Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 7 - Chương 19: Nụ Hôn Tử Thần

Trong căn phòng khách sạn năm sao, tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm vọng ra, vóc dáng yêu kiều, thướt tha ẩn hiện sau lớp kính mờ.

Gương mặt nhỏ nhắn dưới vòi hoa sen ửng hồng, đôi tay thon thả cẩn thận gột rửa từng tấc da trắng ngần.

Trên môi cô gái nở một nụ cười hạnh phúc, ngọt ngào, mơ màng.

Đó là sự hài lòng trước khi hiến dâng chính mình cho người đàn ông cô yêu.

Mải mê tưởng tượng về những gì sắp xảy ra và tương lai của hai người—

Cô gái vốn e ấp mềm mại giờ đây quyết định làm một việc mạnh dạn.

Cô tắt vòi hoa sen, gọi tên đối phương.

“…Anh Tô Thành? Anh có thể lấy giúp em cái khăn tắm được không?”

Trên gương mặt cô là sự e thẹn, căng thẳng, và một lời mời vừa như từ chối lại vừa như mời gọi.

Nhưng cô gọi hai tiếng, không một ai đáp lại.

“………………?”

Cô quấn khăn tắm bước ra khỏi phòng, phát hiện trong phòng không một bóng người, gương mặt xinh đẹp thoáng vẻ bối rối.

Anh đi đâu rồi?

Trên tầng năm mươi bảy của khách sạn, Tô Thành đang dùng hai tay bám vào mép sân thượng, lơ lửng giữa không trung. Máu vốn đang dồn tụ ở một bộ phận nào đó bên dưới cách đây không lâu giờ đã chảy ngược hết lên trên, gân xanh nổi đầy mặt, cánh tay căng cứng, anh tuyệt vọng bám chặt lấy mép sân thượng, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng tuôn xuống, chảy vào mắt, cay xè.

Anh phải chớp mắt mấy lần mới nhìn rõ được cảnh tượng trước mắt.

Hai bóng người đang tựa vào lan can sân thượng nhìn xuống anh.

Một người cao ráo thong dong, một người nhỏ nhắn xinh xắn.

Điểm chung duy nhất của cả hai là đều đeo mặt nạ thỏ, đôi mắt trên chiếc mặt nạ đỏ rực, dưới ánh đèn bên ngoài khách sạn, trông như thể sắp đến giờ đi săn.

Tô Thành không hiểu sao mình lại ở đây.

Nhưng anh biết rõ chuyện này có liên quan đến đôi nam nữ đeo mặt nạ thỏ kỳ lạ kia.

Cô gái cười tinh quái một tiếng, rút ra một cây cần câu mèo thật dài, vươn qua lan can. Giữa ánh mắt không hiểu chuyện gì của Tô Thành, cây cần câu mèo đưa đến tay anh bắt đầu chọc lét, lông tơ mềm mại ở đầu cần tựa như vô số con kiến đang bò trên tay, hành động này không khác gì giọt nước làm tràn ly.

Tô Thành hét lên một tiếng thê thảm, càng gắng sức gồng mình lên.

Cần câu mèo lại tiếp tục di chuyển xuống dưới, chọc vào nách, vào bên hông anh, cô nghịch ngợm đến mức nhoài cả nửa người ra ngoài lan can.

Bạch Vị Nhiên không thể không nhắc nhở cô.

“Cẩn thận một chút, đừng có nhào lộn một cái rơi xuống đấy!”

Manh Manh quay đầu lại hừ một tiếng.

“Em mà ngã xuống anh dám không đỡ em à? Anh dám không đỡ à?”

“Anh đương nhiên đỡ được em rồi, nhưng tập thành thói quen thích nhảy lầu thì không tốt đâu.”

Lỡ ngày nào đó cô nhầm lẫn giữa thế giới hiện thực và thế giới song song, lúc ấy mình không có siêu năng lực, cô mà nhảy một cái, anh cũng chỉ có thể nhảy theo.

Ngoài việc lấy thân mình làm đệm đỡ chết trước một bước ra thì chẳng còn cách nào khác.

Manh Manh lập tức cười khúc khích, vứt cần câu mèo đi rồi lao vào lòng anh.

“Biết Bạch Vị Nhiên là tốt nhất mà—”

Mấy câu này lại khiến Tô Thành nhận ra lai lịch của Manh Manh.

“Manh Manh, là em phải không?”

Nhưng, kỳ quặc quá?

Em gái đang ở nhà sao lại đến khách sạn được.

Manh Manh lại bò ra mép lan can, một ngón tay chọc chọc vào mặt nạ của mình.

“Sai rồi, tôi là Thỏ Công Lý số 1, người bên cạnh tôi là Thỏ Công Lý số 2, chúng tôi là Liên Minh Thỏ Công Lý, hôm nay sẽ thay mặt loài thỏ tiêu diệt anh.”

Bạch Vị Nhiên ở bên cạnh chỉ biết nhún vai bất lực.

Cơn bệnh chūnibyō của Manh Manh lại tái phát, nhất quyết đòi làm người hùng đeo mặt nạ.

Chiếc mặt nạ nửa khóc nửa cười mà anh quen dùng thì cô lại chê xấu, tự mình thiết kế mặt nạ thỏ, cô đeo thì không sao, lại còn bắt anh phải đeo cùng, ép đặt tên cho nhóm, ra dáng như thể mình là trung tâm của cả đội.

Nhưng cô vừa cất lời, Tô Thành lại càng nhận ra rõ hơn.

“Manh Manh, em chính là Manh Manh—”

“Tại sao lại đối xử với anh như vậy, Manh Manh, anh là anh trai của em mà!!”

Cánh tay Tô Thành vừa mỏi vừa tê rần, run lẩy bẩy, khó chịu vô cùng, nhưng vẫn phải bám chặt lấy lằn ranh sống chết.

“…Em tin anh đi, lúc đó anh thật sự muốn cứu em, em vẫn luôn hiểu sai anh…”

“Manh Manh, em không thể tin người ngoài mà không tin anh được—”

“Em sẽ ân hận, làm như vậy em nhất định sẽ ân hận.”

“Manh Manh, đừng để bị gã đàn ông xấu xa lừa gạt.”

“Gã đàn ông này ngay cả mặt mũi cũng không dám lộ ra, xúi bẩy em làm chuyện này, hắn có âm mưu thâm độc!!”

Kẻ sợ chết thường nói nhiều, hơn nữa anh ta còn cả một tương lai tươi sáng, trong phòng khách sạn còn có mỹ nhân đang đợi, anh ta tuôn ra một tràng như trút nước.

Nói một thôi một hồi, Manh Manh câu trước lọt tai này, câu sau đã quên tai kia, chỉ chuyên tâm dùng cần câu mèo chọc lét anh ta.

Bạch Vị Nhiên thầm nghĩ, so với trước đây, khả năng ăn nói của gã này quả thật đã tiến bộ.

Dối trá lừa lọc, đổi trắng thay đen, đúng là một cái miệng dẻo quẹo.

Anh nghe mà thấy vô vị, ngại cả tranh cãi.

Nhưng anh cũng không ngại lộ mặt trước anh ta.

Đã định xử lý hắn, thì phải đàng hoàng chính đáng, che đậy giấu giếm làm gì.

Anh nghĩ vậy, đang định tháo mặt nạ, Manh Manh lập tức nhận thấy, vứt cần câu mèo đi, nhảy một cái đến trước mặt anh, hai tay nhỏ nhắn ‘bốp’ một tiếng đập lên mặt nạ của anh, đôi mắt đỏ loé lên trong bóng tối, đầy vẻ đố kỵ.

“…Này? Đã có sự cho phép của Manh Manh chưa? Manh Manh chưa đồng ý sao anh có thể tháo mặt nạ được?”

“Em có nói là anh được cho anh ta thấy mặt của anh đâu!!!”

“…Anh ta là đàn ông mà.”

“Bạch Vị Nhiên là của em!!” Cô dùng hai tay ấn chặt lên mặt nạ, giọng điệu hách dịch.

“Em nói anh không được tháo mặt nạ thì chính là không được tháo mặt nạ.”

“Chỉ có Thỏ số 1 mới có thể tháo mặt nạ của Thỏ số 2 xuống, hiểu chưa?”

Thôi được rồi, cách suy nghĩ của yandere, anh chỉ biết xua tay bất lực.

Anh tưởng Manh Manh sẽ tiếp tục chơi với cây cần câu mèo, không ngờ cô đột nhiên mở to mắt, kéo anh lùi vào trong hai bước, vừa đúng một vị trí mà Tô Thành không thể thấy họ, còn họ thì có thể thấy Tô Thành đang run rẩy bám vào mép sân thượng.

Lúc này, vầng trăng vừa hay lên đến đỉnh đầu, một vầng trăng tròn rót xuống ánh sáng bạc trong trẻo.

Tô Thành vẫn đang bám ở mép sân thượng gào thét, sụp đổ và đau khổ.

Nhưng khung cảnh bên phía Manh Manh và Bạch Vị Nhiên lại đột ngột thay đổi—

“Nè nè, Bạch Vị Nhiên.”

“…………Hửm?”

“Anh còn nhớ chúng ta đã đập kẹo trên cầu không?”

“Anh đã hứa với em một điều ước sinh nhật, là sẽ tháo mặt nạ cho em.”

“Đúng vậy, lúc đó anh còn thấy em bị thiệt.”

Bàn tay nhỏ của cô luồn vào dưới chiếc mặt nạ, chạm thẳng vào da thịt, cảm nhận từng đường nét.

“Bây giờ em cũng thấy lúc đó em bị thiệt.” Cô cười khúc khích.

“Đền bù phiên bản trò chơi, không phải là chuyện thường thấy sao? Anh phải đền bù cho em!”

Bàn tay nhỏ nhắn vung lên, chiếc mặt nạ thỏ được lật lên trên, một làn gió nhẹ thoảng qua, đôi giày da nhỏ kiễng chân, hai tay túm chặt cổ áo Bạch Vị Nhiên, bắt anh cúi đầu.

Tô Thành đã đến giới hạn sức lực, hét lên một tiếng thê thảm rồi rớt xuống.

Anh rơi đến tầng ba mươi thì đã mất hết tỉnh táo, rơi một mạch xuống tầng hai mới bị một lực rất mạnh chặn đứng bất ngờ.

Vì cú dừng đó quá thô bạo, không hề có chút giảm sốc nào, trọng lực cực lớn đập vào người khiến Tô Thành đang bất tỉnh cũng phải đau đớn ho sặc.

“Lần sau đừng nghịch ngợm như vậy nữa.” Bạch Vị Nhiên nhẹ nhàng trách, nhìn Manh Manh trong lòng mình đang hả hê vênh váo, đôi mắt đỏ rực sáng, dáng vẻ như sắp bay bổng lên trời, đôi môi hồng phấn ươn ướt căng mọng.

Anh lơ đễnh một chút, không đỡ được, suýt nữa thì để tên họ Tô kia rơi chết thật rồi.

Nụ hôn đầu của Manh Manh, quả thực là nụ hôn chết chóc của tên họ Tô.

Manh Manh cười khúc khích, lại dụi vào lòng anh.

“Em giỏi không?”

“Manh Manh còn có thể giỏi hơn nữa!”

Trong phòng khách sạn, cô gái đang nóng lòng ngóng đợi người yêu đứng ở ban công liên tục gọi điện thoại, nhưng trước sau vẫn không một ai hồi đáp.

Cô hốt hoảng, nhìn ra cảnh đêm bên ngoài cửa sổ một lúc, rồi đẩy cửa bước vào, chỉ thấy một cô gái đeo mặt nạ thỏ đột ngột xuất hiện trong phòng, hai tay đan vào nhau đặt trên đôi chân vắt chéo, ngồi với dáng vẻ của một nữ hoàng nhỏ, trong bóng tối, đôi mắt đỏ của chú thỏ trông như một công chúa ma cà rồng lẩn mình trong huyết tộc.

“Chào cô, tôi là Người hùng mặt nạ Thỏ của cô, Manh Manh!”

××

Nụ hôn đầu của Manh Manh không đáng giá mấy tấm vé tháng sao!? (*´▽`)◇ゞ