Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 7 - Chương 18: Dắt Yandere đi xử tra nam

Cô gái tóc trắng vừa leo cầu thang vừa cất giọng non nớt chửi rủa.

"...Sao còn chưa tới? Sao vẫn chưa tới chứ?"

"Manh Manh sốt ruột chết đi được—"

"Anh dám không đón Ngũ Thỏ Tử về nhà à, Bạch Vị Nhiên, anh dám không đón Ngũ Thỏ Tử về nhà!?"

"Manh Manh sẽ xử anh đó, Manh Manh sẽ nổi giận đó!!!"

Cô leo lên tầng mười bảy, dùng bàn chân nhỏ đi dép lê thỏ con đá văng cánh cửa sắt trên sân thượng như một tên lưu manh. Cửa sắt đập vào tường tạo ra một tiếng 'keng' lớn, cô chẳng thèm liếc nhìn, biến thành mặt JoJo, vừa buồn vừa phẫn uất lao tới bên lan can.

Hai tay khum lại làm loa, hít một hơi thật sâu.

"—Bạch—Vị—Nhiên—khốn—kiếp—"

"Anh mà không tới nữa là Manh Manh nhảy xuống đó—á—á—á—!!"

Ưỡn bộ ngực lép kẹp của mình, Manh Manh gào lên như một con chuột chũi giận dữ.

Cô gào liên tục bốn lần mới dừng lại, bĩu môi, hai má phồng lên giận dỗi.

Cô đang định gào lần thứ năm thì đôi tai nhỏ nhạy bén khẽ động.

Cô gái tóc trắng chợt khựng lại.

Cô mở to mắt, nhìn xuống dưới, chẳng thấy gì cả.

Giây tiếp theo, cô chống tay trèo qua lan can sân thượng, nhảy thẳng xuống.

Cùng với một tiếng "Vãi chưởng", Bạch Vị Nhiên hiện ra giữa không trung, vững vàng đón lấy Manh Manh đang nhảy lầu ở bên ngoài tầng mười bốn, ôm chặt cô vào lòng.

Người khác gặp lại thì vui mừng ôm nhau, còn họ thì vừa hài hước vừa kinh ngạc.

"...Manh Manh, em đang làm gì vậy?"

"Em nghe thấy giọng của anh!!"

"Anh có nói gì đâu."

"Em nghe thấy anh cười."

"…………" Anh đúng là có cười một tiếng, vì cô gào lên như một con chuột chũi, nhưng cách mấy tầng lầu, lại còn cười rất nhỏ, hơn nữa rõ ràng mình đang ở trạng thái tàng hình, sao cô có thể phát hiện ra được?

"Em nghe được giọng của Bạch Vị Nhiên, Manh Manh nghe được."

"Em làm vậy nguy hiểm quá, lỡ như nghe nhầm thì sao?"

"Manh Manh không nghe nhầm đâu, mà cho dù có nghe nhầm rồi ngã chết, đó cũng là lỗi của Bạch Vị Nhiên! Manh Manh có làm ma cũng bám chặt lấy anh!!!"

Thôi được rồi, lại là logic của yandere.

Manh Manh đá loạn hai chân giữa không trung, vòng tay ôm chặt lấy Bạch Vị Nhiên.

Bạch Vị Nhiên cảm thấy mình như đang ôm một hạt đậu nhỏ nhảy tưng tưng, không thể kiểm soát nổi.

"Coi chừng trái tim của em, đừng có vui quá mà hỏng đấy."

"Em không quan tâm, không quan tâm, sao bây giờ anh mới tới!!!"

"Chẳng phải mới qua năm ngày thôi sao?"

"Năm ngày!? Năm mươi năm thì có!!!! Anh có biết năm ngày qua em sống thế nào không!! Bạch Vị Nhiên, anh vô tâm quá đi!!!"

"Hơn nữa anh đã hứa sẽ đến cổng trường đón Manh Manh, anh cũng không đến, đồ lừa đảo, đồ đại lừa đảo!!"

Manh Manh vừa thấy Bạch Vị Nhiên xuất hiện, cũng chẳng quan tâm đến nguyên nhân hậu quả gì nữa.

Anh đã về rồi, dù sao thì anh cũng đã về, còn đến đón cô nữa.

Cô liền làm mình làm mẩy ngay tại chỗ.

Bao nhiêu uất ức và cú sốc vì đột ngột bị đưa về thế giới gốc đều trút hết lên người anh.

Bạch Vị Nhiên dở khóc dở cười, chỉ đành dỗ dành cô giữa không trung.

Rồi anh kinh ngạc phát hiện, Manh Manh đã thay đổi.

Tuy vẫn là đôi mắt tinh ranh lém lỉnh, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, nhưng Manh Manh rõ ràng đã trổ giò rồi, cao hơn, trở nên thướt tha tinh tế. Cô như một đóa hoa nở muộn, gió xuân thổi qua liền rực rỡ bất ngờ, làn da ấm áp trơn mịn, như một con lươn con, gần như không thể ôm nổi.

Mái tóc dài trắng như tuyết xõa sau lưng, làm nổi bật chiếc cổ thon dài.

Trước đây cô cũng lôi thôi, mặc đồ ngủ rộng thùng thình đi lung tung, thích phong cách đáng yêu.

Nhưng sự đáng yêu này bây giờ lại có thêm một phần vừa trong sáng vừa quyến rũ.

...Để cô cứ ôm rồi cọ quậy trong lòng thế này thì không ổn lắm.

Anh muốn dùng chuyện khác để phân tán sự chú ý.

Lần này ngoài việc đến đón Manh Manh, anh còn có một người phải xử lý.

Những chuyện Tô Thành đã làm với Manh Manh, không thể cứ thế cho qua được.

Dù không lấy mạng người, cũng có rất nhiều cách để hành hạ người khác.

Manh Manh vừa nghe anh nhắc đến Tô Thành liền cau mày.

"Tô Thành thật kinh tởm! Càng ngày càng kinh tởm."

Cô bỏ luôn cả tiếng "anh" rồi.

"Bạch Vị Nhiên, trước khi đưa em về nhà, chúng ta phải đi thực thi công lý!!"

"…………?"

Anh còn chưa đề nghị đi xử Tô Thành, không ngờ Manh Manh đã tự mình đề xuất trước.

Manh Manh đợi cảm xúc ổn định lại một chút mới kể cho anh nghe đầu đuôi câu chuyện.

Bạch Vị Nhiên im lặng vài giây.

"Anh cảm thấy nắm đấm của anh ngứa ngáy quá."

Manh Manh cười hì hì, đôi mắt đỏ rực vô hồn.

"...Bạch Vị Nhiên, thanh đại đao bốn mươi mét của em sắp không thu lại được rồi, may mà anh đến."

"Được rồi, Manh Manh, bây giờ tình hình thế nào?"

"Tô Thành đã hẹn một trong hai người đi du lịch, anh ta muốn nhân lúc đi du lịch để thành công ra tay."

"Không thể phủ nhận, lúc đi du lịch rất dễ bị xúc tác." Anh thản nhiên đáp một câu, đôi mắt đỏ của Manh Manh lập tức trở nên sắc bén.

"Bạch Vị Nhiên, chẳng lẽ lần đầu tiên của anh là lúc đi du lịch với người khác hả?"

"…………Thôi được rồi, vấn đề này không quan trọng, bây giờ trọng điểm là cứu người trước, cứu vớt thiếu nữ lầm lỡ."

Anh ôm Manh Manh, nhẹ nhàng bay khỏi tòa nhà, hóa thành một vệt sáng trắng.

Dắt yandere đi xử tra nam—

**

Diệt Tô Tra, đúng là đồ khốn kiếp!