Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 9 - Chương 73: Bạch Vị Nhiên Dẹp Tan Chốn Hỗn Loạn

Bác tài xế taxi hiếu kỳ ngó đầu ra, nhìn đôi trai gái bịn rịn chia tay, thấy người mãi chưa chịu lên xe, bèn toe toét cười.

Tuổi trẻ thật tốt, thật khó rời xa.

Bác quay đầu nhìn cây cầu phía bên kia, nhớ về tình yêu năm xưa của mình.

Mộc Nam Phong đứng cạnh taxi cười với Bạch Vị Nhiên, vẻ mặt có chút chẳng còn cách nào.

“…Vội vậy sao, đàn em?”

“Không vội, em tiễn đàn chị lên xe rồi mới đi.” Bạch Vị Nhiên nhún vai.

“Em còn vẫy tay chào chị nữa đấy.”

“Vẫy tay, coi chị là con nít à? Dỗ ngọt kiểu gì thế!”

Bạch Vị Nhiên không nói gì, chỉ cười mở cửa xe, làm một cử chỉ mời.

Mộc Nam Phong đành phải lên xe, cô lại từ cửa sổ ngước nhìn Bạch Vị Nhiên.

“Đàn chị về nhà coi chừng, đừng nói chuyện với người lạ, đừng đi theo người lạ, cũng đừng mở cửa cho người lạ.”

…Thật sự coi cô là con nít sao?

Bác tài nhấn ga, chiếc xe đã chạy đi một đoạn xa.

Mộc Nam Phong ngồi im vài giây, rồi chợt nhoài người ra ngoài cửa sổ.

Bạch Vị Nhiên quả thật đang dõi theo cô, thấy cô ló đầu ra, anh vui vẻ vẫy tay chào.

“…………”

Cổ họng cô bỗng nghẹn lại như có món gì đó chặn ngang.

Thấy cô đến thì vội vàng tiễn đi, thấy cô đi rồi thì mừng ra mặt.

Anh chẳng hề giấu giếm chút nào.

Mộc Nam Phong rụt người lại vào ghế, cô im lặng nhìn về phía trước.

Cô chợt nhớ lại tại sao ban đầu mình lại thích anh.

Chính là ở quầy nước ép, khi ấy họ vẫn chỉ là đàn chị đàn em bình thường.

Cô và Bạch Vị Nhiên hẹn gặp nhau ở quầy nước ép, cô đến muộn, lúc bước vào quán, cô thấy anh đứng dậy.

“Chỗ này nhường cho mọi người ạ.”

Anh vốn đang ngồi ở một bàn bốn người, thấy một người mẹ dắt con nhỏ bước vào, anh bèn tự mình đứng dậy.

Tự mình tìm một chỗ ngồi bên quầy bar.

Xung quanh không phải không có ai thấy, nhưng phần nhiều chỉ liếc một cái rồi lại cúi đầu lướt điện thoại.

Rất nhiều lẽ đời ai nói cũng hiểu, cũng từng thấy qua, nhưng người làm được thì lại ít ỏi biết bao.

Trong một giây phút, cô cảm thấy anh không giống những người khác.

Không phải vì anh đối xử tốt với cô, hỏi han thật lòng, chăm sóc tỉ mỉ mà cô mới thích anh.

Mà là vì một cử chỉ đơn giản như thế—

Rồi sau đó là rất nhiều, rất nhiều những cử chỉ nhỏ bé đơn giản, gom góp lại thành con người anh.

Bác tài liếc nhìn kính chiếu hậu, thấy Mộc Nam Phong ngồi ở ghế sau đang úp mặt vào lòng bàn tay, hai vai run lên từng chặp.

Bác tài dời mắt về phía trước, chú tâm lái xe.

Haiz, thích một người, nào biết được khi nào đến, khi khi đi, khi nào lại đến.

Bác tài nghĩ thầm, chợt ngâm nga câu hát tình yêu là cánh chim nhỏ, một đi không trở lại.

Bạch Vị Nhiên vừa quay người định trở lại công ty thì bị chặn đứng.

Tần Nịnh và Ngô Kê đuổi theo kịp rồi, mà cũng chưa kịp.

Hai người họ vừa rồi xông vào quầy nước ép tìm người nên mất một lúc, đợi đến khi họ nhận ra Bạch Vị Nhiên ở ngoài cửa đuổi theo ra, xe của Mộc Nam Phong đã đi xa rồi.

Tần Nịnh đi trước, Ngô Kê theo sau, Ngô Kê còn lầm bầm bên tai Tần Nịnh.

“Cô Tần, vừa rồi chính là đàn chị Mộc đó, hỏi cho ra cậu ta, hỏi cho ra ngô ra khoai.”

Tần Nịnh không thèm liếc Ngô Kê, xông thẳng đến trước mặt anh, nheo mắt lại.

Một người sức mạnh đằng đằng, một người khoanh tay mỉm cười.

“…Anh Vị Nhiên vội vàng thế, vội gì chứ?”

“Vội vàng để chị ta đi, là không nỡ xa chị ta à?”

“Ừ, là không nỡ xa em.”

Tần Nịnh: …………!!

Ngô Kê: …………?

Bạch Vị Nhiên cười cười véo má Tần Nịnh, cách vô cùng gần gũi.

“Nếu em mà thấy đàn chị đến công việc của anh, chẳng phải sẽ từ tầng mười bảy xông xuống hay sao?”

“Anh lại không muốn thấy em ngày nào cũng vì anh mà tức giận đánh nhau, đây vốn là chuyện của anh, anh nên tự mình lo liệu.”

“Đàn chị chỉ là đàn chị, không có gì cả.”

Bạch Vị Nhiên thẳng thắn đàng hoàng, không chút sợ hãi.

Ngô Kê: …Cậu Bạch, siêu nhân của tôi.

…Tự mình làm cho cảnh hỗn loạn yên ắng là đây chứ đâu?

Tần Nịnh ngỡ ngàng vài giây, rồi ngay tức thì mặt mày sa sầm, chẳng hề cảm ơn, cô xấn tới, túm lấy cổ áo Bạch Vị Nhiên.

“Anh nghĩ giải thích như vậy là em sẽ tin sao?”

“Anh Vị Nhiên, hôm nay anh phải giải thích rõ ràng mọi chuyện cho em, từ từ, riêng tư, giải thích cho đàng hoàng.”

Ngô Kê mắt long lanh mong đợi, lại thấy Tần Nịnh lôi Bạch Vị Nhiên lên một chiếc taxi.

“…………?”

Thế thôi, thế là hết à?

Anh còn muốn xem bạn thân nhà mình làm cho thiếu nữ mê muội trong nhà êm xuôi thế nào cơ mà!

Ngô Kê quay đầu về công ty, trên đường gặp A Siêu.

“…Anh Ngô Kê, anh có thấy anh Vị Nhiên đâu không?”

“Anh Vị Nhiên nhà cậu chiều nay một lúc không về đâu.” Ngô Kê vỗ vai cô.

“Cậu ấy bị người đứng đầu gọi đi… ừm…” Anh đắn đo dùng từ.

Dạy dỗ? Hỏi cặn kẽ? Quỳ bàn giặt?

“…Đi đào tạo nội bộ rồi.”

A Siêu ngơ ngác.

××

Trong phòng tiếp đón sáng sủa, treo một chiếc lồng chim, con vẹt trong lồng đang líu lo học thuộc lòng.

Bây giờ nó đã nhớ được một trăm sáu mươi bảy câu trong "Luận X Ngữ", được nói là một con vẹt rất đỗi hiểu rộng.

Có lúc nó nghiêng đầu, lắng nghe âm thanh khe khẽ bên trong cánh cửa phòng đang đóng chặt.

“…Mau nói đi… anh giải thích cho em đi… ưm… không nói coi chừng, em… a, em sẽ giận đó…”

“…Còn có kiểu giải thích này nữa à?”

Trong phòng, tấm màn sa công chúa buông xuống, bóng người thấp thoáng.

“Đúng, phải… phải như thế… a a, giải thích…”

Giọng Tần Nịnh vừa kiêu kỳ vừa xen lẫn tiếng thở nhẹ.

Cô gái nhà giàu mượn cớ hỏi cặn kẽ để vừa lòng mong muốn riêng của mình.

Tức giận, em giả vờ, tra hỏi, là giả bộ, muốn nhân cơ hội này đè người ta ra mới là thật.

Tần Nịnh đã tận mắt chứng kiến Bạch Vị Nhiên đối xử với Trần Đình Đình thế nào, cô đối với Mộc Nam Phong chẳng hề nao núng.

Xông đến chẳng qua là để giữ chốn riêng của mình, bởi vì Bạch Vị Nhiên đã tự mình tiễn người đi, cô cũng lười đuổi theo.

Cùng binh chớ đuổi, chẳng hay ho cực kỳ.

Cô quan tâm đến chuyện khác hơn.

Có những chuyện, một khi đã bắt đầu thì không được dừng lại, nhưng trong nhà toàn là người, Tần Nịnh da mặt mỏng, không thể để người khác nghe lén được, dĩ nhiên, An Thấm là ngoài ra.

Ngoài ra, còn có một sự giữ riêng, cũng khiến cô không được ra tay.

Bản thân thì không sao, nhưng cô không muốn để người khác nhìn thấy hay nghe thấy một Bạch Vị Nhiên gần gũi thế này.

Cho nên vẫn luôn kiềm lòng.

Chưa nếm mùi đời còn nhịn được, đã nếm rồi thì không có đường lui.

“…………”

Cô khẽ thở dài một tiếng rồi nằm rạp xuống, trán lấm tấm mồ hôi.

“Em cứ thế này sao anh nói chuyện cho đàng hoàng được…”

“Anh cứ nói việc của anh, em làm việc của em, em có bịt miệng anh đâu, sao lại không nói được?” Giọng Tần Nịnh không cho phép ngăn cản, vì vừa mới được vừa lòng một lần, cách nói liền mang theo vẻ nũng nịu mềm mại.

Cô lại thẳng người dậy, khẽ hừ một tiếng.

“Giải thích cho đàng hoàng, nếu giải thích không làm em hài lòng, em sẽ không cho anh về.”

“…Em phải hỏi cho ra anh cho ra lẽ.”

Ngô Kê có lẽ không ngờ được, câu nói “đào tạo nội bộ” của mình lại linh ứng một cách tức cười.

Chốn hỗn loạn ban đầu đã bị Bạch Vị Nhiên tự mình ra mặt trấn an làm cho êm xuôi, biến mất không dấu vết.

Nhưng anh phòng được giặc ngoài, lại chẳng phòng được giặc trong.

Tối hôm đó, nhà họ Bạch chào đón một cuộc chiến mới.

“Cô nói gì!?”

“Sao được!?”

Hai tiếng hỏi cặn kẽ, lượt lượt đến từ Tần Nịnh và Manh Manh, cả hai trừng mắt nhìn Hạ Ngôn Lạc.

Người chị quyền uy mắt xanh kiêu hãnh ngồi trên ghế, vắt chéo chân, một tay vuốt ve đầu Minh Quang đang quỳ sát đất bên cạnh.

“Con trai của bố đồng ý với bố rồi.” Hạ Ngôn Lạc cười tủm tỉm.

“Nó nói nó chắc chắn sẽ không làm ồn, nó sẽ rất ngoan, cho nên bố đến đây làm chủ cho nó, thả nó ra.”