Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23097

Tập 7 - Chương 17: Báu vật của anh

Lực đá của cô chỉ là đùa giỡn, không ngờ Bạch Vị Nhiên lại cau mày, đưa tay giữ lấy bên hông bị cô đạp trúng.

Tần Nịnh giật nảy mình, vội rụt chân lại, quỳ thẳng người dậy, đôi mắt to tròn đen trắng rõ ràng ngập tràn hoảng hốt.

“Anh Vị Nhiên, anh sao thế?”

Lẽ nào cô đã đạp hỏng anh Vị Nhiên rồi?

Bạch Vị Nhiên xua tay, mặt mày đầy bất đắc dĩ.

“Sáng nay lúc ngã bị căng cơ một chút.”

Không phải anh có vấn đề gì, mà là sáng nay đã xảy ra một chuyện dở khóc dở cười.

Hạ Ngôn Lạc cứ như thể đã chiếm lấy phòng ngủ, đóng sầm cửa lại chẳng đoái hoài đến ai, anh vốn quen ngủ ở phòng khách từ sớm nên cũng chẳng sao cả, nhưng Tần Nịnh lúc này lại bám người kinh khủng, hoàn toàn không rời khỏi anh nửa bước, như một món đồ trang sức treo trên người anh, ngay cả lúc ngủ cũng nằng nặc đòi ngủ trong lòng anh.

Sofa hẹp như vậy, chỉ đủ cho một người, đương nhiên là anh phải nằm ngửa làm cái đệm thịt cho Tần Nịnh.

Kiểu ngủ này nghe thì lãng mạn, nhưng thực tế ngủ một lần là biết—

Chết người, chất lượng giấc ngủ tệ không thể tả.

Sofa mềm không có điểm tựa cho eo, trên người lại có một người đè lên, cô ngủ rất ngon, còn Bạch Vị Nhiên bị kẹp ở giữa thì không tài nào ngủ ngon được.

Không phải khó chịu về phương diện kia mà ngủ không ngon.

Mà là do tư thế ngủ bị vặn vẹo, trái với công thái học nên ngủ không ngon.

Tối qua anh còn gặp ác mộng.

Trong mơ anh chìm dưới nước, cố gắng giãy giụa, nhưng nước lại không nghe lời tràn qua miệng mũi, cảm giác ngạt thở đau đớn khiến anh đột ngột bừng tỉnh.

Anh phát hiện trên người không chỉ có yandere, mà còn mọc ra cả mèo, cả người anh đã bị Tần Nịnh chiếm lấy, tay chân quấn chặt lấy anh, thế là Thứ Sáu liền chọn mảnh đất trong lành cuối cùng — mặt anh.

Cái mông mèo cam kềnh úp thẳng lên mặt anh, đó chính là nguồn cơn của cảm giác ngạt thở.

Thứ Sáu quả thật rất đáng yêu, cũng rất hoạt bát, lanh lợi, quấn người và tình cảm.

Nhưng sáng nay Bạch Vị Nhiên thật sự cạn lời.

Rất bình thường, không có người đàn ông nào sáng sớm thức dậy, bị chỗ ‘bi’ của con mèo chặn đường thở mà vui vẻ nổi.

Nếu có thì lôi cổ hắn ra ngoài.

Anh lập tức muốn đuổi Thứ Sáu đi, nhưng Thứ Sáu lại thà chết không chịu khuất phục.

Trước khi đến gặp Tần Nịnh, anh đã gửi Thứ Sáu ở cửa hàng thú cưng, nói là mấy ngày sẽ về, không ngờ giữa chừng xảy ra sự cố, nhiều ngày sau mới đến đón Thứ Sáu, nó tủi thân vô cùng, càng làm tới mà bám dính lấy người.

Một người một mèo giằng co làm Tần Nịnh tỉnh giấc, cô dụi mắt ngồi dậy, thấy con mèo cam to kềnh dám bắt nạt anh Vị Nhiên yêu quý của mình, dùng mông chặn mặt anh Vị Nhiên, cô liền nổi giận đùng đùng, mặc kệ mình vẫn đang nằm trên người Bạch Vị Nhiên, ngồi bật dậy đuổi con mèo kia.

Thái độ của Thứ Sáu với Tần Nịnh hung hăng hơn nhiều, rõ ràng đã có một khoảng thời gian ăn của Tần Nịnh, uống của Tần Nịnh, còn chơi cả vẹt của Tần Nịnh, nhưng trong mắt nó người cho ăn chỉ có dì Trần, đối với Tần Nịnh chẳng có chút tình cảm nào.

Cú đấm mèo ra đòn hiểm ác, yandere và mèo con giao chiến—

Kết quả cuối cùng là hai người họ ầm ĩ từ trên sofa xuống dưới sofa, Bạch Vị Nhiên che chở cho Tần Nịnh, khiến mình ngã một cú đau điếng.

Từ đó bên hông anh cứ âm ỉ khó chịu.

Nhưng Bạch Vị Nhiên hễ vào việc là như được bơm máu gà, cả một ngày từ tám giờ sáng đến mười hai giờ đêm chẳng thấy có vấn đề gì, toàn thân sung sức, tan làm bị bàn chân nhỏ mềm mại của Tần Nịnh đạp một cái, ngược lại lại thấy khó chịu.

Đêm khuya, một nam một nữ, cùng ở trong một văn phòng riêng.

Tần Nịnh đang xoa bóp eo cho Bạch Vị Nhiên.

Thực ra Bạch Vị Nhiên không muốn, nhưng Tần Nịnh lại rất hăng hái.

Đại tiểu thư chưa từng hầu hạ ai, đây là lần đầu tiên xoa bóp eo cho người khác.

Nhất quyết đòi xoa bóp cho anh.

Bạch Vị Nhiên không lay chuyển được cô, đành phải nằm xuống.

Mỗi một cái ấn đều chẳng trúng huyệt nào cả, nói là xoa bóp, chi bằng nói là cách lớp quần áo chọc vào da thịt.

Ấy thế mà Tần Nịnh lại rất vui vẻ, cảm thấy mình làm rất tốt, liên tục bắt Bạch Vị Nhiên khen cô.

“Thoải mái không? Anh Vị Nhiên, em xoa có thoải mái không?”

“Là chỗ này phải không? Có cần dùng sức hơn không? Ấn sâu hơn chút nhé? Có đau không?”

Bạch Vị Nhiên: …………

Lúc này, anh chợt nghĩ đến một kết quả khảo sát khoa học chẳng liên quan – có đến năm mươi phần trăm người khác giới từng giả vờ thỏa mãn trong các hoạt động thể thao đôi.

Giờ phút này, anh bỗng đồng cảm sâu sắc với họ.

Nhưng hành động này của Tần Nịnh vẫn khiến anh lắc đầu cười thầm.

Cô vốn kiêu ngạo ngang ngược, không đời nào chịu làm những việc này cho người khác, sai bảo người khác thì lại rất giỏi.

Chỉ xoa bóp một lúc rồi anh không cho cô làm nữa.

Chủ yếu là không muốn cô phải hầu hạ người khác như vậy.

Thứ hai là cô xoa bóp dở tệ thật.

Sau khi cảm ơn, anh liền ôm cô vào lòng nói chuyện trên sofa.

“Lần này anh vào trong rồi, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, có thể sẽ về rất nhanh, cũng có thể sẽ về rất chậm.”

Anh ghé sát tai Tần Nịnh, dịu dàng nói.

Thỏa thuận với bên nền tảng đã xong.

Anh sắp phải quay lại thế giới của Manh Manh.

Nhưng lần này khác với trước đây, tình hình đặc biệt, anh chỉ có một cơ hội ra vào duy nhất.

Bạch Vị Nhiên đành phải xin làm việc từ xa, để che giấu sự thật rằng mình không có mặt ở thế giới hiện thực.

Anh vừa mới xin nghỉ dài hạn, nhưng tình hình dự án không thể tiếp tục thiếu nhà sản xuất trấn giữ.

Anh sẽ vào trong thế giới đó, còn ở thế giới bên ngoài, tình hình dự án sẽ do Hạ Ngôn Lạc và Tần Nịnh cùng nhau nắm bắt.

Nếu có tình huống họ không giải quyết được, Hạ Ngôn Lạc sẽ liên lạc với anh qua hệ thống bạn bè vừa được gỡ bỏ lệnh cấm.

Hôm nay có rất nhiều người đến lo lắng cho anh, nhưng phần lớn là đến xem náo nhiệt, xem anh thất thế, Bạch Vị Nhiên lại cảm thấy buồn cười.

Anh tin tưởng vào đội ngũ do chính tay mình xây dựng, cũng có một niềm kiêu hãnh ngầm về bản thân.

Anh không phải dựa vào may mắn để đi đến bước này.

“Đến lúc đó phiền em nhé.”

Tần Nịnh nhìn anh, đưa tay vòng qua cổ Bạch Vị Nhiên, vui vẻ cười một tiếng.

“Dự án của anh Vị Nhiên chính là báu vật của anh Vị Nhiên mà—”

Tần Nịnh là người gần gũi nhất với công việc của Bạch Vị Nhiên.

Cô đã tận mắt chứng kiến Bạch Vị Nhiên làm thế nào để vực dậy cơ đồ, từng chút một xây dựng nên đội ngũ, giữa những lời chế giễu lạnh lùng của bao người trong công ty, trong tình cảnh khốn khó không tuyển được người, Bạch Vị Nhiên đã gánh vác tất cả công việc.

Bạch Vị Nhiên tăng ca nhiều, không đơn thuần chỉ vì cuồng công việc, mà còn vì dự án thực sự đã có một khoảng thời gian dài khốn đốn.

Người cũ do Đổng Chính Uyên để lại không làm việc, lại còn thích làm cây gậy khuấy phân, các dự án khác ngày nào cũng ngáng chân anh.

Tất cả đều nhờ vào phúc lợi của App, anh đã ép mình kéo dài thời gian làm việc, trước khi các planner mới vào dự án và trưởng thành, một mình anh đã kiêm nhiệm cả gameplay hệ thống số liệu, đập bỏ bộ khung của dự án ban đầu rồi xây dựng lại.

Nếu là tình huống bình thường, dự án này đã sớm bị giải tán.

Nói một mình anh cứu cả dự án cũng không ngoa.

Dự án có được vinh quang song cường đỉnh lập trong công ty như hôm nay, tuyệt đối không phải là thành công chỉ sau một đêm, sự vất vả đằng sau đó không ai hay biết.

Game điện tử là một nội dung đồ sộ và phức tạp, liên quan đến vô số logic và sự phối hợp.

Không phải quá trình này không khổ, mà là anh không nói khổ, thái độ tự tại của anh khiến người ta quên mất rằng vốn dĩ nó phải rất khổ.

Vì vậy Tần Nịnh hiểu, dự án chính là báu vật của Bạch Vị Nhiên.

Tất cả mọi người trong dự án này, đều là những người anh muốn bảo vệ và cùng nhau trưởng thành.

Trước đây anh không bao giờ chịu rời xa báu vật này nửa bước, vậy mà bây giờ lại bằng lòng chủ động giao phó dự án cho cô.

Điều đó sao không khiến cô vui mừng khôn xiết?

Bốn mắt nhìn nhau, Bạch Vị Nhiên đọc được sự thấu hiểu trong mắt cô.

Về phương diện này, chỉ có Tần Nịnh thực sự hiểu anh.

“Ngành này sóng gió nhiều quá.”

“Những gì anh có thể làm rất ít, chỉ hy vọng những người trong dự án, đừng phải chịu những nỗi khổ mà anh từng trải qua.”

Anh cúi đầu hôn lên chóp mũi nhỏ xinh của cô.

Tần Nịnh thoải mái nhắm mắt lại, rất hưởng thụ cảm giác ấm áp, cưng chiều, độc chiếm anh thế này.

Nhưng miệng cô lại không hài lòng mà hừ hừ.

“Hôn mũi! Coi em là con nít dỗ dành à! Anh Vị Nhiên nhờ người ta giúp mà phần thưởng của anh chỉ có thế thôi sao?”

“Vậy em muốn hôn ở đâu?”

“Trẻ con mới lựa chọn, em là người lớn rồi, em muốn tất!!”