Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Tập 9 - Chương 68: Cô Dám Cắn Bạch Vị Nhiên!?

Ngô Kê bị trói vào cửa kính ra ban công nhà họ Bạch.

Trong tư thế chữ thập như Chúa Jesus chịu nạn, cậu ta gào thét inh ỏi đến khản cả giọng.

“Tôi thật sự không biết, tôi thật sự cũng không biết!”

“Tôi vô tội, tôi cũng bị người ta lừa, mọi người nghe tôi giải thích!!”

“Ban đầu tôi tưởng học tỷ Mộc không đi, ai ngờ chị ấy lại đi, tôi cũng đâu có ngờ được!”

“Thà tha nhầm còn hơn giết lầm, cô Tần, em gái Manh Manh, hai người nhất định phải tin tôi, tin tôi!!!”

Manh Manh tựa vào bức tường đối diện Ngô Kê, tung hứng một con dao gọt hoa quả, không nhìn cậu ta mà chỉ nhìn đồng hồ trên tường, giọng điệu rờn rợn.

“Này, Ngô Kê, cậu có biết Bạch Vị Nhiên đã biến mất bao lâu rồi không?”

“Anh ấy ra khỏi nhà từ tám giờ sáng hôm qua và chưa về.”

“Đến bây giờ, đã biến mất hơn hai mươi bốn tiếng rồi.”

“Hai mươi bốn tiếng đồng hồ rồi không gọi điện cho Manh Manh, cũng không nghe điện thoại của Manh Manh nữa—”

“Hơn nữa, trong hai mươi bốn tiếng này, anh ấy luôn ở cùng chị Ngôn Lạc.” Manh Manh quay đầu nhìn Ngô Kê, ánh mắt vô hồn, cô mím môi, mỉm cười hiền lành.

“Này, Ngô Kê, cậu đã đưa Bạch Vị Nhiên đi, mà lại không đưa anh ấy về cho tử tế nhỉ…”

“Chuyện này sao trách tôi được? Chân mọc trên người Bạch thiếu, anh ấy có tự do mà!” Ngô Kê phun nước bọt gào lên.

Cô bé loli tóc hồng cầm một chiếc nĩa bắt chước, lúc tiến lúc lùi trước mặt Ngô Kê, hăm hở muốn thử.

“Mau khai ra đi! Anh chàng đẹp trai, chỉ cần nói ra toàn bộ sự thật, thừa nhận lỗi lầm của mình, anh có thể… có thể thế nào thì tôi cũng không biết, nói chung là sao cũng được!!”

“Mau khai!! Mọi hành vi của anh đều không thể qua mắt được Nana Mắt Diều Hâu đâu!”

Tần Nịnh tựa người vào chiếc ghế bành đơn, dáng vẻ lười biếng mà thong dong, trên tay là một vật lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Cậu to gan thật đấy.” Giọng cô chậm rãi.

“Cậu lừa tôi anh Vị Nhiên sẽ không gặp lại mối tình đầu gì đó, kết quả là anh ấy đã gặp rồi.”

“Cậu nói với tôi cậu thật lòng với anh Vị Nhiên, kết quả lòng thành của cậu chính là tỏ tình với anh ấy.”

“……Không thể tha thứ, cậu lại dám dùng danh nghĩa vợ của anh Vị Nhiên để nhận tiền mừng cưới…”

An Thấm ngồi bên cạnh, hai cây kim đan bận rộn đan áo len, vừa đan vừa mỉm cười khích lệ và hiền từ với Tần Nịnh.

“Dao có sắc không cô Tần, nếu không thì để tôi vào bếp mài lại cho.”

Đây là cảnh tượng Bạch Vị Nhiên nhìn thấy khi vừa mở cửa.

Ngô Kê bị hai con dao và một chiếc nĩa dồn vào đường cùng, còn chiếc khuyên tai của cậu ta thì nhấp nháy không ngừng như đèn cảnh báo.

Ngô Kê vừa thấy Bạch Vị Nhiên, mắt liền sáng lên, hít một hơi thật sâu.

“Anh Bạch, cứu tôi!!!”

“Anh em như tay chân, đàn bà như áo quần!! Bây giờ gặp chuyện rồi— anh mau chặt tay chân đi, từ hôm nay, tuyệt giao với tôi!!!”

Bạch Vị Nhiên: …………???

Ngô Kê đâu có ngốc, nếu bạn thân thật sự đến xin tha cho mình, đó chính là chuyến tàu một chiều xuống địa ngục.

Các cô nàng yandere sẽ không tha cho anh đâu.

“Anh Bạch, tôi có lỗi với anh, tôi tự thấy không còn mặt mũi nào nhìn anh nữa!”

“Sự ngu ngốc của tôi đã khiến anh gặp phải người không nên gặp, tôi còn mạo danh vợ anh, năm đó tôi còn bán bản quyền hình ảnh CP của anh và tôi cho bạn cùng lớp vẽ truyện đồng nhân, mỗi một chuyện kể ra, đều là hành vi không xứng làm bạn của anh, hôm nay tôi sai rồi, tôi hối hận rồi, đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi.”

“Một người bạn như vậy lẽ ra nên tuyệt giao từ lâu, vậy mà anh lại lương thiện duy trì tình bạn này với tôi, tôi đã nghĩ thông suốt rồi, dây dưa không dứt, ắt rước lấy họa, anh mau chóng đoạn tuyệt với tôi đi!! Đúng, cứ như vứt bỏ một tên cặn bã mà vứt bỏ tôi, khiến tôi phải hối hận đến chết đi.”

“Từ nay hãy để tôi không thể với tới nổi, anh chỉ cần mặc kệ tôi là được!!”

Cơn bùng nổ ham muốn sống của Ngô Kê đã lên đến đỉnh điểm, tiếc là không còn ai nghe nữa.

Không khí tại hiện trường đầy sát khí.

Tần Nịnh và Manh Manh đứng thẳng người, nhìn Hạ Ngôn Lạc từ bên cạnh Bạch Vị Nhiên bước lên phía trước.

Lặng lẽ nhìn chằm chằm.

An Thấm dừng động tác đan khăn quàng, vẻ mặt đầy hứng thú nhìn họ, Thứ Sáu cảm nhận được chuyện chẳng lành, nhảy lên chậu cây cảnh mà nó từng coi là người bạn duy nhất, nay đã được thay chậu lần thứ hai, giẫm lên những cành non mới nhú gãy răng rắc.

Chỉ có cô bé loli tóc hồng là không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Cảnh cáo cô, đừng có động đậy nhé, nĩa của Nana sắc lắm đấy.”

“Cô có thể giữ im lặng, nhưng những gì cô nói đều có thể trở thành bằng chứng trước tòa—”

Nana nói được nửa chừng thì thấy hiện trường im bặt, cô bé nghi hoặc quay đầu lại.

Tần Nịnh, Manh Manh, Hạ Ngôn Lạc, ba người đang nhìn nhau chằm chằm.

Cuối cùng, Hạ Ngôn Lạc mím môi cười, khẽ che miệng.

Đôi mắt xanh long lanh, cười như một con mèo vừa ăn vụng, vẻ mặt rạng rỡ.

“Ồ, phải rồi, hôm qua…”

“Tôi không biết các người biết những gì mà tôi không biết.”

“Nhưng tôi là người rất ham học hỏi, nên muốn biết tất cả những gì tôi chưa biết về ngài Vị Nhiên.”

“Hôm qua các người ở nhà, còn tôi thì biết được rất nhiều chuyện mới đấy nhé!”

Ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía Bạch Vị Nhiên.

Ngô Kê vừa nhìn thấy vết tích trên cổ Bạch Vị Nhiên, mặt liền biến thành vẻ hóng drama cực độ, “ồ hô” một tiếng.

An Thấm vừa nhìn thấy vết tích trên cổ Bạch Vị Nhiên, liền lấy tay che miệng, ánh mắt lập tức sáng rực lên, vô cùng kinh ngạc và vui mừng.

Bạch Vị Nhiên nhận ra ngay lập tức, đưa tay che cổ.

Nhưng đã quá muộn.

Manh Manh nhảy dựng lên lao tới trước mặt anh, túm lấy cổ áo, giật tay anh ra, tức đến xù lông.

Ngay vị trí nổi bật và khó xử nhất trên chiếc cổ thanh tú, một vết cắn đỏ ửng hiện ra, như một dấu ấn tuyên thệ chủ quyền.

“Cô dám cắn Bạch Vị Nhiên!?”

Cô còn không nỡ làm anh đau, không dám cắn anh, vậy mà Hạ Ngôn Lạc lại dám cắn anh!?

Hạ Ngôn Lạc làm bộ kinh hãi che miệng, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ vui sướng.

“Thật ngại quá.”

“…À phải rồi, tôi cắn nhiều chỗ lắm, cậu hỏi chỗ nào cơ?”

Tần Nịnh bất ngờ lao tới, nhưng lần này không thể vật ngã Hạ Ngôn Lạc, ngược lại Hạ Ngôn Lạc còn linh hoạt né sang một bên, luồn qua giữa tủ và tường, trêu chọc Tần Nịnh.

Một nhát dao chém qua, kính tủ vỡ tan, loảng xoảng.

“Thế thôi sao?”

“Tần Tần, chỉ biết đánh nhau thôi à? Đánh nhau thì chứng minh được gì chứ? Cậu thắng tôi thì chứng minh được gì?”

“Tôi còn biết nhiều hơn nữa cơ, có muốn tôi kể cho không— tôi chỉ kể cho cậu thôi, không kể cho Manh Manh, nè nè, chúng ta là bạn tốt mà, sao cậu lại thế chứ?”

Hạ Ngôn Lạc vừa cười vừa nói, giọng điệu giễu cợt tột cùng.

Tần Nịnh nghiến răng nghiến lợi, hai người một đuổi một chạy quanh phòng khách.

Xung quanh Bạch Vị Nhiên cũng loạn thành một nùi.

“Cái gì, hóa ra yandere còn phải cắn người nữa à?” Nana lớn tiếng chất vấn.

“Vậy tôi cũng muốn cắn, tôi cũng muốn cắn ngài William!”

“Nana, mode siêu nhân, xuất kích—!!”

Cô bé loli tóc hồng dậm chân một cái, bay thẳng đến trước mặt Bạch Vị Nhiên, nhắm ngay vết đỏ mà há miệng, rồi bị Bạch Vị Nhiên theo phản xạ tát một cái bay đi, xuyên qua bức tường bên cạnh rơi vào phòng ngủ, An Thấm đứng bên cạnh xem, buông kim đan xuống, kinh ngạc che miệng.

“A, cậu Bạch, thô bạo quá… Ừm, nhưng thô bạo cũng rất tuyệt…”

Ngô Kê dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn An Thấm.

Có người bị bệnh, bệnh không nhẹ, nhưng tôi không dám nói.

Nhưng Bạch Vị Nhiên phòng được một người lại không phòng được người kia, Manh Manh nhân lúc anh phòng thủ Nana, không biết từ lúc nào đã vòng ra sau lưng, nhảy lên bám vào lưng anh, ngoạm một phát thật mạnh ngay trên vết đỏ kia.