốn dùng cái engine mới tự phát triển này cả.

Thế là người phụ trách bộ phận engine sốt ruột rồi.

Engine mới không có ai dùng, thì lấy đâu ra hiệu suất sản phẩm chứ?

Chẳng lẽ hai ba năm qua công cốc cả à?

Trước đó ông ta đã bóng gió, muốn các dự án tìm đến hợp tác, nhưng các dự án cứ thẳng thừng làm lơ. Hôm nay, người phụ trách bộ phận engine bèn nói thẳng ra ngay tại cuộc họp.

Tổng giám đốc Hàn Tín, với tư cách là người phụ trách cao nhất của cuộc họp, chỉ im lặng không nói gì.

Bởi vì vị phụ trách bộ phận engine này là học trưởng cùng trường đại học với CEO, quan hệ của hai người cực kỳ thân thiết.

Công ty Thế Lạc không chỉ có một ông chủ, cổ phần của mỗi người cũng tương đương nhau, Hàn Tín không thể làm mất mặt thân tín của người khác, nên đành im lặng.

Các nhà sản xuất trong cuộc họp tháng chẳng ai muốn dùng, cứ đùn qua đẩy lại, đánh thái cực quyền ngay trong phòng họp, cứ thế mà giằng co suốt sáu tiếng đồng hồ.

Bình thường đấu đá nội bộ thì xé nhau kịch liệt, giờ có kẻ thù bên ngoài thì lại đồng lòng nhất trí đối ngoại.

Hàn Tín và người phụ trách bộ phận engine vừa đi, không khí trong phòng họp lập tức trở nên hòa thuận vui vẻ, ấm cúng đến lạ.

Quả Quả cầm cuốn sổ nhỏ, thì thầm bên tai Bạch Vị Nhiên.

“Sáu tiếng đồng hồ, điên rồi phải không, chắc chắn là điên rồi.”

“Mẹ nó chứ, chúng ta cứ lãng phí thời gian và sức lực vào những chuyện vô bổ thế này đây.”

“Tôi thề có ngày dao trong tay, sẽ dẹp hết những cuộc họp vô dụng trên đời, vì ngành game mà đứng lên, vì muôn đời mà mở ra thái bình... Ây, điện thoại reo rồi, không nói nữa, bạn tôi đến rồi, tôi xuống lầu đón cô ấy đây! Trễ hẹn hai tiếng rồi, ngại quá đi mất.”

Quả Quả vội vã chạy đi.

Bạch Vị Nhiên còn chưa ra khỏi phòng họp đã bị Ngô Kê từ phía sau đuổi kịp, kéo lại choàng vai bá cổ.

“Bạch thiếu nhà tôi ơi, hu hu hu, vừa rồi cậu né đòn đẹp thật đấy.”

Là nhà sản xuất trẻ tuổi nhất công ty, từng một thời nổi như cồn, giờ lại rơi vào tình trạng mập mờ, tương lai dự án chưa rõ.

Trong đại hội đánh thái cực quyền vừa rồi, Bạch Vị Nhiên đương nhiên trở thành mục tiêu bị mọi người ngấm ngầm nhắm vào.

Nhưng anh đã đáp trả bằng mấy đòn phản công đẹp mắt, khiến những nhà sản xuất khác muốn chèn ép anh phải thu mình lại, nhận ra đây là một khúc xương khó gặm, cắn một miếng không khéo lại nghẹn chết người, bèn thay đổi thái độ, vui vẻ hòa thuận cùng nhau múa thái cực quyền tập thể.

“Cũng thường thôi, một chút mẹo vặt chốn công sở mỗi ngày ấy mà.”

Bạch Vị Nhiên đáp lại thản nhiên, nhưng Ngô Kê lại nhìn ra vẻ đắc ý trong ánh mắt, đầu mày của anh.

Ngô Kê chậc một tiếng.

Bạn thân của cậu là một người biết đắc ý, cái đuôi vô hình đang vểnh lên, phải đủ thân thiết mới hiểu được anh.

Anh đắc ý không phải là lúc được người khác khen ngợi, không phải khoảnh khắc Trần Kiều binh biến, hoàng bào gia thân.

Mà là lúc anh tự thấy mình đã làm một việc gì đó rất đẹp.

Phản công rất đẹp, xử lý một việc rất gọn, làm ra bộ số liệu cực kỳ mượt mà.

Những lúc như vậy, anh là đắc ý nhất.

Ngô Kê thở dài một tiếng, đột nhiên ấn đầu Bạch Vị Nhiên xuống mà xoa lấy xoa để, khiến Bạch Vị Nhiên khó hiểu liếc nhìn.

“Cậu cứ việc đắc ý đi!”

Tội lỗi của những thế giới kia cứ để tôi gánh giúp cậu.

Tuyệt đối sẽ không để học tỷ Mộc lại gần cậu một bước nào.

Nếu không, tên Ngô Kê này của tôi sẽ viết ngược lại!

Ngô Kê túm chặt Bạch Vị Nhiên đang định đi thang bộ lên lầu làm việc.

“Đi, đi xuống tiệm La X với tớ, tớ muốn mua viên thịt gà, đói chết mất.”

Hai người đứng đợi ở cửa thang máy, nhìn thang máy đi lên.

Ting một tiếng, cửa mở ra.

Bạch Vị Nhiên: …………

Mặt Ngô Kê lập tức trắng bệch.

Quả Quả vui vẻ chào hỏi, kéo người bên cạnh lại.

“Con trai, để mẹ giới thiệu với con, đây là bạn của mẹ, Mộc Nam Phong.”

Ngô Kê: ...Chào mọi người, bắt đầu từ hôm nay, tôi tên là Kê Ngô.

***

Chào các yandere, mọi người có thể đi ‘xử’ nhà tiên tri trong phần bình luận chương trước được rồi đấy ヘ(`▽´*)