Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 7 - Chương 21: Chúc anh hiện thực cũng là địa ngục (4k chữ)

Trên bãi biển về đêm, từng con sóng vỗ bờ. Nơi mép nước giao hoà, cát được mài giũa mịn màng, ươn ướt, giẫm lên vừa êm vừa mát.

Hai hàng dấu chân trải dài trên bãi cát.

Manh Manh tung tăng nhảy nhót phía trước, đôi chân trần nhỏ nhắn trắng như tuyết. Cô thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt vỏ sò, mỗi lần như vậy, chiếc váy ngắn lại bay lên, khẽ hé lộ xuân quang.

Bạch Vị Nhiên đi theo sau, cách chừng bảy tám bước, nhưng không nhìn cô.

Anh đang mải ngắm mặt biển.

Cả vùng biển ánh lên một màu đỏ rực rỡ lạ thường, lấp lánh trong đêm đen.

Manh Manh giải thích đây là một loại tảo biển thường thấy ở thế giới của cô.

Loại tảo này chỉ có thể sinh trưởng trong làn nước biển trong sạch, trải dài vài trăm mét từ mép bờ. Ban ngày trông không có gì đặc biệt, nhưng ban đêm sẽ phát ra ánh huỳnh quang, ôm sát lấy đường bờ biển. Hòn đảo nhỏ mà họ bay đến là một khu nghỉ dưỡng nổi tiếng, nhìn từ trên cao, hòn đảo có hình dáng như một giọt lệ.

Những vệt tảo đỏ này bao quanh hòn đảo, vì vậy nơi đây được đặt tên là 【Hồng Nhãn Lệ】.

Thế giới quả là rộng lớn muôn màu. Sắc đỏ khi đậm khi nhạt, lại ánh lên chút sắc cầu vồng, đẹp như mộng ảo.

Manh Manh chạy lại, xoè tay ra trước mặt anh.

Mỗi bên tay là một vỏ sò.

“Bạch Vị Nhiên, anh thấy cái nào đẹp hơn?”

Anh nghĩ một lát rồi chỉ vào cái bên trái.

“Vâng ạ!!”

Cô buông tay, ném thẳng vỏ sò bên tay phải đi.

“…Thật ra em có thể lấy cả hai mà.” Bạch Vị Nhiên tốt bụng nhắc.

“Trẻ con mới phải lựa chọn, người lớn lấy tất.”

Đây là một buổi lễ chia tay vui vẻ không nước mắt.

Lần trước Manh Manh rời khỏi thế giới của mình là một tai nạn, lần này đi cùng anh mới là rời đi theo đúng nghĩa.

Vì vậy, Manh Manh nằng nặc đòi tổ chức một buổi lễ chia tay cho chính mình.

Bạch Vị Nhiên cũng không phản đối.

Hòn đảo này là địa điểm cô nhất định phải đến trong chuyến du lịch tốt nghiệp trung học ở thế giới cũ.

Manh Manh phồng má trước lời đề nghị của anh, liếc xéo anh một cái rồi quả quyết phản bác.

“Không, em chỉ cần cái này thôi.” Giọng cô bỗng trở nên nghiêm túc.

“May mắn của một đời người là có hạn, nên Manh Manh sẽ không tham lam bây giờ, phải để dành may mắn lại để dùng sau này.”

Bạch Vị Nhiên khựng lại, chợt nhận ra mình đã từng nói những lời tương tự.

Những gì anh đã nói, những việc anh đã làm, Manh Manh luôn là người nhớ rõ nhất.

Trông có vẻ vô tâm vô phế, nhưng thực ra lại tinh tế vô cùng.

Manh Manh quay đầu nhìn ra biển, vén một lọn tóc trắng ra sau tai, để lộ đường xương hàm, vẻ ngây thơ phai nhạt, thay vào đó là một nét quyến rũ tinh tế.

“…Manh Manh em á, vẫn luôn rất muốn đến ngắm vùng biển này.”

“Trước đây em toàn thầm tưởng tượng chuyến du lịch tốt nghiệp sẽ đến đây.”

“Bởi vì màu biển này rất giống màu mắt của Manh Manh, nhưng hồi đó em không hiểu, tại sao màu biển này ai cũng khen đẹp, còn mắt của Manh Manh cũng màu y như vậy lại bị mọi người ghét bỏ?”

“Nhưng bây giờ em đã tìm ra câu trả lời rồi.”

Bạch Vị Nhiên vẫn đang chờ một câu trả lời đầy triết lý nhân sinh, không ngờ Manh Manh đột nhiên chống nạnh, hét lớn về phía biển như một con chuột chũi, phong cách thay đổi đột ngột—

“Bởi vì giữa người với người vốn dĩ là đầy rẫy định kiến mà— a— a— a—”

“Nếu không tìm được nơi phù hợp với mình, vậy thì đi tìm một nơi phù hợp với mình là được rồi!!!”

Gió biển làm tiếng gào của cô gái nhỏ đi, Bạch Vị Nhiên bật cười.

Nói đúng lắm.

Hét xong, cô xoay người dang tay lao vào lòng anh, dụi mặt vào lồng ngực ấm áp, rồi lại ngẩng đầu lên, dùng một ánh mắt dịu dàng, hoàn toàn khác với thường ngày để nhìn anh.

“Em đã gặp được rất nhiều người tốt, Bạch Vị Nhiên ạ.”

“Ừm, vậy thì tốt.”

“Ở trường em đã kết giao được rất nhiều bạn tốt, cũng học được rất nhiều điều. Em hiểu tại sao anh cứ nhất quyết muốn em đi học, muốn em gặp gỡ nhiều người hơn. Thật sự rất tuyệt, thật sự đấy, họ đã khiến cuộc sống của em trở nên hoàn toàn khác biệt.”

Cô thở dài một hơi.

“Thế nhưng, Bạch Vị Nhiên, Manh Manh phải xin lỗi anh— Manh Manh sẽ không bao giờ làm được như anh kỳ vọng. Những lời anh nói đi nói lại, mục đích đều là hy vọng một ngày nào đó Manh Manh có thể tự mình đứng vững, không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, không vì ai mà dễ dàng đau lòng buồn bã, thậm chí anh còn tính cả bản thân mình vào trong số những người 'không nên ảnh hưởng đến Manh Manh' nữa.”

Cô ôm chặt hơn, vùi mặt vào lồng ngực anh, giọng nói nghèn nghẹn.

“…Chỉ có điểm này là không được, Bạch Vị Nhiên ạ.”

“Manh Manh vô dụng lắm, Manh Manh không có chí lớn. Manh Manh đã nghĩ rất nhiều về những lý tưởng và phương hướng nỗ lực mà anh nói, nhưng cuối cùng em phát hiện ra điều mình muốn làm nhất vẫn là ở bên cạnh Bạch Vị Nhiên, điều em muốn nhất là Bạch Vị Nhiên nhìn em, cười với em. Nếu có được điều này, những thứ khác em đều có thể không cần.”

Đi một vòng lớn, loanh quanh luẩn quẩn, kết luận vẫn là cô chỉ muốn có anh.

Mọi thứ khác trên đời này đều chỉ là vật phụ thuộc vào anh mà thôi.

“Đừng bao giờ bỏ rơi Manh Manh nhé, Bạch Vị Nhiên, nếu không Manh Manh sẽ không chịu nổi đâu, Manh Manh sẽ giết anh rồi tự sát.”

“Không còn cách nào khác, vì anh đã khiến Manh Manh thích anh đến nhường này, tất cả là lỗi của anh—”

Bạch Vị Nhiên nhướng mày.

Lời tỏ tình của yandere, kết luận đều sẽ thăng hoa thành một lời đe dọa chết chóc sao?

Người ta thường nói trai thẳng rất biết cách giết chết sự lãng mạn, theo anh thấy câu này cũng áp dụng được cho yandere.

“Ừm, anh phải cố gắng thật nhiều mới được.” Anh đưa tay xoa đầu cô.

Manh Manh cười hì hì, nhón chân hôn anh.

Có một chuyện cô chưa bao giờ nói, có lẽ sẽ giấu kín trong lòng cả đời.

Cô bắt đầu thích người này từ khi nào?

Có lẽ là từ lần đầu tiên gọi tên anh, “Bạch Vị Nhiên”.

Cô phải gọi cả họ lẫn tên anh, không phải vì trong lòng không tôn trọng người này, mà là vì tiềm thức không muốn dùng kính ngữ với anh. Một khi đã dùng kính ngữ, dường như sẽ đặt anh vào vị trí của một người anh trai, biến anh thành một sự tồn tại có khoảng cách thân phận với mình.

Từ lúc đó, cô đã thầm thích anh rồi.

Ngay cả khi bản thân chưa nhận ra, cô đã muốn không ngừng rút ngắn khoảng cách với người này.

Anh hiểu biết hơn cô, lớn tuổi hơn cô, điềm tĩnh và tự tại hơn cô. Nếu cô không ngang ngược níu lấy anh, vừa đe dọa vừa dùng gương mặt ngây thơ để đòi hỏi, cô sẽ luôn cảm thấy mình đang đuổi theo một cơn gió.

Gió sẽ dịu dàng lướt qua người cô, mơn man cô, nhưng không thể nào nắm bắt được.

Cuối cùng cô cũng đã nắm được người này rồi.

Dù rất hèn hạ, dù đã tốn rất nhiều thời gian.

Nhưng khi anh đến đón cô, cô biết mình đã nắm được anh rồi.

Anh sẽ không bao giờ hiểu được cô đã vui mừng đến nhường nào.

Nếu anh không đến, cô thật sự sẽ nhảy xuống.

Ít nhất là để bản thân chết trong quá trình chờ đợi anh, chứ không phải sống trong tuyệt vọng vì không đợi được anh.

Nghĩ vậy, cô hôn anh sâu hơn, thậm chí còn ranh mãnh dùng chiếc lưỡi nhỏ của mình khẽ lướt qua môi anh. Một chút tâm tư xấu xa, muốn làm chuyện hư hỏng.

Hôn xong, hai người lại nắm tay đi dạo trên bãi biển.

Manh Manh đột nhiên “A” một tiếng, cô gái nhỏ lấy tay che miệng.

“Chúng ta ra ngoài lâu như vậy, nhiều thỏ đuổi theo anh ta thế, liệu có làm chết anh ta không?”

Cô đang nói đến Tô Thành.

Những con thỏ lớn nhỏ đói khát, còn có cả mấy con thỏ hình người trà trộn vào, lành ít dữ nhiều.

“Đừng lo, anh đã chuẩn bị một vài biện pháp bảo vệ cho hắn rồi.”

Anh đã thiết kế một vài mánh khoé nhỏ quanh người hắn, tất cả những đòn tấn công vào nội tạng quan trọng đều sẽ bị né tránh.

Để hắn có thể không ngừng chạy trốn trong kinh hoàng giữa mê cung thỏ, nhưng tuyệt đối sẽ không toi mạng trước khi họ quay về.

“Bạch Vị Nhiên giỏi quá.”

Cô khen ngợi, nhân cơ hội “chụt” một cái lên má anh.

Tận dụng mọi cơ hội để hôn trộm.

Cô chia sẻ về cuộc sống trung học của mình, rồi lại quay sang hỏi về thời trung học của Bạch Vị Nhiên, vô cùng tò mò, muốn điều tra anh đến tận chân tơ kẽ tóc.

Căn bệnh chung của yandere, không có chuyện gì làm là lại muốn tra xét lý lịch của bạn, càng chi tiết càng tốt.

Bạch Vị Nhiên suy nghĩ một lát, rồi lựa một chuyện thú vị kể cho cô nghe.

“Thật ra anh từng trốn học.”

Một câu nói khiến đôi mắt Manh Manh mở to tròn xoe.

“Bạch Vị Nhiên, anh mà cũng trốn học á, anh cũng trốn học á!? Ồ hô, anh là học sinh hư!! Manh Manh còn chưa từng trốn học đâu đấy!! Hư, anh hư!”

“Sao anh lại trốn học? Thầy cô bắt nạt anh à? Bạn học bắt nạt anh à?”

“Xin lỗi, đều không phải.” Trên mặt Bạch Vị Nhiên thoáng hiện một nụ cười.

“Chỉ là thấy vui vui, muốn trốn thì trốn thôi. Chưa từng trốn nên muốn thử xem sao. Trốn rồi lại thấy cũng chẳng có gì thú vị, sau này không bao giờ trốn nữa.”

“…………Không nhìn ra Bạch Vị Nhiên lại làm chuyện như vậy đấy, hừ hừ.”

Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của Manh Manh, Bạch Vị Nhiên dở khóc dở cười.

“Anh đâu phải vừa sinh ra đã như bây giờ, anh cũng có thời tuổi trẻ bồng bột, thích làm càn làm bậy mà.”

“Vậy lần đầu tiên của anh cũng mất vào thời tuổi trẻ bồng bột đó à?” Cô nghiêng đầu, đôi mắt to tròn ngây thơ vô số tội, hỏi một câu hết sức tự nhiên.

“…………”

Câu hỏi kiểu này bất kể có phải do yandere hỏi hay không, trước giờ vẫn luôn là câu hỏi tự sát.

Anh quay mặt đi, ho một tiếng.

“Hay là em nhặt thêm vài vỏ sò em thích làm kỷ niệm đi?”

Manh Manh lập tức híp mắt lại.

Đánh trống lảng phải không?

“Vỏ sò trên bãi biển Manh Manh xem hết rồi, không đẹp, không có hứng thú.”

Nhưng cô không ngờ giây tiếp theo Bạch Vị Nhiên lại dừng bước, đối mặt với biển, vươn hai tay ra, hai lòng bàn tay úp vào nhau như động tác mở cửa, rồi dang rộng sang hai bên. Theo động tác của anh, nước biển hoá thành tường, lùi về hai phía, để lộ ra một vùng rạn san hô dưới đáy biển rộng lớn với vô số vỏ sò.

Một đàn cá nhỏ bảy sắc cầu vồng không hiểu vì sao lại có biến cố này, trợn tròn mắt, hoảng sợ quẫy đuôi loạn xạ tại chỗ.

Biết dùng sự lãng mạn để lấp liếm là một kỹ năng sinh tồn cần có của trai thẳng.

Thỉnh thoảng làm một lần, coi như làm càn làm bậy.

Chiêu tuy cũ nhưng rất hữu dụng, yandere cũng không ngoại lệ.

Manh Manh tha cho anh, vui vẻ chạy về phía đáy biển kỳ diệu.

Anh đi theo sau cô, nơi họ đi qua, bức tường biển lại tách ra rộng hơn, nhường ra một con đường thênh thang.

Tảo đỏ nhuộm hai bức tường biển thành những mảng màu đậm nhạt, vô cùng lãng mạn.

Còn máu tươi của Tô Thành văng lên tường cùng tiếng hét thảm thiết thì chẳng lãng mạn chút nào.

Hắn kéo lê cái chân bị thương chạy trốn trong hành lang tối tăm.

Lũ thỏ ngửi thấy mùi máu lại càng điên cuồng đuổi theo. Dưới sự dẫn đường của bầy thỏ, những người phụ nữ kia chậm rãi đuổi theo hắn, chẳng hề sợ hắn sẽ chạy thoát.

Cuối cùng, họ dồn hắn vào góc tường. Hắn run lẩy bẩy, ôm đầu, trên người chỉ còn độc một chiếc quần lót rách nát, trong con ngươi phản chiếu bóng người cầm dao.

Hiện trường lặng ngắt như tờ.

Những người thực sự điên cuồng sẽ không chửi bới om sòm, họ chỉ là đã chết tâm, lặng lẽ nhìn hắn như nhìn một người đã chết.

Bầy thỏ đột nhiên im lặng rẽ sang hai bên.

Trước mắt Tô Thành, một bóng hình từ trong suốt dần hoá thành dáng vẻ thanh tú.

Chàng thanh niên đeo mặt nạ thỏ bế thiếu nữ đeo mặt nạ thỏ hiện ra từ hư không.

Anh vừa định đặt cô gái xuống, cô đã co chân ôm chặt lấy cổ anh, bám riết không buông.

“Làm gì thế, sao anh lại định đặt em xuống?”

“…………Chẳng phải em có lời muốn nói sao?”

“Có lời muốn nói thì anh không thể cứ bế em để em nói à?”

“……Được rồi.”

Là do anh thiển cận rồi, chưa từng trải qua cảnh tượng vừa phát cẩu lương vừa cầm dao đe dọa người khác thế này.

Ngại thật, quả nhiên vẫn là yandere chơi trội hơn.

Cô gái được bế trên tay, dao phay chỉ thẳng vào mặt Tô Thành, doạ hắn run lẩy bẩy, đồng tử co rút dữ dội.

Mũi dao bất động, hiện trường tĩnh lặng như một pháp trường.

Kéo dài hơn mười giây, cô gái bật cười một tiếng rồi hạ dao xuống, để nó buông thõng bên hông, đung đa đung đưa, ánh sáng phản chiếu từ thân dao nhảy múa trên người Tô Thành.

“Chán quá đi.” Cô ngửa mặt lên trời thở dài, một tay cầm dao, một tay níu lấy cổ áo Bạch Vị Nhiên, giọng nũng nịu than thở.

“Tại sao nhỉ? Giờ em thấy anh ta chán ngắt, nói chuyện cũng chán, đi đứng cũng chán, ngay cả thở thôi cũng thấy chán. Chẳng tức giận chút nào, chỉ thấy chán thôi.”

“Bởi vì em đã trưởng thành rồi, còn gã này đã là phiên bản cũ rích. Không ai chơi phiên bản mới rồi mà còn muốn quay lại chơi phiên bản cũ đâu.” Bạch Vị Nhiên đáp một câu tài tình, khiến thiếu nữ game thủ hikikomori bật cười ha hả.

“Vậy anh chính là tướng phiên bản mới rồi, Thỏ Công Lý số 2 vĩnh viễn không được phép lỗi thời!”

Bạch Vị Nhiên búng tay hóa giải lệnh bảo vệ né tránh, bế Manh Manh lùi lại một bước.

Những người phụ nữ vốn im lặng đứng bên cạnh lập tức ùa lên, vây chặt lấy hắn.

Ánh dao loang loáng trên mặt Tô Thành.

Năm lưỡi dao lạnh lẽo lướt trên người hắn, động mạch cổ, tim, thái dương, một sự tĩnh lặng đáng sợ, do dự không biết nên cắn miếng mồi từ đâu.

Bạch Vị Nhiên cầm điện thoại lên, đang định nhấn nút thoát khỏi thế giới thì Tô Thành đột nhiên gào lên với anh.

Tô Thành đã nhìn ra, Bạch Vị Nhiên là người duy nhất ở đây không có ân oán gì với hắn.

Mà dù thái độ của anh có lạnh nhạt, anh vẫn luôn giữ một khoảng cách lịch sự không xa không gần.

Anh ta còn không phải người bình thường—

Vậy thì bây giờ người có thể cứu hắn chỉ có anh ta thôi.

“Cứu tôi—cứu tôi với—”

“Tôi đã xin lỗi rồi mà!? Thế còn muốn tôi phải làm sao nữa?”

“Cục diện hôm nay, chẳng lẽ bản thân họ không phải chịu trách nhiệm sao?”

“Nếu không phải họ quyến rũ tôi, thì chuyện có xảy ra không?”

“Nếu tôi có lỗi, chẳng lẽ họ lại không có lỗi sao?”

“Một chuyện xảy ra, không thể nào cả hai bên đều không có lỗi được!”

“Anh nên hiểu chứ, anh cũng là đàn ông, anh phải hiểu chứ?!!”

Bạch Vị Nhiên buông điện thoại xuống, im lặng một lúc, rồi dưới ánh mắt le lói hy vọng của Tô Thành, anh chậm rãi thốt ra mấy chữ.

“……Xin lỗi, tôi không hiểu.”

“Tôi không hiểu logic anh đang nói là gì.”

Anh ung dung đáp lại, nhìn ánh sáng trong mắt Tô Thành dần dần lụi tắt.

“Tôi chỉ biết một khi chuyện đã xảy ra, thì phải có người chịu trách nhiệm.”

“Còn anh trước đây mặc kệ tất cả, bây giờ chẳng qua là trách nhiệm đổ lên đầu anh mà thôi.”

“Vận may của anh hết rồi.”

“Họ không còn tin anh nữa—và anh phải trả giá.”

Dù có nói gì làm gì, người từng bị lừa sẽ không bao giờ tin hắn nữa.

Kẻ lừa đảo, kẻ sống tạm bợ, nếu nhìn trên một dòng thời gian dài, con đường cuối cùng của chúng đều là ngõ cụt.

Chúng bạn xa lánh, người thân rời bỏ, chỉ có một con đường chết.

Đừng nhìn một phút đắc ý, hãy xem cả đời người dài rộng.

“Cứ tiếp tục dùng cái gọi là 【trưởng thành lõi đời】, 【lời lẽ khôn khéo】, 【trí thông minh tài giỏi】 của anh để thuyết phục họ đi! Cứ coi họ là một mắt xích trong trò chơi công lược tình yêu của anh, đó chẳng phải là sở trường của anh sao?”

Anh mỉm cười, giọng điệu vừa mỉa mai vừa cung kính.

“……Chúc anh may mắn, ngài Tô Thành.”

Manh Manh nghiêng đầu, ôm lấy cổ Bạch Vị Nhiên, hai chân nhỏ đung đưa, cười khúc khích.

“Tạm biệt, Tô Thành!”

Ánh sáng trắng loé lên, Tô Thành kinh hãi hét lớn, trơ mắt nhìn bóng dáng chàng trai và cô gái biến mất tại chỗ.

Tất cả lũ thỏ xung quanh hắn đều biến mất, mê cung tăm tối trở lại dáng vẻ ban đầu, cảnh tượng săn đuổi đẫm máu kinh hoàng lặng lẽ được khôi phục.

Hắn không có thời gian để cảm động, vì cơn ác mộng của hắn vẫn chưa kết thúc.

Năm người phụ nữ với đôi mắt vô hồn vẫn đang vây quanh hắn.

Hiện thực chính là địa ngục—

**

Tạm biệt, và vĩnh biệt, ngài Tô Thành

Tuyệt vời, khui sâm panh thôi!! ヽ(°▽、°)ノ

Giấy xin phép của Tiểu La Lị (*´ェ`*)

Xin chào, tôi là Loli tất trắng, nhân viên chăm sóc khách hàng chính thức của《Mortal Kombat Tra Nam, Cướp Đi Thiếu Nữ Yandere》

Hôm nay server sẽ tạm nghỉ để bảo trì nội bộ

Phiên bản mới sẽ ra mắt đúng giờ vào trưa mai—

Cảm ơn các người dùng đã luôn ủng hộ suốt thời gian qua

Chúc các người dùng có một ngày tốt lành

Cuối cùng, Loli tất trắng xin phát bài hát chủ đề chính thức《Ngài William Đáng Ghét》để gửi lời chào đến mọi người

【Thế giới đã có biết bao anh hùng vĩ đại】

【Tên của những người hùng được ghi vào sử sách】

【Nhưng so với danh tiếng của ngài William đáng ghét, tất cả đều chẳng là gì】

【Học giả số một thế gian, biết mọi điều cần biết. Nhưng những gì ông biết vẫn chưa bằng một nửa của ngài William】

【Không có trí tuệ tài ba như ngài William】

【Ôi, ngài William, ngài William đáng ghét】

【Muông thú ngồi trên con thuyền khóc than, nước mắt chúng rơi vào dòng lũ tuôn trào.】

【Là ai đã nói rằng, "Phía trước có đất liền?"】

【Là ngài William, là ngài William đáng ghét】

【Những người lính cùng nhau nghiêm chào dọc con đường, người họ ngưỡng vọng là ai, là đức vua sao?】

【Không, đó là ngài William đáng ghét】

【Nữ hoàng và các cung nữ ngồi bên cửa sổ thêu thùa, thoáng thấy bóng ngài.】

【Họ vừa khóc vừa hỏi, "Nhìn kìa! Người đàn ông đeo mặt nạ nửa khóc nửa cười kia là ai?】

【Ôi, đó là ngài William, là ngài William đáng ghét, là ngài William vô song—】

【A—a a——a! Ngài William ơi—】