Thật trùng hợp, nhạc trong nhà hàng bỗng dưng tắt.
Bản nhạc được chuyển, không gian im lặng vài giây, cho đến khi tiếng nhạc của dàn ngũ tấu đàn dây lại vang lên—
Cô gái đội mũ lưỡi trai màu xanh lá lập tức cúi người lao đi theo tiếng nhạc, nhanh như một con linh dương đang tháo chạy.
Hạ Ngôn Lạc huýt sáo một tiếng, mỉm cười, vừa cầm dao vừa vỗ tay.
“Không hổ là Tiểu Minh Quang thân yêu của tôi, xuất sắc quá, tôi cảm động ghê.”
Cô bé trốn ngay sau một cây cột gỗ trang trí, chỉ ló ra nửa khuôn mặt, đôi mắt hai màu chấn động, giọng nói cũng vì kinh hãi mà trở nên vừa nhẹ vừa yếu.
“...Là cô, sao có thể chứ?”
“Ừm... sao lại không thể chứ?” Hạ Ngôn Lạc cười, nghiêng đầu.
“Khi cậu đã loại bỏ tất cả những khả năng không thể, thì điều duy nhất còn lại, dù thế nào đi nữa cũng là sự thật, phải không?”
Từ lúc cùng Tần Nịnh ra ngoài, Hạ Ngôn Lạc đã mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
Có người đang theo dõi nơi ở của ngài Vị Nhiên.
Trong số những người cô quen, chỉ có một người có lý do, và cũng có khả năng này.
Hạ Ngôn Lạc giả vờ không hay biết, tiếp tục tập trung vào Tần Nịnh.
Chuyện vừa rồi đều do một tay cô sắp đặt, mục đích chính là để Tần đại tiểu thư tức giận bỏ đi.
Gặp lại Minh Quang sau nhiều năm, đương nhiên phải ôn lại chuyện cũ cho thật tốt.
Minh Quang nâng cảnh giác lên mức cao nhất, nhìn chằm chằm Hạ Ngôn Lạc.
“…………Tiểu Nhiên đâu?”
Sau khi lẻn về, cô đã theo dõi mấy ngày rồi, nhưng không hề thấy bóng dáng anh.
Ngay trước khi Minh Quang quay về, Bạch Vị Nhiên đã vào thế giới của Manh Manh.
Minh Quang về trễ, ngoài sự cản trở của Tần Nịnh và Manh Manh, còn có một sự cố bất ngờ.
Trên đường về nhà, cô gặp một bà lão ăn vạ.
Thủ đoạn rất phổ biến, cô thuận tay đỡ một cái liền bị bám lấy.
Bà lão đó vốn định hét giá trên trời với Minh Quang, nhưng vừa thấy dáng vẻ xinh đẹp, khí chất ngây thơ trong sáng của cô, lại nhìn quần áo trên người cô không phải dạng con nhà nghèo, bà lão ăn vạ liền nảy ra một ý đồ khác, một kế hoạch còn cao tay hơn.
Bà ta giả vờ ngon ngọt dụ dỗ Minh Quang về nhà mình, định ép gả Minh Quang cho đứa con trai hikikomori hơn cô cả một con giáp của mình.
Không may lần này lại chọc nhầm người, Minh Quang là ai chứ, hai mẹ con lừa đảo còn chưa kịp chạm vào một sợi tóc của cô, đã thấy cô đấm một phát, chiếc bàn rẻ tiền vỡ làm đôi, rồi lại dễ dàng “trang trí” lại một cách bạo lực, biến căn nhà đơn sơ của hai mẹ con lừa đảo trở về trạng thái nhà thô, cuối cùng đá tung cửa chính rồi nghênh ngang bỏ đi.
Hai mẹ con bà lão lừa đảo sợ đến mức ôm chầm lấy nhau, mặt mày tái mét, không dám hó hé tiếng nào.
Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi chiêu trò lừa lọc đều là đồ bỏ đi.
Ác nhân tự có yandere trị.
Vì sự chậm trễ này, lúc Minh Quang về đến nơi thì Bạch Vị Nhiên đã đi từ lâu, Minh Quang tưởng Bạch Vị Nhiên chỉ trốn ở gần đó, vội vàng tìm kiếm trong núi rừng mấy ngày liền, xác nhận thật sự không có ai mới đến đây.
Lúc này Bạch Vị Nhiên đã xin nghỉ phép công ty để vào thế giới của Manh Manh – một sự bỏ lỡ hoàn hảo.
Đối mặt với câu hỏi của Minh Quang, Hạ Ngôn Lạc chỉ cười, nói vòng vo.
“Cậu hỏi là tôi phải trả lời à? Tiểu Minh Quang?”
“Team chìa tay à? Tôi đâu phải giáo viên thu học phí của cậu, không có nghĩa vụ trả lời câu hỏi của cậu.”
Tiếng cười của Hạ Ngôn Lạc khiến Minh Quang lập tức xù lông như một con mèo.
Nỗi kinh hoàng bị khống chế trong ký ức trỗi dậy.
Cô không kìm được mà rùng mình một cái.
Nhưng trong nỗi sợ hãi đó lại nảy sinh một ý chí quật cường.
Yandere là vậy, bầu bạn với nỗi sợ, càng khó càng tiến, nỗi sợ sẽ khiến họ càng thêm hưng phấn.
Cô đột ngột lao về phía trước, tay giật mạnh, rút tấm khăn trải bàn trắng muốt ở bàn bên cạnh ra, động tác nhanh gọn đến mức ly tách, ấm trà và bình hoa đặt trên đó vẫn đứng yên tại chỗ không hề xê dịch.
Cô vung tay, tấm khăn trải ra, như vầng trăng tròn với viền lượn sóng, chụp thẳng xuống đầu Hạ Ngôn Lạc.
Minh Quang vẫn sợ.
Trong tiềm thức, nỗi sợ của cô không thể xoá nhoà.
Chiến thuật của Hạ Ngôn Lạc vô cùng hiệu quả, đã găm một chiếc đinh vào lòng cô.
Minh Quang không nhận ra thủ đoạn tâm lý này, cô chỉ hành động theo bản năng là phải chế ngự Hạ Ngôn Lạc.
Tránh đối mặt trực diện với cô ta, tránh cảm giác sợ hãi bị áp chế.
Dùng khăn trải bàn trùm cô ta lại, quấn lấy rồi đánh vào mặt, không nhìn thấy thì sẽ không sợ nữa.
Suy nghĩ của Minh Quang một chiều đơn giản.
Tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt, khăn trải bàn vừa chụp xuống, một con dao ăn đã đâm xuyên qua từ giữa, như một đoạn phim quay chậm, lao thẳng đến chóp mũi cô, Minh Quang không hề sợ hãi, cúi đầu né qua, đồng thời tay nắm khăn trải bàn cuộn lại, quấn chặt lấy thân hình mảnh khảnh, giây tiếp theo liền đè người cùng ngã xuống.
Chậu cây cảnh bên cạnh bị gió thổi khẽ lay động.
Khoảnh khắc đè được người, trong lòng Minh Quang đầu tiên là kinh ngạc, sau đó dâng lên một niềm vui sướng phức tạp.
Cô không ngờ lại có thể chế ngự được cô ta dễ dàng như vậy.
Cô vẫn còn sợ những chiêu trò sau lưng của người đàn bà xấu tính này, sợ năng lực siêu phàm của cô ta.
Minh Quang không dám lơ là—
Cô lật tay khống chế, động tác gọn gàng dùng mép khăn trải bàn trói người lại.
Dáng vẻ của Hạ Ngôn Lạc lúc này có chút ngốc nghếch.
Đầu cô chui qua cái lỗ do chính mình dùng dao rạch, kẹt cứng ở đó, như một con cừu non đang chờ bị làm thịt trong tiệm cắt tóc, bị thầy Tony giữ lại không lối thoát, chỉ chờ bị dụ làm thẻ thành viên.
Trên mặt Hạ Ngôn Lạc vẫn nở nụ cười.
Cô cử động tay, Minh Quang ghì chặt không cho nhúc nhích, cô nghiêng đầu liếc nhìn Minh Quang một cái.
“Đừng lo, lần này tôi không gian lận, không dùng siêu năng lực, chúng ta đấu công bằng.”
Giọng điệu rất ôn hoà, khiến Minh Quang kinh ngạc và nghi ngờ.
Hạ Ngôn Lạc trong ký ức của cô không yếu đuối, dễ dàng nhận thua, thản nhiên tự tại như vậy.
Nghe cô nói thế, Minh Quang ngược lại càng căng thẳng hơn, toàn thân gồng cứng, tim đập nhanh.
Rồi cô lại nghe Hạ Ngôn Lạc tiếp tục nói, giọng điệu ổn định.
“Khi con người căng thẳng, sẽ bất giác tiết ra một lượng lớn adrenaline, adrenaline có tác dụng thúc đẩy tuần hoàn máu trong cơ thể, trong thời gian ngắn sẽ tăng lượng oxy cung cấp cho máu, khiến tim đập nhanh hơn, hô hấp dồn dập hơn—”
Tiếng đàn dây trong nền nhạc đột ngột vút cao, hùng tráng dâng trào, Minh Quang cứng đờ người, hô hấp khó khăn, bắt đầu tê dại từ đầu ngón tay, rồi buông lỏng tay ra.
Hạ Ngôn Lạc mỉm cười ngồi nghiêng dậy, cô cởi tấm khăn trải bàn rách nát khiến độ ngốc của mình tăng lên 99999, cẩn thận tránh phần dính thuốc trên khăn, rồi vuốt hết mái tóc xoăn rối ra sau lưng.
“Thuốc tôi mới bào chế, tiếp xúc trực tiếp qua da và hô hấp, có thể khiến người ta tê liệt tạm thời.”
Lúc Minh Quang ném khăn trải bàn tới, cô đã xịt thuốc lên đó.
Con dao đâm rách khăn trải bàn chỉ là đòn gió, mục đích của cô là đợi Minh Quang tóm lấy mình.
Thợ săn cao tay thường xuất hiện dưới lốt con mồi.
Từ thợ săn thành con mồi rồi lại thành thợ săn, Hạ Ngôn Lạc chơi chiêu này cực kỳ điêu luyện.
Minh Quang nhất thời cứng đờ không cử động được, ngã sang một bên, còn Hạ Ngôn Lạc cầm dao vươn tay.
Mũi dao chỉa thẳng vào mũi, Minh Quang vừa sợ vừa tức, đôi mắt hai màu trợn trừng.
Một dáng vẻ muốn giết muốn xẻo tuỳ ngài định đoạt, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Hạ Ngôn Lạc bèn cười một cách ranh mãnh, đôi môi cô tái nhợt, nhưng lại ánh lên vẻ quyến rũ lạ thường.
“Làm sao đây, Tiểu Minh Quang lớn lên xinh đẹp quá, tôi nhìn mà ghen tị.”
“Tôi sợ ngài Vị Nhiên thật sự sẽ thích cậu mất, hay là, rạch hai nhát lên mặt cậu trước nhỉ?”
Miệng cô nói những lời đe dọa mà bất kỳ cô gái nào cũng sẽ run sợ, nhưng trong mắt Minh Quang lại không hề có thêm chút sợ hãi nào.
Yandere không phải kẻ tự luyến, sự quan tâm của họ dành cho người mình coi trọng vượt xa bản thân.
“Dù tôi có trở nên xấu xí, Tiểu Nhiên cũng sẽ không vì thế mà không thích tôi.” Minh Quang thẳng thừng phản bác.
“Tiểu Nhiên không thích tôi vì tôi xinh đẹp, cũng sẽ không ghét bỏ tôi vì tôi xấu đi, tôi thích một Tiểu Nhiên như vậy, tôi sợ gì chứ?!”
“...Ồ, vậy sao?”
Hạ Ngôn Lạc dí dao tới gần hơn, mắt thấy sắp đâm rách da, huỷ hoại dung nhan, cô lại đột nhiên lật tay, chỉ thân mật dùng sống dao lạnh lẽo chạm nhẹ hai cái lên khuôn mặt mịn màng.
Cô ném dao xuống, mím môi cười tủm tỉm, đưa tay ra véo nhẹ gò má mịn màng của Minh Quang.
“Ừm, giỏi lắm, nói hay lắm!”
